Chương 1401-1600

Chương 1590: Đây là đối thú cách vũ nhục a!

Chương 1590: Đây là đối thú cách vũ nhục a!

"Cự đại hóa, phân thân, tử vong khôi phục, bức độc ấn ký..."

Trần Thư không ngừng tính toán, trong lòng có chút phân vân. Nếu có thật nhiều điểm kỹ năng [Thần Cực] thì tốt biết mấy, bằng không đem toàn bộ thần kỹ lên tới cấp tối đa, anh thực sự cảm thấy mình có thể bắt đầu sắp xếp làm một nồi "Bách Hùng Đại Bổ Thang" luôn rồi.

"Phân thân? Cự đại hóa?"

Anh nhíu chặt lông mày, khóa chặt mục tiêu vào hai kỹ năng này. Hiện tại khế ước linh mạnh nhất là Thời Không Long Thỏ, nhưng vì mọi kỹ năng của nó đều không theo hệ thống cấp độ nên không thể sử dụng điểm kỹ năng này được. Cuối cùng, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, anh quyết định dồn điểm cho thần kỹ [Phân thân].

"Lần sau nhất định sẽ đến lượt mày..."

Trần Thư sờ đầu con Tiểu Hoàng đang ngơ ngác, rồi đem điểm kỹ năng [Thần Cực] nạp cho chiêu [Phân thân] của Husky. Ngay lập tức, tâm thần Husky chấn động, cơ thể bốc lên hào quang xanh thẳm cực kỳ huyễn hoặc. Với thực lực biến thái hiện giờ, việc hấp thụ nguồn năng lượng khổng lồ này không còn tốn quá nhiều thời gian.

Rất nhanh, bảng thông tin của nó đã thay đổi: [Cực · Phân thân: Có thể tạo ra phân thân giống hệt bản thể, giới hạn số lượng: Mười.]

"Mười cái là cực hạn sao?" Trần Thư lẩm bẩm, nhưng không hề thất vọng.

Thần kỹ tuy tiềm lực to lớn, nhưng vì nó vốn xuất phát từ sinh vật Truyền kỳ nên vẫn chưa thoát khỏi phạm trù đó. Nếu thực sự có thể phân ra hàng trăm hàng ngàn cái phân thân, có lẽ anh đã có thể trực tiếp thách thức những tồn tại trên cả Truyền kỳ rồi.

"Lại là một bước tiến lớn..." Trần Thư tự nhủ: "Nghỉ ngơi một chút, chuẩn bị mở sát giới!"

Thực lực tiến triển thuận lợi hơn dự kiến, muốn kết thúc loạn thế này, có lẽ không nhất thiết phải đợi đến khi đột phá Truyền kỳ.

Ba ngày sau.

Trần Thư dưỡng đủ tinh thần, một lần nữa dẫn theo khế ước linh rời khỏi di tích Tinh Không. Tại vùng biển sâu của Lam Tinh, nơi có vô số đảo nhỏ và các dị không gian trù phú, chính là lãnh địa của Nhân Ngư Thú Hoàng. Sau khi thế giới bị các Thú Hoàng thời đại mới phân chia, nó đã toại nguyện chiếm giữ nơi này.

"Thật là nghèo rớt mồng tơi..."

Nhân Ngư Thú Hoàng đang nằm dài trên một hòn đảo. Dù có lãnh địa nhưng cuộc sống hiện tại còn túng quẫn hơn cả ngày trước. Đại chiến liên miên làm tiêu hao tài nguyên, lại thêm những vụ trộm cắp của Trần Thư và Thiên Kỵ Sĩ khiến thế giới này đã cạn kiệt.

"Phải tìm thêm tài nguyên thôi... nếu không sẽ không thể đột phá."

Nó lẩm bẩm, trong mắt lóe lên tia tham lam khi nghĩ đến việc nô dịch nhân loại để mở các di tích: "Đó chắc chắn là biện pháp tốt nhất."

"Đúng là biện pháp tốt nhất đấy!"

Một giọng nói trêu chọc vang lên ngay sát bên tai. Nhân Ngư Thú Hoàng rùng mình, lập tức mở ra lĩnh vực, sóng biển cuộn trào bao quanh bảo vệ.

"Ai?!"

"Nhanh vậy đã quên người quen cũ rồi sao?"

Trần Thư trong chiếc áo khoác đen chậm rãi bước tới: "Quên mất ai đã nổ tung Cổ Vương Cung của ngươi rồi à?"

"Tên súc sinh đáng chết..." Nhân Ngư Thú Hoàng rít lên đầy sát khí.

"Thứ nhất, ta không họ Súc." Trần Thư nhếch mép: "Ca ca đây là tội phạm Nam Giang, Trần Thư!"

"Ngươi đến đây làm gì?!" Nhân Ngư Thú Hoàng lạnh lùng hỏi, cố ý kéo dài thời gian chờ các Thú Hoàng khác đến ứng cứu.

"Muốn ăn gỏi cá, tìm ngươi giúp một tay."

"Hử?" Nhân Ngư Thú Hoàng ngẩn người, sau đó nổi trận lôi đình vì bị sỉ nhục: "Tên nhân loại tự tìm cái chết! Ngươi tưởng giết được Hồn Long Hoàng nhờ ngoại lực là có thể một mình chống lại Thú Hoàng sao? Với thực lực Vương cấp của ngươi, xem trụ được bao lâu trong tay bổn hoàng!"

Trần Thư chỉ nhàn nhạt đáp một câu: "Ồ."

Mười phút sau...

Nhân Ngư Thú Hoàng nằm liệt dưới đất, máu me đầm đìa, mắt trợn trắng, hơi thở thoi thóp cực kỳ thê thảm. Phía trên nó, mười con Husky đang dùng ánh mắt "tràn đầy trí tuệ" nhìn xuống đầy tò mò.

Theo lệnh Trần Thư, mười cái miệng Husky cùng lúc tích tụ quang mang nguyên tố. Một màn hỗn hợp nguyên tố cực mạnh trực tiếp tiễn Nhân Ngư Thú Hoàng về chầu trời.

"Sắp chết còn đòi ra vẻ? Ngươi giỏi lắm." Trần Thư lắc đầu, nhanh nhẹn thu xác nó vào không gian rồi tiêu sái rời đi.

Đúng lúc này, trên bầu trời xuất hiện một hư ảnh nhân loại vĩ đại, mặc áo khoác đen, thần thái thản nhiên. Một lát sau, hư ảnh của Nhân Ngư Thú Hoàng cũng xuất hiện. Dị tượng thiên địa này khiến sinh vật toàn thế giới phải ngước nhìn.

Nhưng lần này, hư ảnh Nhân Ngư Thú Hoàng không hề có vẻ không cam lòng, mà lại lộ rõ vẻ sợ hãi không dám nhìn thẳng vào Trần Thư. Trần Thư bây giờ đã biết cách điều khiển dị tượng theo trí tưởng tượng của mình.

Anh vừa di chuyển đến điểm săn tiếp theo, vừa điều khiển hư ảnh trên không trung. Hư ảnh Trần Thư vung tay phải ra, lấy ra một chiếc túi phân khổng lồ. Để đảm bảo đám hung thú hiểu được, trên túi còn viết chữ "Phân Urê" bằng thú ngữ cực kỳ rõ ràng.

Oanh!

Nhân Ngư Thú Hoàng không có sức chống cự, bị nhét thẳng vào túi và... chết ngạt. Kiểu chết này khiến đám hung thú toàn cầu nổi trận lôi đình. Đây không chỉ là giết chóc, đây là sỉ nhục công khai vào mặt giống loài hung thú! Đây chính là hành vi vũ nhục "thú cách" một cách trắng trợn!

Thế nhưng, khi đám hung thú còn đang chấn nộ, dị tượng thiên địa vừa tan biến lại một lần nữa xuất hiện!

Lần này, hung thú toàn thế giới đều mộng bức, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Vẫn là hư ảnh Trần Thư sừng sững giữa trời đất với nụ cười tỏa nắng như đang chào hỏi. Nhưng hư ảnh hung thú lần này không phải nhân ngư nữa, mà là một con Long Quy khổng lồ!

Trong dị tượng, hư ảnh Trần Thư cầm một con dao mổ lợn khổng lồ, từng đao một băm nát con Long Quy. Lo sợ đám hung thú không biết chữ, trên lưỡi đao anh còn cố tình viết thêm hai chữ: "Mổ Lợn"!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!