Chương 1401-1600

Chương 1559: Chân tướng phơi bày. . .

Chương 1559: Chân tướng phơi bày. . .

"Thật không?!"

Di tích chi linh chấn động tâm can, chẳng lẽ trên đời thực sự có di tích chịu để tên này làm người thừa kế?

"Thiên chân vạn xác!" Trần Thư chững chạc đàng hoàng nói: "Bây giờ vị tinh linh bên đó còn thường xuyên cảm khái, may mà lúc trước chọn vãn bối đấy..."

". . ."

Lời này vừa thốt ra, không chỉ di tích chi linh mà ngay cả mấy con khế ước linh của anh cũng có chút không kềm chế được. Nhưng giây tiếp theo, chúng liền ý thức được tầm quan trọng của việc "diễn sâu", bắt đầu cố gắng nén cười đến mức thân thể run lẩy bẩy...

Di tích chi linh có chút mờ mịt, hỏi: "Chúng bị làm sao vậy?"

"Không có gì đâu, chắc là đang nghĩ đến chuyện gì vui thôi." Trần Thư vẫn bình tĩnh tự nhiên: "Làm khế ước linh của vãn bối, sống vui vẻ một chút cũng là hợp lý mà."

". . ." Di tích chi linh trầm ngâm, mơ hồ cảm thấy có gì đó sai sai.

"Đúng rồi tiền bối, đây chính là con thỏ đã tiếp nhận truyền thừa của di tích Tinh Không." Trần Thư vẫy tay gọi Không Gian Thỏ tới.

Thỏ lập tức khôi phục vẻ trang nghiêm, thân thể tỏa ra ánh sao xanh lam óng ánh, hệt như những vì tinh tú giữa đêm hè.

"Đúng là sức mạnh của Bất Hủ Tinh Linh rồi..." Di tích chi linh kinh ngạc, lập tức xác nhận đối phương không hề nói dối.

"Tiền bối thấy chưa, chủ nhân của chúng nó luôn lấy sự chân thành làm gốc mà." Trần Thư gãi gãi đầu, vẻ mặt đầy mong đợi.

Di tích chi linh im lặng, tâm tư xoay chuyển liên tục. Nó vốn giữ lại được phần lớn ký ức nên không dễ bị "lắc lư" như tinh linh, vẫn còn sự cảnh giác nhất định. Nguyên Tố Linh Cảnh quan hệ trọng đại, không thể có sai sót, nếu không nó biết ăn nói thế nào với vị chủ nhân đã khuất?

Giờ phút này, nó nhìn chằm chằm con thỏ, nói: "Ta muốn đối thoại với Bất Hủ Tinh Linh!"

"Hả? Không cần thiết đâu tiền bối..." Trần Thư giật mình. Nếu để chúng nó kết nối thật, chẳng phải bí mật sẽ bại lộ trong nháy mắt sao? "Chủ yếu là khoảng cách giữa hai di tích bây giờ quá xa..."

"Không sao, giữa các di tích vốn có sợi dây liên kết." Di tích chi linh vỗ cánh, đậu lên đầu thỏ: "Dùng con thỏ này làm môi giới là được."

"Ta..." Trần Thư định ngăn cản nhưng đối phương đã bắt đầu rồi.

Một luồng sức mạnh nguyên tố dung nhập vào người thỏ, kết nối với tinh thần lực bên trong, trực tiếp liên lạc với tinh linh.

"Phượng Hoàng, là ngươi sao?!"

Trên đầu thỏ hiện lên một luồng tinh quang, nhìn về phía di tích chi linh trước mặt.

"Bà nó chứ, còn có chiêu này nữa à?!" Trần Thư tim đánh lô tô, hoàn toàn không ngờ sự việc lại rẽ sang hướng này. Chẳng lẽ bao công sức nãy giờ đổ sông đổ biển hết sao?

Lúc này, Nguyên Tố Phượng Hoàng lặp lại những gì Trần Thư vừa nói, nhất là đoạn liên quan đến "xích tử chi tâm"...

". . ." Trần Thư đảo mắt liên hồi, đã bắt đầu tính đến chuyện dùng vũ lực để chiếm đoạt Nguyên Tố Linh Cảnh.

Thế nhưng, lời của tinh linh lại khiến anh đứng hình:

"Hắn nói... hoàn toàn không sai!" Tinh linh khẳng định chắc nịch: "Nếu phải tìm ra một khuyết điểm của hắn, thì đó chính là hắn quá khiêm tốn."

"???" Trần Thư theo bản năng ngả người ra sau, như bị sét đánh ngang tai, cảm giác như mình đang gặp ảo giác. Đây mà là lời của tinh linh sao?!

"Được rồi, sức mạnh của chúng ta không duy trì được lâu. Chờ ngươi chọn hắn làm người thừa kế xong, chúng ta sẽ hàn huyên kỹ hơn."

Ánh sao lịm dần rồi tan biến vào người thỏ.

"Tiểu tử, đến cả Bất Hủ Tinh Linh còn nói thế..." Di tích chi linh bay đến trước mặt Trần Thư, chậm rãi nói: "Ta, tán thành ngươi!"

"Cảm ơn tiền bối!"

Trần Thư mừng rỡ khôn xiết. Anh biết mình sắp sở hữu thêm một di tích đỉnh cấp nữa! Di tích Tinh Không đã giúp đỡ anh rất nhiều, nhưng vì bị khai thác quá lâu nên tài nguyên không còn phong phú. Còn Nguyên Tố Linh Cảnh này thì khác, nó chưa từng được mở ra, kho báu bên trong chắc chắn là cực kỳ dồi dào.

"Thuốc trị bệnh Thú Hoàng... Có hy vọng rồi..."

Dù hưng phấn nhưng Trần Thư vẫn có chút hoang mang. Tại sao Bất Hủ Tinh Linh lại giúp anh nói dối? Chẳng lẽ sức hấp dẫn của anh đã thực sự chinh phục được nó?

Mà lúc này, tại di tích Tinh Không, vị tinh linh kia đang rớt nước mắt, lòng thầm nhủ: Tên này cuối cùng cũng tìm được di tích mới để "vặt lông" rồi... Nếu không tìm người chia sẻ gánh nặng này, sớm muộn gì mình cũng bị hắn ép cho khô héo mất... Phượng Hoàng à, coi như chúng ta cùng chung hoạn nạn, đúng là huynh đệ tốt của ta năm xưa...

"Đi theo ta..." Tiểu điểu nguyên tố dẫn Trần Thư đi vào khu vực hạt nhân.

"Vâng vâng..." Trần Thư hăm hở đi theo.

Họ đến một không gian đặc thù, trước mắt là một hồ nước ngũ sắc, giữa hồ có một cây ngô đồng khổng lồ vươn thẳng tới tận trời xanh. Di tích chi linh bay tới đậu trên cành cây, còn Trần Thư cũng dùng thuấn di xuất hiện dưới gốc.

"Hãy để nó làm người thừa kế di tích nhé..." Di tích chi linh chỉ vào Husky. Sức mạnh nguyên tố của con chó này quá mạnh, ngay cả nó ở cùng cấp độ cũng không bì kịp, điểm trừ duy nhất là trông nó có vẻ... không được thông minh lắm.

"Không vấn đề gì." Trần Thư không ngạc nhiên. Cơ thể con người không chịu nổi lực lượng di tích, nên phải thông qua khế ước linh. Mà khế ước linh của anh thì cũng như chính anh thôi.

"Hãy để nó lại gần đây."

"Rõ!" Trần Thư hạ lệnh cho Husky.

"Ngao ngao!"

Nó vừa tới dưới gốc cây liền bắt đầu dùng chân cào, dùng miệng gặm vỏ cây, đôi mắt lấp lánh "trí tuệ" như thể đang muốn đánh nhau với cái cây này...

". . ." Di tích chi linh nhìn thấy cảnh này, lòng lại dấy lên một nỗi bất an. Cái thứ này mà làm người thừa kế được sao? Anh danh một đời của chủ nhân chẳng lẽ lại hủy trong tay con chó ngốc này?

"Ấy..." Trần Thư nhận ra sự lo lắng của đối phương, vội vàng chữa cháy: "Nó chỉ thỉnh thoảng phát bệnh thôi, phần lớn thời gian vẫn rất khỏe mạnh và bình thường."

Nói xong, anh đè đầu con chó xuống, bế nó rời xa gốc cây: "Không được nghịch nữa!"

Di tích chi linh lúc này mới gật đầu: "Chuẩn bị đi, truyền thừa sắp bắt đầu!"

Dứt lời, cây ngô đồng vốn bình thường bỗng bùng nổ sức mạnh nguyên tố khủng khiếp. Từng đạo hào quang ngũ sắc từ đỉnh cây đổ xuống, rót thẳng vào người Husky. Thấy quá trình truyền thừa đã khởi động, Trần Thư không khỏi cảm thấy tâm triều dâng sóng.

"Có lẽ sẽ mất một đến hai ngày." Di tích chi linh giải thích. "Trong thời gian này hãy kiên nhẫn chờ đợi."

"Không sao, hoàn toàn không vấn đề gì." Trần Thư tiến sát lại gần di tích chi linh, xoa xoa hai bàn tay, cười hì hì: "Vãn bối có một câu hỏi nhỏ muốn thỉnh giáo..."

"Chuyện gì?"

"Di tích của chúng ta hiện tại... còn dư lại bao nhiêu tỷ tài nguyên vậy tiền bối?"

Sâu trong đôi mắt Trần Thư lóe lên ánh sáng tham lam, đúng là đuôi cáo cuối cùng cũng lòi ra rồi...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!