Tập 2

Chương 121

Chương 121

Lần đầu gặp mặt

“Dương Gian, tôi ở đây.”

Một mỹ nữ mặc váy liền ngắn, lộ ra đôi chân trắng nõn thon dài, ăn mặc theo phong cách ngây thơ đáng yêu xách túi xách, đi giày cao gót bước vào quán gà rán.

Cô vẫy vẫy tay, trên mặt tràn ngập nụ cười động lòng người.

Giang Diễm tự chấm tám mươi hai điểm cho màn xuất hiện được trang điểm kỹ lưỡng này của mình, mười tám điểm còn lại, cô tin rằng Dương Gian sẽ dùng hình thức 666 để tặng cho mình.

Đã hạ quyết tâm rồi.

Cô muốn rũ bỏ ấn tượng bà chị kế toán trong đầu Dương Gian, thay đổi phong cách triệt để.

Không ít khách hàng nhao nhao liếc nhìn, đánh giá Giang Diễm.

Đặc biệt là ánh mắt lượn lờ vài vòng trên đôi chân thon thả kia.

Cặp chân này... tôi có thể liếm đến gãy lưỡi.

Không ít đồng bào nam giới thầm nghĩ trong lòng.

“Chị đại Giang, cô nhìn thấy thì qua đây, chẳng lẽ muốn tôi bê bàn qua, mời cô ngồi xuống?” Dương Gian nhướng mày, hơi ngẩng đầu lên.

“Biết rồi.”

Giang Diễm cười hì hì, mang theo vài phần tinh nghịch của thiếu nữ, ngoan ngoãn đi tới.

“Cô trông có vẻ hơi không bình thường... có phải gặp ma rồi không?” Dương Gian nhìn chằm chằm vào cổ cô: “Có cần tôi kiểm tra giúp cô không?”

“Tôi mới không có, cậu đừng có thần hồn nát thần tính.” Giang Diễm nói.

“Không có sao? Sao tôi cảm thấy cô đang dần biến thái, là do tôi tách biệt xã hội quá lâu không theo kịp nhịp điệu, hay là cô bay bổng rồi, tôi nhìn không hiểu bài của cô?” Dương Gian hồ nghi nhìn cô.

Giang Diễm lập tức tức giận.

Bà đây vì cậu mà đặc biệt trang điểm một phen, cậu lại bảo bà đây đang dần biến thái?

“Tôi rất bình thường, làm ơn, tư tưởng cậu bình thường một chút được không.” Giang Diễm nói.

“Tôi không bình thường sao?” Dương Gian nói.

Giang Diễm đảo mắt: “Không bình thường, cậu chẳng bình thường chút nào.”

“Vậy thế nào mới gọi là bình thường?” Dương Gian nói.

“Giống như những thiếu niên thanh xuân mới lớn khác, thích ngắm gái đẹp, thích nói chuyện về mấy chủ đề có màu sắc, thích xem chút phim không lành mạnh các kiểu, ví dụ như tôi đây, cậu nảy sinh ảo tưởng gì với tôi, tôi hoàn toàn không để bụng đâu nhé.”

Giang Diễm dùng giọng điệu mang vài phần dụ dỗ nói.

Dương Gian buồn bực nói: “Lớn tuổi rồi, cả ngày ảo tưởng thịt tươi, cô còn nói cô không phải biến thái?”

“...”

Khóe miệng Giang Diễm giật giật, có cảm giác muốn lật bàn.

Rốt cuộc dây thần kinh nào của mình bị chập mà lúc đầu lại chọn thằng đàn ông nhỏ tuổi này chứ.

Chẳng lẽ thực sự là khoảng cách thế hệ do vấn đề tuổi tác gây ra?

Hoàn toàn không thể hiểu nổi mạch suy nghĩ của cậu ta.

“Tôi giận rồi, không muốn để ý đến cậu.” Giang Diễm quay đầu đi nói.

“Ăn kem không?”

“Tôi muốn vị dâu tây, cảm ơn.”

Dương Gian nói: “Tôi cũng muốn, phiền cô đi mua giúp tôi một cái về đây.”

“Hả?”

Giang Diễm mở to mắt nhìn hắn.

“Tôi mời.” Dương Gian.

Giang Diễm hơi phát điên, đây là vấn đề mời khách sao? Không phải nên là cậu đi mua sao? Cậu là đàn ông mà, tôi đi dạo phố với cậu, cậu lại đối xử với tôi như vậy?

Thể diện của người đẹp vứt đi đâu rồi?

Nhưng một lát sau.

Giang Diễm một tay cầm một cây kem rời khỏi quầy, đi về phía Dương Gian.

“Tiểu Diễm, anh biết ngay em ở đây mà, anh nhìn thấy xe em đỗ bên ngoài rồi.” Lúc này, một giọng nói dịu dàng vang lên.

Nghe khiến Giang Diễm rùng mình một cái.

Người đàn ông khiến cô sợ hãi đã xuất hiện.

“Tiền Phong, sao lại là anh? Sao anh tìm được đến đây.”

“Đương nhiên là sự chỉ dẫn của tình yêu.” Tiền Phong nháy mắt một cái, dáng vẻ cực kỳ lả lơi.

Giang Diễm lười để ý, trợn trắng mắt rồi bỏ đi.

“Vị này là?”

Tiền Phong đi theo tới, nhìn người đàn ông đang nhận lấy cây kem trong tay Giang Diễm.

“Bạn trai tôi.” Giang Diễm lập tức nói, không hề kiêng dè.

Bạn trai?

Tiền Phong đánh giá Dương Gian một chút, chàng trai này tuổi không lớn, trông chưa đến hai mươi, tướng mạo cũng tạm được, hơi đẹp trai, nhưng trên người mặc cái gì thế này? Áo ngắn tay đầy vết bẩn, nhem nhuốc, toàn thân còn tỏa ra một mùi chua loét, giống như thứ gì đó bị thối rữa vậy, đến gần một chút cũng khiến người ta cảm thấy buồn nôn.

Thế này phải lăn lộn kiểu gì mới đạt đến cảnh giới như vậy chứ.

Giang Diễm rốt cuộc đứt dây thần kinh nào mà lại thích một kẻ kỳ quặc như vậy?

Chẳng lẽ cô ấy có sở thích kỳ quái gì?

“Xin chào, tôi là bạn học đại học của Tiểu Diễm, Tiền Phong, rất vui được làm quen với cậu.”

Tiền Phong mỉm cười nhưng không mất lịch sự đưa tay ra.

Dương Gian ngẩng đầu nhìn thoáng qua, bỏ cái đùi gà trong tay xuống, đưa tay ra: “Dương Gian.”

Tiền Phong nhìn bàn tay đầy dầu mỡ kia, cảm thấy hơi buồn nôn, nhíu mày thực sự không thể bắt cái tay này.

“Vô lễ.”

Dương Gian thấy anh ta không động đậy, buông một câu.

Tiền Phong suýt chút nữa tức hộc máu, anh ta nói: “Cậu mới vô lễ ấy, tay bẩn như vậy, không biết rửa đi sao?”

“Anh không biết làm phiền người khác dùng bữa vốn dĩ đã là một chuyện rất thất lễ sao? Chứ đừng nói đến chuyện lúc người khác đang ăn lại đòi bắt tay người ta, hơn nữa khi nói chuyện với người khác không được đứng từ trên cao nhìn xuống, nên ngồi xuống... bài học lễ nghi hiện đại, anh học được mấy tiết? Anh thực sự tốt nghiệp đại học sao?”

Dương Gian nhìn anh ta nói.

“Ách...” Tiền Phong ngẩn ra một chút.

Thằng nhóc này cũng khéo mồm khéo miệng phết.

“Tiền Phong, anh vẫn là đi trước đi, ở đây không tiện lắm.” Giang Diễm nói.

Tiền Phong cười cười: “Không sao, hôm nay cũng coi như có duyên, tôi và người bạn này trò chuyện chút.”

“Dương Gian, không ngại hỏi một chút hiện tại cậu làm nghề gì, làm việc ở công ty nào?”

Nói rồi, anh ta ngồi xuống.

“Đi làm? Đi làm là không thể nào, đời này kiếp này không thể đi làm, ngày thường toàn dựa vào tống tiền mới duy trì được cuộc sống, tôi thấy anh cũng khá biết nói chuyện, da mặt cũng dày, có muốn làm thuê cho tôi không, tôi đang thiếu một nhân viên kinh doanh, nếu anh đồng ý thì một vụ làm ăn tôi chia cho anh một phần trăm hoa hồng, nhưng không có lương cứng.” Dương Gian nói.

“Cậu nói đùa rồi, tôi là sinh viên đại học, người có văn hóa hàm dưỡng, sao có thể đi làm thuê cho một tên côn đồ, hơn nữa cậu cảm thấy tiền kiếm được bằng thủ đoạn đó thực sự duy trì được cuộc sống? Nếu không phiền có thể cho tôi biết thu nhập hàng tháng của cậu không?” Tiền Phong nói.

Dương Gian nói: “Thu nhập cụ thể tôi chắc chắn không thể nói cho anh biết, nhưng tôi có thể nói rõ cho anh biết, tất cả chi tiêu sinh hoạt hiện tại của tôi, bao gồm cả một số đồ xa xỉ, đều là kiếm được.”

Thằng nhóc này tự tin gớm nhỉ ~!

Tiền Phong kinh nghi nhìn bộ quần áo cộng lại chưa đến một trăm tệ trên người Dương Gian trước mặt, ăn món gà rán rẻ tiền, toàn thân vừa bẩn vừa hôi, bên cạnh còn đặt một cái bao tải da rắn không biết nhặt được ở đâu, bên trong đựng thứ giống như... hộp giấy.

Ngoại trừ cây dùi cui màu vàng kim dắt bên hông trông có vẻ trị giá một hai trăm tệ ra, hoàn toàn không nhìn ra dáng vẻ có đồ xa xỉ gì.

“Anh không cần nhìn tôi với ánh mắt ngưỡng mộ, chỉ cần anh đi theo tôi làm, tôi đảm bảo những thứ này anh cũng đều có thể mua được.” Dương Gian nói.

Đi theo cậu làm?

Là đi nhặt đồng nát với cậu à?

Tiền Phong cười, anh ta cười đến mức không khép được miệng.

“Tôi cứ tưởng cậu chỉ là một tên côn đồ, không ngờ cậu còn không bằng côn đồ, lại là một kẻ nhặt đồng nát, bộ dạng như đống bùn nhão này của cậu có tư cách gì làm bạn trai của Tiểu Diễm? Rời xa cô ấy đi, cậu không cho cô ấy được hạnh phúc đâu, đừng gây thêm phiền phức cho cô ấy nữa.”

Dương Gian cầm cái xương đùi gà vừa ăn xong gõ gõ xuống bàn, có chút thâm trầm nói: “Mặc dù anh chửi tôi, nhưng tôi có thể tha thứ cho anh lần này, ngoài ra đừng hiểu lầm, tôi không phải bạn trai cô ấy, nói chính xác ra, cô ấy là nhân viên của tôi, tôi là ông chủ của cô ấy, cô ấy được tôi thuê, hiện tại đang làm công cho tôi.”

“Sao cậu có thể nói như vậy, chúng ta đã sống chung với nhau rồi, sao cậu không phải là bạn trai tôi.” Giang Diễm có chút oán trách nói.

Tiền Phong mở to mắt.

Không nhầm chứ.

Hàng hiếm có khó tìm như vậy, em cũng muốn dâng hiến ngược lại sao?

Đây là đang làm từ thiện à?

“Tôi chỉ là ở nhờ thôi, giữa chúng ta vẫn luôn giữ quan hệ thuê mướn bằng tiền bạc rất trong sáng.” Dương Gian nói.

Giang Diễm bĩu môi: “Vậy chúng ta đã ngủ cùng nhau mấy ngày rồi.”

“Đó là do cô tranh giường không lại tôi, lại không chịu ngủ dưới đất thôi.” Dương Gian nói.

“Tôi mặc kệ, cậu phải chịu trách nhiệm với tôi.” Giang Diễm nói.

“Tôi chỉ chịu trách nhiệm về sự an toàn của cô, không chịu trách nhiệm về tình cảm của cô, hơn nữa còn chỉ trong thời gian cô làm công cho tôi.” Dương Gian nói.

Tiền Phong nghe hai người nói chuyện, não có chút không theo kịp, chủ đề sao càng chạy càng lệch rồi, vừa rồi không phải là muốn Dương Gian rời xa Giang Diễm sao?

Anh ta phải vuốt lại suy nghĩ.

Bây giờ anh ta nghi ngờ có phải Giang Diễm cố ý thông đồng với Dương Gian này để trêu đùa mình không?

Tùy tiện tìm một người đến diễn kịch.

“Xin lỗi, tôi nghe điện thoại, thất lễ một chút.” Lúc này điện thoại của Tiền Phong vang lên, anh ta đứng dậy tạm thời rời đi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!