Chương 201-400

Chương 382: Ta mẹ nó nứt ra a!

Chương 382: Ta mẹ nó nứt ra a!

"Đều đã là lúc nào rồi, cậu có thể nghĩ đến chuyện gì đó tích cực chút được không hả?"

Trần Thư giật khóe miệng gắt một cái, nhưng rồi lại lẩm bẩm:

"Cơ mà có sao nói vậy, đúng là nhìn cái lọ dược tề này có chút... không đúng lắm thật."

"..."

Lúc này, Lôi Điểu đã bay đến vị trí cách bầy hung thú vài trăm mét.

"Mẹ ơi!"

Từ Tinh Tinh run bắn người, bấy giờ mới nhìn rõ quy mô của hiểm họa. Hàng ngàn con hung thú tụ tập thành đàn, để lộ những cái đầu dữ tợn, trong mắt tràn ngập vẻ hung tàn cùng một vòng tử quang nhạt nhẽo.

"Dự đoán của tớ quả nhiên không sai, là thủ lĩnh cấp Bạch Ngân!"

Trần Thư vẻ mặt nghiêm trọng, nắm chặt lọ dược tề trong tay. Phía trước nhất, con cự xà màu đen tỏa ra cảm giác áp bách cực mạnh, đây tuyệt đối không phải thứ mà cấp Hắc Thiết có thể làm ra được. Trong chốc lát, đôi mắt cự xà lóe lên ánh sáng của kỹ năng.

Uỳnh!

Mặt biển phía dưới Lôi Điểu đột ngột cuộn sóng, một đạo thủy mâu (thương nước) khổng lồ đâm vút lên với tốc độ kinh người. Lôi Điểu vỗ cánh mạnh, trên đuôi xuất hiện vệt lưu quang như khói lửa, tốc độ tăng vọt giúp nó tránh thoát đòn tấn công trong gang tấc.

"Hung thú thuộc tính Thủy?"

Trần Thư hít sâu một hơi. Đối phương hơn bọn cậu một đại đẳng cấp, lại có ưu thế môi trường, hiện tại chỉ có thể cố gắng cầm chân. Cậu thầm nhủ:

"Chỉ hy vọng nó không có kỹ năng khống chế!"

Trần Thư không chọn tháo chạy. Phần thưởng của hệ thống quá mức hấp dẫn, nếu đạt được, cậu sẽ trực tiếp đột phá lên Hắc Thiết 2 sao, tiết kiệm được rất nhiều thời gian tu luyện. Lúc này, con Husky bên cạnh Trần Thư lóe sáng kỹ năng 【 Phân Thân 】.

"Gâu gâu! Húuuu!"

Dưới ánh trăng sáng, hai con Husky ngửa mặt lên trời gào thét, khí thế mười phần.

"Đừng có ở đó mà giả làm sói nữa..."

Trần Thư cạn lời, lập tức ra lệnh cho Husky tấn công. Ngay tức thì, hỏa cầu, băng cầu, phong nhận, lôi đình đủ loại kỹ năng đổ xuống như mưa, xé tan màn đêm, tỏa sáng rực rỡ. Con cự xà đen lặn xuống mặt biển, chỉ để lộ cái đầu dữ tợn. Nó thậm chí không thèm né tránh, trực tiếp dùng thân thể cường hãn để đỡ đòn.

Ầm! Ầm! Ầm!

Đủ loại kỹ năng nổ tung nhưng không hề khiến nó bị tổn thương dù chỉ một chút.

"Chênh lệch quá lớn sao..."

Trần Thư nhíu mày. Nếu dốc toàn lực, cậu có thể chống lại hung thú cấp Bạch Ngân phổ thông, nhưng cấp thủ lĩnh (lãnh chúa) hoàn toàn là một đẳng cấp khác.

"Hống!"

Tiếng rống vang lên từ phía dưới, bầy hung thú dường như phớt lờ bọn cậu mà tiếp tục lao về phía bãi biển.

"Mẹ nó!"

Trần Thư lo lắng vì nhiệm vụ yêu cầu bảo vệ đám đông. Một khi hung thú lên bờ, coi như nhiệm vụ thất bại. Nhưng ngay khi con cự xà đen lướt qua bên dưới Lôi Điểu, nó đột nhiên sững lại, nhìn rõ khuôn mặt của Trần Thư. Giây tiếp theo, trong mắt nó bùng lên sát ý mãnh liệt, một lần nữa phát động tấn công.

"Hử? Nó nhận ra mình à?"

Trần Thư chớp mắt, lập tức nhận ra điểm bất thường. Lôi Điểu né tránh đòn đánh, cả hai cúi xuống nhìn đàn thú phía dưới. Con cự xà trồi lên, nhìn chằm chằm Trần Thư với sát ý nồng đậm. Nó rít lên một tiếng, ra hiệu cho lũ thuộc hạ không được dừng lại mà phải xông thẳng lên bờ. Hiển nhiên, người trên bãi biển nó muốn giết, mà Trần Thư nó cũng muốn giết luôn!

"Trần Bì, có phải cậu thật sự từng đào mộ tổ tiên nhà nó không đấy..."

Từ Tinh Tinh nuốt nước miếng, bị một con thủ lĩnh Bạch Ngân nhắm vào khiến cậu ta đổ mồ hôi lạnh.

"Làm gì có chuyện đó..."

Trần Thư cũng kinh nghi bất định. Cậu tuy có hay đi phá hoại nhưng cũng đâu có phá bao nhiêu dị không gian, làm sao mà có thù sâu oán nặng đến mức nó tìm đến tận Lam Tinh trả thù thế này?

Ngay lúc đó, cự xà đen lại tấn công.

Rầm rầm rầm!

Sóng biển dâng cao tận trời, những cột nước khổng lồ đánh tới với uy thế cực kỳ khủng bố. Lôi Điểu biến dị tỏa ra sấm sét, dùng hết tốc lực để né tránh. Chênh lệch đẳng cấp quá lớn, chỉ cần trúng một đòn là coi như xong đời.

"Trần Bì, không ổn rồi! Lũ hung thú kia sắp lên bờ rồi!"

Giữa tiếng sóng gầm đinh tai nhức óc, Từ Tinh Tinh gào lên. Trần Thư cũng quát lại:

"Tớ biết rồi mẹ nó chứ!"

Ý nghĩ vừa động, không gian bên cạnh nứt ra, một bóng dáng màu vàng xuất hiện. Slime Tiểu Hoàng hiện ra, gió lớn bao quanh thân thể, nhờ vào 【 Phong Tức 】【 Ngự Phong Chi Lực 】, nó tạm thời lơ lửng trên không.

"Phải trông cậy vào mày rồi!"

Trần Thư lấy lọ dược tề phi hành ra, đổ một nửa vào miệng Tiểu Hoàng. Bản thân Slime thời gian bay quá ngắn, tốc độ lại chậm, không thể nào ngăn cản hàng ngàn con hung thú. Hy vọng duy nhất chính là lọ dược tề của hệ thống!

"Oạp! Oạp!"

Tiểu Hoàng nuốt chửng dược tề, đôi mắt ngây ngô nhìn Trần Thư như không có phản ứng gì.

Uỳnh!

Một cột nước đánh tới, sắp sửa va vào Tiểu Hoàng. Tuy nó là khế ước linh thiên về phòng ngự cấp Hắc Thiết, nhưng cũng khó lòng chịu được đòn của thủ lĩnh Bạch Ngân.

"Tránh mau! Mẹ nó, mất kiểm soát rồi à?!"

Trần Thư kinh hãi hét lên. Thế nhưng, cột nước đánh xuyên qua thân thể Tiểu Hoàng mà không hề có giọt máu nào đổ ra. Giây tiếp theo, thân thể Tiểu Hoàng mờ đi rồi biến mất, hóa ra đó chỉ là một tàn ảnh để lại!

"Cái đệch!"

Đồng tử Trần Thư co rụt lại, đầy vẻ kinh ngạc. Dược tề của hệ thống này quá mức nghịch thiên rồi!

"Oạp! Oạp!"

Tiểu Hoàng đã xuất hiện ở vị trí cách đó vài trăm mét, đôi mắt ngây ngô cũng lộ vẻ mờ mịt, dường như không hiểu tại sao mình lại có thể nhanh đến thế.

"Bảo đảm an toàn tính mạng là trên hết, ngăn lũ hung thú còn lại cho tớ!"

Trần Thư ra lệnh. Cậu cần Tiểu Hoàng giữ mạng trước đòn tấn công của cự xà đen, không thể chỉ huy sát sao từng chút một được.

"Oạp!"

Tiểu Hoàng lắc cái đầu to, thân hình đột nhiên phình to gấp mười lần! Hình thể khổng lồ dài 60 mét khiến nó trông như một ngọn núi bay lơ lửng. Sau đợt huấn luyện quân sự, kỹ năng 【 Cự Đại Hóa 】 của Tiểu Hoàng đã lên cấp 5, mức độ tăng kích thước đạt tới gấp mười lần cực kỳ khủng bố!

Rầm rầm rầm!

Vì hình thể quá lớn cộng thêm tốc độ cực nhanh từ dược tề phi hành, xung quanh Slime xuất hiện những cơn cuồng phong dữ dội. Lúc này, một con hung thú cấp Hắc Thiết đã nhìn thấy đám người trên bãi biển, mắt nó lóe lên vẻ khát máu.

Bộp!

Một giây sau, một khối cầu vàng khổng lồ lướt qua, trực tiếp đâm lệch đầu nó, xương sống vỡ vụn ngay lập tức. Con hung thú đau đớn rên rỉ: Ta mẹ nó nứt ra rồi!

Và đó mới chỉ là khởi đầu, cơn ác mộng của đàn hung thú chính thức bắt đầu! Tiểu Hoàng tuy đôi mắt ngây ngô và không có Trần Thư thao túng kỹ năng 【 Thụy Mộng Sát 】 nên không tìm được chuẩn xác kẻ địch, nhưng nhờ kích thước to lớn và tốc độ kinh hoàng, nó cứ thế lao đi đâm sầm vào đám đông. Chỉ trong chốc lát, hàng chục con hung thú đã gặp nạn, dù không chết ngay nhưng cũng bị thương nặng, tốc độ tiến công bị ảnh hưởng nghiêm trọng.

Trận hình vốn dĩ trật tự của đàn hung thú bị phá nát hoàn toàn, bọn chúng hoang mang tột độ:

"Cái thứ quái quỷ gì thế này?!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!