Tập 04: Lời từ biệt của kẻ phản bội

Chương 04 Phong ấn tài năng!? Taketo bị tước đoạt ảo vọng

Chương 04 Phong ấn tài năng!? Taketo bị tước đoạt ảo vọng

4 Phong ấn tài năng!? Taketo bị tước đoạt ảo vọng

Vừa trở lại căn cứ bí mật ngay sau khi nhận lời tuyên chiến từ Kuroto, chúng tôi đã quây quần bên chiếc bàn để bắt đầu cuộc họp chiến lược. Dù mọi thứ chỉ mới bắt đầu từ bây giờ... nhưng tôi thì đã gục mặt xuống bàn như thể mọi chuyện đã kết thúc.

「Cuối cùng cũng bị lộ rồi ha.」

Raika vừa kiểm tra máy ảnh trên bàn vừa lên tiếng.

「Nói đúng hơn là chuyện này sớm muộn gì cũng biết thôi... Nhưng Narukara-san thuần khiết quá mà.」

Ritsu nói với giọng điệu như thể muốn cứu vãn tình thế nhưng thực ra chẳng giúp ích được gì.

「Tớ nghĩ Tác giả truyện khiêu dâm-kun cứ biến thái như mọi khi là được rồi mà~」

Tsukuru cất giọng đầy năng lượng.

「Việc Taketo-kun dê xồm thì ai mà chẳng biết từ trước rồi chứ! Thật là, Fukune-san bị làm sao vậy không biết!!」

Utae nhướng mày, lớn giọng nói.

...Nghe họ nói kiểu này, tôi lại càng thấy mình đúng là một kẻ chẳng ra gì...

「...Tôi... Tôi...」

Khi tôi đang rên rỉ không thành tiếng, tôi nhận ra Raika đang lấy ra một tấm ảnh và ngắm nghía nó. Đó là tấm ảnh chụp lúc chúng tôi đang thẩm vấn cô gái thuộc phe Trật Tự tại căn cứ bí mật này. Cô gái là trung tâm bức ảnh, phía sau là Tsukuru đang lảo đảo vung con dao rựa lớn định giải phẫu cô ấy. Utae đang hốt hoảng chạy tới để ngăn cản hành động nguy hiểm đó của Tsukuru. Còn Ritsu thì vẫn giữ vẻ bình tĩnh thường thấy, tịch thu cuốn sổ tay học sinh giả của cô gái và bỏ vào túi.

Raika nhận ra ánh mắt của tôi, bèn giải thích như vừa nhớ ra:

「Khi biết kẻ chủ mưu của đám Trật Tự là ai, vì để cô gái biết về căn cứ bí mật này rời đi, tôi đã phải bịt miệng cô ta cẩn thận trước khi thả về rồi. 『Bằng chứng mày phản bội đồng đội đã được chụp lại rõ ràng. Nếu không muốn bị lộ chuyện mày là kẻ phản bội Judas, thì hãy giữ im lặng về chuyện hôm nay』, tôi đã nói thế đấy.」

...Chu đáo thật. Mà phải nói là Raika... lợi hại quá. Thật sự cảm nhận được tài năng của một điệp viên.

「Lát nữa tôi sẽ chụp lại tấm này bằng máy ảnh kỹ thuật số trên điện thoại rồi gửi cho các cậu. Để một mình tôi giữ bằng chứng quan trọng thì lỡ tôi có mệnh hệ gì sẽ rất rắc rối. Hơn nữa, cơ hội chụp được khoảnh khắc Judas ra đời hiếm lắm. Cũng coi như làm kỷ niệm đi.」

Kỷ niệm cái gì chứ...

「Nhắc mới nhớ, Judas cũng nổi tiếng trong bức tranh 『Bữa tiệc ly』, ở đó bố cục thể hiện kẻ phản bội là──」

Raika cứ thế bắt đầu thao thao bất tuyệt về bố cục tranh vẽ.

──Chararara~♪

Đột nhiên điện thoại của tôi reo vang. ...Là biên tập viên phụ trách. Có chuyện gì vậy nhỉ?

「Vâng, Akutagawa nghe đây ạ.」

『Bản thảo đăng báo ngày mai vẫn chưa tới nơi... Cậu có ổn không đấy? Số lượng bản thảo dự trữ đã hết sạch rồi...』

──A! Mải mê chiến đấu với phe Trật Tự nên tôi quên béng mất số lượng bản thảo dự trữ!!

「Nội dung tôi nghĩ xong rồi, xin hãy đợi một chút ạ!」

Tôi cúp điện thoại, vơ lấy giấy bút ở gần đó. Nếu viết sạch sẽ lại cái truyện khiêu dâm lúc tra tấn cô gái phe Trật Tự kia, chắc là đủ dùng cho một kỳ đăng báo.

Tôi vội vã chép lại cho xong, định lao ngay ra khỏi căn cứ bí mật thì──bất chợt khựng lại.

...Đang đà viết sung, có lẽ nên viết luôn bản thảo cho kỳ tới. Cuộc chiến với Kuroto đã bắt đầu, có thể tôi sẽ lại bận rộn...

Tôi gật đầu, rồi bắt đầu viết thêm một truyện khiêu dâm nữa.

『Để hoàn thành sứ mệnh của một điệp viên, tôi đã đến hòn đảo cô độc giữa biển khơi tuyệt vọng. Tôi tuyệt đối sẽ không để kẻ xấu chạy thoát. Dù có phải đánh đổi mạng sống này, tôi cũng sẽ bảo vệ thế giới──』

「Nói dối, tên nhà văn khiêu dâm này!! Dám nói với một cô gái ngây thơ rằng tiểu thuyết khiêu dâm là tiểu thuyết tình cảm... Âm Ma Nữ Fukune này sẽ không tha thứ đâu desu~~♪」

──Đứng sau lưng tôi khi tôi đang viết tiểu thuyết, từ lúc nào đã xuất hiện một cô gái nhỏ nhắn mặc chiếc váy ngắn xếp tầng bồng bềnh. Cô ấy cầm cây kèn clarinet trên tay, tạo một dáng đứng dễ thương.

「L, là ai vậy!?」

「Miễn bàn luận desu~. Dám dùng đôi mắt dâm dục đó nhìn bạn cùng lớp, rồi lột trần họ trong não để làm chuyện này chuyện nọ, tên tội phạm hợp pháp kia! Dù ngươi có thoát được sự kiểm duyệt hay lệnh cấm phát hành, thì cũng không thoát khỏi Âm Ma Nữ Fukune này đâu desu~♪」

「Hự... Tuy không hiểu lắm nhưng nếu không biến khỏi đây ngay là tôi viết truyện khiêu dâm về cô đấy!!」

「Fufun♪ Ngon thì làm thử xem nào desu~☆」

Cô gái tuyên bố với nụ cười đầy vẻ dư dả.

Tôi không khách sáo nữa, thay tờ giấy bản thảo mới, trong trang văn xé nát bộ đồ xếp tầng bồng bềnh của cô ấy, miêu tả bộ ngực phẳng lì và cái rốn dễ thương kia rồi để cô ấy cất tiếng rên rỉ──.

「Fuffuffu... Mắc bẫy rồi nhé! Vi phạm luật cấm khiêu dâm trẻ em desu~! Ngay lúc này, ngươi đã từ tội phạm hợp pháp trở thành tội phạm phi pháp rồi desu~☆」

「Hả!? S, sao lại... Ăn gian quá!! Tôi vẫn đang ở lằn ranh mong manh mà──」

「Im lặng! Và nghe đây desu~! Fukune・Forte・Harmony♪」

Ngay khi cô gái thổi kèn clarinet, một bản hòa âm với âm lượng siêu khủng khiếp vang vọng khắp cả vùng. Âm thanh đó tàn phá đến mức không chừa một ngọn cỏ, thổi bay không chỉ tôi mà cả những người hàng xóm vô tội sống gần đó. Nhưng mà, chuyện này có lẽ cũng chỉ là mô típ lặp lại hàng vạn lần từ cổ chí kim của các sứ giả chính nghĩa mà thôi.

Trong lúc bay giữa không trung, tôi nghe thấy giọng nói đầy năng lượng của cô ấy.

「Để bảo vệ cơ thể trần trụi của các thiếu nữ, Fukune sẽ cố gắng hết sức với nhịp điệu Fortissimo desu~♪」

「C... Cái quái gì thế nàyyyyy!!」

Nhìn vào bản thảo đã biến thành nội dung không tưởng, tôi ngẩn người ra.

T... Tại sao Âm Ma Nữ Fukune-chan lại... Đó là nhân vật chỉ xuất hiện khi tôi định viết truyện khiêu dâm về Narukara-san thôi mà...

Tôi hoảng hốt viết lại, nhưng cứ mỗi lần viết là Âm Ma Nữ Fukune-chan lại xuất hiện và tiếp tục tiêu diệt những gã đàn ông dê xồm.

C... Chuyện này là sao!?

Cái truyện khiêu dâm tra tấn tôi nghĩ ra trước khi xông vào phòng CLB Nghiên cứu Điện ảnh thì viết được. Chỉ riêng những truyện khiêu dâm mới nghĩ ra sau khi xông vào đó là trở nên xa rời hoàn toàn với sự gợi dục. Chuyện này rốt cuộc là... không lẽ nào...

「Do cú sốc khi Narukara-san biết được ý nghĩa thực sự của truyện khiêu dâm, nên mình không thể viết đồ đồi trụy được nữa sao...」

Tự đưa ra kết luận, sống lưng tôi lạnh toát.

「Ổ, ổn thôi mà. Rồi sẽ viết lại được bình thường thôi. Chắc chắn là vậy...」

Vừa nói, tôi vừa chán ghét nhận ra giọng mình đang run lên.

...Nguy to rồi. Nếu không viết được nữa... thì tôi sẽ ra sao đây.

──Chararara~♪

Điện thoại lại reo. Tôi bắt máy, nghe thấy giọng nói có phần sốt ruột của người phụ trách.

『Chắc là xong bản thảo rồi nhỉ!? Vẫn chưa thấy gửi đến nữa!!』

「Phần đăng báo ngày mai thì xong rồi ạ. Chỉ là... từ ngày kia trở đi thì... nguy lắm ạ.」

『...Hả? Ý cậu là sao?? Vẫn còn đủ thời gian để viết mà??』

『...Tôi đột nhiên gặp phải sự cố tắc tịt ý tưởng (slump)...』

『C, cậu nói cái gì vậy!? Loạt truyện dài kỳ vừa mới lấy lại được sự nổi tiếng, giờ mới là lúc quan trọng đấy!!』

「Nếu là tiểu thuyết moe kỳ quặc xa rời sự gợi dục thì hiện giờ tôi có cả đống đây... Anh có muốn đọc không?」

『………………』

Không hiểu sao, người phụ trách không trả lời. Tôi đang thấy lạ thì một giọng nói như đã hạ quyết tâm vang lên từ đầu dây bên kia.

『Vì là truyện dài kỳ đăng trên báo phát hành mỗi ngày, nên ban biên tập không có dư dả thời gian để quan tâm đến một tác giả đã cạn kiệt tài năng đâu. Akutagawa-san. Cảm ơn cậu vì đã vất vả suốt thời gian qua. Cầu chúc cho phần đời còn lại của cậu gặp nhiều may mắn... Vĩnh biệt.』

...Tút, tút, tút...

Chỉ còn tiếng ngắt kết nối vang lên từ điện thoại.

「C... Cạn kiệt tài năng ư!? Sao lại nói lời thất lễ như vậy chứ!!」

Vừa hét lên, tôi vừa nhìn xuống đống tiểu thuyết toàn viết về Âm Ma Nữ Fukune-chan.

...Quả thật, có khi tài năng cạn kiệt thật rồi...

Tay vẫn nắm chặt điện thoại, tôi đứng chết lặng tại chỗ.

♪♪♪『Lời cầu nguyện của thiếu nữ』♪♪♪

──Không ngờ Taketo-kun lại là người như vậy!!

Cùng với cú sốc lớn, đôi mắt Fukune đẫm lệ.

...Taketo-kun, người luôn động viên Fukune... Taketo-kun, người đã từng chút một mở cửa trái tim khép kín của Fukune...

Càng nghĩ, nước mắt Fukune càng tuôn rơi.

「Fukune-san... Tội nghiệp em. Em đã bị gã đó lừa gạt suốt bấy lâu nay. Một cô gái có tâm hồn trong sáng như em, vậy mà gã đàn ông hèn hạ đó lại...」

Kuroto thì thầm vẻ đồng cảm, rồi quỳ một gối xuống để tầm mắt ngang bằng với Fukune đang cúi đầu.

「Vì học sinh ở Học viện Inspiration toàn là những kẻ ỷ lại vào sự vô trật tự để làm chuyện tùy thích, nên mới sinh ra những kẻ như Taketo-kun. Fukune-san. Hãy cùng tôi mang lại trật tự cho học viện này, và chỉ cho mọi người thấy con đường đúng đắn.」

Trước những lời lẽ mạnh mẽ của Kuroto, trái tim Fukune dao động trong khoảnh khắc. Và rồi, cô nhận ra một điều.

...Ỷ lại vào sự vô trật tự? ──Phải, đúng rồi! Nếu dạy cho Taketo-kun biết cái tốt của trật tự, chắc chắn cậu ấy sẽ từ bỏ những chuyện đồi trụy! Fukune... phải cố gắng thôi! Vì Taketo-kun, người đã luôn giúp đỡ Fukune, lần này chính Fukune sẽ dùng trật tự để cứu Taketo-kun!!

Với quyết tâm trong lòng, Fukune lau nước mắt và nhìn thẳng vào Kuroto. Rồi cô tuyên bố mạnh mẽ: 「Fukune, sẽ gia nhập phe Trật Tự!!」

Khoảnh khắc đó, tay của người quay phim nãy giờ vẫn im lặng quay phim bỗng hoạt động liên tục. Bắt trọn hình ảnh Fukune từ chính diện, nín thở để không bỏ lỡ cử chỉ, biểu cảm của cô. Trước cảnh quay quan trọng của bộ phim tâm lý xã hội do Fukune thủ vai chính... sự tập trung của người quay phim dường như tăng lên tột độ.

「Cảm ơn em, Fukune-san! Có em ở bên, học viện nhất định sẽ trở thành một nơi tuyệt vời tràn đầy trật tự!!」

Kuroto nói rồi định nắm lấy tay Fukune thì──.

Chát!!

Có kẻ từ bên hông gạt tay Kuroto ra. Một cô gái buộc tóc đuôi ngựa──Musen Ran.

「Đừng có được đà mà đụng vào Fukune-chan của tôi!!」

「Aa... Xin lỗi nhé. Nhưng em tính sao đây? Chúng ta đã biết trong CLB Nghiên cứu Điện ảnh có thành viên nòng cốt của phe Trật Tự rồi đấy...」

「Tất nhiên là vào rồi! Fukune-chan đã vào thì làm sao mà tôi không vào được chứ!!」

「...Hẳn là vậy rồi. Trông cậy vào em đấy. Tài năng của em có tính ứng dụng rất cao.」

「Ngươi nói cứ như biết trước là ta sẽ gia nhập vậy.」

「Nhờ tài năng viết kịch bản mà tôi rất nhạy bén với sự chuyển biến tâm lý con người. Khác với tiểu thuyết được hoàn thiện thành tác phẩm chỉ bởi một người viết, kịch bản là bản thiết kế nằm trong quá trình tạo ra sản phẩm... tóm lại, nó là thứ dùng để điều khiển con người. Nếu không suy nghĩ đến những người ở hiện trường thì không thể viết được đâu. Tự nhiên sẽ phải để ý đến lời nói và hành động của người khác. Sự khác biệt giữa tiểu thuyết và kịch bản... điều đó sẽ ảnh hưởng lớn đến cuộc chiến giữa tôi và Taketo-kun đây.」

Nở nụ cười đầy tự tin, Kuroto nói như vậy... Nhìn hắn ta, ánh mắt Ran trở nên sắc lẹm.

「Muốn tôi hợp tác với ngươi thì có một điều kiện.」

「Là gì?」

「Phải quay Fukune-chan──cho thật dễ thương vào.」

Nghe vậy, Kuroto thốt lên 「Hừm...」. Tiếp đó, hắn đưa mắt nhìn về phía Fukune.

「Chuyện đó không cần phải nói.」

Đón nhận ánh nhìn trìu mến của Kuroto, Fukune chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm vào dăm kèn (reed).

♪ ♪ ♪ ♪

Trước ánh nắng ban mai chiếu qua cửa sổ phòng, tôi rên rỉ trước bàn làm việc.

「Rốt cuộc vẫn không viết được...」

Nhìn những tờ bản thảo vương vãi khắp phòng, tiếng rên rỉ càng tăng thêm. Từ lúc không thể viết tiểu thuyết khiêu dâm vào hôm qua, tôi đã liên tục thử thách với bản thảo cho đến sáng nay nhưng... đến cuối cùng, tôi chỉ viết được toàn về Âm Ma Nữ Fukune-chan.

「Thôi, hay là tìm cách kiếm cơm bằng Âm Ma Nữ Fukune-chan vậy. Haha...」

Tiếng cười khô khốc vang lên trong phòng.

...Tài năng, cạn kiệt thật rồi...

Tôi lắc đầu phủ nhận suy nghĩ vừa thoáng qua.

「Dù sao thì cũng phải đến trường đã!」

Tự nhủ để động viên bản thân, tôi chuẩn bị đi học ngay rồi rời khỏi phòng.

Đến lớp, tôi dành thời gian ngủ gục tại chỗ cho đến giờ sinh hoạt chủ nhiệm. Cơn mệt mỏi do thức trắng đêm viết bản thảo giờ mới ập đến.

Lúc đó, từ cửa lớp có tiếng gọi 「Taketo!」.

...Đang ngủ ngon mà... Ai vậy?

Ngẩng mặt lên, tôi thấy Sosai đang đứng đó, phả ra làn khói thuốc xì gà tím ngắt. Cậu ta mặc bộ vest hai hàng khuy, toát ra bầu không khí của một nhân vật tai to mặt lớn như mọi khi. Xung quanh cậu ta là vài thành viên trong Fan club của Utae mặc áo Happi màu hồng.

「Taketo à. Buổi hòa nhạc hôm qua... làm tốt lắm. Ta ban lời khen cho ngươi đấy.」

Sosai nói vẻ mãn nguyện, rồi phả một hơi khói thuốc về phía này.

「Hôm nay ta đến đây không vì chuyện gì khác. Cuối cùng cũng xuất hiện một chính trị gia muốn gặp ta. Ông ta mời ta đi du lịch kết hợp tiếp đãi, nên ta sẽ nghỉ học một thời gian.」

...Đã làm phiền thời gian ngủ quý báu của người khác... lại còn để khoe khoang nữa à!!

「Cảm ơn vì đã cất công báo cáo chuyện trốn học nhé. Vậy nhé, tôi ngủ tiếp đây.」

「Này...! Nghe ta nói chút đi! Ý ta muốn nói là, trong lúc ta không có ở học viện, liệu có con côn trùng gây hại nào bám lấy Utae-san hay không!! Đúng vậy──chính là loại côn trùng gây hại như ngươi đấy!!」

...Ra là vậy. Đến để dằn mặt trước khi đi sao.

「Toàn thể Fan club của Utae-san sẽ giám sát ngươi cẩn thận. Đừng bao giờ quên điều đó.」

Sosai buông lời cùng làn khói thuốc, trừng mắt nhìn tôi một cái để nhấn mạnh rồi bỏ đi.

...Sosai, chẳng rút kinh nghiệm chút nào nhỉ. Hồi trước khi hoàn thành cái game nhập vai đời thực mà nhóm Sosai tạo ra, tôi cứ tưởng cậu ta sẽ hiền đi một chút chứ...

「──Taketo-kun!」

Lại có tiếng gọi tôi từ hành lang.

...Lần này là ai nữa đây?

Không thấy bóng dáng chủ nhân giọng nói, tôi ra khỏi lớp thì thấy Utae đang chạy về phía này.

「...Có chuyện gì vậy?」

「Đừng hỏi nữa, nhìn xung quanh đi!!」

Nghe Utae nói, tôi nhìn quanh hành lang thì thấy hầu hết học sinh──đều đeo kính.

「C... Cái gì thế này!?」

Tôi thốt lên kinh ngạc, Ritsu và Raika nghe thấy cũng bước ra khỏi lớp và nhìn quanh hành lang y như vậy.

「...Ai nấy đều lẩm bẩm mấy câu như hãy tin vào thường thức, hãy tin vào trật tự...」

Utae thốt lên đầy lo lắng.

「Không lẽ đám học sinh đeo kính này... đều là phe Trật Tự sao!?」

「Chắc là vậy... Lúc nãy tớ đi dạo một vòng quanh trường, một phần ba học sinh đều như thế này.」

M... Một phần ba luôn ư!? Phe Trật Tự đông đến thế sao!?

Trong lúc tôi đang ngẩn người ra, Ritsu nhìn ra ngoài cửa sổ và nói: 「Có vẻ như chúng ta bị đi trước một bước rồi. Phe Trật Tự dường như đã tăng lên đột biến vào sáng nay.」

Tôi cũng nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy ai đó đang diễn thuyết gần lối vào tầng một. Đó là──Kuroto!!

Như để hỗ trợ cho bài diễn thuyết của cậu ta, một giai điệu mộc mạc và ấm áp vang lên. Âm sắc trong trẻo chữa lành trái tim con người... Không cần suy nghĩ cũng biết là ai đang biểu diễn.

「Narukara-san...」

Tôi thốt lên rồi chạy vụt đi lúc nào không hay.

Khi tôi cùng nhóm Utae chạy theo sau đến lối vào tòa nhà, tôi thấy vài học sinh đang phát kính và sổ tay học sinh cho những người đang đến trường. Đồng thời, nội dung bài diễn thuyết cũng lọt vào tai.

──Tại một ngôi trường nọ, có một gã đàn ông vô thường thức đến cả lời chào cũng không biết nói. Nhưng một ngày nọ, gã ngẫu hứng chào một người bạn cùng lớp chưa từng nói chuyện bao giờ. Từ ngày đó, hai người dần dần nói chuyện với nhau... Vài chục năm sau. Khi gã đàn ông thất bại trong cuộc đời và lạc lối, gã tình cờ gặp lại người bạn cùng lớp đó, nhận được lời khuyên về cuộc sống, và gã lại bước đi trên con đường đời tuyệt vời. Vì vậy──Hãy tin vào thường thức! Hãy chào hỏi nhau!!

「B, bài diễn thuyết này rốt cuộc là...!?」

Tôi thốt lên, Ritsu nhìn Kuroto vẻ thán phục.

「Ra là thế. Cậu ta sử dụng sức mạnh của câu chuyện rất khéo léo.」

「...Nghĩa là sao?」

「So với việc bị nói thẳng là 『Đừng vượt đèn đỏ』, thì nếu được bảo là 『Tớ đã vượt đèn đỏ và một đứa trẻ lạ mặt đi theo sau đã bị xe tông chết... Vì vậy, đừng vượt đèn đỏ』, cậu sẽ thấy thuyết phục hơn đúng không? Cùng một lý lẽ cả thôi. Có câu chuyện thì sẽ đọng lại trong lòng hơn.」

──Ngày xửa ngày xưa, có một gã đàn ông vì yêu thích sự vô trật tự nên liên tục dùng tài năng của mình gây phiền toái cho người khác. Vì thế gã bị rất nhiều người oán hận, và một ngày nọ, gã bị tấn công đến thừa sống thiếu chết. Gã đàn ông hối hận sâu sắc về hành vi của mình, từ đó dùng tài năng để phục vụ mọi người... Vài chục năm sau, gã xây dựng được những mối quan hệ phong phú và tận hưởng hạnh phúc. Vì vậy──Hãy tin vào trật tự! Đừng dùng tài năng làm phiền người khác!!

Kuroto tiếp tục với nội dung tương tự: 「Chỉ cần mặc đồng phục, con người sẽ thẳng lưng, chăm chỉ học hành và đạt được những vĩ nghiệp lịch sử! Vì vậy hãy đi theo con đường đúng đắn!!」, cứ thế thao thao bất tuyệt bài diễn thuyết mang tính trật tự.

Những học sinh đang đến trường nghe bài diễn thuyết của Kuroto đều gật đầu đầy cảm kích, rồi nhận kính và sổ tay từ phe Trật Tự. Với bài diễn thuyết này, phe Trật Tự dường như đang gia tăng quân số một cách chóng mặt.

──Chết tiệt! Cuộc chiến với Kuroto đã bắt đầu rồi! Bị nẫng tay trên rồi!! ...Nhưng mà, dù có sử dụng sức mạnh câu chuyện đi nữa, tại sao phe Trật Tự lại tăng nhanh đến mức này??

Trong lúc tôi đang bối rối, ánh mắt tôi dừng lại ở Narukara-san đang đứng bên cạnh Kuroto thổi kèn clarinet. Không ngờ, trên mặt cô ấy cũng... có đeo kính!

「Cho thần tượng ăn mặc kiểu phe Trật Tự rồi vừa biểu diễn vừa diễn thuyết sao... Hèn gì phe Trật Tự tăng nhanh thế.」

Ritsu nhìn Narukara-san chằm chằm, trầm trồ.

「Narukara-san ăn mặc kiểu phe Trật Tự thì phe Trật Tự tăng lên... nghĩa là sao?」

「Narukara-san lúc nào cũng tập kèn clarinet ở sân trong đúng không? Học sinh tan học nghe tiếng nhạc đó, hay ngắm nhìn cô ấy... Thực ra, Narukara-san có lượng người hâm mộ khá đông đấy. Hơn nữa, là cả nam lẫn nữ.」

C, cả nam lẫn nữ ư!? Quả nhiên là Học viện Inspiration... Không, phải nói là quả nhiên là Narukara-san chứ nhỉ...?

「Taketo. Có vẻ như chúng ta đã bị Kuroto đi trước một bước từ giai đoạn khá sớm rồi. Cuối cùng tớ cũng hiểu lý do Kuroto cố chấp với Narukara-san đến vậy. Nếu một nghệ sĩ có sức hút sở hữu lượng fan đông đảo lan truyền tư tưởng, nó sẽ ảnh hưởng đến rất nhiều người. Thực tế, cũng có chuyện một nghệ sĩ siêu nổi tiếng bị cơ quan nhà nước coi là nhân vật nguy hiểm và bị giám sát đấy thôi. Hơn nữa, có rất nhiều ví dụ về việc các nhạc sĩ bị lợi dụng cho chiến tranh hay chính trị. Hiệu quả của âm nhạc có thể truyền tải tâm tư ngay lập tức ở mức độ cảm xúc... là vô cùng to lớn.」

「Sao lại... Thế chẳng phải Narukara-san đang hoàn toàn bị Kuroto lợi dụng sao!」

「...Đúng vậy.」

Tôi quay về phía Narukara-san, hét lên theo phản xạ.

「Narukara-san! Dù có nhiều chuyện xảy ra với tiểu thuyết của tớ... nhưng tại sao cậu lại gia nhập cái phe Trật Tự đó chứ!?」

Có lẽ tiếng gọi đã tới nơi, Narukara-san ngừng chơi nhạc và quay lại nhìn tôi. Rồi, từ sau cặp kính, cô ấy để lộ đôi mắt chứa đựng ý chí mạnh mẽ, nhìn thẳng vào tôi.

「Taketo-kun. Hãy nghỉ làm điệp viên học viện, và trở thành phe Trật Tự đi.」

「T... Tại sao cậu lại nói vậy chứ!? Narukara-san, cậu không nhận ra mình đang bị Kuroto lợi dụng sao!?」

「Fukune, không có bị lợi dụng đâu. Bởi vì... Fukune đã quyết định gia nhập phe Trật Tự bằng ý chí của mình mà.」

「Hả...!?」

「Taketo-kun cứ làm chuyện tùy thích trong sự vô trật tự là không được đâu. Nè... gia nhập phe Trật Tự đi?」

Narukara-san rưng rưng đôi mắt như cầu khẩn, lấy một chiếc kính mà phe Trật Tự đang phát. Rồi, cô ấy bắt đầu bước về phía này.

...C, cậu ấy định làm gì vậy...?

「Taketo-kun. Xin cậu đấy... đi mà?」

Không lẽ... định đeo cái kính đó cho tôi sao...

「Cùng với Fukune, bảo vệ trật tự nhé?」

Narukara-san thì thầm bằng giọng nói lo lắng từ tận đáy lòng. Cô ấy đứng trước mặt tôi, giơ chiếc kính đang cầm lên──.

Chát!

Bất giác, tôi đã gạt chiếc kính đi. Gạt bay chiếc kính cùng với cả tay của cô ấy.

Cảm giác bàn tay nhỏ bé của cô ấy còn lưu lại trong lòng bàn tay tôi...

Trong lúc Narukara-san còn đang ngỡ ngàng, có tiếng kính rơi 「Cạch!」 ở cách đó một đoạn.

「T... Taketo-kun──」

「Này Taketo! Ngươi làm cái gì với Fukune-chan vậy hả!?」

Tôi thấy ai đó lao về phía mình. Đối phương có vẻ là con gái, dáng vẻ bay ngược trọng lực hướng hai chân về phía này──quần lót lộ hết cả rồi!

──Kẻ sọc trắng xanh dương!!

Ngay khoảnh khắc tôi nghĩ vậy, hai chân cô gái đập mạnh vào mặt tôi, hất văng tôi đi.

「Hự...!!」

Lăn lóc trên mặt đất, đập vào mắt tôi là hình ảnh Ran đang nhìn tôi với vẻ mặt như ác quỷ.

...Tôi, bị Ran đá sao. Kẻ sọc trắng xanh dương... Ran, không ngờ cậu lại mặc quần lót trông sảng khoái và dễ thương thế này đấy...

Vừa nghĩ vậy vừa nhìn kỹ mặt Ran, trên đó cũng... có đeo kính.

「Nếu không định gia nhập phe Trật Tự, thì đừng có bắt chuyện với Fukune-chan nữa!!」

Vừa trừng mắt nhìn tôi vừa lớn giọng, Ran bây giờ ai nhìn vào cũng biết là người của phe Trật Tự.

「──Taketo-kun. Đừng bướng bỉnh nữa, cậu cũng gia nhập phe Trật Tự đi chứ?」

Trước mặt tôi đang nằm sóng soài, Kuroto đứng đó. Nở nụ cười mỉm trên môi, cậu ta nhìn xuống tôi.

...Hừ! Cười như chế giễu người khác vậy...!!

Tôi nén giận đứng dậy ngay lập tức, lớn tiếng.

「Cuộc chiến chỉ mới bắt đầu thôi! Nếu dùng âm nhạc để tăng người ủng hộ, thì bên này có Utae! Sẽ không kết thúc thế này đâu!!」

「Fufufu...」

Kuroto không hiểu sao lại cười đầy ẩn ý. Khoảnh khắc nhìn thấy nụ cười đó, lòng tôi xao động.

「G, gì chứ...」

「Hội trưởng Fan club của cô ấy... tên là Touno Sosai nhỉ. Có vẻ như cậu ta không còn ở học viện nữa... Các cậu thật sự có thể tự làm được sao? Một tập thể mất đi người lãnh đạo thì mong manh hơn cậu nghĩ nhiều đấy. Chẳng phải việc duy trì tập thể đó thôi cũng đã khó khăn với các cậu rồi sao?」

──A! Đúng rồi!! Sosai, đã đi du lịch với chính trị gia rồi... Gay go thật. Lượng fan của Utae rõ ràng chủ yếu là thành viên Fan club. Nếu có Sosai thì có lẽ đã lôi kéo thêm fan được rồi, nhưng... tình hình hiện tại thì đúng như Kuroto nói, duy trì Fan club thôi cũng đã vất vả lắm rồi.

「Mà... ủa? Nhưng, tại sao Kuroto lại biết Sosai không có ở đây??」

「Tại sao với chả gì, chuyến du lịch đó là do tôi tặng mà.」

「Hảả!?」

S, sao lại... Đến chuyến du lịch của Sosai cũng là do Kuroto sắp đặt ư...

Nhìn về phía Kuroto, khóe miệng cậu ta nhếch lên nhẹ.

「Dù sao tôi cũng là người nổi tiếng. Cũng có chút quan hệ đấy. Tài năng của Trùm (Boss)... nếu hợp tác với phe Trật Tự thì sẽ là một thế lực lớn, nhưng nếu là fan của Utae-san thì đành chịu thôi. Thay vì làm lớn chuyện một cách vụng về, thì để cậu ta rời khỏi sân khấu vẫn tốt hơn.」

「Khốn...!」

Chúng tôi hoàn toàn bị động. Nhìn vào hoạt động sáng nay của nhóm Kuroto, chắc chắn chúng tôi cũng sẽ nhờ Utae làm điều tương tự. Kuroto đã lường trước điều đó và sắp đặt để Sosai rời khỏi học viện...

「Taketo-kun, mong cậu cố gắng hơn chút nữa nhé. Chiến thắng mà không có sự ngang tài ngang sức thì chẳng thú vị gì đâu. Cậu đã suy nghĩ kỹ về kịch bản của cuộc chiến này chưa? Vốn dĩ nhân vật chính của phe Vô Trật Tự là ai? Nhân vật chính đó tại sao lại mưu cầu sự vô trật tự, và định dùng phương pháp nào để mang lại sự vô trật tự cho học viện?」

「K, kịch bản với nhân vật chính cái gì...」

「Haizz... Taketo-kun. Tôi đã nói rồi mà. Là những kẻ liên quan đến câu chuyện, hãy coi cuộc chiến này như một câu chuyện, và dốc hết mưu trí mà chiến đấu. Những ý tưởng về thiết lập nhân vật chính hay triển khai kịch tính là điều cơ bản của cơ bản rồi. Đường đường là tác giả chuyên nghiệp mà lại chiến đấu chẳng hề suy nghĩ đến những điều đó...」

Kuroto dường như nhận ra điều gì đó, suy nghĩ một chút rồi đột nhiên nở nụ cười thân thiện.

「Thất lễ. Là tôi nhầm lẫn. Tôi quên mất thông tin đăng trên báo sáng nay. Truyện dài kỳ trên báo của cậu có vẻ đã kết thúc rồi... Cậu không còn là tác giả chuyên nghiệp nữa nhỉ. Lúc nãy tôi nói hơi quá lời. Xin lỗi nhé.」

Kuroto nói vậy, rồi thay nụ cười thân thiện bằng một nụ cười nhạt thếch.

「Thế nhưng Taketo-kun. Cảnh ngày hôm qua, cậu có vẻ ưng ý lắm nhỉ.」

「...Cảnh hôm qua?」

「Cảnh tôi nói cho Fukune-san biết sự thật về tiểu thuyết khiêu dâm ấy. Taketo-kun vì bị dao động cảm xúc bởi cảnh đó nên không viết được truyện khiêu dâm nữa phải không?」

「S, sao cậu lại biết chuyện đó...」

「Vì đó là kịch bản mà. Ngay khi cuộc chiến bắt đầu, tôi đã phong ấn tài năng của cậu rồi.」

C... Cái gì cơ!? Kuroto đã làm chuyện đó để phong ấn tài năng của tôi sao!?

「Kịch bản là thứ điều khiển con người... Taketo-kun. Cậu chỉ còn cách nhảy múa trên kịch bản của tôi thôi.」

Kuroto triển khai tác chiến triệt để ngay khi bắt đầu cuộc chiến... Đ, đáng ghét!! Nhưng mà, lợi hại thật... Đây chính là tài năng kịch bản sao...

Biết mình hoàn toàn nằm trong lòng bàn tay Kuroto, trước sự chênh lệch thực lực quá lớn, tôi không thể phản bác lại lời nào.

「...Oya, sắp đến giờ chuyển sang cảnh tiếp theo rồi. Dài dòng quá khán giả sẽ không thích đâu. Không chỉ khán giả. Cả những nhân viên phe Trật Tự đang thực hiện bộ phim này──bộ phim tâm lý xã hội do Fukune-san thủ vai chính──theo kịch bản của tôi, nếu không hành động đúng theo kế hoạch kịch bản thì họ sẽ không biết phải làm phim thế nào nữa. Tôi xin phép.」

Kuroto quay lưng lại với tôi, bắt đầu dẫn các thành viên phe Trật Tự về phía tòa nhà. Narukara-san đi cùng họ nhìn tôi đầy lo lắng: 「Taketo-kun...」.

『Không chạy hành lang!』

『Hãy chào hỏi nhau!』

『Tiết kiệm nước và tiết kiệm tài năng!』

...Mấy ngày nay, giấy dán tường trong trường tăng lên đột biến. Chắc là do phe Trật Tự tăng lên.

Nhóm điệp viên chúng tôi cũng bắt đầu diễn thuyết buổi sáng giống như phe Trật Tự để quảng bá cho cái tốt của sự vô trật tự.

Trong lúc Utae hát bản ballad, tôi lớn giọng:

「Nếu là phe Vô Trật Tự, các cậu có thể chạy đại náo hành lang, thay vì chào hỏi thì phun ra những lời chửi rủa, dù có lãng phí tài năng khiến điểm kiểm tra kém đi... thì cũng muốn làm gì thì làm desu~! Vui lắm đấy~!!」

Dù tôi cố gắng nói, nhưng chẳng ai chịu lắng nghe.

T... Tại sao!?

「...Taketo. Bài diễn thuyết như thế thì thà đừng làm còn hơn.」

Ritsu cười khổ.

「Đúng là đồ ngốc.」

Raika khịt mũi rồi một mình quay trở lại tòa nhà.

「Lần tới tớ sẽ chửi rủa và tra tấn bằng lời nói với Tác giả truyện khiêu dâm-kun vào sáng sớm nhé!!」

Chỉ có Tsukuru là vui vẻ nghe bài diễn thuyết của tôi.

「...Nếu mình cũng có thể biến bài diễn thuyết thành câu chuyện như Kuroto...」

Thế nhưng, với một kẻ bị phong ấn tài năng viết tiểu thuyết khiêu dâm như tôi thì điều đó là không thể. Dù bài hát của Utae có hay đến đâu... thế này thì cũng bó tay.

Từ bỏ việc đối kháng bằng diễn thuyết, chúng tôi quyết định khôi phục lại hành lang vốn đã trở nên trơn trượt do phe Trật Tự làm. Sau giờ học khi học sinh đã về hết, chúng tôi lén bôi chất chống trượt do Tsukuru phát minh khắp các hành lang trong trường để không ai nhìn thấy.

Nhưng đến ngày hôm sau──.

「Oái...!」

Bịch!!

Vừa đến trường, tôi định chạy trên hành lang thì trượt chân ngã đập mông xuống đất một cú đau điếng.

Tại sao...!?

「Tác giả truyện khiêu dâm-ku~n! Tớ kiểm tra camera giám sát thì thấy, nửa đêm phe Trật Tự đã bôi cái gì đó lên hành lang đấy~!!」

Tsukuru trượt trên hành lang như đang trượt băng, vừa cười 「Nhanh quá~!」 vừa tiến lại gần.

Không thể nào... Ngay trong ngày chúng tôi bôi chất chống trượt mà họ lại bôi đè cái gì đó lên sao... Phe Trật Tự, dù gì thì hành động cũng nhanh quá mức! Chẳng lẽ đây cũng là việc Kuroto làm bằng tài năng kịch bản sao.......................................................................................................................

「Thật tình... Mang tiếng là nhà văn mà thảm hại quá!」

Trước giờ sinh hoạt chủ nhiệm buổi sáng. Khi đang bàn bạc với mọi người trong nhóm điệp viên ngoài hành lang, Raika bực bội buông lời.

「Mang tiếng là nhà văn ư... Nhưng mà, giờ tớ đang bị tắc tịt ý tưởng nên không viết tiểu thuyết được...」

「Kuroto đang coi hiện thực như kịch bản và thay đổi học viện từng ngày đấy! Có phải lúc nói mấy lời đó không! Cậu cũng là thiên tài tạo ra câu chuyện giống như Kuroto mà!!」

Tôi không thể phản bác, chỉ biết cúi đầu im lặng.

Thấy vậy, Utae bất ngờ đứng bên cạnh tôi và trừng mắt nhìn Raika.

「Raika-san! Đừng có trách mỗi Taketo-kun như thế!!」

Utae như muốn che chở cho tôi, tự nhiên đặt tay lên cánh tay tôi. Những ngón tay xinh đẹp của Utae nắm chặt lấy tôi...

「Utae...」

Tôi thấy vui.

Trong tình cảnh này mà cô ấy vẫn che chở cho tôi, điều đó làm tôi thấy vui.

Tôi cảm thấy sống mũi mình cay cay.

A... Nếu hẹn hò với Utae, chắc những lúc tôi suy sụp cô ấy sẽ luôn chữa lành cho tôi thế này nhỉ. Ví dụ như khi tôi buồn vì điểm kiểm tra kém, cô ấy sẽ vừa nói 「Thật là... hết cách với cậu nhỉ」 vừa ôm lấy tôi, tình cờ áp bộ ngực đẹp đẽ đó vào người tôi và hỏi 「Sao nào? Đã thấy khỏe hơn chưa?」 bằng cách động viên hơi gợi cảm, rồi cứ thế siết chặt vòng tay hơn, trong lúc tôi dần khó thở thì Utae thì thầm bằng giọng ngọt ngào 「Đồ ngốc thì cần phải bị trừng phạt nhỉ. Hãy hối hận thật nhiều vào」, và ý thức tôi dần xa xăm──.

「Utae, give up! Đầu hàng, tớ đầu hàng!!」

「...Cậu đang nói gì vậy?」

Utae vẫn đặt tay lên cánh tay tôi, nhìn tôi với vẻ khó hiểu.

──Chết cha! Ảo tưởng đi quá đà rồi... Ủa, mà khoan??

Tôi nhớ lại nội dung ảo tưởng vừa rồi của mình. Nhưng nghĩ thế nào thì cũng khác với ảo tưởng mọi khi. Lẽ ra phải là ảo tưởng gợi dục... nhưng sao lại bị con gái bắt nạt thế này.

「K, không lẽ mình... đến cả phát tưởng về chuyện gợi dục cũng không làm được nữa sao...」

Tôi bàng hoàng trước lời nói của chính mình. Không những không viết được tiểu thuyết khiêu dâm, mà đến cả suy nghĩ gợi dục cũng không làm được... Chuyện như vậy... đâu còn là tôi nữa!!

「...Chuyện gợi dục thì không cần cố nghĩ đâu. Đâu phải vấn đề làm vẻ mặt đau khổ thế chứ.」

Utae giật giật khóe má nói với tôi.

「Utae! Đây là vấn đề thực sự quan trọng với một nhà văn khiêu dâm đấy! Cứ đà này thì tớ tiêu tùng sự nghiệp nhà văn mất!!」

Thấy tôi tuyệt vọng hét lên, Utae nói 「...Xin lỗi. Đúng nhỉ. Với Taketo-kun thì đây là chuyện thực sự quan trọng nhỉ」 và nhẹ nhàng nắm lại tay tôi.

「──Hừ. Utae chiều hư Taketo quá rồi đấy. Thôi đủ rồi!」

Nhìn bộ dạng này, Raika buông lời chán ngán rồi bước vào lớp.

Ngay khoảnh khắc đó, tiếng 「Chào buổi sáng!」 vang lên khắp phòng học.

Raika coi lời đó như không, lờ đi và lẳng lặng ngồi vào chỗ.

Thế là, những học sinh vừa chào hỏi lúc nãy xúm lại vây quanh bàn của cô ấy.

「Chào buổi sáng.」

「「Chào buổi sáng!」」

「「「Chào buổi sáng!!」」」

Đại hợp xướng chào buổi sáng của đám học sinh... Cảnh tượng mọi người vây quanh bàn một người và đồng thanh chào hỏi, nhìn từ bên ngoài trông khá đáng sợ.

...Cũng hiểu tại sao Raika lại bực mình. Một nửa lớp 3 giờ đã là phe Trật Tự rồi...

Xé hết giấy dán của phe Trật Tự, buổi sáng cố tình đến trường sát giờ và la lên 「Nếu đi bộ nghiêm túc trên hành lang thì giờ này muộn học mất~」 trong khi trượt trên hành lang như trượt băng, sau giờ học thì vui vẻ ồn ào với cà kheo tự động hay dây nhảy tự động do Tsukuru phát minh... Chúng tôi đã cố gắng quảng bá cái tốt của sự vô trật tự như thế. Nhưng giấy dán hôm sau lại trở về như cũ, và cái tốt của sự vô trật tự mà chúng tôi phô diễn... trong mắt phe Trật Tự chỉ toàn là tệ nạn.

Trong khi hoạt động của chúng tôi dậm chân tại chỗ, số học sinh đồng cảm với phe Trật Tự ngày càng tăng.

Bài diễn thuyết của Kuroto khéo léo kích động nỗi bất an trong sự vô trật tự, và dùng âm nhạc của Narukara-san để xoa dịu nỗi bất an đó, nhờ vậy phe Trật Tự nắm bắt được tâm lý học sinh.

Cùng với âm thanh mộc mạc và ấm áp của Narukara-san, tư tưởng của phe Trật Tự chắc chắn đang thẩm thấu khắp học viện. Tiếng nhạc của Narukara-san mà tôi từng rất yêu thích... giờ đây nghe sao ngày càng thấy đau lòng.

Cô ấy nói tự nguyện gia nhập phe Trật Tự... liệu có thật không? Tôi dù thế nào cũng không thể tin được. Cô ấy hồi cấp hai từng không chịu đến trường, khi đến Học viện Inspiration đã vui mừng từ tận đáy lòng rằng đời sống học đường trở nên vui vẻ. Một cô gái như vậy mà lại gia nhập phe Trật Tự... quả nhiên là có gì đó không ổn.

「Chắc chắn... có uẩn khúc gì đó.」

Giờ nghỉ giải lao, tôi nhìn về phía chỗ ngồi của Narukara-san. Cô ấy bị vây quanh bởi Ran và những người thuộc phe Trật Tự, trong tình trạng không ai có thể lại gần. Muốn tiếp cận cần khá nhiều dũng khí nhưng... nếu cứ trốn tránh thì chẳng giải quyết được gì!

Tôi quyết tâm đứng dậy khỏi chỗ. Và rồi, sau một thời gian dài, tôi mới lại gần Narukara-san.

「──Có việc gì!」

Ran nheo đôi mắt sắc bén sau cặp kính nhìn chằm chằm vào tôi. Nhưng tôi vẫn nhìn thẳng vào Narukara-san.

「Narukara-san, tại sao cậu lại gia nhập phe Trật Tự?」

Trước câu hỏi đột ngột của tôi, Narukara-san ấp úng 「C, cái đó là...」.

「Tất nhiên là vì trật tự là thứ tuyệt vời rồi! Một tên làm điệp viên phe Vô Trật Tự như ngươi mà lại gần thì Fukune-chan sẽ bị vấy bẩn bởi sự vô trật tự mất! Đi chỗ khác ngay!!」

「Tớ chỉ đang nói chuyện với bạn bè thôi. Ran không có quyền nói vậy chứ.」

「Có đấy! Fukune-chan là nữ chính của phe Trật Tự! Là sự tồn tại đặc biệt!!」

「Cái gì chứ... chuyện đó.」

Narukara-san nhìn tôi và Ran đang tranh cãi với vẻ bất an. Dù đeo kính tạo cảm giác trí thức, nhưng biểu cảm lúc này của cô ấy vẫn không thay đổi. Thuần khiết, mong manh... chính vì thế mà khiến người ta muốn che chở, khuôn mặt ấy là như vậy.

Tôi bước tới, gạt những người phe Trật Tự trước mặt ra để nghe câu trả lời từ cô ấy.

「「Hãy xếp hàng!」」

Ngay khi đám học sinh vây quanh Narukara-san đồng thanh lên tiếng, tôi bị đẩy văng ra ngoài vòng vây, và bị chỉ xuống chân chỗ 「Cuối hàng!」.

「X, xếp hàng cái gì...」

「Mọi người đang xếp hàng chờ để được nói chuyện với Fukune-chan đấy! Taketo cũng xếp hàng đàng hoàng đi! Mà, chắc cả đời cũng không tới lượt ngươi đâu.」

Ran chỉ nói vậy rồi quay sang bắt chuyện với Narukara-san. Hơn nữa... lại là chuyện chuẩn bị bài vở! Ran à, trước giờ cậu có bao giờ nói chuyện đó vào giờ nghỉ đâu chứ!!

...Không ổn rồi. Họ quyết tâm không cho phe Vô Trật Tự lại gần bằng mọi giá...

Ran cứ thế nói chuyện chuẩn bị bài vở với Narukara-san một cách đều đều. Rõ ràng là thích Narukara-san, vậy mà chẳng có lấy một nụ cười, chỉ đơn thuần là đối thoại.

「R, Ran... cậu bị sao vậy. Bình thường cậu ồn ào và vui vẻ hơn nhiều mà...」

Nhìn xung quanh, học sinh phe Trật Tự ai nấy đều ngồi ngay ngắn tự học. Giờ nghỉ mà không có lấy một tiếng cười.

「Cái gì thế này... Trường học thế này thì có gì vui chứ...?」

Đám học sinh phe Trật Tự đang cắm cúi tự học hoàn toàn phớt lờ tiếng lầm bầm của tôi.

Trật tự và Vô trật tự. Cuộc chiến để lan truyền tư tưởng... Tôi hoàn toàn không biết làm thế nào để thắng nữa.

Tấm ảnh một người phụ nữ trưởng thành che giấu cơ thể trần trụi chỉ bằng một tấm vải ướt đẫm, cố tình ưỡn bộ ngực đầy đặn như chực trào ra phía trước... Ánh mắt như khao khát đàn ông, đôi môi như chờ đợi một nụ hôn, tất cả sự gợi dục này được chuẩn bị chỉ để chụp tấm ảnh này.

「...Được rồi. Ảnh gợi cảm đến mức này thì dù là tôi của hiện tại chắc cũng ảo tưởng được.」

Khoảng thời gian rảnh rỗi trước khi đi học. Tôi ngồi trên giường mở cuốn sách ảnh gợi cảm ra.

Khi chạm mắt với người phụ nữ trong ảnh, tôi nuốt nước bọt ừng ực và ngước nhìn lên trần nhà.

「──Tôi đưa tay vào bộ ngực lớn theo ý muốn của người phụ nữ, bóp mạnh đến mức nước nhỏ giọt từ tấm vải ướt. Trước bộ ngực bị biến dạng, người phụ nữ rên rỉ 『Haa... ưm...』. Chỉ thế thôi mà người phụ nữ dường như đã trở nên nghiêm túc, đột ngột đẩy ngã tôi và cưỡi lên người. 『Thật là! Đau quá đi mất! Được thôi, tôi sẽ trả đũa. Tấm vải ướt này ấy à, khi quất sẽ tạo ra âm thanh hay lắm đấy』. Người phụ nữ mỉm cười, cầm lấy mép tấm vải đang quấn quanh mình và vung xuống người tôi, bắt đầu trừng phạt với những tiếng bốp! bốp! giòn giã──」

...Ơ kìa, hỏng bét rồi! Lại bị phụ nữ bắt nạt trong ảo tưởng nữa rồi!!

「...Quả nhiên là không được sao...」

Tôi gập cuốn sách ảnh lại, gieo mình xuống giường.

「Nếu những ý tưởng đồi trụy như mọi khi quay lại, biết đâu sẽ nghĩ ra được ý tưởng gợi cảm hay ho nào đó để thắng phe Trật Tự...」

Lời lầm bầm tan vào hư không, đã đến giờ đi học. Hôm nay lại phải đến ngôi trường nhuốm màu trật tự.

Trên đường đến trường, tiếng nhạc mộc mạc và ấm áp của Narukara-san vang lên. Cùng với đó là bài diễn thuyết của Kuroto.

Narukara-san nhìn thấy tôi, đầu ngón tay khẽ run lên trong khoảnh khắc, khiến tiếng nhạc bị lạc điệu. Cô ấy vội vàng lấy lại tinh thần, lần này quay mặt đi chỗ khác và tiếp tục biểu diễn. ...Đến cả nhìn mặt tôi cũng không muốn nữa sao.

Kuroto thì dường như chẳng bận tâm dù tôi đi ngang qua gần đó, vẫn ung dung diễn thuyết. Cứ như thể cậu ta đã quên mất tôi là điệp viên của phe Vô Trật Tự vậy.

Tôi nén nỗi uất ức vì không thể thay đổi hiện trạng, bước đến tủ giày.

Trước tủ giày, tiếng 「Chào buổi sáng!」 trao đổi giữa các học sinh vang lên rộn rã. Ai nấy đều mặc đồng phục chỉnh tề và đeo kính. Mới trước đây không lâu, tủ giày vào giờ này có đủ loại người. Học sinh có tài năng khoa học tự nhiên thì mặc nguyên đồ ngủ cháy sém sau thí nghiệm đến trường, học sinh có tài năng mỹ thuật thì vẽ lối vào giả lên tường để đám học sinh đi học đâm sầm vào nhau cho vui... Giờ đây, những chuyện đó đã trở thành hoài niệm.

Giờ học bắt đầu, lớp học im phăng phắc, thời gian trôi qua. Chỉ khi giáo viên chỉ vào câu hỏi trên bảng trắng hỏi 「Có ai biết làm không?」 thì cả lớp mới đồng loạt giơ tay. Tất cả... đều là học sinh ưu tú.

Sự im lặng kéo dài đến cả giờ nghỉ, hầu hết học sinh đều lặng lẽ bắt đầu tự học.

「Thế này... đâu phải Học viện Inspiration.」

Tôi chán ghét việc ở trong lớp nên bước ra hành lang. Ngôi trường hiện tại... đến thôi cũng thấy khổ sở.

「──Nhờ phe Trật Tự mà hành lang thành chỗ luyện tập ngon lành ghê!!」

「──A, cái này rèn luyện tốt thật đấy!!」

Từ sâu trong hành lang vang lên tiếng hét lớn của mấy gã đàn ông. Tiếp đó, một nhóm người lao vun vút bất chấp hành lang trơn trượt. Hơn nữa là──trồng cây chuối!!

「Hành lang bình thường thì chẳng có ý nghĩa gì để cất công tập luyện cả! Chính vì trơn nên mới cần khả năng thăng bằng vượt trội chứ! Cảm ơn nhé, phe Trật Tự!!」

...Có lẽ là những học sinh có tài năng thể thao. Những kẻ thuộc phe Vô Trật Tự thuần chủng, vẫn giữ nguyên sự vô trật tự dù học viện đã trở nên thế này.

Đám học sinh phe Trật Tự liều mạng đuổi theo họ. Tất nhiên là đi bộ. Nếu không biết gì thì chắc tôi đã cười khi nhìn thấy phe Trật Tự rồi. Nhưng, tôi nhận ra một người trong phe Trật Tự đang phát tín hiệu vô tuyến đi đâu đó.

Đột nhiên, từ tất cả các phòng học, phe Trật Tự ùa ra. Và rồi bao vây nhóm đàn ông đang chạy bằng tay kia ngay lập tức.

「P... Phải cứu họ!」

Tôi trượt như trượt băng trên hành lang vội vã đến chỗ phe Vô Trật Tự, thì bất ngờ bị phe Vô Trật Tự quát vào mặt.

「Đây là cuộc chiến của tụi tao! Cái đồ yếu nhớt như mày đừng có xía vào!!」

...Lại nữa à.

Tôi chỉ biết đứng đó với vẻ mặt cay đắng. Mỗi lần định giúp học sinh phe Vô Trật Tự là y như rằng lại thế này. Lý do đơn giản là họ không có ý định thân thiết kiểu như phe Trật Tự với những kẻ không quen biết. Nhóm điệp viên chúng tôi đã nhiều lần kêu gọi phe Vô Trật Tự 「Mọi người hãy hợp sức lại!」, nhưng lần nào cũng bị từ chối. Chính vì là phe Vô Trật Tự thuần chủng nên họ không dễ dàng bắt tay với người khác. Vì thế, phe Vô Trật Tự ai nấy đều hành động riêng lẻ và chiến đấu kiểu du kích.

「Với cách làm này thì không ngăn được phe Trật Tự đâu...」

Trước mặt những gã đàn ông đang trồng cây chuối, phe Trật Tự đã dựng lên vô số rào chắn dùng cho chạy vượt rào. Xong xuôi, họ cười mũi 「Nào, chạy được thì chạy thử xem」 và nhường đường.

Phe Vô Trật Tự phẫn nộ trước sự khiêu khích của phe Trật Tự, bắt đầu chạy bằng tay nhưng... trong lúc nhảy qua rào chắn, thể lực tiêu hao nhanh chóng, tốc độ giảm sút ngay lập tức.

「Thế là hành lang yên tĩnh rồi nhé.」

Phe Trật Tự nói một cách điềm tĩnh, rồi cùng nhau quay về lớp tiếp tục tự học.

「──Nhìn kìa nhìn kìa. Mấy người đó vẫn mặc đồ thường đấy.」

Khi tôi tập trung cùng nhóm điệp viên ở hành lang vào giờ nghỉ trưa, đám học sinh phe Trật Tự nhìn chúng tôi cười nhạo. Vì Raika và Tsukuru mặc đồ thường nên bị phe Trật Tự để ý.

「...Chúng tớ chỉ ăn mặc theo ý thích như nội quy cho phép thôi mà...」

「Mà, quân số phe Trật Tự tăng đến mức này thì tiếng nói cũng mạnh hơn thôi.」

Trong khi Raika nói như không có chuyện gì, thì Tsukuru bùng nổ cơn giận không đúng chỗ: 「Của tớ là đồ đi làm! Không phải đồ thường đâu nhé~!!」.

...Sự vô trật tự của hai người này, theo một nghĩa nào đó là cứu cánh cho tâm hồn tôi.

「Ngày mai tớ sẽ mặc đồ thường đi học.」

Đó là điều tôi đã suy nghĩ từ trước. Tôi mặc đồng phục đi học từ khi nhập học, nhưng tôi nghĩ điệp viên phe Vô Trật Tự mà mặc đồng phục chỉnh tề thì cũng kỳ.

Utae nhìn tôi như vậy, lắc đầu.

「Thế thì chẳng phải giống như đang bị phe Trật Tự dắt mũi sao. Tớ... thích Học viện Inspiration như trước giờ hơn.」

Nghe vậy, tôi giật mình. Đúng là như thế... Vì có phe Trật Tự nên mới cố tình mặc đồ thường... thế thì có khác gì bị phe Trật Tự chi phối đâu.

「──Utae-san, cậu đã suy nghĩ chưa vậy?」

Mấy nam sinh mặc đồng phục đeo kính xếp hàng đi đến trước mặt Utae.

「Nếu có trật tự, Utae-san sẽ không bị gã tác giả truyện khiêu dâm lừa gạt, và mãi giữ được sự trong trắng như một thần tượng của mọi người. Để bảo vệ sự thuần khiết của Utae-san, xin hãy gia nhập phe Trật Tự!」

Họ nhao nhao nói với Utae 「Là vì Utae-san đấy ạ! Xin hãy tỉnh ngộ đi!!」 một cách tuyệt vọng.

──Phải. Họ... là thành viên Fan club của Utae. Những người hễ có dịp là mặc áo Happi màu hồng in hình mặt Utae, trang phục của Fan club, giờ đây chỉ thấy xuất hiện với bộ dạng đồng phục và kính mắt.

...Fan club của Utae cũng thay đổi nhiều quá. Chỉ vì thiếu Sosai mà ra nông nỗi này sao...

Họ kiểm tra đồng hồ rồi nói 「Vậy bọn mình phải tự học đây, xin phép nói chuyện vào dịp khác nhé」 và quay về lớp.

...Phe Trật Tự, đến giờ nghỉ trưa cũng tự học.

「Thật tình, phe Trật Tự thấy vui vẻ gì mà đến trường không biết.」

Nghe lời tôi nói, Utae nhìn theo bóng lưng các thành viên Fan club đang rời đi với vẻ mặt phức tạp.

「Utae... xin lỗi. Chỉ tại tớ không đưa ra được ý tưởng nào đối kháng lại Kuroto...」

「Tớ cũng là điệp viên mà, học viện trở nên thế này tớ cũng có trách nhiệm. Không phải mỗi Taketo-kun cảm thấy có trách nhiệm đâu.」

「Nhưng mà, tớ được Kuroto trực tiếp thách đấu, vậy mà thế này thì...」

Thấy tôi nói chuyện không ra hơi, Utae như muốn động viên: 「Tớ cũng sẽ cố gắng! Cậu nhìn nhé!!」 rồi chạy về phía lớp học của mình.

「Utae...?」

Tôi vội vã đuổi theo cô ấy đến trước cửa lớp. Các bạn nữ bên trong hầu như ai nấy đều đeo kính, mặc đồng phục chỉnh tề. Chỉ có một số rất ít bạn nữ mặc đồ thường đang ở góc lớp như bị cô lập khỏi nhóm bạn.

「T, tớ... sẽ cố gắng nhé.」

Giọng Utae đứng ở cửa lớp nói run run. Sự căng thẳng truyền đến rõ rệt.

...Utae định làm gì vậy?

Nhanh hơn cả khi tôi kịp hỏi, Utae hạ quyết tâm bước tới. Rồi cô ấy lại gần các bạn nữ phe Trật Tự đang đeo kính.

「Mọi người, chỉ mặc đồng phục chỉnh tề thôi không thấy chán sao?」

Có thể thấy Utae đang cố tạo ra giọng nói vui vẻ.

「Chỉ cần chưng diện một chút thôi, tâm trạng cũng sẽ tươi sáng hơn đấy?」

Cô ấy khẽ lắc sợi dây chuyền hình trái tim và dải ruy băng trước ngực, khoe sự dễ thương của phụ kiện. Nhưng thấy vậy, các cô gái phe Trật Tự đột nhiên bắt đầu thì thầm to nhỏ.

「──Cái gì thế kia? Khoe khoang đấy à??」

「──Chỉ vì được con trai chiều chuộng một chút mà lên mặt à?」

「──Ghét thật đấy... Phe Vô Trật Tự cái tôi cao một cách kỳ cục nên phiền chết đi được.」

Nghe những lời đó, vẻ mặt Utae cứng đờ.

「──Vốn dĩ tớ đã không ưa từ trước rồi. Kiểu vô trật tự, hay thích làm màu ấy mà.」

「──Hiểu hiểu. Như hôm trước còn làm buổi hòa nhạc nữa chứ.」

「──Vụ đó buồn cười thật. Đúng là, như con ngốc. Chúng mình tiếp tục tự học để không trở thành kẻ ngốc như thế nhé.」

Khoảnh khắc đó, Utae lùi lại một bước, rồi đứng sựng lại.

Tiếp đó, cô ấy chạy vụt ra khỏi lớp.

「Utae!」

Trong đôi mắt cô ấy khi chạy lướt qua tôi, rõ ràng ngấn lệ.

──Phải đuổi theo!!

Tôi chạy theo theo phản xạ. Vừa cẩn thận để không ngã trên hành lang trơn trượt, tôi dốc toàn lực đuổi theo cô ấy. Qua hành lang, xuống cầu thang, ra khỏi tòa nhà. Utae vẫn không có dấu hiệu dừng lại, chạy đến tận sân trong.

──Nguy rồi! Utae thực sự bị tổn thương rồi! Khoe khoang với thích làm màu... Utae đâu phải cô gái như thế!!

Lũ con gái phe Trật Tự thật sự làm tôi tức điên. Nhưng bây giờ là Utae. Đến bên cô ấy là việc ưu tiên!!

Đến góc sân trong, Utae ngồi sụp xuống dưới bóng cây, co ro lại và dừng bước.

Tôi cuối cùng cũng đuổi kịp cô ấy, ngồi xuống bên cạnh. Trong khi điều hòa hơi thở gấp gáp, tôi nghe thấy tiếng khóc thút thít của Utae.

「Utae...」

Utae không phản ứng lại lời tôi, chỉ nức nở khóc.

L, những lúc thế này... phải an ủi thế nào đây!?

Chưa bao giờ tôi thấy bực mình vì sự thiếu kinh nghiệm đối với con gái của bản thân như lúc này. Utae vì muốn động viên tôi nên mới cố gắng quá sức, để rồi bị đám con gái nói những lời như vậy. Tôi cũng... có trách nhiệm.

「Utae... xin lỗi.」

Khi tôi xin lỗi, giọng Utae vang lên: 「Taketo-kun... cậu chẳng hiểu gì cả」.

「N, nghĩa là sao?」

「Đó là việc tớ làm theo ý muốn của mình... sao cậu lại xin lỗi? Tớ không muốn cậu cảm thấy trách nhiệm cả với chuyện đó...」

「Hả!? C, chuyện đó thì... xin lỗi.」

「Đã bảo đừng xin lỗi nữa mà.」

Utae ngẩng mặt lên nhìn tôi. Đôi mắt sưng đỏ, má ướt đẫm nước mắt nhưng... không hiểu sao, nhìn tôi cô ấy lại mỉm cười. Như thể an tâm từ tận đáy lòng, như thể đang ngắm nhìn một thứ gì đó yêu thương...

T... Tại sao!?

「Viết tiểu thuyết như thế, vậy mà Taketo-kun những lúc này thật sự chẳng được việc gì cả. Nhưng cái điểm đó... tớ thích lắm.」

Thịch!!

Tim tôi nảy lên. Nghe từ “thích” của Utae, tôi cảm nhận được nhịp tim mình đang đập nhanh dần.

「Nếu là tiểu thuyết của Taketo-kun thì những lúc này... sẽ làm thế nào?」

N, nếu là tiểu thuyết của tôi ư!? ...Thì, chắc là lợi dụng lúc Utae đang tổn thương, giả vờ an ủi rồi ôm lấy, để tay trườn vào bộ ngực đó và xoa nắn thật kỹ càng đến mức cô ấy phải thốt lên 「Nfư... Taketo-kun, chuyện đó... a... không được...」. Rồi Utae bất ngờ nổi giận 「Đừng có thừa nước đục thả câu mà làm tới!」 và tát bôm bốp vào má tôi liên hồi──.

「Hiiiii! X, xin tha lỗi cho tớ! Tớ sẽ không tái phạm... sẽ không tái phạm lần hai đâu!!」

Thấy tôi run rẩy một mình, Utae vẻ mặt hối lỗi nhìn vào mặt tôi: 「X, xin lỗi vì hỏi chuyện kỳ quặc! Có khi nào, cậu lại vừa ảo tưởng bị con gái bắt nạt không!?」.

「Ư... ừ. Tớ lỡ ảo tưởng như vậy...」

「Vậy sao... bệnh nặng rồi nhỉ. Nhưng mà... có chút xíu nào ảo tưởng gợi dục trong đó không?」

「C, chỉ một khoảnh khắc thôi... nhưng bị bắt nạt ngay sau đó...」

「...Hưm. Một khoảnh khắc, cậu đã nghĩ chuyện gợi dục với tớ à.」

「Không! Cái đó là, ừm...」

Thấy tôi bối rối, Utae mỉm cười: 「Được mà. Thật ra là không tốt đâu nhưng mà」.

──Hả!? Được sao!?

「Chỉ một khoảnh khắc thôi mà ảo tưởng được chuyện gợi dục, nghĩa là tài năng của Taketo-kun chưa cạn kiệt đâu. Chắc chắn cậu sẽ lại có thể nghĩ ra những chuyện gợi dục thôi.」

「V, vậy sao...」

「Đúng vậy. Không sao đâu. Cứ phục hồi chức năng từng chút một là được. Không cần vội vàng đâu.」

「Utae...」

Lời nói của cô ấy khiến sống mũi tôi cay cay. Cảm giác lòng nhẹ đi một chút. Người để có thể tâm sự nỗi khổ này... đâu có nhiều. Hơn nữa Utae lại là con gái. Nỗi khổ tâm thế này mà tâm sự được với con gái, thì bình thường chỉ có người đang hẹn hò mới──.

「Cổ vũ cho ảo tưởng gợi dục nghe cũng kỳ cục nhỉ. Nhưng nếu là Taketo-kun thì được. Tớ sẽ cổ vũ cậu nhé!」

Nói rồi, Utae hướng nụ cười về phía tôi. Dấu vết nước mắt ban nãy đã không còn nữa.

Cơn gió trưa ấm áp thổi qua bãi cỏ sân trong, lướt qua chúng tôi. Cơn gió mang đậm mùi hương cây cỏ, chỉ hít vào thôi cũng thấy lòng bình yên.

Bất chợt, tôi nhận ra Utae đang chăm chú nhìn về phía tòa nhà trường học.

「...Tại sao lại trở nên thế này nhỉ.」

Vừa nói, cô ấy vừa chuyển ánh nhìn xuống bộ đồ mình đang mặc.

Bộ đồng phục được biến tấu theo phong cách riêng, nguyên nhân khiến cô ấy bị bạn cùng lớp phe Trật Tự nói xấu... Ở Học viện Inspiration trước đây, chuyện chê trách cá tính của người khác đến mức làm họ khóc là điều tuyệt đối không bao giờ xảy ra. Phải làm gì đó thôi...

Bỗng nhiên, tôi cảm thấy hơi ấm chạm vào tay mình. Nhìn xuống, những ngón tay xinh đẹp của Utae đang đan vào bàn tay tôi đang đặt trên mặt đất.

「A...! Utae!?」

「Taketo-kun đã cất công đến động viên tớ mà. Cho tớ... làm nũng một chút nhé.」

Nói rồi, Utae ngả người dựa vào vai tôi.

Mặt tôi nóng bừng trong nháy mắt, cứ thế cứng đờ người ra, bối rối tột độ.

Mái tóc thơm mùi hương của Utae, hơi thở ngọt ngào, cơ thể mềm mại đang chạm vào tôi.

...A... Sao thấy đầu óc cứ lâng lâng thế này...

Xa xa, tiếng chuông báo giờ học bắt đầu vang lên.

「Dạo này tớ thấy việc đến trường... bất an lắm.」

「Vì phe Trật Tự tăng lên sao?」

「...Ừ. Tớ biết Học viện Inspiration hơi khác các trường khác nên mới nhập học, nhưng ban đầu khác xa tưởng tượng quá nên cũng bối rối lắm. Nhưng mà nhé, dần dần quen rồi... tớ bắt đầu thấy thích học viện này từ lúc nào không hay... Vậy mà... mọi người ngược lại với tớ, bắt đầu cảm thấy bất an ở đâu đó về sự tự do của Học viện Inspiration nhỉ.」

「...Đúng vậy. Không ngờ phe Trật Tự lại tăng đến mức này... Kuroto chắc hẳn đã nhìn thấu nỗi bất an của mọi người từ đầu, và vạch ra nhiều kế hoạch tác chiến rồi.」

「Tớ, cái người tên Kuroto đó... cảm giác không thể thích nổi. Ngược lại với Taketo-kun ngốc nghếch thật thà, cậu ta lúc nào cũng cảm giác như đang toan tính gì đó trong bóng tối.」

Ngốc nghếch thật thà... câu vừa rồi là đang khen tôi đấy nhỉ...?

「Nè... Taketo-kun. Cảm ơn cậu. Vì Taketo-kun đã đuổi theo tớ... Tớ, vui lắm.」

Cười nói như vậy, Utae nắm chặt lấy tay tôi bằng bàn tay xinh đẹp ấy, chặt hơn nữa.

──Vấn đề xảy ra, là chuyện của vài ngày sau đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!