Tập 3

Chương 134: Ca Ca Phi

Chương 134: Ca Ca Phi

"Rầm~!"

Đột nhiên, cửa phòng bao KTV bị người ta đạp tung ra.

====================

"Mẹ bà nó, đứa nào đang hát ở đây thế, khó nghe chết đi được, bộ không biết anh A Phi của tao đang ở ngay phòng bên cạnh sao? Hát đã như đấm vào tai lại còn gào to như chọc tiết lợn, bố mẹ chúng mày không dạy ra đường phải có chút ý thức à?"

Một thanh niên chừng hơn hai mươi tuổi lúc này nghênh ngang, bộ dạng có chút hống hách dẫn theo vài tên đàn em bước vào: "Bọn 10x bây giờ bị làm sao thế nhỉ, chẳng có chút ý thức nào, hát không hay thì đừng có hát, cút về nhà mà luyện thêm đi."

Vừa vào cửa.

Trương Vĩ, Triệu Lỗi và cả ông anh họ Thượng Quan Vân đều đồng loạt nhìn chằm chằm vào những kẻ đột nhiên xông vào này.

"Đã bảo giọng hát của ông làm người ta tê da đầu rồi, bảo đừng hát nữa mà ông không nghe, giờ thì hay rồi, người ta tìm tới tận cửa khiếu nại kìa." Triệu Lỗi nói.

"Chắc chắn không phải lỗi của tôi, là bọn họ ghen tị với tôi thôi." Trương Vĩ nghiêm túc đáp.

"Là thằng nhãi mày hát đúng không?"

Gã thanh niên tên A Phi nghiêng đầu nhìn cậu ta: "Nhóc con, ban nãy mày làm anh em bọn tao mất hết cả hứng hát hò, giờ mày tính sao đây?"

Trương Vĩ nói: "Hay là tôi dạy các anh hát coi như bồi thường nhé?"

"Mẹ kiếp, ai cần mày dạy hát, mày phải bồi thường tổn thất tinh thần cho bọn tao, mỗi người hai trăm tệ, bọn tao bốn người, tổng cộng một ngàn." A Phi nói.

"Bốn người không phải là tám trăm sao, sao lại thành một ngàn?" Trương Vĩ thắc mắc.

A Phi đáp: "Tao toán học không giỏi, tính sai không được à?"

Tính sai mà cũng hùng hồn thế sao?

"Vị huynh đệ này, các anh cố tình đến gây sự tống tiền đúng không? Tôi khuyên các anh tốt nhất đừng làm thế, đây là hành vi phạm pháp, không khéo là phải ngồi tù đấy."

Ông anh họ Thượng Quan Vân đứng bên cạnh bước tới nói: "Vừa rồi cậu ấy hát quả thực tiếng có hơi lớn một chút, nói một câu xin lỗi là được rồi, mọi người cứ coi như chưa có chuyện gì xảy ra đi. Đến đây đều là để vui chơi, đừng vì chút chuyện nhỏ mà làm ảnh hưởng tâm trạng của mọi người."

"Mày nói cái gì? Mày là cái thá gì, ở đây có chỗ cho mày lên tiếng sao, cút sang một bên."

Một tên đàn em bên cạnh đẩy Thượng Quan Vân ra, bộ dạng vô cùng hống hách.

A Phi nói: "Sao hả, có đền tiền hay không?"

"Anh chịu gọi một tiếng bố thì tôi thưởng cho." Trương Vĩ nói: "Bố anh đây không thiếu tiền, muốn thì làm con trai tôi là được."

Thượng Quan Vân nghe cậu ta nói vậy thì cảm thấy sắp hỏng bét rồi.

Thằng nhóc này đầu óc có bệnh à, so đo với một đám côn đồ làm gì, xin lỗi một tiếng, nhận sai cho qua chuyện là được rồi.

"Gọi cả nhà mày ấy, tao là ông nội mày đây." A Phi lập tức bị chọc giận, đấm một quyền vào mặt Thượng Quan Vân.

"Tôi..." Thượng Quan Vân cảm thấy mũi cay xè, trời đất quay cuồng.

Mẹ kiếp, Trương Vĩ chửi mày, mày đánh tao làm gì?

"Dám chửi bọn tao à, đánh chết thằng này." A Phi hô một tiếng, ba tên đàn em bên cạnh lập tức vây lấy Thượng Quan Vân.

Thượng Quan Vân càng thêm ngơ ngác.

"Mau dừng tay, đừng đánh nữa, anh họ, anh không sao chứ." Miêu Tiểu Thiện lập tức cuống lên.

"Thượng Quan huynh, anh thế nào rồi? Cần giúp đỡ không." Trương Vĩ nói: "Có võ thuật truyền thống, dị năng hay gì đó thì mau dùng đi, để bọn tôi mở mang tầm mắt."

"Tôi biết võ thuật cái khỉ gì, các cậu mau giúp một tay." Thượng Quan Vân hét lên.

Trương Vĩ nói: "Thật hết cách với anh, chỉ biết gây thêm phiền phức cho bọn tôi, không phải chỉ là đánh nhau thôi sao, chuyện bé xíu, còn phải cầu cứu. Thôi được rồi, nể mặt bạn học Miêu Tiểu Thiện, hôm nay tôi sẽ phá lệ cho anh xem bản lĩnh của tôi."

Nói rồi cậu ta đặt micro xuống, chuẩn bị vào giúp.

Triệu Lỗi thấy vậy cũng hết cách, đành phải cùng Trương Vĩ xông lên, nếu không một người sẽ chịu thiệt.

"Bọn mày đừng có lộn xộn, tao nói cho bọn mày biết, chuyện này không liên quan đến bọn mày, đứa nào dám bước lên, tao giết chết đứa đó, tao nói cho bọn mày biết tao hung tàn lắm đấy." A Phi đột nhiên quay đầu lại chỉ vào Trương Vĩ và Triệu Lỗi quát.

"..."

Hóa ra mày cũng sợ bị đánh hội đồng à~!

Tuy nhiên đúng lúc này, Dương Gian nghe thấy bên này ồn ào, hỏi xong việc liền đi tới: "Các cậu đang làm gì thế? Một đám đàn ông ôm ấp lấy nhau còn phát ra tiếng kêu kỳ quái, ban ngày ban mặt chú ý ảnh hưởng một chút."

"Dương Gian, bọn họ bắt nạt người khác, anh họ tớ bị bọn họ đánh."

Miêu Tiểu Thiện làm ra bộ dạng sắp khóc, dường như tìm được trụ cột tâm lý, mang theo vài phần giọng điệu mách lẻo với người lớn.

"Đang yên đang lành chơi đùa sao lại đánh nhau rồi, các cậu đúng là không khiến người ta bớt lo được, tôi mới đi vắng một lát đã động tay động chân, không thể đợi tôi quay lại rồi hẵng động thủ sao? Đánh nhau hay gì đó, tôi giỏi lắm đấy." Dương Gian bước tới nói.

"Thằng ranh con, mày đừng có lo chuyện bao đồng." Một tên côn đồ hừng hực khí thế bước tới chỉ vào mặt hắn.

"Anh nói gì cơ? Tôi nghe không rõ." Dương Gian nói.

"Mẹ mày điếc tai rồi hả, tao bảo mày đừng có lo chuyện bao đồng..." Tên côn đồ này lời còn chưa nói hết câu thì khựng lại, ngay sau đó trên mặt hiện lên vẻ sợ hãi tột độ.

"Đại... Đại ca, sao lại là anh?"

Tên côn đồ này dường như đã nhận ra Dương Gian.

"Ồ, anh biết tôi sao?" Dương Gian hỏi.

"Đại ca, chuyện... chuyện này là hiểu lầm, là hiểu lầm thôi." Tên côn đồ kia trong nháy mắt liền túng, chỉ thiếu nước quỳ xuống, bộ dạng như cha chết.

Dương Gian chợt nhớ ra: "Hình như tôi từng gặp các người rồi, lần trước có phải tôi hỏi mượn các người mấy trăm tệ không nhỉ? Tôi nhớ cổ của anh hình như bị kẹt vào lỗ trên tường, giờ khỏi rồi à?"

Hắn nhớ ra rồi, đám côn đồ này chẳng phải là bọn hắn gặp sau khi trốn khỏi nhà hôm đó sao, để nhanh chóng thích ứng với Quỷ Vực, hắn đã lôi bọn chúng ra làm một số thí nghiệm vô cùng không nhân đạo.

Tuy rằng không làm hại tính mạng bọn chúng, nhưng đã để lại trong lòng bọn chúng bóng ma kinh hoàng khó có thể tưởng tượng.

Đến mức bây giờ nhìn thấy hắn là chân tay bủn rủn.

"Thôi bỏ đi, tôi cũng không muốn hỏi nhiều, anh bảo bọn họ dừng tay hết đi, đừng đánh nữa." Dương Gian nói.

Tên côn đồ kia vội quay đầu kéo bọn họ lại, nói với A Phi: "A Phi, đừng đánh nữa, có người đến rồi."

"Ai hả, ai đến tao giết chết đứa đó, nói cho bọn mày biết tao thường giết người đấy." A Phi quay đầu lại gầm lên.

"Người anh em, đã lâu không gặp."

Dương Gian nhìn gã nói: "Dạo này cũng hống hách nhỉ, chỉ đánh nhau thôi chưa đủ, còn thường giết người nữa cơ à, được đấy, càng ngày càng có bản lĩnh, xem ra bài học lần trước đối với anh vẫn chưa đủ, anh thấy bức tường này thế nào? Kẹt vào đó chắc không dễ ra đâu nhỉ."

Hắn chỉ chỉ vào bức tường bên cạnh.

A Phi nhìn thấy Dương Gian cũng lập tức sợ mất mật, gã mang theo giọng nức nở nói: "Đại... Đại ca, sao lại là anh? Anh nghe nhầm rồi, em đâu dám giết người, em đến gà còn chưa giết bao giờ, vừa rồi em nói là người Trường Sa. Em là người Trường Sa."

"Anh biện hộ hay thật đấy, vậy các người ở đây làm gì?"

Dương Gian đi đến trước mặt gã, vỗ vỗ vai gã nói.

"Chỉ là đến đây chơi một lát, lúc thanh toán phát hiện không đủ tiền, nên muốn kiếm chút tiền." A Phi cẩn thận từng li từng tí nói.

Dương Gian nói: "Các người đúng là chứng nào tật nấy, nhưng mà tống tiền thì cứ tống tiền, tại sao lại cứ nhè vào anh ta mà đánh? Anh ta có thù oán gì với các người sao?"

Nói rồi hắn nhìn Thượng Quan Vân đang chảy máu mũi, bộ dạng thê thảm.

"Mấy đứa học sinh nghèo bọn họ thì làm gì có tiền, tên này mặc toàn đồ hiệu chắc chắn rất nhiều tiền." A Phi nói.

Mẹ kiếp.

Hóa ra đây mới là nguyên nhân mình bị đánh.

Thảo nào không đánh Trương Vĩ.

Thù người giàu à.

Nhưng các người có biết cái tên Trương Vĩ này mới là phú nhị đại không hả.

Thượng Quan Vân tức giận hét lên: "Đừng tha cho hắn, đánh chết bọn này đi."

"Đánh người là phạm pháp, không khéo là phải ngồi tù đấy." A Phi vội nói.

"Phạm pháp tao cũng nhận." Thượng Quan Vân nói.

"Nói hay lắm."

Dương Gian nói: "Có huyết tính, bị đánh sao có thể không đánh trả, chỉ vì câu nói vừa rồi của anh tôi sẽ ủng hộ anh, cầm lấy thứ này, kẻ nào bắt nạt anh cứ tính từng đứa một, đánh chết hết đi là xong."

Hắn không biết từ đâu móc ra một khẩu súng lục nhét vào tay Thượng Quan Vân.

"Cái gì đây?" Thượng Quan Vân ngẩn người.

"Súng lục đấy, chẳng phải anh bảo muốn đánh chết bọn chúng sao?" Dương Gian nói: "Trương Vĩ, lát nữa nhớ báo cảnh sát, ra đầu thú thì tội danh chắc sẽ nhẹ hơn một chút, yên tâm, không có án tử hình đâu."

"Cậu... cậu sao lại có thứ này?" Thượng Quan Vân khiếp sợ nhìn Dương Gian.

Dương Gian nói: "Người khác tặng, nhưng mà trên mạng cũng có bán, còn bao ship nữa."

"Anh họ, anh đừng kích động, thật sự gây ra án mạng thì không tốt đâu."

Miêu Tiểu Thiện tình thế cấp bách chạy tới, giật lấy khẩu súng trả lại cho Dương Gian, sau đó lườm hắn một cái: "Làm gì có ai can ngăn như cậu chứ, không sợ chuyện bé xé ra to sao?"

"Tôi thấy anh họ cậu bị bắt nạt, muốn giúp một tay thôi, tôi là có lòng tốt mà." Dương Gian nói.

"Đại ca, anh nếu thực sự có lòng tốt, thì tha cho bọn em lần này đi, em không biết các anh là bạn bè, nếu biết thì em đâu dám bắt nạt họ." A Phi cầu xin.

Trên đời này gã chẳng sợ ai, chỉ sợ mỗi Dương Gian trước mắt này.

Trải nghiệm bị nhốt trong Quỷ Vực là chuyện kinh khủng nhất đời gã.

Đến tận bây giờ gã vẫn nghi ngờ Dương Gian trước mặt rốt cuộc là người hay là quỷ.

"Anh họ, anh quyết định đi, là anh bị bắt nạt, tôi đòi lại công đạo cho anh, nhưng cụ thể làm thế nào phải xem ý anh."

Dương Gian nói: "Nếu muốn một súng bắn chết bọn chúng, súng này tôi cho anh mượn."

"Dương Gian, không được."

Miêu Tiểu Thiện ôm lấy một cánh tay của hắn, phồng má nói: "Anh họ, anh đừng nghe cậu ấy xúi giục."

"Hay... hay là để bọn họ xin lỗi, nhận sai, rồi thôi đi." Thượng Quan Vân dù sao cũng là người trưởng thành.

Ban nãy hắn chẳng qua chỉ nói lẫy, sau khi bình tĩnh lại một chút đành phải ngượng ngùng nói.

Thật sự nổ súng giết người, hắn làm gì có cái gan đó.

Sẽ bị tù chung thân đấy.

---

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!