Tập 1

Chương 52: Nằm xuống

Chương 52: Nằm xuống

Cứ tưởng phòng tạp vật tạm thời an toàn.

Không ai ngờ rằng bên cạnh mình vẫn luôn có một con quỷ đi theo.

Nếu không nhờ Dương Gian nhắc nhở thì đến giờ bọn họ vẫn chưa phát hiện ra điều này, mà hậu quả là gì thì quá rõ ràng.

Đám người này đừng hòng có ai sống sót ra ngoài, kể cả tên Ngự Quỷ Giả... Nghiêm Lực kia.

Ngự Quỷ Giả sở hữu sức mạnh của Lệ Quỷ, nhưng không phải là vạn năng, sử dụng sức mạnh Lệ Quỷ bừa bãi chỉ khiến bản thân chết nhanh hơn.

Lúc này Dương Gian nhìn thấy người thanh niên tên Nghiêm Lực.

Sắc mặt anh ta không tốt lắm, có vẻ trắng bệch và vô lực do mất máu quá nhiều.

Nhưng điều khiến Dương Gian để ý hơn là trong cơ thể Nghiêm Lực này rốt cuộc ẩn chứa con quỷ như thế nào? Giới hạn cơ thể anh ta đã sắp đến chưa, còn bao lâu nữa thì Lệ Quỷ hồi phục?

"Cậu... là người?"

Nghiêm Lực không hoảng loạn như những người khác, mà sau khi chạy ra khỏi phòng tạp vật liền dừng lại ngay, vẻ mặt vô cùng ngưng trọng nhìn Dương Gian.

Anh ta vẫn chưa xác định được cậu bảo vệ nhỏ trước mắt rốt cuộc là người hay quỷ.

Dương Gian nói: "Chắc được tính là người, lúc nãy tôi nghe anh nói anh tên Nghiêm Lực? Anh là Ngự Quỷ Giả?"

Đồng tử Nghiêm Lực hơi co lại: "Cậu cũng vậy?"

"Tôi được coi là một thành viên của Cảnh sát Hình sự Quốc tế."

Dương Gian nghĩ một chút, cứ mượn danh cáo mượn oai hùm trước đã, chẳng lẽ lại bảo người ta mình là học sinh.

Thế thì mất mặt quá, hơn nữa cô tiếp tân Lưu Tiểu Vũ kia chẳng phải cũng muốn lôi kéo mình vào tổ chức Cảnh sát Hình sự Quốc tế sao.

"Cảnh sát Hình sự Quốc tế?"

Nghiêm Lực quan sát Dương Gian lần nữa, thấy hắn mặc đồng phục bảo vệ trông cũng ra dáng, lại nhìn thấy chiếc điện thoại định vị vệ tinh tiêu chuẩn của cảnh sát hình sự đeo trước ngực hắn, anh ta tin.

"Nghe nói tổ chức Cảnh sát Hình sự Quốc tế thiếu nhân lực trầm trọng, cả nước mỗi thành phố phân bổ chưa đến một cảnh sát hình sự, Cảnh sát Hình sự Quốc tế của thành phố Đại Xương trước đây là Chu Chính, cậu tên gì?"

"Tôi tên Dương Gian, tiện thể nói cho anh biết một chút, Chu Chính chết rồi, hy sinh trong sự kiện trường trung học mấy ngày trước." Dương Gian bình thản nói.

Nghiêm Lực nói: "Ra là vậy, tình huống vừa rồi cảm ơn cậu, không biết cậu dựa vào cái gì để chống lại sự tấn công của nhiều Lệ Quỷ như vậy? Cho dù là Ngự Quỷ Giả, trong cục diện này cũng rất bị động, ban đầu tôi tưởng vụ mất tích trong trung tâm thương mại chỉ là một con Lệ Quỷ cấp độ nguy hiểm C, bây giờ xem ra, tôi đã đánh giá quá thấp rồi."

"Sớm biết thế này tôi đã không tham món tiền kia."

Trên mặt anh ta lộ vẻ hối hận, ảo não vì hành vi của mình.

"Còn cậu dựa vào năng lực gì mà có thể sống sót dưới sự tấn công của Lệ Quỷ lâu như vậy?"

Dương Gian không nói ra năng lực của mình, mà hỏi ngược lại anh ta.

Nghiêm Lực cũng không giấu giếm, anh ta cúi đầu nhìn đôi tay nhuốm đầy máu tươi nói: "Người trong giới gọi tôi là Quỷ Huyết Nghiêm Lực, trong hai tay tôi có dính máu quỷ, máu quỷ có thể hạn chế năng lực của những con quỷ khác, từng hợp tác với người khác bắt thành công một con quỷ, nhưng máu quỷ của tôi không thể để bên ngoài quá lâu, nếu không trong máu tươi sẽ có quỷ chui ra..."

"Khoan đã, anh nói anh hợp tác với người khác bắt được một con quỷ?"

Dương Gian nheo mắt, lộ vẻ kinh nghi: "Anh dùng cách gì?"

Quỷ cũng có thể bắt giữ?

"Cách rất đơn giản thô bạo, tôi dùng máu quỷ hạn chế hành động của con quỷ đó, chỉ cần trong thời gian ngắn nhốt nó vào một chiếc hộp làm bằng vàng ròng, chỉ cần niêm phong đủ tốt, con quỷ đó không thể chạy ra được."

Nghiêm Lực mở miệng nói: "Đây là phương pháp thông dụng trên toàn thế giới, cậu là cảnh sát hình sự chẳng lẽ không biết?"

"Tôi là thực tập sinh, chưa phải nhân viên chính thức." Dương Gian nói.

Hắn quả thực nhớ lại bài luận văn từng đọc trên mạng, do một giáo sư tên Bruce P viết.

Nội dung bài luận đại khái là, sức mạnh của quỷ có thể ảnh hưởng đến mọi vật chất, nhưng lại không thể ảnh hưởng đến vàng, vị giáo sư đó dùng phương pháp khoa học và nghiêm cẩn cố gắng phân tích, tìm ra cách khắc chế quỷ.

Nếu bài luận có ích tức là, thông qua hộp, vật chứa làm bằng vàng, quả thực có thể giam giữ, bắt giữ quỷ.

Nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi, vẫn không thể giết chết, tiêu diệt được.

"Cứu, cứu mạng với."

Tuy nhiên lúc này tiếng kêu cứu kinh hoàng bên cạnh cắt ngang cuộc đối thoại của hai người.

Lúc này Dương Gian nhìn thấy, những con quỷ bị đổi đầu kia đã vây lại từ bốn phương tám hướng, chặn kín mọi lối đi.

Trừ khi nhảy thẳng từ tầng năm xuống, nếu không thì căn bản không còn đường thoát.

Nhưng nhảy từ tầng năm xuống cũng là tự sát.

Đám người ông chủ Đường, Giám đốc Lý, Đại sư La lúc này khóc cha gọi mẹ lùi lại, bọn họ đã không thể đi ra được nữa.

"Rốt cuộc cậu có cách gì mà không sợ nhiều quỷ tấn công như vậy?"

Nghiêm Lực cũng hơi hoảng rồi: "Cứ thế này thì dù cậu là Cảnh sát Hình sự Quốc tế cũng chết chắc ở đây thôi, dùng sức mạnh Lệ Quỷ quá nhiều sẽ chết, điều này cậu không thể không biết."

"Tôi đương nhiên biết."

Dương Gian bình tĩnh nói: "Anh dùng sức mạnh Lệ Quỷ chắc cũng không ít rồi nhỉ, ngay cả máu quỷ trên tay cũng đã hơi mất kiểm soát, giới hạn của anh chắc sắp đến rồi, đã mua quan tài trước chưa?"

"Cậu nói tôi rất rõ, nhưng đôi khi để sống sót thì không còn cách nào khác." Nghiêm Lực nghiến răng nói.

"Đôi khi đúng là không còn cách nào, nhưng đối phó với quỷ mà việc đầu tiên nghĩ đến là dùng sức mạnh của chính mình thì chỉ chết nhanh hơn thôi, còn tôi thì khác, tôi dựa vào cái đầu, cái đầu không dùng được nữa mới dùng đến sức mạnh của quỷ. Có điều giờ không phải lúc tán gẫu, tôi không thể để ông chủ này chết như vậy được." Dương Gian chỉ vào đầu mình, nở một nụ cười.

Nói xong, hắn đi về phía đám quỷ cách đó không xa.

Nghiêm Lực biến sắc, ngay cả anh ta cũng không dám cùng lúc đối mặt với nhiều quỷ như vậy, viên cảnh sát trẻ tuổi này sao lại có gan lớn thế?

Hơn nữa nhìn những người khác bị quỷ vây khốn, trong lòng anh ta đã không định cứu đám người này nữa, chỉ nghĩ cách làm sao rời khỏi đây.

Món tiền này có mạng mà tiêu hay không mới là vấn đề.

Bỗng nhiên.

Nghiêm Lực thấy Dương Gian đi tới rồi thò chân ngáng bọn họ một cái.

Kèm theo vài tiếng kêu quái dị, ba bốn người bị hắn ngáng ngã lăn quay.

Cậu đây là cứu người hay hại người thế?

Nghiêm Lực ngẩn người.

"Không muốn chết thì ngoan ngoãn nằm im dưới đất đừng cử động loạn xạ, như vậy lũ quỷ này sẽ không tấn công ông, ông có thể sống sót ra ngoài, nếu ông chạy lung tung, chỉ chết nhanh hơn thôi." Dương Gian túm lấy cổ áo ông chủ Đường quát khẽ một tiếng.

Ông chủ Đường lúc này đã sợ đến mức không biết làm sao, đám quỷ trước mắt đã đi đến tận mặt rồi.

Ông ta không còn lựa chọn nào khác.

Ngay lập tức ông ta nhắm chặt mắt lại, chọn tin lời Dương Gian, nằm im dưới đất không nhúc nhích.

Nằm dưới đất đồng nghĩa với việc lưng vĩnh viễn hướng xuống đất, như vậy có thể tránh né hoàn hảo sự tấn công của bất kỳ con quỷ nào từ bốn phương tám hướng.

"Những người khác không muốn chết thì làm theo, nằm xuống đừng động đậy." Dương Gian lại nói.

Có người nghe lời nằm xuống, nhưng nhiều người hơn lại coi lời Dương Gian như gió thoảng bên tai, bởi vì nằm xuống đồng nghĩa với nằm chờ chết, cho nên bọn họ vẫn kinh hoàng quay đầu bỏ chạy, muốn thoát ra ngoài.

"Này, đó là tầng năm, đừng nhảy, chết người đấy." Dương Gian nhìn một người hét lên.

Một người đàn ông đi cùng Đại sư La lúc này sợ đến mức khóc lóc mất kiểm soát, thế mà trèo qua lan can nhảy thẳng từ tầng năm xuống.

Dũng sĩ a.

Dương Gian thầm than trong lòng.

Không nhảy còn có khả năng sống, nhảy thế này thì chết chắc rồi.

Người nhảy lầu chết chắc, những kẻ bỏ chạy kia cũng chẳng khá hơn là bao.

Rất nhanh mấy người bỏ chạy phát hiện đường của mình bị chặn hết.

Quỷ vây lại từ bốn phía càng lúc càng gần, càng lúc càng gần... cuối cùng bọn họ bị bao vây.

"Á á á~!" Tiếng thảm thiết vang lên giữa bầy quỷ.

Khi sáu bảy cánh tay thối rữa vươn tới.

Tiếng kêu thảm thiết lập tức ngưng bặt.

Mấy cái đầu người sống sờ sờ bị chúng cứng rắn tháo xuống.

Có con quỷ tháo đầu mình xuống đặt lên cổ bọn họ, rồi lại lấy đầu bọn họ đặt lên cổ mình.

Quỷ mới lại ra đời.

Tuy nhiên sau khi làm xong tất cả, mọi thứ xung quanh trở lại bình tĩnh.

Tất cả quỷ... không cử động nữa.

Những người còn lại nằm dưới đất quả nhiên không bị tấn công, tất cả đều sống sót.

"Sao có thể như vậy?"

Nghiêm Lực kinh ngạc, anh ta cũng đã nằm xuống, nhưng lúc này lại nhìn Dương Gian như nhìn thấy ma.

Dương Gian lại không nằm xuống, hắn chỉ đứng đó, nhưng lại dựa lưng vào lan can, không hề đưa lưng về phía bất kỳ con quỷ nào.

"Thế nào, không lừa các người chứ?"

Dương Gian mở miệng nói: "Chúc mừng các người đã sống sót, tiếp theo nếu không phiền thì thanh toán phí lao động chút nhỉ, nói trước nhé, phí lao động của tôi đắt lắm đấy."

Tốn bao tâm tư mạo hiểm cứu đám người giàu đáng ghét này để làm gì?

Đương nhiên là để kiếm tiền.

Tưởng Dương Gian yêu thương gì bọn họ chắc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!