Sáng sớm hôm nay, Ôn Lương đã nhận được tin nhắn của Hạ Thiên Nhiên.
Nội dung tin nhắn là hỏi hôm nay nên mặc thế nào để lên hình đẹp hơn. Dù sao cũng là quay chung với cô, có thể thấy Hạ Thiên Nhiên vẫn khá coi trọng lần hợp tác này. Cậu đặc biệt xếp mấy bộ quần áo ra chụp ảnh gửi qua, toàn là những món hôm nọ hai người đi trung tâm thương mại mua cùng nhau.
“Xem ra giác ngộ cũng cao đấy chứ...”
Thấy cậu con trai hiếm khi chủ động thế này, cô lười biếng vươn vai khoe đường cong quyến rũ, sau đó bước xuống giường, chân trần dẫm lên tấm thảm lông màu hồng phấn, gửi tin nhắn thoại.
“Cậu đổi cái quần bò trong ảnh đầu tiên thành cái quần ống đứng màu kaki hôm trước tớ mua cho cậu ấy. Thân trên mặc lót áo phông trắng, bên ngoài khoác cái áo bóng chày phối màu đỏ đen. Giày thì đi đôi Vans vải đen của cậu là được.”
Tin nhắn vút đi, chưa đầy một lát đã nhận được hồi âm của Hạ Thiên Nhiên, cũng là tin nhắn thoại.
“Cái áo khoác cậu mua cho tớ có phải hơi rộng không?”
Lúc nghe câu hỏi này, Ôn Lương đang uống nước, cô cười lắc đầu. Một lát sau Hạ Thiên Nhiên còn gửi kèm một tấm ảnh selfie trước gương để làm bằng chứng.
Nhìn chàng trai trong ảnh với phong cách khác hẳn ngày thường, cách ăn mặc trông tự nhiên và dịu dàng hơn hẳn, Ôn Lương rất hài lòng, đưa điện thoại lên môi nói:
“Tinh túy của phong cách Retro Nhật Bản chính là Oversize đấy! Phong cách này hợp với cậu, đừng lo, tớ đóng dấu chứng nhận đẹp trai rồi!”
Gửi tin nhắn xong, Ôn Lương đi tới trước tủ quần áo của mình. Xem ra hôm nay, cô cũng phải suy nghĩ kỹ xem nên mặc gì mới được!
Trong khi đó,
Ở đầu dây bên kia.
Hạ Thiên Nhiên đã bắt đầu hành động của mình.
...
...
A.M 10:00
Hạ Thiên Nhiên đúng giờ đứng trước quảng trường trung tâm thương mại. Dáng người cậu cao ráo, chiếc bao đàn guitar trên lưng khá bắt mắt. Cộng thêm việc dạo này dùng sữa rửa mặt và mặt nạ Ôn Lương mua cho có vẻ thực sự hiệu quả, cả người trông sạch sẽ, sảng khoái. Phối hợp với bộ đồ hôm nay, trông cậu chuẩn một thiếu niên văn nghệ.
Mấy cô gái đi ngang qua cậu, trong đó có một người đã bắt đầu ngắm nghía cậu từ đằng xa. Ngay cả khi đi lướt qua nhau, cô ấy vẫn ngoái đầu lại nhìn.
“... Nhìn kìa, gu của bà đấy.”
“Thôi đi, không phải bà chuyên đi lừa tình mấy em ‘tiểu nãi cẩu’ sao?”
“Ha ha, bà không hốt thì tôi hốt đấy...”
Nghe tiếng xì xào bàn tán sau lưng, mặt Hạ Thiên Nhiên đỏ bừng. Đây là lần đầu tiên cậu gặp tình huống này. Tiếng bước chân phía sau rõ ràng đã đi xa bỗng quay lại gần, chỉ nghe một giọng nữ cất lên:
“Anh gì ơi, có tiện cho em xin WeChat không ạ?”
“Tôi...”
Cậu quay đầu lại, nhất thời luống cuống tay chân. Đúng lúc này, cậu cảm giác bên cạnh đột nhiên có người áp sát, sau đó cánh tay bị siết chặt, dường như chạm phải thứ gì đó mềm mại.
“Cảm ơn, không tiện.”
Cậu nghiêng đầu nhìn, là Ôn Lương đang cười tươi rói.
Cô gái xin làm quen quét mắt qua lại giữa hai người, nở nụ cười xin lỗi, rồi ngượng ngùng chạy về phía bạn mình.
“Ha ha, bà cũng có lúc thất bại cơ đấy.”
“Đừng nói nữa, bị nhét một mồm cẩu lương, đi mau đi~ Xấu hổ chết mất...”
Hạ Thiên Nhiên hơi khó hiểu với ánh mắt lúc rời đi của cô gái kia, nhưng quay đầu lại phát hiện Ôn Lương cứ nhìn mình chằm chằm, cậu lập tức đờ đẫn dời mắt đi chỗ khác.
“...”
“...”
Cánh tay được buông lỏng, hai người tách ra một chút.
“Không phải ‘chim mồi’ do cậu thuê đấy chứ?”
Bên tai vang lên giọng nói lạnh lùng của cô gái.
“Tớ tiếc tiền lắm.”
“... Cũng phải.”
Thiếu niên văn nghệ đưa ra một lý do mà ngay cả Ôn Lương cũng không thể phản bác.
Mãi đến khi Hạ Thiên Nhiên nhìn thẳng vào Ôn Lương, cậu mới hiểu ý nghĩa ánh mắt của cô gái bỏ chạy ban nãy.
Hôm nay Ôn Lương mặc một chiếc áo khoác màu vàng nhạt, bên trong là áo sơ mi trắng, cổ còn thắt một chiếc cà vạt đen kiểu Casual, thân dưới là váy bò đơn giản. Phối hợp với mái tóc ngắn của cô, trông hoạt bát đáng yêu, tràn đầy nguyên khí.
Nói một cách chuyên nghiệp, cách ăn mặc của cô và Hạ Thiên Nhiên hôm nay thống nhất về tông màu và phong cách, tạo cảm giác thoải mái về mặt thị giác.
Nói một cách thông tục...
Hai người đang mặc đồ đôi...
“Chúng... chúng ta đi thôi... Ông chủ Phác đang đợi...”
Hạ Thiên Nhiên không dám nghĩ nhiều, đi trước vào trung tâm thương mại. Ôn Lương chắp tay sau lưng đi theo cậu, trêu chọc:
“Lần trước cậu còn nhìn tớ chằm chằm nửa ngày, lần này gặp mặt đến nói cũng không thèm nói à? Hừm~ Để tớ nhớ xem, lần trước tớ dạy cậu thế nào nhỉ...”
Chàng trai dừng bước, miệng lí nhí:
“Đẹp... đẹp.”
Cô gái đi đến bên cạnh cậu, đưa tay lên tai giả vờ nghe:
“Gì cơ?”
“Rất... rất đẹp!”
“Thế mới phải chứ, tớ vì phối hợp quay video với cậu hôm nay mới mặc thế này đấy, cậu mà không nói gì tớ sẽ buồn lắm.”
Ôn Lương rất thích nhìn dáng vẻ xấu hổ của Hạ Thiên Nhiên khi đối diện với mình, điều này khiến trong lòng cô dâng lên một chút cảm giác thành tựu. Nói xong câu này, hai người lại sóng vai bước đi, dọc đường thu hoạch không ít ánh mắt ngoái nhìn.
“Thế nào, tự tin hơn chút chưa? Có phát hiện ánh mắt người khác nhìn cậu đã khác rồi không?” Ôn Lương hỏi.
“Chỉ là Buff đạo cụ thôi... Huống hồ người ta đâu có nhìn tớ, đa phần là nhìn cậu đấy chứ?” Hạ Thiên Nhiên trả lời rất tỉnh táo.
“Thế cậu càng nên vui chứ!”
“Ý gì?”
Ôn Lương chần chừ một lát, nói: “Thì... có người bạn như tớ chứ sao!”
“Ừ, đúng là thơm lây thật.”
Hai người đến tiệm guitar, chỉ thấy cửa đóng then cài.
Ôn Lương thì sao cũng được, miệng ngân nga lời bài hát lát nữa sẽ hát. Hạ Thiên Nhiên thì suýt suy sụp, cậu vội vàng gọi điện cho ông chủ mập lười biếng kia, rõ ràng tối qua đã hẹn là đến tiệm rồi mà.
“A, tối qua tu tiên, đúng rồi, cái game tu tiên mới ra cậu chơi chưa? Cày cuốc kinh khủng!”
Trong điện thoại truyền đến giọng nói uể oải của ông chủ Phác, nhưng Hạ Thiên Nhiên bây giờ chẳng muốn thảo luận game tí nào.
“Em không muốn thảo luận cái này, anh là người lớn rồi đấy Baka-yaro, mấy giờ rồi còn chưa mở cửa? Không làm ăn nữa à?”
“Ây da qua đây qua đây, ra khỏi cửa rồi còn năm phút nữa nhá. Mà thằng nhóc này hôm nay sao giọng điệu giống mấy tên hiện sung thế?! Cuối tuần chú vội cái gì chứ~ Chú có phải...”
Hạ Thiên Nhiên cúp điện thoại. Cậu quá hiểu những người như ông chủ Phác, nói là năm phút thì ít nhất còn nửa tiếng nữa, hơn nữa cái giọng điệu đó rõ ràng là vẫn còn nằm trên giường!
Quá lười biếng là sẽ chết người đấy!
Đây có lẽ là một trong những lý do khiến Hạ Thiên Nhiên dù buồn ngủ đến đâu cũng phải tỉnh táo ngay lập tức khi nói chuyện với người khác.
“Ông chủ Phác bảo qua ngay...”
“Thế chúng ta ra quán trà sữa uống chút gì đợi anh ấy đi, tiện thể mua cho ông chủ một cốc, dù sao cũng phải nhờ vả người ta.”
Ôn Lương chỉ vào quán trà sữa gần đó, đưa ra giải pháp. Hạ Thiên Nhiên gật đầu.
Ở bên cạnh Ôn Lương, cậu dường như không cần phải suy nghĩ cách giao tiếp, cứ như bị cô gái dắt mũi đi vậy. Điều này khiến cậu rất thoải mái, và cũng không có chút cảm giác tội lỗi nào.
Tròn bốn mươi phút trôi qua, ông chủ Phác cuối cùng cũng khoan thai đến muộn.
Khi nhìn thấy thiếu niên và thiếu nữ cùng xuất hiện, gã cũng ngẩn ra, sau đó nở một nụ cười vi diệu với Hạ Thiên Nhiên. Sau khi Ôn Lương vào tiệm, gã thì thầm với cậu chàng phía sau một câu:
“Thiếu niên, chú phản bội tổ chức rồi...”
“Gì cơ?”
Hạ Thiên Nhiên không hiểu.
Ông chủ Phác im lặng dùng khẩu hình miệng nói một câu:
“Đồ chó chết, tên hiện sung chết tiệt!”
0 Bình luận