Khi con quỷ trong làng chui vào quan tài quỷ, sự kiện linh dị ở đây có thể tuyên bố tạm thời kết thúc.
Không còn ảnh hưởng của lệ quỷ, sắc trời u ám bên ngoài dần sáng lên.
Màn đêm đang tan biến.
Nhưng đồng thời tan biến theo đó còn có... cả thôn Hoàng Cương.
Đúng vậy.
Thôn Hoàng Cương đang biến mất.
Giống như ảo ảnh, khi ánh nắng chiếu vào cả ngôi làng, tất cả kiến trúc, nhà cửa, đường sá ở đây, giống như bức tranh trên giấy, đang dần bị xóa đi.
Mọi dấu vết lệ quỷ để lại đều biến mất cùng với việc con lệ quỷ kia chui vào quan tài quỷ.
Dương Gian đang chuyển đồ lên xe thấy cảnh này sắc mặt khẽ biến đổi.
"Ngôi làng sắp biến mất rồi." Trương Hàn bị thương ở bên cạnh khiếp sợ nói.
"Chỉ là tạm thời biến mất thôi, một khi con quỷ kia lại ra khỏi quan tài, thôn Hoàng Cương này sẽ lại xuất hiện." Dương Gian mở miệng nói: "Chỉ là lần đó, con quỷ trong quan tài sẽ biến thành dạng gì thì không biết được."
"Có lẽ cấp độ kinh hoàng đủ để định nghĩa là cấp S cũng nên."
Trong hồ sơ, sự kiện linh dị thôn Hoàng Cương này chỉ được định nghĩa là cấp B, cấp nguy hiểm.
Bởi vì con quỷ trong làng không phải loại quỷ đi lại lung tung.
Cấp độ nguy hiểm đã giảm đi rất nhiều.
Nhưng cấp độ kinh hoàng lại rất cao.
Người ngự quỷ gặp phải mà không hiểu quy luật của nó thì chắc chắn phải chết, chỉ có đối mặt trực diện ngay từ đầu mới có cơ hội giam giữ.
Mà một khi có người ngự quỷ đầu tiên chết đi.
Năng lực của con quỷ này sẽ lại được tăng cường, bắt đầu lăn cầu tuyết, đến lúc đó đã rất khó đối phó rồi.
Dương Gian và mấy người CLB Tiểu Cường đã trải nghiệm cục diện tuyệt vọng này.
Trương Hàn nói: "Cái làng quỷ này tốt nhất là đừng bao giờ xuất hiện nữa, đó là một con quỷ không lời giải, nếu lại ra ngoài, cái giá phải trả không chỉ là chút ít thế này đâu."
"Đó là chuyện sau này, quỷ có cấp độ kinh hoàng cao hơn thế này còn có, chúng ta việc gì phải lo lắng, cứ đi bước nào tính bước đó." Dương Gian ném túi đựng xác chứa thi thể Phùng Toàn vào thùng xe.
"Quan tài quỷ cậu định xử lý thế nào? Cứ để ở đây mặc kệ sao?" Trương Hàn nói.
Dương Gian nói: "Đương nhiên là mang đi, thứ này có giá trị nghiên cứu rất cao, nhiệm vụ lần này chính là để lấy được cỗ quan tài quỷ này, tin rằng cái công ty gì đó sẽ rất vui lòng thu mua giá cao. Hơn nữa... tôi thấy sắc mặt anh vẫn luôn không tốt, không có chút máu nào, càng ngày càng giống người chết rồi."
"Thực sự không cần tôi sắp xếp cho anh một chút sao?"
"Không, không cần đâu."
Trương Hàn toát mồ hôi lạnh, đâu còn lạ gì ý đồ của Dương Gian.
Thằng nhóc này định coi mình như hàng hóa đem bán.
Giống như Phùng Toàn đã được đóng gói kia.
"Vậy thì tiếc thật, đợi hôm nào anh bị lệ quỷ thức tỉnh thì không còn giá trị nữa, bây giờ giam giữ anh ít nhất không có bất kỳ nguy hiểm nào." Dương Gian nói.
Khóe miệng Trương Hàn giật giật.
Cậu cũng nghĩ ra được.
Sao cậu không tự bán mình đi, cứ nhăm nhe bán người khác, cũng chẳng xem người ngự quỷ khác có đồng ý hay không, chuyện này mà đổi là bất kỳ ai, liều mạng bị lệ quỷ thức tỉnh cũng không thể để cậu đạt được mục đích.
"Đã anh không muốn thì thôi vậy, nhưng tôi đã cứu mạng anh, giờ chắc không ngại giúp một tay, khiêng hộ tôi cỗ quan tài này lên xe chứ?" Dương Gian nói.
"Đó là xe thể thao của Hạ Thắng, cậu định nhét cỗ quan tài to thế này vào kiểu gì?" Trương Hàn nói.
Dương Gian nói: "Tôi đương nhiên có cách của tôi, anh chỉ cần giúp khiêng là được."
"Vậy... được thôi."
Trương Hàn đành phải kiên trì đồng ý.
Chẳng bao lâu sau.
Hai chiếc xe thể thao lao ra khỏi ngôi làng.
====================
Thùng xe của một trong hai chiếc xe đã bị tháo tung, khiến chiếc xe đắt tiền bị phá hoại đến mức nham nhở chẳng ra sao, mà sự tháo dỡ bạo lực này chỉ nhằm mục đích vận chuyển một cỗ quan tài sơn đỏ.
Cỗ quan tài quỷ này được đặt nằm ngang ở ghế sau, trên dưới đều được buộc chặt bằng dây thừng, tránh cho nắp quan tài vô tình bị hất tung trong quá trình vận chuyển.
Một chuyến đi dạo bên bờ sinh tử.
Dương Gian quả thực đã thu hoạch được không ít thứ, nhưng đồng thời, cũng chôn xuống từng mầm mống tai họa khổng lồ.
Không nói rõ được là nên vui mừng hay nên lo lắng.
Nhưng có thể khẳng định là nguy cơ trước mắt coi như đã tạm thời được giải trừ.
Thời gian Lệ quỷ thức tỉnh đã được trì hoãn lại một mức độ cực lớn, Dương Gian hiện tại không còn là con ma yểu mệnh chỉ sống được vài tháng nữa.
Tuy nhiên, ngay khi Dương Gian và Trương Hàn lái xe ra khỏi thôn.
Trên con đường chính dẫn về hướng thôn Hoàng Cương.
Nơi này đã bị giới nghiêm, đường đi cũng bị phong tỏa một nửa, mười mấy chiếc xe đang đậu ở vị trí ngã tư.
Có nhân viên chuyên nghiệp đã dựng trạm liên lạc, cũng có người thay phiên đứng gác theo dõi sát sao nhất cử nhất động của thôn Hoàng Cương từ xa. Nhìn trang phục của họ, có cả nhân viên doanh nghiệp, cũng có đơn vị nhà nước, thậm chí còn có một số người mặc áo blouse trắng dài, trông như nghiên cứu viên... hơn nữa ở bãi đất trống gần đó còn đậu cả trực thăng.
Dường như người của quân đội cũng có tham gia.
Nhân viên quan sát cầm ống nhòm thay phiên nhau chú ý đến thôn Hoàng Cương.
Khi nhân viên quan sát này nhìn thấy thôn Hoàng Cương đang quỷ dị biến mất khỏi tầm mắt, anh ta lập tức kinh hãi.
"Có tình huống, thôn Hoàng Cương đang... biến mất, cái thôn, không, không thấy đâu nữa, có hai chiếc xe đang lái tới từ hướng của thôn."
"Biển số xác nhận, là xe của hội viên Câu lạc bộ Tiểu Cường thành phố Đại Xương - Hạ Thắng và Trương Hàn."
"Chiếc xe phía sau có chở một cỗ quan tài."
"Mau đi báo cáo."
Nhân viên quan sát lúc này báo cáo lại sự việc vừa rồi lên trên.
Mà trong chiếc lều tạm được dựng gần đó.
Một số nhân vật quan trọng liên quan đến sự kiện lần này đang tụ tập họp hành như thường lệ.
Nói là họp, thực ra là bàn bạc cách đối phó với những người ngự quỷ đi ra từ thôn Hoàng Cương... đặc biệt là Dương Gian.
Người phụ trách sự kiện lần này tên là Ngô Việt.
Tuổi tác không lớn, là một người đàn ông trung niên ngoài ba mươi, dáng người hơi mập, là tổng giám đốc trong công ty, chịu trách nhiệm quản lý toàn bộ công ty.
Vì tính chất đặc thù của công ty.
Đừng thấy hắn chỉ là một tổng giám đốc, thực ra lại sở hữu quyền lực khá lớn, quyền lực này không chỉ trong nội bộ công ty, mà ở cả thành phố Đại Xương cũng khá có trọng lượng.
"Thực ra chuyện này cũng chẳng có gì đáng để bàn bạc cả."
Ngô Việt gõ gõ mặt bàn, nhìn lướt qua vài vị phụ trách quan trọng của công ty với vẻ khá uy nghiêm.
"Sự kiện linh dị thôn Hoàng Cương vô cùng đặc biệt, tôi không cho rằng tên Dương Gian kia có thể bình an vô sự sống sót đi ra. Áp lực từ phía Triệu Kiến Quốc bên Cảnh sát hình sự quốc tế không cần quá để tâm, lần này đến đây cũng chỉ là để nể mặt đội trưởng Triệu một chút mà thôi, đại khái chỉ là đi cho có hình thức. Nếu thực sự có người có thể giải quyết thành công sự kiện này..."
"Chỉ cần thực hiện lời hứa trước đó, hoàn thành giao dịch là được, những thứ bọn họ cần rốt cuộc vẫn luôn nằm trong tay công ty."
Mấy người khác trước bàn, sắc mặt đều có chút căng thẳng.
Mấy ngày nay bọn họ sống không tốt lắm.
Đặc biệt là sau khi chịu áp lực từ phía Cảnh sát hình sự quốc tế.
"Sếp, nhưng tính không xác định của tên Dương Gian kia quá cao, ngộ nhỡ cậu ta từ thôn Hoàng Cương đi ra, vì chuyện hồ sơ mà làm ầm lên, vậy thì nên thu dọn tàn cuộc thế nào?"
Tôn Lệ Hồng, người trước đó phụ trách tiếp xúc với Dương Gian lên tiếng.
Ngô Việt nói: "Vấn đề đó là việc bộ phận Cảnh sát hình sự quốc tế phải cân nhắc, chứ không phải chúng ta. Cảnh sát hình sự quốc tế của nhà mình xảy ra vấn đề, bọn họ đương nhiên phải chịu toàn bộ trách nhiệm, chẳng lẽ lại bắt chúng ta chùi đít cho họ sao."
"Hơn nữa vấn đề hồ sơ là xuất phát từ phía Cảnh sát hình sự quốc tế, không liên quan đến công ty chúng ta. Giao dịch giữa công ty chúng ta và bọn họ không tồn tại sự giấu giếm nào, cùng lắm chỉ là thông tin không minh bạch mà thôi. Bọn họ tự nguyện nhận nhiệm vụ này, mà trước khi nhận nhiệm vụ này trong lòng bọn họ đã biết chuyện này có độ nguy hiểm rất cao."
"Thông tin không minh bạch là thao tác thương mại bình thường, chuyện thuận mua vừa bán không trách được người ngoài."
Thái độ của hắn vô cùng cứng rắn, chẳng hề cảm thấy cách làm của mình có vấn đề gì.
Hồ sơ về Quan tài quỷ là tuyệt mật, vốn dĩ không thể giao công tác thu hồi cho những người ngự quỷ dân sự của Câu lạc bộ Tiểu Cường.
Chỉ là trên phương diện đánh giá rủi ro và tổn thất, công ty đã đưa ra nhượng bộ, mới phát ra nhiệm vụ này dưới hình thức giao dịch.
Đương nhiên, tương ứng, việc giấu giếm thông tin cũng là điều không thể thiếu, mặc dù điều này sẽ làm giảm tỷ lệ sống sót xuống mức cực lớn.
Nhưng điều đó không quan trọng.
Nếu thành công, công ty tự nhiên hoàn thành mục tiêu của mình.
Cho dù thất bại, cũng chẳng mất mát gì.
Kẻ chết đi chẳng qua chỉ là người ngự quỷ dân sự mà thôi, hoàn toàn không quan trọng.
Dù sao, người ngự quỷ dân sự vốn dĩ chính là một quả bom hẹn giờ, chẳng biết sẽ nổ lúc nào, chi bằng để bọn họ vào thôn Hoàng Cương kia thử vận may.
Ngô Việt cảm thấy quyết sách của mình là vô cùng chính xác.
"Sếp, tôi có một đề nghị, trạng thái tinh thần của người ngự quỷ tồn tại vấn đề rất lớn, không thể dùng tư duy của người bình thường để phân tích bọn họ, giống như bọn tội phạm vậy, có lẽ chỉ vì tranh chấp một đồng bạc lẻ cũng có thể nổi điên đả thương người khác, chúng ta phải cực kỳ cẩn thận đối phó mới được."
Có người nói ra nỗi lo âu của mình.
Ngô Việt nói: "Tôi đã lấy được vài bản danh sách trong Câu lạc bộ Tiểu Cường, năm người của Câu lạc bộ Tiểu Cường đều ở đây. Hạ Thắng, Âu Dương Thiên, Trương Hàn, Trương Nhất Minh còn cả Diệp Tuấn, đánh giá tinh thần của bọn họ tôi đã xem rồi, đều khá bình thường. Còn về tên Dương Gian kia, tạm thời chưa biết, hồ sơ của cậu ta nằm trong tay Triệu Kiến Quốc, nhưng vẫn như đã nói trước đó."
"Tỷ lệ cậu ta sống sót không lớn, dù sao cũng quá trẻ, kinh nghiệm còn thiếu sót nhiều."
Tuy nhiên đúng vào lúc này.
Một nhân viên quan sát đột nhiên xông vào.
"Sếp, sếp, có tình huống xảy ra, hai chiếc xe đã rời khỏi thôn Hoàng Cương, đang đi về phía này, thông qua nhận diện khuôn mặt đã xác định, chiếc xe đi đầu ngồi là hội viên Câu lạc bộ Tiểu Cường, người ngự quỷ Trương Hàn, vị còn lại là... Dương Gian."
Dương Gian còn sống?
Lúc này, sắc mặt tất cả mọi người trong lều đều khẽ biến đổi.
Kẻ nào sống sót đi ra không tốt, lại cứ phải là cậu ta.
Tên này chính là kẻ điên đã đe dọa trong điện thoại là sẽ gọi một cuộc điện thoại tiêu diệt bộ phận Cảnh sát hình sự quốc tế.
Khóe miệng Ngô Việt giật giật.
Vừa rồi hắn còn phân tích suy đoán, tên Dương Gian này có thể đã chết trong nhiệm vụ, không ngờ vừa quay lưng đã có tin cậu ta sống sót trở về.
Vả mặt a~!
Lại còn ngay trước mặt một đám người như thế này.
"Ra ngoài xem sao." Ngô Việt kiên trì nói.
0 Bình luận