Tập 2

Chương 195: Kế hoạch săn giết

Chương 195: Kế hoạch săn giết

"Tìm thấy Dương Gian, trước khi phát hiện ra người thì không được đánh rắn động cỏ. Bất kỳ kẻ nào có khả năng để lộ tin tức hoặc gây chú ý cho Dương Gian thì giết trực tiếp. Hành động chỉ được phép thành công một lần, không có cơ hội lần thứ hai. Nhớ kỹ, hắn là một nhân vật cực kỳ nguy hiểm, chúng ta chỉ có thể đánh bất ngờ, nhất định phải một đòn giết chết."

Vương Tiểu Cường vẻ mặt nghiêm túc, dẫn theo hơn hai mươi nhân viên chuyên nghiệp đi trên đường trong khu tiểu khu.

Người ngự quỷ chỉ có hắn và Diệp Phong.

Những người khác đều là người thường, nhưng dù là người thường, họ cũng đã qua huấn luyện chuyên nghiệp, không xử lý được sự kiện linh dị nhưng lại giải quyết thành công không ít người ngự quỷ.

Người so với quỷ, tương đối mà nói vẫn yếu ớt hơn nhiều.

Hơn nữa mỗi người đều mang theo vũ khí đặc chế, toàn bộ đều là tinh anh trong giới, chỉ riêng việc mời đám người này Vương Tiểu Cường đã tốn đến hai trăm triệu.

Tất nhiên, so với cái giá để mời Diệp Phong ra tay, hai trăm triệu này vẫn còn ít.

Đám người này sau khi đến khu tiểu khu thì nhanh chóng tản ra.

Hoặc giả làm du khách, hoặc giả làm người mua nhà, hoặc giả làm công nhân ở đây.

Hơn hai mươi người đặt vào một khu tiểu khu lớn thế này, hoàn toàn không gây chú ý.

"Để bọn họ tìm Dương Gian, tôi sẽ không lộ diện trước, nếu có thể dựa vào bọn họ giải quyết được thì tốt nhất." Diệp Phong cười cười, đứng sang một bên hút thuốc, chẳng hề vội vàng.

Vương Tiểu Cường nói: "Nếu thuận lợi được như vậy thì tôi cũng rất vui lòng chứng kiến."

Không đối đầu trực diện cũng có lợi cho bản thân.

Quỷ Vực của Dương Gian hắn đã lĩnh giáo rồi, là một kẻ rất khó chơi.

Tuy nhiên những người sở hữu Quỷ Vực phần lớn đều có một điểm yếu chí mạng, đó là bản thân khá yếu ớt.

Năng lực này rất đặc biệt, cái giá phải trả khi sử dụng rất lớn, tương ứng thời gian lệ quỷ thức tỉnh sẽ ngắn lại, bản thân thậm chí có thể chỉ là một người bình thường, chỉ cần phương pháp thích hợp, có lẽ không khó giết như trong tưởng tượng.

Rất nhanh.

Đã có vài nhân viên đặc biệt thông qua việc hỏi thăm tìm được đến phòng kinh doanh mới ở đây.

"Dương Gian sống ở đây thì người của phòng kinh doanh chắc chắn biết." Một người phụ nữ có nét mặt lai Tây lên tiếng.

Cô ta tên là Daisy, một lính đánh thuê con lai, vì môi trường ở nước ngoài không tốt, không thích hợp phát triển nên cô ta chọn đến châu Á, gia nhập một công ty, trở thành một kẻ chuyên săn giết người ngự quỷ.

"Hỏi ra địa điểm trước, sau đó thực hiện kế hoạch, làm theo các bước, tỷ lệ sống sót của mục tiêu sẽ không quá 30%. Hồ sơ của Dương Gian tôi đã xem rồi, chỉ là một học sinh, không có bao nhiêu kinh nghiệm thực chiến, rất dễ thành công." Một người đàn ông tên Khổng Phong nói.

Người bên cạnh cười nói: "Sao thế? Khổng lão đại định thực hiện cái kế hoạch săn giết ba giai đoạn gì đó của anh à? Tên nghe thì kêu đấy, chỉ không biết hiệu quả thế nào."

"Phối hợp hành động là được, nói nhảm cái gì."

Người đàn ông tên Khổng Phong trầm giọng quát: "Giờ này còn cười cợt, nếu kế hoạch không thành công, tất cả chúng ta đều phải chết. Tưởng số tiền này dễ kiếm lắm sao? Cũng không xem đối thủ là sự tồn tại như thế nào."

"Anh là chỉ huy của hành động lần này, anh quyết định." Người kia nhún vai, vẻ mặt không quan tâm.

Mấy người đi đến phòng kinh doanh.

Nhân viên bán hàng lập tức nhiệt tình tiếp đón: "Mấy vị muốn xem nhà ạ?"

"Tôi cứ xem qua trước đã." Khổng Phong nói.

Hai thành viên khác lúc này bắt đầu thăm dò vị trí của Dương Gian từ người trong phòng kinh doanh.

Lẽ ra vị trí của Dương Gian đã phải được xác định trước khi đến, nhưng cả khu tiểu khu này chưa lắp camera giám sát, không thể tìm kiếm bằng biện pháp công nghệ.

"Mấy người này lạ lắm, không giống đến mua nhà."

Trong một văn phòng bên cạnh, qua cửa kính, Giang Diễm đang làm việc liếc nhìn một cái rồi mở miệng nói.

"Giang đại mỹ nữ, người ta sao lại không giống mua nhà? Cô gái kia trông như người nước ngoài, hơn nữa ăn mặc đều rất trang trọng, có vẻ là người có tiền." Nữ đồng nghiệp bên cạnh cười nói, đồng thời mang theo vài phần nịnh nọt, lấy lòng.

Phòng kinh doanh ai mà chẳng biết, Giang Diễm mới đến vài ngày này là người của Dương Gian.

Mà Dương Gian lại là một trong những ông chủ lớn của khu tiểu khu Quan Giang.

Đối với nhân viên bình thường, Giang Diễm đương nhiên có địa vị và thân phận không tầm thường.

"Trang trọng thì trang trọng, nhưng cảm giác họ mang lại cho tôi giống như vệ sĩ ấy, có chút nghiêm túc câu nệ." Giang Diễm nói: "Tôi dám cá, mấy người này chắc chắn không phải đến mua nhà, có thể là đến gây rối."

"Ban ngày ban mặt ai lại đến đây gây rối?" Nữ đồng nghiệp bên cạnh lắc đầu không tin: "Hơn nữa cho dù là đến gây rối, ai lại làm chuyện nhàm chán thế chứ."

"Có lẽ là do Tần lão bản và Tiền lão bản phái tới." Giang Diễm nghĩ.

Thông qua việc sắp xếp cổ phần, tài sản cho Dương Gian, cô đã biết rõ Dương Gian và Trương Hiển Quý đã hợp mưu dùng giá thấp nhất để mua lại dự án của hai ông chủ kia.

Chuyện này mà không có uẩn khúc thì cô mới không tin.

Với sự hiểu biết của cô về Dương Gian, hai ông chủ kia chắc chắn đã bị ép buộc, sau đó chắc chắn sẽ không cam lòng.

"Cô cứ đoán mò, đừng nghĩ phức tạp quá."

Giang Diễm thấy cũng đúng, bèn tiếp tục làm việc, không nghĩ nhiều nữa, có thể do ở cùng Dương Gian lâu ngày nên thần kinh hơi nhạy cảm chăng.

"Đúng rồi, tôi nghe nói có một người tên là Dương Gian đã mua nhà ở đây, giá còn rất rẻ, không biết có chuyện này không?" Daisy dùng tiếng Trung thành thạo, cười hỏi một nhân viên bán hàng.

"Cô nói Dương Gian, Dương tổng ạ, Dương tổng đâu cần mua nhà, khu tiểu khu này gần một nửa là của ngài ấy." Nhân viên bán hàng có chút ngưỡng mộ nói.

Daisy nói: "Ồ, vậy Dương Gian sống ở đâu?"

"Cô hỏi cái này làm gì?" Nhân viên bán hàng nói.

"Chỉ hỏi tiện thể thôi, tôi là do Dương tổng giới thiệu đến." Daisy nói.

Nhân viên bán hàng nhìn cô gái lai xinh đẹp này, không nghi ngờ gì khác nói: "Dương tổng sống ở phòng kinh doanh cũ, giờ sửa thành biệt thự trang viên rồi, nhưng không biết Dương tổng có nhà hay không."

"Là vậy sao? Cảm ơn cô nhé."

"Xong rồi, Dương Gian rất có thể đang ở phòng kinh doanh cũ."

Rất nhanh, tin tức được truyền đi.

Lập tức, các nhân viên hành động đang rải rác trong khu tiểu khu bắt đầu tụ tập về phía nơi ở của Dương Gian.

Khổng Phong thấy đã hỏi được tin tức liền tìm cớ dẫn hai người rời đi.

Nhưng vừa ra khỏi cửa.

Một chàng trai trẻ liền cầm điện thoại vừa quay vừa đi tới: "Các anh em, chuẩn không cần chỉnh, đây là phòng kinh doanh nhà tôi, đủ to không? Có anh em nào ở Đại Xương không? Hoan nghênh đến khu Quan Giang mua nhà, đọc tên Trương Vĩ tôi có thể được giảm giá nhé."

"Là Đùi ca giảm giá chứ gì, Vĩ ca cút đi, tôi muốn xem Đùi ca."

"Đùi ca có đó không, Đùi ca có đó không? Tôi có vụ làm ăn lớn muốn bàn với anh ấy."

"Mông Vĩ ca vừa cong vừa trắng, trẻ con hàng xóm thèm khóc thét."

"Lão đại, tên này đang livestream..." Một người bên cạnh thấy Trương Vĩ cầm điện thoại quay tới, sắc mặt thay đổi, nhìn sang Khổng Phong.

Hành động lần này của họ có thể bị lộ, hậu quả công ty sẽ gánh, nhưng mặt mũi không được để lộ, nếu không sẽ mang lại rắc rối lớn cho bản thân.

"Không cần để ý." Ánh mắt Khổng Phong khẽ động, đi lướt qua Trương Vĩ.

Nhưng lúc này Trương Vĩ lại quay người cầm điện thoại đi theo: "Anh em đừng vội, bây giờ tôi sẽ đến nhà Đùi ca, tiện thể cho các bạn xem bảo bối lớn ở nhà Đùi ca, nhớ nhấp đúp theo dõi nhé."

"Lão đại, hắn đi theo rồi." Daisy nói: "Hắn hình như cũng đến nhà Dương Gian, có thể là bạn của Dương Gian."

"Khổng Phong, bên này tôi đã xác nhận, Dương Gian đang ở trong biệt thự." Trong tai nghe không dây truyền đến một tin tức.

Khổng Phong lập tức ra lệnh: "A Hải, giải quyết hắn, đừng để hắn ảnh hưởng đến kế hoạch."

"Không vấn đề."

Thành viên tên A Hải cười cười, lập tức quay người đi về phía Trương Vĩ đang đi theo phía sau.

"Anh em, thật không lừa các bạn đâu, Đùi ca thực sự có một bảo bối lớn, phê lắm, tuyệt đối sẽ mang lại cho các bạn trải nghiệm vui vẻ bất ngờ." Trương Vĩ nói với phòng livestream.

Cậu ta quyết định cho mấy tên nhà quê trên mạng này nhìn thấy Gương Quỷ.

Tin rằng nhất định sẽ rất thú vị.

"Bạn ơi, đang livestream à?" A Hải cười vỗ vai Trương Vĩ.

"Làm gì?" Trương Vĩ nói.

Lúc này A Hải lập tức giật lấy điện thoại, sau đó ném thẳng xuống đất, đập nát bấy.

"Vãi, thằng này dám bắt nạt Vĩ ca, tưởng Vĩ ca ăn chay à, có tin tao..."

Lời còn chưa dứt, A Hải đã bịt miệng Trương Vĩ, một con dao găm sắc bén đâm phập vào cổ cậu ta.

"Suỵt, bé tiếng thôi, không sao đâu, thả lỏng nào, ngủ một giấc là khỏi ngay." A Hải mặt tươi cười, vừa an ủi, vừa lôi Trương Vĩ vào vành đai cây xanh bên cạnh.

Chỉ một lát sau.

A Hải vẩy vẩy vết máu trên dao găm, nhẹ nhàng bước ra.

Giải quyết một người thường đối với gã mà nói dễ như trở bàn tay.

"Xong rồi?"

Khổng Phong nhìn đồng hồ trên tay: "Đã vậy thì mau chóng bắt đầu chuẩn bị kế hoạch săn giết ba giai đoạn."

"Tao đ bà nội mày, dám lấy đồ chọc Vĩ ca mày, tưởng tao không có vũ khí à."

Nhưng ngay sau đó, Trương Vĩ lại chui ra từ bụi cây, cổ vừa phun máu, vừa cầm một khẩu súng lục chĩa vào A Hải bắn liên tiếp.

"Cẩn thận, trong tay hắn có súng." Daisy kinh hãi.

A Hải vừa quay đầu lại, lập tức trúng mấy phát đạn.

Khoảng cách gần thế này, tay mơ gà mờ cỡ nào cũng bắn trúng người được.

"Tao bắn chết mày, tưởng Vĩ ca không biết chơi súng à, tao cầm súng lục từng diệt cả team đấy..." Trương Vĩ nói còn chưa dứt câu thì lại ngã vật xuống đất, cơ thể co giật, hơi thở dần tắt lịm.

Lúc này A Hải cũng ngã phịch xuống đất, thở hổn hển, trên mặt không lộ vẻ đau đớn, chỉ không ngừng toát mồ hôi lạnh, run rẩy.

"Chết tiệt, hắn không phải đã chết rồi sao? Hơn nữa tại sao trong tay hắn lại có súng." Daisy vừa tức vừa giận, không hiểu tại sao Trương Vĩ lại đột nhiên sống lại, lại còn cầm một khẩu súng.

Kiểm tra vết thương của A Hải, rất tệ...

"Hồi quang phản chiếu, không lạ, dù sao hắn cũng dùng vũ khí lạnh giết người, một nhát không chết ngay là bình thường. Hơn nữa khẩu súng tên này cầm là loại đặc chế, chuyên dùng để đối phó với người ngự quỷ, chắc là Dương Gian đưa cho hắn. Đã cảnh báo hắn đừng bất cẩn rồi, lần này lật thuyền trong mương rồi nhé."

Mặt Khổng Phong đen lại.

Lại bị một người thường giết chết một thành viên, đúng là xuất quân bất lợi.

Hơn nữa súng vừa nổ, có ảnh hưởng đến kế hoạch hay không còn chưa biết.

"Giấu xác đi một chút, đừng lo cho A Hải nữa, trúng ba phát, toàn bộ vào chỗ hiểm ở ngực, hết cứu rồi."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!