Tập 02 Gyaru mặc đồ không hợp với mình thì có được không?

Chương 2 Thực ra thì, thời trang thế nào cũng được

Chương 2 Thực ra thì, thời trang thế nào cũng được

1

Lễ bế giảng trong nhà thể chất oi bức vừa kết thúc cũng là lúc kỳ nghỉ hè chính thức ùa về, trọn vẹn và đúng nghĩa.

Trên đường lục tục trở về lớp, các bạn học hào hứng bàn tán xôn xao về những dự định ăn chơi sắp tới.

Ibu đang rủ rê mấy cô nàng nổi bật trong lớp: "Đi biển đi!", rồi Orito cùng đám con trai hay hùa theo cũng chen vào: "Đi biển hả? Bọn này đi với!", tạo ra một bầu không khí "hướng ngoại" chói chang đến mức Kokone mà nhìn thấy chắc sẽ ngất xỉu tại chỗ.

Về đến lớp, sau khi nhận bảng điểm từ giáo viên chủ nhiệm trong giờ sinh hoạt, mọi người đều háo hức ra về.

Tôi cũng đang thu dọn đồ đạc thì bộp, ai đó vỗ nhẹ vào vai tôi.

Ngẩng mặt lên, tôi thấy Orito, kẻ vừa bắn liên thanh về kế hoạch nghỉ hè đậm chất "youkya" max level ban nãy.

"Ây da, cuối cùng cũng xong rồi ha. Jirou có dự định gì cho nghỉ hè chưa?"

"Ừm, chắc chủ yếu là làm thêm thôi."

Dù có hẹn đi mua sắm với Kokone và Ibu, nhưng chắc cũng chẳng đi được nhiều. Quan trọng hơn, tôi phải cày cuốc làm thêm suốt hè này để vừa bồi thường, vừa tích cóp quỹ thời trang và mỹ phẩm cho tương lai. Dạo trước chỉ là làm thử, nhưng vào hè là tôi bắt đầu làm chính thức. Hay nói đúng hơn, hôm nay chính là ngày đi làm chính thức đầu tiên.

"Hả? Jirou cũng bắt đầu đi làm thêm rồi à? Thế thì chắc hè này anh em mình ít gặp nhau rồi. Thôi, cùng cố gắng nhé!"

"Ừ, à... ừm."

Thấy Orito nhe răng cười nói vậy, tôi chỉ biết đáp lại bằng một nụ cười hơi gượng gạo.

~*~

"Ồ, Jill-chan, vất vả rồi nha. Hôm nay nhờ cả vào em đấy."

"Orito-kun, vất vả cho cậu rồi."

Từ bên kia quầy, Orito chào vọng ra, và tôi đáp lại bằng nụ cười tươi rói cùng tông giọng cao vút chuyên dùng khi ra ngoài.

Tan học, tôi về nhà, thay đồ (nữ), rồi mới đến chỗ làm. Vừa mới chia tay Orito lúc nãy xong, giờ đã gặp lại ngay dưới hình hài của Jill. Ít gặp nỗi gì chứ? Có khi người tôi gặp nhiều nhất trong hè này chính là Orito ấy. Tất nhiên, cậu ta chẳng hề hay biết gì về chuyện đó.

"Jill-chan tới rồi hả? Chị để đồng phục ở đằng này nhé, lại đây nào."

"Vâng ạ!"

Nghe tiếng gọi vọng ra từ bên trong quầy, tôi đi vào phòng kho và thấy cửa hàng trưởng đang đợi. Hôm nay chị ấy vẫn diện phong cách French Girly với áo blouse trắng phối layer cùng váy yếm đen thắt nơ sau lưng, mái tóc màu nâu cam buộc nửa đầu, cố định bằng một chiếc kẹp nơ đen đơn giản.

"Em thay đồ ở kia nhé."

Tôi nhận lấy bộ đồng phục đã được gấp gọn, đi vào sau tấm rèm ở góc phòng theo lời chỉ dẫn và xỏ tay vào áo.

Áo blouse trắng tay lỡ với đường diềm xếp nếp chạy dọc hàng cúc, phối cùng chân váy đen trơn ôm sát dài trên gối. Thêm chiếc tạp dề họa tiết caro che từ thắt lưng trở xuống, tạo nên một sự kết hợp tuyệt vời giữa nét dễ thương và sự trưởng thành. Cuối cùng, thắt chiếc nơ đen ở cổ là hoàn thành phiên bản "Nhân viên quán cà phê Jill". Vì làm việc liên quan đến ăn uống nên tóc tôi được buộc gọn sang một bên thấp.

"Thay xong chưa em? Kích cỡ ổn chứ?"

"Xong rồi ạ."

Tôi chỉnh lại góc độ của tạp dề và nơ cổ một chút rồi bước ra khỏi rèm.

"Ồ, xinh quá ta! Hợp với em lắm đó!"

"Ehehe, chị cứ quá khen~"

"Chà, phản ứng đáng để khen ghê."

Vừa trò chuyện, chúng tôi vừa đi từ phòng kho ra phía cửa hàng để hội quân với Orito.

"Vậy giới thiệu lại nhé. Từ hôm nay, Jill-chan sẽ làm việc ở đây với vai trò phục vụ bàn của 'Cafe & Bar Happy Bivouac'. Còn đây là Orito-kun, phụ trách bếp. Và chị là cửa hàng trưởng, Muta Nozomi. Mong hai em giúp đỡ nhau nhé."

"Mong được chị giúp đỡ ạ."

Nghe lời giới thiệu của chị chủ quán, tôi và Orito cùng cúi đầu chào. Cảm giác đúng là đang đi làm thật. Mới mẻ ghê.

"Mà ý nghĩa tên quán mình là gì vậy ạ?"

"A, chị chưa nói hả? Bivouac nghĩa là cắm trại ngủ ngoài trời trong tình huống khẩn cấp khi leo núi ấy. Tóm lại chị muốn quán này trở thành một nơi trú ẩn hạnh phúc cho mọi người. Mà tên dài quá nên gọi tắt là 'Hapibiba' là được rồi."

"Nghe cứ như lời chúc mừng sinh nhật qua loa ấy..."

Ý nghĩa cái tên thì hay đấy, nhưng cái tính tưng tửng của chị chủ quán khiến tôi không khỏi cảm thấy sự tùy tiện. Người này nhìn bên ngoài thì đúng chuẩn quý cô trưởng thành thanh lịch, nhưng bên trong thì lỏng lẻo, hay nói đúng hơn là xuề xòa...

"Hôm trước em cũng làm thử một chút rồi nên chắc cũng nắm được đại khái. Công việc của Jill-chan là nhận order từ khách, rồi mang đồ uống với thức ăn Orito-kun làm ra bàn. Okie chưa?"

"Vâng. Ơ... thế còn chị?"

Tôi hỏi với theo bóng lưng chị ấy đang định lui vào trong. Chị quay lại, làm động tác gõ bàn phím trong không trung.

"Chị lui vào trong làm việc dùng não đây. Ây da, nhờ có Jill-chan vào làm mà chị giao phó được việc ngoài tiệm, đỡ ghê á."

"Hả..."

"Trông cậy vào em đó nha, cô bé biển hiệu siêu cấp dễ thương!"

Nói xong là chị ấy lặn mất tăm, tôi đành chuyển ánh nhìn sang Orito.

"....Có ổn không đấy? Dù hôm nọ tớ có thử tiếp khách một chút, nhưng dù sao hôm nay cũng là ngày đầu tiên của người mới mà lại bỏ mặc thế này."

"Tính bả thế rồi, chịu thôi."

Orito cũng ngán ngẩm thở dài lắc đầu.

"Mà chắc cũng không sao đâu, quán mình cũng không bận rộn liên miên, với lại hôm nọ nhìn cách cậu di chuyển là tớ thấy Jill-chan làm ngon ơ rồi. Chắc cửa hàng trưởng cũng thấy thế. Bả tùy tiện thật nhưng mấy khoản đó thì chuẩn lắm. Có gì không hiểu cậu cứ hỏi tớ là được."

"Vậy thì tốt."

Lần đầu làm thêm nên tôi cũng hơi căng thẳng, nhưng xem ra không cần phải gồng mình quá.

"Vậy vào việc luôn nhé, lúc không có khách thì 'boku' nên làm gì nhỉ?"

"Hửm? 'Boku'?"

"A, ơ, cái đó..."

Thấy cậu ta hỏi lại với vẻ nghi hoặc, tôi hoảng hồn. Thôi xong, thả lỏng quá đà rồi...! Không, nhưng mà con gái xưng "boku" cũng đâu phải là không có, vẫn còn cơ hội sửa chữa...! Hôm trước tôi cũng lỡ miệng trước mặt Ibu nhưng rồi cũng trót lọt đấy thôi...!

"À ừm, thật ra tớ ấy, là kiểu 'bokukko' mà..."

Tôi lí nhí viện cớ, Orito gật đầu cái rụp, chẳng có vẻ gì là để tâm lắm.

"Hể, ra là vậy. Xung quanh tớ không có ai như thế nên nghe mới mẻ thật."

"À, ừ thì chắc cũng hơi hiếm một chút ha...?"

Tôi cố tình nhấn mạnh chữ "một chút". Phải quyết tâm diễn cho trọn vai một cô gái hơi lạ tính thích xưng là "boku" mới được...!

"Hiếm chứ. Có lý do gì không? Vụ xưng 'boku' ấy."

Không ngờ cậu ta lại tò mò ghê... Chẳng lẽ cậu ta đang nghi ngờ tôi không phải là một thiếu nữ siêu cấp dễ thương...? Tôi liếc mắt dò xét biểu cảm của Orito, nhưng ánh mắt cậu ta chẳng có vẻ gì là nghi ngờ, dường như chỉ đang muốn kiếm chuyện làm quà thôi.

Cũng phải, với tôi thì cậu ta là người quen, nhưng với Orito thì tôi chỉ ở mức độ giữa bạn bè và người quen, gặp nhau có một lần ở công viên giải trí. Chắc cũng chẳng có nhiều chủ đề để nói. Trái lại, chừng nào Orito còn giữ khoảng cách xã giao kiểu này thì chứng tỏ cậu ta chưa nhận ra thân phận thật của tôi.

Nghĩ thế, sự dao động vì lỡ miệng xưng "boku" trong tôi cũng lắng xuống. Có khi cứ đường hoàng như lúc giả gái đi dạo phố lại tốt hơn.

"Ừm. Có thể là hiếm, nhưng tớ thấy nó hợp với mình."

Tôi mỉm cười đầy tự tin, Orito ngẩn ra một thoáng, rồi nhếch mép cười thích thú.

"Cảm giác hay đấy chứ. Kiểu như người có cá tính riêng ấy, ngầu phết."

"Ngầu hả?"

Bình thường thì không nói, nhưng đang giả gái mà được khen thế này thì có phải là khen không nhỉ? Tôi cũng hơi băn khoăn.

"Ừ. Lúc gặp ở công viên giải trí, tớ cứ nghĩ cậu thuộc kiểu dễ thương cả ngoại hình lẫn tính cách, nhưng giờ ấn tượng thay đổi hẳn."

"Ahaha... Lần đầu gặp mặt mà, ai chẳng 'giữ kẽ' chút đỉnh chứ..."

Lúc đó cuộc chạm trán quá bất ngờ, tôi đâu còn tâm trí đâu mà lo đến sự khác biệt so với tính cách thật hay cách xưng hô... Vả lại, tôi cũng đâu định gặp lại cậu ta trong bộ dạng giả gái. Ai ngờ đời xô đẩy thế nào lại thành ra làm cùng chỗ làm thêm thế này, đúng là không biết trước được chữ ngờ.

Sau đó, khách khứa bắt đầu lác đác vào, tôi cũng dốc sức tươi cười tiếp khách thật niềm nở, không để hổ danh cô bé (cậu bé) biển hiệu.

~*~

Kokone và Ibu ghé quán với tư cách khách hàng vào lúc sắp sửa năm giờ chiều.

"...Đúng là chỗ này hả? Sao không khí giống lối đi riêng cho nhân viên thế?"

"...L-Là ở đây. ..........Chắc thế."

"Hả, cậu đến một lần rồi mà? Sao lại 'chắc thế'? Có ổn không đấy?"

"A, k-không sao đâu... Tại mình là 'inkya' nên hay quen mồm thêm chữ 'chắc thế' thôi..."

Tôi đang lắng tai nghe tiếng nói chuyện vọng vào từ bên ngoài cửa tiệm - hay đúng hơn là từ tiệm tạp hóa mà "Hapibiba" đang thuê mặt bằng, thì cánh cửa rụt rè mở ra.

"A, Jill-chan kìa! Đang làm việc thật này! Đồng phục xinh quá đi!"

"A, cái đó, tớ bị đuổi việc rồi, nên muốn đến ủng hộ doanh thu chút đỉnh..."

Ibu nói nhỏ, vừa vẫy tay vừa phấn khích, còn Kokone thì lấp ló cái đầu với mái tóc bob lắc lư phía sau. Có vẻ hai người họ đi chơi ngay sau lễ bế giảng nên vẫn còn mặc đồng phục.

"Tụi này muốn xem Jill-chan làm việc nên đến nè."

Ibu cười khúc khích nói. Cái gì thế này, cái kiểu "cô bạn gái được yêu chiều làm cú đánh úp đến chỗ làm thêm của bạn trai" này là sao.

"Đùa thôi, nãy tớ với Shii-chan vừa đi họp hội sách ở quán khác, nhưng nói chưa đã nên tính đi tăng hai."

"Đi nhậu hay gì?"

"Tiện thể nhớ ra Jill-chan làm ở đây nên rủ nhau qua luôn. Với lại..."

Vừa nghe chuyện vừa dẫn Ibu và Kokone vào bàn, đúng lúc Orito từ trong kho lấy nguyên liệu quay trở lại.

"...A có đây rồi! Yahoo Orito!"

"Hả? Ibu!? ...À, ra là đi với Kokone-san."

Orito ngạc nhiên trước vẻ tinh nghịch vẫy tay của Ibu, rồi nhìn thấy Kokone phía sau liền gật đầu hiểu ý.

"Ủa, phản ứng gì thế? Thái độ với khách hàng hơi tệ nha?"

"Eo ôi, vừa vào quán đã hóa thành 'thượng đế khó tính' rồi hả!?"

"Ahaha đùa thôi đùa thôi! Nghe Shii-chan kể Orito làm thêm ở đây nên tò mò ghé qua chút thôi, cứ tự nhiên đi nha!"

Ibu phẩy tay trước bộ mặt nhăn nhó của Orito, rồi ngồi xuống bàn mở thực đơn ra.

"Shii-chan gọi gì nào? Tớ nãy mới ăn bánh ngọt rồi nên chắc uống trà đá thôi."

"A, ừm... Cho tớ món tráng miệng hôm nay với trà sữa hoàng gia đá."

"Ồ... Shii-chan, nãy cậu mới ăn cái bánh crepe to đùng rồi mà?"

"Hoàn toàn, vẫn ăn được ạ...!"

"Sự tự tin bí ẩn không giống Shii-chan chút nào!?"

"Đồ ngọt là một cái dạ dày khác mà lị...!"

"Nhưng cả hai đều là đồ ngọt nên cuối cùng cũng chui vào cùng một cái dạ dày thôi, có ổn không đó?"

Hai người họ ríu rít một hồi rồi cũng chốt đơn, tôi nhận order của cả hai rồi quay lại quầy.

"Cô bé kia cũng là bạn của hai đứa à?"

"Là bạn cùng lớp ạ."

Orito trả lời câu hỏi của chị chủ quán vừa ngó ra từ trong kho, nụ cười có chút gượng gạo không thoải mái.

"Sao thế~? Bạn cùng lớp mà thái độ có vẻ khó chịu vậy?"

"Khó chịu gì đâu, nhưng mà bị người ở trường nhìn thấy mình ở nhà hay chỗ làm thêm, nói chung là ở nơi khác, cảm giác cứ sao sao ấy ạ?"

"Vậy là khó chịu rồi còn gì."

"À, đúng thật. Thế thì đúng là khó chịu thật."

"Haizzz, phiền phức ghê ta. Đúng là tuổi dậy thì."

"Eo, cách nói chuyện nghe đậm chất bà cô đấy chị chủ."

"Được rồi, giảm lương."

"Đùa thôi! Cửa hàng trưởng siêu trẻ! Siêu đẹp!"

Vừa đùa cợt, Orito vừa pha chế đồ uống và chuẩn bị tráng miệng cho hai người kia. Đứng bên cạnh quan sát, tôi bỗng thấy hơi bất ngờ.

Ở trường, Orito lúc nào cũng ra dáng "youkya", nói chuyện thoải mái với bất kể nam nữ, không ngờ cậu ta cũng có những khía cạnh nhạy cảm thế này.

Khi tôi đang nhận đồ từ tay Orito, chị chủ quán đặt một chiếc đĩa có bốn cái bánh quy kẹp kem lên khay và nói:

"Cái này là món tráng miệng chị đang tính đưa vào thực đơn mới, hàng dùng thử. Chị mời, em ra xin cảm nhận của khách giúp chị nhé?"

Tôi gật đầu, bưng đồ uống và tráng miệng ra bàn của hai cô bạn.

"Để hai người đợi lâu. Cái này là chị chủ quán tặng kèm nhé. Hàng dùng thử nên chị ấy muốn xin ý kiến."

"Ế được hở? ...Cảm ơn ạ!"

"A, c-cảm ơn ạ..."

Thấy hai người cúi đầu, chị chủ quán từ bên kia quầy cũng cười tươi vẫy tay đáp lại.

"Chị chủ tốt bụng ghê ha."

Ibu dùng ngón tay nhón lấy một chiếc bánh quy kẹp kem với nhân nho khô, lầm bầm.

"À, ừ, cũng là người tốt."

Bị làm bẩn cái túi xách hàng hiệu mà cũng không giận. Nhưng giờ nghĩ lại, có khi đó không phải là lòng tốt mà đơn giản là do chị ấy vô tư lự, không để tâm thôi.

"Orito có vẻ cũng thoải mái với chị ấy nhỉ."

Nhìn sườn mặt Ibu đang quan sát tình hình bên trong quầy - nơi chị chủ đang nói gì đó khiến Orito nhăn nhó đáp lại - tôi thấy thoáng chút u buồn.

"Vậy hả?"

"Thật mà. Bình thường ở trường cậu ấy không bao giờ bày ra bộ mặt khó chịu kiểu đó đâu."

Giọng nói có chút cứng nhắc, rồi như sực tỉnh, Ibu quay lại nhìn tôi.

"A, mà nói mấy cái này với Jill-chan cũng đâu giải quyết được gì nhỉ! Xin lỗi xin lỗi! ...Ưm, bánh quy kẹp kem này ngon ghê! Nho khô ngâm rượu kẹp ở giữa vị rất người lớn nha!"

Ibu cắn một miếng bánh, cố gắng xua đi không khí trầm lắng, rồi nhận xét hương vị với vẻ mặt đầy biểu cảm.

"Shii-chan cũng ăn thử đi, ngon lắm đó!"

"...Um, a, vâng."

"Khoan đã Shii-chan, cậu xử cái bánh ngọt nhanh quá vậy!?"

Thấy Kokone lấy tay che miệng nhai nhồm nhoàm trả lời, Ibu trố mắt ngạc nhiên. Trong lúc Ibu mải nói chuyện, Kokone đã chén sạch cái bánh Chiffon trong thực đơn tráng miệng hôm nay vào bụng. Và giờ, cô nàng đang vươn tay lấy cái bánh quy kẹp kem không chút do dự. Chiến thần diệt đồ ngọt à?

"Ưm...! Cái này, ngon tuyệt luôn ạ...! Có mùi thơm lạ lạ nữa."

"Mùi rượu của nho khô ngâm rượu (Rum Raisin) đó? Kem cũng không ngấy, cỡ này chắc tớ ăn hai cái vẫn dư sức."

Thấy Kokone thả lỏng cơ mặt cắn ngập răng vào chiếc bánh quy, Ibu mỉm cười ra dáng một người chị. Biểu cảm u sầu lúc nãy của Ibu khiến tôi bận tâm, nhưng xen vào lúc hai người đang vui vẻ thế này thì vô duyên quá. Tôi cũng nên tập trung vào việc của mình thôi.

Nghĩ vậy, tôi quay sang tiếp vị khách mới vừa bước vào. Chắc cũng vì thế mà tôi đã nhận ra sự bất thường quá muộn.

"...Shii-chan? Mặt cậu đỏ lắm, có sao không?"

Tôi vừa nhận order xong quay lại quầy báo món thì nghe thấy giọng Ibu đầy lo lắng từ cái bàn cách đó một đoạn.

"...E hê hê, hổng xao âu à..."

"Trông chả giống không sao tí nào cả!? Nói còn líu hết cả lưỡi rồi kìa!?"

Ngay sau đó là giọng nói nhão nhoét kỳ lạ của Kokone. Nhìn sang, tôi thấy Kokone vẫn ngồi trên ghế nhưng người cứ lắc lư nghiêng ngả trước sau phải trái, trên mặt là nụ cười như thể IQ đã tan chảy hết, gò má ửng hồng.

...Không lẽ, say rồi? Nhưng mình đâu có phục vụ rượu... Chợt nhớ ra cái bánh quy kẹp kem lúc nãy cô nàng ăn, trong đó có...

"Kokone? Không lẽ, cậu say món nho khô ngâm rượu...?"

Tôi lại gần hỏi, Kokone ngước đôi mắt lờ đờ không xác định được tiêu cự lên nhìn tôi. Đúng là có mùi rượu thật, nhưng chỉ thế thôi mà cũng say đến mức nhũn người ra thế này á? Tửu lượng kém quá vậy?

"A hế? Hô... ông, say, xíuuuu nàooo hếttttt á?"

"Tiếng Nhật của người tỉnh táo đâu có thế này!"

"Shii-chan say bí tỉ rồi!"

Như thể không nghe thấy tiếng chúng tôi, Kokone cứ lắc lư rồi cười hề hề không khép được miệng. Kiểu người say là cười à? Bình thường thì tự ti mà say vào là hóa thành "dương quang" sao?

"A ế? Có Jill-chan nè?"

"Tớ ở đây nãy giờ mà."

Đôi mắt màu nâu đen đang lờ đờ bỗng nhiên như bắt được tiêu cự, nhìn thẳng vào tôi. Rồi đột nhiên cô nàng nghiêm mặt lại:

"..........Đã thành... người nhà mình chưa nhỉ?"

Cô nàng hỏi với vẻ rụt rè, nhưng giọng điệu lại nghe có vẻ vui sướng. Tại sao chứ?

"Chưa, với lại đây đâu phải nhà Kokone."

"...? E hê hê, Jill-chan, dễ thương, nhỉ?"

"Hả!? Tự nhiên nói cái gì vậy!?"

Cô nàng nghiêng đầu cái cộp, rồi cười toe toét nói một câu chẳng ăn nhập gì khiến tôi buột miệng hét toáng lên. Không, được Kokone khen "dễ thương" thì tôi quen rồi, nhưng cú này bất ngờ quá làm tôi giật mình! Aaa tự nhiên mặt nóng ran lên là sao!?

"Ê, Shii-chan còn tớ?"

"Seira-chan cũng, thươn... lắmmm."

"Thật hả!? Vui quá đi!"

Hai người họ vỗ tay đen đét cười hí hửng. Này, đừng có chơi với người say chứ! Mà, say vào là đu theo được độ tăng động của Ibu luôn hả. ...Hả, tức là "Say-kya" à!? Thôi, nhạt nhẽo quá.

"Kokone-chan không sao chứ? Có thấy khó chịu không?"

"Dạ không, chắc là em ấy say nho khô trong bánh quy thôi ạ."

Chị chủ quán từ trong quầy bước ra, nghe tôi nói vậy liền ôm trán "Úi chà".

"Chị đã làm bay hơi bớt cồn rồi mà... Ra vậy, cũng có người chỉ ngửi mùi thôi cũng say ha. Hết cách rồi, cho em ấy vào trong nằm nghỉ một chút cho tỉnh vậy."

"Xin lỗi cửa hàng trưởng. ...Nào, Kokone, đứng dậy được không?"

"Vô, tư, đê."

Tôi vỗ vai giục, Kokone đứng bật dậy thật mạnh, rồi...

"Oa."

Cả người cô nàng lảo đảo ngã dúi dụi về phía tôi. Tôi giật mình nhưng vẫn kịp dang tay đỡ lấy. Vô tư cái nỗi gì hả cái đồ say xỉn này!

"E hê hê, Jill-chan, thơm quá."

"Đừng có ngửi!"

Cô nàng rúc mũi vào lòng tôi hít hít. Nhỏ này, giờ trông y hệt mấy ông khách say xỉn hay quấy rối tình dục ấy nhỉ? Cấm cửa được chưa?

"Vậy Jill-chan dìu bạn vào trong giúp chị nhé? Cho em ấy nằm ở sofa là được."

"Vâng ạ... Nào, Kokone, tớ cho mượn vai, đi đứng cho đàng hoàng vào."

"Vâng ạhh."

Cả người mềm nhũn trong tay tôi, Kokone ngoảnh mặt đi như đang dỗi. Cái thái độ gì thế này!

"Mồ, phiền phức thật đấy."

"Jill-chan, ổn không? Cần tớ giúp một tay không?"

"Không sao, tớ lo được. Ibu-san cứ ngồi nghỉ đi."

Tôi gần như lôi xềnh xệch Kokone vào trong phòng kho, đặt cô nàng ngồi xuống ghế sofa.

"Đây, uống cái này rồi nằm im ngủ đi."

Tôi quay ra ngoài lấy cốc nước mang vào đưa cho Kokone. Cô nàng đón lấy bằng hai tay, rồi ngước nhìn tôi với nụ cười ngây ngô.

"Jill-chan, hiền ghê, tớ thích lắm."

"Hự... Rồi rồi, cảm ơn nhé."

Câu nói thẳng thắn hiếm thấy khiến tôi nghẹn lời trong giây lát. Cảm giác gò má lại nóng lên. ...Cái này chẳng có ý nghĩa sâu xa gì đâu, chỉ là lời nói linh tinh của kẻ say thôi. Chẳng khác gì mấy đứa mẫu giáo hay tiểu học nói "thích" cả.

"Thật, đó nha."

"Rồi rồi, tớ cũng thích cậu mà."

Thấy Kokone phồng má lên như đang giận dỗi, tôi trả lời như dỗ trẻ con. Mấy cái này chỉ là đùa giỡn như mọi khi thôi. Tôi đã nghĩ vậy. Nhưng mà.

"Ư... thật, không ạ?"

Đôi mắt Kokone đang ngước nhìn tôi mở to như sắp trào ra, cốc nước trên tay cô nàng cầm che miệng khẽ sóng sánh một tiếng tõm.

"Ơ, ờ thì..."

Ánh sáng nơi đáy mắt ấy khiến tôi không thốt nên lời. Một sắc thái hoàn toàn khác với sự lấp lánh mỗi khi cô nàng khen "dễ thương". Kỳ lạ thật. Vừa nãy chỉ là lời nói nhảm của người say thôi mà. Nên lời đó làm gì có ý nghĩa đặc biệt nào chứ.

Vậy mà tại sao tôi lại không thể rời mắt khỏi Kokone. Như thể bị hút hồn vào đôi mắt màu nâu đen đang chứa đựng thứ ánh sáng khiến người ta giật mình ấy.

"...Ư."

Người phá vỡ thế bế tắc lại là Kokone. Cô nàng khẽ rên lên một tiếng rồi cúi gằm mặt tránh ánh nhìn.

"...? Sao thế Kokone..."

Tôi đang định rụt rè ghé mắt nhìn vào thì...

"...K-Khó, chịu, quá..."

Kokone ngẩng khuôn mặt trắng bệch lên, lấy tay che miệng, ụa một tiếng. Hảảả!? Diễn biến kiểu gì vậy!?

"Này, cửa hàng trưởng, cứu em với!? Túi! Hoặc kịp thì vào nhà vệ sinh!"

Vì danh dự của Kokone, tôi xin phép không nói thêm, chỉ biết là túi hay nhà vệ sinh đều không kịp dùng đến.

~*~

Nhờ sự sắp xếp của cửa hàng trưởng, Kokone được nằm nghỉ trong phòng kho thêm một lúc.

Sau khi quán cà phê đóng cửa lúc hơn sáu giờ, tôi tan làm và cùng Ibu đang đợi trong quán đưa Kokone về. Orito hình như còn ca làm ở quán bar bắt đầu từ bảy giờ.

"...A, ừm, tớ có gây phiền phức gì không...?"

Trên đường về, bầu không khí có chút gượng gạo, Kokone đã tỉnh rượu rụt rè hỏi.

"À, ừm, tớ thì không sao nhưng mà..."

Ibu nhìn tôi với vẻ mặt khó tả. Tôi cũng không hẳn là bị phiền hà gì. Dù có gây rắc rối cho quán, nhưng cửa hàng trưởng đã bỏ qua rồi nên cũng ổn thôi. Chỉ là, câu nói "Thích" của Kokone lúc đó. Và cảm xúc nơi đáy mắt cô ấy sau đó...

"...Kokone, cậu thật sự không nhớ gì à?"

"Ờ thì, cái đó, ký ức mơ hồ lắm..."

Nhìn bộ dạng hối lỗi xoa xoa hai đầu ngón tay của nhỏ, tôi thở dài thườn thượt.

"...Cấm Kokone uống rượu cả đời nhé."

"C-Cả đời thì hình phạt nặng quá không ạ!?"

2

"Nè, tớ vẫn nghĩ là thích đó!"

"Hảả!? Ai thích ai cơ!?"

Tại cái bàn cạnh cửa sổ ở quán ăn gia đình quen thuộc, dưới ánh nắng hè gay gắt chiếu vào cũng không nóng bằng nhiệt huyết của Ibu đang chồm người tới, tôi buột miệng hỏi lại bằng cái giọng the thé.

Tất cả là tại Kokone say xỉn rồi nói năng linh tinh. Kể từ hôm đó, cứ hễ rảnh rang là cái cảnh tượng ấy lại hiện về khiến lồng ngực tôi nhói lên nhói xuống với triệu chứng khó hiểu. Vậy mà nhìn sang bên cạnh, Kokone vẫn giữ bộ mặt bình thản như không có chuyện gì xảy ra khiến tôi bực mình ghê gớm. Cậu có biết tại ai mà tớ phải để ý từng tí một thế này không hả? Có tin tớ nhéo má cho không!

Ibu chẳng hề hay biết gì về nỗi lòng của tôi, hùng hổ nói tiếp:

"Ai là ai, là Orito đó!"

"...Orito-kun á?"

Ủa, cái tên hoàn toàn ngoài dự đoán.

"Thích chị chủ quán ấy!"

"Chị chủ quán?"

Nguy to, lại thêm một nhân vật ngoài dự đoán nữa, tôi hoàn toàn không theo kịp câu chuyện. Nhìn sang bên cạnh, Kokone cũng đang trưng ra bộ mặt hư vô, chứng tỏ cô nàng cũng chả hiểu mô tê gì. May quá, không phải mình tôi.

Hôm nay là ngày ba đứa hẹn đi chơi như đã hứa, vẫn theo lộ trình cũ là đi ngắm đồ rồi ghé quán ăn gia đình tán gẫu. Nhưng chủ đề Ibu vừa khơi mào với lời dẫn "Tớ có chuyện muốn nói" đã khiến hai người rớt đài ngay lập tức.

"...Ừm, tiện thể cho hỏi sao cậu nghĩ vậy?"

"Thì lúc làm thêm ấy, Orito trưng ra cái mặt khác hẳn bình thường... Tóm lại là, Orito thích chị chủ quán nên mới làm thêm ở đó! Mặt cậu ấy viết rõ thế kia mà!"

"Hả..."

Mặt mũi thế nào cơ chứ... tôi thầm nghĩ, nhưng nhìn thái độ kiên quyết của Ibu thế này, nói lỡ lời khéo lại đổ thêm dầu vào lửa.

"Mà, tớ hiểu là Ibu-san thích Orito-kun nên mới..."

Tôi định nói đỡ, nhưng Ibu lại nghiêng đầu ngạc nhiên: "Ủa?".

"Hình như tớ chưa từng nói với Jill-chan là tớ thích Orito nhỉ?"

A... Đúng là chuyện "Ibu thích Orito" tôi nghe được khi là "Hoshimi", chứ chưa từng nghe khi là "Jill". Tác hại của việc dùng hai thân phận là đây...!

"À, ừm, thì đấy, ...người đang yêu thì nhìn là biết mà?"

"Ghê nha, Jill-chan, chẳng lẽ cậu dày dặn kinh nghiệm tình trường...!?"

Tôi buột miệng nói bừa, ai dè Ibu tin sái cổ. Điểm này giống Kokone ghê. ...Mà nói đến thế về Orito thì ai chả lờ mờ đoán ra?

"Chuyện này chỉ có thể nhờ bậc thầy tình yêu Jill-chan thôi!"

Ibu chồm hẳn qua bàn, nắm lấy tay tôi. Danh hiệu gì nghe phèn thế!?

"Lúc làm thêm, cậu dò hỏi khéo léo quan hệ giữa Orito và chị chủ quán giúp tớ được không?"

"Không không không, dò hỏi là sao!?"

Bị giao nhiệm vụ bất ngờ, tôi thốt lên thảm thiết. Bậc thầy tình yêu thì liên quan gì! Chỉ là tiện đường công tác thôi mà!

Thấy tôi có vẻ không hứng thú, Ibu xụ mặt xuống.

"...Tại vì, mấy mối quan hệ trong trường thì tớ còn can thiệp, điều hướng hay phá đám được, chứ ngoài trường thì chịu chết."

Sao nghe từ miệng thiếu nữ đang yêu toàn mấy từ ngữ sặc mùi nguy hiểm thế này... Ơ, tình yêu con gái thời nay toàn âm mưu thủ đoạn thế sao? Sợ thế...

"Orito cũng nổi tiếng, nghe nói được tỏ tình mấy lần rồi mà chẳng hẹn hò với ai... Nếu nghĩ là do cậu ấy có người thương bên ngoài trường thì hợp lý quá còn gì... Cái đồ thích lái máy bay... Đồ sát thủ diệt quý bà...!"

"Này, đừng có đoán già đoán non thế chứ?"

Đoạn cuối sặc mùi định kiến rồi đó? Mà sao cậu thích đặt mấy cái biệt danh kỳ quặc vậy...

"Vậy để xác nhận sự thật, nhờ cả vào Jill-chan đấy."

Như bắt được vàng, Ibu cúi đầu nhờ vả. Hự, không ngờ mình lại tự lấy đá ghề đường mình...

"...Haizz, hiểu rồi, tớ sẽ thử xem. Nhưng không hứa là thành công đâu nhé?"

"Hoan hô! Cảm ơn Jill-chan! Cậu đúng là nữ thần!"

Ibu mừng rỡ nắm tay tôi lắc lấy lắc để, còn tôi thì chỉ thấy phiền phức sắp ập đến.

...Mà từ lúc vào chủ đề này, Kokone câm nín luôn, không nói nửa lời.

~*~

Và thế là đến ngày đi làm tiếp theo tại "Hapibiba".

Tôi cứ nhìn chằm chằm vào Orito đang làm bánh sandwich...

"...Này, Jill-chan? Tớ làm gì sai à? Hôm nay cậu nhìn tớ ghê thế."

"Hả, không, cái này là..."

Vừa nhận đĩa bánh sandwich, tôi vừa cuống cuồng nghĩ lý do.

"À ừm... thật ra tớ biết xem tướng số đấy."

"Tướng số chứ không phải chỉ tay à? Nghe lạ ha. Thế tướng tớ thế nào?"

"Hả? À... ừm... Tướng gặp nạn vì phụ nữ?"

"Nghe giống mấy tay thầy bói lừa đảo ghê!"

Trả lời đại khái xong tôi cũng tự cười trừ. Dạo này ngoài thói quen giả gái còn thêm tật nói dối nữa hay sao ấy?

Tuy nhiên, dù có diễn vai thầy bói dỏm để quan sát Orito thì cũng chẳng thu hoạch được gì nhiều. Đúng là như Ibu nói, lúc làm thêm cậu ta có vẻ mặt khác hẳn cái vẻ "trẻ trâu" hời hợt ở trường, trông nghiêm túc hơn hẳn. Nhưng mà đi làm nhận lương thì nghiêm túc hơn lúc bình thường cũng là lẽ đương nhiên thôi.

...Quả nhiên, chỉ quan sát thì chẳng biết được gì.

Mang bánh sandwich ra cho khách xong, tôi quay lại quầy, vừa rửa đống bát đĩa trong bồn vừa bắt chuyện với Orito.

"Thế, Orito-kun có tướng gặp nạn vì phụ nữ có đang thích ai không?"

"Ủa, vẫn tiếp tục chủ đề bói toán hả?"

Tôi định lái sang chuyện tình cảm một cách tự nhiên, nhưng Orito chỉ cười khổ. Tưởng lái mượt lắm rồi chứ.

"Người thích hả... Hiện tại thì không có đâu."

"Hể~? Tớ nghe Ibu-san nói ở trường cậu nổi tiếng lắm mà?"

"Không không, làm gì có? Mà Jill-chan mới là người được hâm mộ chứ? Dễ thương thế kia mà."

"Hề, a, thì cũng có?"

Vừa khiêm tốn vừa tâng bốc đối phương một cách khéo léo. Tôi biết tính cậu ta không xấu, nhưng không ngờ lại dẻo miệng thế này... Mà tôi trả lời cái kiểu "thì cũng có" là sao! Khác gì con nhỏ chảnh chọe tự kiêu về nhan sắc không! Dù tôi là con trai!

"Đó, kiểu 'thì cũng có' đó, Jill-chan ngầu thật đấy."

Ấy vậy mà câu trả lời kiêu ngạo của tôi lại được lòng Orito mới lạ chứ.

"Cậu có cái 'chất' riêng, kiểu không màu mè giả tạo, tớ thấy nể thật."

"Không, cậu khen thế tớ ngại lắm..."

Sao Orito cứ đánh giá tôi cao quá vậy. Nhưng mà được khen dễ thương thì vẫn vui hơn là ngầu đấy nhé?

"Nói về khía cạnh đó thì tớ cũng khá nể phục cửa hàng trưởng."

"Cửa hàng trưởng á?"

Orito liếc nhìn về phía cánh cửa dẫn vào kho, giọng nhỏ hẳn đi. Tự nhiên cậu ta nhắc đến cửa hàng trưởng dù tôi chưa mớm lời, chẳng lẽ cậu ta để ý chị ấy thật như lời Ibu nói? Tôi bắt đầu đề phòng.

"Này Jill-chan, cậu nhớ ý nghĩa tên quán này không?"

"Ừm, là nơi trú ẩn hạnh phúc, đúng không?"

"Đúng rồi. Nói toạc ra là chỗ trốn. Mà cái đó không chỉ dành cho khách đến đây đâu, mà với cả nhân viên như tớ cũng thế."

Orito nheo mắt, ngón tay lướt trên mặt quầy gỗ dày cộp, nơi bày những chai rượu.

"Tớ tình cờ thấy quán này trên mạng xã hội hồi lớp 9. Ban đầu đến như một người khách, thấy 'quán này được phết'. Hồi đó có nhiều chuyện xảy ra, cả ở nhà lẫn ở trường đều ngột ngạt. Chỗ này có chị chủ như thế đó. Một thằng nhóc cấp hai gọi mỗi ly nước rồi ngồi lì ở đây mà chị ấy cũng chẳng khó chịu, còn bảo 'Cũng có lúc muốn trốn đi đâu đó một mình ha'. Chị ấy không phủ nhận việc chạy trốn, điều đó làm tớ thấy nhẹ nhõm hẳn."

Vừa nói, Orito vừa nhìn về phía một chỗ ngồi sát tường. Chắc đó là chỗ cậu ta ngồi lần đầu tiên đến quán.

"Tớ hỏi sao lại đặt tên quán là nơi trú ẩn, chị ấy bảo 'Đó là thứ ngày xưa chị từng mong muốn'. 'Nên giờ chị muốn mang nó đến cho ai đó đang cần'. Trông thì tùy tiện thế thôi nhưng bên trong chị ấy có một cái 'cốt' rất vững, lại còn mở được cả quán thế này, ngầu thật sự. Thế là lên cấp ba tớ xin vào làm, từ khách thành nhân viên, nhưng nơi này vẫn mãi là chỗ trốn của tớ."

Gương mặt Orito khi nói những lời đó trông dịu dàng đến lạ, khiến tôi buột miệng:

"...Cậu thích cửa hàng trưởng nhỉ."

Lời nói cứ thế tuôn ra.

"Thích thì... à, ừ, nếu là thích kiểu con người với nhau thì đúng là thế."

Orito vừa phân bua vừa ngoái lại nhìn về phía kho lo lắng: "Ua, bả không nghe thấy đâu nhỉ?".

Dù sao thì, qua câu chuyện vừa rồi cũng đủ thấy Orito có hảo cảm với cửa hàng trưởng. Được cứu rỗi lúc khó khăn thì nảy sinh tình cảm cũng là lẽ thường. Xin lỗi Ibu nhé, nhưng có vẻ phải báo cáo là "Hình như Orito thích cửa hàng trưởng thật" rồi.

Chán ghê... Giờ làm sao đây, nhỡ đâu cô nàng lại nhờ "Thế cậu chia rẽ uyên ương giúp tớ nhé?" thì toi...

Để xua đi cái tưởng tượng đen tối đó, tôi hỏi điều mình đang thắc mắc.

"Mà cậu bảo bây giờ nơi này vẫn là 'chỗ trốn'..."

Tôi hỏi cậu có chuyện gì phiền lòng sao, Orito thoáng nhíu mày như thể lỡ lời, rồi nở nụ cười nhạt thếch để che giấu.

"Phiền muộn gì đâu, không có gì to tát cả. ...Chỉ là, thỉnh thoảng thấy ngột ngạt thôi. Ở nhà hay ở trường, cái vai diễn được kỳ vọng... không hẳn là diễn, nhưng cảm giác cứ lệch dần khỏi con người thật. Nhưng ở đây thì tớ không cần phải nghĩ đến mấy chuyện đó."

Nói xong, Orito như sực tỉnh, gãi đầu.

"Mà nói mấy cái này cậu cũng chẳng hiểu đâu nhỉ, làm khó cậu quá. Ở đây tớ cứ hay bị thả lỏng, thành ra lại than vãn với Jill-chan. Quên đi nhé."

"...Không, tớ hiểu mà."

"Hả?"

"Tớ hiểu. Vì cũng có lúc tớ suy nghĩ giống vậy."

Đó không phải là lời nói hùa, mà là lời thật lòng.

Chưa nói đến chuyện tôi đang diễn hai vai trước mặt Orito, nhưng cảm giác đó với tôi không hề xa lạ. Một Hoshimi Jirou giả gái, không thể để lộ ở trường, chắc chắn không ai mong đợi. Và một Hoshimi Jirou nam sinh, bạn bè thân thiện, hòa đồng với tất cả mọi người mà xã hội mong đợi.

Cả hai đều là tôi, nhưng khi ở hình dạng này thì phải đè nén, nhốt chặt hình dạng kia lại. Những lúc đó, sự tồn tại của bản thân trở nên hời hợt, giả tạo đến lạ lùng.

Từ khi bị Kokone phát hiện chuyện giả gái - trước mặt cô ấy tôi không phải là một trong hai, mà là sự hòa trộn của cả hai, là con người gần với bản chất thật nhất - thì những khoảnh khắc như vậy cũng ít đi. Có lẽ, với Orito, "Hapibiba" và cửa hàng trưởng cũng giống như Kokone đối với tôi, là một điểm tựa - hay nói cách khác, là "nơi trú ẩn".

"Bất ngờ ghê. Không ngờ Jill-chan cũng nghĩ như thế."

"Tớ mới thấy bất ngờ về Orito-kun đấy. Nghe Ibu-san bảo cậu là trai hư sát gái mà."

"Thao túng ấn tượng ghê quá nha!"

Vừa đùa cợt, tôi vừa cảm thấy một chút cảm thương xen lẫn cô đơn. Tôi hay nói chuyện với Orito ở trường, cứ tưởng là bạn thân nhất rồi. Vậy mà tôi chẳng biết gì về những uẩn khúc trong lòng cậu ấy. Chỉ kết giao hời hợt bên ngoài mà đã cho là đủ.

Trước đây, có lẽ tôi thấy thế là được rồi. Bản thân tôi cũng ôm giữ bí mật, làm sao có thể trải lòng với ai được. Không cần thiết. Nhưng giờ đây, tôi lại nghĩ giá mà mình biết được khía cạnh này của Orito sớm hơn.

Chắc chắn là do gặp gỡ Kokone và nhìn cô ấy ở cự ly gần nhất. Một đứa con gái nhút nhát, ăn nói vụng về, giao tiếp kém cỏi, là một "inkya" chính hiệu, vậy mà lại dám va chạm trực diện với tôi và Ibu, chắc chắn tôi đã bị cô ấy cảm hóa rồi.

Vì thế, tôi quyết định bước thêm một bước. Một bước mà nếu là tôi trong hình hài con trai bình thường sẽ ngần ngại.

"...Vậy thì, từ giờ tớ sẽ là 'nơi trú ẩn' cho Orito-kun nhé."

"Hả?"

Từ bên trong quầy, tôi thì thầm như đang chia sẻ vị trí của căn cứ bí mật.

"Chuyện không thể nói ở nhà hay ở trường, cậu có thể nói ở đây đúng không? Vậy thì, tớ sẽ là người lắng nghe cậu."

Nhìn Orito đang há hốc mồm ngẩn tò te, tôi đưa ngón trỏ lên môi, mỉm cười tinh nghịch.

"'Nơi trú ẩn' mà, càng nhiều càng tốt chứ sao?"

IMG

Cậu ta đỏ bừng mặt, đưa tay vò rối mái tóc.

"...Này, có ai bảo Jill-chan 'quyến rũ ngầm' lắm không?"

"Hả, sao cơ?"

Tôi nghiêng đầu không hiểu ý câu hỏi, Orito nhìn tôi như thể nhìn sinh vật lạ.

"Không tự giác à... thế thì đáng sợ thật..."

Orito lầm bầm, trên mặt vẫn còn vương chút đỏ ửng, có lẽ do vừa trút bầu tâm sự. Nghĩa là sao?

"Không, nhưng mà, cảm ơn Jill-chan. ...Từ giờ nhờ cậu giúp đỡ nhé."

"Ừm, mong được giúp đỡ."

Tôi cười đáp lại, cậu ấy lảng tránh ánh nhìn một cách gượng gạo. ...Ủa, sao khoảng cách lại xa ra thế này.

"---Nàyyyy, hai bạn trẻ, có làm việc không đấyyyy?"

Cánh cửa kho mở ra cạch một tiếng, cửa hàng trưởng xuất hiện.

"Đang làm việc mà chị."

"Tại chẳng có khách nên rảnh quá đó chị ơi."

Hai đứa tôi cùng đùa lại, cửa hàng trưởng cười khổ.

"Thiệt tình mấy đứa nhân viên này... Vậy thì Jill-chan, ra ngoài mời khách!"

"Hảả!?"

Chị ấy treo cái bảng nhỏ có tên quán lên cổ tôi. Cô bé (cậu bé) biển hiệu là nghĩa đen luôn hả!?

3

"──Đấy, kết quả sau mấy buổi làm thêm tớ cạy miệng Orito mới ra được chừng đó thông tin đấy."

"Đỉnh quá! Jill-chan đúng là có tài! Thiên tài! Đáng yêu xỉu!"

"Gớm, chưa đến mức đó đâu. Nhưng cậu cứ khen thêm đi, tớ nghe chưa đã."

Trong cuộc họp chiến lược lần thứ ba tại quán ăn gia đình, tôi đang tắm mình trong cơn mưa lời khen của Ibu. Kể từ hôm đó, cứ mỗi lần đi làm, tôi lại tìm cách hỏi dò về mẫu phụ nữ Orito thích, cố gắng khéo léo nhất có thể để không bị nghi ngờ.

"Cậu thích con gái ăn mặc kiểu nào?"

"Thời trang á? ──Hừm, sao nhỉ, kiểu trông nó bồng bềnh, nhưng vẫn phải toát lên nét thanh lịch ấy."

"......French Girly hả?"

"À, chuẩn luôn, kiểu đấy đấy!"

Hay là:

"Cậu thích tính cách thế nào?"

"Tính cách à...... Chắc là tớ thích ai đó có sự tương phản một chút."

"......Kiểu bình thường thì tưng tửng, dễ tính nhưng thi thoảng lại rất cứng rắn ấy hả?"

"Đúng đúng, kiểu thế đó. Với lại thỉnh thoảng cũng có những khoảnh khắc trông thật ngầu nữa──"

Vân vân và mây mây. Phong cách thời trang French Girly, tính cách có sự tương phản (gap moe), tất cả những manh mối đó đều như mũi tên chỉ thẳng vào chị chủ quán. Chuyện này đúng là không còn nghi ngờ gì nữa.

......Chỉ là, có một điều khiến tôi hơi lấn cấn. Mỗi lần tôi lái câu chuyện sang chủ đề đó, Orito lại lảng tránh ánh mắt hoặc thái độ trở nên gượng gạo lạ thường. Mà thôi, con trai tuổi này ai chẳng thế, chắc xấu hổ khi nói chuyện yêu đương ấy mà.

"Hừm, quả nhiên trực giác của tớ đã đúng......"

Ibu nhấp một ngụm cà phê đá từ quầy tự phục vụ, nhăn mặt vì vị đắng rồi thốt lên.

"Không ngờ Orito lại thực sự thích chị chủ quán......"

Như bị lây lan cảm xúc, tôi cũng gật đầu với vẻ mặt nghiêm trọng.

"............Hả?"

"Hửm? Sao thế, Kokone?"

Nhìn sang bên cạnh, tôi thấy Kokone đang khẽ nhíu mày, nghiêng đầu thắc mắc.

"A, dạ không có gì, không phải chuyện gì to tát đâu ạ, chỉ là tớ thấy cứ lấn cấn thế nào ấy......"

"Lấn cấn gì cơ?"

"A, mọi người đừng bận tâm ạ."

Tôi khá tò mò không biết cô bé định nói gì, nhưng có vẻ chính chủ cũng khó diễn đạt thành lời nên tạm thời gác lại vậy.

Ibu rên rỉ ư hư một lúc rồi ngước lên nhìn tôi với ánh mắt kiên định.

"Việc này tớ chỉ có thể nhờ cậy mỗi Jill-chan thôi──"

Hả, đừng bảo cô nàng định nhờ "Cậu chia rẽ hai người họ giúp tớ nhé?" thật đấy chứ!?

Trong khi tôi đang thủ thế chuẩn bị đón nhận một yêu cầu quá quắt tiếp theo, thì Ibu bất ngờ cúi gập đầu xuống.

"──Jill-chan, xin hãy đào tạo tớ!"

Sự im lặng bao trùm. Và rồi──

""Hảảả!?""

Tiếng thốt lên đầy bối rối của tôi và Kokone vang lên cùng một lúc.

~*~

"──Tóm lại là, cậu muốn tớ giúp cậu lột xác thành 'cô gái phong cách French Girly đúng gu Orito' hả?"

"Đúng vậy! Tớ không rành về phong cách đó lắm, mà Jill-chan cũng từng giúp Shii-chan thay đổi hình tượng còn gì? Nên cậu giúp tớ một tay nhé?"

Trước mặt Ibu đang chắp tay cầu khẩn, tôi và Kokone đưa mắt nhìn nhau.

"......Cảm giác cứ đi đường vòng thế nào ấy nhỉ? Không phải cứ tỏ tình đàng hoàng sẽ nhanh hơn sao ạ......?"

Kokone - đại diện cho những người mù mờ về sự tinh tế trong các mối quan hệ - rụt rè giơ tay phát biểu.

"Tiện thể cho tớ hỏi, Kokone đã bao giờ tỏ tình với ai chưa......?"

Không có ý gì đâu, nhưng tôi hỏi để xác định độ tin cậy trong lời nói của cô bé. Nghe xong, cô bé nhìn tôi như thể nhìn người ngoài hành tinh.

"Một đứa 'inkya' đến bạn bè còn chẳng có thì làm sao mà đi tỏ tình được chứ ạ......?"

"A, ừ, xin lỗi nhé......?"

Sao tự nhiên nghe như thể tôi là người thiếu tế nhị vậy nhỉ? Thế mà lúc nãy dám mạnh miệng bảo Ibu 'tỏ tình đi' cơ đấy? Bộ là chuyên gia lý thuyết suông hả?

"Không, bảo tớ chủ động tỏ tình thì không được, hay nói đúng hơn là......"

"Hơn là?"

"Tự mình đi tỏ tình trước cảm giác như bị thua cuộc ấy, nên tớ không thích!"

"Ích kỷ vậy!?"

Ibu bĩu môi, quay ngoắt đi đầy bướng bỉnh. Gọi là ích kỷ hay lòng tự trọng đây...... Đúng là cái tuổi ẩm ương phức tạp mà, tôi ngán ngẩm.

"V-Với lại, hiện tại Orito đang thích chị chủ quán mà, nên nếu tớ làm cậu ấy để ý đến mình một chút rồi mới tỏ tình thì xác suất thành công sẽ cao hơn chứ?"

"Ưm, ừ thì, nói thế cũng có lý."

Dù luận điểm của Ibu nghe rõ mùi "chữa cháy", nhưng ngẫm lại cũng không sai. Giả sử hiện tại tâm trí Orito đang hướng về chị chủ quán một trăm phần trăm, thì Ibu có tỏ tình ngay bây giờ cũng gần như nắm chắc phần thất bại. Nếu vậy, việc tiếp cận bằng cách đánh trúng sở thích để giành lấy vài phần trăm sự chú ý của Orito cũng không phải là nước đi tồi.

──Tuy nhiên.

"......Tớ giúp thì cũng được thôi. Nhưng mà."

Tôi vẫn không thể gạt bỏ được nỗi băn khoăn rằng liệu chuyện này có thực sự ý nghĩa hay không. Như nhận ra sự do dự của tôi, Ibu cụp mắt xuống.

"Đúng là chỉ thay đổi vẻ bề ngoài hay phong cách thôi thì có lẽ chẳng có nghĩa lý gì. Nhưng tớ muốn làm tất cả những gì có thể...... Trước giờ tớ đã hơi chủ quan. Orito tuy nổi tiếng, nhưng tớ cứ nghĩ mình ở vị trí gần cậu ấy hơn các cô gái khác. Nhưng ngoài trường học ra vẫn còn nhiều mối quan hệ khác, và chuyện Orito hẹn hò với ai đó mà tớ không biết cũng chẳng có gì lạ cả...... Nghĩ kỹ thì đó là chuyện hiển nhiên, nhưng lần này tớ mới thực sự thấm thía."

Trên gương mặt Ibu khi kể lể với bờ vai cứng đờ là nỗi đau khổ xen lẫn sự nôn nóng không cam lòng từ bỏ.

"Thế nên tớ không thể ngồi yên được nữa. Tớ thích Orito, nên dù có thể là vô ích, tớ vẫn phải thử. Có thực sự vô ích hay không thì phải làm mới biết được chứ?"

Đôi mắt cô nàng nhìn thẳng vào tôi khi nói câu đó chứa đựng một tia sáng mạnh mẽ và thẳng thắn. Bị nhìn bằng ánh mắt đó thì làm sao mà từ chối được chứ.

"......Được rồi. Đã làm thì phải làm cho tới bến đấy nhé!"

"Tuân lệnh!"

Tôi và Ibu cùng giơ nắm đấm lên trời. Bên cạnh đó, Kokone lên tiếng:

"A, ơ, tớ không giúp được gì...... t-tớ là người thừa sao......?"

Thấy im hơi lặng tiếng nãy giờ, hóa ra cô bé đang nhìn chúng tôi với đôi mắt rưng rưng như chú cún bị bỏ rơi.

"Không không! Kokone sẽ là, ừm──Quan sát viên!"

"Đúng đúng, tớ muốn nhờ Shii-chan đưa ra những lời khuyên khách quan và công tâm!"

~*~

"──Nào, vậy trước tiên chúng ta phải xác định lại xem rốt cuộc 'French Girly' là cái gì đã nhé. Xin mời cô Kokone!"

Rời khỏi quán ăn gia đình, chúng tôi di chuyển đến Shibuya 10Q, thánh địa của những bộ cánh dễ thương. Bị tôi chỉ tay gọi tên, Kokone đảo mắt bối rối:

"Ơ, dạ, ......là kiểu con gái...... Pháp ạ?"

Trả lời câu hỏi bằng một câu hỏi khác. ......Quả nhiên bắt cô bé trả lời ngay thì hơi quá sức rồi.

"Đầu tiên, phong cách Girly là kiểu thời trang sử dụng những món đồ ngọt ngào như bèo nhún, ren, hay nơ đúng không? Thêm vào đó chất Pháp ── tức là cảm giác Paris, thì sẽ thành French Girly. Tóm lại là phong cách kiểu 'Parisienne'!"

"Pa-ri-dăng......?"

"Parisian là tên một loại bánh mì nhé."

Bộ cô đang đói hả?

"Nhưng nói là Parisienne thì tớ cũng chưa hình dung ra lắm."

Mặc kệ cô nàng âm u đang đói bụng, Ibu cũng làm vẻ mặt chưa hiểu lắm.

"Thì Parisienne cũng chỉ là hình ảnh tượng trưng thôi. Khi phối đồ thực tế, điều quan trọng là thêm 'sự trưởng thành, thanh lịch' vào yếu tố 'Girly'."

"Ưm...... Tự tớ nói ra thì hơi kỳ, nhưng tớ thực sự không hợp với phong cách Girly đâu, có ổn không đấy? Cảm giác mặt tớ nét hơi sắc sảo, hay nói đúng hơn là hơi dữ, nên mặc đồ ngọt ngào quá nhìn cứ sao sao ấy. Dáng người tớ lại thuộc hệ Straight (dáng thẳng), mặc đồ bồng bềnh không hợp chút nào."

Cầm chiếc áo blouse đầy bèo nhún lên, Ibu than thở. Cũng đúng, mắt Ibu là kiểu mắt phượng sắc sảo, thuộc hệ mỹ nhân hơn là dễ thương, nên so với trang phục thiếu nữ, cô nàng hợp với những bộ đồ tôn dáng trưởng thành thường ngày hơn.

Hơn nữa, những món đồ Girly như bèo nhún, tay phồng, váy xòe sẽ rất hợp với những người có khung xương mảnh mai hệ Wave (dáng lượn sóng), nhưng với người hệ Straight có cơ thể đầy đặn hơn, mặc đồ có độ phồng sẽ dễ bị trông béo hơn. Đó là lý do trang phục thường ngày của Ibu đa phần là đồ vừa vặn, tôn lên đường cong cơ thể.

Tuy nhiên.

"Chính vì cậu không giỏi mặc đồ Girly nên tớ mới đề xuất French Girly cho cậu đấy, Ibu!"

"Cho tớ á? Thật không?"

"Thực ra, có những điểm trong phong cách thường ngày của cậu có thể áp dụng ngay được, nên tớ nghĩ độ tương thích khá cao đấy."

Chỉ tay vào bộ đồ của Ibu đang nhíu mày nghi ngờ, tôi tuyên bố.

"Nói thẳng luôn, sự 'trưởng thành' của French Girly cực kỳ hợp với kiểu phối đồ Monotone (đơn sắc)!"

Hôm nay cô nàng mặc một chiếc quần ống loe màu trắng, phối cùng áo thun đen thiết kế vạt chéo (cache-coeur) giúp khoe khéo phần xương quai xanh, tạo nên một tổng thể đơn sắc. Ibu vốn hay phối hai màu này trong trang phục thường ngày, nên yếu tố đó hoàn toàn có thể tận dụng cho phong cách French Girly.

"A~, đúng là ngẫm lại thì tớ hay mặc đồ Monotone thật."

Nhìn xuống trang phục của mình, Ibu gật gù.

"Ví dụ như chiếc áo blouse tay và cổ đầy bèo nhún ngọt ngào mà cậu cầm lúc nãy, nếu phối với món đồ cũng ngọt ngào nốt ── ví dụ như chiếc váy xòe màu hồng này thì sẽ bị 'ngọt quá đà', nhưng mà..."

"Eo, cái đó chắc chắn không hợp với tớ rồi."

Vừa nói vừa ướm thử áo và váy lên người, Ibu lè lưỡi làm mặt xấu.

"......Jill-chan, có vẻ hợp với cậu đấy."

Bên cạnh, Kokone lẩm bẩm với ánh mắt rực lửa, nhưng vì không phải chủ đề chính nên tôi lờ đi.

"Nhưng, nếu thay phần dưới bằng chiếc váy chữ A màu đen này thì sao? Ấn tượng thay đổi hẳn đúng không?"

"......Đúng thật, bớt ngọt đi nhiều rồi."

"......Cảm giác trưởng thành hơn hẳn ạ."

Thay chiếc váy xòe hồng bằng váy chữ A đen, cả hai cô nàng đều gật gù tán thành.

"Chỉ cần có màu đen là cả bộ đồ sẽ được cân bằng lại, nên khi phối với đồ Girly sẽ tạo ra sự trưởng thành vừa đủ."

"Ưm, nhưng tớ vẫn cảm giác chất Girly đang lấn át......"

"Nếu vậy thì khoác thêm một chiếc cardigan đen bên ngoài áo blouse, hoặc đổi áo blouse sang thiết kế trầm hơn một chút."

Chiếc cardigan dù có cổ lớn và hơi điệu đà nhưng nếu chọn màu đen giống váy thì vẫn tạo được vẻ ngoài sang trọng (chic). Nếu sợ cả cây đen trông quá tối, tôi lấy thêm một chiếc áo blouse thiết kế đơn giản nhưng có nơ ở cổ để tạo điểm nhấn Girly. Chọn loại ít bèo nhún và cổ đứng (stand collar) sẽ nhấn mạnh được chiều dọc (I-line), giúp người mặc không bị trông béo lên.

"Ra là vậy...... Được nhìn thực tế nhiều cách phối thế này, tớ bắt đầu cảm thấy mình cũng có thể mặc French Girly rồi."

Ibu khẽ gật đầu như tự trấn an bản thân, rồi nhìn quanh cửa hàng một lần nữa.

"Không nhất thiết phải cố định ở Monotone, cậu có thể dùng áo khoác jacket để tạo nét trưởng thành cũng được mà. Nên dù Ibu có không giỏi mặc đồ Girly cũng không sao đâu."

Tôi đứng bên cạnh, mỉm cười động viên cô nàng. Thế nhưng.

"......A, ừm, nhưng mà cái đó──"

Bất chợt, một giọng nói rụt rè vang lên. Quay sang, tôi thấy Kokone đang cúi gầm mặt, miệng mở ra rồi lại ngậm vào vẻ lưỡng lự vài lần, rồi mới nói:

"──Cái đó, khác với 'phong cách yêu thích của Seira-chan' đúng không......?"

Kokone hỏi với giọng điệu rụt rè như đang chỉ ra một lỗi sai trong bài kiểm tra mà chính mình cũng không chắc chắn. Ibu nhìn cô bé với ánh mắt ngạc nhiên.

"A, ừm, tớ biết là mình đang nói chuyện mất hứng...... Nhưng mà Seira-chan, hôm trước cậu đã nói mà? Cậu thích 'những bộ đồ hợp với mình', 'những bộ đồ khiến mình trông đẹp nhất', và nhờ thế mới có phong cách hiện tại...... Vậy mà giờ lại chọn quần áo dựa trên sở thích của Orito-kun, thì liệu có ổn không, tớ cứ nghĩ mãi......"

Giọng Kokone nhỏ dần, nhưng ánh mắt cô bé lại toát lên sự kiên định lạ thường.

"Cái đó...... đúng là tớ đã nói vậy."

Ibu gật đầu mơ hồ, như thể không hiểu Kokone đang muốn ám chỉ điều gì. Trước đây, Ibu luôn chọn đồ dựa trên tiêu chí 'hợp với bản thân' và yêu thích phong cách đó ── kết quả là tạo nên hình ảnh Ibu của hiện tại. Giờ đây, cô nàng lại định mặc những bộ đồ Girly mà bản thân nghĩ là không hợp chỉ vì Orito.

Với Kokone, điều đó có lẽ trông giống như Ibu đang từ bỏ cảm xúc 'yêu thích' của chính mình vậy.

"Cái đó, tớ, gần đây mới lần đầu tiên có thể mặc những bộ đồ mình thích──muốn mặc...... Trước đó tớ lúc nào cũng để ý ánh mắt người khác nên không thể mặc đồ mình thích được...... Thế nên, việc Seira-chan phải từ bỏ phong cách yêu thích của mình vì ai đó, tớ cảm thấy có gì đó không đúng......"

"Shii-chan......"

Chắc chắn là vì Kokone đã kìm nén cảm xúc 'yêu thích' của mình quá lâu nên mới nhạy cảm với điều này đến thế. Cô bé không muốn Ibu phải trải qua nỗi khổ mà mình từng chịu đựng, nên dù lời lẽ còn vụng về, cô bé vẫn cố gắng truyền đạt hết lòng mình.

"......Đúng là những gì Shii-chan nói rất đúng. Tớ thích phong cách hiện tại của mình, và nghĩ nó hợp với tớ nhất. Nhưng mà, tớ cảm thấy cứ giữ nguyên con người hiện tại thì không ổn, nên──giống như Shii-chan vậy, tớ cũng muốn thay đổi!"

Có lẽ bị tác động bởi sự thẳng thắn đến vụng về của Kokone, giọng phản bác của Ibu cũng trở nên đầy nhiệt huyết. Nhưng cứ để hai người đối đầu trực diện thế này thì sẽ chẳng đi đến đâu cả.

"Ư, nh-nhưng mà......"

"──Này này, hai người bình tĩnh chút được không?"

Tôi cố gắng chen vào giữa với giọng điệu nhẹ nhàng nhất có thể để không kích động họ. Nhưng mà,

"C-Chính Jill-chan trước đây cũng từng nói mà? Rằng hãy mặc những gì mình muốn mặc ấy."

"Nhưng Jill-chan đã bảo sẽ giúp tớ rồi mà!?"

Cả hai đồng loạt quay sang ép tôi vào đường cùng. Ui cha, không khí này mà nói sai một câu là chết dở...... Tôi hắng giọng một cái, mở lời để xoa dịu hai cái đầu nóng. Lúc này cần một câu nói có thể giúp cả hai bình tĩnh lại!

"──Thực ra thì... thời trang ấy mà, thế nào chẳng được?"

"Jill-chan!? Sao tự nhiên cậu lại hời hợt thế hả!?"

"C-Cái người lẽ ra phải khó tính nhất về thời trang sao lại nói thế ạ!?"

Ủa, hình như tôi đổ thêm dầu vào lửa rồi? Chọn sai từ rồi sao?

"Không không, ý tớ không phải thế. Ý tớ là 'cứ mặc phong cách mình thích là được, không phải sao?'"

"V-Vậy thì quả nhiên là..."

Tôi vội vàng đính chính, Kokone liền hùa theo.

"Không, tớ cũng không có ý bảo quan điểm của Kokone là đúng hoàn toàn."

"Không phải ạ?"

Gương mặt Kokone như thể bị đồng đội phản bội.

"Dù là phong cách mình thích hay không thích, thì cứ làm theo ý mình muốn là được, tớ muốn nói là thế."

"............? Cậu đang nói gì thế......?"

Kokone vận hết công suất não bộ một lúc, nhưng cuối cùng lại nhìn vào hư không với vẻ mặt trống rỗng.

"Jill-chan? Cậu nói dễ hiểu hơn chút được không?"

Ibu cũng có vẻ bối rối, nên tôi quyết định giải thích kỹ hơn.

"Vốn dĩ tớ thấy xuất phát điểm của Kokone và Ibu đã khác nhau rồi. Với Kokone, thời trang là vì bản thân, còn với Ibu, thời trang là vì bản thân nhưng đồng thời cũng là để cho người khác ngắm nữa, đúng không?"

Vì bản thân, và để cho người khác ngắm, tôi giơ hai ngón tay lên minh họa.

"Kokone thì đơn giản. Cậu ấy muốn mặc đồ mình thích ── đồ dễ thương, nên cậu ấy mặc phong cách đó. Cái này không liên quan đến ánh mắt người khác, tiêu chuẩn nằm ở bên trong bản thân cậu ấy."

Tôi dùng ngón trỏ phải chỉ vào ngực Kokone.

"Nhưng Ibu thì khác. Đồ hợp với mình, đồ giúp mình trông đẹp hơn ── những cái này quan trọng ở chỗ nó phản chiếu thế nào trong mắt người khác, nên tiêu chuẩn không chỉ nằm bên trong mà còn ở bên ngoài nữa."

Tôi dùng ngón trỏ trái vẽ một vòng bao quanh người Ibu.

"Tớ nghĩ chẳng có cái nào là đúng tuyệt đối cả. Thời trang không có đáp án chính xác, rốt cuộc điều quan trọng nhất là bản thân mình muốn làm gì vào thời điểm đó thôi. Mặc đồ mình thích vì bản thân, hay mặc đồ hợp với mình để được ai đó khen ngợi, thì cái nào cũng được cả. Lý do chọn quần áo làm gì có chuyện cái nào cao sang hơn hay đúng sai đâu. Mỗi người có một cách tiếp cận thời trang riêng, và cách chọn 'bộ đồ muốn mặc' cũng muôn hình vạn trạng mà."

Hơn nữa, tôi cười tinh nghịch và nói tiếp. Nói chuyện triết lý quá cũng nặng nề.

"Gu ăn mặc cũng thay đổi xoành xoạch mà, nói trắng ra thì mỗi ngày mặc một phong cách khác nhau cũng có sao đâu? Nên đừng suy nghĩ phức tạp quá, cứ mặc 'bộ đồ mà bản thân lúc đó muốn mặc' là được. Biết đâu làm thế lại tìm thấy một con người mới mà mình chưa từng biết thì sao. Cứ nhốt hết khả năng của bản thân trong mấy bộ quần áo cũ thì phí phạm lắm!"

Đúng không? Tôi mỉm cười, hai cô nàng nhìn nhau có chút ngập ngừng. Sau đó,

"......Đúng thật, tớ, có lẽ đã tự mặc định là phải mặc đồ mình thích...... Đã là đứa 'inkya' mù tịt về thời trang từ quá khứ đến hiện tại mà còn lên mặt dạy đời người khác, tớ đúng là chẳng ra gì......"

Kokone quay ngoắt 180 độ sang chế độ tự hủy. Cô nàng này vẫn cứ hở ra là suy nghĩ tiêu cực......

"Nhưng mà, Shii-chan đã nói vậy vì nghĩ cho tớ mà. Tớ vui lắm."

"Se-Seira-chan......"

Không màng đến luồng khí ảm đạm của "đứa âm u", Ibu nắm chặt lấy tay Kokone. Kokone cũng giãn cơ mặt, có vẻ không hề khó chịu chút nào.

──Thế này là tôi có thể yên tâm bắt đầu công cuộc đào tạo Ibu rồi.

"Vậy thì, lần này chúng ta cùng đi tìm bộ cánh French Girly hợp với Ibu nào!"

Tuân lệnh! Ibu hô to đầy hào hứng, bàn tay vẫn đang nắm lấy tay Kokone giơ lên cao, khiến Kokone cũng ngượng ngùng lẩm bẩm theo: "T-Tuân lệnh......!"

~*~

"Kính chào quý khách. Mời anh chị ngồi bàn này ạ."

Tôi nở nụ cười tươi rói với những vị khách vừa đẩy cánh cửa gỗ kêu kẽo kẹt bước vào, rồi dẫn họ vào bàn. Sau đó, tôi lấy order của một nhóm khách khác đang chờ và truyền lại cho Orito đang đứng bếp trong quầy.

Hôm nay cũng như mọi ngày, tôi buộc tóc đuôi ngựa, váy tạp dề đung đưa, đi lại thoăn thoắt trong quán "Happy Bivouac". Không đến mức bận tối mắt tối mũi, nhưng so với vị trí nằm trong góc khuất thì lượng khách cũng khá khẩm. Vào giờ cao điểm buổi trưa, chị chủ quán cũng phải từ trong kho ra đứng quầy phụ giúp.

Buổi chiều trôi qua êm đềm, khi quán đã vãn khách.

Cánh cửa ra vào rên lên một tiếng, Kokone ló đầu vào.

──Và rồi, bước theo sau cô bé một cách ngập ngừng là một thiếu nữ.

Đôi chân đi tất cao cổ và giày cao gót đen mũi vuông vươn ra từ chiếc váy họa tiết răng sói (houndstooth) dài trên gối. Bên trên là chiếc áo blouse trắng bèo nhún cổ đứng, phối cùng áo khoác jacket mùa hè viền trắng trên nền đen, tạo nên một bộ trang phục French Girly vừa dễ thương vừa trưởng thành.

IMG

Thiếu nữ ấy ── Ibu, ngồi xuống chiếc bàn tôi vừa dẫn tới, ngước mắt nhìn tôi dò xét.

"K-Kỳ lắm hả?"

"Không đâu, dễ thương lắm á!"

Tôi mỉm cười với Ibu đang bối rối chỉnh lại kiểu tóc xõa cài băng đô (katsusha), rồi thì thầm vào tai cô nàng.

"Thế nhé, tớ sẽ sắp xếp để Orito mang đồ ra cho cậu."

"......Ừm."

Ibu gật đầu cái rụp, rồi mím chặt môi.

Hôm nay Ibu đến quán để thực hiện chiến dịch 'Cho Orito thấy dáng vẻ đã thay đổi hình tượng để cậu ấy phải để ý đến mình'. Còn vai trò của Kokone là...... chẳng có gì cả.

Sau khi chuyển order của hai người vào trong, tôi giả vờ bận rộn đi lau mấy cái bàn trống và châm nước cho khách.

"Jill-chan──chắc đang bận rồi."

Tiếng Orito vang lên từ phía sau nhưng tôi làm bộ bận quá không nghe thấy. Vài giây sau liếc lại, thấy cậu ta đã rời quầy mang nước ra cho Ibu và Kokone. Tốt, mọi chuyện vẫn đúng kế hoạch.

Đến bàn của hai người, Orito thốt lên "Ái chà".

"Sao nay trông Ibu khác hẳn mọi khi thế?"

Tất nhiên không thể nói toẹt ra là "Thay đổi vì cậu đấy!", nên tôi im lặng vểnh tai lên nghe ngóng.

"Ư, ừm."

Ibu cựa quậy người không yên, rồi hít một hơi như thể đã hạ quyết tâm.

"Tại, tớ nghe nói...... Orito thích phong cách thời trang thế này......!"

Nói rồi, cô nàng nhìn chằm chằm vào cậu ta. Ồ, nước đi này táo bạo đấy chứ......!?

"Tớ á, hả............ A, chẳng lẽ──"

Sau một thoáng trầm ngâm, Orito cao giọng.

"Cậu nghe Jill-chan kể hả?"

"Ư, ừm."

"Vậy là, cậu cũng biết tình cảm của tớ rồi đúng không......?"

"Ư, ừm."

Thấy Ibu gật đầu gượng gạo, Orito gục đầu xuống thất vọng, thở dài thườn thượt "Haizzz".

"Ra vậy............ Nghe Jill-chan kể, nghĩa là đương nhiên Jill-chan cũng nhận ra rồi......"

"Hả? Ừ."

Ibu hơi bối rối trước giọng điệu yếu ớt của Orito nhưng vẫn gật đầu. Tình cảm của Orito...... ý là chuyện thích chị chủ quán ấy hả?

"Biết thế mà Ibu còn ăn mặc kiểu này đến trêu tớ......"

"Ừ............ Hả?"

Ibu đang gật đầu theo quán tính thì khựng lại, dấu chấm hỏi to đùng hiện lên mặt. Tôi đang rón rén lại gần nghe trộm cũng y hệt. Trêu chọc? Là sao?

"Khoan đã, Orito? Cậu đang nói──"

Ngắt lời Ibu đang định giơ tay ra, Orito ngẩng phắt dậy.

"Bị Ibu trêu thì thà tớ tự nói ra còn hơn. ────Êiii, Jill-chan."

"Hả? Nói cái gì?"

"Ơ? Gì cơ, tớ á?"

Thấy Orito quay lại vẫy tay cười tươi rói, tôi buột miệng kêu lên một tiếng ngớ ngẩn. Đáng lẽ phải làm Orito để ý đến Ibu trong bộ dạng đúng gu cậu ta chứ, sao tự nhiên lại lôi tôi vào?

Trước mặt tôi - kẻ đang hoàn toàn không theo kịp diễn biến, Orito vẫn giữ nụ cười hề hề đó và buông một câu xanh rờn.

"Thực ra là... tớ đang để ý Jill-chan đấy."

"............Hả?"

"Nên là nếu được thì hôm nào đi hẹn hò với tớ nhé?"

"Hẹn──!?"

Hẹn hò, ............là hẹn hò yêu đương ấy hả!?

Nơi khóe mắt, tôi thấy Ibu đang chết lặng nhìn về phía này. Phải rồi, người con trai mình thích lại đi mời người con gái khác hẹn hò ngay trước mặt mình, không sốc mới lạ......

......Mà khoan đã? Cậu ta vừa nói tỉnh bơ với cái giọng điệu nhẹ tênh đó, nhưng mà, đây là lần đầu tiên trong đời tôi được tỏ tình kiểu này đấy nhé!?

Lại còn là từ một thằng bạn thân nữa chứ──

Có lẽ vì cú sốc quá lớn khiến não bộ ngừng hoạt động, nên tôi đã lỡ gật đầu trước lời hối thúc của Orito mà không hề hay biết.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!