Chương 1401-1600

Chương 1479: Trọng chấn vinh quang Phân Urê!

Chương 1479: Trọng chấn vinh quang Phân Urê!

"Bây giờ tôi sẽ nói về tôn chỉ của xã đoàn Phân Urê! Các vị nhất định phải tuân thủ!"

Trần Thư đột nhiên trở nên nghiêm nghị, dõng dạc nói: "Nếu có người làm trái, lập tức cút xéo!"

Mọi người lập tức đứng nghiêm chỉnh, hết sức tập trung lắng nghe.

"Xã đoàn Phân Urê chúng ta, tôn chỉ duy nhất chính là..." Trần Thư ngừng lại một chút, nói tiếp: "Bảo toàn mạng sống!"

"..."

Mọi người ngẩn ra, dù có chút bất ngờ nhưng không ai phản đối, đồng loạt gật đầu đồng ý. Nhóm A Lương liếc nhìn nhau, không khỏi đen mặt. Chủ đạo của ông là tham sống sợ chết đúng không...

"Các bạn đều là thiên tài thời đại mới, con đường phía trước còn rất dài!" Trần Thư ngữ trọng tâm trường nói: "Việc các bạn phải làm chính là trên chiến trường, toàn lực giữ lấy cái mạng của mình, tương lai mới là sân khấu của các bạn!"

"Nói trước một chút, thực lực của tôi dù mạnh đến đâu cũng không thể bảo vệ từng người một, và tôi cũng không có thời gian đó."

Mọi người gật đầu, hiển nhiên đã có chuẩn bị tâm lý. Người đứng đầu hàng lên tiếng: "Đại ca Tội Phạm, chúng ta cũng không phải kẻ yếu, chí ít sẽ không trở thành gánh nặng của anh!"

"Ừm." Trần Thư gật đầu, lòng nhẹ nhõm hẳn.

Những người trước mắt đều là thiên tài, có lòng tự trọng cao. Họ tới đây theo Trần Thư không phải để tìm kiếm sự che chở, mà vì niềm sùng bái mãnh liệt từ tận đáy lòng.

"Điểm danh trước đã." Trần Thư nhìn sang A Lương: "A Lương, có danh sách không?"

"Phía chính quyền chắc đã phát cho ông rồi chứ?" A Lương đáp: "Ông chưa nhận được sao?"

"À... để tôi xem..." Trần Thư mở thiết bị truyền tin chuyên dụng, phía trên quả nhiên có một bản danh sách. "Hửm? Nhân số không đúng lắm thì phải?"

Anh vừa nhìn danh sách, vừa nhìn đám đông trước mặt, mắt đầy vẻ khó hiểu. Đám Ngự Thú Sư trước mắt kịch trần cũng chỉ tầm ba bốn trăm người, nhưng trong danh sách, số thứ tự cuối cùng dĩ nhiên là 3009.

"À... cái đó tôi quên nói..." A Lương gãi đầu: "Phần lớn mọi người thực ra vẫn đang trên đường tới, có người đang làm thủ tục, có người đang xử lý việc nhà..."

"..." Trần Thư nghẹn lời: "Lão gia tử trực tiếp ném cho tôi hơn 3.000 người sao?!"

"Ừm, đại bộ phận là thành viên cũ của xã đoàn Phân Urê, một số ít là thiên tài từ dân gian."

"..." Trần Thư xoa xoa thái dương, cảm thấy áp lực đè nặng như núi.

A Lương hỏi: "Có cần thông báo bảo họ quay về không?"

"Thôi, mang một trăm người cũng là mang, 3.000 người cũng là mang." Trần Thư lắc đầu: "Nhưng nhiều người thế này tôi không quản lý xuể, nhất định phải tìm người chuyên môn tới làm."

Ánh mắt anh hướng về phía nhóm A Lương.

"Đừng có trông chờ vào bọn tôi!" Nhóm A Lương vội vàng xua tay: "Bọn tôi phải bám trụ chiến trường dài hạn, còn phải tu luyện nữa, thực sự không có thời gian."

Vương Tuyệt suy nghĩ một chút rồi nói: "Trần Bì, ông nên tìm một người có kinh nghiệm quản lý, mà lại thuộc dạng... rảnh rỗi quá mức tới làm là hợp nhất!"

"Có kinh nghiệm... người rảnh rỗi..." Trần Thư ngẩn ra, trong đầu lập tức hiện lên hình ảnh một gã béo tròn vo.

"Alo, Âu Dương Bảo à..."

Âu Dương Bảo là học trò Trần Thư thu nhận ngày trước, cũng từng là quản lý vòng ngoài của xã đoàn Phân Urê. Nhờ có kinh nghiệm kinh doanh từ nhỏ, xã đoàn dưới sự quản lý của cậu ta đã phát triển rất rực rỡ. Thêm vào đó, thiên phú của cậu ta không mạnh nên chuyện tu luyện coi như buông xuôi một nửa, lại quen biết hết lượt người trong xã, rõ ràng là ứng cử viên sáng giá nhất.

Nửa giờ sau. Một thân ảnh tròn quay lao sầm qua cửa ngự thú quán, hướng thẳng về phía Trần Thư mà "tấn công".

"Mẹ kiếp! Con Slime gì thế này?!" Trần Thư giật mình, lập tức đưa tay phải ra cưỡng ép dừng vật thể đang lao tới lại.

Chỉ thấy Âu Dương Bảo mặt đầy nước mắt, uất ức nói: "Thầy ơi... là em đây, Slime gì cơ chứ..."

"Âu Dương Bảo?" Trần Thư nhìn thân hình của đối phương, mặt đen lại: "Sao em lại trở nên... hùng tráng thế này?"

"Thì tại quản lý việc làm ăn của gia tộc lâu ngày, không kiểm soát được hình thể ạ..." Âu Dương Bảo vỗ vỗ cái bụng mỡ, nói tiếp: "Thầy ơi, cuối cùng thầy cũng nhớ tới em rồi!"

"Ừm, dạo này em bận lắm à?" Trần Thư thăm dò.

"Giờ thì rảnh rồi." Âu Dương Bảo lắc đầu: "Thế cục căng thẳng thế này, tập đoàn Âu Dương chủ yếu phụ trách vận chuyển vật tư cho quân đội, không làm ăn kiếm tiền nữa."

"Vậy à..." Trần Thư nhướng mày: "Có hứng thú tới giúp thầy không?"

"Có chứ! Em cực kỳ có hứng thú!" Âu Dương Bảo lập tức kích động, sụt sùi nói: "Thầy không biết đâu, việc kinh doanh của gia tộc chán chết đi được, ngày nào em cũng mơ được quay lại thời đại học, thống lĩnh xã đoàn Phân Urê!"

"Vậy thì đúng là toại nguyện rồi." Trần Thư mỉm cười, giải thích tình hình cho cậu ta nghe.

Một lúc sau, Âu Dương Bảo trở nên hưng phấn vô cùng. Cậu ta nhìn về phía đám đông, hèn gì nãy giờ thấy toàn người quen.

Trần Thư nói: "Sau này em sẽ quản lý, phụ trách việc thành lập đội ngũ, phân phối tài nguyên, vân vân..."

Có 3.000 thiên tài được điều tới, họ có thể chưa quen biết nhau, cần phải tổ chức thành các đội để phát huy thực lực lớn nhất. Đồng thời tài nguyên phía trên cấp xuống cũng cần phân phối hợp lý. Có Âu Dương Bảo, Trần Thư thực sự tiết kiệm được khối tâm trí.

"Sư phụ, thầy cứ yên tâm!" Âu Dương Bảo vỗ ngực: "Bảo đảm sắp xếp đâu ra đấy!"

Lúc này, mọi người đồng loạt nhìn về phía Âu Dương Bảo với ánh mắt kính nể. Dù thực lực cậu ta không mạnh nhưng uy tín từ trước vốn đã cao, cả xã đoàn đều rất nể mặt cậu ta.

"Ừm, vậy giao cho em đó." Trần Thư gật đầu: "Phần lớn mọi người vẫn chưa tới Nam Giang, trước mắt em cứ sắp xếp cho nhóm này đi."

"Không vấn đề gì." Âu Dương Bảo nhìn mọi người, nói: "Mọi người đều là người cũ cả, tôi không nói nhiều."

Cậu ta dõng dạc quát: "Trọng chấn vinh quang Phân Urê, chúng ta không thể chối từ!"

"Trọng chấn vinh quang Phân Urê!"

"Trọng chấn vinh quang Phân Urê!"

"..."

Trần Thư lảo đảo, suýt thì ngã tại chỗ. Cái khẩu hiệu không hợp thói thường như vậy, tại sao các người có thể hô hào nhiệt huyết đến thế cơ chứ...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!