Tập 04: Lời từ biệt của kẻ phản bội

Chương 06 Viên đạn hung tàn của kẻ phản bội

Chương 06 Viên đạn hung tàn của kẻ phản bội

6. Viên đạn hung tàn của kẻ phản bội

Hàng loạt học sinh xếp hàng ngay ngắn, đứng yên bất động. Không một tiếng trò chuyện, cảm giác như thể đang ngắm nhìn một đàn búp bê vậy.

「...Mọi người chắc hẳn đều đang mong chờ buổi hòa nhạc này mà nhỉ...? Vậy mà, lại chẳng có lấy một tiếng cười...」

──Đúng vậy. Hôm nay là ngày diễn ra buổi hòa nhạc của Narukara-san. Cũng là ngày Hội Học Sinh cuối cùng được thành lập. Mọi người xếp thành hàng chờ cánh cửa tòa nhà Âm nhạc mở ra để vào đại sảnh ở tầng một.

「Đến buổi hòa nhạc mình mong chờ mà lại tuân thủ trật tự rồi tỏ vẻ chán ngắt thế kia... Quả nhiên, chuyện này sai quá rồi.」

Tôi ló mặt ra khỏi bụi cây nơi mình đang ẩn nấp, cố gắng quan sát xung quanh.

「Nếu là phe Vô Trật Tự thuần chủng... chắc chắn họ sẽ đến để ngăn cản buổi hòa nhạc này.」

Họ là những người vẫn giữ vững lập trường Vô Trật Tự ngay cả trong tình huống này. Chắc chắn họ sẽ đến phá đám. Nhưng vì là phe Vô Trật Tự thuần chủng... nên có lẽ mọi người đang ẩn nấp rải rác khắp nơi. Vì vậy, tôi đã suy nghĩ ra một kế hoạch để tập hợp phe Vô Trật Tự lại tại đây hôm nay.

「Tuy kế hoạch dựa trên giả định là phe Vô Trật Tự có đến đây... nhưng những học sinh yêu thích cái校 phong (tác phong trường học) bát nháo của Học viện Inspiration này đời nào chịu đứng nhìn Hội Học Sinh thành lập mà không làm gì chứ.」

Tôi vừa gật đầu vừa hạ mắt nhìn chiếc đài cassette trên tay. Dù đã kiểm tra nhiều lần, tôi vẫn check lại một lần nữa xem âm lượng đã vặn lên mức tối đa chưa.

「...Narukara-san. Bằng những kỷ niệm với cậu, hôm nay tớ sẽ đốt lên ngọn lửa phản công.」

Vừa chạm vào chiếc đài cassette, giọng tôi vô thức thốt ra.

──Kế hoạch là thế này. Ngay khi những thành viên phe Vô Trật Tự đang ẩn nấp bắt đầu gây chuyện với phe Trật Tự, tôi sẽ lao ra và phát một bài nhạc từ chiếc đài này. Chỉ cần thế thôi, chắc chắn phe Vô Trật Tự sẽ đoàn kết lại. Bởi vì thứ phát ra từ chiếc đài này chính là──Hợp xướng Tài năng! Là bài hát mà lớp chúng tôi đã giành chiến thắng trong buổi định hướng ngay sau khi nhập học!!

Một bài hợp xướng hòa quyện tài năng của hai người, với lời do tôi viết còn nhạc và đệm đàn do Narukara-san phụ trách... Một ca khúc đầy vô trật tự của chính thần tượng phe Trật Tự, Narukara-san... Chắc chắn phe Trật Tự sẽ nổi giận. Họ sẽ đồng loạt ném những ánh nhìn thù địch về phía tôi. Và thế là bố cục 「Tôi」 VS 「Phe Trật Tự」 sẽ được hình thành. Khi đó, phe Vô Trật Tự buộc phải suy nghĩ cách chiến đấu xoay quanh tôi khi đối đầu với phe Trật Tự.

Tấn công phe Trật Tự từ phía sau, từ bên hông, hay từ chính diện nơi tôi đang đứng đều được. Chỉ là, dù chiến đấu theo cách nào, sự kháng cự sẽ mạnh mẽ hơn nhiều so với việc đánh lẻ tẻ như trước đây.

「Nếu được thì tớ muốn thắng luôn đà này, nhưng mà...」

Dù không thắng được thì cũng phải phá hỏng buổi hòa nhạc này, tạo ra một con đường để tập hợp phe Vô Trật Tự trong tương lai. Có thế thì chúng tôi mới có thể tiếp tục chiến đấu với phe Trật Tự. Sự vô trật tự của học viện này──sẽ không chết đâu!!

Tôi nắm chặt chiếc đài cassette như để tự trấn an bản thân, rồi hướng mắt về phía tòa nhà Âm nhạc.

「──Taketo-kun.」

Bất chợt, tiếng một cô gái vang lên từ phía sau. Giọng nói trong trẻo. Giọng nói quen thuộc... Khi nhận ra đó là giọng của ai, tôi đứng hình tại chỗ trong tích tắc.

「──Taketo-kun.」

Bị gọi thêm lần nữa, hết đường chạy thoát. Chủ nhân giọng nói rõ ràng đang ở đây với ý định nói chuyện với tôi.

Nhưng mà, quả nhiên... chuyện người đó bắt chuyện với tôi, thật không thể tin nổi...

Tôi rụt rè quay lại──ở đó là Utae.

「...C, có chuyện gì vậy...?」

Vì căng thẳng, giọng tôi run lên.

『──Tớ, chịu hết nổi rồi...』

Tôi không thể quên được hình ảnh Utae lúc đó, cơ thể khẽ run rẩy khi thốt lên câu nói ấy. Thật có lỗi vì đã dồn ép Utae đến mức khiến cô ấy phải nói ra những lời như vậy...

Cô ấy dường như cũng cảm thấy khó nói chuyện với tôi, dù cơ thể hướng về phía này... nhưng ánh mắt lại nhìn chếch xuống dưới.

「Tớ nghe Tsukuru-san nói thông tin định vị GPS. Taketo-kun... tớ nghĩ chắc chắn cậu định làm gì đó một mình nên...」

Cùng với câu nói đó, Tsukuru xuất hiện từ phía sau Utae với nụ cười hớn hở: 「Cuối cùng tớ cũng sửa xong máy thu tín hiệu rồi nè~」.

「Tsukuru...」

Đã bảo giải tán nhóm điệp viên rồi mà... cậu ấy vẫn một mình tiếp tục sửa chữa sao...

Mắt tôi hơi ươn ướt.

「...Nhưng mà, tớ hiểu lý do Tsukuru đến đây... còn tại sao Utae lại ở đây?」

「Chuyện đó là──」

Cô ấy đưa tay lên mặt dây chuyền trước ngực vẻ khó nói, rồi im bặt. Nhưng có lẽ nghĩ rằng cứ im lặng mãi cũng chẳng giải quyết được gì. Như thể đã hạ quyết tâm, cô ấy nắm chặt mặt dây chuyền, hít một hơi thật sâu và──.

「Hãy coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra đi!!」

Mặt đỏ bừng, cô ấy cao giọng như vắt kiệt sức lực.

──C, coi như chưa từng có gì ư!?

「Tớ nhận ra tình hình hiện tại không phải lúc để nói chuyện tớ và Taketo-kun thế nào hay ra sao! Thế nên... lời tỏ tình của tớ, hãy coi như chưa từng có đi!!」

「Hả... hảảảả!?」

Utae vẫn đỏ mặt, nhưng cô ấy ưỡn ngực nói một cách đường hoàng.

「Bởi vì làm thế thì tớ và Taketo-kun sẽ không thấy khó xử nữa chứ sao!!」

K... Khó xử chứ!! Chắc là nếu thực sự coi như chưa có gì thì sẽ đỡ khó xử... nhưng nhìn dáng vẻ đau khổ đó của Utae, làm sao mà tôi quên được chứ!!

「Bây giờ vì học viện, chúng ta hãy cùng nhau cố gắng nhé?」

Nói rồi, Utae hướng về phía tôi một nụ cười hết sức mình. Tôi biết cô ấy đang gạt bỏ bao nhiêu tâm tư trong lòng, chỉ để tạo ra nụ cười ấy nhằm giúp cả hai cùng tiến về phía trước, một nụ cười nỗ lực hết mình và tuyệt vời nhất...

「Utae...」

Lồng ngực tôi nóng ran. Utae chắc chắn đau khổ hơn tôi gấp nhiều lần, vậy mà cô ấy không để lộ chút đau đớn nào, vẫn mỉm cười nhìn tôi... Lúc đó Utae đã đau khổ đến thế cơ mà. Bây giờ chắc chắn vẫn còn đau. Vậy mà cô ấy vẫn cố gắng vì thấy tôi định chiến đấu một mình...

Tôi thực sự xúc động trước dáng vẻ kiên cường của Utae.

Utae đúng là một cô gái tốt.

Tôi thực lòng nghĩ vậy. Không phải vì khuôn mặt hay vóc dáng... mà là một cô gái tốt.

Cơ thể tôi tự động di chuyển. Trước sự kiên cường, sự đáng yêu của Utae, một cảm xúc mãnh liệt trào dâng từ tận đáy lòng. Nhưng tôi không biết phải diễn tả nó thành lời như thế nào. Thật sự bực mình vì sự vụng về của bản thân. Vì thế, tôi... ôm chầm lấy cô ấy bằng tất cả sức lực──.

Baki!!!

Một cơn chấn động mạnh chạy thẳng lên đỉnh đầu.

「Mấy chuyện đó, để sau khi hẹn hò rồi hãy làm!!!」

Tiếng gào thét của Utae xé toạc màng nhĩ tôi.

...Trong lúc ngã gục xuống, tôi liếc thấy khuỷu tay của Utae đang ở vị trí mà đỉnh đầu tôi vừa ngự trị, tiếng cười bật ra.

Haha... Dù tài năng có bị phong ấn, thì chuyện bị con gái phản ứng kiểu này vẫn chẳng thay đổi gì cả....................................................................................................................................................

「Làm lành được với nhà văn khiêu dâm rồi ha~」

Tsukuru nhìn chúng tôi cười hớn hở.

...Sau khi ngã gục, tôi nằm dài trên đất được Utae chăm sóc. Đầu tôi gối lên đùi Utae, được cô ấy xoa đầu nhẹ nhàng. Cảm giác gối đùi mềm mại của Utae và bàn tay xoa đầu dễ chịu... thế này cũng tốt.

「...Taketo-kun. Cậu mà làm chuyện kỳ quặc nữa là tớ không tha đâu đấy.」

「K, không làm nữa đâu! Lúc nãy là... xin lỗi.」

Thấy tôi cuống quýt xin lỗi, Utae thở dài: 「Tại sao lại định ôm ấp ở chỗ đó chứ」.

「Taketo-kun. Những ảo tưởng dâm dục có liên quan đến tài năng nên tớ sẽ ủng hộ... nhưng hãy phân biệt rõ ràng với hiện thực một chút nhé.」

「...Vâng. Tớ xin lỗi.」

「Lần sau... phải tuân thủ đúng trình tự đấy.」

「...Vâng. Tớ xin lỗ──hả?」

Tuân thủ... trình tự??

Tôi ngẩng mặt lên định nhìn Utae. Nhưng cô ấy ngoảnh mặt đi, nhìn về hướng xa xăm nào đó.

「...Lần sau tớ sẽ không dễ dàng nói ra điều đó nữa đâu. Taketo-kun vừa thiếu quyết đoán... lại còn quá đỗi chậm tiêu nữa chứ.」

Giọng nói ấy có vẻ giận dỗi, nhưng pha lẫn đâu đó sự dịu dàng không thể giận nổi.

Điều đó... chắc là nói về lời tỏ tình. Nhưng mà tuân thủ trình tự nghĩa là... hử??

「Hai người quay lại như cũ rồi thì thay đồ thôi nào~」

Tsukuru đặt một chiếc vali nào đó xuống đất. Mở ra, bên trong là những bộ âu phục (suit).

「Lúc căn cứ bị phe Trật Tự phá hủy ấy, chỉ còn mỗi cái này là an toàn thôi~. Chắc tại trông nó có vẻ trật tự chăng??」

「Tsukuru... sao cậu lại mang suit đến đây?」

「Cái này là suit chống đạn chống dao đấy~. Với lại nè, mặc suit trông giống điệp viên đúng không?」

Chống đạn chống dao... bộ suit ghê gớm thật...

「Cái này được đấy!」

Utae mắt sáng rực nhìn bộ suit.

「Đúng ha. Chức năng tuyệt vời thật.」

「Không phải. Vì là suit nên mới được. Bởi vì suit trông rất trật tự, nên nếu mặc nó ở học viện thì lại thành... vô trật tự đúng không?」

「Ra là vậy! Thế thì hay đấy!!」

Thấy tôi thốt lên, Utae nở nụ cười tinh nghịch: 「Tớ cũng muốn trả đũa một chút mà」.

...Utae thay đổi chút rồi nhỉ. Cảm giác như đã trút bỏ được gánh nặng... Utae bây giờ chân thật hơn, và có vẻ ổn hơn.

Chúng tôi lập tức bắt đầu thay sang bộ suit. Tôi quay lưng lại để không nhìn hai cô gái thay đồ, đồng thời giải thích kế hoạch của mình. Và khi thay xong, tôi quay lại nhìn hai người họ──.

Đập vào mắt tôi là Tsukuru đang mặc bộ pantsuit (âu phục quần dài) và chẳng hiểu sao lại đeo kính râm.

「Cái đó, chắc chắn sai rồi!」

「Sao chứ~? Hoàn hảo mà??」

「Cảm giác Tsukuru mặc bộ đó... cứ như trẻ con đang chơi trò đóng giả xã hội đen ấy!!」

「Quá đá~ng. Lại là kiểu chào hỏi SM của nhà văn khiêu dâm à~??」

Tsukuru vừa nói vừa làm động tác bắn súng, phấn khích kêu lên: 「Pằng pằng! Đưa tiền đây!!」.

...Hoàn toàn là trò chơi xã hội đen còn gì...

「Tớ... thế nào?」

Nghe giọng nói có phần bối rối ấy, tôi quay sang thì thấy Utae đang diện bộ skirt suit (âu phục váy ngắn) cực đẹp. Utae với thân hình cân đối dễ thương khi mặc suit vào trông cứ như──nữ nhân viên văn phòng thần tượng của công ty vậy!!

Nếu được làm cùng chỗ với nữ nhân viên thần tượng thế này, chắc ngày nào cũng vui vẻ lắm đây... Hẹn hò bí mật trong công ty này, ban ngày thì im lặng nhìn bọn đàn ông trong chỗ làm tán tỉnh Utae, đến tối khi văn phòng không còn ai thì bất ngờ phanh áo vest của Utae ra, luồn tay vào ngực cô ấy và nói 「Hôm nay em thân thiết với gã kia quá nhỉ」, rồi Utae với biểu cảm đê mê tuyệt lạc mà tuyệt đối không để lộ ở chỗ làm sẽ rên rỉ 「Ưm... em xin lỗ──áaa!」, chưa kịp dứt câu 「Em... định chia tay anh để hẹn hò với người đó」 thì cô ấy bất ngờ tung cú đấm chính diện vào tôi, và trong lúc tôi rên 「Gự hự!」 thì cô ấy liên tiếp tung đấm 「Anh cứ nhìn chằm chằm tôi từ ban trưa tởm quá đi mất!」 rồi──.

「X, xin lỗi!! Tớ sẽ nhắm mắt cả đời nên tha cho tớ đi!!!」

「..................」

...A, lại để cái vọng tưởng đáng ghét đó chạy lung tung rồi...

Tôi lén nhìn Utae, thấy cô ấy chẳng hiểu sao cứ im lặng nhìn tôi chằm chằm.

「C... cái gì?」

「Taketo-kun, cậu giống ngày thường đến mức làm tớ ngạc nhiên đấy. Vọng tưởng... có vẻ thất bại rồi nhỉ.」

「Thế là... ý gì??」

Utae thở dài thườn thượt rồi nói 「Quay lại giám sát hàng người thôi」, bất chợt, cô ấy nắm lấy tay tôi kéo đi.

...Hả?

Bàn tay Utae mềm mại và xinh xắn... Trước giờ, đã bao giờ tôi và Utae nắm tay nhau tự nhiên thế này chưa nhỉ...?

「Taketo-kun. Cảm ơn cậu... vì đã coi như chuyện đó chưa từng xảy ra.」

Tôi có cảm giác đôi má của Utae, người đang kéo tôi đi trước, hơi ửng hồng.

──Ra vậy. Utae, sau khi rút lại lời tỏ tình vẫn luôn căng thẳng... Cũng phải thôi... Vậy mà tôi nhìn dáng vẻ mặc suit của Utae lại đi vọng tưởng... thật sự xin lỗi...

Cảm thấy có lỗi, tôi im lặng cúi đầu đi theo Utae.

Đi bộ một đoạn đến trước bụi cây, chúng tôi ngồi xổm xuống và quay lại việc giám sát hàng người.

Đã chờ bao lâu rồi nhỉ. Cuối cùng, cũng đến giờ vào cửa. Cùng lúc đó, cánh cửa tòa nhà Âm nhạc mở ra.

「──Lũ khốn các ngườiii! Đừng có tự tiện thành lập cái Hội Học Sinh gì đóooo!!」

Từ bụi cây đối diện, một bóng người lao ra hướng về phía hàng người trước tòa nhà Âm nhạc.

──Phe Vô Trật Tự!!

Tôi nhìn mọi người, họ gật đầu đáp lại như đã hiểu ý.

「Nào, đi thôi!」

Theo lời tôi, tất cả cùng đứng dậy.

『──Judas cũng nổi tiếng trong bức tranh "Bữa Tiệc Ly"──』

Bất chợt, lời của Raika lướt qua tâm trí tôi.

...Đúng rồi. Trong nhóm điệp viên, có thể có kẻ phản bội... Nhưng... nhưng mà, giờ này tôi sẽ không nghi ngờ ai nữa!!

「Nào, Mission Start!!」

Chúng tôi trong những bộ suit đồng phục, mang theo quyết tâm trong lòng nhìn về phía phe Trật Tự, rồi đồng loạt bước tới.

Sau khi cửa tòa nhà Âm nhạc mở, phe Vô Trật Tự đang ẩn nấp xung quanh liên tục lao đến chỗ phe Trật Tự. Gần hàng người đã có hơn mười mấy thành viên phe Vô Trật Tự tụ tập. Tôi cứ nghĩ trận chiến sẽ bắt đầu ngay lập tức... nhưng có gì đó lạ lắm.

Khi đến trước hàng người, những giọng nói đều đều của phe Trật Tự vang lên.

「──Nếu có việc với Hội Học Sinh thì cứ xếp hàng đàng hoàng rồi vào phòng hòa nhạc là được mà? Tại sao lại gây sự với bọn tôi, những người không phải thành viên Hội Học Sinh chứ?」

「──Chúng tôi là những người tuân thủ quy tắc nên vô hại mà? Tóm lại, sao không xếp hàng đi?」

Nghe những lời của phe Trật Tự, phe Vô Trật Tự đang hùng hổ bỗng hoàn toàn mất hết nhuệ khí.

「──Nào, cuối hàng ở đằng này, nếu muốn vào trong thì xin mời.」

Cùng với nụ cười thân thiện và lời mời mọc của phe Trật Tự, phe Vô Trật Tự hoàn toàn im bặt. Thậm chí, bắt đầu có những người định xếp hàng──.

「Taketo-kun, làm sao đây...?」

Utae bối rối nhìn tôi.

...Việc thành lập Hội Học Sinh nhất định phải ngăn chặn. Nhưng mục tiêu cuối cùng của phe Vô Trật Tự chúng tôi là truyền tải cái hay của sự vô trật tự đến tất cả phe Trật Tự. Nếu là buổi hòa nhạc mong đợi, thì thời gian chờ đợi thay vì im lặng chán ngắt, cứ vui vẻ trò chuyện là được mà. Chính vì là thứ mình mong chờ, nên cảm xúc dâng trào khiến hàng lối có chút lộn xộn cũng là lẽ thường. Chuyện riêng tư, hàng lối lộn xộn hay bất cứ thứ gì, nếu cứ bắt bẻ chi li từng chút một thì sẽ phá hỏng hết không khí lễ hội. Những lời của phe Trật Tự muốn xử lý mọi thứ như máy móc... tôi không thể tán thành!

「Pằng pằng! Giơ tay lênnn~~~!!」

Tsukuru bắt đầu la hét, mặc kệ bầu không khí tại hiện trường.

──Làm tốt lắm Tsukuru! Một làn gió vô trật tự đã thổi vào nơi đang dần bị nhuộm màu trật tự này!!

Tiếp nối sự vô trật tự của Tsukuru, tôi lập tức chuẩn bị đài cassette và giơ cao lên.

「Nhắc đến hòa nhạc là nói đến cách giết thời gian chờ đợi! Nghe nhạc của nghệ sĩ biểu diễn để hâm nóng bầu không khí cho đến khi mở màn cũng là một thú vui đấy!!」

Vừa nói tôi vừa bật công tắc đài.

Âm thanh mộc mạc và ấm áp của Narukara-san bắt đầu lan tỏa ra xung quanh. Phe Trật Tự bất giác lắng tai nghe âm sắc tuyệt đẹp ấy, có vẻ đâu đó vui mừng──nhưng ngay lập tức đanh mặt lại và tiến về phía tôi để nhắc nhở.

Nhưng──từ đây mới là chính thức!!

「Nào, hãy nghe cho thỏa thích! Bài hát Vô Trật Tự hòa cùng tiếng đệm đàn của Narukara-san!!」

*Hơi thở lọt ra cùng mồ hôi nhễ nhại, thân xác đan cài đón nhận lấy nhau*

*Người đang ở đâu? Làn da nóng hổi giấu che con tim*

*Lưỡi trườn qua vết thương, chẳng nhận ra tiếng rên rỉ cất lên*

*Nhịp điệu khắc sâu đến bi thương, chỉ biết chìm đắm và khao khát không ngừng*

*Nụ cười ấm áp của người, chẳng biết từ khi nào đã lãng quên*

*Hơi thở ấy một lần nữa, nếu có thể cùng tấu lên bằng nhiệt lượng giao thoa*

*Hơi thở ấy một lần nữa, ta sẽ ôm lấy mãi không để bình minh lên*

「──Cái bài hát ngu ngốc gì thế này!?」

「──Cái bài hát ngu ngốc này mà lại kết hợp với tiếng đệm đàn của Narukara-san chúng ta sao...」

Tiếng kinh ngạc vang lên tứ phía trước bài hát đột ngột phát ra.

...Có phải do tôi tưởng tượng không, nhưng cảm giác như bị chửi thậm tệ vậy...

Đúng như dự đoán, phe Trật Tự đùng đùng sát khí vì màn biểu diễn của thần tượng họ bị vấy bẩn. Ánh mắt của đám đông phe Trật Tự tập trung vào tôi đáng sợ khủng khiếp.

...Họ nổi giận đúng theo kế hoạch thì tốt rồi... nhưng sát khí này gấp mấy lần tôi tưởng tượng đấy...

「Chờ đã... hình như hơi quá đà rồi.」

Tôi vô thức đổ mồ hôi lạnh bên thái dương.

Nhưng nhờ vậy, bố cục 「Tôi」 VS 「Phe Trật Tự」 đã được thiết lập tại đây. Giờ thì phe Vô Trật Tự buộc phải suy nghĩ cách chiến đấu xoay quanh tôi. Nếu thế, chúng tôi có thể kháng cự mạnh mẽ hơn nhiều so với những cuộc tấn công du kích rời rạc không liên kết.

「──Hừm. Cậu cũng giãy giụa gớm nhỉ.」

Một giọng nói tao nhã vang lên khắp nơi. Hướng mắt về phía lối vào tòa nhà Âm nhạc, tôi thấy một gã đàn ông dẫn đầu các thợ chụp ảnh và thành viên Hội Học Sinh. Gã đàn ông đeo kính từ lúc mới gặp. Gã đàn ông đối lập với tôi về mọi mặt từ lúc mới gặp...

「Kuroto!!」

Nghe tiếng hét của tôi, hắn đáp lại bằng nụ cười lạnh lùng.

「Hôm nay là ngày đáng mừng thành lập Hội Học Sinh. Chẳng phải là dịp tốt nhất để nhuộm đỏ tất cả những kẻ Vô Trật Tự ít ỏi còn lại bằng trật tự sao?」

Khoảnh khắc hắn búng tay dứt lời, đám đông phe Trật Tự đang xếp hàng trước tòa nhà Âm nhạc đồng loạt di chuyển. Họ xếp thành hình chữ V lấy Kuroto làm trung tâm và chờ lệnh tại chỗ.

Đội hình này... cứ như trận pháp vậy!

「Taketo! Cậu làm phiền buổi hòa nhạc của Fukune-chan... cậu có ý gì hả!?」

Ran đang đứng bên cạnh Kuroto quát tháo nhìn tôi. Phong cách đeo kính của cô ấy giờ đã hoàn toàn hòa hợp, đến mức chẳng còn cảm thấy chút lạc lõng nào.

「Ran... bỏ cái Hội Học Sinh đó đi.」

「Người phải bỏ là cậu đấy! Cậu không hiểu là mọi người... là Fukune-chan đang mong muốn Trật Tự sao!?」

「...Sai rồi. Mọi người, thực ra chắc chắn đều thích sự vô trật tự.」

「Cậu đang nói cái điều ngu ngốc gì vậy!? Phe Vô Trật Tự giờ chẳng còn lại mấy mống nữa đâu!!」

「Bởi vì... bởi vì, thế nên mọi người mới đến Học viện Inspiration chứ!?」

Lời của tôi khiến Ran khựng lại trong tích tắc. Cô ấy chắc cũng là một trong những người đến học viện này vì một lý do nào đó.

「...Câu hỏi cuối cùng. Cậu có chịu... làm tay sai cho tôi không?」

Đôi mắt Ran nhìn chằm chằm về phía này qua lớp kính... Đôi mắt đó, là của Ran mà tôi vẫn luôn biết. Nhìn vào đó, tôi nhận ra cô ấy đang lo lắng cho tôi nên mới hỏi. Nhưng mà...

Tôi im lặng lắc đầu.

「──Đồ ngốc!!」

Lấy tiếng hét của Ran làm hiệu lệnh, phe Vô Trật Tự bắt đầu di chuyển. Họ lao thẳng vào trung tâm đội hình chữ V nhắm đến Kuroto.

Nhóm điệp viên chúng tôi cũng vội vã lao theo để không bị tụt lại.

「──Ba giây sau chuyển đổi đội hình.」

Giọng nói đều đều của Kuroto vang lên. Ba giây... chẳng có thời gian để suy nghĩ.

Một bộ phận phe Trật Tự tập trung lại xung quanh Kuroto để bảo vệ hắn, những người còn lại khép đội hình chữ V lại và──bao vây chúng tôi.

「B... Bẫy rồi!!」

Khi tôi thốt lên thì đã quá muộn. Phe Vô Trật Tự bị vây kín bởi phe Trật Tự, mất hết đường lui.

「Alpha là Đội 1. Beta là Đội 2. Gamma là──」

Kuroto đã mở máy tính xách tay ra từ lúc nào. Chẳng hiểu sao trên đó có gắn một chiếc camera nhỏ, ống kính đang bắt trọn hình ảnh phía này.

Nghe chỉ thị của Kuroto, phe Trật Tự vừa bao vây vừa thay đổi vị trí nhân sự. Và vài giây sau... trận pháp lại được định hình.

Kuroto gật đầu hài lòng khi thấy cảnh đó, rồi cất giọng sang sảng.

「Vậy bắt đầu nào. Trật tự cho học viện!」

「「Trật tự cho học viện!!」」

Cùng với tiếng đại hợp xướng của phe Trật Tự, tiếng kèn clarinet của Narukara-san vang lên từ đâu đó.

Trong khoảnh khắc, tôi tưởng cô ấy đang ở đây nên vội nhìn quanh. Nhưng khi thấy chiếc loa đặt bên ngoài tòa nhà Âm nhạc, tôi nhận ra đó chỉ là âm thanh qua máy móc.

「──Taketo-kun. Nhìn ngó lung tung thì dư dả quá nhỉ.」

Nghe tiếng Kuroto, tôi mới nhận ra phe Trật Tự và Vô Trật Tự đã bắt đầu giao chiến. Tôi vội vàng thủ thế nhưng... tôi chẳng thể làm được gì cả.

Trong tiếng nhạc mộc mạc ấm áp của Narukara-san, tôi chứng kiến trận chiến giữa hai phe.

Phe Vô Trật Tự đang kháng cự lại phe Trật Tự bằng những đòn tấn công đầy cá tính của riêng mình.

Thiên tài thủ công rải những con 「Búp bê Fukune-chan」 do mình làm để kỷ niệm buổi hòa nhạc ra khắp nơi, chặn bước chân phe Trật Tự. Phe Trật Tự dù muốn lấy búp bê nhưng không thể làm vậy trong lúc tác chiến, đành rên rỉ kìm nén ham muốn.

Thiên tài làm kính râm không bỏ lỡ những kẻ đó, liền tháo kính cận của phe Trật Tự ra và dùng keo dán sắt gắn kính râm độ cao vào thay thế. Tầm nhìn đột nhiên khác lạ khiến phe Trật Tự không thể di chuyển bình thường, bắt đầu có những kẻ ngã lăn quay.

Thiên tài cắt tóc lẻn ra sau lưng những kẻ bị ngã, nhanh chóng dùng gôm xịt tóc màu vàng và kéo tạo nên kiểu tóc Yankee ngày xưa.

Phe Trật Tự dường như được chia thành các đội, trái ngược với những đòn tấn công tỏa sáng cá tính của phe Vô Trật Tự, họ hành động theo vai trò của từng đội.

Một đội cầm thẻ đỏ đứng chặn trước mặt phe Vô Trật Tự. Đang không hiểu họ định làm gì thì... bất ngờ họ xé thẻ đỏ, ném bột màu đỏ bên trong về phía này.

「Oái... Cay quá!! Mà là, đau quá!!」

Có vẻ họ đã nhồi bột siêu cay vào trong cái túi hình thẻ đỏ. Loại bột cay đến mức gây đau đớn bay vào mắt, mũi, miệng.

Một nhóm cầm dây thừng tiến đến chỗ những người phe Vô Trật Tự đang khựng lại vì đòn tấn công thẻ đỏ và trói họ trong tư thế quỳ gối (seiza). Tiếp đó, một nhóm cầm tóc giả kiểu bảy-ba hoặc đầu nấm và một nhóm cầm kính mắt xuất hiện, ép buộc những người Vô Trật Tự đang bị trói không thể cử động phải theo phong cách Trật Tự.

Trước số lượng đông đảo của phe Trật Tự, phe Vô Trật Tự đã chiến đấu kiên cường bằng những đòn tấn công đầy cá tính, nhưng khoảnh khắc giọng nói của Kuroto vang lên, cục diện trận chiến thay đổi hoàn toàn.

「Đội 1, năm giây sau Tres. Đội 2, ba giây sau Quattro. Đội 3──」

Đúng số giây Kuroto chỉ thị, một đội nào đó rút lui. Ngay sau đó, phe Vô Trật Tự tấn công vào đúng vị trí đội đó vừa đứng... nhưng đòn đánh chém vào hư không. Cũng có những đội tấn công theo đúng số giây chỉ thị, liên tiếp ép buộc phong cách Trật Tự thành công.

Đòn tấn công của phe Vô Trật Tự luôn trượt, chỉ có đòn của phe Trật Tự là bắt đầu trúng đích.

「Không lẽ... hắn biết trước chuyển động của phe Vô Trật Tự sao!?」

Khi tôi thốt lên kinh ngạc, Kuroto nhìn tôi mỉm cười.

「Thông tin của toàn bộ học sinh mà tôi thu thập để viết kịch bản. Công thức tính toán dự đoán hành động theo tất cả các mô hình dựa trên đó. Và hệ thống có thể áp dụng thông tin vào công thức tính toán ngay lập tức... Đó chính là thứ đang nằm trong chiếc máy tính trên tay tôi đây. Tất nhiên, việc các cậu sẽ nhảy múa ra sao trong kịch bản của tôi cũng đã được nạp vào làm dữ liệu. Khác với tiểu thuyết, nơi câu chuyện tiến triển dựa vào sức lực cá nhân của nhà văn, đây là điều chỉ có thể làm được với kịch bản đóng vai trò như bản thiết kế.」

Tôi nhìn vào chiếc máy tính trên tay Kuroto. Cái camera nhỏ gắn trên đó thật kỳ lạ nhưng... hóa ra là dành cho hệ thống này sao!!

「Trong kịch bản tôi đã quyết định, tại đây các cậu sẽ phải chịu một thất bại nhục nhã. Tôi xin phép tiếp tục quay phim đúng theo thời lượng kịch bản đã định.」

Kuroto vừa nói vừa cười khinh miệt nhìn xuống tôi.

──Chết tiệt! Hắn muốn nói gì thì nói!! Nhưng cứ đà này, chúng tôi sẽ thua đơn phương mất...

Hầu hết phe Vô Trật Tự xung quanh đã bị trói bằng dây thừng, bị bắt quỳ gối và ép theo phong cách Trật Tự.

Đó là những học sinh đã luôn giữ vững sự vô trật tự cho đến tận bây giờ. Bị thua đơn phương ở nơi như thế này và bị ép theo phong cách Trật Tự... thật là nhục nhã. Có lẽ lòng tự trọng bị tổn thương, thậm chí có học sinh còn rơm rớm nước mắt.

Đây là sức mạnh của Kuroto sao. Đây là sức mạnh của kịch bản sao. Tôi của hiện tại chẳng thể làm gì được nữa...

「Nhà văn khiêu dâm ơ~i, làm gì đi chứ~! Tớ sắp bị đeo kính nữa rồi nè~~!!」

Tsukuru nhìn về phía này la hét.

Tôi định chạy ngay đến cứu thì bị phe Trật Tự chặn đường khiến chân cứ giậm tại chỗ.

...Tsukuru, xin lỗi. Nhưng tớ không thể thắng được Kuroto──.

「Taketo-kun. Không sao đâu.」

Cùng với giọng nói ấy, tay tôi được ai đó nắm lấy. Bàn tay mềm mại và xinh xắn...

Quay mặt sang, Utae đã đứng bên cạnh tôi từ lúc nào. Cô ấy nói 「Không sao đâu」 thêm lần nữa như để trấn an tôi, rồi gật đầu mạnh mẽ.

「Chúng ta đến đây với quyết tâm chấp nhận thất bại mà đúng không? Thế nên, đừng làm vẻ mặt buồn bã như vậy. Dù hôm nay có thua, chúng ta đến đây không phải để một ngày nào đó giành chiến thắng sao. Nếu Taketo-kun làm vẻ mặt đó, mọi người phe Vô Trật Tự sẽ không theo đâu đấy?」

Nói rồi, Utae mỉm cười.

──Thịch!!

Nhịp tim trong lồng ngực đập mạnh liên hồi.

Giữa lúc trước mắt tối sầm vì trận thua quá áp đảo, nụ cười của Utae trông thực sự tỏa sáng.

「Không sao... à.」

Được cô ấy nói vậy, tôi cảm thấy an tâm lạ thường. Trong tình huống tồi tệ nhất thế này... tại sao lòng tôi lại bình yên đến thế nhỉ.

...Tôi không muốn thua. Tôi... vì Utae, để bảo vệ Utae──tôi không muốn thua!!

Từ tận đáy lòng, tôi nghĩ vậy một cách mãnh liệt. Không phải vì tôi, vì phe Vô Trật Tự, hay vì học viện... mà là vì Utae, tôi không muốn thua!!

「Nghĩ đi! Suy nghĩ đi!!」

Một ý tưởng có thể thắng phe Trật Tự ngay trong tình huống này... Một cách xoay sở chỉ với những gì đang có ở đây...

「...Hay là nhờ Utae hát một bài uptempo nhỉ?」

──Không, không được! Kuroto nắm giữ dữ liệu của toàn bộ học sinh. Làm thế thì Kuroto sẽ nhắm vào triệt hạ Utae đầu tiên. Như vậy... không thể bảo vệ được Utae!!

「Phải có cách nào khác...」

『──Các nhân viên phe Trật Tự cũng vậy, nếu không hành động đúng theo kế hoạch trong kịch bản thì sẽ không biết phải làm phim thế nào đâu.』

Bất chợt, tôi nhớ lại câu nói Kuroto từng nói. Câu nói đó... tức là, nếu tạo ra điều gì đó không có trong kịch bản của Kuroto thì sẽ thắng được chứ gì!! Nhưng mà... để vượt qua kịch bản của Kuroto, người đã thay đổi học viện đến mức này... thì phải là một ý tưởng cực kỳ ghê gớm mới được.

「...Nếu vậy, thứ mà mình có thể phát huy ý tưởng ghê gớm hơn bất kỳ ai quả nhiên là──Khiêu dâm!!」

──Đúng rồi! Tôi chỉ có mỗi tài năng viết tiểu thuyết khiêu dâm thôi mà! Chỉ có sức mạnh của sự dâm dục đến từ vọng tưởng thôi mà! Cho dù tài năng có bị Kuroto phong ấn, tôi cũng phải suy nghĩ nát óc để bảo vệ Utae và nghĩ ra một ý tưởng dâm dục vượt qua trí tưởng tượng của Kuroto!!

「Quay lại đi, sự dâm dục của tôi!! Không phát tình ở đây thì còn mặt mũi nào làm đàn ông!!」

Lúc đó, mắt tôi dừng lại ở cổ tay mình. Chiếc đồng hồ quan sát mà tôi được đưa cho khi lần đầu gặp Tsukuru... Nhớ không nhầm, cái này có trang bị ẩn và──.

「Phải rồi! Còn cách này!! Lâu lắm rồi sự dâm dục của tôi mới bùng nổ đây!!」

「...Hả?」

Tôi nhìn Utae đang ngạc nhiên bằng ánh mắt mạnh mẽ: 「Cứ giao cho tớ!」.

Tôi đứng thẳng lưng tại chỗ, dựng cổ áo suit lên. Rồi kéo một sợi dây kim loại cực mảnh từ chiếc đồng hồ ra quấn quanh cổ mình. Chính nhờ bộ suit chống dao mới làm được hình dạng này... Đích đến chính là──Ý tưởng dâm dục cải tử hoàn sinh!!

「Utae, cầm lấy cái đồng hồ này!!」

Tôi tháo đồng hồ khỏi tay đưa cho Utae. Rồi mạnh mẽ chống tứ chi xuống đất, lấy hơi hét lớn.

「Gâuuuuuu!!」

Tiếng hú như chó của tôi khiến xung quanh im bặt trong tích tắc. Tiếp đó, ánh mắt mọi người đổ dồn về phía này.

──Được rồi! Mọi người đang ngây ra vì sốc! Giờ thì lời nói của mình sẽ đến được với mọi người! Và câu nói tiếp theo... sẽ quyết định chiến thắng của mình!!

「Mọi người đừng có làm phiền nha!! Bây giờ tôi sẽ... chơi trò thú cưng đấy!!」

「「Hả... hảảảả!?」」

Không phân biệt phe Trật Tự hay Vô Trật Tự, tất cả những người có mặt đều thốt lên. Tôi chớp lấy thời cơ nói tiếp.

「Không thể làm phiền được đúng không? Can thiệp vào lúc đang chơi là chuyện vô thường thức (phi lý)!!」

Nghe thấy từ "vô thường thức", phe Trật Tự cứng đờ người. ──Đúng vậy. Trong cuốn sổ tay học sinh giả của họ có ghi 「Hãy tin vào thường thức」. Tức là... họ không thể làm chuyện vô thường thức!!

「Hừ... thắng rồi.」

Giữa lúc ai nấy đều bàng hoàng, tôi vẫn giữ tư thế bốn chân và bắt đầu ung dung tiến bước.

「Nào, Chủ nhân. Phải đi bộ cùng nhau chứ. Thế thì mới thành trò chơi được.」

「Ch... Chủ nhân!?」

Utae chỉ vào mình, chớp chớp mắt như không thể tin vào lời tôi nói.

「Thì đang chơi trò thú cưng mà, đúng không?」

「Nh... nhưng mà tớ, cái trò chơi lập dị này...」

「Được rồi, dắt em đi dạo đi nào, Chủ・nhân・ơi!」

「Sao lại...」

Utae lầm bầm yếu ớt, đứng đó phân vân một lúc. Nhưng rồi cô ấy lẩm bẩm như nói một mình 「Đây là kế hoạch Taketo-kun đã nghĩ ra mà」, lấy lại tinh thần nhìn về phía trước, dù má đỏ bừng nhưng vẫn bước đi.

...Cảm ơn nhé, Utae. Thế là trò chơi thú cưng thành lập rồi!!

Tôi tiến đến chỗ những người Vô Trật Tự đang bị trói quỳ gối, vừa đùa giỡn như một con chó vừa bắt đầu cởi trói cho họ.

「Này, đừng có được đà làm càn──」

「Đừng làm phiền có được không! Đang chơi mà lị!!」

Tôi đáp trả ngay lập tức để chặn họng tiếng quát của phe Trật Tự. Bị chặn đầu, phe Trật Tự chỉ còn biết im lặng nhìn hành động của tôi.

...Có vẻ như ý tưởng dâm dục của tôi đã vượt qua kịch bản của Kuroto. Kịch bản tồn tại như một bản thiết kế phim... chính vì thế, nó yếu thế trước những sự cố bất ngờ.

Nhờ có thể di chuyển tự do, tôi đã cởi trói xong cho toàn bộ phe Vô Trật Tự mà không tốn mấy thời gian.

──Được rồi! Cứu được mọi người rồi! Nhưng... trò chơi vẫn chưa kết thúc đâu!!

Lần này tôi quay sang hướng phe Trật Tự, từ từ thu hẹp khoảng cách. Và rồi, tôi nhắm vào một cô gái.

Tôi đến trước mặt cô gái, bắt đầu đùa giỡn kiểu chó trong phạm vi không trở thành vô thường thức. Liếm giày cô gái, ngửi mùi dưới chân, thè lưỡi ra vẻ vui mừng.

「Ta, Taketo-kun...」

Utae nhìn tôi với vẻ mặt méo xệch. Nhưng... không sao cả.

Tôi lăn ra trước mặt cô gái, ghé mặt sát xuống gấu váy đồng phục one-piece, hướng ánh mắt vào chiếc quần lót──.

「Đ... Đừng có được đà lấn tới tên biến thái chết tiệtttt!!」

Cô gái hét lên hết sức bình sinh, đạp mạnh vào mặt tôi.

「Gự hự...!」

Dù rên rỉ, tôi vẫn nằm lăn trên đất như một con chó, hướng mắt lên trên và cố gắng nhìn trộm quần lót.

「...Màu đỏ?」

Hơi ngạc nhiên chút.

Khoảnh khắc đó, toàn bộ học sinh phe Trật Tự đồng thanh hét lên 「「Chết đi, tên biến thái───!!」」 và lao vào tôi. Nghe tiếng bước chân rầm rập vang lên từ mặt đất, tôi tin chắc. Đây là tiếng bước chân của sự vô trật tự. Bởi vì phe Trật Tự bây giờ đã tự mình phá bỏ cái khung thường thức và hành động theo ý muốn. Tức là khoảnh khắc này, chính là──.

「Sự vô trật tự, đã quay lại học viện rồi!」

Vừa nói vừa nở nụ cười mãn nguyện, sau đó tôi bị đám cựu thành viên phe Trật Tự xúm vào đạp tơi bời, biến thành cái giẻ lau rách nát....................................................................................................................................................

「Taketo-kun, có sao không!?」

Utae lo lắng đặt tay lên người tôi.

「Nhà văn khiêu dâm ghê thật nha~. Tớ càng ngày càng, càng ngày càng~ hứng thú với cậu rồi đấy.」

Tsukuru ôm chầm lấy tôi, cọ má vào: 「Lúc nào đó tớ sẽ lén giải phẫu cậu nhé!」.

「Thôi đi! Giải phẫu cái gì chứ──」

「「Utae-san, xin lỗi! Chúng tôi đã sai rồi!! Dù có tuân thủ trật tự thì tình yêu trào dâng của chúng tôi cũng không truyền tải được đến Utae-san!!」」

Giật mình nhìn về phía tiếng hét của đám đông nam sinh, ở đó là những gương mặt quen thuộc. Là các thành viên của câu lạc bộ người hâm mộ Utae.

Họ bắt đầu quỳ rạp xuống đất (dogeza) trước mặt Utae, khóc lóc cầu xin tha thứ. Tôi bị văng ra xa bởi đà quỳ xuống quá mạnh của họ, lăn lóc sang một bên.

「Đau quá...!」

Đã tơi tả rồi mà còn... bồi thêm đòn nữa.

Nhìn về phía Utae, cô ấy bị bao vây bởi các thành viên câu lạc bộ người hâm mộ, trông có vẻ không thể nhúc nhích được. Tsukuru cũng bị cuốn vào đó, không thể thoát ra.

「Chà... coi như học viện đã trở lại như xưa là tốt rồi.」

Tôi đứng dậy, phủi những vết bẩn dính trên bộ suit do trò chơi thú cưng gây ra.

Trong lúc đó, tôi nhận ra Kuroto đang nhìn chằm chằm về phía này từ trước tòa nhà Âm nhạc.

「Không ngờ cậu lại vượt qua kịch bản của tôi bằng cách đó... Được thôi. Tôi sẽ sửa đổi thiết lập nhân vật của cậu với tất cả sự kính trọng.」

「Th, thiết lập nhân vật gì chứ...」

Kuroto vẫn cứ nhìn chằm chằm về phía này như đang phân tích bình tĩnh.

「...Mà này Taketo-kun. Cậu cứ chơi ở đây mãi có ổn không? Dù cậu có thuyết phục được mọi người ở đây, nhưng chừng nào chưa giải quyết được Hội trưởng Hội học sinh thì trận chiến này vẫn chưa kết thúc đâu.」

...Hắn mà tỏ ra cay cú một chút thì tôi thấy hả dạ biết mấy... đúng là tên lòng tự trọng cao ngất trời.

「Ấy, đúng rồi! Vẫn còn Hội trưởng Hội học sinh... Narukara-san nữa!!」

Tôi vội vã chạy khỏi chỗ đó, hướng về phía tòa nhà Âm nhạc.

Lúc lướt qua Kuroto ở cửa ra vào, chẳng hiểu sao tôi có cảm giác khóe miệng hắn nhếch lên như đang tạo một nụ cười.

Đẩy cánh cửa nặng trịch ra, tiếng nhạc mộc mạc và ấm áp vang vọng khắp đại sảnh ùa vào tai tôi. Đại sảnh vắng tanh. Ở đó, Narukara-san đang tổ chức buổi hòa nhạc chỉ có một mình.

Mái tóc ngắn hơi đỏ, vểnh lên vài cọng tóc ngủ đè. Cơ thể nhỏ bé đang đứng đó hết sức mình. Là Narukara-san mà tôi biết rõ... Chỉ có một điều khác biệt duy nhất──cô ấy đeo kính.

「Narukara-san... tại sao lại gia nhập phe Trật Tự chứ...」

...Bộp bộp bộp bộp...

Tiếng vỗ tay vang lên từ đâu đó. Tiếng vỗ tay của một người...

「...Có ai ở đó sao?」

Nhìn quanh, tôi thấy ai đó đang đứng dậy từ ghế ngồi.

──Ai vậy?

Khi nhân vật vừa đứng dậy quay mặt về phía này, người ở đó là...

Đeo kính──Ritsu!

「S... Sao Ritsu lại!?」

Cậu ấy nheo đôi mắt ẩn sau lớp kính, khẽ mở miệng.

「Đã bảo rồi mà? Khi nào gia nhập phe Trật Tự thì nhớ bảo tớ nhé.」

Ritsu nói một cách thản nhiên như mọi khi. Nhưng ý nghĩa ẩn chứa trong câu nói đó khiến tôi chấn động dữ dội.

「N, nghĩa là sao!? Không lẽ... Ritsu là trùm cuối của phe Trật Tự ư!?」

「Đúng vậy.」

Nhìn cậu ấy trả lời bình tĩnh, tấm ảnh của Raika lướt qua tâm trí tôi. Trong tấm ảnh đó, Ritsu đang cất cuốn sổ tay học sinh giả vào túi mình.

「──Ra là thế! Raika đã nói bố cục thể hiện Judas mà!!」

Bố cục cất sổ tay học sinh giả vào túi mình... nhìn kiểu gì cũng là phe Trật Tự!! Hơn nữa lại cất sổ tay giả vào túi mình chứ không phải để ở căn cứ bí mật... đó chẳng phải là thu hồi từ kẻ phản bội sao!!

「Hự... sao mình lại không nhận ra chứ...! À, ối!! Hơn nữa cái hệ thống dự đoán hành động con người mà Kuroto sử dụng...」

Thông tin học sinh mà Kuroto nắm giữ, cùng kỹ thuật lập trình của Ran. Thêm vào hai thứ đó, nếu cần một công thức tính toán dự đoán hành động theo tất cả các mô hình──thì có nghĩa là đã có một nhà toán học hợp tác!!

「Nghĩ kỹ lại thì còn đầy chuyện đáng ngờ khác...」

Đúng rồi. Ritsu gần đây cứ lạ lạ. Nào là nói căn cứ chính của địch nằm ở ký túc xá nữ, rồi lúc ở Chaos Concert thì lại thận trọng trong việc bắt giữ học sinh phe Trật Tự... Càng nghĩ càng thấy hành động của Ritsu toàn là có lợi cho phe Trật Tự!!

「Raika... xin lỗi vì đã không nhận ra...」

「...Có vẻ như Raika đã tiến quá gần đến sự thật rồi.」

Ritsu lẩm bẩm bằng giọng u ám.

「Cậu đã làm gì Raika hả!?」

「Cô ấy... tớ nghĩ là đã rời khỏi sân khấu rồi.」

「Cái gì vậy, cách nói lấp lửng đó là sao!?」

Ritsu im lặng suy nghĩ một lúc, rồi nói 「Tớ đã cảnh cáo ngay từ đầu là hãy bỏ làm điệp viên đi mà」 và giơ tay lên.

Thứ nằm trong tay cậu ấy là... súng!

「C, cái gì thế kia!? Ritsu, cậu bị sao vậy hả!?」

「Taketo... tớ không muốn tranh đấu theo cách này đâu... Nhưng với tư cách là trùm cuối của phe Trật Tự, tớ có nghĩa vụ phải làm đến cùng.」

Khoảnh khắc đôi mắt sau lớp kính của Ritsu rơm rớm nỗi buồn, ngón tay cậu ấy khẽ cử động trên cò súng──.

「Vậy nên, vĩnh biệt.」

──Pằng!!

Viên đạn được bắn ra không chút thương xót.

「──Hự!!」

Không lệch một ly, viên đạn trúng ngay tim.

Không xong rồi... mình... tiêu rồi...

Ritsu là người bạn đầu tiên tôi có được khi đến học viện này. Khi tôi bị nghi ngờ là kẻ nhìn trộm, cậu ấy đã liều mạng giúp tôi tìm thủ phạm, lúc đại hội định hướng cũng đã hợp tác để giành chiến thắng... Không chỉ có vậy. Ritsu... Ritsu luôn ở bên cạnh tôi, luôn giúp đỡ tôi... vậy mà... tại sao...?

「...Ủa? Không chảy máu??」

Nhìn xuống ngực mình, tôi bối rối. Đang thắc mắc kiểm tra cơ thể thì... tôi nhận ra mình đang mặc bộ suit chống đạn.

Ma, may quá──!!

Suýt nữa thì tôi hét lên vui sướng.

「...Ra là vậy. Bộ suit đó có vẻ có mánh lới gì nhỉ. Vậy thì mục tiêu sẽ là...」

──Cạch.

Họng súng hướng về phía đầu tôi.

「Khoan... khoan đã Ritsu! Súng ống chẳng có chút trật tự nào cả!! Có được không đấy!? Trùm cuối phe Trật Tự mà lại dùng thứ vũ khí đó à!!」

「Hừ... ngây thơ quá, Taketo. Đạn của khẩu súng này... là bạc!!」

「...Bạc??」

「Bạc từ xa xưa đã được cho là có sức mạnh xua đuổi tà ác. ...Tức là, biểu tượng của con đường chính nghĩa!!」

「Cái lý lẽ ép buộc gì thế!?」

「Taketo... đừng làm tớ buồn thêm nữa. Chuyện này... hãy kết thúc nhanh đi thôi.」

Ritsu lại siết cò súng──.

Pằng!!

「Oái!!」

Tôi ngồi thụp xuống nấp sau ghế, may mắn né được. Nhưng cứ thế này thì sớm muộn gì cũng...

「──Taketo-kun!」

Bất chợt, tiếng con gái vang lên.

Tiếng đàn của Narukara-san đã ngừng từ lúc nào.

Vì đang nấp sau ghế nên tôi không thể ló mặt ra... nhưng giọng nói của ai thì không còn nghi ngờ gì nữa.

「Taketo-kun cũng hãy chấp nhận trật tự đi! Dừng chuyện này lại thôi!!」

「Narukara-san mới là người tại sao lại gia nhập cái phe Trật Tự đó chứ!?」

「Fukune... Fukune...」

Narukara-san ngập ngừng, khoảng lặng kéo dài trong giây lát. Nhưng sau tiếng hít hơi thật sâu, giọng nói như xé toạc cổ họng của cô ấy vang lên.

「Muốn Taketo-kun bỏ mấy chuyện dâm dục đi!!」

...Hả?

「Fukune nghĩ là nếu mang lại trật tự cho học viện, thì Taketo-kun sẽ bỏ mấy chuyện dâm dục!!」

Hả... hảảảả!? ...L, lý do... lý do là vậy sao!?

──Một, cấm vọng tưởng dâm dục

──Một, cấm lời nói và hành động dâm dục

Tôi nhớ lại những lời răn khó hiểu trong Ngũ huấn Hội học sinh.

...Mấy cái đó, là nghĩ ra vì tôi sao!!

──Pằng!!

Viên đạn của Ritsu lao tới hòng kết thúc nhanh mọi chuyện.

Nhiều chuyện xảy ra cùng lúc quá, thú thật tôi đang hỗn loạn. Narukara-san và Ritsu... Tôi còn muốn hỏi hai người họ nhiều điều nữa. Nhưng trước tiên phải xoay sở tình huống này đã, không thì cả đời tôi sẽ chẳng còn cơ hội nào để hỏi...

「...Nhưng mà, làm thế nào...」

Tài năng khiêu dâm đã trở lại, nhưng có ích gì trong tình huống này không...

「Có điểm yếu nào của Ritsu không nhỉ...?」

Tôi nhớ lại quãng thời gian đã qua cùng Ritsu.

──Nụ h... hồi mới gặp à không, cái đó niêm phong dưới đáy ký ức thôi.

──Bé Ritsu dễ thương ở buổi hòa nhạc... thì giờ không liên quan.

──Còn gì nữa... ừm... ví dụ như thứ Ritsu không giỏi chẳng hạn...

「Có rồi!」

Tôi vội vã bắt đầu chuẩn bị ngay tại chỗ. Một ván cược được ăn cả ngã về không. Nếu thua──sẽ chết. Nhưng... là người luôn dõi theo Ritsu bấy lâu nay... tôi sẽ cược vào cách này!!

Chuẩn bị xong, tôi nhắm mắt lại như đang cầu nguyện. Hít một hơi thật sâu, tôi dò vị trí của Ritsu qua tiếng bước chân.

──Đằng kia!

Khoảnh khắc đó, tôi lao lên trên ghế, mở rộng cơ thể hướng về phía Ritsu.

「Sự vô trật tự của Học viện Inspiration, là làm chuyện thế nààày cũng được tha thứ đấấấấấý───────!!」

Hét lên như vậy──tôi phơi bày bộ dạng chỉ mặc độc một chiếc quần lót trước mặt Ritsu.

──Phụt! ...Rầm!!

Ritsu phun máu mũi xối xả rồi ngã gục.

──Bịch.

Narukara-san mặt đỏ bừng như bạch tuộc luộc, cũng ngã lăn ra.

...A, cuốn cả Narukara-san vào luôn rồi...

──Đúng vậy. Kế hoạch này tôi nghĩ ra từ việc lần trước khi chơi RPG đời thực do đám Sosai làm, lúc đang thay đồ cosplay, Ritsu đã nhìn thấy tôi thay đồ và tỏ ra xấu hổ.

「Vô trật tự chiến thắng!!」

Đứng sững sờ trong độc chiếc quần lót, tôi đang nếm trải hương vị chiến thắng đích thực cuối cùng cũng nắm được trong tay.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!