Tập 04: Lời từ biệt của kẻ phản bội
Chương 02 Màn chơi biến thái tuyên chiến
0 Bình luận - Độ dài: 9,000 từ - Cập nhật:
2. Màn chơi biến thái tuyên chiến
Ánh nắng ban mai đã chiếu rọi qua khung cửa sổ. Thứ ánh sáng chói chang ấy làm nhức nhối đôi mắt của kẻ vừa thức trắng đêm.
Hôm qua, tôi đã gặp Kuroto-senpai, một người viết lách giống tôi, rồi được Hiệu trưởng nhờ làm đặc vụ, lại còn được giới thiệu với một cô bé kỳ lạ tên là Kagaku Tsukuru... Quá nhiều chuyện đã xảy ra. Có lẽ vì thế mà thần kinh tôi bị kích động. Tôi không tài nào chợp mắt được và cứ thế thức đến tận sáng.
「Trật tự và hỗn loạn sao...」
Học viện Inspiration vốn dĩ đã hỗn loạn ngay từ khi tôi nhập học. Sự hỗn loạn chính là cá tính của học viện này. Nếu cố tình phủ nhận điều đó để chạy theo trật tự thì chẳng khác nào đang phủ nhận chính bản thân Học viện Inspiration.
「Quả nhiên là... nếu cứ tách biệt khỏi thế giới bên ngoài mãi thì người ta sẽ trở nên bất an nhỉ.」
Khi tốt nghiệp học viện này, chúng tôi sẽ trở về với cái gọi là "xã hội". Nếu nghĩ đến việc sống tách biệt quá lâu rồi một ngày đột ngột quay lại đó... tôi cũng phần nào hiểu được cảm giác bất an ấy. Nhưng mà...
「Nếu không phải tin vào trật tự bằng ý chí của chính mình, mà chỉ bị nhuốm màu bởi bài giảng đặc biệt của phe Trật tự thì... đó là vấn đề lớn đấy.」
Tôi cầm tấm ảnh nhận được từ giáo viên tiếng Anh lên. Chính là tấm ảnh chụp nữ sinh cắt tóc mái bằng, đeo băng đầu đang liều mạng học bài đó.
Bị ép buộc phải tiếp nhận tư tưởng của người khác một cách vô lý để rồi thay đổi bản thân... tôi tuyệt đối ghét điều đó. Như thế chẳng phải giống như mình không còn là mình nữa sao?
── Chararara ~ ♪
Bất chợt, điện thoại di động của tôi reo vang.
「Sáng sớm thế này... là ai vậy?」
Nhìn vào màn hình hiển thị, đó là cuộc gọi từ nam biên tập viên phụ trách tiểu thuyết của tôi ở tòa soạn báo.
「...Vâng, Akutagawa nghe đây ạ.」
『Toang rồi cậu ơi! Bộ RPG khiêu dâm dạo trước... bị độc giả chê tơi bời khói lửa!!』
「Hả!? Sa, sao lại thế được...!?」
『Nguyên nhân có lẽ là do đề tài RPG không được tệp độc giả của báo đón nhận... Thú thực là, nếu kế hoạch dài kỳ tiếp theo không lấy lại được sự nổi tiếng, thì chuyện thay thế tác giả dài kỳ cũng đã được bàn tới rồi đấy.』
「Thay thế... thế thì, tôi sẽ ra sao!?」
『............Thất nghiệp............』
Nguy, nguy to rồi!!
『Cậu có... ý tưởng nào có vẻ sẽ được độc giả báo chí đón nhận không?』
Đột nhiên bị hỏi như vậy thì... ý tưởng, có cái nào không nhỉ... Chuyện xảy ra xung quanh mình hay gì cũng được... cái gì đó... À, đúng rồi! Chẳng phải hôm qua mình vừa gặp một chuyện rất hợp gu độc giả sao!!
「Đề tài đặc vụ thì sao ạ!?」
『Ồ! Được đấy! Có vẻ sẽ hợp với tệp độc giả!! Vậy lần này chốt đề tài đó nhé. Hãy đặt cược cả sinh mạng nhà văn vào kỳ này mà cố gắng lên!!』
Biên tập viên nói một cách mạnh mẽ rồi cúp máy.
...Đặt cược cả sinh mạng nhà văn... áp lực kinh khủng quá...
Tôi nuốt nước bọt, vội vàng lôi giấy viết văn ra và cầm lấy bút chì kim.
***
「A...! Chỗ đó... d, dừng lại...」
Căn phòng suite rộng rãi thừa thãi. Trong không gian ấy, chỉ có tiếng rên rỉ của người phụ nữ vang vọng. Đó là người phụ nữ tôi bắt chuyện tại sòng bạc dành cho hội viên. Hẳn cô ta đã gặp cả tá đàn ông lắm tiền nhiều của. Nhưng có vẻ loại người như tôi thì hiếm khi cô ta được thấy. Nhờ vậy mà việc tán tỉnh trở nên dễ dàng.
「Ưm hự... a, anh... quả nhiên là tuyệt thật... ư ư...!」
Chắc hẳn do người chồng bận rộn với công việc và ăn chơi trác táng không đoái hoài gì đến, nên cô ta mới để cơ thể mình thừa thãi thế này. Chiếc váy cô ta mặc giờ đây bắt đầu xô lệch do những chuyển động kịch liệt của chính chủ. Với tư thế hông thành thạo trong việc chơi đùa cùng đàn ông, cô ta cưỡi lên quần tôi, đung đưa bộ ngực chín muồi nảy tưng tưng khi cơ thể nhấp nhô lên xuống.
「Không phải tôi thì là ai cũng được sao?」
Vừa nói, tôi vừa xoa nắn như để trấn an bộ ngực đang nảy lên của người phụ nữ, và khi cái hông đó đôi lúc trở nên quá khích, tôi lại dùng tay đưa nó về đúng quỹ đạo. Vùng dưới của người phụ nữ dần nóng lên, truyền hơi ấm như muốn hút chặt lấy hạ bộ của tôi.
「Haa... n, nếu không phải là đàn ông như anh, ưm... thì sao tôi có thể cưỡi được chứ?」
「Người bị cưỡi là tôi mới đúng──」
Ngay khoảnh khắc đó, điện thoại của tôi reo lên. Tôi một tay đỡ eo người phụ nữ tiếp tục dẫn dắt nhịp điệu, tay kia bắt máy. Đồng thời, tôi bắt đầu thúc hông mình về phía vùng dưới nóng hổi của cô ta. Những chuyển động cuồng nhiệt đến mức khiến cả hai cảm thấy vướng víu vì lớp quần áo che thân...
「Haaa...! Á, aaaaa...!!」
『──Ô kìa, tôi làm phiền sao?』
Giọng nói lạnh lùng của một người phụ nữ vang lên từ đầu dây bên kia. Là của một đối tác quen thuộc, nhưng tôi chưa từng thấy mặt. Tuy nhiên, chuyện đó sao cũng được.
「Được rồi, nói việc chính đi.」
『Nhiệm vụ đây. Chi tiết hãy truy cập vào cơ sở dữ liệu của trụ sở để xác nhận. Yêu cầu thực thi khẩn cấp.』
「──Rõ.」
Tôi cúp điện thoại, đẩy người phụ nữ ngã xuống và đặt một nụ hôn nồng nàn lên đôi môi dày ấy. Hơi thở nóng hổi của người đàn bà chín muồi phả vào tôi như quấn lấy.
「Ưm... ư... nng...」
Người phụ nữ ngạc nhiên trước hành động bất ngờ, nhưng có vẻ thỏa mãn vì nhận được nụ hôn nồng cháy đã lâu không có.
──Chà, thế này chắc cũng đã làm tròn trách nhiệm đàn ông rồi.
Tôi đột ngột đứng dậy, nói: 「Đêm còn dài. Tôi đi gọi phục vụ phòng chút đây」 rồi đi sang phòng bên cạnh. Sau đó, chỉnh trang lại bộ vest hàng hiệu bị xộc xệch bởi cuộc vui vừa rồi, tôi lặng lẽ hướng về phía cửa ra vào.
Hãy để người phụ nữ tận hưởng đêm cô đơn với dư vị nụ hôn cuối cùng nơi lồng ngực. Còn tôi──tôi có nhiệm vụ phải làm.
Nghĩ đến vô vàn khó khăn sắp ập đến, tôi mở cánh cửa phòng suite.
***
「...T, thế này chắc độc giả sẽ thích nhỉ...」
Tuy tôi được gọi là nhà văn khiêu dâm có sức hút trên phố, nhưng không ngờ lại có ngày phải nếm trải nỗi sợ hãi bị cắt truyện... Tôi lại một lần nữa cảm nhận được sự đáng sợ của cái nghề chạy theo sự nổi tiếng này.
Nhìn đồng hồ, đã đến giờ đi học. Tôi vội vàng thay quần áo rồi định ra khỏi phòng.
「──A, phải đeo cái này vào nữa.」
Tôi nhìn chiếc radar hình đồng hồ đeo tay đặt trên bàn.
「Matomo Watching (Máy dò người bình thường) hả... Cái này dùng được thật không đây?」
Tạm thời cứ đeo vào rồi ra khỏi ký túc xá xem sao... nhưng suốt dọc đường đi học, nó chẳng phản ứng gì cả.
Vào lớp ngồi vào chỗ, cũng chẳng có dấu hiệu phản ứng nào.
...Nghĩ kỹ lại thì, ở Học viện Inspiration toàn thiên tài thế này mà dùng cái radar chỉ phản ứng với người bình thường thì... sao mà phản ứng được chứ! Đã là thiên tài thì ngay từ đầu đã không bình thường rồi!!
Khoảnh khắc nhận ra điều đó, tôi cảm thấy mệt mỏi rã rời.
Chuông báo giờ sinh hoạt chủ nhiệm vang lên, giáo viên chủ nhiệm Yosano Aki-sensei bước vào lớp. Ngay lập tức──.
*Pipipi ~ ♪*
「Oa...!!」
Đột ngột, chiếc Matomo Watching kêu lên. Tôi buột miệng kêu lên rồi vội vàng ấn nút tắt tiếng. Vài người trong lớp liếc nhìn tôi, nhưng rồi cũng nhìn về phía Aki-sensei như thể mất hứng ngay lập tức.
Hú, hú hồn... mà khoan──phải rồi! Aki-sensei là người bình thường không có tài năng đặc biệt nào. Hơn nữa, trong học viện này cô ấy cũng thuộc dạng người có ý thức chung... hèn gì radar phản ứng.
Đang gật gù một mình, Aki-sensei với bộ ngực như sắp tràn ra khỏi áo blouse quay lại nhìn tôi.
「Taketo-kun. Em lại mang dụng cụ đồi trụy gì đến trường thế?」
Trên trán cô giáo đang nói giọng dịu dàng nổi lên một đường gân xanh rõ rệt.
「K, không phải đâu ạ! Mà cái từ "lại" là sao chứ, "lại" ấy!!」
「Ra là vậy... có chức năng quay lén nhỉ.」
「Đã bảo là không phải mà! Sao cô cứ thích gán cho em cái nhân vật kiểu đó thế!!」
「...Phải rồi, xin lỗi em. Em làm gì có chuyện làm những việc bình thường như quay lén chứ. Cái đó... dùng cho loại "play" (trò chơi tình dục) nào?」
「Em không có chơi bời gì hết!!」
Aki-sensei đi đến trước mặt tôi, sờ sờ vào chiếc đồng hồ một lúc rồi lẩm bẩm vẻ khó hiểu: 「...Cái này, hỏng rồi sao? Giờ cũng chẳng hiện...」, sau đó như lấy lại tinh thần, cô quay về bục giảng bắt đầu điểm danh.
...May mà không bị hiểu lầm tai hại... Cơ mà cái radar này, chỉ phản ứng với mỗi Aki-sensei thì ghê thật đấy nhưng... quả nhiên là vô dụng.
Giờ sinh hoạt kết thúc, tiết một cũng xong, đến giờ nghỉ giải lao, tôi nhận ra Ritsu ngồi bên phải đang nhìn chằm chằm vào tay tôi với vẻ bồn chồn.
「...Taketo. Tự nhiên đeo đồng hồ, có chuyện gì à?」
「Nói là có chuyện thì...」
Chuyện làm đặc vụ là do đích thân Hiệu trưởng nhờ... nói ra có được không nhỉ?
「...Cậu không nói được chứ gì. Tớ cũng lờ mờ đoán ra rồi. Cái đó──là quà tặng phải không!?」
「Quà tặng!? Không, nói thế cũng không sai, nhưng mà...」
「Ai tặng thế!? Sao cậu lại đeo nó một cách trân trọng như vậy!?」
Ritsu càng nói càng lớn tiếng, cứ thế áp sát vào tôi.
「Hừ... Tớ cứ nghĩ tặng mấy đồ đeo trên người thì hơi nặng nề nên đã ngại ngùng, tớ đúng là thằng ngốc mà... Không ngờ lại bị nẫng tay trên...」
「Ô kìa Taketo, cuối cùng cậu cũng từ bỏ Fukune-chan rồi sao.」
Từ chỗ ngồi bên trái vang lên một giọng nói vui vẻ. ──Là Musen Ran. Cô ấy là thiên tài lập trình, vẻ ngoài là một cô bé tóc đuôi gà bình thường nhưng... thực chất là một thiếu nữ Yuri (Bách hợp) được các nữ sinh cùng trang lứa ngưỡng mộ gọi là "Onee-sama" (Chị đại).
「Ritsu cũng tính toán non nớt quá. Lẽ ra ngay khoảnh khắc Taketo từ bỏ Fukune-chan thì cậu tặng quà luôn là được rồi.」
「Hừ... Tớ không có háu ăn như Ran! Tớ muốn nuôi dưỡng một tình yêu êm đềm và ấm áp hơn!!」
「Tính toán trên bàn giấy thì giỏi nhưng tình cảm con người thì cậu không giải được đâu. Một tên Taketo quê mùa lúc nào cũng xem giờ bằng điện thoại di động, nay lại cất công đeo đồng hồ đến đây đấy? Còn thời gian mà ngụy biện sao??」
「Chính vì là tên Taketo quê mùa đó nên tớ mới không ngờ cậu ta tìm được người tiếp theo nhanh như vậy!!」
...Hình như tôi đang bị nói đủ điều... cái gì vậy trời?
Tóm lại, tôi chỉ hiểu rõ một điều là hai người này đang hiểu lầm tai hại vô cùng tráng lệ.
「Hai người nghe này. Cái này không phải đồng hồ. Là radar chỉ phản ứng với người bình thường, tên là Matomo Watching.」
「Matomo Watching?」
Ritsu nhìn tôi chằm chằm như thể bị tước mất linh hồn.
「Cái gì thế, dụng cụ có cái tên kỳ cục đó. Với lại tại sao cậu lại đeo thứ đó?」
Ran cũng giống Ritsu, nhìn tôi đầy ngỡ ngàng.
...Gay go rồi. Đã nói đến đây thì nếu không giải thích đàng hoàng họ sẽ không chấp nhận đâu. Nếu là Ritsu và Ran thì... nói ra chắc cũng không sao.
「Thực ra hiện tại, có những học sinh đang định làm loạn sự hỗn loạn của Học viện Inspiration, dường như họ muốn mang trật tự đến cho học viện. Tớ được Hiệu trưởng Suiboku nhờ ngăn cản những người đó...」
「Hả!? Cậu đang nói cái gì ngốc nghếch vậy. Hơn nữa cái cách diễn đạt "làm loạn sự hỗn loạn"... chả hiểu gì cả.」
Ran thốt lên với vẻ mặt chán nản. Có vẻ cô ấy hoàn toàn không tin lời tôi.
...Mà, đột nhiên bị nói thế này thì không tin cũng phải thôi...
Thấy tôi im lặng, Ritsu nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm túc.
「Nếu chuyện đó là thật thì... Taketo. Cậu được chọn làm đặc vụ bảo vệ sự hỗn loạn sao?」
「Đúng. Chính xác là như vậy.」
「Nhưng... tại sao lại là Taketo?」
「Cái đó là...」
Vì là nhà văn khiêu dâm, lý do đó sao nói được. Nói ra cái là thấy buồn thê thảm liền...
Lúc đó, ánh đèn flash liên tục bao trùm lấy tôi. Tiếp theo là tiếng reo hò vui sướng của một cô gái vang lên.
「Nhà văn khiêu dâm đúng là biểu tượng của sự hỗn loạn mà! Tốt lắm! Quả này chụp được bức ảnh xấu xí rồi đây! Cậu lúc nào cũng làm tôi thấy thú vị!!」
Một nữ sinh mảnh khảnh mặc áo sơ mi dài tay phối với quần jean đang cầm máy ảnh phản xạ ống kính đơn cười sung sướng. Là Meiki Raika, người sở hữu tài năng nhiếp ảnh. Cô ấy... chỉ hứng thú với những bức ảnh xấu xí.
Mà công nhận Raika... sắc bén thật! Bị đâm trúng sự thật ngay lập tức, ngực tôi giờ đau nhói quá!!
Raika phớt lờ tôi, dồn dập hỏi.
「Thế, Taketo. Dùng cái radar đó tìm được tên nào bình thường chưa?」
「Chuyện đó... tớ nhận ra cái radar này là phát minh vô dụng rồi. Học sinh Học viện Inspiration toàn thiên tài, ngay từ đầu đã chẳng bình thường rồi đúng không? Tớ không nghĩ gặp phe Trật tự nó sẽ phản ứng đâu...」
「Cái gì!? Thế thì không được! Đi lấy phát minh khác ngay! Tiết sau cúp cua cũng được, nhanh lên!!」
「Đừng có nói chuyện vô lý thế chứ...」
Đang phát ngán vì bị Raika hối thúc một cách nghiêm túc, tôi nghe thấy một giọng nói rụt rè từ phía sau: 「Taketo-kun...」.
Quay lại, Narukara-san đang đứng đó.
「Sao vậy?」
「Giờ nghỉ trưa, cậu rảnh không?」
「Cũng không có việc gì đặc biệt...」
「Tớ có chuyện muốn nói. Tớ muốn cậu lên sân thượng...」
「Chuyện muốn nói!?」
Tôi mở to mắt ngạc nhiên, Narukara-san xấu hổ quay mặt đi rồi đột ngột chạy vụt khỏi chỗ đó.
C, chuyện muốn nói rốt cuộc là... cái gì!?
「Ta~ke~to~~~, thế này là sao hả!!」
Ran đột ngột túm lấy tôi.
「Taketo... dù đã có tớ rồi mà...」
Ritsu nắm lấy áo tôi, rưng rưng nước mắt.
「Thú vị rồi đây! Cậu nhớ làm cú nào thật xấu xí vào nhé!!」
Raika mắt sáng rực áp sát lại gần.
...Thôi xong, tình thế hết cứu vãn nổi rồi...
***
Mặt trời giữa trưa chiếu rọi lên mái tóc đỏ, làm tăng thêm sắc thái của Narukara-san. Đôi tay run rẩy, ánh mắt nhìn tôi hơi cúi xuống... Tôi hiểu rõ cô ấy đang căng thẳng. Nhìn cảnh đó khiến tôi cũng căng thẳng theo, cổ họng đã khô khốc từ lúc nào.
Ở phía xa một chút, lác đác thấy những học sinh đang ăn trưa. Lẽ ra đây phải là khoảnh khắc êm đềm của giờ nghỉ trưa, nhưng──.
──Này Ritsu, đừng có đẩy! Bị Fukune-chan phát hiện bây giờ!!
──Tại Ran chiếm hết chỗ đằng trước nên tớ mới không thấy đấy chứ! Xê cái người ra chút đi!!
──Thôi nào hai người đừng động đậy! Khó khăn lắm tôi mới canh được góc máy đấy!!
...Mọi người ơi, trốn kiểu đó lộ liễu quá rồi.
Ritsu và những người khác đang trốn... hay là tưởng mình đang trốn trong bồn hoa gần đó, đã phá hỏng tan tành bầu không khí êm đềm của buổi trưa.
「Làm ơn đọc bầu không khí một chút đi...」
Lời lẩm bẩm của tôi trở nên vô nghĩa, đám người nấp trong bồn hoa vẫn ồn ào náo nhiệt.
Trong hoàn cảnh đó, đầu óc tôi vẫn tràn ngập một chuyện khác. ──Đúng. Là chuyện Narukara-san sắp nói gì.
C, cái này... chẳng lẽ là, cái chuyện nổi tiếng đó... "KOKUHAKU" (Tỏ tình) sao!?
──Ực.
Tôi nuốt nước bọt trước tưởng tượng của chính mình. Nhưng tôi cảm giác suy nghĩ đó cũng không hoàn toàn sai lệch. Bởi vì tôi đang giữ... cái dăm kèn đã qua sử dụng của Narukara-san mà!!
Bất giác, tôi nắm chặt chiếc dăm kèn trong túi. Bàn tay đẫm mồ hôi cảm nhận được hơi ấm của gỗ, và vô thức nhớ đến Narukara-san.
『──Vì là lần đầu tiên của Fukune, nên không biết phải làm sao... cái đó, tớ đã giữ mãi.』
Câu nói Narukara-san đã nói với tôi. Ký ức về chiếc dăm kèn tôi đã lỡ nếm thử... Cô ấy lại trân trọng giữ gìn một thứ như thế, chẳng lẽ... Narukara-san muốn tôi tiếp tục nếm thử, nhưng chuyện đó xấu hổ quá không nói ra được nên đêm đêm cô ấy nhìn chiếc dăm kèn tôi đã nếm bằng đôi mắt ngây thơ đó và cố gắng vọng tưởng, nhưng vì không biết nhiều thứ nên không vọng tưởng được hết, cứ thấy bứt rứt, không biết phải làm sao nên dùng đôi bàn tay nhỏ nhắn đáng yêu đó chạm khắp cơ thể, có khi còn vươn tay đến bộ ngực hơi nhú lên hay vùng kín chưa biết đến dơ bẩn và buột miệng rên 「Ưm... Fukune, Fukune... a...」, rồi vì muốn nhờ tôi nếm tiếp nên mới gọi tôi ra đây──.
「Taketo-kun. Fukune, quả nhiên không quên được.」
「Tớ hiểu mà! Tối nay tớ sẽ nếm tiếp cho!!」
「...Nếm tiếp??」
Narukara-san hướng ánh mắt nghi hoặc về phía tôi, nghiêng đầu thắc mắc.
C, chết rồi! Trước màn tỏ tình quý giá... tôi lại lỡ miệng nói ra điều đang vọng tưởng!!
「Xin lỗi! Trước tiên cứ làm theo trình tự đã!! Tạm thời cứ tỏ tì──hự, khụ khụ!!」
Như để dập tắt câu định nói, tôi ho sặc sụa.
──Trên đời này làm gì có thằng nào đi hối thúc người ta tỏ tình chứ! Đồ ngốc tôi ơi!!
Khi tôi đang ho dữ dội, Narukara-san hỏi 「Cậu không sao chứ?」 và vuốt lưng cho tôi. Hơi ấm và sự dịu dàng truyền đến từ bàn tay nhỏ bé... Cô ấy bắt đầu chạm vào tôi một cách tự nhiên thế này từ bao giờ nhỉ? Nhận ra thì khoảng cách với Narukara-san đã thu hẹp lại rất nhiều. Và chắc chắn bây giờ cũng đang tiếp tục thu hẹp...
「Đỡ hơn chưa? Nghe chuyện của Fukune được chưa?」
「...Ừm.」
Narukara-san nhìn tôi chằm chằm. Đôi mắt bắt đầu ngân ngấn nhiệt thành, ánh nhìn tha thiết ấy nói lên sự nghiêm túc của cô ấy.
Đ, đây chính là tỏ tình sao... Tiếng tim đập của chính mình vang vọng cả lên tai. Cảm giác căng thẳng khủng khiếp...
「Taketo-kun...」
「Ừ...」
「Cái đó... chuyện là...」
「Ừ ừ...」
「X... Xin lỗi cậu!!」
「Cảm ơn──hả... xin lỗi!?」
N... nghĩa là sao!? Chẳng lẽ tôi... bị đá à!? Dù còn chưa tỏ tình!?
Quá bất ngờ khiến tôi không thốt nên lời, đứng chết lặng. Và rồi..............................................
Khi ngẩng mặt lên, tôi thấy Narukara-san đang lấy chiếc dăm kèn từ túi áo đồng phục ra. Khi mắt cô ấy chạm mắt tôi, má cô ấy ửng hồng, từ từ mở miệng như đang nghiền ngẫm từng chữ.
「Fukune ấy, đã định quên đi rồi. Chuyện... cái dăm kèn này, bị Taketo-kun nếm thử ấy. Nhưng mà, vì là kỷ niệm quan trọng... nên quả nhiên là không quên được!!」
.................................................................................................................................................
P, phải hiểu thế nào đây!? Narukara-san, khó hiểu quá đi mất!! Nhưng... cô ấy nói là "kỷ niệm quan trọng", chắc không phải là bị đá đâu nhỉ...
Trong lúc tôi đang bối rối, lại nghe thấy tiếng của nhóm Ran.
──Cái dăm kèn đó, là thứ lúc Taketo định ăn Fukune-chan đúng không!? ...Giết. Không hiểu sao, nhưng tự nhiên giờ tớ muốn biến Taketo thành than bụi khủng khiếp!!
──Ran, đợi chút! Có vẻ hướng câu chuyện hơi lạ. Chắc đây không phải là tỏ tình đâu. ...May quá.
──Chả hiểu gì sất, nhưng diễn biến này có vẻ nhiều cơ hội bấm máy hơn! Nào, Narukara! Hãy tẩn Taketo một trận hoành tráng vào!!
...Mọi người, làm ơn trật tự chút đi. Giờ đang là lúc quan trọng mà... chắc thế.
Đang khổ sở vì tiếng của mọi người, Narukara-san rưng rưng nước mắt nhìn tôi.
「...Xin lỗi. Cậu giận rồi à? Dù chính Fukune đã bảo "hãy quên đi"...」
「Tớ không giận đâu. Chỉ là tớ không hiểu sao giờ cậu lại nhắc chuyện đó thôi.」
「Chuyện đó là...」
「...Hửm?」
「Fukune, muốn cố gắng. Chuyện là... giống như Taketo-kun, tớ muốn thử cố gắng làm cả những việc có vẻ hơi quá sức. Chỉ là, Fukune, quả nhiên vẫn thấy bất an...」
Narukara-san nắm chặt chiếc dăm kèn, nhìn thẳng vào tôi. Ánh mắt một lòng một dạ như thể tình cảm sắp trào ra từ đôi mắt ấy...
「Kỷ niệm với Taketo-kun, Fukune lấy làm chỗ dựa được không? Nếu làm thế thì Fukune... cảm giác như mình sẽ cố gắng được!」
「Làm chỗ dựa, cho Narukara-san...?」
──Thịch!
C, cái gì thế này, nhịp tim vừa rồi... Tôi là chỗ dựa của Narukara-san... Một Narukara-san lúc nào cũng nỗ lực hết mình, lại muốn lấy tôi làm chỗ dựa... Chuyện đó, theo một nghĩa nào đấy còn giống tỏ tình hơn cả tỏ tình ấy chứ!?
「...Không được à?」
Narukara-san nhìn tôi đầy lo lắng...
「K, không có chuyện đó đâu! Nếu là tớ mà được, thì cái đó... tớ muốn trở thành chỗ dựa...」
「Cảm ơn cậu!」
Narukara-san nở nụ cười rạng rỡ, reo lên vui sướng.
Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, biểu cảm cô ấy thay đổi hoàn toàn, đôi má lại ửng hồng e thẹn.
「Vậy thì, ừm... những chữ Taketo-kun khắc trên dăm kèn của cậu, tớ muốn cậu khắc lên dăm kèn của Fukune nữa.」
Nói rồi, Narukara-san lấy con dao rọc giấy từ trong túi ra, chìa về phía tôi cùng với chiếc dăm kèn.
Tôi buột miệng 「Kh, khắc á...!?」, và cắn phải lưỡi một cách thảm hại. Cô ấy nhìn tôi nghiêm túc gật đầu, rồi đưa dăm kèn và dao rọc giấy ra trước thêm chút nữa.
Tôi vội vàng nhận lấy, đầu óc trống rỗng nhưng vẫn cố khắc chữ rồi trả lại cho Narukara-san.
Khoảnh khắc trao dăm kèn, tôi cảm nhận được bàn tay nhỏ bé, ấm áp và mềm mại ấy đang nắm chặt lấy tay tôi đầy mạnh mẽ.
「Cảm ơn cậu! Fukune, sẽ cố gắng nhé!! Cố gắng thay đổi... rồi khi đó...」
Đột nhiên, một cơn gió thổi qua. Mái tóc đỏ rực rỡ dưới ánh mặt trời của cô ấy bay trong gió. Như thể hiện niềm đam mê ẩn giấu bên trong, mái tóc đỏ lay động trông như đang bốc cháy.
...Khi đó, sẽ làm sao cơ...?
Tôi nuốt nước bọt chờ đợi vế sau của câu nói, bất chợt ánh mắt chạm nhau với Narukara-san.
Cô ấy như bừng tỉnh, mở to mắt, rồi luống cuống, vội vàng mở miệng như để lấp liếm.
「V, vậy hẹn gặp lại nhé!!」
Nói xong, cô ấy đột ngột chạy vụt đi, loáng cái đã biến mất khỏi sân thượng...
Diễn biến quá bất ngờ khiến tôi há hốc mồm không khép lại được.
Tiếng chuyện trò tầm phào của học sinh xung quanh vọng lại. Mùi hương ngọt ngào tỏa ra từ bồn hoa. Và cơn gió lại thổi qua... Một ngày thường nhật hiển nhiên đang hiện hữu nơi đây. Nhưng, tôi có niềm tin chắc chắn rằng... chuyện vừa xảy ra ở đây chắc chắn là thứ sẽ thay đổi hoàn toàn mối quan hệ giữa tôi và Narukara-san.
──Ritsu. Cuộc nói chuyện vừa rồi nghĩa là sao?
──Không hiểu lắm. Hình như hứa hẹn cố gắng gì đó...
──Cái đó nhìn là thấy rồi! Thiệt tình... tưởng biết tuốt về Taketo hóa ra lại đần độn thế bảo sao bị người khác nẫng tay trên!!
──Hả... Ran cũng có hiểu ý nghĩa lời nói của Narukara-san đâu mà nói!!
──Kết thúc quay chụp. Phí thời gian. Nhạt nhẽo.
...Mọi người, để tôi đắm chìm trong dư âm một chút đi...
***
Buổi học trong ngày kết thúc, đã sang giờ tan trường, nhưng tôi vẫn còn vương vấn cảm giác căng thẳng lúc nói chuyện với Narukara-san vào giờ nghỉ trưa. Vì thế mà đến giờ tôi vẫn chưa bắt chuyện được với cô ấy. Nhưng nếu cứ thế này không nói gì thì ngày mai sẽ càng khó nói hơn. Nghĩ rằng ít nhất cũng phải nói 「Mai gặp lại nhé!」, tôi lấy hết can đảm đứng dậy.
Đúng lúc đó, Narukara-san cũng đứng dậy khỏi chỗ ngồi. Nghĩ là cơ hội, tôi kìm nén nhịp tim đang đập mạnh và bước tới. Cô ấy dường như nhận ra tôi, nở một nụ cười trong khoảnh khắc. Và rồi──chạy vụt ra khỏi lớp một mạch.
「A...! Narukara-san...」
Tôi đành phải dừng bước chân đã mất đi điểm đến. Đứng chôn chân tại chỗ, tôi nhìn cánh cửa nơi cô ấy vừa chạy đi.
...Ít nhất thì cũng muốn chào một tiếng chứ... Trưa nay cô ấy nói "sẽ cố gắng", chắc là bắt đầu luyện tập kèn clarinet ác liệt lắm đây? Bình thường Narukara-san đã luyện tập quá đủ rồi mà giờ còn cố gắng hơn nữa, tôi thấy hơi lo...
「Phải cổ vũ thôi. Đã nói là sẽ làm chỗ dựa rồi mà.」
Tôi gật đầu, nghĩ rằng mình cũng phải cố gắng viết bản thảo, và quyết định ra về ngay.
Định ra khỏi lớp, tôi thấy Ritsu vẫn đang sắp xếp sách giáo khoa trên bàn.
「Ritsu, xong việc thì về chung không?」
「A... xin lỗi. Hôm nay tớ có cuộc họp với doanh nghiệp.」
「Vậy hả. Ritsu đã làm việc bằng toán học rồi nhỉ.」
「Xin lỗi nhé...」
Khi tôi cười bảo 「Không sao đâu」 và quay lưng đi, Ritsu đột nhiên gọi với theo.
「Taketo!」
「...Hửm? Sao vậy?? Tự nhiên to tiếng thế.」
「A... xin lỗi. Cái đó... vụ đặc vụ ấy, cậu nên từ bỏ đi thì hơn? Không cần Taketo phải cố làm đâu, cứ giao cho người có tài năng thích hợp làm đặc vụ là được mà.」
「Có lẽ là vậy nhưng... đây là chuyện đích thân Hiệu trưởng Suiboku nhờ tớ. Với lại, tớ thấy khó chịu khi học viện cứ thay đổi dần ở những nơi chúng ta không biết... tớ sẽ thử làm những gì có thể.」
「Tớ cảm giác ở học viện này có rất nhiều học sinh có thể trở thành phe Trật tự. Nơi này tách biệt với xã hội bên ngoài đúng không? Sống cuộc sống như thế trong thời gian dài, cũng sẽ có người thấy bất an về trạng thái hỗn loạn này. Kiểu như 『Bản thân mình cứ thế này có ổn không?』 ấy.」
「Đúng thật... Hiệu trưởng Suiboku cũng nói điều tương tự.」
「Nếu phe Trật tự tăng lên, sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra cuộc tranh chấp lớn giữa phe Trật tự và phe Hỗn loạn. Lúc đó nếu Taketo là đặc vụ của phe Hỗn loạn, thì có thể sẽ không được an toàn đâu──」
「Haha, Ritsu hay lo xa quá. Ổn cả thôi. Vậy nhé, mai gặp lại.」
Gửi nụ cười đến Ritsu đang nhìn tôi đầy lo lắng, tôi rời khỏi lớp học.
Nghe tiếng ồn ào của đám học sinh đang tan trường, tôi đi trên con đường dẫn về ký túc xá. Tôi thấy hai cô gái đi cách đó một đoạn đang nắm tay nhau rất thân mật. Họ bước đi như nương tựa vào nhau, thi thoảng trao đổi những câu chuyện gần như thì thầm vào tai. Bầu không khí hạnh phúc cứ như thể thế giới này chỉ có hai người họ vậy. Nếu chỉ là bạn bè thì thân thiết quá mức.
Hai người đó... chắc là đang hẹn hò nhỉ?
Vừa nghĩ vậy, tôi vừa suy ngẫm về những điều Narukara-san nói lúc trưa.
『──Fukune, sẽ cố gắng nhé!! Cố gắng thay đổi... rồi khi đó...』
「Muốn nghe nốt vế sau của câu đó ghê...」
Ví dụ như, nếu câu nói sau đó là thứ làm thay đổi hoàn toàn quan hệ bạn bè đơn thuần giữa tôi và Narukara-san... Nếu tôi và Narukara-san có thể nắm tay nhau ra về như hai cô gái kia...
『──Đã đến lúc anh phải nói rõ xem chọn em hay Fukune-san rồi đấy.』
Lời của Utae lại lướt qua tâm trí tôi.
「Ưm~. Tình cảm của mình sao...」
Tốt hay xấu, trước giờ tôi chưa từng suy nghĩ nghiêm túc. Vốn dĩ chuyện hẹn hò là chuyện của hai người. Không phải cứ tình cảm của tôi xác định là quyết định được tất cả. Nhưng... tôi nghĩ cứ tiếp tục mối quan hệ lửng lơ thế này chắc chắn là không tốt.
「Không ngờ có ngày mình lại đau đầu vì chuyện yêu đương thế này... Cảm giác lạ thật.」
Utae dễ thương như thần tượng, được mọi người ngưỡng mộ... thế mà lúc nào cũng ở bên tôi. Gần đây thân thiết hơn nên cảm giác bị tê liệt, chứ cô ấy là người quá tốt so với tôi. Ngược lại, Narukara-san khác với Utae, cô ấy rụt rè, ít bạn bè... nhưng lại có sự nỗ lực hết mình khiến người ta muốn ở bên cạnh dõi theo. Cô ấy sở hữu sự mất cân bằng giữa mạnh mẽ và yếu đuối, nhưng cái dáng vẻ một lòng cố gắng để khắc phục điều đó... tôi không sao cưỡng lại được sự cuốn hút ấy.
Thật sự là hai người đối lập nhau. Nếu ở bên Utae, chắc chắn sẽ có một tình yêu tuyệt vời như trong tranh vẽ. Nếu ở bên Narukara-san... cả tôi và cô ấy đều vụng về nên sẽ có lúc hiểu lầm nhau. Nhưng dù vậy, tôi nghĩ nếu có Narukara-san ở bên, tôi có thể cố gắng làm được nhiều việc hơn hiện tại, và trưởng thành hơn hiện tại. Narukara-san có cái sức hút thay đổi con người như thế.
Utae và Narukara-san... tình cảm hiện tại của tôi là──.
*BỐP!!!*
「Hự...」
Bất ngờ, một cơn đau dữ dội chạy dọc sau gáy.
Khi ý thức vụt tắt trong khoảnh khắc rồi quay trở lại, tôi đã quỵ gối ngã xuống đất.
Tiếp đó, trong lúc ý thức dần xa rời hẳn, tôi nghe thấy tiếng bước chân của vài người đang tiến lại gần.
──Cái gì!? Tên biến thái này, không ngờ lại làm đến mức này!!
──Ai đó xóa sổ cái đống rác rưởi này đi! Xóa sổ khỏi thế giới này đi!!
──Tôi, ghét cái học viện này rồi...
Trong ý thức mơ hồ, tôi nghe thấy tiếng ồn ào của đám đông nữ sinh. ...Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?
Tôi chợt nhớ ra mình đã ngất đi sau khi cảm thấy đau điếng ở cổ.
Tôi định đứng dậy ngay, nhưng lạ thay hai chân giờ tê liệt, không thể cử động cơ thể tự do được.
...Chuyện quái gì đang diễn ra thế này?
Trong khi cổ vẫn còn đau, tôi hé mắt nhìn. Thì chẳng hiểu sao trước mặt tôi... là ký túc xá nữ!
「S... Sao lại ở chỗ này!?」
Tôi cất tiếng, đám nữ sinh tụ tập xung quanh đồng loạt hét lên, ném đủ thứ linh tinh vào người tôi.
「Đau... a... d, dừng lại đi!!」
Dù tôi cố sức phản đối, nhưng chẳng ai chịu nghe. Vì không cử động được nên tôi cứ thế hứng trọn những thứ bị ném vào người.
Tôi... tại sao lại bị đối xử thế này!?
「──Taketo-kun! Anh đang làm cái trò gì vậy!! Em cứ tưởng anh tuy hơi dâm dê nhưng bản chất là người hiền lành chứ... Làm cái trò chơi biến thái thế này, em... thấy buồn quá...」
Tiếng than khóc của một cô gái vang lên từ phía sau. Cố gắng quay đầu lại nhìn, tôi thấy Utae đang đứng đó rơi lệ. Mặt dây chuyền hình trái tim cô ấy luôn đeo trên cổ đang rung lên theo tiếng nấc nghẹn ngào...
「Utae! Trò chơi biến thái là sao...?」
「Sao lại quỳ gối ngay trước ký túc xá nữ với mấy cuốn sách đồi trụy mở toang hoác thế kia! Đã thế sau lưng còn dán cái bảng "Cấm Erotic", lại còn dựng cái biển "Đang bị trừng phạt yêu thích, xin đừng làm phiền"...」
Đ, đang bị trừng phạt!? Mà khoan... sách đồi trụy mở toang hoác!?
Nhìn quanh, đập vào mắt tôi là những bức ảnh phụ nữ mặc đồ tiếp viên hàng không hay giáo viên tạo dáng khiêu gợi.
...A, đây là sách của mình mà...
「Mà, lấy ở đâu ra thế!? Chẳng lẽ tự tiện vào phòng tôi lấy ra à!?」
「...Quả nhiên là sách của Taketo-kun nhỉ... Em, không thể bênh vực Taketo-kun được nữa rồi...」
Utae vẫn để nước mắt tuôn rơi, khuôn mặt trở nên vô cảm, rồi bắt đầu lảo đảo đi về phía ký túc xá nữ.
「Khoan đã! Hiểu lầm rồi! Mấy cuốn sách này... đúng là của anh nhưng đây không phải trò chơi biến thái gì đâu!!」
Trong khi tôi hét với theo bóng dáng liêu xiêu của Utae, những nữ sinh với khuôn mặt đáng sợ bắt đầu bao vây tôi. Trên tay họ nắm chặt mộc kiếm, búa khổng lồ... thậm chí cả súng bazooka.
...V, vụ này căng rồi... có khi bị trừng phạt thật đấy... mà còn là trừng phạt cực gắt nữa...
Đang toát mồ hôi lạnh vắt óc tìm lời biện minh, bỗng một giọng nữ sinh tỉnh bơ vang lên giữa không trung.
「A~! Thấy thông tin vị trí GPS lạ lạ, hóa ra là cậu nhà văn khiêu dâm đang "play" hả~」
Cô gái kéo lê tà áo blouse trắng chạy về phía này... Là Kagaku-san, người cũng được chọn làm đặc vụ giống tôi.
「Đã bảo không phải "play" mà!!」
「Là trò chơi bỏ mặc - xấu hổ - đường cùng chứ gì?」
「Tôi biến thái đến mức nào vậy hả!?」
「Thế nên đám con gái mới làm ầm lên đấy chứ?」
「Ư...!」
「Nhưng không sao! Tớ lại càng thấy hứng thú với cậu nhà văn khiêu dâm hơn rồi đấy~」
Nói rồi, Kagaku-san với đà chạy lao thẳng tới ôm chầm lấy tôi. Lại một lần nữa, bầu ngực êm ái của cô ấy chạm vào tôi. Khi tôi đang định thả lỏng cơ mặt trước cảm giác mềm mại thoang thoảng đó... thì nhận ra cô ấy đang ngước nhìn tôi với đôi mắt lấp lánh.
Q, quả nhiên là dễ thương thật...
Ngay khi vừa nghĩ thế, cô ấy hớn hở mở lời.
「Nè, hôm nào... cho tớ... giải - phẫu - nhé?」
「Còn lâu!!」
Tôi từ chối ngay lập tức.
Đám con gái thấy Kagaku-san đột ngột xuất hiện thì tỏ ra bối rối. Kagaku-san nhận ra điều đó liền cười nói: 「Phần còn lại để tớ xử lý cho, cứ yên tâm nha~」 và vẫy tay với mọi người.
Đám con gái lúng túng trước nụ cười ngây thơ của cô ấy, nhưng rồi cũng hạ vũ khí và quay trở vào ký túc xá nữ.
...Sống rồi. Phải cảm ơn Kagaku-san thôi...
「Cảm ơn nhé, Kagaku-san. Nhưng mà, nãy cậu nói GPS gì đó... là sao?」
「Tớ lén cài vào cái Matomo Watching đấy~. Thì đấy, dù gì bọn mình cũng là đặc vụ mà lị. A, với lại cứ thoải mái gọi tớ là Tsukuru đi nha~」
Cô ấy cười với tôi, rồi vòng ra sau lưng tôi vui vẻ hét lên 「Xóa bỏ lệnh cấm Erotic!」 và xé toạc tờ giấy "Cấm Erotic".
「...Vậy thì, Tsukuru. Tớ muốn xác nhận một chuyện... Tớ, dù nghĩ thế nào cũng là bị phe Trật tự tấn công nên mới ra nông nỗi này đúng không? Thế mà cái Matomo Watching chẳng kêu lần nào... cái phát minh này dùng ở cái học viện toàn thiên tài chẳng phải vô dụng sao?」
「............A!」
Tsukuru, như thể giờ mới nhận ra, ngẩng mặt lên nhìn tôi: 「Ahaha! Cậu, quả nhiên thông minh thật đấy!!」.
...Mà, tớ cũng đoán cái kết là thế rồi...
「Không sao đâu~. Matomo Watching có gắn cả dây thép và GPS nữa, tắt báo động đi rồi đeo thì vẫn có ích mà!」
Tsukuru nói rồi nhìn đống sách khiêu dâm vương vãi quanh tôi, reo lên: 「Kya~, Hentai!」 rồi tự mình vui vẻ làm ồn.
...Nhưng mà, tôi đã sơ suất. Cuộc chiến với phe Trật tự đã bắt đầu từ lâu rồi. Không ngờ lại bị tấn công bất ngờ theo cách này...
「Cuộc chiến này, tài năng tiểu thuyết khiêu dâm chắc không thắng nổi rồi...」
Đúng như Ritsu nói, nên giao cho người có tài năng thích hợp làm đặc vụ thì hơn. Một kẻ chỉ có tài viết tiểu thuyết khiêu dâm như tôi... không thể bảo vệ học viện được. Tôi đã nghĩ như thế.
***
Ngày hôm sau. Tiết một vừa kết thúc đến giờ nghỉ, tôi đi gặp giáo viên tiếng Anh ngay.
Ra khỏi lớp đi đến gần cầu thang, tôi thấy giáo viên tiếng Anh và Ritsu đang nói chuyện gì đó. Rõ ràng Ritsu không chọn môn tự chọn là tiếng Anh mà...
「Ritsu, sao thế?」
「Taketo... Tớ đang viết luận văn bằng tiếng Anh chút ấy mà. Có chỗ muốn hỏi thầy.」
「Vậy à. Nhà toán học vất vả ghê nhỉ.」
「Mà này Taketo... chuyện ở ký túc xá nữ tớ nghe rồi. Quả nhiên, là do cậu làm đặc vụ môn đặc biệt à?」
「...Ừ. Bị phe Trật tự chơi cho một vố...」
Nghe tôi nói, giáo viên tiếng Anh quay sang gắt lên.
「Taketo-kun! Sao em lại bất cẩn thế hả!! Chẳng phải hôm qua em vừa gặp rắc rối vì cái miệng quá nhẹ của mình sao!!」
「Cái miệng quá nhẹ?」
「Nghe nói hôm qua em đã đường hoàng nói chuyện đặc vụ trong lớp à. Nói ở cái nơi như thế, thì có lọt vào tai kẻ nào đó có dính dáng đến phe Trật tự cũng chẳng lạ!!」
「Không... nhưng mà sao thầy lại biết chuyện đó...?」
「Đừng coi thường mạng lưới tình báo của tôi!」
「Nhưng thầy ơi, Ritsu thì không sao đâu ạ.」
「Không phải vấn đề đó! Đã là đặc vụ, thì dù là người nhà cũng không được nói về thân phận của mình!!」
「...Thôi được rồi ạ. Em, sẽ nghỉ.」
「Cái gì cơ...?」
「Em nghỉ làm đặc vụ.」
「Nghĩa là sao!?」
「Dùng tài năng tiểu thuyết khiêu dâm để làm đặc vụ thì... quá sức rồi ạ. Hãy chọn ai đó có tài năng thích hợp làm đặc vụ hơn đi ạ.」
Thầy nghe tôi nói vậy thì giơ hai tay lên trời hét lớn 「Oh! No!!」.
「...Taketo, làm thế tốt hơn đấy. Đừng dính dáng vào mấy chuyện nguy hiểm nữa.」
Ritsu nhìn tôi mỉm cười, vẻ mặt an tâm từ tận đáy lòng.
Đến giờ nghỉ trưa, tôi cùng giáo viên tiếng Anh đến căn phòng bí mật nơi Hiệu trưởng Suiboku đang ở.
Trong phòng, Hiệu trưởng đang lặng lẽ uống trà. Dù tôi đứng ngay trước mặt, Hiệu trưởng vẫn cứ thong thả uống trà, chẳng định nói gì.
Dù cảm thấy có lỗi khi từ chối việc làm đặc vụ do chính Hiệu trưởng nhờ... nhưng cứ im lặng mãi thế này cũng chẳng giải quyết được gì. Tôi quyết định mở lời.
「Hiệu trưởng Suiboku. Em... xin thôi làm đặc vụ ạ.」
Lời tôi nói chắc chắn ông ấy đã nghe thấy, nhưng Hiệu trưởng không đáp lại gì.
Uống trà xong, Hiệu trưởng lặng lẽ cầm lấy chổi đánh trà, khuấy vào trong bát trà bắt đầu pha trà. Khi trà đã nổi bọt, ông hướng tay về phía tấm đệm ngồi đối diện mình và nói: 「Trước hết hãy uống một chén đã.」
...Hả? Nhưng mà món trà đó, em dở tệ...
Thấy tôi chần chừ, tôi nghe thấy tiếng bẻ tay răng rắc của giáo viên tiếng Anh.
「Hii!!」
Tôi vội vàng ngồi xuống đệm, nhận lấy bát trà từ Hiệu trưởng và bắt đầu uống. Vị chát của trà lan tỏa trong miệng...
Quả nhiên là... đắng quá!!
Thấy tôi nhăn mặt im lặng, Hiệu trưởng nhìn chằm chằm vào tôi.
「Dù có pha trà ngon đến đâu, nếu không có người đón nhận thì chén trà đó cũng mất đi giá trị... Taketo-kun, cuộc sống của cậu trước khi đến học viện này, chẳng phải cũng giống như chén trà đó, không được xung quanh đón nhận, cô đơn lắm sao?」
「Cô đơn...」
Nghe Hiệu trưởng nói, tôi nhớ lại ngày xưa. Tác giả hiếp dâm bằng mắt... Bệnh tình dục tự động toàn phần... Eros Fucker (Kẻ chịch bằng sự gợi tình)... biệt danh bị gán cho nhiều không kể xiết. Vì nội dung tiểu thuyết tôi viết là như thế, nên hồi cấp hai tôi bị coi là kẻ dơ bẩn đến mức có nữ sinh chỉ cần học cùng lớp thôi là bật khóc. Nhân dịp lên cấp ba, tôi định làm lại cuộc đời ở vùng đất mới và đến Học viện Inspiration này, rồi gặp Ritsu, Ran, Raika, cả Utae và... Narukara-san. Gặp gỡ nhiều người, tôi đã được dạy cho niềm vui khi được sống là chính mình.
「Có ngôi trường nào khác để cậu có thể phát huy hết tài năng tiểu thuyết khiêu dâm của mình không?」
Hiệu trưởng vừa nói vừa đứng dậy, cầm lấy cây bút lông to bằng người để ở góc phòng. Rồi nhúng đầu bút vào xô mực gần đó, ông vung bút hết sức lên tường.
『Hirameki』 (Cảm hứng/Sự lóe sáng)
Trên tường, hai chữ đó được viết bằng mực đen nhánh. Là từ mà Hiệu trưởng Suiboku đã viết cho đám tân sinh viên chúng tôi xem trong lễ nhập học...
「Sự hỗn loạn của Học viện Inspiration, tất cả đều tồn tại vì sự lóe sáng này. Chính vì thế, đặc vụ bảo vệ học viện này nếu không dùng sức mạnh của sự lóe sáng để bảo vệ thì chẳng có ý nghĩa gì cả. ...Taketo-kun. Tài năng của cậu là gì không quan trọng. Cậu có thể dùng sự lóe sáng mà cậu đã có thể phát huy hết mình khi đến học viện này, để bảo vệ sự hỗn loạn của học viện được không?」
Hiệu trưởng Suiboku hướng ánh mắt đầy uy lực về phía tôi... Phải rồi. Người này là người có niềm tin sắt đá, đã bỏ tiền túi ra để xây dựng nên học viện này. Chắc không có ai yêu sự hỗn loạn của học viện này bằng Hiệu trưởng. Và tôi đã được cứu rỗi bởi sự hỗn loạn đó, nhờ sự hỗn loạn đó mà được dạy cho biết sức mạnh của sự lóe sáng quan trọng đến nhường nào.
「Hiệu trưởng Suiboku, xin lỗi vì em đã nói những lời yếu đuối! Em sẽ ngăn chặn phe Trật tự đang làm loạn học viện này và──bảo vệ sự hỗn loạn đến cùng!!」
「Nói hay lắm! Taketo-kun, cảm ơn cậu!!」
Bàn tay to lớn thô ráp của Hiệu trưởng đặt mạnh lên vai tôi. Từ bàn tay ấy truyền đến thân nhiệt nóng hổi, truyền đến bầu nhiệt huyết trào dâng của Hiệu trưởng.
Tôi đón nhận nụ cười của Hiệu trưởng, uống cạn chỗ trà đắng còn lại.
...Mong là một ngày nào đó, mình sẽ thấy món trà này ngon.
Vừa nghĩ vậy, tôi vừa nhìn vào cái bát trà trống rỗng.
「──Có vẻ nhiệm vụ sẽ tiếp tục nhỉ. Taketo-kun. Nếu cậu thực sự muốn hoàn thành sứ mệnh với tư cách là một đặc vụ, hãy nhớ lấy điều này. Đã là đặc vụ... chắc chắn sẽ có lúc phải trở nên vô tình!!」
──Ực.
Cái nuốt nước bọt của tôi trước lời nói của giáo viên tiếng Anh chắc không phải do vị đắng của trà. Sự khắc nghiệt của nghề đặc vụ mà thầy muốn truyền đạt... nó đã truyền đến tôi một cách sâu sắc.
「Lẽ ra cậu phải hành động theo tổ đội hai người (Two-man cell) cùng với Tsukuru-kun... nhưng phe Trật tự đã biết cậu là đặc vụ rồi. Hãy tập hợp những đồng đội đáng tin cậy và hoàn thành nhiệm vụ!」
「Vâng!!」
Thấy tôi trả lời dõng dạc với giáo viên tiếng Anh, Hiệu trưởng Suiboku mỉm cười hài lòng.
Tôi nhìn Hiệu trưởng, hơi ngại ngùng một chút rồi đứng dậy ngay, hướng về phía cửa ra của căn phòng bí mật.
「Giờ em đi tập hợp đồng đội đây ạ!」
Nói rồi, tôi chạy vụt về phía lớp học.
──Sắp hết giờ nghỉ trưa rồi. Giờ này chắc mọi người đều ở trong lớp. Nếu là mọi người... những người dù nói này nói nọ nhưng vẫn luôn cho tôi mượn sức... thì sẽ cùng tôi bảo vệ học viện với tư cách là đặc vụ!
Đến trước cửa lớp 3, tôi thấy Ritsu và Ran đang ngồi ở chỗ. Suýt nữa thì tôi gọi to lên, vội vàng bịt miệng lại.
──Trong lớp 3 có thể có người dính dáng đến phe Trật tự, quên mất.
Trước khi giờ nghỉ trưa kết thúc, những học sinh vẫn đang tán gẫu và cười đùa vui vẻ... Trông như khung cảnh bình thường nhưng──không phải vậy. Ngay lúc này đây, dã tâm của phe Trật tự có thể đang cuộn trào ở chốn này.
「Mình sẽ... bảo vệ học viện này!」
Như để quyết tâm, tôi bước vào lớp, kéo tay Ritsu và Ran: 「Ra đây một chút!!」 rồi lôi ra hành lang. Mặc kệ hai người đang ú ớ vì bất ngờ, tôi kiểm tra ngay xem xung quanh có ai không.
──Được rồi! Không có ai!
Ở đây chắc sẽ không bị phe Trật tự nghe lén.
「C, có chuyện gì thế!?」
Ritsu chớp chớp mắt nhìn tôi. Tôi hạ giọng, khẽ nói.
「Tớ muốn các cậu cho tớ mượn sức để bảo vệ học viện này.」
「...Chẳng lẽ là chuyện đặc vụ à? Nhưng Taketo, cậu định bỏ cơ mà?」
「Nghe Hiệu trưởng Suiboku nói tớ mới nhận ra. Bản thân tớ cũng là một người được cứu rỗi bởi sự hỗn loạn của Học viện Inspiration. Chính vì thế, tớ phải dùng sức mạnh lóe sáng có được từ sự hỗn loạn đó để bảo vệ học viện!」
「Chịu cậu rồi... Taketo mà đã thế này thì tớ nói gì cũng chẳng nghe đâu nhỉ.」
Thấy tôi gật đầu không do dự trước câu nói đó, Ritsu cười bất lực rồi lẩm bẩm: 「Hiểu rồi. Tớ sẽ giúp.」
「Tôi thì chả cảm thấy sự tồn tại của cái phe Trật tự đó tẹo nào... Mà ngay từ đầu chuyện của Hiệu trưởng có thật không đấy?」
Ran nhìn tôi đầy ngờ vực. Phe Trật tự hoạt động ngầm dưới nước mà. Mọi người không biết cũng là điều dễ hiểu.
Tôi thò tay vào túi, lấy ra một tấm ảnh. Là tấm ảnh giáo viên tiếng Anh đưa, chụp nữ sinh đeo kính tròn, buộc băng đầu học bài.
「Đây là kết cục của học sinh đã tham gia bài giảng đặc biệt của phe Trật tự đấy.」
「Cái gì đây, quê một cục! Tôi ghét thế này lắm!!」
「Nếu không muốn trở nên như thế, thì chỉ còn cách ngăn chặn phe Trật tự thôi.」
「Sao lại...」
Ran ngẩn người ngắm nhìn tấm ảnh, rồi như sực tỉnh: 「...Hiểu rồi. Tôi làm. Nếu mấy đứa em gái mà trở nên thế này... thì sao chịu nổi.」 rồi nhìn về phía tôi.
...Nhân tiện thì "em gái" ở đây là chỉ mấy nữ sinh ngưỡng mộ Ran như chị đại. Lý do đậm chất thiếu nữ Yuri của Ran... nhưng mà cũng may.
「Cảm ơn hai người!」
Tôi giãn cơ mặt cười với hai người họ.
──Lúc đó, tôi cảm thấy ánh mắt của ai đó từ phía cửa lớp. Vội vàng nhìn sang, thấy một cô gái đang cầm máy ảnh phản xạ ống kính đơn đứng đó.
「Raika...」
「Có vẻ diễn biến trở nên thú vị rồi đây. Cho tôi tham gia với.」
「C, cảm ơn...」
Đồng đội tăng lên là tốt rồi... nhỉ? Mục đích chắc là mấy bức ảnh xấu xí thôi nhưng mà...
「──Thế, Taketo. Cụ thể thì bọn mình sẽ làm... A!」
Ran đang nói dở thì nhìn về phía cuối hành lang. Có ai đến sao? Tôi cũng nhìn theo hướng đó, thấy Narukara-san đang đi về phía này.
「Ran-san. May quá. Đây là cuốn truyện tranh tớ mượn...」
Narukara-san đến chỗ Ran và đưa cuốn truyện tranh có tựa đề 『Cuốn theo chiều Yuri』.
...Cuốn này, là cuốn truyện có câu thoại quá khích mà Narukara-san từng nói "Tất cả mọi thứ của tôi đều thấm đẫm trong này, hãy coi đây là tôi" đây mà... Mong là Narukara-san không bị đầu độc bởi cuốn sách này... Nếu Narukara-san bị đầu độc bởi cuốn truyện Yuri quá khích thế này thì đúng ý đồ của Ran rồi. Cùng ngủ lại ở ký túc xá nữ, rồi tắm chung, tim đập thình thịch chạm tay vào ngực nhau nói 「Ngực Fukune-chan nhỏ nhắn dễ thương quá」「Ngực Ran-san đầy đặn nữ tính... Fukune ngưỡng mộ lắm」 rồi xoa xoa một chút, cả hai cùng đỏ mặt, tệ hơn là cùng lên giường rồi 「Fukune-chan... chỗ này nhé, làm thế này thì sướng lắm」 rồi Ran lướt ngón tay lên đùi trong chưa biết đến dơ bẩn của Narukara-san, dùng tuyệt kỹ chạm liên thanh tấn công dữ dội khiến Narukara-san vừa hét 「Á a...! Fukune, Fukune... hỏng mất thôi!!」 vừa nhìn Ran với đôi mắt ướt át, nở nụ cười khoái lạc và──.
...Tỏng, tỏng, những giọt đỏ thẫm rơi xuống sàn.
...A. Lỡ vọng tưởng nên Huyết Thánh Kinh (Máu mũi) chảy ra rồi...
Nhìn quanh, Ritsu, Ran và Raika đang nhìn tôi với vẻ mặt ngán ngẩm.
「Taketo-kun có sao không!? Fukune có khăn giấy đây!?」
Narukara-san vội vàng định thò tay vào túi, Ran lặng lẽ giữ tay cô ấy lại và lắc đầu.
「Kệ xác tên ngốc này đi. Vừa nãy, chắc chắn hắn ta nhìn truyện tranh của tôi rồi vọng tưởng đấy.」
Bên cạnh Narukara-san đang ngơ ngác, Ran ném cho tôi ánh nhìn lạnh lẽo khinh bỉ.
...Gì chứ, cứ mặc định là tôi vọng tưởng rồi nói tiếp thế... mà đúng là có vọng tưởng thật...
Hết cách, tôi đành dùng khăn giấy của mình bịt hai lỗ mũi lại.
Lúc đó, chợt có tiếng con gái vang lên từ phía sau.
「...Mọi người tụ tập đông đủ thế, có chuyện gì vậy?」
Quay lại, là Utae đang đứng đó dò xét. Những người tụ tập ở đây đều là nhóm hay nói chuyện thường ngày nên không có gì bất tự nhiên... nhưng năm người đứng tụ tập ở hành lang thì cũng khá nổi bật.
「Thực ra là──」
Nghĩ là Utae thì không sao, tôi giải thích qua tình hình một lượt. Utae liếc nhìn Narukara-san trong tích tắc, rồi trả lời ngay: 「Tớ cũng tham gia.」
「Hả!? Không cần suy nghĩ gì nhiều... cậu chắc chứ!?」
「Tớ quyết định rồi. Tớ làm. Còn Fukune-san thì sao?」
「A... chuyện đó Fukune...」
Narukara-san nhìn tôi, vẻ mặt khó nói một cách kỳ lạ.
...Quả nhiên, Narukara-san ghét mấy chuyện bạo lực thế này sao?
Đang định nói là tớ không ép đâu, thì cô ấy mở lời trước.
「Thực ra Fukune... quyết định đóng vai chính trong phim rồi.」
.................................................................................................................................................
「Hảảả!?」
Quá bất ngờ khiến tôi hét toáng lên, đầu óc trở nên trắng xóa. Cứ tưởng cô ấy sẽ từ chối chứ... tại sao lại...?
Trong khi ngỡ ngàng nhìn Narukara-san, tôi nhớ đến tay Kuroto-senpai kia, và cảm thấy nỗi bất an đang lan rộng.
0 Bình luận