Xe buýt đến trạm.
Dương Gian đưa Vương San San về nhà trước.
Vì trước đó đã gọi điện thoại, nên khi hắn và Vương San San đi đến trước cổng một khu chung cư cao cấp, một người phụ nữ trung niên ăn mặc thời thượng cau mày, vẻ mặt có chút không vui bước tới.
"Mẹ." Vương San San lộ vẻ vui mừng.
"Còn biết đường về à? Cả đêm qua con đi đâu? Điện thoại cũng không gọi được, con có biết người nhà lo lắng thế nào không? Con gái con đứa ở bên ngoài lỡ xảy ra chuyện gì thì làm sao? Nếu hôm nay con mà chưa về, mẹ đã định cùng bố con đi báo công an rồi đấy."
Mẹ của Vương San San, Vương Hải Yến trách mắng.
"Mẹ, xin lỗi, trong trường xảy ra chút chuyện nên mới..." Vương San San cúi đầu lí nhí.
Vương Hải Yến nói: "Thôi được rồi, nguyên nhân để sau nói với bố con. Mẹ hỏi con cậu nam sinh này là ai? Sao lại về cùng con?"
"Cậu ấy là bạn cùng lớp con, tên Dương Gian, trước đây ở trường mẹ từng gặp rồi mà?" Vương San San nói.
"Bạn học? Lớp con đông như thế làm sao mẹ nhớ hết được." Vương Hải Yến đánh giá Dương Gian.
Dương Gian nói: "Cháu chào dì Vương, nếu không còn việc gì nữa thì cháu xin phép về trước, hôm nào rảnh sẽ đến thăm dì sau."
Hắn không định nán lại lâu, tính đi ngay.
"Khoan đã."
Vương Hải Yến gọi giật Dương Gian lại: "Cậu là bạn cùng lớp của San San? Tôi hỏi cậu, tối qua hai đứa đi đâu? Tại sao San San bây giờ mới về, có phải cậu rủ rê San San đi đâu lêu lổng không?"
Dương Gian đáp: "Dì Vương, không phải như dì nghĩ đâu. Tối qua sau giờ tự học trường xảy ra một số chuyện đặc biệt, cả lớp đều bị giữ lại trường, bọn cháu cũng vừa mới về. Vì lo San San đi đường không an toàn nên cháu mới đưa bạn ấy về."
"Tôi đã gọi điện hỏi cô Vương, hôm qua trường học chẳng có chuyện gì xảy ra cả." Vương Hải Yến nói.
Dương Gian cười: "Điện thoại của cô Vương hôm qua căn bản không gọi được, dì cứ đùa."
Vương Hải Yến đương nhiên biết điện thoại cô Vương không gọi được, chỉ là cố tình lừa cậu nam sinh này xem có gì mờ ám không.
Bà ta lại nói tiếp: "Cậu có lòng tốt đưa San San về, tôi nên cảm ơn cậu. Nhưng gia giáo nhà San San rất nghiêm, từ nhỏ đến lớn chưa từng lêu lổng bên ngoài, cũng chưa từng qua lại với hạng người không đàng hoàng. Hơn nữa bây giờ đang là giai đoạn quan trọng của lớp 12, San San phải lấy việc học làm trọng, hy vọng vị bạn học này sau này đừng làm ảnh hưởng đến việc học của San San."
Ý tứ sâu xa là bảo Dương Gian tránh xa Vương San San ra, đừng hòng có ý đồ gì với con gái bà ta.
Nói xong, Vương Hải Yến rút từ trong ví ra hai trăm tệ, nhét vào tay Dương Gian: "Sáng sớm tinh mơ đưa San San về cũng vất vả cho cậu, chắc cậu chưa ăn sáng nhỉ, dì cho cậu hai trăm tệ coi như mời bữa sáng, cậu cũng đừng chê ít, cầm lấy đi."
Dương Gian nhìn hai trăm tệ trong tay, ngẩn người một chút, sau đó nụ cười trên mặt tắt ngấm, bình thản nói: "Vậy cảm ơn dì nhiều."
Nói xong, hắn nhận tiền rồi quay người bỏ đi.
Dương Gian vừa đi, Vương San San tức đến phát khóc: "Mẹ, mẹ quá đáng lắm. Dương Gian tuy bình thường học lực không tốt nhưng cậu ấy là người tốt, mẹ đưa tiền cho người ta như thế là ý gì? Đây chẳng phải là sỉ nhục người ta sao?"
"Con gái con đứa thì hiểu cái gì, mẹ đây là đang thử cậu ta. Con xem, đến hai trăm tệ mà cậu ta cũng lấy, chẳng thèm từ chối, nhìn là biết loại con nhà nghèo hèn không có chí khí. Sau này con nhớ tránh xa loại người này ra, đừng để mấy lời đường mật của hạng người đó lừa gạt." Vương Hải Yến nói.
"Mẹ mới là người không hiểu gì cả, mẹ có biết đêm qua ở trường đã xảy ra chuyện gì không? Không có Dương Gian con đã chết rồi. Mẹ tưởng Dương Gian muốn đưa con về à, là con cầu xin cậu ấy đưa về đấy. Mẹ làm thế này sau này con còn mặt mũi nào gặp người ta?"
"Loại người như thế một chút cốt khí cũng không có, tốt nhất là đừng gặp." Vương Hải Yến nói: "Nhà chúng ta cũng không phải hạng tùy tiện."
"Hu hu..."
Vương San San tức tưởi khóc òa lên, quay đầu bỏ chạy.
Dương Gian ngồi trên xe buýt nhìn hai trăm tệ trong tay, trong lòng đương nhiên hiểu rõ ý nghĩa hành động của mẹ Vương San San.
Trong sự khinh miệt còn mang theo vài phần sỉ nhục.
Đổi lại là người khác chắc đã nhảy dựng lên rồi.
Nhưng Dương Gian lại mặt lạnh tanh, không chút dao động. Tức giận thì làm được gì?
Nhà Vương San San điều kiện khá giả, người lại xinh đẹp, bình thường chẳng qua lại gì với một thằng "đỗ nghèo khỉ" như mình, tự nhiên mình đưa cô ấy về, bố mẹ cô ấy đương nhiên sẽ bài xích loại người như mình, tìm mọi cách chèn ép.
Kể cả có nổi giận ngay tại chỗ thì cũng chỉ là làm trò cười cho thiên hạ, chẳng lẽ vì hai trăm tệ mà nhảy lên đánh Vương Hải Yến.
Hơn nữa đối với Dương Gian hiện tại, chuyện này cũng chỉ là chuyện vặt vãnh lông gà vỏ tỏi mà thôi, lúc đó hắn cứu Vương San San cũng đâu phải vì ham muốn gì ở người ta.
"Người tốt khó làm, thảo nào quỷ cứ chui ra mãi."
Dương Gian sờ sờ mu bàn tay, cười tự giễu, nhét hai trăm tệ vào túi.
Về đến nhà, hắn lăn ra giường ngủ thiếp đi.
Vì thực sự quá mệt mỏi.
Mà các bạn học khác cũng lần lượt về nhà, dù có xảy ra chuyện lớn đến đâu thì nhà vẫn phải về, đúng không?
Lúc này, Trương Vĩ đã về đến căn biệt thự của gia đình.
Cậu ta không nói dối, cậu ta đúng là một phú nhị đại, chỉ là bình thường khá kín tiếng, không dính vào thói hư tật xấu phá gia chi tử.
"Sao về muộn thế này, gọi điện thoại cũng không được, cả đêm qua đi làm cái gì?"
Trương Vĩ vừa vào cửa, bố cậu là Trương Hiển Quý nghe tiếng mở cửa liền từ trong phòng bước ra, vẻ mặt nghiêm nghị nhìn cậu.
Trương Vĩ rụt cổ: "Trường... đi chơi với bạn."
Cậu ta định nói trường có ma, mình bị hành cho thừa sống thiếu chết, nhưng cậu thấy nói thế nghe có mùi sỉ nhục IQ của ông già, nên cậu quyết định không nói, chọn cách nói dối.
"Đi chơi? Lần sau cấm tái phạm đấy."
Trương Hiển Quý không phê bình quá gay gắt, chỉ thuận miệng nói một câu: "Lát nữa ăn sáng xong nhớ đi học, đừng để muộn."
Đi học?
Đồng tử Trương Vĩ đột nhiên co rút, kinh hãi nói: "Không, con không đi học đâu."
"Không đi học thì mày định làm gì?" Trương Hiển Quý hỏi.
"Làm gì cũng được, nhưng nhất quyết không đi học." Trương Vĩ nói.
Còn dám đến trường Trung học số 7? Chán sống à? Chỗ đó có ma, mấy tiếng trước mình vất vả lắm mới trốn ra được, đi học chẳng khác nào tự sát?
Không, kể cả tự sát cũng sẽ không quay lại cái trường đó nữa.
"Mày ngứa đòn rồi phải không, dám trốn học?" Trương Hiển Quý trừng mắt: "Sắp thi đại học đến nơi rồi, lúc này mà xin nghỉ mày không muốn vào đại học nữa hả."
"Con thà không học đại học, chứ đánh chết con cũng không đến trường nữa đâu. Bố, bố đừng ép con, trong trường giờ đang có ma đấy, đến trường là chết người đấy. Đêm qua bạn cùng lớp con chết mấy chục đứa, con khó khăn lắm mới trốn ra được, đánh chết con cũng không quay lại trường đâu." Trương Vĩ nói.
"Có ma? Tao thấy mày bị úng não rồi thì có. Đi, tao đưa mày đến trường, nếu có ma thật thì tao cũng muốn mở mang tầm mắt, bố mày sống cả đời này chưa thấy ma bao giờ."
Trương Hiển Quý nắm lấy tay Trương Vĩ lôi đi.
Trương Vĩ lập tức hất tay ra, nhảy dựng lên, vừa kinh hãi vừa giận dữ hét: "Buông con ra, đã bảo không đến trường là không đến trường. Trương Vĩ con dù có chết, chết bờ chết bụi, nhảy từ đây xuống, bị người ta dùng súng dí vào đầu, thì cả đời này cũng không bao giờ bước chân vào trường số 7 thêm một bước nào nữa."
"Con nói được làm được, bố không tin cứ thử xem."
"Không đi học cũng được, sau này tiền tiêu vặt cắt hết, mày tự đi mà nuôi thân." Trương Hiển Quý cũng nổi giận.
"..." Trương Vĩ im lặng, quay người về phòng.
Trương Hiển Quý nói: "Có giỏi thì trốn trong phòng đừng có ra."
Một lát sau, Trương Vĩ cầm hai quyển sách đi ra: "Bố, con đi học đây."
"Ừ." Trương Hiển Quý lúc này mới hài lòng gật đầu.
Rời khỏi nhà, Trương Vĩ cười khẩy.
Đi học?
Cả đời này cũng không thể nào, kiếp sau cũng đừng hòng.
Ai bảo cầm sách là phải đi học, ông đây đi quán net không được à?
"Hôm nay Trương Vĩ ta phải ăn hai mươi con gà ở quán net." Trương Vĩ đứng trước cửa quán net dõng dạc tuyên bố.
Nhưng Trương Vĩ vừa lên mạng chưa được bao lâu.
Hai viên cảnh sát đã tìm đến tận nơi.
"Là học sinh Trương Vĩ trường Trung học số 7 phải không?" Một viên cảnh sát hỏi.
Trương Vĩ ngẩn người, sau đó vắt chân chữ ngũ, cố tỏ vẻ thâm trầm nói: "Đại ca, các anh nhận nhầm người rồi, em tên là Dương Gian, Trương Vĩ là bạn cùng lớp của em."
"Đăng ký chứng minh thư ở quầy bar là thông tin của cậu, không sai được đâu. Đi theo chúng tôi một chuyến, có một vụ án cần cậu hỗ trợ điều tra."
"..." Trương Vĩ kinh nghi bất định, rất nhanh đã bị cảnh sát giải đi.
1 Bình luận