Tập 01: Sunflower (Hoàn thành)

Chương 46: Vô Đề (5)

Chương 46: Vô Đề (5)

“Anh Dũng? Tìm không thấy thì gọi điện cho em... A, điện thoại em để trong lớp rồi, ngại quá.”

Hạ Thiên Nhiên nghi hoặc nhìn sự kết hợp một nam một nữ trước mắt.

Nói ra thì Tiết Dũng cũng đã một thời gian không liên lạc với cậu. Kể từ lần trước bị Ôn Lương phát thẻ người tốt trước thời hạn, cậu ta cứ thế suy sụp mãi, thường xuyên trốn học không nói, đến quyền quán cũng không đến. Trong khoảng thời gian đó bố Ôn còn hỏi thăm vài lần, Hạ Thiên Nhiên chỉ đành tìm cớ lấp liếm qua loa.

Hơn nữa hiện tại, đứng trên lập trường của Hạ Thiên Nhiên, hai người từ sư huynh đệ ban đầu đã hoàn toàn biến thành tình địch, cậu càng không có lý do gì để an ủi Tiết Dũng, gặp nhau cũng chỉ thêm xấu hổ.

“Quả nhiên là trước anh sau em ba phần hiểm ác (Ca tiền ca hậu tam phân hiểm) nha. Tao về nghĩ rất lâu rồi, lần trước là mày cố tình bảo tao đến trung tâm thương mại gặp Ôn Lương, đúng không?”

Tiết Dũng nghiến răng, hai nắm đấm siết chặt, bước tới với vẻ đầy giận dữ.

“Có gì không ổn sao?”

Hạ Thiên Nhiên chớp mắt.

“Mày biết tao sẽ bị Ôn Lương từ chối, nên mới không sợ hãi gì như thế. Không nhìn ra đấy Hạ Thiên Nhiên, thằng ranh mày cũng âm hiểm phết! Mượn dao giết người dùng lên cả người ông đây rồi!”

Tiết Dũng nói xong lao tới vung một cú đấm!

Bên tai Hạ Thiên Nhiên gió rít vù vù. Cậu lùi một bước, thân trên hơi ngả ra sau, nắm đấm sượt qua ngay trước mắt.

Hạ Thiên Nhiên vốn tính tình ôn hòa cũng bắt đầu nổi nóng. Một tháng học quyền anh này tuy thời gian không dài, nhưng sự phối hợp của cơ thể đã hoàn toàn theo kịp phản ứng của cậu. Cậu vẫn luôn chú ý động tác của Tiết Dũng, tránh được cú đấm này cũng là lẽ thường tình.

“Tao có bắt mày nhất định phải đến không? Tao có bắt mày vừa lên đã bộc lộ ý định tỏ tình không? Tiết Dũng, tao với mày là cạnh tranh công bằng, dựa vào đâu mày có thể thích, còn tao thì không?!”

Hạ Thiên Nhiên nén xúc động muốn đánh người. Tối nay còn phải lên sân khấu, cậu không muốn để Ôn Lương nhìn thấy bộ dạng mặt mũi bầm dập, điều đó sẽ làm cô thất vọng.

Đánh lại không đánh trúng, bản thân lại đuối lý, Tiết Dũng thẹn quá hóa giận. Cậu ta vừa định tấn công tiếp thì tay phải đột nhiên bị Diệp Giai Kỳ giữ chặt. Cô hét lớn:

“Được rồi, hai người đừng đánh nhau nữa! Hạ Thiên Nhiên, bọn tớ không phải đến vì chuyện này!”

Tiết Dũng hất tay Diệp Giai Kỳ ra, lườm Hạ Thiên Nhiên một cái sắc lẹm:

“Còn nói cái gì nữa? Cậu nhìn cái bộ dạng tiểu nhân đắc chí của nó bây giờ xem. Nên để nó diễn trò hề cho thiên hạ xem, cứ tưởng mình ghê gớm lắm, đến cuối cùng chẳng phải cũng giống như tao, là một thằng ngu từ đầu đến chân.”

Tuy không hiểu hai người họ đang nói gì, nhưng nghe Tiết Dũng mắng cậu, tiện thể mắng luôn cả bản thân mình vào, tinh thần đang tập trung cao độ của Hạ Thiên Nhiên cũng dần thả lỏng.

Thực ra cậu không có địch ý quá lớn với Tiết Dũng. Người này tuy có hơi hống hách, đôi khi cũng ngốc nghếch, nhưng bản chất không xấu, làm người cũng rất nghĩa khí. Nếu không phải tình địch, họ thực sự có thể làm bạn.

“Rốt cuộc hai người đến làm gì?”

Hạ Thiên Nhiên mù tịt.

“Làm gì à? Đến chọc thủng giấc mơ giữa ban ngày của mày đấy! Thằng ngu!”

Tiết Dũng chửi một câu cho hả giận.

...

...

Trong ngăn bàn, điện thoại của Hạ Thiên Nhiên rung liên tục.

Tào Ngải Thanh đang rất rối rắm. Hạ Thiên Nhiên đi cả tiết học không thấy về. Nếu là chạy đi tổng duyệt thì cây đàn guitar trên chỗ ngồi của cậu phải được mang đi mới đúng chứ.

Cái điện thoại kia trong giờ học đã có người nhắn tin liên tục, Tào Ngải Thanh không dám nhìn nhiều. Bây giờ tan học rồi, cô liếc qua người gọi đến, là một cái tên “Bạn học cũ”.

Liệu có phải cậu ấy không tìm thấy điện thoại, mượn máy bạn gọi đến không?

Nếu đúng là vậy, giúp cậu ấy nghe máy một chút chắc không sao đâu nhỉ?

Tào Ngải Thanh ma xui quỷ khiến đưa tay ra, nhìn điện thoại do dự một lát, rồi ấn nút nghe.

“A lô Thiên Nhiên, tớ nhắn tin cậu cũng không trả lời. Vừa nãy thầy phụ trách tiệc tối bảo tiết mục của chúng ta cần xác nhận lại chút, cậu đến hội trường gặp thầy ấy đối chiếu một tí đi~”

Giọng nữ truyền đến từ ống nghe, Tào Ngải Thanh rất quen thuộc.

“...”

“A lô? Hạ Thiên Nhiên cậu đừng có giả vờ! Tớ nghe thấy tiếng thở của cậu rồi đấy. Ây da, không phiền phức đâu~ Phải rồi, tiệm gần lớp đào tạo của tớ làm bánh Daifuku ngon lắm, lúc qua tớ mang cho cậu một hộp. Tớ biết cậu không thích ăn đồ ngọt, nhưng cậu nhất định phải nếm thử đấy, đừng có rượu mời không uống muốn uống rượu phạt nha!”

“... Bạn, bạn Ôn, cậu, bạn Hạ không có ở đây, cậu ấy về tớ sẽ giúp cậu nhắn lại.”

“...”

“Tớ, tớ cúp đây.”

“Đợi đã, Ngải Thanh...”

“Sao thế bạn Ôn?”

Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu, rồi truyền đến ba chữ như có như không——

“... Xin lỗi cậu.”

...

...

“Xin lỗi bạn Hạ, chuyện này đều do một câu nói đùa của tớ gây ra. Tớ không biết cậu thực sự tin Ôn Lương. Tớ nghe ngóng được kế hoạch của Trương Chi Phàm và bọn họ, chính là đợi cậu bị Ôn Lương từ chối xong, cậu ta sẽ lên sân khấu tỏ tình. Mấy hôm trước tớ thấy cậu ta cứ tìm cậu mãi, đoán chừng là muốn gây áp lực cho cậu, ép cậu phải vào tròng trong đêm hội! Nếu thật sự là như thế, cậu sẽ trở thành trò cười cho toàn trường mất! Cậu nhất định phải tin tớ!”

Trên sân thượng, đôi mắt Hạ Thiên Nhiên tối tăm mờ mịt. Cậu từ sự đề phòng ban đầu đến vẻ thất thần lạc phách hiện tại, cuối cùng cũng nghe xong cái gọi là “trò đùa dai” trong miệng Diệp Giai Kỳ.

Cậu đứng đó như mất hết sức sống, môi hơi hé mở, cằm run rẩy khe khẽ.

“Trùng sinh, cái lời nói hoang đường như thế, cũng chẳng biết đứa nào ngu mới tin.”

Tiết Dũng ngồi xổm trên mặt đất ngước mắt nhìn Hạ Thiên Nhiên đang thất thần, miệng tặc lưỡi khinh thường một tiếng, quay đầu đi thu hồi tầm mắt, đứng dậy.

“Trước đây lúc Diệp Giai Kỳ nói với tao, tao đã nghĩ có nên nói cho thằng nhãi mày biết hay không, vì tao biết bị người ta trêu đùa là cảm giác thế nào. Mãi đến hôm qua sư phụ gọi điện bảo tao về võ quán, tao mới cảm thấy nên làm việc thiện một lần. Ông đây tuy rất ghét mày, nhưng dù sao cũng cùng một sư phụ dạy dỗ. Chuyện Ôn Lương trêu chọc mày, tao sẽ đi nói với sư phụ. Hôm nay mày về nhà trước đi, đừng quan tâm cái tiệc tối đón tân sinh viên chó má gì đó nữa.”

Cậu ta nói xong, thấy Hạ Thiên Nhiên vẫn không có động tĩnh gì, trong lòng không khỏi bốc lên một ngọn lửa tà, cậu ta đột nhiên hét lên:

“Này, thằng nhãi mày có nghe thấy không đấy hả?”

Yết hầu Hạ Thiên Nhiên chuyển động một cái, bỗng nhiên cậu nặn ra một nụ cười khó coi, nói:

“A ế, ngày mai, ngày mai tớ còn phải, cùng Ôn Lương đi Vân Nam ngắm núi tuyết đấy. Tớ, tớ đi làm gì chứ, biểu diễn xong tiết mục rồi tính tiếp... Cũng tổng duyệt mấy lần rồi...”

Nghe xong câu tự lừa mình dối người này, Tiết Dũng giận cậu không tranh đấu, túm lấy cổ áo cậu, kéo giật cả người cậu lại, giận dữ quát:

“Bọn tao đang nói sự thật, thằng nhãi mày còn chưa hiểu sao?! Mày bị chơi xỏ rồi! Từ đầu đến cuối chuyện này đều là lừa mày, trêu đùa cái thằng phế vật mày cho vui thôi!”

Ánh mắt Hạ Thiên Nhiên trầm xuống, tay phải bất ngờ kẹp chặt cổ tay Tiết Dũng bẻ một cái. Một luồng sức mạnh không biết từ đâu tới khiến người sau đau đớn kêu “A” một tiếng, hai người lập tức tách ra.

Diệp Giai Kỳ vội vàng chạy lên xem xét thương thế của Tiết Dũng, chỉ thấy trên cổ tay cậu ta hằn lên một dấu tay đỏ ửng.

“Hạ Thiên Nhiên!! Cậu bị bệnh à!! Bọn tớ đang giúp cậu đấy! Cậu nghĩ lại xem, làm sao có thể có người trùng sinh chứ! Cậu thực tế một chút đi được không!”

Chàng trai có ý thức đã du tẩu bên bờ vực hiện thực lắc đầu, trong miệng lẩm bẩm không ngừng:

“Cậu ấy sẽ không lừa tớ đâu... Cậu ấy đối xử với tớ tốt như vậy... Cậu ấy sẽ không... sẽ không đâu...”

(Hết chương)

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!