1
Con đường đến trường lất phất mưa phùn, báo hiệu mùa mưa sắp đến. Vẫn chưa đến mùa hoa cẩm tú cầu, nhưng những chiếc ô đủ màu sắc mà đám học sinh đang che trên đầu tụ lại với nhau trông chẳng khác nào những đóa cẩm tú cầu rực rỡ đang nở rộ.
Tôi cũng trở thành một cánh hoa của đóa cẩm tú cầu khổng lồ ấy và bước qua cổng trường.
Cởi giày ở tủ giày, leo cầu thang lên phòng học lớp 1-2, chào hỏi bạn cùng lớp, tôi hoàn thành chuỗi công việc thường ngày.
「Chào buổi sáng, Yugami-san.」「Chào~」「Nay mưa chán đời nhỉ.」
Như mọi khi, tôi đáp lại những lời chào có phần giữ khoảng cách của bạn cùng lớp bằng những cái gật đầu qua loa.
Trong lớp, tôi bị đối xử hơi đặc biệt một chút. Không phải là bị bắt nạt đâu.
Mùa đông năm lớp 9, tôi bị ngã cầu thang đập đầu, hôn mê suốt mấy tháng trời, lúc tỉnh lại thì không kịp thi cấp ba. Một năm sau tôi mới nhập học vào trường này, nên cũng giống như thi lại một năm, tôi lớn hơn bạn cùng lớp một tuổi.
Chuyện đó tôi đã nói rõ hết trong buổi tự giới thiệu hồi mới nhập học. Mọi người xung quanh cũng không đả động gì đến chuyện đó.
Chỉ là tôi cảm nhận rõ rệt việc họ đang giữ ý với mình. Mà cũng đành chịu. Trong một tập thể toàn người bằng tuổi lại lòi ra một đứa lớn hơn, không biết phải đối xử thế nào cũng là chuyện bình thường.
Bố tôi bảo ra xã hội rồi thì chênh lệch một hai tuổi chẳng là gì, nhưng với học sinh cấp ba thì một tuổi là khoảng cách lớn khủng khiếp.
Thế nên vị trí của tôi trong lớp hơi lạc lõng. Mọi người xung quanh cũng giữ khoảng cách với tôi. Nếu tôi chủ động tham gia trò chuyện thì họ vẫn chấp nhận, nhưng họ không chủ động lôi kéo tôi vào. Kiểu như thế.
Tôi thì thấy thế cũng chẳng sao. Trải qua đời học sinh yên bình là tốt nhất. Đúng vậy, lẽ ra là thế, nhưng mà...
「Chào buổi sáng, Senpai-kun. Thứ Bảy vui ghê ha!」
Mái tóc ngắn màu xanh đen bồng bềnh, Ohdaira Kunika bước những bước nhẹ nhàng đến đứng cạnh tôi, bắt chuyện mà chẳng thèm để ý đến bầu không khí xung quanh.
Cô nàng có tính cách hòa đồng này, thực ra cũng giống tôi, là một sự tồn tại hơi lạc lõng trong lớp. Kunika lúc nào cũng đọc những cuốn sách dày cộp ở góc lớp, tự tạo bức tường ngăn cách với xung quanh. Nói vậy chứ thi thoảng nói chuyện với bạn cùng lớp cô ấy vẫn cười rất tươi, nên không phải là không giao tiếp được, mà thuộc kiểu người thích ở một mình hơn.
Cùng là những kẻ lạc loài trong lớp, dù cảm thấy có chút thân thiết, nhưng tôi không chủ động bắt chuyện. Vì tôi nghĩ bắt chuyện với người thích ở một mình thì hơi phiền cho họ.
Đúng vậy, tôi đã định thế.
Nhưng nhập học được một thời gian, tôi bắt đầu cảm thấy ánh nhìn từ cô ấy.
Ban đầu tôi tưởng mình tự đa tình, nhưng tôi cảm nhận rõ ánh mắt của cô ấy, người đang dõi theo những dòng chữ trên trang sách mở, thi thoảng lại hướng về phía tôi. Tôi đã giả vờ ngủ để kiểm chứng nên không sai được.
Không hiểu tại sao, nhưng cô ấy để ý đến tôi. Có lẽ, cô ấy cũng cảm thấy chút gì đó thân thuộc với kẻ lạc lõng trong lớp là tôi chăng.
Đã mất công tận hưởng đời học sinh rồi. Tôi nghĩ trong lớp cũng nên có lấy một người bạn. Thế nên, tôi quyết định bắt chuyện.
「Ngày nào cũng mang theo cuốn sách dày cộp thế kia trông vất vả nhỉ?」
Tôi nói với cô ấy, người đang mở cuốn sách bìa cứng như mọi khi.
「...A.」
Có vẻ ngạc nhiên vì tôi bắt chuyện, cô ấy tròn mắt một chút. Nhưng ngay lập tức gật đầu đáp lại.
「Vì tớ thích mùi giấy và mực mà.」
「Hừm, cậu không dùng sách điện tử à? Nghe bảo không cồng kềnh, mang đi đâu cũng được, tranh thủ đọc lúc rảnh rỗi rất tiện. Có đứa còn đọc cả sách tham khảo bằng cái đó nữa cơ.」
「Tớ không phủ nhận chuyện đó. Nhưng tớ thích đọc sách giấy hơn, cảm giác nó có phong vị riêng. Dù sách điện tử có thịnh hành thì tớ vẫn mong văn hóa này không bị mai một mà vẫn được lưu giữ.」
「Cậu nói chuyện như người già ấy nhỉ.」
「Người già là cậu mới đúng. Cậu lớn tuổi hơn tớ mà.」
「A, cậu biết à?」
「Hôm lễ nhập học cậu đã tự giới thiệu còn gì.」
「Tưởng cậu không nhớ chứ. Trông cậu có vẻ không quan tâm đến người khác lắm.」
「Cái đó thì, ừm, cũng trúng tim đen đấy.」
Không phủ nhận sao. Vậy cái chuyện cô nàng để ý tôi một cách kỳ lạ là sao đây. Hơi tò mò, nhưng để tôi tự mình chỉ ra điều đó thì xấu hổ lắm.
Từ cuộc trao đổi đó, chúng tôi bắt đầu nói chuyện với nhau. Ban đầu là tôi đơn phương bắt chuyện, Kunika đáp lại vài câu, nhưng dần dần Kunika cũng chủ động bắt chuyện.
「Nè. Senpai-kun, cậu đọc cuốn này chưa? Tớ mãi mới tìm thấy đấy.」
Kunika bắt đầu gọi tôi bằng cái biệt danh kỳ quặc đó cũng từ dạo ấy.
Kunika mang đủ loại sách đến trường và đọc một cách vui vẻ. Có lúc cô ấy còn khoe với tôi là kiếm được cuốn sách quý. Tôi thì chẳng hiểu quý ở chỗ nào, nhưng với cô ấy, sách giấy giống như báu vật vậy. Cô ấy còn làm những việc như đi khắp các tiệm sách cũ để tìm mua những tác phẩm mà nếu là sách điện tử thì chỉ mất mười giây là có.
Một cô gái có chút kỳ lạ, đó là ấn tượng của tôi về Ohdaira Kunika.
Thế nên, việc cô ấy thực sự có liên quan đến hiện tượng tái sinh thế giới song song này hay không, đến giờ tôi vẫn có chỗ chưa tin nổi.
Tuy nhiên, trong ký ức của 『Tôi』 ở Thế giới Tiên tiến được thu nạp vào trong tôi, hình bóng của Kunika hiện lên rõ mồn một. Nó sống động như thể chính tôi đã trải nghiệm vậy. Những thế giới song song khác nhau mà 『Tôi』 ở Thế giới Tiên tiến đã điều tra, không chỉ thế giới này, mà cả thế giới nơi tôi tham gia hội học sinh do chị Hinano dẫn dắt, hay thế giới nơi Juri trở thành em gái kết nghĩa, Kunika đều xuất hiện. Và cả khoảnh khắc xóa sổ Thế giới Tiên tiến nữa.
「Senpai-kun, sao thế? Thần người ra vậy.」
Tiêu cự mắt tôi hội tụ lại hình ảnh Kunika hiện tại, tôi trở về từ hồi ức.
「...Xin lỗi, tớ hơi thiếu ngủ.」
「Ahaha. Tác hại của việc thứ Bảy vui quá hả?」
Nụ cười không chút toan tính đó, chẳng thấy chút tà tâm nào.
「Chắc thế.」
Tôi cũng cố nặn ra một nụ cười tự nhiên.
「Tớ cũng thấy vui vì được chém gió tưng bừng về Tomonaga Asami với Juri-chan và cậu đấy. Juri-chan đúng là fan cứng của Asami nhỉ. Tớ cũng tự tin là mình biết kha khá, nhưng vẫn thấy không có cửa so với em ấy. Tớ lại đến nhà Senpai-kun chơi được không?」
A, cứ đến đi, con bé đó cũng vui lắm.
Câu nói đó suýt nữa thì bật ra khỏi cổ họng.
Tôi nhận ra ngay trước khi thốt lời, và nuốt nó xuống cùng nước bọt.
...Juri, sao cơ?
「Khoan khoan, cậu đang nói chuyện gì thế?」
Tôi phản xạ hỏi lại ngay.
「A. Đúng rồi ha! Xin lỗi xin lỗi. Tớ đi xem phim với Senpai-kun mà nhỉ. Tớ nhầm với người khác. Chắc tớ cũng thiếu ngủ nên lẩm cẩm rồi, ahaha.」
Kunika gõ nhẹ vào đầu mình một cách dễ thương. Giả vờ ngây ngô.
Vừa rồi là cô ta đang thử tôi.
Cô ta định gài bẫy xem tôi có ký ức về thế giới song song hay không.
Ở thế giới này của tôi, không có em gái kết nghĩa. Sự thật về việc Kunika và Juri hào hứng bàn luận chuyện otaku về Tomonaga Asami cũng không tồn tại ở thế giới này. Tôi biết chuyện đó là do 『Tôi』 ở Thế giới Tiên tiến đã điều tra và ký ức đó được thu nạp vào tôi.
Dù Kunika 『này』 có đi lại giữa các thế giới song song giống như tôi trước kia, thì chắc hẳn cô ta cũng chưa biết 『Tôi』 ở Thế giới Tiên tiến đã trốn đến đâu. Tức là, cô ta không có cách nào biết được liệu 『Tôi』 ở Thế giới Tiên tiến đã được thu nạp vào tôi ở đây hay chưa. Vì thế cô ta mới thử xem tôi có ký ức về thế giới song song không như vậy.
Nếu thế thì tôi phải giả vờ như không biết gì cả.
Kunika, cậu đang định làm gì vậy.
Vừa đeo mặt nạ cười nói vui vẻ, tôi vừa tiếp tục nuôi dưỡng sự nghi ngờ đối với Kunika. Nhưng đó là một cảm xúc đâu đó khiến tôi bồn chồn, bản thân tôi cũng không kiểm soát nổi. Tôi không muốn tin Kunika là kẻ chủ mưu, sự thật là trong tôi cũng có suy nghĩ đó.
2
「Oa, tất cả những người ở đây đều đến xem 『Tôi』 hả? Hiếu kỳ ghê ha.」
Đội chiếc mũ tai bèo rộng vành sụp xuống che mắt, Asami của Thế giới Tiên tiến ngắm nhìn đám đông tụ tập trước hội trường concert và thốt lên cảm nghĩ chân thật.
「Cậu cũng từng đồng bộ với bản thân mình là thần tượng rồi còn gì, mấy chuyện đó phải biết chứ?」
「Nhưng lúc đó 『Tôi』 chính là thần tượng mà. Đây là lần đầu tiên tớ đến xem live của 『Tôi』 một cách khách quan thế này, nên thấy nó cứ sao sao ấy, cảm giác sai sai kiểu gì ấy.」
Ra là vậy sao.
Hôm nay là ngày diễn ra buổi công diễn đầu tiên trong chuỗi live tại Tokyo của 『Supasuto』. Vé xem live đã được tôi mua trước trên mạng cho cả tôi và Asami Thế giới Tiên tiến. Vì sát giờ diễn nên giá vé bị hét lên trời, nhưng tình thế cấp bách không tiếc tiền được. Tan học, tôi chạy thẳng về nhà, dẫn theo Asami đang trốn trong phòng tôi và cùng đến hội trường concert thế này.
Tôi đã hóa trang cho Asami Thế giới Tiên tiến hết mức có thể.
Mái tóc cắt ngắn ngủn được nhuộm sang màu nâu trầm bằng thuốc nhuộm tóc bán ngoài cửa hàng. Cô ấy đeo kính gọng đậm không độ, miệng đeo khẩu trang. Đầu đội mũ tai bèo, quần áo cũng phối hợp váy liền thân rộng thùng thình với quần ống loe để khéo léo che đi dáng người.
Thế này thì nhìn lướt qua sẽ không nhận ra là Tomonaga Asami được.
「Hya~, nhìn kìa nhìn kìa, hình tôi to đùng kìa. Xấu hổ quá.」
Asami của Thế giới Tiên tiến chỉ tay vào chiếc xe tải lưu diễn đang đậu gần hội trường. Trên thân xe tải in hình các thành viên 『Supasuto』, trong đó có Tomonaga Asami.
「Biết rồi, bình tĩnh chút đi. Đừng có làm mình nổi bật.」
「Ư, x, xin lỗi. Tại lỡ... Kiểu như thấy ngại ngại nên cứ bồn chồn sao ấy.」
Mà, tôi cũng không phải không hiểu cảm giác đó.
Cảm giác sai lệch không thể nào xóa bỏ được khi một cô gái có ngoại hình y hệt Tomonaga Asami đang mỉm cười trên mấy chiếc xe tải lưu diễn và cờ phướn tập trung tại hội trường lại đang đứng ngay cạnh tôi.
Chắc chắn là do tôi biết rõ mâu thuẫn hiển nhiên rằng thế giới này đang có hai "Tomonaga Asami".
「V, vậy thì, làm sao để đi gặp 『Tôi』 đây? Trước buổi live? Hay sau?」
「Tôi định là sau. Trước giờ diễn thì cả nghệ sĩ lẫn nhân viên đều căng thẳng lắm. Cảnh giác cũng cao nữa. Nên là, tạm thời cứ thưởng thức buổi live bình thường đã, xong rồi mới bắt đầu hành động.」
「Ừm, rõ rồi. ...Ra vậy, được xem live của 『Tôi』 ha. ...Vừa thấy vui vui, ư ư, mà cũng thấy xấu hổ.」
Asami của Thế giới Tiên tiến lấy hai tay kẹp lấy đôi má đang đỏ bừng như để làm mát.
「Cậu cũng là lần đầu xem live của 『Supasuto』 nhỉ. Dù cũng là Tomonaga Asami.」
「Nãy tớ nói rồi mà, trước giờ tớ toàn đồng bộ với 『Tôi』 để trải nghiệm live thôi. Đứng ở lập trường khán giả để xem thì đây là lần đầu.」
Tomonaga Asami vốn luôn nhìn xuống khán giả từ sân khấu, hôm nay sẽ phải ngước nhìn lên. Cảnh tượng đó sẽ phản chiếu trong mắt cô ấy thế nào, tôi cũng hơi tò mò.
...Nhắc mới nhớ, Kunika cũng từng bảo là chưa đi xem live của Tomonaga Asami bao giờ.
Chợt tôi nhớ lại chuyện Kunika đã nói với cô em gái kết nghĩa Juri ở một thế giới khác. Lúc đó, Kunika kể là có rất nhiều đồ lưu niệm của Tomonaga Asami.
Hôm thứ Bảy tuần trước đi xem phim, Kunika cũng bảo là đã xem bộ phim Asami đóng chính rồi. Cô nàng còn spoil cốt truyện cho tôi như để chọc tức thì chắc không phải nói dối, chắc chắn là xem thật rồi. Chịu khó xem cả bộ phim vừa mới công chiếu thì đúng là tấm gương fan mẫu mực. Thế mà lại bảo chưa từng xem live trực tiếp thì nghe có vẻ lạ.
Kunika nghĩ gì về Tomonaga Asami nhỉ. Và tất nhiên, cả về tôi nữa.
Trong tôi, cô gái mang tên Ohdaira Kunika lại trở nên khó hiểu.
「Nè Hideto-kun, nếu còn thời gian trước giờ mở cửa thì đi mua đồ lưu niệm đi, mua đồ đi.」
Vừa khoác tay tôi, cô ấy vừa chỉ tay vào hàng người xếp hàng mua đồ lưu niệm với đôi mắt lấp lánh.
「Cậu. Đang tận hưởng hết mình đấy à.」
「Nếu làm mặt ủ rũ mà kế hoạch thành công thì tớ làm bao nhiêu cũng được, nhưng đâu phải thế đâu. Vậy thì lúc nào cũng phải tích cực chứ.」
Lời vàng ý ngọc ghê. Mấy chỗ này thì đúng là cùng một 『Tomonaga Asami』 thật.
「A, rồi rồi biết rồi. Đã thế thì thử mua áo phông live, standee mica, rồi poster các kiểu xem sao.」
Thế rồi, khi chân chúng tôi định bước về phía hàng người xếp hàng trước quầy bán đồ lưu niệm.
「............Quả nhiên, cậu đã đến. Senpai-kun.」
Một giọng nói nhuốm màu thất vọng vuốt dọc sống lưng tôi.
Tôi và Asami Thế giới Tiên tiến đồng thời quay lại, đối mặt với chủ nhân giọng nói. Kunika trong bộ đồng phục đang đứng đó. Trên gương mặt ấy không phải là biểu cảm an tâm vì đã nhìn thấu kế hoạch của tôi, mà chỉ là vẻ mặt chán chường.
Tại hội trường concert nơi nhiệt khí đang dần tăng lên trước giờ khai diễn, chỉ có bầu không khí xung quanh cô ấy là lạnh lẽo, đóng băng như kỷ băng hà. Luồng khí lạnh đến mức đóng băng cả thể xác lẫn tâm hồn ấy đang tràn đến dưới chân chúng tôi.
Kunika liếc nhìn Asami Thế giới Tiên tiến một cái.
「Cô đã trốn sang bên này nhỉ. Senpai-kun của Thế giới Tiên tiến chắc đã bị thu nạp rồi, nhưng cô thì vẫn tồn tại. Nghĩa là, quả nhiên cô cũng đang giữ Prism.」
Rồi cô ấy vuốt tóc mái vẻ ngán ngẩm.
「Tại sao lại làm chuyện thừa thãi thế? Tớ đâu có muốn xóa bỏ thế giới một cách vô tội vạ. Thế giới này có những kỷ niệm với Senpai-kun của thế giới này, nên nếu có thể tớ muốn giữ lại, vậy mà...」
Gương mặt bi thương như muốn nói rằng chính Kunika mới là người bị dồn vào đường cùng.
Tại sao, cậu lại làm vẻ mặt đau khổ thế kia.
Tôi muốn hỏi câu đó. Tôi muốn biết ý định thực sự của cô ấy.
Dẫu vậy, khoảnh khắc Kunika bắt đầu niệm câu thần chú bí ẩn và lôi ra khối Prism từ ngực, tôi hiểu rằng không có thời gian để đồng cảm. Ký ức của 『Tôi』 ở Thế giới Tiên tiến đã được thu nạp phát ra cảnh báo rằng cái đó rất nguy hiểm.
Chúng tôi đã bàn bạc trước về cách ứng phó khi rơi vào tình huống tồi tệ nhất thế này.
Nên tôi hành động ngay lập tức.
Rút lui chiến thuật!
「Asami! Nhảy được không?」
「Biết rồi. Lại đây, Hideto-kun!」
Tôi nắm ngay lấy bàn tay Asami đang chìa ra. Tôi siết chặt bàn tay hơi đẫm mồ hôi của Asami. Asami cũng nắm chặt lại. Cánh tay của Asami là sợi dây sinh mệnh để tôi vượt qua thế giới song song.
Ngay trước khi nhảy ra khỏi thế giới quê hương, giọng nói của Kunika vọng tới.
「Đằng nào thì, cũng không chạy thoát được đâu.」
Giống như 『Tôi』 ở Thế giới Tiên tiến đã trải nghiệm, tôi cũng vượt qua chiều không gian bằng xương bằng thịt.
Cảm giác trôi nổi nhẹ nhàng. Trong khoảnh khắc, tôi rơi vào cảm giác như được giải phóng khỏi trọng lực trái đất. Thực tế chắc đúng là vậy.
Cứ thế, xuyên qua cái lỗ được đục trên thời không, chúng tôi lại chạy trốn sang một thế giới khác. Để trao lại cây gậy tiếp sức ký ức cho 『Tôi』 ở thế giới đó.
3
「Đó là đầu đuôi thất bại của tôi. Hiểu rồi chứ. 『Tôi』.」
Trong bóng tối, giọng nói của một 『Tôi』 khác vang lên.
Khoảng thời gian quý báu sau giờ học ngày thứ Sáu, như mọi khi bị chị Hinano tống cho đống việc hội học sinh, phải nếm trải cảm giác của một nhân viên công ty bị bắt làm thêm giờ đến phát ngán (đã thế hôm nay Kunika lại không có mặt), mãi mới lết xác về được đến phòng mình thì, ngạc nhiên chưa, có một cô nàng giống hệt thần tượng quốc dân Tomonaga Asami và một bản sao của chính mình đang ở đó. Chưa kịp hết ngạc nhiên thì đã bị dòng thác ký ức chưa từng trải nghiệm nuốt chửng và mất ý thức.
Và rồi, tôi lấy lại được bản thân mình, tiếp nhận ký ức của 『Tôi』 đã thất bại.
「Nguyên nhân thất bại của tôi là đã bỏ mặc Kunika. Để con nhỏ đó tự do chạy rông quả nhiên là không ổn. Phải đánh lạc hướng hay làm gì đó để câu giờ cho đến khi để hai Asami gặp nhau mới được.」
Ra là vậy. Thực ra, về điểm đó thì tôi có ý này.
「Là gì?」
Ở thế giới của cậu thì không làm được, nhưng ở thế giới của tôi thì có một cộng sự đáng tin cậy lắm.
Trước khi tôi kịp nói tên người đó, 『Tôi』 đang đồng bộ ký ức với tôi đã đọc được suy nghĩ.
「Ra thế, là chị Hinano hả. Nhưng chị ấy có chịu giúp không?」
Người đó rất đáng tin. Không sao đâu.
「Hiểu rồi. Vì là chuyện của thế giới này nên giao cho cậu quyết định. Rốt cuộc thì cũng là thử và sai (try and error), phải làm mới biết được. Nhưng mà, không thể thử đi thử lại nhiều lần đâu. Dù chúng ta có thể di chuyển giữa các thế giới song song, nhưng thời gian trôi qua thì không làm gì được. Live concert của 『Supasuto』 tính cả hôm nay là còn hai buổi. Đó là số lần chúng ta có thể thử thách.」
Còn hai lần là hai mạng của chúng ta, hiểu rồi.
「Chính xác. Nào, tôi cũng sắp bị cậu thu nạp hoàn toàn rồi. Tôi sẽ cùng 『Tôi』 ở Thế giới Tiên tiến dõi theo cậu. Cố lên nhé.」
Tôi cảm giác như 『Tôi』 ở thế giới song song vừa vỗ vào lưng mình. Cùng lúc đó, 『Tôi』 tan biến và hòa vào trong tôi.
Kết thúc cuộc họp nội bộ, tôi mở mắt ra.
「C, có sao không? Đúng là Hideto-kun mà tớ biết chứ?」
Tomonaga Asami cải trang đang lo lắng nhìn tôi chằm chằm.
「À, đúng rồi. Đồng bộ xong xuôi rồi. Tôi đã tiếp nối ký ức với 『Tôi』 lúc nãy một cách trọn vẹn nên cứ yên tâm.」
「May quá. Vậy giờ làm sao? Cứ thế này chạy vội đến hội trường concert thì có gặp được 『Tôi』 không?」
「Không, hôm nay bỏ đi. Kunika có thể đang mai phục, với lại chuẩn bị cũng thiếu sót đủ đường. Ở thế giới này live concert cũng tổ chức ba ngày liên tiếp, ngày mai vẫn còn nên đặt cược vào đó đi.」
「Chuyện đó thì không sao, nhưng làm thế nào để ngăn Ohdaira Kunika lại? Với tình hình đó, chắc chắn ngày mai nhỏ đó cũng sẽ đợi sẵn chúng ta ở gần hội trường đấy. Có nên cải trang kỹ hơn cho đỡ lộ không?」
「Thay vì thế thì có cách khác chắc ăn hơn. 『Tôi』 lần trước không dùng được, nhưng tôi của lần này thì có thể.」
Liếc nhìn Asami Thế giới Tiên tiến đang nghiêng đầu thắc mắc, tôi lấy điện thoại ra liên lạc.
『Ái chà, gọi cuộc gọi tình yêu vào giờ này thì chị vui lắm đấy, Hideto-kun.』
Giọng nói trong trẻo của chị Hinano đáp lại ngay lập tức.
Mọi khi thì tôi cũng sẽ vừa ngượng vừa đáp lại mấy câu đùa của chị ấy, nhưng giờ không có tâm trạng thảnh thơi đó.
「Xin lỗi chị. Chuyện nghiêm túc đấy ạ, chị nghe được không?」
Tôi chỉnh đốn tư thế để truyền đạt sự nghiêm túc của mình tới chị ấy, rồi nói dứt khoát. Sự im lặng của chị ấy vọng lại từ bên kia đầu dây. Tôi biết chị ấy đang tiếp nhận lời tôi nói một cách nghiêm túc.
Chị ấy bình thường thì khó nắm bắt suy nghĩ, hay trêu chọc tôi, nói chung là khá phiền phức, nhưng nếu nói chuyện đàng hoàng thì là người biết lắng nghe.
『Ra vậy. Nếu muốn nói chuyện nghiêm túc thì nhìn mặt nhau có vẻ tốt hơn đấy. Bật camera lên được không?』
Trước khi chuyển sang gọi video, tôi đã di chuyển vào góc chết của camera để Asami Thế giới Tiên tiến không bị lọt vào hình.
Được rồi, thế này thì chị ấy sẽ không nhìn thấy.
「Vâng, em chuyển rồi đây. Có hiện rõ không ạ? ...Ơ, chị ăn mặc kiểu gì thế kia, chị Hinano!」
Trên màn hình điện thoại của tôi hiện lên hình ảnh chị Hinano trong bộ váy ngủ baby doll. Tông màu trắng xuyên thấu vừa gợi cảm, lại điểm xuyết những đường diềm xếp nếp màu đen ở ngực và gấu váy tạo cảm giác nữ tính... Không được, dù biết là không được nhưng tôi lỡ nhìn chằm chằm mất rồi.
Asami Thế giới Tiên tiến đang đứng ở góc tường nhìn tôi đang luống cuống với vẻ mặt kỳ lạ. May mà màn hình điện thoại này không lọt vào tầm mắt của nhỏ.
Chị Hinano mặc váy ngủ baby doll hơi ửng hồng đôi má, rồi chu môi tỏ vẻ không hài lòng.
『Tại cậu liên lạc sau khi chị đã thay đồ ngủ đấy chứ. Nào, nói nhanh việc chính đi. Chị đây dù đối phương là cậu thì cũng không muốn cho người khác giới nhìn thấy bộ dạng này lắm đâu.』
「V, vâng ạ. Vậy thì, ngắn gọn thôi... Chiều tối thứ Bảy ngày mai, chị có muốn làm việc hội học sinh như trước đây không ạ? Em, chị và cả Kunika, ba người.」
『Hô. Cậu vốn hay than vãn chuyện đi làm ngày nghỉ, sao nay đổi gió thế? Tất nhiên, không phải là cậu đột nhiên thức tỉnh ý thức của thành viên hội học sinh đâu nhỉ?』
Xin lỗi nhưng đúng là thế thật.
「Vâng. Em có việc khác nên không thể tham gia công việc đó được. Thế nên, chị có thể làm cùng Kunika thôi được không ạ?」
『Phụt, haha. Yêu cầu làm việc vào ngày mai nhưng cậu lại không đến sao?』 Chị Hinano ôm lấy cái bụng lấp ló sau lớp vải mỏng của chiếc váy baby doll mà cười.
「Xin lỗi chị. Em biết là em đang nói chuyện vô lý đùng đùng. Nhưng mà, chiều mai, em muốn chị giữ chân Kunika ở hội học sinh. Em sẽ lấy lý do bị ốm đột xuất hay gì đó để không đến, chị và Kunika làm việc hai người được không ạ?」
『Chị cứ tưởng cậu và tiểu thư Kunika thân thiết như tri kỷ mười năm, sao lại cần phải nói dối như vậy? Chị hỏi lý do được không?』
Sự do dự của tôi chưa kéo dài đến một tích tắc.
「Chị Hinano, có thể chị không tin, nhưng xin đừng ngạc nhiên mà hãy nghe em nói.」
『Fufu. Lắng nghe câu chuyện của hạ bộc cũng là công việc của chủ nhân mà. Nào, nói chị nghe xem.』
「Vậy thì... Chị có biết về thế giới song song không?」
Ngay khi tôi bắt đầu kể, sắc mặt của Asami Thế giới Tiên tiến thay đổi.
Nói thật thì ai mà tin chứ?
Chắc cô ấy muốn nói vậy, nhưng tôi chẳng bận tâm.
Tôi kể lại toàn bộ sự tình, chỗ nào lược bỏ được thì lược bỏ. Từ sự ra đời của thế giới song song đến Thế giới Tiên tiến, thế giới song song lẽ ra đã bị thu nạp lại tái sinh, và lần này có vẻ như Ohdaira Kunika đang là đấng sáng tạo của nó.
Chị ấy là một thính giả lý tưởng. Không chen ngang thừa thãi, chỉ gật đầu đệm lời. Biểu cảm cũng không thay đổi nhiều. Thi thoảng gật đầu, hơi nhíu mày, chỉ có thế.
Khi tôi kể xong tất cả, chị ấy mở miệng ngay.
『Bằng chứng cho câu chuyện của cậu có vẻ là cô bé Tomonaga Asami của Thế giới Tiên tiến đó, cô bé đang ở đó đúng không?』
Tôi ra hiệu bằng mắt cho Asami Thế giới Tiên tiến đang có vẻ bất an, nói 「Không sao đâu」 rồi quay camera trước về phía cô ấy. Thế này thì hình ảnh Asami Thế giới Tiên tiến sẽ hiện lên trên điện thoại của chị ấy.
『Kiểu tóc có khác biệt, nhưng đúng là Tomonaga Asami thật. Đến chị cũng biết dung mạo của thần tượng quốc dân chứ. Có vẻ như đành phải tin câu chuyện của cậu rồi. Vậy tức là, thế giới mà cái tôi này đang sống hiện tại cũng chỉ là một thế giới song song, một thế giới ảo ảnh thôi sao.』
「...Đúng là như vậy ạ.」
『Mục đích của các cậu là phá hủy tất cả các thế giới song song để quay về Thế giới Gốc, điều đó đồng nghĩa với việc xóa sổ cả chị đang sống ở thế giới song song này nhỉ. ...Hừm, vậy thì với chị, phe của tiểu thư Ohdaira Kunika, người đã tạo ra thế giới song song, chẳng phải có lợi hơn sao?』
Chị ấy hỏi tôi với vẻ ác ý.
『Cậu dựa dẫm vào chị thì chị vui đấy, nhưng tính toán sai lầm to rồi nhé. Nào, chị sẽ báo ngay việc này cho Đấng Sáng Tạo, và phải cầu xin để thế giới tuyệt vời mà chị yêu quý này được tồn tại mãi mãi thôi.』
Tôi biết rõ chị ấy những lúc ăn nói kiểu này.
「Không đâu, chị sẽ không làm thế đâu.」
『Tại sao?』
Chị ấy đang thử tôi, trêu chọc tôi, đùa giỡn tôi.
Những lúc như thế, chị ấy tuyệt đối không nói thật lòng.
「Vì chị Hinano thích em chết đi được mà. Chị đời nào lại từ chối lời nhờ vả của em chứ, đúng không?」
『...Phù, fufu.』
Chị ấy cúi mặt xuống, nén cười.
「Hả?」
Tiện thể thì, Asami Thế giới Tiên tiến đang ở trước mặt tôi làm vẻ mặt kinh hoàng. Đ, đáng sợ quá.
Chị Hinano cứ để tiếng cười khúc khích lọt qua kẽ môi một lúc lâu. Và khi ngẩng mặt lên, chị ấy mang vẻ mặt cười đến mệt lả.
『Đúng là cái khó khi trót yêu rồi. ...Cậu có tự giác được mình đang nói những lời tàn nhẫn đến mức nào không hả?』
「Cái đó thì em xin lỗi, thật sự. Nhưng mà, em hiện tại dù thế nào cũng cần sức mạnh của chị.」
『...Đừng có làm cái mặt như cún con bị bỏ rơi thế. Chị biết rồi mà.』
Thở dài nhẹ một cái, chị ấy nhìn thẳng vào mắt tôi và nói.
『Hứa với chị một điều thôi. ...Làm ơn, dù ở thế giới cũ, cũng hãy đối xử tốt với chị nhé.』
「Vâng. Tất nhiên rồi ạ.」
Tôi đáp ngay lập tức. Đời nào tôi lại từ chối.
Cứ thế, chúng tôi đã nhận được sự hợp tác của chị ấy.
====================
Một lúc sau khi kết thúc cuộc gọi, một yêu cầu công việc từ Hội học sinh do chị Hinano gửi đến cho tôi và Kunika. Nội dung là một cuộc họp khẩn cấp của các nhân viên sẽ được tổ chức vào thứ Hai, và các yêu cầu từ Hội học sinh cũng sẽ được đưa ra trong chương trình nghị sự đó, nên chị ấy muốn tổng hợp tài liệu vào hai ngày cuối tuần. Dĩ nhiên, đó chỉ là một câu chuyện bịa đặt.
Tôi lập tức trả lời "Em sẽ đến", và một lúc sau cũng xác nhận được tin nhắn đồng ý từ Kunika.
"Thế này là ngày mai có thể cầm chân Kunika ở phòng Hội học sinh rồi."
Chướng ngại lớn nhất đã được loại bỏ. Lần này sẽ không còn thất bại như "Tôi" của trước kia nữa.
"Có thật sự ổn không vậy?"
Asami của Thế giới Tiên tiến lộ rõ vẻ lo lắng trên khuôn mặt.
"Ổn mà. Hãy tin tưởng chị ấy. Nếu là người đó thì sẽ không thua Kunika đâu. Chị ấy chắc chắn sẽ hoàn thành tốt nhiệm vụ."
Cứ thế ngày hôm sau đã đến, chúng tôi hướng về phía hội trường buổi hòa nhạc vào lúc hoàng hôn. Rất đông người hâm mộ của "Supasuto" đã tập trung lại, khung cảnh y hệt như ngày hôm qua đang tái diễn. Thời gian càng trôi đi, sức nóng trước hội trường càng tăng cao.
"Nè, thời gian thế nào rồi?"
Asami của Thế giới Tiên tiến đã cải trang thì thầm với tôi. Để giảm thiểu khả năng bị lộ thân phận dù chỉ một chút, cô ấy hạ âm lượng xuống mức thấp nhất.
Tôi kiểm tra màn hình điện thoại.
"Còn khoảng năm phút nữa."
Ngay khi tôi nhìn đồng hồ và trả lời, một thông báo từ ứng dụng nhắn tin nhảy lên *ting* một cái.
『Cậu đang ở đâu?』
Là từ Kunika. Tất nhiên, tôi không mở ứng dụng ra.
Thời gian tập trung của Hội học sinh đã được thiết lập trùng với giờ mở cửa của buổi hòa nhạc. Chắc chắn lúc này, Kunika đang đối mặt với chị Hinano trong phòng Hội học sinh. Và có lẽ chị ấy đang nói với cô ta rằng tôi vắng mặt đột xuất.
『Thật sự là bệnh à?』『Liên lạc đi』『Nhanh lên』『Đang xem đúng không?』
Không chút chậm trễ, các thông báo liên tiếp hiện lên. Tôi có thể hình dung ra vẻ nôn nóng của Kunika lúc này.
"Asami, lần này không có thời gian để thưởng thức buổi biểu diễn đâu. Vào hội trường xong là chúng ta lao thẳng đến lối đi dành cho nhân viên, nhắm vào lúc cô của thế giới này bước ra từ phòng chờ. Rõ chưa?"
"Ừm, đã rõ."
Nếu là chị Hinano, chắc chắn chị ấy sẽ khéo léo giữ chân Kunika ở phòng Hội học sinh. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, chúng tôi sẽ tiếp cận được Tomonaga Asami của thế giới này.
Ngay khoảnh khắc tôi xác nhận lại kế hoạch và củng cố quyết tâm, tiếng reo hò ầm ĩ vang lên từ xung quanh. Cuối cùng thì việc vào cửa cũng bắt đầu. Dòng người ùn ùn đổ vào trong.
Được rồi, cứ thế này mà vào hội trường thì...
Bất chợt, tôi cảm nhận được độ rung của chiếc điện thoại trong tay. Nghĩ rằng chắc lại là Kunika liên lạc, nhưng khi tôi liếc nhìn màn hình, cái tên hiện lên là Minami Hinano.
Cuộc gọi từ chị Hinano? Linh tính mách bảo chuyện chẳng lành, tôi bắt máy ngay lập tức.
『Xin lỗi. Chị để cô ấy thoát mất rồi.』
Chị Hinano mở lời bằng một lời xin lỗi. Tôi lập tức hiểu ra tình hình.
"Đ-Đã hiểu. Nhưng từ trường đến hội trường này cũng có một khoảng cách khá xa. Trước khi cô ta đến, nếu em xoay xở xong xuôi thì..."
『E là không có thời gian đâu. Tiểu thư Kunika chắc chắn sẽ sử dụng cái thứ gọi là Prism kia trước khi đi tìm các em. Thế giới này sắp bị xóa bỏ rồi. Trước khi bị cuốn vào, các em nên nhanh chóng di chuyển sang thế giới tiếp theo đi.』
"Chết tiệt."
『...Thật sự xin lỗi. Các em đã tin cậy chị để ngăn chặn tình huống này, vậy mà...』
"K-Không, không phải vậy đâu. Chính em mới là người đã áp đặt vai trò khó khăn này cho chị."
『Lẽ ra chị cũng đã chuẩn bị tinh thần rồi. Giả sử tiểu thư Kunika có nhận ra ý đồ của em, chị cũng định trói tay chân cô ấy vào ghế, giam lỏng trong phòng Hội học sinh để phong tỏa hành động. Để cô ấy muốn dùng Prism cũng không dùng được. Chị thậm chí đã chuẩn bị cả súng điện cho việc đó. Chị đã quyết tâm làm đến mức này rồi...』
Bị tước đoạt tự do tay chân bởi một đàn chị cầm súng điện sao? Dù thế nào thì những ký ức tồi tệ bị nén chặt trong tôi cũng trỗi dậy. Người đàn chị đó, vì quá khao khát tình thương từ cha mẹ mà trở nên điên loạn. Ký ức về một đêm tại Thế giới Hợp nhất trước kia thoáng qua trong tâm trí tôi.
『Nhưng, vào phút chót chị lại do dự. Chị đã không thể làm được.』
Giọng nói đầy hối hận như vắt ra từ tâm can, hiếm thấy ở chị ấy.
『Tiểu thư Kunika, khi biết mình bị em phản bội, cô ấy đã khóc.』
"...Hả?"
Khóc ư? Kẻ đã xóa sổ vô số thế giới song song mà lại khóc?
『Những giọt nước mắt đó là thật. Là nỗi buồn khi yêu thương một người tha thiết nhưng không được đáp lại. A, chị đã hiểu ra điều đó. ...Chị thật không giống mình chút nào, tự nhiên lại nhớ về bản thân ngày xưa rồi chìm đắm trong cảm xúc. Thật ngu ngốc.』
Chị Hinano tự cười nhạo chính mình.
Trong tâm trí tôi hiện lên hình ảnh Kunika rơi lệ. Cô có tư cách gì để khóc chứ? Sự bối rối lấn át cả nỗi phẫn nộ.
Cái quái gì vậy? Cô ta đang nghĩ gì, và định làm cái gì thế?
"Hideto-kun! Nếu muốn chạy thì phải nhanh lên!"
Asami của Thế giới Tiên tiến đang nghe cuộc gọi bên cạnh tôi đã kích hoạt Prism của cô ấy.
"N-Nhưng mà..."
『Đừng bận tâm đến chị, chạy đi, Hideto-kun.』
Giọng nói ấm áp của chị ấy đẩy lưng tôi về phía trước.
Cảm giác như chị Hinano, người đang ở cách đây hàng cây số, đang nắm lấy tay tôi, nâng tôi lên và đưa đến bàn tay đang vươn ra của Asami Thế giới Tiên tiến.
『Chị có một lời khuyên cho em. Tiểu thư Ohdaira Kunika có thể là đấng sáng tạo của thế giới song song lần này, nhưng theo những gì chị thấy, cô ấy cũng chỉ là một thiếu nữ yếu đuối mà thôi. Ở thế giới tiếp theo, tốt hơn là nên tính toán lại đối sách... Và, đừng quên lời hứa nhé.』
Đó là những lời cuối cùng của chị ấy.
Thế giới này cũng sẽ bị ánh sáng từ Prism của Kunika xé toạc. Trước khi bị thu hẹp lại thành một khả năng đơn thuần, tôi và Asami của Thế giới Tiên tiến lại một lần nữa thực hiện bước nhảy.
Lẽ ra tôi phải quen với những cuộc trốn chạy không hồi kết này rồi. Đến nước này thì chẳng còn cảm giác mất mát hay cô độc gì nữa. Tôi đã nghĩ vậy, nhưng hình ảnh người đàn chị bị bỏ lại ở thế giới sắp tan biến kia, bằng cách nào đó, cứ mãi không chịu rời khỏi tâm trí tôi.
Chị Hinano, em xin lỗi.
Nhưng, ngay sau đây "Tôi" này cũng sẽ bị thu hẹp lại thôi.
Cả sự hối hận này, cả cảm giác thất bại này, em xin gửi gắm lại cho "Tôi" của tiếp theo.
***
4
Khi tôi trở về phòng mình, một thiếu nữ trông rất giống Idol quốc dân Tomonaga Asami và một "Tôi" khác đang... (lược bỏ đoạn sau).
Sau khi thu hẹp ký ức của "Tôi" ở thế giới của chị Hinano, tôi tỉnh lại.
Đến lần thứ ba rồi, Asami của Thế giới Tiên tiến cũng nhìn tôi với vẻ bình tĩnh hơn.
"Đồng bộ xong rồi chứ?"
"Ừ, ổn rồi."
Cuộc hội thoại kết thúc với vài từ ngắn gọn.
"Haizz. Lần này cũng bị đánh bại hoàn toàn nhỉ. Giờ tính sao đây? Có nghĩ ra cách nào hay ho không?"
Tôi nhớ lại lời của chị Hinano lúc chia tay.
"Cô cũng nghe những gì chị ấy nói rồi đúng không? Tôi nghĩ cần phải tính toán lại cách làm. Ngay từ đầu, việc cố gắng loại bỏ Kunika đã là một sai lầm rồi. Nếu cứ sắp xếp lịch trình một cách ép buộc như lần trước, Kunika chắc chắn sẽ nhận ra ngay."
"Thì đúng là vậy. Nhưng cậu định làm thế nào?"
"..."
"Hả? Nói giọng ra vẻ thế mà lại không có kế hoạch gì à?"
"Xin lỗi. Cô cũng cho tôi mượn chút trí khôn đi."
Trong lúc chúng tôi đang cùng nhau đau đầu suy nghĩ, cánh cửa phòng tôi mở toang mà không hề có tiếng gõ, kèm theo một giọng nói vô tư lự xông vào.
"Hide-nii~, mẹ nhờ anh giúp đi mua đồ cho ngày mai kìa, nhưng mà em có lịch đi xem concert của chị Asami rồi nên anh đi thay em được kh... ơ, hể?"
Cái con em gái (Gimai) này, xông vào phòng anh trai đang tuổi dậy thì mà không báo trước, rốt cuộc nó đang nghĩ cái gì vậy.
Tuy nhiên, có tức giận thì cũng đã muộn.
Hiện giờ, trước mắt Juri, cảnh tượng ông anh trai dẫn một thiếu nữ xinh đẹp cùng trang lứa vào phòng và đang trầm ngâm suy tính điều gì đó đã phơi bày không chút che đậy.
Juri đứng hình trong tư thế tay vẫn nắm chặt tay nắm cửa, phải mất đến mười giây sau mới khởi động lại được. Tuy nhiên, hành vi của con bé rất bất ổn, ánh mắt đảo liên hồi khắp nơi, mặt đỏ bừng lên như người đang sốt cao.
"B-B-Bạn, gái, hả? A, ahaha, thất lễ quá. Hide-nii cũng ghê gớm thật đấy. Hôm trước vừa thấy dẫn chị Kunika về, giờ lại là một cô gái khác..."
Juri vừa cười gượng gạo hề hề vừa cố gắng đóng cửa lại thật chậm. Cứ như đang tua ngược đoạn băng lúc mở cửa vậy. Nhưng động tác đó bỗng dừng lại như thể con bé nhận ra điều gì.
"Ủa, cô gái đó, hình như mình thấy ở đâu rồi..."
"Ahaha. Chào đằng ấy."
Để tránh ánh mắt soi xét của Juri, Asami của Thế giới Tiên tiến cúi gằm mặt xuống che đi dung mạo.
Quả không hổ danh là Juri. Không uổng công tự xưng là fan cứng của Tomonaga Asami. Dù Asami của Thế giới Tiên tiến đang thay đổi hình tượng, con bé vẫn cảm nhận được khí chất của thần tượng mình. Tuy nhiên, suy nghĩ của nó chưa đạt đến mức nhận ra thiếu nữ trước mặt chính là Tomonaga Asami. Chỉ dừng lại ở mức cảm thấy hơi là lạ thôi. Làm sao mà ngờ được Idol quốc dân lại đang ở trong phòng anh trai mình chứ.
Vì thế, Juri không thể giải tỏa được cảm giác kỳ lạ đó, cứ nghiêng đầu ngắm nhìn Asami của Thế giới Tiên tiến.
Lúc đó, một ý tưởng nảy ra trong đầu tôi.
"...Này, Juri. Em với Kunika đã nói chuyện rất sôi nổi về Tomonaga Asami đúng không?"
Juri, người vẫn đang nhìn chằm chằm Asami của Thế giới Tiên tiến với vẻ thắc mắc, cuối cùng cũng quay sang tôi.
"V-Vâng. Bọn em nói nhiều lắm."
"Lúc đó em cảm thấy thế nào? Kunika có thực sự là fan của Tomonaga Asami không? Hay là cô ấy chỉ hùa theo chuyện của em thôi?"
Juri lắc đầu quầy quậy.
"Chuyện đó tuyệt đối không có đâu. Từ buổi concert debut của chị Asami đến những hoạt động gần đây, rồi cả lịch trình sắp tới, chị ấy đều biết tường tận. Em không nghĩ kiến thức chắp vá mà có thể hiểu sâu đến mức đó đâu."
"Nhưng mà, chẳng phải Kunika đã nói là chưa từng xem concert trực tiếp của Asami bao giờ sao? Fan kiểu gì mà lạ vậy? Em không thấy cấn à?"
"Ưm, có thể do sống ở quê nên việc đi đến hội trường gặp khó khăn về mặt vật lý, hoặc bố mẹ không hiểu cho sở thích nên phải lén lút ủng hộ, mỗi người một hoàn cảnh nên chuyện đó cũng là bình thường mà. ...Nếu nói về điểm đáng chú ý thì..."
"Là gì?"
"Em không giải thích rõ được, nhưng mà... Chị Kunika ấy, tuy rất rành về chị Asami, nhưng lại không cảm thấy nhiệt huyết lắm. Chắc chắn là chị ấy thích, nhưng cảm giác ánh mắt chị ấy nhìn khác với những fan bình thường... Xin lỗi, em không biết phải diễn tả thế nào nữa."
Sau đó Juri tiếp tục tìm kiếm từ ngữ trong đầu một lúc, nhưng rốt cuộc có vẻ chẳng tìm thấy gì. Thay vào đó, con bé thở dài nhẹ và nói.
"Nhưng mà, chắc chắn chị Kunika không phải là fan phong trào đâu. Em dám cá cược bằng toàn bộ goods chị Asami mà em đang có đấy."
Tôi chẳng hứng thú gì với đống goods đó, nhưng nếu Juri - một fan cuồng Asami - đã khẳng định chắc nịch như vậy, thì chắc là đúng rồi.
Ohdaira Kunika là fan của Tomonaga Asami, đây có vẻ là sự thật.
Chẳng lẽ mục đích của cô ta là xóa bỏ Thế giới Gốc và đi cắt tỉa các thế giới song song chỉ để ngăn cản một con sâu hại là tôi tiếp cận Tomonaga Asami sao? Nếu đúng là vậy thì cô ta là một fan cuồng cấp độ vũ trụ phiền toái đấy.
Nhưng nhờ vậy mà tôi đã thấy được kế hoạch cho lần này.
"Được rồi, hãy rủ Kunika đi xem concert của 'Supasuto' ngày mai."
Tôi tuyên bố hùng hồn, khiến cả Juri và Asami của Thế giới Tiên tiến đều ngớ người ra.
"Ư, ừm. Em nghĩ là được thôi, chị Kunika chắc sẽ vui lắm nhỉ?"
Juri dù ngạc nhiên nhưng vẫn tán thành.
"Hả? Cậu đang nghĩ cái gì vậy, Hideto-kun!"
Asami của Thế giới Tiên tiến thốt lên một tiếng đầy kinh ngạc và sấn lại gần tôi.
"Người ta hay nói muốn giữ bạn ở gần thì phải giữ kẻ thù ở gần hơn mà? Thay vì cố tình đẩy ra xa một cách thiếu tự nhiên, thì việc chúng ta chủ động mời sẽ giúp giải tỏa sự cảnh giác của cô ta, và hơn hết..."
"Hơn hết?"
"Chẳng phải Kunika cũng muốn tận hưởng buổi concert trực tiếp của Asami một cách thành thật sao? Thế nên, dù cô ta có chút nghi ngờ về hành động của chúng ta, thì sự do dự trong việc sử dụng biện pháp mạnh cũng sẽ nảy sinh... có lẽ vậy. Và chúng ta sẽ đánh vào sơ hở đó."
"...Liệu có suôn sẻ thế không?"
Asami của Thế giới Tiên tiến vẫn giữ vẻ mặt bất an.
Vậy cô có phương án nào thay thế không hả, tôi định đáp trả như vậy thì...
"Aaaaaaaaaaaaaaa!!!"
Đột nhiên, Juri hét toáng lên và chỉ thẳng ngón trỏ vào mũi Asami của Thế giới Tiên tiến. Đầu ngón tay con bé run lên bần bật, biểu lộ sự dao động trong nội tâm. Khuôn mặt nó cắt không còn giọt máu, phản ứng cứ như thể vừa nhìn thấy quái vật vậy.
"C-Cô, c-có, khi, nào... Đùa hả, nhưng mà giống quá... Tomonaga, Asami, chan?"
Dù đã cải trang khéo léo, nhưng ở khoảng cách gần thế này thì một fan cứng như Juri vẫn nhận ra được.
"Awawa, s-s-sao lại thế này? Tại sao chị Asami lại ở trong phòng Hide-nii, hơn nữa, lại là kiểu tóc ngắn siêu hiếm... aaaa, vẻ đẹp phi giới tính, ngầu quá đi mất..."
"B-Bị lộ rồi, làm sao bây giờ?" Asami của Thế giới Tiên tiến nhìn tôi lo lắng.
"Yên tâm. Tôi hiểu rõ tính cách con em gái (Gimai) này lắm. Cứ giao cho tôi."
Tôi túm lấy cái đầu đang bị lỗi hoàn toàn của con em gái, xoay mặt nó về phía tôi.
"Phư-á!"
Do lỡ tay dùng hơi nhiều lực nên nghe thấy tiếng *rắc* lạ lùng từ gốc cổ của Juri, nhưng mà thôi nó còn trẻ chắc không sao đâu, tôi bỏ qua luôn.
"Nghe cho kỹ đây, em gái. Đã để em nhìn thấy cô ấy rồi thì anh sẽ giải thích rõ ràng sự tình. Nhưng tuyệt đối không được nói cho ai biết, và em cũng phải dốc sức hợp tác đấy nhé."
Và thế là, tôi vừa bịa ra một lý do để lấp liếm tình huống này, vừa đồng thời đặt nền móng cho chiến dịch ngày mai.
***
5
Liệu quá tam ba bận có thành công? Hay là lại chứng nào tật nấy? Kết quả phụ thuộc hoàn toàn vào hành động sắp tới.
Ngày thứ ba của concert "Supasuto", tức là ngày cuối cùng và cũng là buổi diễn kết màn. Sức nóng của người hâm mộ tập trung trước hội trường không thể so sánh với hai ngày trước. Có lẽ cả những kẻ không có vé cũng đến. Khắp nơi đều nghe thấy tiếng ồn ào của những đám người khoác lên mình goods của thần tượng.
Khắp nơi toàn người, người và người. Một cơn đại hồng thủy người. Vốn dĩ mùa mưa đã oi bức, nay vô số thân nhiệt hòa quyện vào nhau khiến chỉ số khó chịu tăng lên mức khủng khiếp.
Nhưng đám đông tụ tập ở đây chẳng có vẻ gì là bận tâm, kẻ nào kẻ nấy đều trưng ra bộ mặt hớn hở.
"Sao nào, đây chính là nhiệt lượng trực tiếp đấy! Tuyệt vời đúng không? A, đừng quên bổ sung nước nhé. Em có mang theo nước thể thao, nếu cần thì cứ bảo em."
Juri đầy phấn khích quay lại nhìn chúng tôi và ưỡn ngực tự hào. Juri đã từng tham gia concert của "Supasuto" vài lần rồi nên rành rẽ lắm.
"U, uwaa. Đúng là kinh khủng thật, thế giới thực ấy. Cảm giác như có một áp lực từ con người mà thế giới ảo tuyệt đối không thể trải nghiệm được."
Kunika đứng cạnh tôi túm lấy vạt áo sơ mi của tôi như một đứa trẻ sợ bị lạc, lo lắng nhìn quanh. Đúng chuẩn dân gà mờ. Nhân tiện, vì tôi cũng có ký ức từng làm bạn trai của Idol quốc dân Tomonaga Asami, nên tôi cũng nhớ bầu không khí của những buổi concert kiểu này. Trong ba người chúng tôi, chỉ có Kunika là lạc lõng.
"Cậu thực sự lần đầu đi concert à?"
Tôi hỏi vậy, Kunika xụ mặt đáp trả:
"Đúng đấy, thì sao?"
"Không, chỉ là thấy bất ngờ thôi. Cậu có goods hiếm của Tomonaga Asami, lại nắm nhiều thông tin thế mà. Chưa từng đi concert bao giờ thì lạ thật đấy."
"...Thì, cũng có nhiều chuyện gia đình này nọ..."
Có vẻ cô ấy không muốn nói thêm nữa.
"Tóm lại, rủ đi concert có vẻ là quyết định đại chính xác rồi. Hãy biết ơn anh em nhà Yugami đi nhé."
"Cảm ơn nha, Juri-san! Yêu em lắm!"
"Không không, chính em mới là người vui đây ạ! Em muốn chị Kunika cũng biết được sự tuyệt vời của chị Asami bằng xương bằng thịt!"
"Này, đừng có bơ tôi chứ."
Tuy nhiên, nhìn cảnh này, tôi chẳng thể nào nghĩ cô ấy có sức mạnh tạo ra thế giới song song, du hành qua chúng và xóa bỏ chúng. Thật sự, chỉ là một cô gái bình thường. Một cô bé lần đầu tiên được tham gia concert của thần tượng, vừa phấn khích vừa lo âu.
Việc gọi Kunika đến đây rất đơn giản.
Lần trước khi đến nhà tôi, Kunika và Juri đã trao đổi liên lạc, nên tôi nhờ Juri rủ cô ấy đi concert. Tất nhiên, cũng nhắn kèm là tôi sẽ đi cùng.
Ban đầu Kunika có vẻ nghi ngờ đây là cái bẫy, nhưng hôm nay, khi thấy tôi cũng đến, cô ấy đã trở lại điệu bộ thường ngày. Chắc chắn cô ấy chưa hoàn toàn bỏ nghi ngờ, nhưng tôi nghĩ mình đã gieo được mầm mống chủ quan rằng "Asami của Thế giới Tiên tiến có thể không trốn ở thế giới này". Hơn nữa, cô ấy chắc hẳn nghĩ rằng đi cùng tôi thì sẽ dễ giám sát hành động của tôi hơn.
"Nào nào, đừng lo chuyện mua đồ nữa, mau xếp hàng thôi! Nhanh lên, cả Hide-nii nữa."
"Biết rồi, đừng có kéo."
Tôi bị Juri nắm tay trái, Kunika nắm tay phải, lôi xềnh xệch vào giữa đám đông.
Tôi cũng đã có thỏa thuận đàng hoàng với Juri. Mọi sự chuẩn bị đều hoàn hảo.
Hôm qua, nội dung tôi nói với Juri là như thế này:
"Cô gái trông rất giống Tomonaga Asami này, thực ra là chị gái thất lạc của Tomonaga Asami. Ngày xưa có hoàn cảnh gia đình phức tạp lắm."
"Hả! Điêu!"
"Hả! Điêu!"
Này Asami, cô cũng ngạc nhiên làm cái gì.
"Thật đấy. Vốn dĩ Tomonaga Asami làm Idol là để tìm người chị gái đã thất lạc từ nhỏ. Cô ấy nghĩ rằng nếu mình trở nên nổi tiếng, người chị mất tích có thể sẽ tìm thấy mình."
"H-Hóa ra là có hoàn cảnh như vậy!"
"Người chị này gần đây mới nhận ra Tomonaga Asami là em gái mình và đã liên lạc với công ty quản lý. Cô ấy cung cấp những thông tin chỉ người nhà mới biết, gửi cả ảnh chụp khuôn mặt giống hệt Tomonaga Asami để chứng minh mình là chị gái, nhưng rốt cuộc vẫn không được phép gặp mặt."
"Hả! Tại sao?"
"Nếu bị lộ ra Idol quốc dân có quá khứ đen tối thì sẽ ảnh hưởng hình ảnh, hơn nữa nếu tìm thấy chị gái, có khi Asami sẽ bỏ làm Idol luôn. Vì thế công ty đã coi sự tồn tại của người chị là không có thật, và giấu nhẹm chuyện này không cho Tomonaga Asami biết."
"Ra, ra là vậy..."
Tất nhiên là nói dối trắng trợn.
Cái chuyện tào lao này. Bình thường thì ai mà tin. Juri cũng đâu có ngốc đến thế.
Tuy nhiên, vì có bằng chứng sống là một thiếu nữ giống hệt Tomonaga Asami đang ở đây, nên lời nói dối này có sức thuyết phục đáng kể.
"Vì không cam tâm từ bỏ, người chị đã cố gắng nhờ sự giúp đỡ của fan Asami qua mạng xã hội để tiếp cận em gái. Và người cô ấy liên lạc chính là Kunika. Kunika vốn khá nổi tiếng trên mạng xã hội với tư cách là fan cứng của Tomonaga Asami. Thế là, anh và Kunika đã quen biết người chị này."
"V-Vậy là chị Kunika đang giúp chị gái của chị Asami ạ?"
"Không, ngược lại. Cô ta là kiểu fan cuồng khá phiền phức. Cô ta nghĩ rằng thà để Asami không biết gì về chị gái còn hơn là để Asami bỏ làm Idol, nên đã từ chối giúp đỡ người chị. ...Nhưng anh thì muốn bằng mọi giá để người này gặp được Tomonaga Asami. Vì thế anh mới mời cô ấy đến phòng để bàn bạc kế hoạch."
"Là như vậy đấy," Asami của Thế giới Tiên tiến gật đầu lia lịa hùa theo câu chuyện bịa đặt của tôi.
"Em hiểu sự tình rồi, nhưng rốt cuộc Hide-nii định làm gì?"
"Anh đã suy tính đủ đường rồi, nhưng để bảo vệ người chị khỏi sự cản trở của công ty và Kunika mà vẫn gặp được nhau, thì chỉ có nước hành động tại buổi concert ngày mai thôi. Vì thế anh có việc muốn nhờ em."
"Hả, anh muốn em làm gì?"
"Kunika biết chuyện về người chị nên đang cố ngăn không cho tiếp cận Tomonaga Asami. Buổi concert ngày mai chắc chắn cô ta cũng sẽ cảnh giác. Nên anh muốn em hãy canh chừng Kunika."
"...Em hiểu ý anh rồi. ...Nhưng mà, nếu hai người họ gặp nhau, có khi chị Asami sẽ bỏ làm Idol thật đấy. ...Chuyện đó... quả thực là..."
Không muốn chút nào, đúng không.
A, phải rồi. Em cũng là fan cuồng của Tomonaga Asami mà. Anh biết em sẽ nói vậy. Nên anh cũng đã chuẩn bị sẵn lời lẽ để đối phó rồi.
Tự bản thân anh cũng thấy mình hèn hạ, nhưng không thể kén chọn phương tiện được.
"Nhưng mà này, Juri. Có điều gì quan trọng hơn việc gia đình ly tán được đoàn tụ không?"
"────!"
Câu nói này của tôi đã xuyên thủng và khoét sâu vào trái tim Juri.
Bằng chứng là, lúc này đây, đôi mắt của Juri mở to, bắt đầu đẫm lệ.
Yugami Juri, người đã trở thành em gái (Gimai) của tôi ở thế giới này, trước đây có tên là Miyazawa Juri.
Bố mẹ con bé, tức là vợ chồng bác tôi, đã qua đời trong một tai nạn giao thông, và Juri trở nên cô độc đã được nhà tôi nhận nuôi.
Bây giờ thì Juri đã hoàn toàn hòa nhập với nhà Yugami, nhưng trước kia con bé từng rất nổi loạn, khiến tôi cũng khổ sở không ít. Vết thương lòng vì mất cha mẹ của con bé tuy đã liền miệng, nhưng chưa hoàn toàn lành lặn, và chắc chắn sẽ không bao giờ lành hẳn.
Nỗi đau khi gia đình tan vỡ, Juri hiểu rõ hơn ai hết. Và nếu có thể đoàn tụ, con bé chắc chắn sẽ mong muốn điều đó hơn bất kỳ ai.
"...Ra vậy. Ra là thế."
Lương tâm tôi cắn rứt. Vì lời nói dối của mình mà tôi đang khiến đứa em gái quý giá phải làm ra vẻ mặt thế này.
"Vâng, em hiểu rồi! Hạnh phúc của Idol chính là hạnh phúc của em! Yugami Juri này sẽ dốc sức giúp đỡ Hide-nii và chị gái!"
Tôi không dám nhìn thẳng vào nụ cười rạng rỡ của Juri khi con bé vỗ ngực nói thế.
Tôi là kẻ xấu. Nhưng nếu đây là cách duy nhất, tôi sẽ chấp nhận. Tôi sẽ trơ tráo đến cùng. Dù sao thì tôi cũng đã lôi cả chị Hinano vào chuyện này rồi. Giờ có giả làm người tốt cũng chẳng ích gì.
Đây là lựa chọn của tôi.
"Nào, Hide-nii. Cầm cho chắc vào nhé!"
Juri của hiện tại dúi cây lightstick vào tay tôi.
"Đây ạ, chị Kunika cũng cầm lấy đi."
Hiện tại, chúng tôi đang ở bên trong hội trường. Trước mắt là sân khấu hình chữ thập và biển người hâm mộ bao quanh. Khách khứa và sức nóng lan tỏa bên ngoài lúc nãy giờ đã được gói gọn hoàn toàn trong này. Thậm chí mật độ dày đặc còn khiến sự phấn khích và nhiệt khí như cô đặc lại, tạo nên một cảm giác ngột ngạt.
"T-Tự nhiên thấy hồi hộp ghê. Có phải mình lên sân khấu đâu mà lạ thật."
Kunika nói rồi lấy khăn tay lau mồ hôi trên trán.
"Ahaha. Thế là tốt đấy ạ, ngay cả em lần nào cũng thấy hồi hộp không hiểu sao. Tay em giờ ướt nhẹp mồ hôi rồi này."
Khi Juri cười, ánh đèn trong hội trường vụt tắt. Các màn hình lớn trong hội trường sáng lên, bắt đầu chiếu đoạn video mở màn. Đáp lại điều đó, tiếng reo hò và tiếng huýt sáo bùng nổ từ khắp nơi như muốn phá tung hội trường từ bên trong.
Màn biểu diễn bắt đầu.
Giai điệu intro của bài hát mở màn đổ xuống từ loa trên trần như những hạt mưa, và như đã hẹn trước, rừng lightstick đồng loạt nảy mầm, đung đưa dù chẳng có gió.
Và rồi, giọng hát đầu tiên nương theo sóng điện tử truyền đến hội trường. Giọng hát ấy nổi bật rõ ràng như từng hạt ngọc, rồi lan tỏa ra như những con sóng.
Rất nhiều fan, bao gồm cả Juri, đang gào thét. Dù biết là không tới được, nhưng họ không thể kìm nén việc gọi tên thần tượng.
"Kyaaaaaaa, Asami-chaaaannn!"
Tomonaga Asami của thế giới này. Với tư cách là Idol quốc dân, cô ấy đã giáng trần xuống sân khấu. Khoác lên mình bộ trang phục lộng lẫy hơn bất kỳ vật trang trí nào trong hội trường, cô ấy thống trị không gian này.
Dù đã xem cảnh tượng concert của Asami bao nhiêu lần, tôi vẫn bị hút hồn một lúc. Cuối cùng khi hoàn hồn lại, tôi lén nhìn sang Kunika.
"......"
Kunika đứng đó như người mất hồn.
Tay phải vẫn nắm chặt cây lightstick nhưng không hề giơ lên. Cô ấy đứng chôn chân tại chỗ như một bức tượng đồng, nhưng ánh mắt thì chắc chắn đang dõi theo Tomonaga Asami trên sân khấu. Cô ấy đang cố gắng khắc ghi từng cử chỉ, từng hành động vào mắt và não bộ, không bỏ sót bất cứ điều gì.
Quả nhiên, cô ấy là fan của Idol Tomonaga Asami.
Tôi lén lấy điện thoại ra, mở ứng dụng và gửi tin nhắn vào tài khoản của em gái.
『Hành động theo kế hoạch.』
Tên tài khoản là Juri, nhưng người đang giữ chiếc điện thoại đó không phải là Juri. Đó là một Tomonaga Asami khác đang tồn tại ở thế giới này, người đang quan sát tình hình từ một nơi cách đây không xa.
『Ừm. Đã rõ.』
Một câu trả lời ngắn gọn gửi lại.
Tôi đưa mắt trở lại sân khấu, một lần nữa thả mình vào vòng xoáy cuồng nhiệt này.
Bài hát đầu tiên kết thúc, cả hội trường bao trùm trong tràng pháo tay vang dội. Tomonaga Asami ở vị trí trung tâm đại diện cho nhóm bước lên phía trước và hét lớn: "Cảm ơn mọi người đã đến đâyyy! Hôm nay là ngày cuối cùng, chúng mình sẽ chạy hết tốc lực đến phút chót, mọi người hãy theo kịp nhé!", tiếng reo hò lại gầm lên đáp lại.
Bài thứ hai, bài thứ ba tiếp nối, buổi hòa nhạc càng lúc càng nhiệt hơn. Sức nóng của khán giả bùng cháy vượt quá giới hạn, và đáp lại điều đó, các thành viên "Supasuto" cũng tỏa sáng rực rỡ không chịu thua kém.
Dù là những đoạn giao lưu giữa các bài hát hay phần solo của từng cá nhân, khí thế vẫn không hề suy giảm.
Cuối cùng khi bài hát kết thúc vang lên, tiếng reo hò còn lớn hơn tất cả những gì trước đó bùng nổ. Giọng Juri đã khản đặc từ lâu, nhưng con bé vẫn gào thét.
Trong khi ai nấy đều đang say trong cơn sốt, Kunika vẫn đứng bất động. Gần hai tiếng đồng hồ từ khi concert bắt đầu, cô ấy hầu như không cử động, chỉ dùng ánh mắt dõi theo Asami trên sân khấu.
"Nào, lên thôi mọiii ngườiii ơiii!"
Đúng lúc đoạn nhạc dạo giữa bài cuối cùng vang lên, Tomonaga Asami ở vị trí trung tâm giơ cao tay phải khuấy động khán giả. Đáp lại, cả hội trường bùng nổ sự phấn khích tột độ lần cuối cùng.
Sự cuồng nhiệt bùng nổ trong không gian khép kín của hội trường hòa nhạc đã trở thành một nguồn năng lượng khổng lồ như phản ứng nhiệt hạch mà nhân loại chưa từng nắm giữ. Nóng bỏng và chói lòa như mặt trời. Tôi ở trong đó cũng cảm thấy như thân mình sắp bị thiêu đốt.
Tuy nhiên, mặt trời nào rồi cũng đến lúc tàn.
Cũng giống như vậy, buổi hòa nhạc sau khi giải phóng đến giọt năng lượng cuối cùng cũng đã hạ màn. Tiếng loa thông báo nhắc nhở về đồ bỏ quên dội xuống từ trên đầu, kéo tất cả mọi người trong hội trường trở về thực tại. Khán giả tỉnh mộng, mang theo sự thỏa mãn và chút tiếc nuối, ai nấy bắt đầu chuẩn bị ra về.
"Khụ, a, a~, chết rồi, giọng em khản đặc luôn. ...Ơ, c-chị Kunika?"
Juri với giọng nói khàn đặc như bà lão vì gào thét quá nhiều, nhận ra sự bất thường của Kunika.
"...Hức..."
Kunika đang nén tiếng, khóc nức nở.
Kunika, người vừa nãy còn nhìn sân khấu với vẻ mặt thẫn thờ, giờ nước mắt đang rơi lã chã. Như thể những cảm xúc bị kìm nén từ lúc bắt đầu buổi diễn giờ đây vỡ òa như đê vỡ.
"A, awawa, chị có sao không? Đây, khăn tay đây ạ, chị dùng đi. A, nó hơi thấm mồ hôi của em chút, hơi ghê tí nhưng mà..."
Kunika giật lấy chiếc khăn tay Juri đưa ra, che mặt lại. Dù vậy nước mắt vẫn không có vẻ gì là ngừng rơi.
Trong số các fan, không ít người bật khóc vì quá xúc động khi lần đầu trải nghiệm concert trực tiếp. Thực tế, trong hội trường này cũng lác đác có người như vậy.
Nhưng trong mắt tôi, Kunika không giống như chỉ đơn thuần là quá xúc động. Những giọt nước mắt này không chỉ chứa đựng những cảm xúc thuần khiết như thế. Không phải là những giọt nước mắt đẹp đẽ. Nó phức tạp và vẩn đục hơn nhiều. Tuyệt vọng, từ bỏ, bi quan, những tạp chất đó đang hòa lẫn vào nhau. Không hiểu sao, tôi lại có thể lờ mờ hiểu được những cảm xúc mà Kunika đang mang trong lòng lúc này.
Ngưỡng mộ và bại trận. Cảm giác hai thứ cảm xúc đó đan xen vào nhau, tôi cũng biết rõ. Ký ức của tôi, người từng là bạn thanh mai trúc mã của Tomonaga Asami, đã giúp tôi thấu hiểu sự bộc lộ cảm xúc đang trào ra từ Kunika lúc này.
Nhưng, tôi của hiện tại không có thời gian để đồng cảm với Kunika.
Tôi trao đổi ánh mắt với Juri, người đang vuốt ve tấm lưng run rẩy của Kunika, và gật đầu với nhau.
Tôi nhìn chằm chằm vào Kunika vẫn chưa nín khóc, rồi chậm rãi rời khỏi chỗ đó. Cố gắng tự nhiên nhất để Kunika không nhận ra.
Cảm giác tội lỗi khi bỏ mặc Kunika trong tình trạng này nhói lên trong ngực, nhưng nếu bỏ lỡ lúc này thì sẽ không còn cơ hội nào nữa.
Cứ thế, tôi hòa vào dòng người đang ùn ùn đổ ra khỏi hội trường.
"Sao rồi, cô ấy có vẻ ổn không?"
Asami của Thế giới Tiên tiến tiến lại gần tôi và thì thầm.
"Ừ, tạm thời là vậy. Hãy kết thúc chuyện này trước khi cô ta nhận ra. Nào, lối này."
Chúng tôi tách khỏi đám đông đang chen chúc ở cửa ra, rẽ vào một lối đi ngang. Tôi đã từng đến hội trường này nhiều lần ở các thế giới song song trước kia, nên đường đến phòng chờ đã in sâu trong đầu. Hơn nữa vào giờ này, phần lớn nhân viên đã được huy động để hướng dẫn khán giả ra về nên an ninh cũng lỏng lẻo. Chúng tôi chạy qua hành lang vắng tanh.
"Nà, này, các em, dừng lại dừng lại. Không được đâu, sao lại vào chỗ này. Từ đây trở đi là khu vực cấm người không phận sự đấy."
Vừa hy vọng có thể đi trót lọt thì chúng tôi bị một nhân viên bảo vệ xuất hiện trước mặt chặn lại. Mà, cũng phải thôi. Tôi cũng đâu nghĩ mình có thể đến phòng chờ mà không gặp trở ngại gì. Tôi ra hiệu bằng mắt với Asami của Thế giới Tiên tiến, cô ấy liền bỏ mũ và kính ra, để lộ khuôn mặt thật.
"Xin lỗi ạ, là Asami đây. Em định đi vệ sinh thì bị lạc, may quá gặp được anh họ em cũng được mời đến xem concert nên anh ấy dẫn em đến đây. Em muốn cảm ơn anh ấy, nên xin lỗi anh, có thể cho bọn em qua đây được không ạ?"
Nói rồi cô ấy nháy mắt một cái.
"Hả! H-Hàng thật sao?"
Chúng tôi nhanh chóng lách qua người nhân viên bảo vệ đang đứng chôn chân tại chỗ vì mắt tròn mắt dẹt. Trước khi anh ta kịp hoàn hồn và xác nhận lại với quản lý của Asami, chúng tôi đã vội vã rời khỏi đó.
"...Cô bắt chước Idol giỏi lên rồi đấy."
"Kệ tôi!"
Đã cất công khen mà lại bị mắng với khuôn mặt đỏ bừng.
"Ây chà. Từ đây trở đi là lối đi của nhân viên rồi, hãy ra dáng Idol Tomonaga Asami vào, đường hoàng và thân thiện hơn đi."
Đúng như lời tôi nói, lối đi dẫn đến phòng chờ của Tomonaga Asami lác đác bóng dáng các nhân viên hậu cần hỗ trợ buổi diễn. Ai nấy đều có vẻ an tâm vì buổi diễn đã kết thúc tốt đẹp và đang tiến hành thu dọn.
"Hừm. A, chào mọi người, vất vả rồi ạ. Cảm ơn mọi người vì ba ngày qua nhé!"
Asami của Thế giới Tiên tiến hắng giọng một cái rồi tạo ra nụ cười Idol.
Chỉ với một câu nói của cô ấy, ánh mắt của các nhân viên đồng loạt đổ dồn về.
"Asami-chan, vất vả rồi!""Oa, quả nhiên nhìn gần dễ thương thật đấy""Ủa, nãy vừa thấy đi vào phòng chờ rồi mà?""Mà sao chưa thay đồ? Đâu có mặc bộ đó đâu nhỉ".
Dù có những tiếng thắc mắc, nhưng vì khuôn mặt mộc hoàn toàn là Tomonaga Asami nên không ai chặn lại, chúng tôi cứ thế đi qua trót lọt. Có lẽ vì sự xuất hiện bất ngờ của Asami như một món quà bất ngờ, nên sự tồn tại của kẻ ngoại đạo hoàn toàn là tôi cũng bị ngó lơ.
Cứ thế, chúng tôi chạy vụt qua.
Phòng chờ nơi Center của "Supasuto", Tomonaga Asami đang đợi, đã hiện ra ngay trước mắt. Nó nằm đúng vị trí như trong ký ức cũ của tôi.
Phía trước này là Asami.
Cô bạn thanh mai trúc mã của tôi, cô gái đang làm Idol quốc dân. Một người rất gần gũi với tôi, nhưng lại quá chói lòa và xa vời, một tồn tại như mặt trời.
Và, là người mà tôi đã liều lĩnh tỏ tình.
Nhớ lại chuyện đó, bàn tay đang vươn tới cửa phòng chờ của tôi khựng lại.
"...Hideto-kun? Sao thế? Phải nhanh lên chứ."
Asami của Thế giới Tiên tiến hối thúc.
A, phải rồi. Tôi, có thể sắp được nghe câu trả lời cho lời tỏ tình đó.
『Tớ đã thích cậu từ lâu rồi. Hãy hẹn hò với tớ nhé.』
Sau khi thốt ra câu tỏ tình sến súa đó, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra. Nếu lấy lại được ký ức của Thế giới Gốc, tôi sẽ biết được kết quả của lời tỏ tình.
Nếu tôi không mở cánh cửa này ra và quay lưng bỏ đi, liệu câu trả lời có mãi mãi không được xác định không? Giống như con mèo trong hộp vậy.
Trong khoảnh khắc, tôi cảm thấy do dự.
Nhưng tôi gạt phăng nó đi ngay.
Dù kết quả có thế nào, nếu đó là lựa chọn của tôi, tôi sẽ chấp nhận nó đàng hoàng. Chẳng phải đã quyết định thế rồi sao. Tôi, và "chúng tôi".
Tôi mở cánh cửa phòng chờ nơi Tomonaga Asami đang đợi.
"A, chị quản lý, vất, vả, rồ... hả?"
Tomonaga Asami quay lại nhìn, vẫn nguyên trong bộ trang phục ngay trước khi rời sân khấu. Bộ đồ diễn nữ tính với nhiều bèo nhún. Mái tóc xoăn nhẹ ngang lưng thương hiệu vẫn vào nếp gọn gàng dù vừa trình diễn những điệu nhảy nhào lộn như thế.
"..."
"..."
Khoảng thời gian hai Tomonaga Asami nhìn nhau, cảm giác như chỉ trong nháy mắt, lại cũng như kéo dài vô tận.
"......Ơ, đùa, à... l-là mình sao? A, ahaha, ghê thật, giống hệt mình luôn."
Asami của thế giới này mở to đôi mắt màu đỏ, lộ rõ vẻ ngạc nhiên. Nhưng đó là biểu cảm giả tạo được tạo ra vì cô ấy hiểu lầm đây là một loại chương trình camera giấu kín nào đó.
"Cuối cùng cũng gặp được rồi, 'Tôi'."
Asami của Thế giới Tiên tiến, để chứng minh mình không phải là hàng giả được tạo ra bởi chương trình truyền hình, đã cất lên giọng nói chính hiệu của Tomonaga Asami.
"Ơ, m-mình? Chuyện này, là sao, vậy?"
Nghe thấy giọng nói không chút giả dối của chính mình, chiếc mặt nạ biểu cảm ngạc nhiên mà cô ấy đeo lên vì tin rằng đây là trò đùa đã rơi xuống, để lộ ra sự kinh ngạc thực sự bên dưới. Cuối cùng cô ấy cũng hiểu rằng đây là sự việc đang diễn ra trong thực tế.
"Asami. Cậu còn nhớ tớ không?"
"...Cậu, là..."
Lần này Asami quay sang tôi.
Đôi mắt to tròn trên khuôn mặt nhỏ nhắn phản chiếu hình ảnh tôi.
"K-Không biết."
Asami có vẻ sợ hãi. Dù biết là không phải phép, nhưng tôi vẫn hơi thô bạo nắm lấy tay cô ấy.
Ánh mắt và bàn tay của chúng tôi chồng lên nhau. Tôi tái hiện lại tình huống giống hệt như khi chúng tôi lấy lại ký ức ở thế giới đã bị xóa bỏ.
"...C-Cái gì, thế này? Quá khứ này, mình đâu có, mà?"
Asami hất tay tôi ra, ôm lấy đầu. Lúc này, những ký ức xa lạ đang được triển khai trong cô ấy. Những khả năng đã bị thu hẹp đang bắt đầu lộ diện.
Asami của Thế giới Tiên tiến bước lại gần Asami đang hỗn loạn và đưa tay ra.
"Đúng vậy đấy, 'Tôi'. Cậu chắc chắn biết cậu ấy. Không biết là không được. Cậu không có lỗi, chỉ là thế giới này đang sai lầm thôi. ...Nhưng, không sao đâu. Tôi, sẽ phá hủy tất cả giúp cậu."
Asami nhìn chằm chằm vào bàn tay của Asami Thế giới Tiên tiến, bàn tay có hình dáng và cả những nếp nhăn giống hệt mình một lúc lâu.
Rồi, như được ai đó dẫn dắt, hoặc như đã biết trước sẽ thế này, cô ấy đặt tay mình lên đó một cách tự nhiên.
Trong một thế giới, hai tồn tại đồng nhất. Một nghịch lý không thể xảy ra. Những tồn tại lẽ ra phải bị thu hẹp vào một, lại rũ bỏ lực hút đó để trở thành những tồn tại riêng biệt. Hai người không được phép gặp nhau đã gặp nhau. Không ai bị thu hẹp vào ai, họ quan sát lẫn nhau. Bằng thị giác, xúc giác, khứu giác. Họ nhận thức sự tồn tại của nhau. Đó là sự sụp đổ của quy luật vũ trụ. Tham chiếu vòng lặp của sự tồn tại. Lỗi của thế giới.
Đa vũ trụ không thể xử lý được lỗi nghiêm trọng này.
Và rồi, như chiếc máy tính bị treo, thế giới dừng lại. Không chỉ thế giới này, mà kéo theo cả vô số thế giới song song khác.
Sự việc xảy ra trong khoảnh khắc đó, trong mắt tôi trông như thể thời không đang bị xé toạc. Không biết đó có phải là điều thực sự xảy ra hay không. Chỉ là tôi nhận thức nó như vậy thôi.
Đầu tiên, không gian xuất hiện vết nứt. *Rắc rắc*, nó lan rộng ra như mạng nhện. Những mảnh vỡ nhỏ như thủy tinh vỡ rơi lả tả.
Vết nứt không gian ngày càng lan rộng. Từ trần nhà xuống sàn nhà, từ bức tường bên trái sang bức tường bên phải.
Giác quan nhỏ bé của con người chỉ cảm nhận được đến thế, nhưng biết đâu vết nứt không gian đã lan từ đầu này đến đầu kia của vũ trụ, chia cắt cả các hạt cơ bản.
Có lẽ vết nứt đã vượt quá giới hạn chịu đựng của thời không, cuối cùng không gian đồng loạt vỡ tung. Cảm giác như đang quan sát khoảnh khắc quả trứng nở ra từ bên trong vậy.
Thời không bao quanh chúng tôi vỡ vụn, bong tróc và sụp đổ. Thế giới này, thế giới bên cạnh, và cả thế giới bên cạnh nữa.
Vô số thế giới song song được tạo ra và cắt tỉa bởi bàn tay của Kunika, giờ đây sụp đổ dễ dàng như hiệu ứng domino, cái này nối tiếp cái kia.
Sau khi tất cả sụp đổ, thứ còn lại là một thế giới duy nhất, đã được xác định. Thế giới căn bản đã tồn tại ngay từ đầu. Thế giới Gốc không thể lay chuyển hiện ra.
────Cứ như thế, đa vũ trụ đã bị phá vỡ.
--------------------
0 Bình luận