Tập 6

Chương 638: Mang đi

Chương 638: Mang đi

Dương Gian một mình đi trên đường phố Đại Xương. Đối với hắn, phần lớn các con phố chính của thành phố này hắn đều rất quen thuộc, dù sao cũng học tập, sinh sống và trưởng thành ở đây từ nhỏ...

Chỉ là đường phố bây giờ không còn náo nhiệt như xưa nữa.

Vắng vẻ, tiêu điều, nhìn ra xa, phần lớn cửa hàng hai bên đường đều trong tình trạng đóng cửa ngừng kinh doanh, thậm chí không ít nơi đang sang nhượng, bán tháo.

Xem ra ảnh hưởng của sự kiện lần trước vẫn còn, muốn khôi phục lại như trước e là không thể nào.

"Tuy vắng vẻ hơn nhiều nhưng ít nhất thành phố này hiện tại rất ổn định, không xảy ra chuyện gì nữa." Dương Gian thầm nghĩ.

Hắn không phải lãng phí thời gian đi dạo trên phố, mà là đi một vòng quanh nội thành để nắm bắt tình hình, đồng thời cũng tuần tra một lượt. Nếu hiện tại trong thành phố còn tồn tại sự kiện linh dị nào chưa giải quyết, thì trước khi rời đi lần này hắn không ngại xử lý luôn, dù sao trạng thái hiện tại rất thích hợp để xử lý mấy thứ này.

Một lát sau.

Dương Gian đến cao ốc Thượng Thông.

Tuy tòa nhà cũng rất vắng vẻ, nhưng nhân viên làm việc lại không ít.

Thông qua lễ tân, Dương Gian liên lạc với Trương Hàn.

Rất nhanh, một người phụ trách tên là Chương Hoa vội vã đi thang máy xuống.

Chương Hoa này có hai thân phận, một là nhân viên liên lạc của Trụ sở chính, thân phận còn lại là phụ trách hỗ trợ Dương Gian triển khai công việc tại thành phố Đại Xương. Dù sao có một số việc cần sự phối hợp của các bên, nên vai trò và năng lực của anh ta được thể hiện ra.

Tuy nhiên hiện tại không có việc gì, anh ta cũng hiếm khi được rảnh rỗi một thời gian.

"Anh Dương, xin chào." Chương Hoa chào hỏi khá nhiệt tình.

"Lần này đi công tác mới về sao? Xin lỗi, trước đó tôi không nhận được thông báo từ cấp trên, công việc chậm trễ mong anh thông cảm."

Dương Gian nói: "Tôi tạm thời về một chuyến, ngày mai lại phải quay lại thành phố Đại J, anh không nhận được thông báo là bình thường. Gần đây tình hình ở đây thế nào, không xảy ra chuyện gì chứ?"

"Tất nhiên là mọi thứ bình thường, nếu có tình huống khẩn cấp thật tôi sẽ nghĩ cách thông báo cho anh. Đây là công việc, tôi sẽ không lơ là chút nào." Chương Hoa nói.

Dương Gian hỏi: "Sao tôi nghe nói gần đây có kẻ nghi là Ngự Quỷ Giả ban đêm lẻn vào khu chung cư tôi ở? Bên anh không nhận được tin tức gì sao?"

Chương Hoa nhìn ngó xung quanh, sau đó hạ thấp giọng: "Anh Dương, chuyện này đúng là có xảy ra, chúng tôi đang điều tra nhưng mãi không có tin tức. Tuy nhiên hôm kia ở khu phố cổ xảy ra một vụ chết người kỳ lạ, hồ sơ đã gửi đến văn phòng của anh, Trương Hàn cũng đã đi xem qua, chỉ là chưa đưa ra kết luận, muốn đợi anh về xử lý."

"Được, tôi đi nói chuyện với Trương Hàn." Dương Gian nói.

Rất nhanh.

Hai người đi thang máy lên tầng cao nhất của cao ốc Thượng Thông.

Tầng này là nơi làm việc của Dương Gian. Sở dĩ chọn nơi này vì cao ốc Thượng Thông nằm ở trung tâm thành phố, hơn nữa đứng ở độ cao này, Quỷ Nhãn của Dương Gian có thể bao quát toàn thành phố, nắm bắt nhanh nhất mọi bất thường ở bất cứ đâu.

Trương Hàn không ở văn phòng của Dương Gian, anh ta có một phòng nghỉ riêng. Bình thường anh ta đều đến đây ở vài tiếng, chủ yếu là để trông chừng, tránh trường hợp có chuyện gì xảy ra mà nhất thời không tìm được Ngự Quỷ Giả xử lý.

Tuy có chút nhàm chán, nhưng có thể tiếp tục sống anh ta đã cảm thấy mình rất may mắn rồi.

Nhớ lại mấy tháng trước, mình còn cùng bọn Nghiêm Lực, Diệp Tuấn uống rượu chém gió ở câu lạc bộ của Vương Tiểu Cường. Ai ngờ đâu mấy tháng sau, những Ngự Quỷ Giả quen biết đó đều đã chết, ngay cả Diệp Phong lợi hại nhất cũng chết trong sự kiện Quỷ Chết Đói, ngược lại kẻ chẳng có năng lực gì như mình lại sống sót.

Còn Dương Gian, cái cậu lính mới ngây ngô lần đầu gặp mặt, giờ đã trở thành người phụ trách thành phố Đại Xương, lại còn giải quyết được sự kiện linh dị vô giải kia.

Mỗi lần nhớ lại, Trương Hàn đều không kìm được cảm thán.

"Trương Hàn, cảnh giác kiểu anh không thích hợp tham gia sự kiện linh dị đâu, sơ sẩy một cái là chết rất thảm đấy."

Không biết từ lúc nào, Dương Gian và Chương Hoa đã bước vào phòng nghỉ, sự xuất hiện của họ dường như không hề kinh động đến Trương Hàn.

Trương Hàn chợt bừng tỉnh, nhìn thấy Dương Gian liền lập tức đứng dậy, cười có chút ngại ngùng: "Xin lỗi, xin lỗi, có lẽ gần đây an nhàn quá, trạng thái của tôi lơi lỏng hơn trước nhiều. Hơn nữa vấn đề lệ quỷ khôi phục tạm thời được giải quyết nên tâm lý cũng thoải mái hơn không ít."

"Sống được cuộc sống an nhàn cũng không tệ."

Dương Gian nói: "Nghe Chương Hoa bảo gần đây khu phố cổ có người chết, anh đi xem tình hình thế nào?"

Trương Hàn gật đầu: "Đúng vậy, vì không chắc chắn có phải chết do nguyên nhân đặc biệt hay không nên tôi đã đến hiện trường xem, hồ sơ liên quan ở trong văn phòng cậu, cậu có thể qua xem."

"Hồ sơ là do người viết, thứ người viết đồng nghĩa với việc không đủ chính xác, so với cái đó tôi tin vào phán đoán của anh hơn." Dương Gian nói.

"Thật ra tôi cũng khó phán đoán, nhưng trực giác mách bảo tôi có lẽ là do sức mạnh linh dị gây ra. Tuy báo cáo kiểm nghiệm nói là xuất huyết não, nhưng tôi không tin lắm, hiện trường có một cảm giác khó tả." Trương Hàn nói.

Dương Gian nói: "Không phải sự kiện linh dị sao?"

"Không phải, không có dấu hiệu linh dị xâm lấn."

Trương Hàn nghiêm túc nói: "Nếu là sự kiện linh dị mới trồi lên thì chắc chắn không đơn giản chỉ là chết một người. Hơn nữa hiện trường tôi cũng đã rà soát rồi."

"Vậy là do Ngự Quỷ Giả làm rồi. Đêm năm ngày trước trong khu chung cư có kẻ nghi là Ngự Quỷ Giả xâm nhập, hai kẻ này có thể là cùng một người."

Dương Gian nói: "Lúc nãy tới đây tôi đã đi một vòng quanh nội thành, dùng Quỷ Vực tìm kiếm nhưng không thấy ai đặc biệt. Có lẽ kẻ đó không còn ở Đại Xương nữa, cũng có thể là đã ẩn nấp rồi. Bất kể thế nào, nơi này không cho phép có kẻ không rõ lai lịch lảng vảng. Gần đây anh vất vả chút phối hợp với Chương Hoa hành động, tìm ra kẻ đó."

"Tìm được rồi thì sao?" Chương Hoa hỏi: "Chúng tôi nên hành động thế nào?"

Dương Gian nói: "Cảnh cáo hắn rời đi, nếu đồng ý thì coi như xong chuyện. Nếu không đồng ý, lần sau tôi về sẽ xử lý hắn. Nơi khác tôi không quản được, nhưng đất Đại Xương này tôi có tiếng nói. Tôi không cho phép nơi này xuất hiện bất kỳ bạo loạn nào, kẻ nào muốn gây rối, kẻ đó phải chết."

"Được, cứ làm như vậy."

Trương Hàn gật đầu, anh ta đã quá quen với phong cách làm việc của Dương Gian, đưa ra quyết định như vậy chẳng có gì lạ.

Hơn nữa anh ta cũng thiên về cách làm này, dù sao nhà anh ta cũng ở Đại Xương, một kẻ lẻn vào lén lút như vậy quả thực khiến người ta không yên tâm. Nếu là đường đường chính chính đến thăm hỏi thì ngược lại không cần cảnh giác như thế.

"Vào đi."

Đột nhiên, thần sắc Dương Gian khẽ động, nói vọng ra cửa một câu.

Lúc này cửa phòng nghỉ mở ra, một người phụ nữ mặc đồ công sở bưng mấy ly cà phê vừa pha bước vào. Người phụ nữ này dung mạo thanh tú ưa nhìn, khoảng hăm bảy hăm tám tuổi, toàn thân toát lên vẻ phong tình mặn mà, đôi mắt khẽ chuyển động dừng lại trên người Dương Gian.

"Tôi pha cho mọi người mấy ly cà phê, không làm phiền công việc của Dương tổng chứ."

Trương Lệ Cầm mỉm cười, nói năng nhẹ nhàng nhỏ nhẹ, rất biết cách tiếp đãi.

"Quả nhiên vẫn là Dương Gian cậu cảnh giác cao, người mới đến cửa cậu đã để ý rồi, không như tôi người vào rồi cũng chẳng có phản ứng." Trương Hàn cười nói, bưng một ly cà phê lên uống một ngụm.

Dương Gian nói: "Vài phản ứng bình thường thôi, nếu có thể tôi cũng muốn được thả lỏng một thời gian như anh."

"Cậu là người tài giỏi làm nhiều việc, nói thật không có cậu đứng mũi chịu sào phía trước, tôi đâu thể nhàn nhã thế này." Trương Hàn nói, anh ta tuy khá tầm thường nhưng vẫn biết tự lượng sức mình.

Chương Hoa lúc này nói: "Chuyện vừa rồi đã chốt xong, vậy khi nào chúng ta bắt đầu công việc?"

"Ngay bây giờ, càng sớm có kết quả càng tốt." Dương Gian nói rồi đứng dậy: "Chuyện này tôi không có thời gian tham gia, dựa vào các anh cả đấy, tôi về trước đây."

"Không vấn đề, chuyện này tôi lo được." Trương Hàn gật đầu, tỏ vẻ tự tin.

====================

Dù sao cũng đã trở thành Ngự Quỷ Giả lâu như vậy, dù có tầm thường đến đâu cũng không thể nào ngay cả một kẻ giấu đầu hở đuôi cũng không xử lý được.

"Được, tôi đợi tin của các anh." Dương Gian nói xong liền rời khỏi phòng nghỉ của Trương Hàn.

Trương Lệ Cầm thấy vậy cũng lập tức đi theo phía sau.

Trên đường về văn phòng, Dương Gian hỏi: "Sao cô biết tôi đang ở chỗ Trương Hàn?"

Trương Lệ Cầm cười nói: "Tôi nghe đồng nghiệp dưới lầu bảo anh đến công ty, nên qua xem thử, chắc là vừa mới tới thôi nhỉ, sáng nay tôi ra cửa muộn thế mà cũng không gặp anh."

"Chỉ là tạt qua một chút thôi, nên không báo cho mọi người. Dạo này công ty thế nào?" Dương Gian đi tới ghế sofa trong văn phòng rồi ngồi xuống.

"Rất tốt, tuy vẫn đang trong tình trạng thua lỗ nhưng người rót vốn không ít. Có một ông chủ tên là Vạn Đức Lộ rót một hơi mấy tỷ tiền vốn, còn chủ động kéo thêm cho chúng ta rất nhiều nhà đầu tư. Hiện tại nhiều dự án phát triển rất thuận lợi, tiến triển cụ thể phải hỏi Vương Bân, dù sao anh ấy cũng phụ trách vận hành dự án của công ty."

Trương Lệ Cầm cũng ngồi xuống, cô dựa sát vào người Dương Gian, tỏ ra rất thân mật.

"Tôi chỉ hỏi qua loa thôi, cũng không hứng thú lắm với sự phát triển của công ty. Chỉ là muốn dựng lên một cái công ty để đoàn kết mọi người làm chút chuyện, lo nghĩ cho sau này. Dù sao cũng chưa từng nghĩ đến chuyện kiếm tiền, nếu sau này cục diện xảy ra vấn đề, cái công ty này có thể phát huy chút tác dụng như dự tính là đủ rồi." Dương Gian nói.

"Phòng ngừa chu đáo cũng rất cần thiết."

Trương Lệ Cầm nói: "Tôi làm được không nhiều, nhưng tôi sẽ cố gắng hết sức giúp anh làm chút gì đó, đương nhiên cũng hy vọng anh có thể chiếu cố tôi một hai phần như trước đây."

"Nghe giống như một cuộc giao dịch vậy." Dương Gian nói.

Trương Lệ Cầm liếc mắt đầy phong tình, hờn dỗi: "Đàn ông chăm sóc phụ nữ sao có thể coi là giao dịch được. Tôi trước giờ vẫn luôn là người của anh mà, khoảng thời gian đó nếu không phải anh cứu tôi mấy lần, tôi đoán mình đã chết từ lâu rồi. Có đôi khi tôi thường nghĩ, lỡ như ngày nào đó bị anh sa thải, hoặc đuổi ra khỏi cửa, tôi thật sự không biết sau này phải sống thế nào nữa."

Cô đã trải qua rất nhiều chuyện, càng ngày càng hiểu rõ tầm quan trọng của Dương Gian đối với mình. Lúc đầu trong lòng cô còn chút do dự, nhưng hiện tại cô cảm thấy quen biết Dương Gian quả thực là một chuyện vô cùng may mắn.

"Nói chơi vậy thôi, không cần coi là thật, tôi xưa nay nói chuyện khó nghe, cái này ai cũng biết." Dương Gian nói.

Hắn không ghét Trương Lệ Cầm này.

Một người phụ nữ vô hại và khá biết chừng mực, đáng yêu hơn nhiều so với những kẻ quen biết bên ngoài.

So sánh như vậy thì, dì Giang Diễm quả nhiên cũng đầy rẫy ưu điểm.

"Tôi cũng đâu có giận anh." Trương Lệ Cầm cười cười.

Dương Gian suy nghĩ một chút rồi nói: "Có điều tôi đúng là có một việc muốn nhờ cô giúp."

"Anh nói đi."

"Cô cũng hiểu biết đôi chút về chuyện trong giới linh dị, tôi tuy có năng lực xử lý quỷ, nhưng cũng phải gánh chịu cái giá tương đương, cho nên không biết chừng ngày nào đó sẽ chết. Lỡ như tôi chết, cô phải chăm sóc mẹ tôi." Dương Gian nói.

Trương Lệ Cầm sững sờ, cảm thấy rất bất ngờ trước câu nói này của Dương Gian, lại dường như không nghĩ tới việc Dương Gian sẽ nhờ mình chăm sóc bác gái.

"Chuyện này nói ra có phải hơi sớm không?"

"Chỉ là sắp xếp trước thôi, dù sao chuyện sau này ai mà nói chắc được. Cô có thể từ chối, đến lúc đó tôi sẽ đi sắp xếp người khác." Dương Gian nói.

Trương Lệ Cầm lập tức đáp: "Anh yên tâm, tôi sẽ chăm sóc tốt cho bác gái."

"Đây không phải chuyện thuận miệng đồng ý nhẹ nhàng như vậy, mà là đã đồng ý thì bắt buộc phải làm được." Dương Gian nói.

"Tôi đã đồng ý với anh thì chắc chắn sẽ làm được." Trương Lệ Cầm nghiêm túc nói.

Dương Gian gật đầu, chuyện này coi như đã giao phó xong.

Hắn cũng không trông mong một câu nói của mình có thể ràng buộc một người quá lâu, chỉ là trong khả năng cho phép của bản thân thì cố gắng làm tốt nhất có thể mà thôi.

Đương nhiên, hắn cũng có thể thông qua việc sửa đổi ký ức của Trương Lệ Cầm để bắt cô tuân thủ lời hứa, nhưng Dương Gian không muốn làm như vậy, bởi vì hắn không xác định được người sống sau khi bị sửa đổi ký ức liệu có để lại di chứng gì hay không.

"Tôi phải đi rồi." Sau khi xác định không còn việc gì, Dương Gian quyết định xuất phát.

"Đi nhanh vậy sao?" Trương Lệ Cầm ngạc nhiên nói.

Dương Gian đáp: "Tôi còn việc bên kia chưa xử lý xong, đợi xử lý xong xuôi tôi sẽ quay lại, chuyện tôi về lần này đừng nói với mẹ tôi."

"Tôi biết rồi."

Rất nhanh, hắn lại rời khỏi tòa nhà Thượng Thông.

Tuy nhiên vừa đi chưa được bao lâu, Giang Diễm dường như nghe được tin tức liền hưng phấn đẩy cửa văn phòng ra: "Dương Gian, cuối cùng anh cũng về rồi, thế nào, có nhớ em không?"

"Dương Gian vừa đi rồi, anh ấy nói còn có việc, phải qua một thời gian nữa mới về được." Trương Lệ Cầm vươn ngón tay chỉ ra bên ngoài.

"Hả?" Sắc mặt Giang Diễm lập tức xụ xuống.

Trước khi rời đi, Dương Gian lại quay về ngôi nhà cổ trong khu tiểu khu.

Sau khi chào hỏi Vương San San, hắn mang theo quỷ anh đi.

Chỉ là hiện tại gọi nó là quỷ anh đã không còn thích hợp nữa, quỷ anh trưởng thành đến giai đoạn hai, nói chính xác hơn thì nên gọi là Quỷ Đồng (đứa trẻ quỷ).

Tuy không dùng quỷ để nuôi nấng nó, nhưng mức độ hung hãn của thứ này cực kỳ cao. Nếu ngày thường không phải Vương San San đang kìm hãm, Dương Gian tin rằng thứ này tuyệt đối có thể trưởng thành thành con Quỷ Chết Đói thứ hai.

"Tuy nguy hiểm, nhưng ít nhất trước khi mất kiểm soát thì vô cùng đáng tin cậy, lời tôi nói nó sẽ không chút do dự đi hoàn thành. Có thứ này ở bên cạnh, tôi tương đương với việc tìm được một vệ sĩ, nếu cần thiết, thử tiếp tục nuôi dưỡng cũng không phải là không thể." Dương Gian thầm nghĩ trong lòng.

Trong tay hắn đang nắm giữ một vài con quỷ, có những thứ có thể tồn tại như mảnh ghép của Quỷ Đồng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!