--------------------
Yêu đơn phương đến tận cùng vũ trụ.
Chắc chắn tình cảm này, là đường một chiều vĩnh cửu.
†
Tôi, tức Koiwai Kurumi, là một nữ chính bi kịch.
... Ấy khoan đã bạn ơi. Bạn vừa định nhẹ nhàng đóng trang sách lại đúng không? Thôi mà, đừng phũ phàng thế, nghe tôi nói chút đi. Năm phút thôi cũng được. Thậm chí một phút hay ba mươi giây cũng không sao. Ít hơn thế thì đúng là chả truyền tải được gì thật.
Dù sao thì cũng xin giới thiệu.
Đây là người tôi thích, Kirishima Yuuki-kun.
"Hả? Gì thế cô Koiwai?"
"Hông có gì~. Không có gì đâu nhớ."
"Không không. Nhìn chằm chằm thế kia mà bảo không có gì là sao."
Yuuki-kun làm mặt bối rối.
Chà, tôi hiểu mà. Chúng tôi quen nhau lâu rồi, nhưng hay đúng hơn chính vì thế, mà hiếm khi nào mắt chạm mắt đàng hoàng. Chỉ khi truyền tải tình yêu nồng cháy, hoặc khi đánh nhau sứt đầu mẻ trán --- thực ra chỉ có chừng đó thôi nhỉ, những tình huống mà người với người giao nhau ánh mắt tóe lửa.
"Ây da xin lỗi xin lỗi."
Tôi cười hề hề rồi lảng mắt đi.
"Tại trên má Yuuki-kun dính hạt cơm ấy mà, nên tớ lỡ nhìn chằm chằm."
"Hả? Thật á? Dính ở đâu?"
"Nào ta cùng đoán xem. Ở đâu nhỉ?"
"Này chỉ cho tớ đi. Chỗ đó mà cũng chơi xấu à?"
"Ufufu."
"Không phải ufufu đâu. Chỉ cho tớ đi mà."
"Ư hư hư."
"Này cô Koiwai ơi?"
Cậu ấy càng làm mặt bối rối hơn, sờ soạng khắp má. Chà, cứ làm thế một lúc đi nhé, Yuuki-kun ngây thơ. Má cậu trơn láng đẹp đẽ lắm. Cứ tìm hạt cơm ảo ảnh và bối rối vĩnh viễn đi nha.
Mà, tôi cứ lâng lâng thế này một chút cũng được nhỉ?
Bởi vì, hôm nay là buổi hẹn hò đầu tiên trong đời tôi mà lị.
†
Tôi nghĩ sự tình cờ thường hay chồng chất lên nhau.
Thứ nhất, mùa là mùa hè. Các quầy hàng dựng lên khắp nơi, đại hội pháo hoa được tổ chức chỗ này chỗ kia. Không bao giờ thiếu sự kiện.
Thứ hai, năm nay tôi đã sắm bộ yukata mới. Tôi đã mạnh tay chi tiêu số tiền tiết kiệm kiếm được nhờ cặm cụi làm thêm sau khi vào đại học để rinh về một bộ nhuộm chàm tuyệt đẹp. Họa tiết hoa hướng dương dễ thương lắm nhé, tôi đã yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Nhận ra thì tôi đã thanh toán tại quầy thu ngân xong xuôi rồi. Tôi hay có khuynh hướng đó lắm, thật đấy. Nhưng mà những lần chọn đồ kiểu đó chưa bao giờ trật lất cả.
Thứ ba, lịch trình cứ như thần thánh sắp đặt. Tôi và tất nhiên cả Yuuki-kun đều rảnh, ngược lại thì Sekai-chan, Haruko-chan và cô Ochiyo đều bận tối mắt tối mũi. Bận đến mức đành phải nhắm mắt làm ngơ cho hai đứa tôi đi chơi riêng.
Tình cờ chồng chất đến mức này thì, nhỉ?
Dù là kẻ kém khoản tấn công như tôi cũng có thể nắm bắt cơ hội chứ lị.
"Cô Koiwai. Cậu cười tủm tỉm gì thế?"
"Hửm? Đâu có gì đâu?"
"Thật không đấy? Cứ cảm giác cậu có hành động khả nghi từ nãy đến giờ ấy."
"Nói trúng phóc, đó chính xác là cảm giác của cậu đấy. Cậu tự bảo là 'cảm giác' còn gì."
"Thế á? Thật không ta?"
"Thật mà thật mà. Tớ, không, nói, dối."
"Tiện thể tớ đã kiểm tra lại nhiều lần rồi nhưng trên má tớ không dính hạt cơm nào cả."
"Chà. Tại tớ nói dối mà."
"Dính quả nói dối to đùng kìa!"
Yuuki-kun phản ứng lại cực nhanh.
Than ôi, sao mà tuyệt vời đến thế.
Được âu yếm thỏa thích thế này, chẳng cần bận tâm ánh mắt ai, cứ tha hồ mà tận hưởng.
Được rồi. Đã thế này thì làm tới bến luôn. Tôi sẽ chơi hết các trò kinh điển cho xem.
"Nè nè Yuuki-kun."
"Gì thế cô Koiwai."
"Hôm nay là ngày lễ hội, có rất nhiều quầy hàng, buổi tối còn có bắn pháo hoa nữa."
"Ừ. Có nhỉ."
"Gần đây có bãi biển đẹp, nên cũng có thể mặc đồ bơi nghịch nước nữa."
"Ừ. Có thể nhỉ."
"Hơn nữa chỉ có hai đứa mình."
"Ừ. Hoàn toàn đúng."
"Tóm lại đây là hẹn hò! Là cuộc phiêu lưu tình ái của mùa hè rực lửa! Tớ không chấp nhận ý kiến phản đối đâu, và tớ sẽ tận hưởng cơ hội ngàn năm có một này! Yuuki-kun hãy dốc toàn tâm toàn lực giúp đỡ cho kỷ niệm một mùa hè của tớ nhé! Nói chứ làm ơn đi mà, thật đấy, năn nỉ luôn!"
"Hưng phấn ghê nhỉ... Cơ mà tớ đang hẹn hò với Sekai. Bị gọi là hẹn hò thì tâm lý tớ có chút lưỡng lự, kiểu như có mà cũng như không ấy."
"Chuyện đó là chuyện đó, chuyện này là chuyện này!"
"Thế á."
"Cơ hội hiếm có mà, không tận hưởng thì phí của giời!"
"Cái đó thì đúng."
"Thế nên là tận hưởng thôi! Đầu tiên là thay đồ bơi! Let's go ra biển nào!"
†
Bãi biển tuyệt vời.
Người không quá đông, nhưng cũng không quá vắng đến mức thấy cô đơn, độ đông đúc vừa phải.
Màu nước biển xanh ngọc bích trong vắt... tuy không đến mức đó nhưng cũng rất trong và mát lạnh vừa phải, rất dễ chịu.
Trên bãi cát không có lấy một cọng rác, cũng không có mùi lạ bốc lên từ rong biển trôi dạt, chẳng thấy bóng dáng mấy sinh vật không được chào đón như bọ biển đâu cả.
Hơn hết là nhà vệ sinh và phòng tắm tráng rất sạch sẽ.
Rất tuyệt vời. Một trăm điểm.
"Yuuki-kun! Đầu tiên là đập dưa hấu!"
"Rồi rồi chơi thì chơi. Tớ bịt mắt nên nhờ cậu cả đấy."
"Được thôi! Cứ theo chỉ dẫn của tớ là chắc chắn đại thắng! Đập một cú chí mạng nát quả dưa, rồi cùng nhồm nhoàm gặm thành quả ngọt ngào nào!"
Lấy khăn bịt mắt lại, dúi vào tay thanh gậy.
Xoay tại chỗ mười vòng.
"U oaa... Biết là mô típ cũ rích nhưng chóng mặt thật. Chả biết cái gì ở đâu nữa..."
"Tạm thời Yuuki-kun cứ đi thẳng như thế."
"Ok. Đi khoảng bao nhiêu?"
"Vẫn cứ đi thẳng."
"Rồi rồi."
"Thẳng nữa."
"Hoi hoi."
"Thẳng nữaaaaa."
"Ui ui."
"Vẫn đi được nữa đấy. Vẫn còn, vẫn còn."
====================
「Được rồiii, ta sẽ cố gắng hết mình đâyyy. Ta sẽ tiến thẳng về phía trước dù có ra sao đi nữa. Nãy giờ cứ cảm thấy dưới chân có cảm giác nước lạnh toát, rồi nước ngày càng sâu hơn, ngập qua thắt lưng, thậm chí tràn lên đến tận ngực, nhưng mà hê hê, chuyện nhỏ. Đây là chốn đại hải trình, ta đang trở về bên vòng tay của Mẹ, cội nguồn của mọi sinh mệnh... ủa khoan, nãy giờ mình đang ở dưới biển mà nhỉ!? Làm quái gì có quả dưa hấu nào ở cái chỗ khỉ ho cò gáy này!?」
「Ahaha. Yuuki-kun, cậu phối hợp tấu hài giỏi ghê~」
「Không không Koiwai-san! Cứ đà này là nước ngập đến đỉnh đầu tôi luôn đấy!? Nhịn thở giỏi lắm cũng chỉ được một hai phút thôi đấy!? Dù trên bãi biển có mấy anh cứu hộ đang túc trực, nhưng mạng sống này e là không được bảo hành đâu nhé!?」
「Ahaha, không sao, không sao đâu.」
「Không sao cái nỗi gì!?」
「Bởi vì tớ đã lén thả quả dưa hấu nổi lềnh bềnh trên mặt biển rồi.」
「Điêu!?」
「Tớ đã nhờ các anh cứu hộ hợp tác đấy. Quả dưa hấu được đặt trên tấm ván bơi đang nổi ngay trước mặt Yuuki-kun kìa. Cứ coi như bị lừa một vố rồi dồn toàn lực bổ xuống xem? Cảm giác tay chạm vào sẽ đã lắm, tiếng kêu cũng vui tai nữa.」
「Cô đã nói đến thế thì tôi làm thử xem sao... Chesto...!!!」
Bốp...!
「Cảm giác trúng thật này!? Thật luôn hả!」
「Good job, Yuuki-kun! Tháo bịt mắt ra xem nào?」
「Đâu nào... Uầy thật luôn, dưa hấu vỡ đôi rồi! Xuống biển để đập dưa hấu, đúng là ý tưởng mới toanh! Bá đạo thật đấy Koiwai-san!」
「Ừm ừm khen tớ nữa đi. Rồi giờ thì ăn dưa hấu ngay cho nóng... à nhầm cho mát. Dưa được ướp lạnh hẳn hoi nên ngon lắm đấy.」
「Đâu nào... lạnh thật này! Ngon quá! Bá đạo thật đấy Koiwai-san!」
「Hahaha. Cứ khen ngợi ta nhiều vào, đừng khách sáo.」
Hừmm!
Vui thật đấy!
†
「Được rồi Yuuki-kun. Tiếp theo là cái này.」
Nằm sấp dưới bóng dù che nắng, tớ tuyên bố.
「Được con trai bôi dầu tắm nắng cho! Đây chính là hương vị tuyệt vời của mùa hè! Là sự lãng mạn của phái nữ! Thế nên là nhờ cậu nhé!」
「Hảảả? Không...」
Yuuki-kun gãi đầu với vẻ mặt khó xử.
「Koiwai-san. Nói đi nói lại thì nghe có vẻ khách sáo quá, nhưng mà.」
「Không sao đâu. Cứ nói đi.」
「Như cô đã biết đấy, tôi là hoa đã có chủ. Mấy cái sự kiện kiểu này nói thẳng ra là hơi bị NG (No Good - Không ổn) đấy.」
「Ý cậu là chạm vào làn da mềm mại của thiếu nữ là không tốt sao?」
「Cô đoán trúng phóc ý tôi rồi đấy.」
「Tớ có chuẩn bị sẵn găng tay nilon đây, cậu dùng không? Thế này thì khỏi lo chạm trực tiếp vào da thịt nhé?」
「Chuẩn bị kỹ thế hả trời! Không nhưng mà nhé, nếu hỏi vấn đề nằm ở đâu, thì tôi cảm giác nó sai sai thế nào ấy? Dù có đeo găng tay nilon thì cái sự NG nó vẫn lù lù ra đấy thôi. Vì cậu biết đấy, cảm giác của chỗ này chỗ kia, nó vẫn truyền trực tiếp đến tay tôi mà.」
Đúng là gã đàn ông hay viện cớ.
Cơ mà, cái nết đấy cũng hay hay. Hắn ta ấy mà, cứ dính đến mấy chuyện gợi cảm là yếu bóng vía lắm.
「Vốn dĩ ấy Koiwai-san. Tại hạ trộm nghĩ thế này.」
「Vâng vâng. Tớ nghe đây.」
「Cái này chẳng phải là tình huống quá rập khuôn sao? Vừa hồi hộp bôi dầu, xong rồi úi chà trượt tay, rồi gây ra mấy vụ "biến thái số hưởng" (lucky sukebe), thì nó thành vở hài kịch hạng ba mất rồi. Thời đại này ai còn chơi chiêu đó nữa.」
「Rập khuôn tức là kinh điển. Đi trên con đường kinh điển thì cần gì phải do dự. Không, không cần đâu. Tớ dùng câu hỏi tu từ để nhấn mạnh quan điểm đấy nhé.」
「Tôi nghĩ do dự trong tình huống này là phản ứng rất ư là thường thức đấy chứ...」
「Vị trí của tớ cũng thuộc dạng nhân vật mờ nhạt mà. Cỡ này là vừa miếng rồi.」
Kiểu như bãi biển tư nhân, hay mấy điểm check-in nổi tiếng đẹp như tranh mà ai cũng mơ ước một lần đặt chân đến.
Không phải tớ không mơ mộng mấy thứ đó, nhưng cảm giác cỡ như bây giờ là vừa đủ. Rập khuôn cũng tốt chán, bình thường chính là một mỹ đức. Tớ thích mấy quán ăn ven biển, thích cả việc uống bia nhắm với món mì xào yakisoba đã trương phềnh lên.
Không hướng đến sự cao cấp mà thiên về bình dân. Suất cơm cá nục phơi khô cũng có cái phong vị riêng của nó chứ bộ.
「Aaa... thôi được rồi, tôi hiểu rồi.」
「Ồ? Thế tức là Yuuki-kun?」
「Tôi làm là được chứ gì, massage dầu tắm nắng. Khó khăn lắm mới đi biển một chuyến, làm mấy chuyện bình thường không hay làm chắc cũng chẳng bị trời phạt đâu nhỉ.」
Ồ?
Ngon rồi, cậu ta chịu thua rồi.
「Vậy làm luôn nhé. Mà tôi chả biết làm thế nào đâu. Tạm thời cứ bôi dầu trét khắp người là được hả?」
「Ừm chắc thế, chắc là vậy nhỉ? Nói thật tớ cũng là lần đầu nên cũng chả rõ nữa.」
「Ok. Vậy thì, đổ đẫm dầu ra hai tay, rồi thì...」
「Cậu không đeo găng tay nilon à? Sản phẩm từ sự chu đáo của tớ đấy.」
「Thế thì thất lễ với Koiwai-san quá. Tôi chơi tay trần.」
「Oa, nam tính ghê ta.」
「Vậy tôi bắt đầu đây.」
「Oui oui, come on baby.」
Miệng thì nói giọng tưng tửng thế thôi. Chứ tớ đang căng thẳng lắm đấy.
Thì tại vì, đó là người tớ yêu đơn phương suốt bao lâu nay mà. Chỉ cần ở riêng hai người thôi là tim đã đập thình thịch rồi—— ấy ui da! Tới luôn rồi!
「Hưmm... kiểu thế này hả?」
Này Yuuki-kun!?
Cái gì thế này! Cảm giác vi diệu quá! Cái kiểu tay đó! Không phải là chà xát mạnh bạo, cũng không phải là chạm nhẹ nhàng âu yếm, mà nó cứ lửng lơ, cái đó, nói sao nhỉ.
A.
Không được.
Khoan, chờ.
A, a, a, a, á á á——
「Ui. Úi. Hự.」
...Give up.
Tớ không nhịn được mà phát ra mấy tiếng ngớ ngẩn.
Biết sao được. Nó nhột một cách tuyệt diệu luôn ấy. Cố tình hả? Tên này cố tình đúng không? Cố tình lèo lái để không biến thành một diễn biến gợi cảm ướt át hả?
「Koiwai-san nằm im nào. Cô cứ vặn vẹo người như thế tôi không bôi tử tế được đâu.」
A. Chỉ là thanh niên nghiêm túc thôi.
Quả không hổ danh là tên "gỗ đá năng nổ". Hắn bẻ gãy flag (cờ tình yêu) bằng chính bản năng gốc của mình.
「Không nhưng mà Yuuki-kun, úi.」
「Gì cơ?」
「Cảm giác tay của cậu ấy mà, nói sao nhỉ, á hi hi.」
「Rồi rồi đừng động đậy.」
「Cậu nói thế chứ, úi hi hi, úi hi hi hi.」
「Đã làm là tôi làm cho chót. Này thì, chỗ này hả? Chỗ này phê không?」
「Á há há há không được chỗ đó không được đâu, á ha ha ha ha hự hư hư hô hô hô!」
Yare yare (Ôi trời).
Tình huống lãng mạn hiếm có thế là tan tành mây khói, nhưng thế này cũng được.
Vì nói gì thì nói, vui mà!
†
Chơi đùa thỏa thích dưới biển xong thì mặt trời cũng bắt đầu lặn, giờ ăn tối đã điểm.
Khỏi phải nói cũng biết đây là bữa tối đặc biệt. Không chỉ là ăn uống mà còn là giải trí nữa, đó chính là đi dạo quanh các sạp hàng đêm hội.
「Oa oa. Mở hàng rồi kìa. Nhiều ghê nha.」
「Xếp thành hàng dài luôn ha. Khách khứa cũng đông nghịt.」
Một chút trước khi pháo hoa được bắn lên.
Trong ánh hoàng hôn nhập nhoạng khi mặt trời bắt đầu khuất bóng, chúng tớ thay bộ yukata và đi dạo bên nhau. Trang phục đúng là quan trọng thật đấy. Chỉ cần khoác lên mình bộ đồ không mặc thường ngày thôi là tâm trạng đã khác hẳn rồi.
「Koiwai-san ăn gì? Rồi chơi trò gì?」
「Để xem nào~, đầu tiên là Takoyaki (bánh bạch tuộc) đúng không? Sau đó là Okonomiyaki (bánh xèo), Modanyaki, Osaka-yaki nối tiếp nhau, và cuối cùng tớ muốn chốt hạ bằng Akashiyaki.」
「Mấy cái đó chẳng phải cùng một loại đồ ăn hết sao?」
「Ấy chết Yuuki-kun. Phát ngôn bất cẩn đến thế là cùng. Cậu sẽ bị mấy nhà "nguyên lý chủ nghĩa" mắng cho đấy?」
「Chủ nghĩa nguyên lý cái gì cơ.」
「Chủ nghĩa cực đoan đồ bột. Mấy người đó khó tính trong khoản phân chia danh mục lắm đấy nha~. Tiện thể thì tớ cũng thích đồ ngọt nữa. Kẹo bông này, kẹo mơ này, bánh Castella mini này, tớ sẽ chinh phục hết. Sau đó thì chơi bắn súng này~, ném vòng này~, tách kẹo (katanuki) này~, bốc thăm này~, rồi vớt cá vàng, vớt bóng nước và——」
「Không phải là tham lam quá mức rồi sao?」
「Mà, hôm nay có Yuuki-kun ở đây nữa. Hai người hợp sức lại thì dễ ợt, dễ ợt. Chinh phục toàn bộ các quán ở đây không phải là mơ đâu.」
「Hả? Tôi cũng phải tham gia á? Chinh phục toàn bộ các quán?」
Đương nhiên, chắc như bắp rồi.
Nào nào, hãy cùng tham gia vào chuyến hành trình ẩm thực đêm hội đầy mê hoặc này nào! Let's join us!
Đầu tiên là Takoyaki!
「Ưmm beautiful! Không cưỡng lại được cái mùi nước sốt cháy xém này!」
「Công nhận thật. Rong biển vụn và cá bào, sao mà hợp với nước sốt thế không biết.」
「Cũng không được quên lớp vỏ bột giòn rụm được nướng ngập dầu đâu nhé! Sự hòa quyện tuyệt vời giữa nước dùng dashi, bột mì và dầu ăn! Nào, không chần chừ nữa—— mời cả nhà xơi!」
「Mời cả nhà... măm măm.」
「Nhồm nhoàm.」
「Nhồm nhoàm.」
「Nhồm nhoàm... Ngonnn quá điii! Ngon tuyệt cú mèo!」
「A, công nhận ngon thật. Tôi cứ tưởng đồ ăn vỉa hè thì làm qua loa thôi chứ.」
「Xin lỗi đi Yuuki-kun! Quỳ xuống xin lỗi chủ quán ngay!」
「Không, quỳ xuống thì hơi quá... nhưng mà ngon thật. Sự cân bằng giữa hành, bắp cải và gừng đỏ cực kỳ tốt. Bạch tuộc cũng to vừa phải. Ơ kìa? Chẳng lẽ đây lại là món ngon nhất trần đời?」
Fufu, có vẻ như cậu đã bắt đầu hiểu được tinh túy của hàng quán đêm hội rồi đấy, Yuuki-kun.
Nào đi tiếp thôi! Bánh Castella mini!
「Hô hô, cái này là, cái này là...」
「Cậu thấy mùi hương này thế nào! Đường, bột mì và dầu hòa quyện làm một, được nướng lên, tỏa ra thứ hương thơm ngào ngạt bay tận lên trời xanh! Ngọt ngào ha, sweet ha!」
「Ừm. Mùi ngọt ngào và dịu dàng. Mềm mại, êm ái, và đâu đó chút hoài niệm.」
「Không chỉ riêng bánh Castella mini, đồ nướng là cuộc chiến với thời gian! Ăn ngay lúc còn nóng hổi thôi nào, mời cả nhà xơiii măm măm.」
「Vậy tôi cũng... măm măm.」
「...Ngon! Ngon quá xá! Bên ngoài giòn tan, bên trong mềm ẩm, vị ngọt vừa phải lan tỏa trong miệng tạo nên vụ nổ Big Bang! Đúng là đại bùng nổ! Thứ này chính là lễ hội pháo hoa của vị giác! Ăn bao nhiêu cũng được luôn, cứ mang thêm nữa ra đâyyy! Tiền thì chị không thiếu!」
「Không, làm gì có nhiều tiền thế... Nhưng mà tại sao chứ. Tại sao lại ngon thế này. Chắc chắn chỉ dùng toàn nguyên liệu rẻ tiền thôi mà...」
Để giải mã bí ẩn đó, chúng tớ bay sang quán tiếp theo.
Nào đi tiếp thôi! Kẹo bông gòn!
「Không không. Cái này thì sao?」
「Thì sao là sao, cái gì cơ.」
「Tôi biết là mấy quán kiểu này chủ yếu hướng đến trẻ con. Nhưng cái này thì thuần túy là cho trẻ con rồi. Chỉ dùng mấy cái bao bì in hình Siêu nhân hay Thiếu nữ phép thuật để hút mắt thôi, nguyên liệu thì toàn là đường. Tỷ lệ giá vốn thấp kỷ lục nên cảm giác bị hớ cũng không phải dạng vừa, lại còn là thứ bánh kẹo chỉ dùng mỗi đường nên vị cũng chả có gì đặc sắc. Cái này thì chịu rồi. Tôi không nghĩ nó có giá trị để ăn đâu.」
「Ái chà chà Yuuki-kun. Cậu nói chuyện y hệt mấy tay nhà báo bất lương trong mấy bộ truyện tranh ẩm thực ấy nhỉ. Nhưng mà ở đây là thế này, trăm nghe không bằng một thấy, cứ ăn thử đi đã. Nếu mà dở thì hôm nay tớ bao tất.」
「Chà, cô đã nói đến thế thì một miếng thôi nhé... ngoạm.」
「Sao nào?」
「Măm măm...」
「Này này. Sao nào Yuuki-kun?」
「...Ngon.」
「Đúng không?」
「Không nhưng mà thế này thì lạ quá. Không giải thích được. Vốn dĩ kẹo bông gòn đâu phải là món ăn, nguyên liệu chỉ là 100% đường, vị cũng chẳng có biến tấu gì... Không lẽ, thực ra là nhờ kỹ thuật của người làm sao? Để tạo ra được cái cảm giác xốp mềm này, phải cần đến tay nghề của nghệ nhân hàng đầu sao?」
「Cũng có thể là thế, nhưng không phải chuyện gì cao siêu thế đâu. Câu trả lời đơn giản hơn nhiều.」
「Câu trả lời đó là?」
「Tự mình tìm đi. Thật sự là chuyện đơn giản lắm ấy.」
「Hưmm. Cô bảo đơn giản nhưng tôi chả hiểu gì sất. Hưmm...」
Yuuki-kun trông có vẻ trăn trở lắm.
Câu trả lời ấy mà, chính là phép màu của mùa hè đấy. Chỉ thế thôi.
Những thứ chẳng có gì đặc biệt, nhờ vào gia vị là đêm hội, và bộ yukata không mặc thường ngày, mà biến thành một hương vị hoàn toàn khác biệt. Nói là sự tuyệt diệu của bối cảnh thì nghe khô khan quá—— nhưng tớ vui vì không chỉ mình tớ, mà cả Yuuki-kun cũng đang trúng phải phép màu này.
Có phép màu này thì việc chinh phục toàn bộ các quán chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ.
Nào đi tiếp thôi, đi tiếp nào! Sự mê hoặc của những gian hàng đêm hội đang vẫy gọi chúng ta kìa!
†
「Ư ư... không bước nổi bước nào nữa rồi...」
Một tiếng sau.
Cái bụng của tớ đã "tử ẹo".
「Không ăn nổi nữa. Đồ ăn sắp phun ra từ cổ họng rồi. Muốn nằm xuống quá. Cho xin thuốc dạ dày.」
「Vâng vâng tự làm tự chịu.」
Yuuki-kun nhìn xuống tớ với vẻ mặt ngán ngẩm,
「Tôi không ngờ là cô định chinh phục hết các quán thật đấy. Cái dạ dày của Koiwai-san cấu tạo kiểu gì thế.」
「Không không, mấy thánh ăn (food fighter) hàng thật giá thật còn ăn gấp mấy lần tớ cơ. So với họ thì thế này là muỗi, là muỗi—— ợ.」
「Ổn không đấy?」
「Thôi xong. Chỉ nói thôi cũng thấy nguy rồi. Chỉ một kích thích nhỏ xíu thôi cũng toang. Gió thổi qua thôi cũng sắp trào ngược rồi. Thế giới ơi, chỉ khoảnh khắc này thôi hãy dịu dàng với con. Con là một tồn tại nhỏ bé và vô lực. Con xin đầu hàng toàn diện, giương cờ trắng luôn rồi, nên làm ơn hãy dung tha cho con...」
「Chả hiểu cô đang nói cái gì, nhưng nếu nói thôi cũng thấy nguy thì im lặng đi?」
Xin lỗi tớ im ngay đây.
Chỗ này là khuôn viên một ngôi đền khá gần điểm bắn pháo hoa. Khách tham quan mặc yukata đứng ngồi rải rác khắp nơi, háo hức chờ đợi pháo hoa được bắn lên.
Tớ và Yuuki-kun đang chiếm đóng một chiếc ghế dài may mắn còn trống.
Và tớ đang được bao bọc trong niềm hạnh phúc vô bờ bến.
Tại sao ư?
Đang thở không ra hơi vì ăn quá nhiều đầy bụng, mà tại sao ư?
Hỏi hay lắm. Đó là vì, chỉ cần nhìn bộ dạng tớ lúc này là hiểu ngay.
Tớ, đang nằm dài trên ghế.
Là gối đùi đấy. Tất nhiên là gối lên đùi Yuuki-kun.
Khuyến mãi thêm là cậu ấy đang xoa bụng cho tớ.
U hô hô. Cái gì thế này, đặc quyền hả? Là phần thưởng cho việc tớ đã nỗ lực sống đến tận bây giờ sao? Hay đây cũng là phép màu mùa hè nhỉ. Dù là gì thì cũng ngon quá. Ngon quá xá. Thế giới ơi người thật dịu dàng. Con nguyện đi theo người suốt đời.
「Cơ mà này Koiwai-san.」
「Gì thế Yuuki-kun.」
「Bọn mình nổi bật kinh khủng đấy, cái tình trạng này.」
「Mà, kệ đi, đừng bận tâm đừng bận tâm. Tớ bây giờ mà không nằm xuống là thành thảm họa Armageddon ngay, bí quá thì phải làm liều thôi.」
「Mọi người xung quanh ai cũng nhìn bằng ánh mắt thương hại, hoặc là cười khúc khích kìa.」
「Để ý là thua đấy Yuuki-kun. Giả vờ không biết là thượng sách.」
「A. Tự nhiên thấy ngứa. Bị muỗi đốt rồi.」
「Ở đền chùa thì muỗi nhiều là phải rồi—— A, tớ cũng bị đốt này.」
Chết tiệt cái thế giới này.
Lại làm mấy trò khiến bầu không khí mất hứng một cách vi diệu. Sao không phục vụ chu đáo hơn một chút nhỉ... Đã mất công tạo ra cái tình huống "chuột sa chĩnh gạo" này rồi, chắc chắn là cơ hội không có lần hai đâu. Lâu lâu hào phóng ban thưởng chút không được sao...
Mà, thế này cũng "đúng chất" thật.
Vốn dĩ tớ thuộc kiểu nhân vật làm nền mà lị.
Hơn nữa nói thật lòng thì, tớ cũng hài lòng với vị trí của mình rồi.
Yuuki-kun thì có Kanaruza Sekai-chan là một tồn tại tuyệt đối. Có cô em gái nuôi Kirishima Haruko-chan yêu cậu ấy từ lúc mới lọt lòng. Lại còn có cả Ochiyo-san, một cô hầu gái kiêm giáo viên xinh đẹp bí ẩn (tự mình nói ra cũng hơi kỳ, nhưng đúng là người bí ẩn thật). Thêm nữa Yuuki-kun cũng khá là sát gái, đi đến đâu là có các cô gái thầm thương trộm nhớ đến đó, chuyện đó cũng thường thôi.
Tóm lại là trăm hoa đua nở, tha hồ mà chọn.
Nếu muốn thì Yuuki-kun có quyền chọn lựa thoải mái.
Được ở bên cạnh một người như thế, dù có chuyện này chuyện kia, cho đến tận bây giờ. Trèo cao quá thì lại thành ra tham lam mất.
Hơn nữa nhé? Tớ ấy mà, từ hồi xửa hồi xưa—— cụ thể là hồi cấp hai, tớ đã tỏ tình với Yuuki-kun rồi. Tớ cũng cảm giác là không có cửa thắng rồi, nhưng tớ nghĩ thà nói ra tình cảm còn hơn là không nói để rồi hối hận.
Rồi thì đúng như dự đoán, tớ bị từ chối, nhưng sau đó cậu ấy vẫn tiếp tục làm bạn với tớ. Tốt nghiệp cấp ba rồi lên đại học, cậu ấy vẫn đi chơi thoải mái với tớ như hôm nay.
Cái này thực ra, là một phép màu nho nhỏ đấy.
Tớ cũng đâu có xinh đẹp gì cho cam đâu~. Mà cùng lắm chỉ là xinh xắn bình thường thôi? Chứ so với xung quanh thì... nào là Sekai-chan, Haruko-chan rồi Ochiyo-san cơ mà~.
...Ấy chết không được.
Tự nhiên lại thành ra than thở rồi. Không giống mình chút nào. Đã may mắn được hẹn hò riêng hai người với Yuuki-kun rồi thì phải cười lên cho vui vẻ chứ. Mà thực tế là vui thật mà. Dù bây giờ cái bụng đang hơi bị "ấy" một chút.
「Này Koiwai-san.」
Vâng vâng gì thế Yuuki-kun.
Tớ bây giờ đang bận im lặng vì cái bụng "ấy" nhé. Có hỏi thì cũng không ở trong tình trạng trả lời được đâu. Nếu không cần thiết phải trả lời thì chuyện gì tớ cũng nghe hết.
Sao?
Chuyện gì thế?
「Cảm ơn nhé.」
「…………」
Hửm?
Cảm ơn chuyện gì cơ?
「Không. Hỏi chuyện gì thì tôi cũng khó nói lắm.」
Yuuki-kun gãi đầu,
「Tôi muốn nói lời cảm ơn với Koiwai-san thôi. Dù tôi cũng chẳng phải ở cái vị thế để nói cảm ơn, và nói cảm ơn xong thì cũng chẳng giải quyết được gì.」
「…………」
Chà, căng rồi đây.
Hoàn toàn ngoài dự tính. Tại sao lại bị cảm ơn trong tình huống này? Người phải nói cảm ơn là bên này mới đúng chứ? Tớ không giỏi ứng phó với mấy tình huống đột xuất đâu, và tớ cũng không có năng lực xử lý cái bầu không khí kiểu này đâu nhé. Ơ, làm sao bây giờ, thật đấy? Chỉ thấy bối rối thôi này?
「Chỉ có những lúc thế này mới nói được thôi. Nên tôi nói đây.」
Khuôn mặt cậu ấy nhìn từ dưới lên khi đang gối đầu, vì cậu ấy đang ngoảnh mặt đi chỗ khác, nên hầu như chỉ thấy mỗi cằm và cổ họng. Lại còn ở trong ngôi đền buổi tối nữa nên càng khó thấy.
「Với lại tôi cũng chẳng biết phải nói thế nào cho đúng, nên cứ nói đại khi chưa sắp xếp câu từ nhé. Cảm ơn cô nhé, Koiwai-san. Tôi lúc nào cũng được Koiwai-san giúp đỡ. Sự tồn tại của Koiwai-san luôn là cứu cánh cho tôi. Một Koiwai-san nhìn thì có vẻ tưng tửng nhưng lại rất thông minh, luôn giữ một khoảng cách vừa phải, nhưng lại đối xử với tôi thật ấm áp và dịu dàng, tôi thật sự rất thích điểm đó ở cô. Tôi nghĩ cô là một người phụ nữ tuyệt vời nhất đấy. Đến mức tôi còn tự giận bản thân vì không thể chọn Koiwai-san... Không, nói thế này thì hơi quá nhỉ? Nhưng tôi thật sự nghĩ vậy đấy.」
Híuuuu... Bùm.
Pháo hoa bắt đầu rồi. Mọi người xung quanh reo hò "Oa", "Đẹp quá". Tất nhiên tớ chẳng nhìn pháo hoa gì sất.
「Hôm nay cũng cảm ơn cô. Vui cực kỳ luôn. Ở bên cạnh Koiwai-san thật sự rất vui. Tôi rất vui vì cô đã bày ra đủ trò chơi. Cái kiểu suy nghĩ hơi bị "lệch pha" một cách vi diệu của cô, đối với tôi lại cực kỳ trúng tủ. Mấy khoản đó, Koiwai-san tuyệt diệu lắm.」
A.
Mặt cậu ấy đỏ kìa.
Không phải do pháo hoa đâu. Đỏ đến mức nhìn rõ mồn một ngay cả trong đêm tối.
「Với lại tôi nói cái này nữa. Koiwai-san dễ thương lắm đấy biết không? Ngay cả hôm nay, đám đàn ông đi đường ai cũng nhìn Koiwai-san cả. Và lần nào tôi cũng phải lườm lại bọn họ đấy. Koiwai-san chắc chắn dễ thương hơn cô tự nghĩ nhiều. Hoàn toàn không thua kém gì Sekai, Haruko hay Ochiyo-san đâu.」
A.
Mặt tớ cũng đỏ rồi, chắc chắn luôn.
「Nói sao nhỉ... mà, thành ra nói năng lộn xộn hết cả. Kiểu kiểu thế. Nhưng mà cuối cùng thì, một lần nữa. Cảm ơn nhé Koiwai-san. Từ giờ cũng mong cô giúp đỡ.」
Nói rồi Yuuki-kun cúi xuống nhìn tớ đang gối đầu lên đùi cậu ấy.
Có chút ngượng ngùng, nhưng cậu ấy mỉm cười. Cười với tớ.
...Aaa.
Aaa. Aaa aaa.
Bị hạ gục rồi. Thế này thì hỏng, hỏng hẳn rồi. Mặt cứ tự động cười toe toét. Đã thế tư thế này còn không chạy đi đâu được nữa chứ. Xấu hổ quá. Siêu cấp xấu hổ.
Yuuki-kun sẽ chọn Sekai-chan. Chuyện đó tớ biết thừa mười mươi.
Nhưng mà, dù chỉ là thi thoảng, cực kỳ thi thoảng thôi, có được phần thưởng thế này ấy mà. Cảm giác như mọi thứ sao cũng được hết. Đau khổ hay buồn bã, sao cũng được tất.
Tớ thật may mắn vì đã yêu cậu ấy.
Có lẽ sau này, dù có đầu thai bao nhiêu lần đi nữa, tớ vẫn sẽ yêu cậu ấy.
Cái gọi là vận mệnh ấy mà, dù thế nào thì nó vẫn cứ tồn tại thôi.
†
Híuuuu... Bùm.
Pháo hoa vẫn tiếp tục bắn lên. Tiếp tục nhảy múa trên bầu trời đêm, tô điểm cho giấc mộng đêm hè.
Yuuki-kun vẫn để tớ gối đầu lên đùi, tớ vẫn cứ gối đầu lên đùi Yuuki-kun, cứ thế ngước nhìn pháo hoa.
Yêu đơn phương đến tận cùng vũ trụ.
Đó tức là mối tình tuyệt vời nhất.
--------------------
0 Bình luận