Chương 201-400

Chương 340: Lịch duyệt xã hội vẫn còn quá nông cạn

Chương 340: Lịch duyệt xã hội vẫn còn quá nông cạn

"Tốt!"

Liễu Phong trực tiếp thu hồi khế ước linh, các hiệu ứng kỹ năng lập tức tan biến hoàn toàn.

Dù chỉ là màn phối hợp kỹ năng đơn giản, nhưng trong lòng các học sinh đều vô cùng thán phục, như vừa mở ra cánh cửa dẫn tới một thế giới mới. Trụ băng, hỏa diễm và tơ nhện đều biến mất sạch sẽ.

Bịch!

Trần Thư cũng rất thức thời, lăn đùng ra đất, nằm thẳng cẳng.

"???"

Liễu Phong quay đầu lại nhìn. Thằng nhóc này, quần áo còn chẳng có lấy một vết xước, có cần phải giả vờ giống thật thế không?

"Em cảm thấy giờ mình đang đầu váng mắt hoa, trời đất quay cuồng..."

Trần Thư nằm nghiêng, hai tay ôm đầu, bộ dạng như người thần trí không tỉnh táo. Liễu Phong bình tĩnh nói:

"Để cậu làm lớp trưởng môn thực chiến nhé!"

"Nếu thầy đã nói vậy, thì em lại ổn rồi!"

Trần Thư vỗ đùi một cái, bật dậy đứng thẳng tắp như chưa có chuyện gì xảy ra.

"..."

Với tư cách là lớp trưởng môn học (khóa đại biểu), đến cuối học kỳ sẽ được cộng một lượng học phần nhất định. Trong phút chốc, tất cả mọi người đều ném ánh mắt hâm mộ về phía cậu. Nhưng cũng không còn cách nào khác, thực lực Trần Thư quá mạnh, lại thêm đạo sư là thầy Liễu, có chút phúc lợi cũng là chuyện thường tình.

Tiếp đó, Liễu Phong giới thiệu thêm một vài kỹ năng thực chiến khác. Đến lúc chạng vạng tối, tiết thực chiến lớn đầu tiên kết thúc.

"Tôi đi lấy bưu kiện đây, các cậu thì sao?"

Ba đứa đang đi trên đường, Trần Thư quay sang hỏi A Lương và Vương Tuyệt. A Lương đáp:

"Vừa hay, 'hộp bảo bối' của tôi cũng tới rồi!"

"Hộp bảo bối?"

Trần Thư và Vương Tuyệt lập tức quay đầu lại, mắt lóe lên tia tham lam. A Lương khóe miệng giật giật:

"Hai ông định làm gì? Thứ này với các ông không có tác dụng gì đâu."

"Tụi này không tin!"

Ba đứa kéo nhau đến điểm nhận bưu kiện của học phủ. Vừa nhận xong, Trần Thư và Vương Tuyệt đã không kiềm chế được mà khui ngay bưu kiện của A Lương. Đúng là một chiếc rương nhỏ màu đen!

"Tôi đoán bên trong là tiền mặt!"

"Tôi đoán là Ngự Thú Chân Châu hoặc là nguyên liệu của Lãnh Chúa!"

Hai đứa xoa xoa bàn tay, hưng phấn vô cùng. Vương Tuyệt nói:

"Người gặp có phần nhé, không vấn đề gì chứ?"

A Lương vỗ ngực dõng dạc:

"Được thôi! Nếu hai ông thích thì chia đều cũng được!"

Nghe vậy, hai đứa càng thêm phấn khích, vội vàng mở tung chiếc rương đen. Tuy nhiên, thứ bên trong lại khiến cả hai mở mang tầm mắt.

"Ơ cái này..."

Không phải trân bảo như tưởng tượng, mà là một đống đồ kỳ quái: tô vít, la bàn, bài poker, quả cầu thủy tinh, rồi cả... cây thông bồn cầu.

"Cậu mẹ nó... đúng là một nhân tài!"

Hai đứa nhìn nhau, cuối cùng đã hiểu tại sao A Lương gọi đây là hộp bảo bối. A Lương dang hai tay nói:

"Tôi đã bảo tôi là người toàn năng mà!"

"..."

Cả hai cùng lắc đầu. Đống đồ này, đúng là chó cũng chẳng thèm! Vương Tuyệt quay sang hỏi:

"Đúng rồi, anh Tội Phạm, cái của cậu là cái gì thế?"

"???" Trần Thư ngẩn ra: "Cậu mẹ nó đang mắng người đấy à?"

"Ơ..." Vương Tuyệt rùng mình, vội chữa cháy: "Ý tôi là, thứ trong tay cậu là cái gì cơ!"

"Một ít dược liệu thôi!"

"Tôi nghĩ chắc cũng có thể người gặp có phần..."

"Yên tâm, các cậu sẽ không nhìn thấy đâu!"

"..."

Ba đứa cười đùa đi về phía nhà ăn, lấy cơm xong xách theo bưu kiện quay về ký túc xá. Trần Thư bật TV ở phòng khách, xem phim về Thần Bài. Nửa giờ sau:

"Tôi chuẩn bị bế quan đây, không có việc gì hệ trọng thì đừng có làm phiền tôi!"

Trần Thư quay về phòng mình, mở bưu kiện ra. Bên trong là đủ loại dược liệu cấp Hắc Thiết dùng để pha chế Dược tề Lực Lượng, Dược tề Nhảy Vọt, Dược tề Phòng Ngự... do tập đoàn Thiên Hoa gửi tới.

Trần Thư không vội pha chế loại thường, mà lấy ra nguyên liệu cần thiết cho Dược tề Lôi Điện cấp Hắc Thiết. Màn tự giới thiệu chấn động hôm trước đã giúp độ thuần thục của loại dược tề này đạt cấp Tông Sư, cậu muốn xem xem nó sẽ xuất hiện hiệu ứng đặc biệt gì.

Ngay khi ba đứa đang làm việc riêng, bên ngoài ký túc xá đón một vị khách không mời mà đến! Một nam sinh để trần cánh tay đi lên tầng ba, lẩm bẩm:

"Là phòng 333 đúng không? Cậy thế cấp bậc cao mà bắt nạt người nhà chúng ta à?"

Cộc cộc cộc!

Vu Giang đi tới ngoài cửa phòng, quát: "Mở cửa! Hội Ngự Thú kiểm tra phòng!"

"Hội Ngự Thú?"

Vương Tuyệt đang ở phòng khách nhíu mày, cảm giác có chút kẻ đến không thiện. Nhưng cậu không quá để ý mà trực tiếp mở cửa. Nếu có kẻ định bắt nạt, cậu sẽ lột sạch đồ của hắn luôn!

"Hử? Vương Tuyệt?"

Vu Giang nhận ra người đến từ thành phố Bắc Nguyên.

"Vu Giang? Cậu muốn làm gì?"

Vương Tuyệt nhận ra ngay đối phương không có ý tốt.

"Hôm nay không rảnh tiếp cậu, tôi tìm đứa tên là Trần Thư!"

Vu Giang thần sắc bình tĩnh, nhìn về phía hai căn phòng đang đóng kín.

"Tôi thấy cậu tốt nhất đừng có hống hách như vậy!"

Dù Vương Tuyệt chỉ là Ngự Thú sư cấp 9 nhưng cậu không hề sợ hãi. Đúng lúc này, A Lương từ trong phòng đi ra.

"Vương Tuyệt, cậu đừng nói gì nhé, bộ quần áo Trần Thư tặng mặc thoải mái thật đấy!"

Vu Giang ngẩng lên nhìn, cơ thể nhịn không được run bắn lên!

Cái đệch, quần áo bệnh nhân tâm thần?!

Trong lòng hắn hơi hoảng. Dù là thành phần đau đầu ở tòa học bá này, nhưng có ai mà không sợ người điên cơ chứ?

"Hử? Cậu tìm ai?"

A Lương nhìn Vu Giang với ánh mắt đầy địch ý.

"Hừ!"

Vu Giang không muốn dây dưa với A Lương, trực tiếp khóa chặt mục tiêu vào căn phòng duy nhất còn đóng kín. Chắc chắn Trần Thư ở trong đó!

"Cút ra đây! Thằng nhóc!"

Rầm!

Vu Giang trực tiếp tung một cước đá văng cửa phòng, dùng sức mạnh của cơ thể cấp Hắc Thiết để cưỡng ép phá hoại.

"Cậu tìm tôi à?"

Trần Thư đang tập trung pha chế Dược tề Lôi Điện cấp Hắc Thiết, thậm chí còn chẳng buồn quay đầu lại. Nhưng trước mắt cậu lập tức xuất hiện các lựa chọn:

[Lựa chọn 1: Thừa nhận sai lầm, xin lỗi đối phương để cầu xin tha thứ! Hoàn thành nhận thưởng: Ngẫu nhiên một bình dược tề cấp Bạch Ngân.]

[Lựa chọn 2: Bình tĩnh nói: "Gọi cả khóa các người tới đây! Tôi muốn đánh năm trăm đứa!" Hoàn thành nhận thưởng: Danh hiệu: "Đạo Tặc Ngông Cuồng", hiệu ứng: Tăng khả năng khiêu khích đối phương.]

[Lựa chọn 3: Không nói hai lời, trực tiếp đánh lén! Đây mới là phong thái của tội phạm! Hoàn thành nhận thưởng: Kỹ năng Hỏa Diễm Oanh Kích của Hỏa Điểu được cộng thêm 1 cấp.]

Trần Thư nhếch mép cười, không ngờ phần thưởng lại tự dâng tận cửa thế này?

"Là cậu bắt nạt Vu Dịch đúng không?"

Lúc này Vu Giang vẫn chưa ý thức được nguy hiểm đang cận kề. Hắn khoanh tay sau lưng, thể hiện uy phong của một đàn anh, dõng dạc nói:

"Nghe nói cậu cậy thế cấp Hắc Thiết mà làm mưa làm gió ở năm nhất à? Tôi cho cậu hai lựa chọn, thứ nhất là..."

Đùng!

Lời còn chưa dứt, một quả cầu lôi điện trực tiếp rơi xuống ngay đỉnh đầu hắn!

Xẹt xẹt xẹt!

Uy năng lôi điện lan tỏa, Vu Giang lập tức cứng đờ người, ngã lăn ra đất co giật liên hồi, thậm chí còn sùi cả bọt mép.

"Cậu mẹ nó nói nhiều thật đấy!"

Trần Thư lắc đầu. Chỉ thấy trên nóc tủ quần áo ngay cạnh Vu Giang, con Husky đang nhảy tưng tưng đầy phấn khích.

"Thâm hiểm quá!"

Hai người Vương Tuyệt đứng ngoài giơ ngón tay cái tán thưởng. Cứ tưởng sẽ có một trận đại chiến ra trò, ai ngờ vừa vào trận đối phương đã bị hạ đo ván.

Lịch duyệt xã hội của đàn anh này vẫn còn quá nông cạn!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!