Sau khi thảo luận xong với Sayuki, tôi đi tàu điện ngầm và chia tay cô ấy tại ga cần chuyển tuyến.
Sayuki bảo rằng đã mất công đến đây rồi thì sẽ ghé qua khu phố sầm uất luôn. Có vẻ như cô ấy không hài lòng với môi trường viết tiểu thuyết hiện tại nên muốn đi xem các thiết bị liên quan. Dù hiện giờ cô ấy đang dùng điện thoại hoặc máy tính bảng để gõ kiểu flick, nhưng có lẽ dùng bàn phím vẫn sẽ năng suất hơn.
Tôi vẫn nhớ ngay trước lúc chia tay, cô ấy còn vui vẻ nói rằng nếu dùng được phím tắt thì tốt quá, kết nối có dây thì ổn định hơn, hay là nên mua loại gập để dễ mang theo. Trái ngược hoàn toàn với dáng vẻ ủ rũ ban nãy, cô ấy đã hoàn toàn trở lại là một Sayuki của thường ngày.
Yuuma ngồi một mình trên toa tàu lắc lư, lơ đễnh nhìn ra ngoài cửa sổ. Mặt trời đã ngả khá nhiều về phía Tây, nhưng vẫn còn quá sớm để gọi là chiều tối. Chẳng bao lâu sau, tàu đến ga trung tâm gần nhà nhất, sau một hồi đắn đo, cậu quyết định xuống tàu.
Mục tiêu là các cửa hàng trong ga vốn cũng khá đầy đủ. Cậu định ghé qua đó ngó nghiêng một chút, rồi vào quán cà phê đọc cuốn sách miễn phí vừa nhận được, chờ đến giờ cơm tối là vừa đẹp.
Nghĩ vậy, cậu đi thang cuốn từ sân ga lên sảnh, và rồi bắt gặp một dáng người quen thuộc.
"Là Kita... đấy à?"
Cậu buột miệng lầm bầm thành tiếng nghi vấn. Ở dưới chân cột phía góc tường, có một dáng người trông giống Kanon đang gục mặt vào đầu gối mà ngồi xổm.
Kanon đang diện một bộ đồ set-up với điểm nhấn là chiếc váy xếp tầng trông vừa thanh lịch lại vừa mang nét sảng khoái của mùa hè. Dù không nhìn thấy mặt, nhưng đôi chân thon dài và vóc dáng với những đường cong rõ rệt lộ ra từ tư thế ấy vẫn rất nổi bật dù nhìn từ xa. Thực tế, cô đang thu hút sự chú ý của rất nhiều người qua lại trong nhà ga.
Đó chính là Kanon. Dạo gần đây hai người thường xuyên qua lại mật thiết nên không thể nào nhìn nhầm được. Rốt cuộc cô ấy đang làm cái gì ở chỗ đó vậy?
Kanon cũng giống như Suzuka, đôi khi làm những chuyện ngẫu hứng khiến người khác bị xoay như chong chóng. Trước đây, cô cũng thường xuyên gây ra rắc rối liên quan đến chuyện tình cảm. Nếu là trước khi cô thay đổi hình tượng sang phong cách thanh lịch như bây giờ, có lẽ cậu đã lờ đi coi như không thấy.
Vậy mà giờ đây, khi đã nhận ra rồi, cậu lại nghĩ mình nên lên tiếng gọi. Cậu cười khổ, tự nhủ rằng mình đã trở nên nặng tình rồi, và vỗ nhẹ vào vai Kanon.
"Này Kita, làm gì ở chỗ này thế?"
"Yuu... ma...?"
"────!"
Và khi nhìn thấy gương mặt ngẩng lên của Kanon, cậu nín thở. Kanon trông tiều tụy một cách lạ thường. Lúc chưa lại gần cậu không nhận ra, nhưng vai cô đang run lên bần bật. Bộ dạng này của Kanon, cậu đã từng thấy rồi. Nó giống hệt như lúc cô bị dội nước trong nhà kho thể dục và bị kích động chấn thương tâm lý ngày trước.
Không rõ tại sao Kanon lại rơi vào tình trạng này. Khác với trước kia, Kanon của hiện tại chắc hẳn không làm chuyện gì để bị ai đó đối xử như thế. Hơn nữa, Kanon còn là một người mẫu nổi tiếng được biết đến khá nhiều. Nếu để người ta biết cô đang phơi bày bộ dạng thảm hại ở chốn này, danh tiếng có thể sẽ bị ảnh hưởng. Dù sao thì, việc trước mắt là phải rời khỏi đây.
"Kita, đi được không?"
"...Chắc là không nổi."
"Vậy tớ cho mượn vai. Thế này thì sao?"
"Ưm... cảm ơn..."
Cậu để Kanon bám vào cánh tay mình, dìu cô bước đi như thể để cô dựa vào người. Cơ thể mềm mại ép sát vào người cậu, mùi hương chua ngọt khẽ vờn nơi cánh mũi. Khác hoàn toàn với Suzuka──cậu vừa nảy ra suy nghĩ đó liền lập tức lắc đầu xua đi.
Chà, thế này thì nhìn từ xa trông cũng giống một cặp đôi tình cảm mặn nồng đấy chứ. Dù có hơi xấu hổ, nhưng chắc sẽ không bị ánh mắt người xung quanh soi mói kỳ lạ đâu. Riêng chỗ soát vé, cậu đành phải qua quầy có nhân viên để trình bày hoàn cảnh rồi lách qua, sau đó đi ra bãi đón xe taxi. Dựa vào trí nhớ mơ hồ, cậu giải thích điểm đến bằng những từ ngữ không chắc chắn lắm, nhưng may mắn là bác tài xế có vẻ biết chung cư của Kanon.
Kanon vẫn cúi gằm mặt, bám chặt lấy cánh tay cậu. Trông cô có vẻ nghiêm trọng hơn cả lần trước. Không thể tưởng tượng nổi chuyện gì đã xảy ra, Yuuma cau mày lo lắng. Đưa cô về nhà thì được rồi, nhưng sau đó phải làm gì tiếp thì cậu không biết. Nghĩ rằng chuyện này quá sức với mình, Yuuma đành gửi tin nhắn cầu cứu Sayuki, dù thấy có lỗi khi làm phiền cô ấy đang mua sắm.
«Tớ gặp Kita ở nhà ga. Cậu ấy tái phát chấn thương tâm lý hôm nọ rồi. Giúp tớ một tay với.»
Sayuki trả lời rất nhanh.
«Em sẽ tới ngay! Em phải đi đến đâu đây!?»
Yuuma tra cứu tên chung cư mà bác tài xế vừa nói, xác nhận địa chỉ hiện ra là chính xác rồi gửi kèm vào tin nhắn, lúc này cậu mới thở phào nhẹ nhõm đôi chút. Lần trước khi Kanon rơi vào tình trạng tương tự, Sayuki cũng đã chăm sóc rất chu đáo, sau đó quan hệ hai người còn trở nên thân thiết hơn. Có Sayuki đến thì an tâm rồi.
Chẳng bao lâu sau, taxi đến nơi. Dù nhíu mày trước cước phí taxi không hề rẻ đối với học sinh cấp ba, nhưng giờ là tình huống khẩn cấp. Cậu cảm ơn tài xế rồi đi vào sảnh chung cư.
"Kita, số phòng và chìa khóa?"
"...501, chìa khóa trong túi xách."
"Đã rõ."
Yuuma nói "xin lỗi nhé" rồi mò tìm chìa khóa mà cố gắng không nhìn vào bên trong túi xách. Dùng chìa khóa mở khóa an ninh ở sảnh, cậu đưa cô lên tầng 5 bằng thang máy. May mắn là không chạm mặt cư dân nào khác, cả hai đến trước cửa nhà Kita.
Vừa nghĩ thầm đây là lần đầu tiên vào nhà con gái, cậu vừa xoay chìa khóa cửa, lẩm bẩm nhỏ "Xin phép nhé" rồi lách người vào trong. Trước mắt là hành lang chạy thẳng, hai bên có cửa. Cánh cửa phía trong cùng đang mở toang, để lộ ra căn phòng có vẻ là phòng khách. Không cảm thấy hơi người, có vẻ như không có ai ở nhà.
Sau một thoáng do dự, Yuuma vẫn thấy ngại khi bước vào không gian riêng tư của người khác giới, nên cậu đưa Kanon vào phòng khách. Ở đó chắc đỡ hơn chút. Phòng khách có quần áo vương vãi khắp nơi, trên bàn thấp trước tivi là mỹ phẩm, máy uốn tóc, máy sấy. Trên bàn ăn là vài cái cốc rỗng có vẻ như uống xong để nguyên đó. Nhìn kỹ thì quần áo phần lớn thuộc hệ hoàn toàn khác với kiểu Gal trước đây. Có lẽ cô đang tìm kiếm những bộ đồ phù hợp với hình tượng đã thay đổi hoàn toàn của mình hiện tại. Không thể khen là căn phòng gọn gàng được. Nhưng cảm giác như đang nhìn trộm vào dấu vết cuộc sống trần trụi của cô khiến tim cậu đập thình thịch. Tuy nhiên, cậu tự xốc lại tinh thần, giờ không phải lúc để ý chuyện đó.
Cố gắng không để tâm đến những thứ ấy, cậu gom đống quần áo vương vãi trên sô pha vào một chỗ, đặt Kanon ngồi xuống chỗ trống rồi lên tiếng.
"Cần nước hay gì không?"
".........Khỏi."
Kanon lầm bầm bằng giọng yếu ớt như muỗi kêu, vẫn cúi đầu lắc nhẹ sang hai bên một cách vô lực. Những lúc thế này cậu chẳng biết phải làm sao. Nhưng cũng không thể cứ đứng im không làm gì. Yuuma thận trọng lựa lời, rụt rè hỏi.
"Vậy, có muốn tớ làm gì khác không?"
".........Ở bên cạnh."
"Được rồi."
Điều thốt ra từ miệng Kanon chỉ là một yêu cầu nhỏ nhoi như vậy. Yuuma gật đầu, gửi số phòng của Kanon mà ban nãy quên gửi cho Sayuki, rồi ngồi xuống bên cạnh cô.
"........."
"........."
Cứ thế, chẳng có chuyện gì đặc biệt xảy ra, thời gian trôi qua trong sự bứt rứt.
"Ư..."
Đột nhiên mu bàn tay phải của cậu được bao bọc bởi thứ gì đó mát lạnh. Ngạc nhiên nhìn xuống, cậu thấy bàn tay trái của Kanon đang đặt lên đó. Sau một thoáng chần chừ, Yuuma lật ngửa bàn tay lại, siết chặt lấy tay cô với ý nghĩ trấn an rằng "mọi chuyện ổn thôi". Thấy vậy, Kanon cũng rụt rè nắm lại tay cậu. Lúc này Kanon mới chịu nhìn về phía cậu, Yuuma cười khổ đáp lại, và Kanon cũng nở một nụ cười gượng gạo.
Chẳng bao lâu sau, cơn run rẩy của Kanon cũng dừng lại. Bầu không khí nặng nề đâu đó trong căn phòng cũng dần tan biến. Thấy cô có vẻ đã khá hơn, Yuuma vuốt ngực nhẹ nhõm. Lúc đầu cậu còn bối rối không biết làm sao, nhưng thế này thì phần còn lại cứ giao cho Sayuki là được. Con gái với nhau dù sao cũng tiện hơn. Đúng lúc đó, Kanon chợt lí nhí nói lời cảm ơn dù vẫn còn chút do dự.
".........Cảm ơn."
"Chừng này có là gì đâu."
"Cảm giác như Yuuma toàn nhìn thấy những chỗ khó coi của mình ấy."
"Đúng thật. Nhờ thế mà tớ chẳng còn thấy Kita giống một người mẫu lôi cuốn nổi tiếng gì nữa cả."
"Thế nhìn ra cái gì?"
"Một cô gái bình thường hay gặp ở bất cứ đâu, hơi mạnh mẽ và cứng đầu một chút."
Chẳng có gì to tát, tóm lại Kanon chỉ là một cô gái hết sức bình thường. Nghĩ rằng thái độ hung hăng và vẻ ngoài Gal trước kia chỉ là lớp vỏ bọc để bảo vệ những điểm yếu đuối của bản thân, cậu cảm thấy mọi chuyện thật dễ hiểu.
Kanon tròn mắt ngạc nhiên, rồi nở nụ cười có vẻ bối rối. Sau đó cô khẽ thở hắt ra, nhìn về phía trước, bắt đầu kể lại sự tình như để sắp xếp lại cảm xúc, từng chút một.
"Hôm nay ấy, mình có buổi họp bàn công việc với bên mới. Nhưng tòa nhà đó, có vẻ như cũng là nơi mụ đàn bà kia làm việc, lúc ra về mình đã chạm mặt bà ta ở sảnh..."
"Mụ đàn bà kia? ...Không lẽ nào."
"Ừ, đúng vậy. Người tình của cái người từng là bố mình."
"Chuyện đó..."
Nếu bất ngờ chạm mặt với chính người đã gây ra nỗi ám ảnh đó, thì tình trạng này của Kanon cũng là điều dễ hiểu. Yuuma nhăn mặt. Kanon nở nụ cười tự giễu, vừa nhớ lại khoảnh khắc đó vừa dệt nên lời.
"Khoảnh khắc gặp nhau, đầu óc mình trắng xóa luôn. Rồi khi bị bà ta lườm, chuyện ngày xưa lại ùa về (flashback)."
"Cũng phải thôi."
"Nhưng mà nhé, mình không còn là đứa trẻ con như hồi đó nữa. Mình đã nghĩ nhân cơ hội này vượt qua nó luôn, nên đã nói thẳng. 'Bà từng nói với mẹ tôi là tuổi trẻ thế này thế nọ, thế mà giờ trông già đi nhiều rồi đấy. Bà cô à'. Nói xong sướng cả miệng~. ...Nhưng mà, mình không ngờ bà ta lại lao vào túm lấy mình."
"Cậu có sao không?"
"Ừ, như cậu thấy đấy, không bị thương gì cả. Mấy nhân viên đi cùng đã giữ bà ta lại, bảo vệ cũng tới ngay. Sếp bên đó cũng ra cúi đầu xin lỗi rối rít, cảm giác hả hê lắm! Mình cũng đã ứng xử bình thường được, cảm thấy mình đã thay đổi rồi~"
"Vậy, tại sao──"
──Tại sao ở nhà ga lại ra nông nỗi đó, cậu nuốt ngược câu hỏi vào trong. Kanon im lặng một nhịp, rồi rũ mi mắt, thốt ra những lời yếu ớt.
"Lên tàu rồi thì vẫn ổn. Nhưng càng gần đến ga xuống thì người càng run lên... Dù lý trí biết là không có chuyện đó, nhưng mình cứ sợ mụ ta sẽ trả thù mà tìm đến tận nhà..."
"Kita..."
"Nhưng gặp được Yuuma ở đó, thật sự may quá. Nếu không, mình đã chẳng thể về nhà thế này."
"...!"
"Cứ tưởng đã thay đổi rồi, hóa ra mình chẳng thay đổi được chút nào cả ha."
Vết thương lòng khắc sâu cùng nỗi sợ hãi khi bị người ta xông vào nhà lúc nhỏ quả nhiên vô cùng sâu sắc. Dù vậy Kanon vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ, tạo nên một nụ cười vụng về. Nghĩ đến những gì cô ấy từng phải chịu đựng, cậu hiểu cảm giác không muốn về nhà một mình của cô, lồng ngực cậu thắt lại đau đớn. Chắc hẳn việc cô chưa bao giờ có khoảng thời gian nào không có bạn trai, có lẽ cũng là vì không muốn phải ở nhà một mình.
Khoảnh khắc ấy, hình ảnh Kanon hơi chồng lên bản thân cậu lúc nhỏ. Yuuma cũng từng không muốn trở về ngôi nhà mà tình cảm vợ chồng đã nguội lạnh. Nhưng Yuuma lúc đó đã có Suzuka và Kousei ở ngay bên cạnh. Chính vì có hai người họ, nên dù cảm thấy cô đơn khi ở nhà, cậu cũng không lầm đường lạc lối. Quá khứ không thể thay đổi. Nhưng hiện tại, bên cạnh Kanon chẳng phải đang có bọn cậu sao?
Khi nhận ra, Yuuma đã buông bàn tay đang nắm, và ôm Kanon vào lòng.
"...Yuu, ma?"
Kanon thốt lên giọng bối rối vì hành động bất ngờ. Nhưng chính Yuuma cũng hành động theo sự bốc đồng. Yuuma tìm kiếm từ ngữ như để tự hỏi chính mình, rồi nói.
"Đừng bận tâm. Tự dưng tớ muốn làm thế thôi."
"...Nghĩa là cậu muốn ôm mình hả?"
"Đồ ngốc, giống lần trước thôi. Chỉ là tớ không thể bỏ mặc Kita được."
"Fufu, mình biết chứ. Tiếp xúc thế này là mình hiểu rõ lắm. Rằng cậu chỉ đang lo lắng cho mình, và cũng chẳng có chút ý đồ đen tối nào."
"Phải rồi, chắc là tớ đã nặng tình đến mức nếu Kita gặp rắc rối thì sau này cũng sẽ không do dự mà chạy đến thế này thôi."
Chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, cậu đã chạm đến những nơi sâu kín nhất của cô gái tên Kanon. Theo nghĩa đó, âm mưu "tìm cha" của Kanon coi như đã thành công rồi. Yuuma cười tự giễu như thể xin hàng.
".........A."
"Kita?"
Đột nhiên Kanon kêu lên một tiếng gấp gáp, tay đặt lên ngực mình, co rúm người lại trên đùi Yuuma. Trước sự thay đổi đột ngột, Yuuma cất tiếng gọi nhưng cô không hề nhúc nhích. Trong cuộc trò chuyện vừa rồi, có điều gì kích động đến chấn thương tâm lý sao? Trong lúc Yuuma đang hoang mang, Kanon thốt ra giọng nói đau đớn.
".........Ngực mình, đau quá."
"Đau á, có sao không? Đau thế nào?"
"Không biết. Cảm giác này, lần đầu tiên mới thấy..."
".........Vậy, sao..."
Không biết phải làm gì, với suy nghĩ mong sao cơn đau dịu đi chút ít, cậu nhẹ nhàng vuốt lưng Kanon. Một lúc sau, người Kanon thả lỏng dần, cô buông lời nhẹ nhõm.
"Ưm... đỡ hơn rồi. Kỳ lạ thật..."
"Thế thì tốt rồi."
"Chắc chắn là nhờ Yuuma đấy."
"Tớ có làm gì đâu."
Dù ngạc nhiên trước sự thay đổi đột ngột của Kanon, nhưng thấy cơn đau dịu đi ngay, cậu cũng vuốt ngực an tâm. Trong lòng đang thầm mong Sayuki mau tới, thì Kanon dùng giọng điệu nghiêm túc hỏi.
"Yuuma này, cậu không hẹn hò với Suzupi đúng không. Cũng không có người mình thích chứ?"
"Hả? À ừ thì đúng là vậy..."
Yuuma trả lời với vẻ không hiểu sao tự nhiên lại hỏi thế. Ngay lập tức, Kanon nắm lấy tay Yuuma thật chặt như không để cậu thoát, rồi lao tới ôm chầm lấy cậu.
"Vậy thì──"
"Ki──ư, ưm ưm!?"
Khi nhận ra thì môi Yuuma đã bị Kanon cướp mất. Bất ngờ đến mức không hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình, đầu óc Yuuma trở nên trắng xóa. Tại sao? Tại sao lại thành ra thế này? Cậu cố suy nghĩ về tình huống này, nhưng chiếc lưỡi của Kanon khuấy đảo trong khoang miệng, khiến suy nghĩ của cậu cũng rối tung lên. Lưỡi của Kanon quấn lấy lưỡi cậu như một sinh vật sống, lúc thì nhẹ nhàng, lúc lại nhấn nhá miết qua nướu răng. Thỉnh thoảng tiếng thở hắt ra từ miệng cô nghe thật gợi cảm, khiêu khích sự hưng phấn của Yuuma. Nụ hôn với Kanon chuyên biệt để dìm đối phương vào bể tình dục, khác hoàn toàn với nụ hôn của Suzuka. Không chỉ vậy, đôi tay cô cũng không ngừng nghỉ, mơn trớn vành tai, gáy, rồi đến bẹn đùi và các nơi khác trên cơ thể Yuuma, khơi gợi khoái cảm một cách chính xác. Trước khoái lạc chưa từng trải qua, cơ thể cậu nhanh chóng nóng bừng lên. Kanon còn hiểu rõ cơ thể đàn ông hơn cả Yuuma.
"Yuuma, Yuuma à..."
Thỉnh thoảng Kanon lại thì thầm tên Yuuma với vẻ đau đáu. Cơ thể ép sát nóng hầm hập. Mùi hương ngọt ngào tỏa ra từ cô kích thích ham muốn bản năng dù cậu không muốn. Biện pháp đối phó sáng nay với Suzuka coi như chẳng còn ý nghĩa gì. Chỉ là lâu đài trên cát. Chìm trong biển sắc dục, ý thức của Yuuma dần trở nên mơ hồ. Cậu hiểu rằng Kanon đang khao khát mình mãnh liệt bằng cả cơ thể. Kanon hơi rời mặt ra, thì thầm bằng giọng khẩn cầu với đôi mắt ầng ậc nước.
"Mình, bất an lắm."
"...Bất an?"
"Mình cứ nghĩ sẽ phải sống trong sợ hãi mụ đàn bà đó mãi. Nhưng nhé, có người cứu giúp mình. Cảm giác người đó ở ngay bên cạnh thế này khiến mình an tâm. Mình không muốn phải run rẩy như thế nữa, mình muốn thay đổi."
"Chuyện đó, là... ư..."
Kanon giải thích lý do hôn cậu bằng giọng nũng nịu pha chút ngọng nghịu trẻ con. Vậy mà tay cô lại đang để lộ thứ đã cương cứng hết mức của Yuuma ra, rồi nhẹ nhàng vuốt ve nó. Thật là cọc cạch. Nhưng sự thật là điều đó lại càng làm tăng thêm sự hưng phấn. Và Yuuma biết rằng phía trước sự đòi hỏi của Kanon là bao nhiêu khoái lạc đang chờ đón. Không, với một Kanon sành sỏi những kỹ thuật này, có lẽ còn những thứ vượt xa hiểu biết của Yuuma đang chờ đợi. Cậu nuốt nước bọt cái ực. Sự cám dỗ này quá khó để cưỡng lại. Muốn cứ thế buông xuôi theo dòng nước──nhưng, có một cảm giác sai trái không thể nào xóa nhòa. Khối nghẹn trong ngực trỗi dậy như tiếng chuông cảnh báo ồn ào. Chính điều đó đã níu giữ chút lý trí cuối cùng của Yuuma.
Bất chợt, Kanon luồn một tay vào trong váy. Rồi cô cử động chân vẻ sốt ruột, ngay sau đó tiếng nước lép nhép vang lên từ sàn nhà. Cậu nhìn xuống xem có chuyện gì, thì thấy đồ lót của Kanon đã ướt đẫm đến mức nhìn rõ bằng mắt thường. Kanon cưỡi lên người Yuuma, hơi nhổm hông lên, thì thầm với khuôn mặt đau đáu đến mức gợi lên sự thương cảm.
"Mình muốn kết nối sâu sắc hơn với Yuuma. Được mà, nhỉ...?"
".........A."
Và khoảnh khắc cơ thể hai người chạm nhau bên trong chiếc váy của Kanon, sắp sửa vượt qua ranh giới quyết định, hình ảnh Suzuka lướt qua tâm trí Yuuma. Cậu đâu có hẹn hò với Suzuka, cô ấy đâu phải bạn gái hay gì của cậu. Hơn nữa chuyện với Suzuka cũng là do bầu không khí lúc đó cuốn đi, có khác gì chuyện này đâu. Vậy mà, nếu cứ thế làm tình với Kanon, cậu lại có cảm giác như đang phản bội Suzuka. Nhận ra điều đó, một nỗi đau như xé toạc lồng ngực ập đến ngay sau đó. Nếu Yuuma có quan hệ xác thịt với Kanon, dù chỉ một lần thôi, Suzuka sẽ tổn thương ghê gớm lắm. Chẳng hiểu sao cậu lại biết rõ điều đó. Và một kẻ đã giao hoan với người khác như cậu sẽ đánh mất quyền được chạm sâu vào Suzuka. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc Suzuka sẽ không còn cùng cậu bước đi trên chặng đường đời phía trước nữa.
"Không, được..."
Suy nghĩ buột ra khỏi miệng. Khi nhận ra, Yuuma đã rơi nước mắt lã chã không ngừng.
"Yuu, ma...?"
Trước phản ứng bất ngờ của Yuuma, Kanon dừng động tác hạ hông xuống. Yuuma lấy tay che đi khuôn mặt đầm đìa nước mắt, lẩm bẩm bằng giọng thảm hại, nhưng chứa đựng ý chí rõ ràng.
"Xin lỗi. Tớ, không thể làm chuyện này với Kita... theo cách này được."
Trong phòng khách nhà Kita, chỉ còn tiếng sột soạt của quần áo vang lên. Sau đó, bầu không khí không còn như trước nữa, Yuuma chỉnh trang lại quần áo. Là đàn ông mà lại từ chối một mỹ nhân như Kanon, có bị gọi là thằng hèn thì cậu cũng không chối được. Chỉ là, cậu sợ phá hủy mối quan hệ hiện tại với Suzuka hơn thế. Yuuma cảm thấy bản thân thật thảm hại. Liếc nhìn Kanon, thấy cô có vẻ suy sụp. Bị từ chối thì ai mà chẳng tổn thương. Nhất là khi tâm hồn đang yếu đuối vì chấn thương tâm lý. Hơn nữa, mong muốn trở thành chỗ dựa cho Kanon của cậu là không hề giả dối. Để truyền đạt điều đó, Yuuma cố gắng dùng giọng vui vẻ nói với Kanon.
"Này, hôm nào đi mua game không?"
"Game á?"
"Cái game hôm nọ tớ chơi với Suzuka, bé Mugi và Kousei ấy. Chơi cùng đi. Cái đó thì chơi cùng mấy người kia nữa, sẽ không buồn đâu."
"...Ừm. Thế cũng được nhỉ."
Đúng lúc đó, chuông cửa báo có khách. Yuuma ngăn Kanon định ra mở cửa, thay vào đó cậu ấn nút nghe, giọng Sayuki vang lên từ màn hình.
『Ueda đây ạ, em tới rồi!』
Yuuma mở khóa an ninh ở sảnh thay cho lời đáp. Chẳng mấy chốc Sayuki sẽ lên đến phòng này. Không muốn bị nhìn thấy khuôn mặt vừa khóc, Yuuma gãi đầu sột soạt, quay lưng lại nói với Kanon.
"Thế nhé, Ueda tới rồi nên tớ về đây."
"...Vậy hả."
"Cái đó, nói sao nhỉ... Nếu cần bạn chơi cùng thì tớ lúc nào cũng sẵn lòng. Lần sau lại chơi cùng nhé."
Nói rồi Yuuma quay lại, cười gượng gạo. Kanon chớp mắt, rồi lẩm bẩm có vẻ hơi ngại ngùng.
"Cảm ơn. Với lại......... ưm, không có gì."
Rồi Kanon đáp lại bằng một nụ cười có chút bối rối.
◇◆◇
"Vậy nhé, gặp lại sau."
Nói rồi Yuuma rời khỏi nhà Kita mà không đợi Sayuki đến, Kanon vẫy tay tiễn cậu. Chắc là mình đã cười được rồi. Căn phòng khách khi Yuuma đi khỏi trở nên lạnh lẽo lạ thường dù đang là mùa hè. Cảm nhận điều đó qua làn da, lồng ngực cô lại rên rỉ, cô khẽ thở dài "phù". Ngay sau đó chuông cửa reo lên. Không trả lời qua loa, cô ra thẳng cửa mở ra, Sayuki đang đứng đó.
"A, Sayu──"
Kanon định cất tiếng gọi, nhưng Sayuki vừa nhìn thấy mặt cô đã trợn tròn mắt, thốt lên đầy kinh ngạc.
"C, chị có sao không!?"
"Ơ...?"
Kanon bối rối trước phản ứng của Sayuki. Thấy Kanon ngơ ngác, Sayuki đau lòng đưa tay chạm vào má Kanon.
"Nước mắt, chảy mãi không ngừng kìa chị."
".........Hả?"
Nói rồi Sayuki dùng ngón tay lau nước mắt cho Kanon. Lúc này Kanon mới nhận ra mình đang khóc. Nhìn kỹ thì trên hành lang lấm tấm những vết nước mắt rơi. Nước mắt dù lau thế nào cũng cứ trào ra liên tục.
"Ủa, sao thế nhỉ... tại sao chứ...?"
"Chị Kita..."
Không thể để người khác nhìn thấy Kanon trong tình trạng này, Sayuki bước vào nhà, đóng cửa lại và để Kanon ngồi xuống ngay đó. Chính bản thân Kanon cũng không hiểu rõ tại sao mình lại khóc nhiều đến thế. Sayuki ngồi xuống bên cạnh, nắm lấy tay cô, dịu dàng hỏi.
"Rốt cuộc đã có chuyện gì vậy ạ?"
"Ở chỗ làm việc chị gặp mụ đàn bà của ông bố đó... à không, không phải."
"Không phải chuyện đó sao...?"
Kanon gật đầu trước câu hỏi của Sayuki. Đúng vậy, lạ thay cô không còn thấy sợ mụ đàn bà đó nữa. Chỉ là nguyên nhân của những giọt nước mắt này là──
"Ngực chị, đau lắm..."
"Đau ngực ạ?"
"Ừ, ngực đau. Chị chưa biết cơn đau thế này bao giờ, lần đầu tiên luôn. Chẳng biết phải làm sao nữa..."
"Chị có biết nguyên nhân không? Điều gì là tác nhân khiến ngực chị đau?"
"Chắc là, tại Yuuma..."
"Cậu Kawai á?"
"Cậu ấy bảo nếu chị gặp rắc rối như hôm nay thì lúc nào cậu ấy cũng sẽ chạy đến ngay. Không chút toan tính, những lời chỉ đơn thuần nghĩ cho chị, đây là lần đầu tiên, chị được nghe..."
Đúng vậy, những gã bạn trai trước đây đến với Kanon vì cơ thể hay danh tiếng của cô, chưa bao giờ nói với cô điều đó. Điều đó khiến cô hạnh phúc biết bao, đặc biệt biết bao đối với Kanon, nhưng cô cũng hiểu rằng những lời đó chắc chắn không phải chỉ dành riêng cho mình cô. Nhói một cái, lồng ngực đau đớn dữ dội hơn. Lúc đó, Kanon đã lỡ mong muốn điều đó chỉ hướng về mình. Lần đầu tiên khao khát một ai đó đến mức ấy, đau khổ, day dứt, đầu óc như muốn nổ tung──vì thế cô đã phó mặc cho dục vọng của con tim, chẳng hề nghĩ gì đến đối phương, buông thả bản thân.
A, mình đã làm cái gì thế này. Cô biết Yuuma không coi cô là đối tượng yêu đương. Dù vậy Yuuma cũng là đàn ông. Trong tình huống đó, cô cứ nghĩ cậu ấy sẽ bị cuốn theo. Trước giờ, những mối quan hệ thể xác một lần qua đường như thế, cô đã có vô số lần. Nhưng, Yuuma khác với những gã bạn trai và đàn ông trước đây. Vậy mà cô lại định lợi dụng cậu giống như họ, chà đạp lên tình cảm của người quan trọng đang đơn thuần lo lắng cho mình.
"Ư hức!"
"Chị Kita!?"
Khoảnh khắc nhận ra điều đó, nỗi đau cực lớn ập đến lồng ngực Kanon. Cô ôm ngực, ngồi thụp xuống. Tiếng gọi lo lắng của Sayuki nghe thật xa xăm. Giọt nước mắt của Yuuma lúc đó in sâu trong tâm trí cô. Dù cậu ấy đã dừng lại ở giây phút cuối cùng, nhưng rõ ràng Kanon lúc đó đã phản bội lòng tốt thuần khiết của Yuuma. Mong muốn Yuuma lấp đầy khoảng trống trong tim này là không hề giả dối. Nhưng để được lấp đầy cả về thể xác, cần phải có trình tự đàng hoàng. Phải truyền đạt tình cảm của mình thật đàng hoàng, nỗ lực để đối phương cũng chấp nhận mình, xác nhận tình cảm của nhau xong xuôi thì sẽ chẳng có vấn đề gì. Vậy mà Kanon lại dùng nhan sắc và kỹ nghệ của mình để kích thích dục vọng của Yuuma, định bỏ qua hết quá trình đó. Thật đê hèn. Nông cạn. Một bản thân xấu xí như thế này, bị từ chối là đáng đời chứ còn gì nữa.
"A... a a............ a a a a a a a a a, không chịu đâu, không chịu đâu, không chịu đâuuuu!"
Hối hận vì những gì mình đã gây ra, Kanon khóc gào lên thống thiết. Cô muốn biến mất khỏi thế giới này. Nhưng những gì cô đã làm thì không thể coi như chưa từng xảy ra được nữa. Vậy mà Yuuma vẫn nói "lần sau lại chơi cùng nhé". Cậu ấy đã nói câu đó với suy nghĩ gì chứ. Trong lòng Kanon, sự hiện diện của Yuuma đang phình to với tốc độ chóng mặt.
A, thất bại rồi. Thất bại mất rồi. Nói rằng vì bị cảm xúc lần đầu tiên này xoay như chong chóng thì cũng chẳng thể bao biện được. Nhưng cô chẳng biết phải làm sao, chỉ biết khóc lóc thảm thiết.
"Không sao đâu, ổn rồi mà. Có em ở đây rồi."
"Sayukichi, Sayukichiiiii."
"Vâng, Sayukichi đây ạ."
Đúng lúc đó, Sayuki dịu dàng ôm lấy cô. Kanon bám chặt lấy cô ấy, làm nũng vào sự dịu dàng đó. Thật tình, cô ghét bản thân yếu đuối thế này quá. Mãi sau, khi được vuốt lưng trấn an và bình tĩnh lại, Kanon thì thầm bằng giọng như trẻ lạc.
"Chắc là, công tắc của chị bật lên rồi."
"Công tắc, ạ?"
"Ừ, công tắc. Chắc là, cái giống hệt của Rikochii."
"..................Hả?"
Trước mắt Sayuki đang tròn mắt ngạc nhiên, Kanon vừa khóc vừa cười. A, thừa nhận thôi.
──Rằng cái công tắc trái tim mang tên "Mối tình đầu", đã được bật lên rồi.
2 Bình luận