1
"Tớ đã thích cậu từ lâu rồi. Hãy hẹn hò với tớ nhé."
====================
Những lời nói thốt ra khi tôi đang cố gồng mình lên hết sức. Nắm tay siết chặt đang run lên nhè nhẹ. Tôi phải dùng hết nghị lực để kìm lại đôi đầu gối đang chực chờ khuỵu xuống. Phơi bày cái dáng vẻ thảm hại chẳng chút ngầu nào như thế, tôi đứng chôn chân tại đó.
"..."
Tôi muốn tin rằng đôi má ửng hồng của Asami không phải do ánh hoàng hôn hắt vào từ phía Tây, cũng chẳng phải do cơn gió thu se lạnh.
Đôi mắt Asami nhuộm màu đỏ thẫm của ráng chiều đang nhìn thẳng vào tôi. Đôi môi mím chặt thành một đường thẳng tắp kia là biểu hiện của sự nghiêm túc. Tôi biết cô ấy đã tiếp nhận những lời của tôi một cách trọn vẹn.
"...... Cảm ơn cậu. ...... Nhưng mà, xin lỗi nhé."
Có sự biết ơn, và ngay sau đó là lời xin lỗi.
Ừ, thế là được rồi. So với việc bị trì hoãn tuyên án, thì được cho biết kết quả sớm thế này còn đáng mừng hơn.
Sự thành thật của Asami khiến tôi thấy vui. Cô ấy đã đón nhận lời tôi nói, suy nghĩ kỹ càng, rồi mới bộc bạch lòng mình.
"Vì bây giờ tớ là idol. Trái tim tớ là dành cho tất cả những ai ủng hộ tớ, nên tớ không thể trao nó cho riêng Yugami được. ...... Thế nên, tớ không thể hẹn hò với Yugami."
Biểu cảm khi nói ra lời từ chối dứt khoát ấy cũng thật nghiêm túc.
Đôi mắt cô ấy nhìn tôi đầy mạnh mẽ, trên môi không vương lại chút nụ cười nào. Dù là với tư cách idol hay bạn thuở nhỏ, đây là vẻ mặt nghiêm túc chưa từng thấy ở cô ấy. Để tôi không nuôi bất kỳ hy vọng hão huyền nào, cô ấy tuyệt đối không tỏ thái độ mập mờ, cũng chẳng tìm cách lấp liếm, mà dùng toàn bộ cơ thể để chứng minh rằng mình không có ý định đó.
Phải, tôi đã bị đá.
Ấy vậy mà, tâm trạng tôi lại sảng khoái tựa như bầu trời xanh không một gợn mây.
"...... À, cảm ơn cậu vì đã trả lời tớ rõ ràng."
Thế nên tôi cũng đáp lại sự thành thật của cô ấy.
Nếu bảo không buồn thì là nói dối, nhưng cái tính thật thà đến ngốc nghếch này chính là điểm tốt của Asami.
"Xin lỗi vì tự dưng nói mấy điều kỳ quặc. ...... Tớ sẽ tiếp tục ủng hộ cậu với tư cách là một người hâm mộ. Cố lên nhé."
Đây không phải là cố tỏ ra mạnh mẽ, mà là lời thật lòng của tôi.
Có lẽ điều đó đã truyền tải được tới cô ấy, Asami cuối cùng cũng nở một nụ cười rạng rỡ nhất.
"Ừm. Cảm ơn cậu! Từ giờ cũng nhờ cậu ủng hộ nhé!"
Nụ cười đó là biểu cảm của một idol, hay là biểu cảm của cô bạn thuở nhỏ đây?
Dù là cái nào đi nữa, với tôi lúc này thế là đủ mãn nguyện rồi.
2
Tôi cảm thấy hoa mắt như vừa ngủ dậy và kéo toang rèm cửa một cách mạnh bạo. Cảm giác như thế giới bị bao trùm trong một màu trắng xóa. Nhưng rồi nó tan biến ngay lập tức, thế giới tìm lại vô số sắc màu vốn có. Khung cảnh phòng chờ của Tomonaga Asami, nơi tôi vừa đứng lúc nãy, lại trải rộng trước mắt.
Những ký ức sống lại chạy dọc não bộ tôi trong tích tắc.
Đây, chính là thứ này, ký ức của Thế giới Gốc mà tôi tìm kiếm bấy lâu nay.
Tất nhiên, tôi đã dự đoán được kết quả sẽ như thế này ngay từ đầu. Không có gì hối hận cả. Dù cảm giác cứ như bị đá tới hai lần, nhưng tôi lại thấy an tâm vì cuối cùng cũng lấy lại được ký ức. Việc tỏ tình với người mình thích rồi "ngọc nát đá tan", dù trong mắt người ngoài có là một quá khứ đáng tiếc đi nữa, thì đó cũng là kết quả do chính tôi lựa chọn. Tôi sẽ không để ai cướp mất. Sẽ không buông tay nữa.
"Ơ, ơ kìa? ...... Vừa nãy, hình như trước mắt mình lóe sáng một cái...... Vừa rồi là gì thế? Mộng du giữa ban ngày à? A may quá, mà kể cũng là giấc mơ kỳ lạ thật."
Tomonaga Asami trong bộ trang phục idol rụt rè mở đôi mắt vừa nhắm nghiền ra, nhìn quanh phòng chờ.
"Ủa, mà khoan, có Doppelganger kìa! Thế thì đâu phải mơ!"
Cô ấy chỉ tay vào Asami của Thế giới Tiên tiến, người cũng vừa mới mở mắt đứng cạnh tôi.
Trong khi đó, Asami của Thế giới Tiên tiến vẫn phớt lờ cô nàng Asami kia đang hoảng loạn, chỉ nhìn ngắm xung quanh đầy cảm thán.
"Việc tớ có thể tồn tại trong Thế giới Gốc, chắc là nhờ khối Prism nhỉ? Chuyện không chịu bất kỳ sự can thiệp thời không nào xem ra là thật rồi. ...... Ra vậy, đây là Thế giới Gốc sao. Cảm giác mới mẻ ghê."
Tôi cũng xác nhận lại xung quanh dù hơi muộn.
Đúng là phòng chờ của idol Tomonaga Asami mà chúng tôi vừa đột nhập lúc nãy. Có vài chi tiết nhỏ khác biệt, nhưng không có thay đổi gì lớn.
"Chắc là khi Thế giới Gốc vốn bị co lại được phục hồi, một số sự kiện xảy ra ở các thế giới song song đã được chắp vá vào. Có vẻ như sự thật rằng chúng ta đã đột nhập vào phòng chờ cũng được cài cắm vào trong Thế giới Gốc luôn rồi."
Nhờ lời giải thích của Asami Thế giới Tiên tiến mà tôi lờ mờ hiểu được tình hình.
Mới nãy thôi Thế giới Gốc còn bị co lại, nhưng hai Asami đã gặp nhau khiến tất cả các thế giới song song sụp đổ và Thế giới Gốc được phục hồi. Những chuyện xảy ra trong lúc Thế giới Gốc bị co lại dường như đã được "cân đối sổ sách" cho hợp lý bằng cách kết hợp các sự kiện từ thế giới song song.
Nào, việc tiếp theo cần xác nhận là...
"Này, Asami. Cậu còn nhớ tớ không?"
"Yugami chứ gì! Sao tớ quên bạn thuở nhỏ từ bé tí được. ...... V-Với lại, còn chuyện hôm nọ nữa..."
Asami của Thế giới Gốc đột nhiên đỏ mặt và cúi gầm xuống.
Xem ra cô ấy cũng nhớ lại chuyện lời tỏ tình kia rồi.
Nhắc mới nhớ, từ ngày đó đến giờ, đây có lẽ là lần đầu tiên chúng tôi chạm mặt nhau thế này. Không phải do khó xử, mà đơn giản là Asami quá bận rộn nên không có cơ hội gặp mặt thôi.
"Phải rồi, là Yugami Hideto, thằng bạn thuở nhỏ bị cậu đá đây. May mà cậu còn nhớ."
"Bộ cậu để bụng đấy à!?"
Asami Thế giới Gốc vặc lại.
"Chà, dĩ nhiên là phải để bụng rồi. Hideto-kun đã cố gắng đến thế mà không được đền đáp cơ mà."
Asami Thế giới Tiên tiến lầm bầm đầy vẻ khiêu khích, khiến Asami Thế giới Gốc nghe thấy liền lườm nguýt một cái sắc lẹm.
"C-Cô là cái thá gì chứ nãy giờ? Nghệ sĩ nhái giọng tôi à... mà nhìn là biết không phải rồi."
"Tớ cũng là Tomonaga Asami đây. Chỉ là tớ là Tomonaga Asami sinh ra ở một nơi khác với thế giới của cậu, cái gọi là thế giới song song ấy. Rất giống cậu, nhưng lại là một tồn tại hoàn toàn khác. ...... Hiểu không?"
Hai người đối mặt nhau. Kiểu tóc và trang phục hoàn toàn khác biệt, nhưng dung mạo thì đúng là hình ảnh phản chiếu trong gương.
"...... Thế giới song song, là cái kiểu Parallel World hay đường thế giới hay xuất hiện trong game với manga ấy hả?"
"Chính là cái 'ấy' đấy." Tôi gật đầu.
Asami Thế giới Gốc nhìn chằm chằm vào bản thể kia của mình từ đầu đến chân với ánh mắt như đứa trẻ đang chơi trò tìm điểm khác biệt.
Sự im lặng kéo dài, cuối cùng cô ấy thở dài như thể đã chấp nhận.
"Chuyện khó tin thật, nhưng nhìn thấy một mỹ thiếu nữ giống hệt mình thế này thì không tin không được. ...... Ồ, nhìn kỹ thì tôi để tóc ngắn cũng ổn áp phết nhỉ. Hơi khác với hình tượng Tomonaga Asami trước giờ, nhưng nếu quản lý gật đầu thì thay đổi hình ảnh chút cũng hay. A, bộ đồ này cũng dễ thương ghê."
Quả không hổ danh Asami. Cô ấy thích nghi ngay với tình huống này và quan sát ngoại hình của Asami Thế giới Tiên tiến đầy tò mò.
"Đ-Đừng có nhìn chằm chằm thế chứ!"
"Có sao đâu, đằng nào cũng là tôi cả mà. Hừm hừm. Giống tôi thật đấy. Không có chỗ nào khác sao? Đâu xem nào."
Asami Thế giới Gốc vừa nói vừa tự tiện sờ tóc gáy, nghịch tóc mái của người kia. Cô ấy coi người ta như búp bê thay đồ kích thước thật của mình vậy. Thực tế, việc có thể nhìn ngắm dáng vẻ của bản thân một cách khách quan có lẽ là cơ hội quý giá đối với một idol. Nhưng mà tay vươn tới tận ngực thì tôi nghĩ hơi quá đà rồi đấy.
Xã hội hiện đại nảy sinh nhiều loại quấy rối, nhưng người bị chính bản thân mình ở thế giới song song quấy rối thì chắc Tomonaga Asami là người đầu tiên.
"Đ-Đủ rồi đấy!"
Asami Thế giới Tiên tiến đỏ bừng mặt, hất tay Asami Thế giới Gốc ra.
"Hứ." Asami Thế giới Gốc phồng má phải lên. "Thì đã bảo là cùng một người nên có gì phải ngại đâu. ...... A. Chẳng lẽ là xấu hổ vì bị Yugami nhìn thấy? Hể, ra là vậy."
Cô ấy nở nụ cười như đã thấu hiểu điều gì đó rồi liếc nhìn tôi.
"V-Việc Hideto-kun ở đây thì có liên quan gì?"
"Ơ, nói ra có được không nhỉ?" Asami Thế giới Gốc nói giọng khiêu khích.
Asami Thế giới Tiên tiến thoáng chùn bước, nhưng bật lại ngay.
"...... Thế thì tôi cũng xin nói luôn, tại sao cô lại đá Hideto-kun?"
Asami Thế giới Gốc đón nhận sự truy vấn của Asami Thế giới Tiên tiến với vẻ mặt tỉnh bơ.
"Câu trả lời đơn giản thôi, vì tôi là idol. Tôi không thể phản bội lại lý tưởng của người hâm mộ, với lại công việc bận rộn quá nên cũng chẳng có thời gian dư dả để yêu đương với ai cụ thể cả. Không phải do Yugami tệ hay gì, mà đây là vấn đề của riêng tôi."
Được giải thích cặn kẽ lý do mình bị đá làm tôi suýt khóc.
Nghe câu trả lời của Asami Thế giới Gốc, Asami Thế giới Tiên tiến cười khẩy.
"Nói dối. Cậu thật sự... hay nói đúng hơn là 'tôi', lẽ ra phải là một đứa tham lam muốn có cả sự nghiệp idol lẫn tình yêu của mình chứ. Việc cậu không làm thế, nghĩa là lúc đó cậu đang sợ hãi sao? Hay là cậu vờ như không nhận ra tình cảm của chính mình?"
Lần này đến lượt Asami Thế giới Gốc ngạc nhiên và đỏ mặt.
"Cô nói cái gì thế hả!"
"Vì tớ biết mà. Thế giới mà cậu vừa làm idol vừa hẹn hò với Hideto-kun. ...... Ngoài ra, còn có thế giới cậu giải nghệ idol, trở thành một cô gái bình thường và làm bạn gái của Hideto-kun nữa. Đó chẳng phải là thế giới mà cậu hằng mong ước sao?"
"T-Tôi mà lại thế á?"
Mặt Asami Thế giới Gốc đỏ lựng lên trông thấy, bắt đầu bốc khói như cái ấm nước sôi. Tuy nhiên, cô ấy lắc đầu phủ nhận ngay.
"...... H-Hả? Cái gì chứ. Mấy cái đó là chuyện của 'tôi' ở thế giới khác đúng không? Là người dưng nước lã chả liên quan gì đến tôi ở đây cả..."
"Tất nhiên không phải hoàn toàn là cùng một người, nhưng chắc chắn đó là một trong những khả năng. Thế nên, những suy nghĩ và tình cảm giống như các cô ấy, ít nhiều gì cũng phải có trong cậu. Đừng có nói là chưa bao giờ cậu thoáng nghĩ đến nhé."
C-Cảm giác giọng điệu của Asami Thế giới Tiên tiến gay gắt thật. Chắc là do lúc nãy bị trêu nên giờ cay cú đây mà. Vì cùng một ngoại hình, cùng một tồn tại, nên lời lẽ lại càng không kiêng nể gì, cảm giác công kích càng mạnh hơn. Cái này gọi là ghét người cùng tộc đấy à?
Thế trận công thủ bỗng chốc đảo chiều, lần này đến lượt Asami Thế giới Gốc lúng túng.
Cô ấy chạm mắt tôi một thoáng, rồi lảng tránh đầy vẻ khó xử.
"T-T-Tại vì, Y-Yugami là, ừ thì, là bạn thuở nhỏ, cũng không phải là ghét, nhưng mà tôi chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ có quan hệ kiểu đó..."
"Hừm. Đúng là idol có khác, nói dối giỏi ghê. Không chỉ lừa người xung quanh mà còn lừa dối cả cảm xúc của chính mình nữa."
"Tôi không có lừa dối gì hết! Cô thích Yugami nên mới tự biên tự diễn là tôi cũng có tình cảm giống cô thôi!"
"Nói đến thế rồi thì thử xem sao nhé? Xem cậu có tình cảm giống tớ không."
Asami Thế giới Tiên tiến nói xong liền quay sang bước về phía tôi.
"N-Này, Asami?"
Cô ấy tiến lại gần đến mức mũi giày chạm nhau. Mái tóc ngắn hiện diện ngay bên dưới, cô ấy ngước lên nhìn thẳng vào tôi.
...... Ơ, a, cái này, không lẽ là.
Asami Thế giới Tiên tiến hơi kiễng chân lên. Gương mặt Asami từ từ rướn lên lấp đầy khoảng cách giữa tôi và cô ấy. Đôi mắt ầng ậc nước, đôi má đỏ bừng vì căng thẳng, và đôi môi màu hoa anh đào đang ngày càng phóng to trong tầm mắt tôi.
"K-Khoan, Asami, c-cái này là."
"Trước đây tụi mình từng làm rồi mà. Giờ còn sợ gì nữa."
Asami thì thầm đầy e thẹn ngay trước mặt tôi. Những lời thốt ra từ đôi môi ấy cùng hơi thở ấm áp phả vào môi tôi.
Mùi hương ngọt ngào vờn quanh khoang mũi khiến đầu óc tôi choáng váng.
"STOOOOOOP!"
Asami Thế giới Gốc vừa hét lên vừa chen vào giữa chúng tôi.
"N-Này, hai người định diễn cái trò gì cho tôi xem đấy hả!"
...... Chết dở, trong một khoảnh khắc, tôi cũng đã xuôi theo rồi.
Trước mặt Asami Thế giới Gốc đang đỏ mặt như quả cà chua chín nẫu, Asami Thế giới Tiên tiến đắc thắng.
"Đấy, thấy chưa. Cậu ghét việc người khác ngoài mình hôn Hideto-kun đúng không? Thừa nhận đi, cậu cũng có tình cảm y hệt 'cậu' ở thế giới song song thôi. Thành thật chút đi nào!"
"K-Không phải kiểu đó! Tôi chả nghĩ gì về Yugami cả, nhưng nhìn thấy người có ngoại hình giống hệt mình hôn hít thì thấy tởm thôi! Với lại, Tomonaga Asami không phải là của riêng một mình cô, đừng có mà tự tiện! Vi phạm luật chống độc quyền Tomonaga Asami đấy!"
"Vẫn còn nói cứng được, cái đồ ngoan cố này!"
Hai người bắt đầu nhao nhao lên, trông chẳng khác gì một cuộc chiến giữa các nàng mèo. Vì là chính mình nên có khi họ động thủ thật không chừng.
Chắc tôi phải pha trò để can ngăn thôi.
"Thôi thôi dừng lại đi, gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau chứ."
Thế là bốn con mắt to tròn đồng loạt lườm tôi không lệch một giây nào.
"Yugami (Hideto-kun) im đi!"
Ăn ý gớm nhỉ.
Nhưng dù bị song kiếm hợp bích Asami bật lại thì tôi cũng không thể im lặng được.
"Đã bảo là bình tĩnh đi mà mấy bà. Asa... à ừm, đằng ấy Thế giới Tiên tiến. Tớ rất vui vì cậu quan tâm đến tớ, nhưng tớ chấp nhận chuyện bị đá rồi. Asami Thế giới Gốc ưu tiên vị trí idol là chuyện đương nhiên. Tớ tôn trọng lựa chọn của Asami."
"...... Hideto-kun."
"...... Yugami."
Hai Asami gọi tôi bằng hai cách khác nhau và nhìn tôi.
"Hai người làm hòa đi, nhé?"
Cảm giác như ông bố đang giảng hòa cho hai đứa con gái sinh đôi đang cãi nhau vậy.
Thế rồi hai người họ lại đối mặt nhau.
"Hình như tớ hơi cảm tính quá, xin lỗi nhé." Asami Thế giới Tiên tiến xin lỗi trước.
"Không, tôi cũng thế..."
Asami Thế giới Gốc nói xong và cúi đầu, rồi quay sang tôi với vẻ mặt đầy áy náy.
"...... Chuyện đó, nói lại lần nữa nhé, xin lỗi vì tớ không thể đáp lại tình cảm của Yugami. Với tớ, Yugami là một người còn hơn cả bạn bè đơn thuần, và tớ thật sự rất vui khi được cậu tỏ tình. Nhưng mà, quả nhiên bây giờ tớ quá bận rộn với việc làm idol, cũng không có thời gian để nhìn nhận lại tình cảm của chính mình dành cho Yugami nữa... ừm, thế nên là,"
"Tớ hiểu mà. Cậu từ xưa đã luôn hướng thẳng tới ước mơ làm idol rồi còn gì. Ngoài chuyện đó ra thì cậu đâu có để cái gì vào mắt đâu đúng không? Tớ mới là người phải xin lỗi vì đã nói mấy điều thừa thãi."
"Điều thừa thãi gì chứ, hoàn toàn không phải đâu..."
Đoạn cuối giọng cô ấy nhỏ dần như tan biến nên tôi nghe không rõ lắm.
Nhưng nhìn phản ứng này, tôi có thể cho rằng mình vẫn còn cơ hội không? ...... Ừ, tạm thời cứ nghĩ thế đi.
Ngay khi tôi vừa thở phào nhẹ nhõm vì mọi chuyện đã êm đẹp, thì có tiếng cửa phòng chờ khẽ mở. Ánh mắt của cả ba chúng tôi đổ dồn về đó. Asami Thế giới Gốc thốt lên "Chết cha!" rồi nói: "Xin lỗi quản lý nhé! Cô bé này là, ừm, họ hàng của em..."
Lời biện minh định lấp liếm sự tồn tại của Asami Thế giới Tiên tiến khựng lại giữa chừng.
Người bước vào phòng chờ không phải là quản lý, cũng chẳng phải nhân viên sự kiện.
Mái tóc ngắn màu xanh đen rối bù, trên vầng trán lấp ló sau mái tóc mái lấm tấm những giọt mồ hôi. Có thể thấy cô ấy đã chạy hết tốc lực từ sân khấu đến phòng chờ này.
Ohdaira Kunika cắn chặt môi dưới, vẻ mặt u sầu như đang một mình gánh chịu mọi bất hạnh trên thế gian. Trong ánh mắt liếc nhìn chúng tôi ánh lên sự tuyệt vọng từ tận đáy lòng.
"...... Tại sao lại cản trở tớ? Tớ chỉ muốn làm cho mọi người hạnh phúc thôi mà..."
Giọng nói ấy run rẩy như đang phải chịu đựng cái lạnh thấu xương. Không cảm thấy sự giận dữ nào hướng về phía chúng tôi. Chỉ là dường như cô ấy đang thất vọng với cả thế giới này.
Nhưng tôi cũng không hề cảm thấy tức giận. Dù cô ấy là nguồn cơn của sự việc lần này, tôi vẫn không sao trách cứ nổi. Thay vì phẫn nộ, tôi thấy thắc mắc nhiều hơn, và nếu có thể, tôi muốn cứu cô ấy. Không phải lý lẽ, mà là cảm xúc trỗi dậy trong lòng. Một cảm xúc kỳ lạ ngay cả với chính tôi.
Tại sao chứ?
Đối với tôi, Kunika chỉ là bạn cùng lớp, không hơn không kém, vậy mà tại sao tôi lại bận tâm về nhỏ này đến thế?
"Này Kunika. Thế giới song song vỡ rồi. Trở lại Thế giới Gốc rồi. Mọi thứ về nguyên trạng rồi. Này nói tớ nghe, cậu đã muốn làm cái gì vậy?"
"Chuyện của tớ, sao các người hiểu được. Không ai biết, không ai hiểu cả."
Cứ như trẻ con làm nũng vậy.
Thế nhưng, bàn tay chìa ra với cô ấy không chỉ có mỗi tay tôi.
"Nhưng mà này, trước tiên không nói ra thì sẽ chẳng truyền tải được gì đâu. Tại sao cậu lại làm vẻ mặt đau khổ đến thế?"
Asami Thế giới Gốc không những chấp nhận vị khách không mời mà đến này, mà còn đang cố gắng bước vào trái tim cô ấy.
Kunika có vẻ thoáng sững sờ. Có lẽ trái tim cô ấy đang dao động trước lời nói của thần tượng, của idol Tomonaga Asami mà cô ấy ngưỡng mộ. Nhưng ngay lập tức, sự thù địch lại hiện lên trong mắt.
"...... Cậu của 'bên này' thì biết cái gì chứ."
Asami không hề nao núng trước sự thù địch đó, trái lại còn nở nụ cười dịu dàng như muốn đón nhận tất cả.
"Chà, đúng là chuyện thế giới song song gì đó tớ cũng vừa mới được Yugami và 'tôi' kia kể cho thôi. Thú thật tớ cũng chẳng hiểu rõ sự tình lắm, nhưng nhìn là biết cậu đang đau khổ rồi. ...... Ở buổi bắt tay thi thoảng cũng có những vị khách như thế đến. Những người mang trong mình nhiều nỗi niềm, chán ghét mọi thứ trên đời. Tớ không thể tư vấn tâm lý được, nên chỉ biết cười đón tiếp và bắt tay thôi."
"Đúng thế. Idol thì làm được cái gì chứ?"
Trước lời mỉa mai mà Kunika nặn ra, Asami cười khổ.
"Ahaha, đúng ha, lúc nào tớ cũng ở vị thế được người hâm mộ cổ vũ. Nhưng mà, tớ cũng muốn cổ vũ cho ai đó. Dù cho những người đến buổi bắt tay hay xem concert có là để trốn tránh hiện thực phũ phàng đi nữa, tớ vẫn muốn chia sẻ cho mọi người chút sức mạnh để chiến đấu với hiện thực. Tớ luôn đứng trước mọi người với suy nghĩ đó. Thế nên, nếu cậu đang ôm giữ điều gì, tớ sẽ giúp cậu một tay."
Tôi thật sự thấy phí phạm khi dáng vẻ này của Asami không được truyền hình trực tiếp trên toàn quốc.
Asami lúc này chính là mặt trời ban phát ân huệ cho muôn loài. Dù đốt cháy sinh mệnh của chính mình, vẫn mang lại hơi ấm cho vũ trụ lạnh lẽo này. Đây chính là Center của 'Super Strings', idol quốc dân Tomonaga Asami.
Được ánh sáng ấy chiếu rọi, Kunika ngẩn ngơ một lúc, rồi cuối cùng mỉm cười như đã từ bỏ.
"...... Cậu thật sự chẳng thay đổi gì cả nhỉ. Lúc nào cũng dịu dàng, chói lóa, mạnh mẽ, dễ thương, ngầu lòi, là niềm ngưỡng mộ của mọi người..."
Cứ như thể đã quen biết Asami từ rất lâu, cô ấy nói chuyện đầy thân thiết.
"Chính vì thế, tớ mới tổn thương đến nhường này."
Câu nói buông ra lạnh lùng trái ngược hoàn toàn với Asami.
"Xác nhận giọng nói. 'Mã Khuếch tán Thế giới・952709'."
Hành động quá chậm rồi.
Tôi đã lạc quan nghĩ rằng sự thuyết phục của Asami sẽ có hiệu quả. Vì Kunika là fan của Tomonaga Asami mà. Tôi đã tin chắc điều đó là không sai.
Nhưng tôi đã tính sai. Lời của Asami ngược lại đã trở thành ngòi nổ.
Khi Kunika kích hoạt khối Prism bằng giọng nói, những dải ánh sáng bảy màu từ ngực cô ấy phóng ra, tô điểm cho không gian. Khối Prism, nguồn phát của cầu vồng ấy, từ từ nhô ra từ lồng ngực. Một thiết bị quan sát thời không nằm giữa vật chất và phi vật chất. Một khối đa diện trong suốt đến mức không tưởng, thay đổi hình dạng tùy theo góc nhìn.
Bởi khối Prism đó, các hạt lượng tử, siêu dây, vật chất tối, thời không, tất cả đều bị khuấy đảo.
Tôi hiểu theo trực giác. Có lẽ là do 'tôi' của Thế giới Tiên tiến đang bị thu nhỏ trong tôi đã mách bảo. Tuy nhiên, hiểu được không có nghĩa là đối phó được.
Bây giờ, thế giới lại sắp bị tái cấu trúc bởi tay Kunika.
Cách ngăn chặn là gì? Biết chết liền!
Mọi thứ đã quá trễ. Biển thế giới song song lại được sinh ra, và chúng tôi bị đẩy ngã vào trong đó.
Khi tôi bất giác nhắm mắt lại và tầm nhìn nhuộm đen.
"Xác nhận giọng nói. 'Mã Trường Ngưng đọng Stasis Field・729503'."
Lại thần chú bí ẩn nữa à?
Bên kia tầm nhìn khép kín, tôi nghe thấy giọng nói trầm tĩnh của một người phụ nữ trưởng thành.
"A-Ai thế?"
Tôi rụt rè mở mắt, thấy bóng lưng một người phụ nữ đứng giữa chúng tôi và Kunika. Một mỹ nhân mặc vest với mái tóc dài buộc đuôi ngựa. Một người thứ ba nãy giờ không thấy bóng dáng đâu, đột nhiên đứng sừng sững như mọc ra từ hư không. Dáng đứng đó khiến tôi thấy quen quen.
Nhưng trước khi tôi kịp lên tiếng, Asami Thế giới Gốc đã gọi với vào lưng người phụ nữ đó: "Ơ, mẹ?".
Quả nhiên là vậy. Người phụ nữ xuất hiện đột ngột đó trông giống mẹ của Asami. Dung mạo đoan trang không thua kém gì cô con gái, giữ gìn nhan sắc trẻ trung đến mức muốn hỏi telomere đi đâu hết rồi?, một mỹ ma nữ không thể tin là cùng trang lứa với mẹ tôi.
Sao lại ở đây? Xuất hiện từ đâu?
Hàng loạt câu hỏi cứ thế nối đuôi nhau trồi lên.
Không, vấn đề quan trọng hơn là Kunika.
Tôi chuyển ánh nhìn từ mẹ Asami sang Kunika.
"...... Ơ, Kunika?"
Kunika đang đứng bất động như nghệ sĩ kịch câm. Không, còn hơn cả mức đó. Môi, tay, đến cả ngọn tóc cũng không có dấu hiệu nhúc nhích dù chỉ một milimet. Mắt vẫn mở to, không hề chớp. Toàn thân đông cứng như một bức ảnh tĩnh.
Tôi rón rén lại gần Kunika, thử nắm lấy cánh tay cô ấy.
Dù có dùng sức thế nào cũng không nhúc nhích, cứ như tượng đồng. Chạm vào cổ tay cũng không cảm nhận được mạch đập hay thân nhiệt, cảm giác như đã chết vậy.
"Vừa rồi tôi đã triển khai trường ngưng đọng thời gian lên Kunika, nên thời gian của cô bé đang dừng lại. Tuy nhiên, vì cô bé cũng sở hữu Prism nên sẽ sớm bị giải trừ thôi, nhưng chắc cũng câu được chút thời gian."
Mẹ Asami giải thích như thể đọc được suy nghĩ của tôi.
"C-Cô, rốt cuộc là... Cái đó là Prism sao?"
Khi mẹ Asami quay lại, trước ngực bà ấy cũng đang lơ lửng một khối Prism giống hệt cái Kunika đang sở hữu. Có vẻ như cái gọi là trường ngưng đọng thời gian là chức năng của khối Prism của mẹ Asami.
Nghĩa là, hiện tại ở đây đang tồn tại ba khối Prism. Asami Thế giới Tiên tiến, Kunika, và mẹ Asami này. Chỉ là năng lực sở hữu có vẻ khác nhau. Chức năng tiện lợi như trường ngưng đọng thời gian thì cả Asami Thế giới Tiên tiến lẫn Kunika đều chưa từng dùng.
"T-Thật sự là mẹ ạ? Giống... nhưng mà khác? Cô là ai vậy ạ?"
Asami Thế giới Gốc nhìn mẹ Asami (?) với vẻ mặt pha trộn giữa kinh ngạc và sợ hãi.
Mẹ Asami (?) bị nhìn chằm chằm im lặng một lúc rồi nói.
"Xác nhận giọng nói. 'Mã Trường Ngưng đọng Stasis Field・729503'."
Bà ấy niệm câu thần chú y hệt lúc nãy. Khối Prism trước ngực tỏa sáng, và khi tia chớp lóe lên trong khoảnh khắc tan đi, Asami Thế giới Gốc đang đứng cạnh chúng tôi cũng rơi vào trạng thái y hệt Kunika lúc này, miệng há hốc ngẩn ngơ, hoàn toàn cứng đờ. Thời gian của Asami Thế giới Gốc đã bị ngưng đọng.
"C-Cô làm cái gì vậy hả?"
Asami Thế giới Tiên tiến lập tức thủ thế.
"Xin lỗi nhé. Cần phải để cô bé im lặng một lúc. Tôi sẽ không làm gì hai người đâu, yên tâm."
"Bị một người đột nhiên xuất hiện và sử dụng sức mạnh khủng khiếp nói thế thì tôi không dễ dàng chấp nhận đâu." Tôi cũng muộn màng lấy lại sự cảnh giác.
"Làm ơn, hãy tin tớ. Hideto."
Khoảnh khắc bị người phụ nữ đó nhìn thẳng vào mắt và nói vậy, một luồng điện chạy dọc sống lưng tôi.
Bởi vì tôi đã nhận ra.
Gương mặt, giọng nói, khí chất của người phụ nữ ấy. Tất cả thông tin liên kết hữu cơ trong não tôi, và chân tướng của cô ấy hiện ra lờ mờ như một bức tranh ghép hình đang dần hoàn thiện.
"Không lẽ nào, không, làm gì có chuyện vô lý thế..."
Chính tôi cũng không tin nổi, tôi nhìn so sánh Asami Thế giới Tiên tiến và Asami Thế giới Gốc như để tìm kiếm dữ liệu phủ định. Nhưng tôi hiểu ngay đó là hành động vô nghĩa. Trái lại, việc xác nhận lại hình dáng của họ càng củng cố thêm cho dự đoán của tôi.
Tôi nhìn người phụ nữ trước mặt một lần nữa.
Cô ấy nở một nụ cười dịu dàng. Như để khẳng định câu trả lời mà tôi vừa nghĩ ra.
"...... Chẳng lẽ là, Asami đấy à?"
"Ừm, chính xác."
Gương mặt cười tinh nghịch khoe hàm răng trắng ấy, tuy có trưởng thành hơn đôi chút, nhưng chắc chắn là cô bạn thuở nhỏ mà tôi biết.
Thôi xong. Đầu óc vốn đã rối tung vì đủ thứ chuyện rồi, giờ lại thêm thông tin mới này nữa, não tôi hoàn toàn quá tải.
May mắn là không chỉ mình tôi hoang mang, bên cạnh tôi, Asami Thế giới Tiên tiến cũng đang quay cuồng ôm đầu.
"Hả, hả hả hả, k-khoan đã! Thế nghĩa là, bây giờ, ở chỗ này có Tomonaga Asami của Thế giới Tiên tiến, 'Tomonaga Asami' của Thế giới Gốc, và một 'Tomonaga Asami' của thế giới khác nữa á?"
"Không phải. Tớ không đến từ thế giới song song. Tớ và Tomonaga Asami của Thế giới Gốc ở kia là cùng một người. Thứ bị lệch không phải là thế giới, mà là thời gian. ...... Tớ là 'Tomonaga Asami' đến từ tương lai của Thế giới Gốc."
Đúng rồi, ra là thế.
Tức là, cái người đang há miệng cứng đờ trong trường ngưng đọng thời gian kia chính là phiên bản lúc nhỏ của Asami Thế giới Gốc này.
"T-Tương lai, là 'tôi' sao...?"
"......"
Asami Thế giới Tiên tiến và Asami Tương lai nhìn nhau. Ừm thì, hai người này không có liên kết trên trục thời gian nhỉ? Khác thế giới và cũng khác trục thời gian.
Trong lúc tôi đang tự gật gù hiểu chuyện, Asami Tương lai bất ngờ bước tới gần Asami Thế giới Tiên tiến và ôm chầm lấy cô ấy thật dịu dàng.
"Hơ?"
Mặc kệ Asami Thế giới Tiên tiến đang bối rối, Asami Tương lai siết chặt vòng tay hơn, thì thầm đầy cảm thán.
"Lại gặp được cậu rồi."
"C-C-Cái gì cơ?"
"...... Xin lỗi, không có gì đâu. Tại lâu quá rồi nên tớ lỡ..."
Vừa nói vừa buông cô ấy ra, trong mắt Asami Tương lai chẳng hiểu sao lại ngấn lệ.
"Nào, hai người nắm lấy tay tớ được không? Giờ chúng ta sẽ di chuyển gấp."
Asami Tương lai chìa hai tay về phía tôi và Asami Thế giới Tiên tiến.
"Di chuyển á, đi đâu?"
"Biết ngay thôi mà. Thế nên nắm lấy tay đi. Trước khi Kunika cử động lại."
Nghe thế tôi mới nhớ ra chuyện Kunika mà mình đã quên béng mất.
Cô ấy vẫn đứng yên không có vẻ gì là sắp cử động. ...... Khoan, khối Prism lơ lửng trước ngực cô ấy đang nhấp nháy. Nhịp nhấp nháy ngày càng nhanh, như thể đang đếm ngược cái gì đó. Hình như Asami Tương lai có nói "trường ngưng đọng sẽ sớm bị giải trừ".
"Prism có khả năng kháng lại mọi sự thay đổi thời không, nên trường ngưng đọng thời gian này cũng sẽ bị phá vỡ nhanh thôi. Nên nhanh lên nào."
Tôi vội nắm lấy tay phải của Asami Tương lai, Asami Thế giới Tiên tiến cũng nắm lấy tay bên kia.
"À, nên nhắm mắt lại nhé. Sẽ bị say đấy. Với lại, tuyệt đối không được buông tay nha."
Một câu dặn dò đáng sợ được thêm vào khiến tôi chột dạ.
"Tiện thể hỏi cái, buông tay thì sao?"
"Tớ cũng không rõ lắm, nhưng chắc là sẽ trôi dạt vĩnh viễn trong khe hở thời không nơi quá khứ và tương lai không tồn tại đấy. Dù có may mắn thoát ra được khỏi vết nứt thời không thì có khi nơi đến lại là kỷ Phấn Trắng cũng nên. Nào, đi thôi."
Tôi không muốn nhận vé một chiều đến Công viên Kỷ Jura tự nhiên đâu, nên nắm chặt lại tay Asami Tương lai.
Ký ức nắm tay Asami chỉ đếm trên đầu ngón tay, nhưng so với những kinh nghiệm ít ỏi đó thì cảm giác bàn tay này không có gì khác lạ. Cảm giác chẳng thay đổi gì so với ngày xưa. Mềm mại, ẩm mượt và mịn màng. Rốt cuộc là Asami của bao nhiêu năm sau đây?
"Xác nhận giọng nói. 'Mã Di chuyển Thời gian・376807'."
Tôi nghe thấy Asami Tương lai niệm chú lần nữa. Dù nhắm mắt tôi vẫn biết khối Prism đang tỏa sáng mạnh mẽ để đáp lại lời nói đó.
Cảm giác bồng bềnh trong chớp mắt giống như khi di chuyển giữa các thế giới song song ập đến, và rồi, cảm giác mặt đất cứng cáp lan tỏa dưới lòng bàn chân ngay lập tức. Có vẻ mọi chuyện kết thúc nhanh gọn như một cú nhảy nhỏ vậy.
"Buông tay được rồi đấy. Di chuyển hoàn tất."
Được lời của Asami Tương lai dẫn dắt, tôi từ từ mở hé mắt.
"Chào mừng đến với tương lai."
3
Nói đến khung cảnh tương lai, tôi đã tưởng tượng ra những tòa nhà chọc trời xuyên thung lũng, xe bay lượn lờ giữa các tòa tháp, và hình ảnh ba chiều nhiễu sóng chiếu quảng cáo sản phẩm. Nhưng mà, cái tương lai đang trải rộng trước mắt tôi lúc này là một phòng khách sành điệu, ấm cúng với thảm màu kem, nội thất và ghế sofa phong cách Bắc Âu được chiếu sáng bởi đèn trần. Nhìn đâu cũng chẳng thấy yếu tố tương lai nào.
"...... Đây là tương lai á?"
Bảo là trong lúc nhắm mắt chúng tôi bị đánh thuốc mê rồi khiêng vào căn phòng này nghe còn thuyết phục hơn.
"Xin lỗi nhé, thất vọng hả? Nhưng mà cũng không phải tương lai 50 hay 100 năm sau đâu, nên không có gì mới mẻ cũng là đương nhiên thôi."
"Thực tế thì đây là bao nhiêu năm sau thời đại của bọn tớ vậy?"
Tôi buột miệng hỏi, Asami Tương lai liền xụ mặt.
"Cái đó là bí mật."
"Ơ, sao thế?"
"Đã bảo không là không!"
Cô ấy khăng khăng.
Asami Thế giới Tiên tiến ghé tai tôi thì thầm khi thấy tôi nghiêng đầu thắc mắc.
"Chắc là không muốn bị biết tuổi thật hiện tại chứ gì?"
À ra thế. Quả nhiên, dù không phải tương lai trực tiếp nhưng cùng là "Tomonaga Asami" nên hiểu tâm lý nhau ghê.
"Cái này là 'Nhật ký nửa thế kỷ sau' này."
Trong phòng bày la liệt các món đồ lưu niệm của Tomonaga Asami. Có poster bộ phim do Asami đóng chính vừa mới công chiếu hôm nọ (ở trục thời gian của tôi), bên cạnh là poster giới hạn tại buổi hòa nhạc ra mắt của Asami, trên kệ mở sát tường thì trưng bày standee acrylic, móc khóa và các vật phẩm liên quan đến Tomonaga Asami.
Đang ngắm nghía các hiện vật trong bảo tàng Tomonaga Asami này, tôi phát hiện ra một món có phong cách khác hẳn.
Tôi lại gần tấm poster đó, chăm chú nhìn nhân vật ở trung tâm.
Mái tóc ngắn màu xanh đen và đôi mắt sắc sảo. Không thể nhìn nhầm được.
"Nhỏ này, là Kunika."
Tấm poster in hình Ohdaira Kunika được dán ở vị trí nổi bật hơn bất kỳ món đồ Tomonaga Asami nào trong phòng. Chỉ một món đồ duy nhất của Kunika lại được trưng bày ở vị trí đắc địa nhất.
Kunika trong poster khoác lên mình bộ trang phục màu xanh ngọc lam, tạo dáng cực ngầu. Trên poster còn in dòng slogan đầy mạnh mẽ.
'──Hiện thực Real vẫn chưa thua đâu. Idol thực tế siêu tân tinh, Ohdaira Kunika, cuối cùng cũng ra mắt! Từ giờ, bắt đầu phản công!'
Ở tương lai mà có thứ này, nghĩa là.
"Không lẽ, nhỏ đó là idol của người tương lai sao?"
Asami Tương lai đứng cạnh tôi, cũng nhìn vào tấm poster của Kunika và nói.
"Đúng vậy. Thời đại này, thế lực của các idol ảo được tạo ra bởi mô hình CG chất lượng cao và AI nhân cách giả đang rất mạnh, idol người thật đang dần ít đi. Thế nên, việc Kunika có thể đi đến bước này là một điều cực kỳ tuyệt vời đấy."
Thời đại gì mà khắc nghiệt thế, nhưng cũng có khía cạnh dễ hiểu. Tồn tại ảo thì không già đi, không gây scandal, lại chẳng tốn tiền.
"Con bé, đã rất, rất cố gắng đấy."
Nghe giọng nói như đang cố kìm nén để không bật khóc, tôi nhìn sang góc mặt của Asami Tương lai, ánh mắt cô ấy đang hướng về Kunika trong tấm poster. Ánh mắt chan chứa tình yêu thương từ tận đáy lòng.
Nhìn thấy thế tôi đoán ra ngay.
"Chẳng lẽ, Kunika là... của cậu."
"Fufu. Quả nhiên cậu nhận ra rồi hả? Đúng thế, con gái tớ. Ohdaira Kunika là nghệ danh thôi. Tên thật là Tomonaga Kunika."
Biết chuyện rồi nhìn lại Kunika trong poster lần nữa, tôi không thể tin là trước giờ mình không nhận ra con bé giống Asami đến thế. Từ các đường nét trên khuôn mặt cho đến khí chất, đều cảm nhận được sự liên kết huyết thống.
"Nghe thế xong tớ thấy vỡ lẽ nhiều thứ rồi đấy. Tóm lại là cậu đuổi theo để bắt đứa con gái bỏ nhà đi bụi về chứ gì."
"Giá mà cậu đến sớm hơn thì bọn tôi đã chẳng phải khổ sở chạy trốn khắp các thế giới song song." Asami Thế giới Tiên tiến tỏ vẻ bất mãn.
Nghe vậy, Asami Tương lai lắc đầu.
"Muốn cứu cũng không được. Lúc nãy Thế giới Gốc bao gồm cả quá khứ và tương lai, tất cả đều bị phân rã và co lại vào trong các thế giới song song. Tất nhiên là cả tớ nữa. Thế nên nếu các cậu không phá hủy thế giới song song và đưa Thế giới Gốc trở lại, thì tớ cũng chẳng thể can thiệp vào quá khứ thế này được."
Hơn nữa, cô ấy nói tiếp.
"Trạng thái tồn tại thế giới song song nghĩa là có rất nhiều kiểu quá khứ và tương lai, nên di chuyển thời gian không hoạt động tốt được. Ví dụ định nhảy về mười năm trước của thế giới A, nhưng lại đến mười năm trước của thế giới B, sẽ xảy ra sai lệch tọa độ kiểu thế. Phải trở về một trục thời gian duy nhất là Thế giới Gốc như bây giờ thì việc di chuyển thời gian chính xác mới khó khăn."
"Ra là vậy. Bây giờ các thế giới song song đã biến mất hết, chỉ còn Thế giới Gốc nên mới di chuyển thời gian được. Vậy thì, giờ chỉ cần bà mẹ là cậu đưa đứa con gái bỏ nhà đi bụi về, tét mông nó một trận là vạn sự giải quyết xong xuôi nhỉ."
Tôi lạc quan phán một câu, nhưng Asami Tương lai lại lắc đầu phủ nhận.
"Không làm thế được. Dù có dùng vũ lực để ngăn con bé lại thì nó cũng sẽ dùng sức mạnh của Prism để chạy thoát thôi."
"Chỗ đó thì, kiểu như, với trách nhiệm của phụ huynh cậu phải thuyết phục thế nào chứ."
"Lời nói của tớ, con bé sẽ chẳng thèm nghe đâu. Các cậu chắc đã thấy một lần rồi nhỉ. Tớ của quá khứ đã định cứu con bé nhưng bị con bé cự tuyệt, đúng không?"
Nhìn Asami Tương lai tự cười giễu mình như thế, tôi thoáng nghi ngờ liệu người phụ nữ trước mặt có thật sự là Tomonaga Asami không. Cái con nhỏ lúc nào cũng tự tin, lòng tự trọng cao ngất, nhưng lại nỗ lực hết mình và giải quyết mọi khó khăn một mình ấy, không ngờ lại thốt ra những lời than vãn thế này.
Đứng đó chỉ là một người mẹ bình thường đang đau đầu về mối quan hệ với đứa con gái tuổi nổi loạn.
Nhưng mà, nói mới nhớ thì đúng là vậy.
'...... Chính vì thế, tớ mới tổn thương đến nhường này.'
Nói rồi, Kunika đã hất tay người mẹ quá khứ đang chìa ra. Hơn nữa, sự thuyết phục của Asami lúc đó dường như còn phản tác dụng.
"Nói ra thì xấu hổ, nhưng người có thể cứu con bé lúc này, không phải là tớ. ...... Chỉ có các cậu thôi, Hideto."
"Khoan khoan, sao lại thành ra thế. Tớ với Kunika có thân thích gì đâu..."
"Tất nhiên là có lý do đàng hoàng. Tại sao con bé lại bỏ nhà đi về quá khứ, tớ sẽ cho cậu biết tất cả, bao gồm cả nguyên nhân đó. Cậu lên cầu thang kia, vào căn phòng trong cùng bên tay trái là sẽ hiểu thôi."
Asami Tương lai chỉ tay về phía cầu thang bên ngoài phòng khách.
"T-Trong phòng đó, có ai à?"
"Ừ. Anh ấy sẽ giải thích tất cả. ...... Có điều, đừng ngạc nhiên nhé."
Một câu nói khiến tôi bất an được thêm vào.
"A, vậy tớ cũng đi cùng."
Asami Thế giới Tiên tiến định đi theo tôi, nhưng bị Asami Tương lai giữ vai lại.
"Cậu ở lại đây. Tớ cũng có chuyện cần nói với cậu."
Trái ngược với giọng điệu bình tĩnh, trong giọng nói chứa đựng cảm xúc rất lớn. Biết ơn và xin lỗi, kỳ vọng và bất an, quyết đoán và do dự, những cảm xúc trái ngược ấy đan xen phức tạp như nút thắt Gordian. Trước áp lực đó, Asami Thế giới Tiên tiến đành chịu thua và ở lại. Được tiễn đi bởi ánh mắt lo lắng của cô ấy, tôi một mình bước lên cầu thang.
Có vẻ như có cảm biến chuyển động, đèn tự động bật sáng dẫn đường cho tôi. Tôi đi dọc hành lang tầng hai, và bước vào căn phòng trong cùng bên trái như đã được bảo.
Đó có vẻ là một phòng làm việc.
Sâu trong phòng có một cái bàn làm việc, trên đó đặt một màn hình mỏng hơn thời đại của chúng tôi. Ngoài ra, bốn bức tường được đóng những kệ sách lớn chạm trần, nhét đầy những cuốn sách dày cộp như từ điển. Tôi lướt nhìn gáy sách. Đa vũ trụ, thời không, thuyết lượng tử, thuyết siêu dây, toàn những từ ngữ như vậy, chắc là sách vật lý rồi.
====================
Ngoài ra còn có những tờ ghi chú dán khắp nơi, hay những xấp giấy trông như luận văn vương vãi trên sàn, một căn phòng toát lên đúng cái bầu không khí thư phòng của một học giả.
Thế nhưng, trong căn phòng ấy lại đặt một thứ lạc quẻ đến mức khó chịu.
Một khối hộp chữ nhật bằng gỗ chẳng có chút công năng nào. Nó nằm chễm chệ ngay giữa phòng, chắn hết cả lối đi. Một dị vật mà tôi không thể tìm thấy bất kỳ lý do tồn tại nào.
Lại gần tôi mới hiểu. Đây là một cỗ quan tài. Trên nắp khối hộp chữ nhật có gắn một ô cửa kính nhỏ để nhìn vào bên trong. Trong quan tài, những đóa hoa tươi đẹp được trải đầy như một khu vườn nơi thiên đường, và một người đàn ông đang nằm đó như thể đang ngủ.
"Quả nhiên là..."
Tôi cũng đã dự đoán được phần nào.
Một thi thể đang ngủ say giữa ngàn hoa. Khuôn mặt đó giống bố tôi, nhưng không phải bố tôi. Tuy già hơn, nhưng chắc chắn đó là tôi. Độ tuổi có lẽ tầm tứ tuần.
Tôi của tương lai đã chết trong quan tài.
Cảm giác cũng không bất ngờ lắm. Có lẽ do tôi đã quá quen với mấy cái tình tiết kiểu này rồi.
Quan sát kỹ hơn, tôi thấy bên trong quan tài có thứ gì đó như làn sương trắng đang trôi lơ lửng. Chắc là đá khô hay loại khí đặc biệt nào đó để bảo quản thi thể, nhưng trông nó cứ như những đám mây nâng đỡ thiên đường vậy.
Thi thể của tôi trông hồng hào, cứ như đang ngủ thật. Chắc là đã được trang điểm rồi.
Dù vậy, tôi vẫn không thể tin nổi, bèn mở nắp quan tài và đưa tay chạm vào thi thể của chính mình. Bên trong lạnh toát như tủ đông. Tôi chạm vào cánh tay mình. Có lẽ do được bảo quản bằng khí lạnh nên nó cứng đến kinh ngạc, cứ như tượng đá vậy. Nhưng có một điều tôi biết chắc chắn: không còn mạch đập và thân nhiệt.
Ừ, chết thật rồi.
Ngay khi tôi vừa chấp nhận sự thật, một âm thanh khởi động "Picon" vang lên, hoàn toàn không hợp với không khí nơi này. Ngước mắt lên, tôi thấy màn hình trên bàn làm việc sáng đèn, và khuôn mặt của tôi trong tương lai hiện lên trên đó.
『Úi chà, thấy tôi không?』
Lần này thì tôi giật mình thật sự, vội nhìn xuống thi thể trong quan tài, nhưng cái xác vẫn nằm im lìm.
"Hả... Tôi á?"
『Có vẻ là thấy rồi. Tốt quá.』
Việc nó phản ứng lại lời tôi nói chứng tỏ đây không phải là video ghi hình sẵn.
"Chẳng... chẳng lẽ là ma?"
『Cách diễn đạt đó cũng trúng phóc một cách bất ngờ đấy.』
Tôi trong màn hình cười.
『Chính xác mà nói, tôi là AI nhân cách giả lập dùng cho di chúc, được tạo ra bằng cách cho máy học ký ức của Yugami Hideto khi còn sống. Một chương trình chỉ đơn thuần sao chép lại tư duy của Yugami Hideto thật mà thôi. Thời đại này đang thịnh hành kiểu tạo sẵn AI khi còn sống để can ngăn người thân tranh giành tài sản sau khi mình chết, hoặc dùng làm di chúc biết nói để nói lời từ biệt cuối cùng ấy mà.』
"Vậy là tư duy của tôi sẽ trở thành chương trình và sống mãi mãi sao?"
『Không, nó được thiết lập để tự hủy trong vòng một giờ sau khi khởi động. Người gốc dùng để máy học đã chết mà nhân cách giả lập vẫn tồn tại thì sẽ gây ra quá nhiều vấn đề về pháp lý và đạo đức. Thôi, không còn nhiều thời gian đâu nên tôi sẽ vào thẳng vấn đề. Hãy coi những lời tôi sắp nói đây là thông điệp từ cậu của tương lai.』
Tôi liếc nhìn cái xác của mình trong quan tài một cái, rồi lại quay về phía màn hình.
"Là gì?"
『Hãy cứu con gái của chúng ta.』
"Chúng ta" cơ đấy. Mà, tôi cũng lờ mờ đoán được rồi.
Lý do tôi không nhận ra Ohdaira Kunika thừa hưởng đậm nét các đặc điểm của Asami là vì những tạp chất lẫn lộn trong cô ấy. Con người sinh ra thừa hưởng một nửa gen từ cha và một nửa từ mẹ. Đương nhiên, Kunika cũng chịu ảnh hưởng từ người cha. Những đặc điểm của người cha hiện hữu trên cô ấy đã khéo léo che lấp đi hình bóng của người mẹ là Tomonaga Asami.
Người cha, hay nói cách khác, chính là Yugami Hideto.
『Kunika cũng chính là con gái của cậu trong tương lai.』
"Lúc nãy tôi nghe nói tên thật là Tomonaga Kunika mà? ...Chẳng lẽ chúng ta ly hôn rồi?"
Tôi bắt đầu thấy lo.
『Không phải. Ở thời đại này, chế độ vợ chồng khác họ đã được pháp luật công nhận, Asami vẫn giữ họ Tomonaga. Và khi con cái sinh ra sẽ được mang họ của cha hoặc mẹ, hai người đã chọn họ Tomonaga.』
Ra là vậy. Tức là trong tương lai, tôi sẽ kết hôn với Asami và có một cô con gái. Đáng lẽ phải reo lên "Uwaaa ngon quá" nhưng tôi không thể vui vẻ nổi khi cái xác tương lai của mình đang nằm chình ình ngay trước mắt.
"Chuyện cứu con bé thì, ừm, tôi hiểu rồi. Mà đằng nào cũng phải làm gì đó với nhỏ, chứ không nó lại dùng sức mạnh của Prism tạo ra thế giới song song nữa thì khổ, nên tôi sẽ làm. Nhưng nguyên nhân khiến con bé nổi loạn là gì? Chẳng phải do cha mẹ giáo dục không tốt sao? Muốn nhìn mặt phụ huynh ghê."
『Đúng vậy, là do sự giám sát không chu đáo của bậc làm cha mẹ là chúng ta. Thành thật xin lỗi.』
Câu vừa rồi tôi chỉ định đùa để chờ bị vặn lại thôi, ai ngờ lại được xin lỗi một cách nghiêm túc.
『Kunika từ nhỏ đã ngưỡng mộ mẹ nó, ngưỡng mộ Asami. Con bé từng nói sẽ trở thành thần tượng, trở thành diễn viên và một ngày nào đó vượt qua cả mẹ. Nhưng hiện tại là thời đại của thần tượng ảo (Virtual Idol), thần tượng người thật đang gặp rất nhiều khó khăn. Chỉ có thể nói là vận may không mỉm cười. Kunika vốn vui vẻ hoạt bát bắt đầu tự giam mình trong phòng...』
Sau đó, tôi được nghe kể về những chuyện đã xảy ra với gia đình tôi trong tương lai. Chẳng phải chuyện vui vẻ gì.
Sự bất đồng giữa cha mẹ và con cái, một chủ đề nhan nhản cả trong hiện thực lẫn phim ảnh.
Một câu chuyện sáo rỗng cũ rích mà bình thường tôi sẽ cười cho qua, nhưng khi biết nó sẽ xảy ra với chính mình trong tương lai, tôi buộc phải nghiêm túc lắng nghe.
Sự thật rằng tôi đã trở thành đúng cái kiểu phụ huynh mà tôi từng nghĩ "mình không muốn trở thành" khiến lồng ngực tôi đau nhói.
『Kunika rất thích những nơi cao. Trong ngôi nhà này, mái nhà là nơi con bé thích nhất. Từ xưa tôi đã bảo nguy hiểm lắm đừng có leo lên nhưng nó không chịu nghe... Ngày hôm đó cũng vậy, con bé lại leo lên mái nhà ngồi thẫn thờ. Thế nên tôi cũng leo lên để nói chuyện, và rồi...』
Một câu chuyện ngớ ngẩn.
Leo lên nói chuyện để động viên con gái, và rồi chết.
"Mình đúng là cái số thích ngã chết mà."
Tôi buột miệng cười.
『Hoàn toàn đồng ý. Nhưng điều không thể cười nổi là Kunika lại cảm thấy mình phải chịu trách nhiệm cho cái chết của tôi. Và trong lúc thu dọn di vật của tôi, con bé đã tìm thấy Prism.』
"Nhắc mới nhớ, cái đó là gì vậy? Vật phẩm đến từ tương lai à? Nhưng tôi không nghĩ thời đại này có thể chế tạo được thứ mà ngay cả kỹ thuật của Thế giới Tiên tiến cũng không thể giải mã."
『Nếu giải thích chi tiết thì thời gian giới hạn của tôi có bao nhiêu cũng không đủ, nên tôi sẽ lược bỏ. Chỉ biết rằng đó từng là đối tượng nghiên cứu của tôi. Tóm lại, Kunika biết được Prism có khả năng đưa người ta về quá khứ, tạo ra thế giới song song và thực hiện việc cắt tỉa thế giới, nên con bé đã quay về quá khứ. Chuyện sau đó thì chắc cậu cũng tưởng tượng ra rồi.』
Những việc Kunika đã làm sau khi về quá khứ.
Giải thể Thế giới Gốc, lựa chọn để giữ lại thế giới song song nơi tôi và Asami không gặp nhau.
Điều đó có nghĩa là.
"...Không lẽ, nhỏ đang tìm kiếm một thế giới mà bản thân mình không được sinh ra sao?"
Sự im lặng của bản thể AI đã khẳng định suy đoán của tôi.
Một cuộc bỏ nhà ra đi thật vĩ đại. Một cuộc bỏ nhà xuyên không gian, vắt ngang qua quá khứ, tương lai và các thế giới song song. Và là một cuộc bỏ nhà để khép lại đường về nhà của chính mình.
『Đó là mục đích của Kunika. Tất nhiên, chúng tôi không hề mong muốn điều đó. Dù có chuyện gì xảy ra, chúng tôi vẫn yêu thương Kunika... Nhưng người có thể truyền đạt điều đó, chỉ có cậu của hiện tại mà thôi.』
Tôi với tư cách người cha đã chết, lời nói của người mẹ Asami thì không chạm tới được.
Vậy nên mới đến lượt tôi sao.
Cảm giác như lúc nào tôi cũng phải đi dọn dẹp hậu quả do chính mình gây ra vậy.
"Làm sao thuyết phục được Kunika đây? Dù là con gái của tôi trong tương lai, nhưng với tôi hiện tại, nhỏ cũng chỉ là một cô gái bình thường thôi mà?"
『Chính vì thế. Đôi khi lời nói của một người cùng trang lứa lại dễ đi vào lòng người hơn lời của cha mẹ.』
"Thì, cũng có thể là vậy. Nhưng tôi đâu có những ký ức đã cùng Kunika vun đắp hay gì đâu..."
『...』
"Này, có nghe không đấy?"
『Xin lỗi, sắp hết giờ rồi.』
"Đùa nhau à! Tôi còn cả núi chuyện muốn hỏi."
『Không, thế là đủ rồi. Tôi ở đây chỉ là nhân cách giả lập nên không thể đưa ra lời khuyên chính xác được, và vốn dĩ tôi của quá khứ và tương lai cũng là những tồn tại khác nhau. Dù cậu có bê nguyên xi lời của tôi trong tương lai ra nói, tôi không nghĩ nó sẽ lay động được con bé.』
Nói rồi, hình ảnh của tôi biến mất khỏi màn hình.
『Cậu nên nói bằng chính ngôn từ của cậu.』
Chỉ để lại lời nhắn cuối cùng đó.
"Thiệt tình, tao hận mày đấy, tôi ơi."
Tôi chửi đổng cái xác của mình trong quan tài rồi quay trở lại phòng khách.
Như thể biết trước thời điểm tôi sẽ xuống, hai Asami đang đứng đợi sẵn.
"...Xin lỗi anh nhé, Hideto," Asami tương lai nói.
"À, anh hiểu rồi. Thế, chuyện bên đó xong chưa?"
Asami của Thế giới Tiên tiến cũng mang vẻ mặt đã hạ quyết tâm.
Tôi tò mò không biết hai người họ đã nói chuyện gì, nhưng không thể lãng phí thời gian thêm nữa.
"Giờ thì, làm sao để quay lại thời gian cũ đây? Cô lại đưa tôi đi à?"
Tôi hỏi Asami tương lai, nhưng Asami của Thế giới Tiên tiến lại trả lời thay: "Chuyện đó không lo, em sẽ đưa anh đi," rồi nắm lấy tay tôi.
"Em đã mở khóa chức năng du hành thời gian trên Prism của cô ấy. Cách sử dụng cũng được truyền thụ đầy đủ rồi, nên chắc chắn có thể quay lại thời đại cũ."
Một phát ngôn thản nhiên của Asami tương lai.
Khoan đã, Prism mà ngay cả Thế giới Tiên tiến còn chưa hiểu hết lại có thể thao tác dễ dàng thế sao? Nghĩa là Asami tương lai cũng biết gì đó về Prism?
Tôi định gặng hỏi, nhưng Asami của Thế giới Tiên tiến đã nhanh chóng niệm chú.
"Xác thực giọng nói. 『Mã di chuyển thời gian: 376807』."
Có lẽ đó là câu lệnh vừa được Asami tương lai chỉ dạy. Prism bắt đầu tỏa sáng giống như lúc đi, chuẩn bị cho bước nhảy thời gian.
"Khi quay lại thời điểm lúc nãy, chắc chắn Kunika sẽ lại gây ra sự biến đổi không-thời gian. Các bạn sẽ bị cuốn vào một cuộc thay đổi quy mô lớn chưa từng có... Trong thế giới bị thay đổi đó, các bạn sẽ làm gì, điều đó tùy thuộc vào chính các bạn."
Trong khi phòng khách ngập tràn ánh sáng cầu vồng, giọng nói của Asami tương lai vang lên.
"Xin hãy chọn lựa để không phải hối hận."
Câu nói vọng đến từ trong ánh sáng ấy, là câu mà Asami của Thế giới Tiên tiến đã từng nói với tôi ở đâu đó, khi nào đó.
Liệu Asami tương lai đã biết câu nói đó, hay chỉ là tình cờ trùng hợp? Tiếng tôi định hỏi điều đó đã tan biến vào khe hở của không-thời gian.
--------------------
0 Bình luận