Tập 6

Chương 661: Rời thành phố

Chương 661: Rời thành phố

"Bác tài, phiền bác đưa chúng tôi đến huyện Tiểu An." Dương Gian vẫn keo kiệt năng lực của mình như mọi khi, chọn cách đi taxi.

Tài xế taxi vừa nghe liền nói: "Xa thế á? Không đi, không đi, đưa các người đến đó tôi quay về chắc chắn chạy xe không, lỗ vốn mất, các người đi xe khác đi."

Dương Gian nói: "Thêm tiền, một vạn."

"Lên xe." Tài xế taxi lập tức đáp.

"Tại sao lúc nãy anh lại dứt khoát tặng một suất cho Trương Lôi vậy? Anh ta quan trọng đến thế sao?" Trên xe, Hoàng Tử Nhã vẫn đang suy nghĩ chuyện vừa rồi, không nhịn được hỏi.

Dương Gian nhìn đô thị ngoài cửa xe: "Đó là quyết định của tôi, cô không nên hỏi nhiều."

"Không hỏi thì không hỏi." Hoàng Tử Nhã bĩu môi: "Đúng rồi, cái thằng nhóc Hùng Văn Văn kia đâu? Sao không thấy nó, anh rất coi trọng đứa trẻ ranh đó mà, có nó thì sự thăng tiến của cả đội chúng ta sẽ được hỗ trợ rất lớn."

"Nó bị Lý Quân đưa đi rồi, giờ này chắc... chết rồi đi." Dương Gian nghĩ một chút rồi nói.

Hoàng Tử Nhã ngạc nhiên: "Lý Quân dám cướp người trong tay anh sao?"

Dương Gian nhìn cô ta: "Không phải Lý Quân, là mẹ Hùng Văn Văn từ chối tôi, sau đó bị Lý Quân thuyết phục nên gia nhập đội Lý Quân. Vừa nãy tôi mới từ nhà Hùng Văn Văn qua đây."

"Mẹ nó hối hận rồi?" Hoàng Tử Nhã hỏi.

"Đương nhiên."

Dương Gian nói: "Lý Quân và tôi có quan niệm khác nhau. Tôi chỉ vì muốn sống sót tốt hơn, anh ta là vì Trụ sở chính mà vào sinh ra tử, giải quyết đủ loại chuyện khó nhằn, cho nên Hùng Văn Văn đi theo anh ta sẽ chết rất nhanh. Mẹ nó sớm muộn gì cũng hối hận, chỉ là không ngờ hối hận nhanh thế."

"Tiếc thật, lúc đầu mẹ nó chọn cho Hùng Văn Văn theo anh thì tốt rồi." Hoàng Tử Nhã thở dài.

"Có gì mà tiếc, đi theo tôi cũng chưa chắc đã an toàn trăm phần trăm." Dương Gian nói.

Trong lúc hai người nói chuyện, tài xế taxi lúc này có vẻ hơi lén lút. Gã liên tục nhìn ra phía sau qua gương chiếu hậu, ánh mắt cứ dừng lại trên người Hoàng Tử Nhã, dường như bị cô ta thu hút, trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc, khiến cho mấy lần lái xe suýt thì húc đuôi xe khác.

"Anh tài xế, có phải chưa từng thấy đại mỹ nữ như tôi bao giờ không? Nhưng mà anh lái xe kiểu này, đội trưởng của tôi sẽ rất không vui đấy. Cho nên phiền anh tập trung một chút, dù sao tôi cũng không muốn xảy ra chuyện gì trên đường." Hoàng Tử Nhã quay đầu lại, mỉm cười nói.

Nhìn thì như nhắc nhở, thực tế là cảnh cáo.

"Khụ khụ, xin lỗi, xin lỗi." Tài xế taxi đỏ mặt, vội vàng xin lỗi.

"Đội trưởng, anh nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ làm gì thế? Từ nãy đến giờ cứ như vậy, chẳng lẽ tôi còn không hấp dẫn bằng mấy ngôi nhà bên ngoài?" Hoàng Tử Nhã lại nói.

Dương Gian cau mày: "Thành phố này bắt đầu không ổn rồi. Buổi sáng đã như vậy, bây giờ cảm giác đó càng mãnh liệt hơn."

"Thế á? Tôi chẳng có cảm giác gì cả, chỉ là thời tiết âm u hơn chút thôi, nhưng mùa đông thế này cũng bình thường mà." Hoàng Tử Nhã nói.

"Tòa nhà cao tầng phía trước, tầng mười ba, cửa sổ ngoài cùng bên trái, cô nhìn kỹ xem." Dương Gian bỗng nhiên ngưng mắt.

Hoàng Tử Nhã tò mò ghé sát lại, ngẩng đầu nhìn về phía tòa nhà cao tầng phía trước.

Đó là một tòa nhà thương mại rất bình thường.

Ở tầng mười ba của tòa nhà đó, có vài cửa sổ kính đang mở, nhưng tại cửa sổ mở ngoài cùng bên trái, lại lờ mờ có một người đang đứng. Lúc đầu Hoàng Tử Nhã còn tưởng mắt mình kém, nhìn không rõ, nhưng khi taxi tiếp tục chạy về phía trước, đồng thời cửa sổ bên cạnh xuất hiện một người khác thì đồng tử cô ta mới co rút mạnh.

Mặc dù chỉ cách nhau một khung cửa sổ, nhưng Hoàng Tử Nhã nhìn rất rõ, bên cạnh có một người mặc âu phục, đeo kính gọng đen, cầm một ly cà phê đứng bên cửa sổ nhìn ra xa.

Còn người đứng ở cửa sổ ngoài cùng bên trái mà Dương Gian chỉ thì vẫn mờ ảo, vẫn không nhìn rõ, không phân biệt được ngũ quan, chỉ có thể lờ mờ đoán qua dáng người và màu sắc quần áo, đó hẳn là một người phụ nữ.

Hơn nữa người phụ nữ đó đứng trước cửa sổ bất động, giống như bị đông cứng lại, căn phòng phía sau lưng tối om, không có ánh sáng, âm trầm quỷ dị.

Thoạt nhìn, cái cửa sổ trên tường kia quả thực giống như một khung tranh cũ kỹ, người phụ nữ là người trong khung tranh.

"Là, Quỷ Họa..." Hoàng Tử Nhã bịt miệng, suýt chút nữa hét lên.

Dương Gian tì người vào cửa xe, chống cằm nhìn về nơi đó: "Chắc không sai đâu, lại là một bức tranh, hơn nữa thứ trong tranh kia đã bước ra rồi, điều này chứng tỏ thứ đó đang xâm nhập hiện thực."

"Sao lại như vậy? Bên phía Trụ sở chính không phải vẫn luôn phái người xử lý sao?" Hoàng Tử Nhã hạ thấp giọng, toàn thân căng cứng.

Sự kiện linh dị cấp S, trong giới còn gọi là cấp độ Vô Giải (không có lời giải).

Ngự Quỷ Giả bị cuốn vào muốn sống sót còn khó, nói gì đến giải quyết sự kiện này.

Là người mới, có đánh chết Hoàng Tử Nhã cũng không dám tham gia vào loại chuyện này.

Trước đó khi Quỷ Sai tấn công căn cứ huấn luyện, cô ta đã sợ khiếp vía, trong lòng đến giờ vẫn còn ám ảnh.

"Nếu dễ xử lý như vậy thì đội ngũ bên nước ngoài đã không bị tiêu diệt toàn bộ." Ánh mắt Dương Gian khẽ động, hắn nhớ tới xác chết đầy đất trong tòa nhà ở thế giới Quỷ Họa.

Con quỷ tiếng bước chân lảng vảng trên cầu thang gỗ, con quỷ chặn cửa ngồi trong phòng... những con quỷ này đều nghi là do những Ngự Quỷ Giả đó sau khi chết để lại.

Những thứ này đã đủ chứng minh, lúc đầu trong Quỷ Họa đã xảy ra chuyện gì.

"Cho nên lần này chúng ta nhìn thì như đi tìm Phùng Toàn và Đồng Thiến, thực ra là đang lén lút chuồn đi?" Hoàng Tử Nhã làm bộ chột dạ thì thầm.

Cô ta cảm thấy đội trưởng của mình thật thông minh.

Cái cớ hay như vậy mà cũng nghĩ ra được.

Dương Gian liếc nhìn: "Sao gọi là chuồn, lần này tôi đến đây cũng góp sức không ít rồi. Chuyện căn cứ huấn luyện là tôi nhé, lần hành động Vương Tiểu Minh bị vây khốn, cũng là tôi vớt người nhé, sau đó tôi còn xử lý miễn phí mấy bức tranh... Lần này đến lượt bọn họ góp sức chẳng phải rất công bằng sao?"

"Làm đội trưởng mà không tham gia vài sự kiện cấp S thì làm sao khiến người ta phục? Theo tôi thấy, lần này mấy người Tào Dương, Lý Nhạc Bình, Liễu Tam chạy không thoát đâu. Nếu không phải Khương Thượng Bạch bị tôi xử rồi, thì lần này hắn ta chắc chắn cũng sẽ được 'chăm sóc đặc biệt'."

Cho nên hắn lần này chuồn đi là lẽ đương nhiên, chẳng có chút chột dạ nào.

"Có lý ghê." Hoàng Tử Nhã lập tức cười híp mắt: "Vậy lần này tôi được thơm lây rồi?"

"Không tính là thơm lây, chuyện này dù thế nào cũng không rơi xuống đầu người mới như các cô, Trụ sở chính không ngu như vậy, chắc chắn sẽ phái những người đứng đầu đi xử lý." Dương Gian khẽ lắc đầu nói.

"Khoan đã, tôi gọi cuộc điện thoại."

Hắn chợt nghĩ ra điều gì, lại lập tức cầm điện thoại lên gọi đi.

Dương Gian muốn liên lạc với Miêu Tiểu Thiện.

Lúc này.

Miêu Tiểu Thiện đang cùng bạn cùng phòng Lưu Tử và Tôn Vu Giai ngồi trong ký túc xá chơi đánh bài giết thời gian. Vì chuyện lần trước nên các cô buộc phải nghỉ học một thời gian, nên gần đây rất rảnh rỗi. Vốn hẹn hôm nay đi đánh cầu lông vận động một chút, nhưng vì thời tiết xấu nên đã hủy bỏ.

"Tút tút tút."

Lúc này điện thoại của Miêu Tiểu Thiện reo lên.

"Là Dương Gian, nhìn kìa, Dương Gian gọi tới."

Lưu Tử ở bên cạnh mắt sắc, nhìn thấy ngay tên người gọi, lập tức hô lên, vứt luôn bài trên tay, rất kích động cầm lấy điện thoại.

"Nhanh, mau nói với Dương Gian, tớ và Tôn Vu Giai muốn mời anh ấy ăn cơm, còn nữa, tớ muốn mời anh ấy đi du lịch trong thành phố..."

Miêu Tiểu Thiện nhận lấy điện thoại, lông mày khẽ nhíu: "Dương Gian bình thường sẽ không gọi điện liên lạc với tớ, lần trước cậu ấy đã nói với tớ rồi, lần này gọi tới chắc chắn là có chuyện quan trọng, chuyện ăn uống đừng nhắc đến nữa."

"Thì phải xem cơ hội chứ, cơ hội thích hợp thì cậu cứ nói." Lưu Tử nói.

"Dương Gian lần trước đã cứu tớ, tớ thực sự nên cảm ơn anh ấy một tiếng." Tôn Vu Giai ở bên cạnh có chút ngại ngùng nói: "Nhưng mà Miêu Tiểu Thiện cậu đừng hiểu lầm, tớ chỉ đơn thuần muốn cảm ơn thôi, không có ý gì khác."

Miêu Tiểu Thiện ra hiệu im lặng: "Tớ nghe máy đây."

Ngay lập tức, giọng Dương Gian truyền ra từ điện thoại: "Là tôi, Dương Gian."

"Ừm, tớ biết." Miêu Tiểu Thiện khẽ đáp: "Dương Gian, giờ này gọi điện có chuyện gì không?"

"Có chút việc."

Dương Gian nói: "Tôi không muốn thấy cậu gặp chuyện gì bất trắc, cho nên tôi khuyên cậu hai ngày này tốt nhất nên rời khỏi trường học. Xin nghỉ cũng được, bảo lưu cũng được, rời khỏi thành phố này trước đi. Cậu có thể về Đại Xương, cũng có thể đến nhà họ hàng, tóm lại đừng ở lại trường nữa, đợi một số chuyện kết thúc rồi hãy quay lại."

Hắn cho rằng quỷ trong Quỷ Họa đã bắt đầu xâm nhập vào các ngóc ngách của thành phố, nghĩa là bắt đầu từ bây giờ, bất kỳ nơi nào trong thành phố này cũng có thể gặp nguy hiểm.

Dù cho bức tranh ở trường học đã bị Dương Gian xử lý, nhưng chưa chắc sẽ không có con quỷ nào khác từ trong Quỷ Họa xuất hiện ở đây.

"Nghiêm trọng vậy sao?" Miêu Tiểu Thiện có chút kinh ngạc.

"Không rõ, có lẽ không nghiêm trọng như tôi tưởng tượng, nhưng tôi chỉ đề phòng trước thôi. Ngoài ra hôm nay tôi sẽ rời khỏi đây, cho nên nếu bên cậu có chuyện gì xảy ra thì tôi có thể sẽ không đến kịp ngay được. Đúng rồi, cây nến kia nhớ giữ kỹ, lúc gặp nguy hiểm thứ đó có thể cứu mạng." Dương Gian nói.

Miêu Tiểu Thiện gật đầu: "Được, tớ biết rồi, hai ngày này tớ sẽ thu dọn đồ đạc, xin nghỉ rời đi."

"Ừm, vậy cứ thế nhé." Dương Gian nói xong liền cúp máy ngay.

"Dương Gian nói gì thế?" Lưu Tử mở to mắt, vô cùng tò mò hỏi.

Miêu Tiểu Thiện có chút bất an nói: "Dương Gian bảo tớ rời khỏi trường, rời khỏi thành phố này, đi nơi khác ở một thời gian. Cậu ấy sợ ở đây có nguy hiểm, hơn nữa cậu ấy bây giờ cũng sắp rời khỏi đây rồi."

"Cái gì? Vậy còn ngẩn ra đó làm gì, mau thu dọn đồ đạc đi thôi." Lưu Tử sợ đến mức nhảy dựng từ trên giường xuống, sau đó lập tức tìm điện thoại, liên lạc với gia đình.

Đây chính là tin tức nội bộ vô cùng quan trọng.

"Có nên xin phép trước không nhỉ, cứ thế mà đi thì không hay lắm." Tôn Vu Giai ở bên cạnh có chút thấp thỏm nói.

"Rời đi trước rồi xin phép sau, đằng nào giờ cũng không đi học, không sao đâu." Lưu Tử nói.

Miêu Tiểu Thiện gật đầu: "Nói có lý, nhưng các cậu nghĩ kỹ xem đi đâu chưa?"

Lưu Tử lập tức nói: "Tớ nghĩ xong rồi, nhà tớ có mua một căn biệt thự ở thành phố lân cận, bình thường đều để trống, chúng ta có thể đến đó ở tạm một thời gian. Miêu Tiểu Thiện cậu cũng đừng về quê nữa, đi cùng tớ luôn đi, chúng ta cũng tiện chăm sóc lẫn nhau..."

Cô nàng cảm thấy dù thế nào cũng phải kéo Miêu Tiểu Thiện cùng chạy trốn, nếu không thì trong lòng không yên tâm.

Ai bảo sau lưng Miêu Tiểu Thiện có một nhân vật lớn như vậy chứ.

"Không nhìn ra cậu cũng biết quan tâm người khác đấy, vừa nãy tôi nghe giọng chắc là con gái nhỉ? Là bạn gái của đội trưởng à?" Trên xe, Hoàng Tử Nhã cười hỏi.

"Không phải, chỉ là bạn bình thường thôi." Dương Gian nói.

"Tôi mới không tin, bạn bình thường mà đáng để anh để ý như vậy?" Hoàng Tử Nhã nói.

Dương Gian nói: "Cô thích hỏi đông hỏi tây như vậy, chi bằng xuống xe ngay bây giờ đi, cần gì phải đi theo tôi chuyến này?"

"Đội trưởng đã không thích tôi hỏi nhiều, vậy tôi không hỏi nữa." Hoàng Tử Nhã vuốt vuốt mái tóc dày bên má, sau đó nghịch sợi dây chuyền pha lê rẻ tiền trên cổ.

Tài xế taxi nghe hai người nói chuyện cảm thấy hơi hồ đồ, vì có một số chuyện gã nghe không hiểu gì cả, đành phải tập trung lái xe.

Khi xe rời khỏi nội thành, nỗi bất an trong lòng Dương Gian mới dần dần biến mất.

Đồng thời mí mắt đang giật cũng bắt đầu trở lại bình thường.

"Phạm vi lớn kinh người thật." Dương Gian nhìn bản đồ, từ khách sạn Bình An ở trung tâm thành phố đến đường cao tốc ngoại ô này, cảm giác dị thường đó mới hoàn toàn biến mất.

Điều này cho thấy ảnh hưởng của Quỷ Họa vượt xa tưởng tượng.

Bởi vì thành phố này lớn hơn Đại Xương rất nhiều.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!