Chương 201-400

Chương 230: Đây không phải cho không ban thưởng ư

Chương 230: Đây không phải cho không ban thưởng ư

"Vậy được thôi!"

Lý Long Húc cũng chẳng phải kẻ ngu. Sức chiến đấu của anh ta và Hạ Viêm ngang ngửa nhau, kẻ có thể tạo ra bóng ma tâm lý cho Hạ Viêm thì việc "hành hung" mình chắc chắn cũng không thành vấn đề.

"May mà đồng đội của cậu ta không ra gì, nếu không đội thiên tài Nam Thương năm nay có khi lật thuyền thật." Hạ Viêm lắc đầu. Anh ta không biết Hứa Tiểu Vũ, nhưng chị ruột mình thì anh ta quá rõ. Một khế ước linh cấp B, ở giải ngự thú cấp tỉnh thì thực sự là chẳng bõ dính răng.

Ba người Trần Thư ăn uống no nê xong thì về lại khách sạn.

"Trước khi thi đấu, mỗi người tự do hành động, các bạn muốn làm gì thì làm!" Trần Thư trực tiếp tuyên bố. Sức chiến đấu của ba người không đồng đều, huấn luyện chung cũng chẳng có ý nghĩa gì lớn. Huống hồ nhiệm vụ của hắn chỉ là lọt vào Top 10, dựa vào thực lực của Slime là dư sức.

Sáng sớm hôm sau, Trần Thư một mình rời khách sạn.

"Phải đi xem thử đám thiên tài Nam Thương này ra sao mới được!" Trần Thư bắt taxi đến Trường Trung học số 1 Nam Thương, chuẩn bị làm tí "việc".

"Cổng trường dĩ nhiên lại hoành tráng thế này sao?" Trần Thư nhìn cổng trường số 1, khí phái chẳng khác gì một trường đại học thực thụ. Nam Thương có sáu trường trung học nổi tiếng toàn quốc, năm nào cũng có không ít học sinh đỗ vào Học phủ Hoa Hạ.

"Tội phạm giáng lâm!" Trần Thư cười tà ác, hiên ngang tiến vào trường số 1. Thế nhưng, con đường thách đấu của hắn chưa kịp bắt đầu đã vội kết thúc...

"Không phải học sinh trường này, cấm vào!"

"Ơ kìa bác bảo vệ, cháu là học sinh trường số 1 đây mà!"

"Thôi dẹp đi cậu ơi, nhìn mặt cậu tôi biết ngay không phải người tốt rồi. Nếu trường này có đứa học sinh nào trông như cậu, chắc chắn tôi đã nhớ mặt từ lâu!"

"..." Trần Thư không ngờ mình lại bị chặn ngay từ vòng gửi xe.

"Bác ơi, cháu nói thật đấy!" Trần Thư hạ thấp giọng: "Thực ra... cháu là người của Ngự Long Vệ!" Hắn định học theo Phương Tư, mượn danh nghĩa Ngự Long Vệ để đi lại thông suốt.

"Alo, Cục Trấn Linh đấy ạ?" Bác bảo vệ thong thả rút điện thoại ra: "Ở cổng trường số 1 có kẻ giả mạo Ngự Long Vệ này!"

Bác vừa ngẩng đầu lên thì Trần Thư đã biến mất không còn tăm hơi. Lúc này Trần Thư đang cắm đầu chạy thục mạng. Mẹ nó chứ, sao bác không diễn theo kịch bản gì cả vậy? Hơi tí là gọi báo cảnh sát là sao?!

Hắn thở dài, không ngờ dĩ nhiên lại xuất sư bất lợi. Đường đường là Tội phạm Nam Giang mà ngay cả cổng trường cũng không vào nổi?

Mấy ngày kế tiếp, Trần Thư chạy vòng quanh cả sáu trường trung học, kết quả không nằm ngoài dự đoán: Đều không trà trộn vào được! Thậm chí ngày thứ ba chạy không kịp, hắn bị người của Cục Trấn Linh tóm sống... Cũng may hắn chỉ "nổ" bằng miệng, cuối cùng bị phạt 1.000 tệ. Nếu hắn dám làm giả băng tay Ngự Long Vệ thật thì không chỉ đơn giản là nộp phạt đâu.

Ngày 10 tháng 3, tại Khách sạn Nam Thương.

"Tội phạm Nam Giang ta dĩ nhiên lại lật thuyền ở đây!" Trần Thư nằm ườn trên giường, mặt mày đầy uất ức. Vốn định đến sớm để gây chuyện, ai ngờ cổng trường người ta còn chưa vào nổi đã phải vào cửa Cục Trấn Linh ngồi một lần.

Hứa Tiểu Vũ gọi điện sang: "Trần Thư, hôm nay bốc thăm chia bảng đấy nhé!"

"Tới đây!" Trần Thư thở dài, dọn dẹp một chút rồi rời khách sạn.

Đấu Linh Trường hôm nay đông nghịt người, nhưng đa số chỉ tụ tập ở cổng vì không có vé vào. Đây là buổi bốc thăm của thí sinh, ngày mai mới chính thức khai mạc. Ba người Trần Thư tiến tới cổng, bị tám nhân viên an ninh chặn lại.

"Đội tuyển đại diện Nam Giang thị!" Trần Thư trình giấy chứng nhận do chính quyền Nam Giang cấp. Một nhân viên săm soi giấy tờ rồi nhìn Trần Thư từ trên xuống dưới một hồi lâu mới cho qua.

"Mẹ nó chứ, có cần phải cẩn thận thế không?"

Ba người thành công vào bên trong. Quy mô nơi đây vượt xa Đại Hưng thị, hội trường khổng lồ sức chứa vạn người, đài thi đấu có thể chịu được sức tàn phá của các Ngự thú sư cấp Bạch Ngân...

Vừa bước vào, Trần Thư đã thấy các phóng viên đang phỏng vấn học sinh.

"Cảm ơn bạn Tạ Phong Ngôn. Không biết lần này quý trường có tự tin bảo vệ chức vô địch không?"

Một nam sinh trông khá ôn hòa đáp: "Thiên tài tỉnh Nam Thương rất nhiều, không ai dám chắc chắn sẽ vô địch, nhưng Trường số 1 Nam Thương chúng tôi sẽ dốc toàn lực!" Hai đồng đội bên cạnh cũng gật đầu im lặng.

Phóng viên thấy họ không mặn mà lắm nên kết thúc sớm. Đang định chuyển sang phỏng vấn đội trường khác thì một bóng người đột ngột lao tới trước mặt anh ta. Phóng viên chưa kịp phản ứng thì cái micro đã bị cướp mất.

"Chào các quý vị khán giả, mình là Trần Thư đến từ Nam Giang! Mọi người có thể gọi mình là Tội phạm Nam Giang!"

"..." Phóng viên giật giật khóe miệng. Tôi dĩ nhiên còn chưa định phỏng vấn cậu mà.

"Đầu tiên, mình rất vinh dự được tham gia giải cấp tỉnh lần này. Mọi người có lẽ chưa biết nhiều về mình, nhưng mình tin là sau khi giải đấu kết thúc, danh hiệu Tội phạm Nam Giang của mình sẽ vang dội khắp tỉnh Nam Thương!"

"Nếu bạn khán giả nào muốn lấy chữ ký của mình thì có thể đặt trước ngay bây giờ, mỗi bản chỉ có giá 9.998 tệ! Cơ hội ngàn năm có một đấy nhé!"

"Thôi dẹp đi ông ơi!" Phóng viên giật lại micro, quay người bỏ chạy luôn, chẳng còn hứng thú phỏng vấn ai nữa.

"Ơ kìa đại ca, em đã nói xong đâu!" Trần Thư gào lên, nhưng phóng viên đã chạy mất hút. Người ta thì trốn phóng viên không được, Trần Thư thì ngược lại, vừa ra tay đã dọa phóng viên chạy mất dép...

"Thời buổi này người ta làm việc thiếu tính chuyên nghiệp thế nhỉ?" Trần Thư thở dài, thấy mọi người xung quanh đang nhìn mình với ánh mắt kỳ quái.

"Nhìn cái gì mà nhìn?" Trần Thư bĩu môi, dẫn Hứa Tiểu Vũ và Hạ Băng vào phòng chờ thí sinh.

Hắn thong dong quan sát bốn phía. Trong phòng chờ có khoảng hơn một trăm người, chia thành từng nhóm ba người, hầu như không ai giao lưu với ai.

Tổng cộng 32 đội. Trần Thư nhẩm đếm. Ai nấy đều mang vẻ kiêu ngạo và tự tin của những thiên tài xuất sắc nhất toàn tỉnh. Hàng năm Học phủ Hoa Hạ chỉ tuyển khoảng 20 người ở tỉnh Nam Thương, và chủ yếu là chọn từ danh sách 100 người này.

Đang lúc Trần Thư im lặng chờ đợi, trước mắt hắn lập tức xuất hiện các lựa chọn:

[Lựa chọn 1: Yên lặng chờ đợi bốc thăm bắt đầu. Hoàn thành nhận thưởng: Một chút ngự thú lực]

[Lựa chọn 2: Sử dụng phương thức đặc biệt để khiến mọi người phải ghi nhớ mình! Hoàn thành nhận thưởng: Lực phòng ngự của Slime +5%]

Trần Thư ngẩn ra một chút. Đây chẳng phải là phần thưởng cho không sao?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!