Tập 02 Gyaru mặc đồ không hợp với mình thì có được không?
Vĩ thanh: Tái ngộ
0 Bình luận - Độ dài: 1,272 từ - Cập nhật:
Suốt quãng thời gian còn lại của kỳ nghỉ hè, thi thoảng tôi cũng đi chơi với Orito hay Ibu, nhưng hầu hết thời gian đều vùi đầu vào làm thêm.
Kể từ ngày định mệnh đó, tôi cày cuốc liên tục tại ‘Happy Bivouac’. Còn Kokone, người đã lộ ra tố chất tiếp khách thần sầu nếu chịu khó cố gắng, thì bị chị chủ quán "chặn họng" bằng cái lý lẽ: "Chẳng phải hai đứa đã hứa sẽ làm việc cùng nhau để đền chiếc túi rồi sao?". Thế là cô nàng bị tóm cổ, buộc phải quay lại làm việc ở chính cái chỗ mình từng bị đuổi thẳng cổ một lần.
"L-Lừa đảo... Rõ ràng là lừa đảo mà... Đã bảo là chỉ làm một ngày thôi chứ... Em sẽ kiện lên Cục Tiêu chuẩn Lao động..."
"Kokone này, xét về nguyên nhân sâu xa thì do cậu làm đổ cà phê lên cái túi sáu mươi vạn yên đấy. Chấp nhận số phận đi."
Mặc dù Kokone cứ vừa làm vừa lầm bầm oán thán như tụng kinh, nhưng rồi cũng đến ngày đi làm cuối cùng của kỳ nghỉ hè.
"Coi như hai đứa đã làm việc chăm chỉ suốt cả mùa hè để đền bù chiếc túi nhé. Vất vả cho cả hai rồi."
Vừa nhận phong bì tiền lương từ tay chị chủ, thái độ của cô nàng quay ngoắt một trăm tám mươi độ, vui vẻ hẳn lên. Trên đường về, hai đứa ghé vào một quán cà phê chuỗi nào đó để ăn mừng bằng món đồ uống "quái vật" ngọt lịm tim, chất đống kem tươi. Kokone uống ngon lành, còn tôi thì khổ sở với cơn ợ nóng khiến đêm hôm đó mãi chẳng ngủ được.
~*~
Rồi kỳ nghỉ hè kết thúc, học kỳ mới bắt đầu.
Lâu lắm rồi mới xỏ tay vào ống tay áo đồng phục, tôi cảm giác phần vai dường như chật hơn một chút. Soi gương kiểm tra thì vẻ ngoài không có gì khác biệt lắm, nhưng tôi vẫn thấy đây là một sự thay đổi chẳng đáng vui chút nào.
Đến trường, vừa bước qua cổng, tôi bắt gặp hai bóng lưng đang đi song song phía trước. Tôi rảo bước đuổi theo, cất tiếng gọi:
"Chào buổi sáng, Ibu, Orito."
Hai người họ quay lại, nở nụ cười tươi tắn.
"Ồ, Jirou, lâu rồi không gặp."
"Hoshimi, lâu quá không gặp nha! Cảm giác như nghỉ hè mà chẳng đi chơi được mấy nhỉ!"
"Công nhận, mới đó mà đã sang học kỳ mới rồi."
Tôi vừa gật đầu tán đồng, vừa cảm nhận được bầu không khí bao quanh hai người họ dường như đã trở nên êm dịu hơn trước rất nhiều. Ngày hôm đó, hai người họ đã nói với nhau những gì, Ibu không kể chi tiết.
‘Có điều, tớ nghĩ là từ giờ trở đi, mối quan hệ giữa bọn tớ có lẽ sẽ tốt đẹp hơn trước đây đấy.’
Nhớ lại lời Ibu nói với vẻ ngượng ngùng khi ấy, và nhìn cảnh họ cười đùa không chút vướng bận lúc này, tôi nghĩ mình có thể tin tưởng được. Cơ mà, với tư cách là ‘Hoshimi’, lẽ ra tôi không được biết chuyện đó, nên tôi giả vờ như không hay biết gì, vẫy tay chào hai người rồi đi lên lớp trước. Coi như là chút ý tứ để dành không gian riêng cho họ vậy.
Thay giày ở tủ để đồ xong, đang đi dọc hành lang thì tôi bắt gặp một bóng lưng hơi còng xuống, tỏa ra thứ hào quang u ám hệt như vong hồn vất vưởng còn sót lại của kỳ nghỉ hè.
Là Kokone.
Tôi đuổi theo, vỗ vai cô nàng: "Chào buổi sáng, Kokone."
Cô ấy ngẩng mặt lên nhìn tôi, thoáng chốc trưng ra vẻ mặt kiểu... "Ai đây?". Ơ kìa...
"...A, Hoshimi-kun, ch-chào buổi sáng...!"
"...Kokone, vừa rồi cậu hoàn toàn quên mất tôi là ai đúng không?"
"K-Không, l-l-làm gì có chuyện đó..."
Miệng thì phủ nhận nhưng mắt đảo như rang lạc thế kia thì lộ tẩy quá rồi.
"Haizz... Chẳng lẽ gặp nhau suốt thế mà cậu vẫn quên mặt tôi được sao?"
"Không phải, tại vì... lâu lắm rồi tớ mới thấy cậu giả trai..."
"Đừng có gọi là 'giả trai' chứ."
Rốt cuộc trong đầu Kokone, giới tính của tôi đang ở trạng thái nào vậy?
Thấm thía sâu sắc cái tác hại của việc giả gái thường xuyên, tôi bước vào lớp và ngồi xuống chỗ của mình.
"...Ủa? Cậu có thấy gì lạ không?"
Chợt cảm thấy có gì đó sai sai trong lớp học, tôi quay sang hỏi Kokone ngồi bên cạnh, nhưng...
"Hả...? Tớ thấy bình thường mà..."
Cô nàng nghiêng đầu, có vẻ chẳng nhận ra điều gì bất thường cả.
Sau đó, các bạn cùng lớp lần lượt đến trường, phòng học dần trở nên ồn ào náo nhiệt. Tiếng bàn tán xôn xao về những kỷ niệm mùa hè lấp lánh vang lên khắp nơi, khiến Kokone bị "sát thương", gục mặt xuống bàn.
Trong lúc lơ đãng ngắm nhìn khung cảnh đó, cuối cùng tôi cũng nhận ra chân tướng của cảm giác sai lệch ban nãy.
Đó là số lượng bàn ghế.
Cả lớp đã đến đông đủ, giờ sinh hoạt chủ nhiệm cũng sắp bắt đầu, vậy mà vẫn còn thừa một chiếc bàn trống. Đối chiếu với sĩ số lớp thì rõ ràng là dư ra một cái.
Đúng lúc tôi đang nghĩ vậy thì cửa trước lớp học mở ra, giáo viên chủ nhiệm bước vào.
Và theo ngay sau thầy là một người nữa, một thiếu nữ lạ mặt.
Khoảnh khắc nhìn thấy cô gái ấy, tim tôi hẫng đi một nhịp, thót lên một âm thanh khó chịu rồi run rẩy. Rõ ràng là người lạ, nhưng tôi lại bị bủa vây bởi cảm giác déjà vu, vừa hoài niệm lại vừa kỳ quái.
"...Mới đầu học kỳ thôi nhưng tôi xin giới thiệu với cả lớp một học sinh chuyển trường."
Lời thông báo của giáo viên khiến cả lớp, vốn đang xôn xao sau kỳ nghỉ, càng thêm sôi nổi.
Tôi nhìn cảnh tượng đó một cách lơ đãng, cảm giác như đang quan sát qua một lớp màng trong suốt. Không hiểu sao, tôi thấy lồng ngực mình ngột ngạt đến khó thở.
Bất chợt, ánh mắt tôi chạm phải ánh mắt của thiếu nữ đang đứng trên bục giảng.
Trong thoáng chốc, cô ấy mở to mắt ngạc nhiên, rồi sau đó khẽ mỉm cười. Nụ cười để lộ chiếc răng khểnh thấp thoáng sau làn môi ấy khiến tim tôi lại giật thót thêm một lần nữa. Nhìn cái tên của học sinh mới mà giáo viên viết lên bảng, cuối cùng tôi cũng nhận ra chân tướng của cảm giác quen thuộc ấy.
"...Mình là Mihane Miu. Rất mong được mọi người giúp đỡ."
Kết thúc phần tự giới thiệu ngắn gọn, cô ấy được giáo viên hướng dẫn đi xuống chỗ ngồi còn trống. Bước đi giữa những ánh nhìn của cả lớp, cô ấy bỗng dừng lại ngay bên cạnh chỗ ngồi của tôi, rồi lại nở nụ cười thoáng qua ấy một lần nữa.
"Lâu rồi không gặp, Mii-kun."
Miu.
Người con gái mà tôi từng ngưỡng mộ, và cũng là...
...người đã phủ nhận toàn bộ con người tôi bằng câu nói 'Kinh tởm', giờ đây đang đứng ngay trước mặt tôi.
0 Bình luận