Tập 07: Mời bạn thưởng thức bí mật của các cô gái

Chương 10 R-13~Khúc dạo đầu của hai người~

Chương 10 R-13~Khúc dạo đầu của hai người~

R-13~Khúc dạo đầu của hai người~

『Ước mơ』

Trên bảng đen của lớp học, hai chữ đó được viết thật lớn. Trong khi cơn gió thu se lạnh luồn qua khung cửa sổ, nữ giáo viên đứng trên bục giảng nhẹ nhàng nói với các học sinh.

「Năm sau các em sẽ lên lớp chín và chuẩn bị cho kỳ thi vào cấp ba. Hôm nay, hãy suy nghĩ về "ước mơ" và dùng nó làm bước đệm để quyết định ngôi trường mà mình muốn thi vào nhé.」

Nghe lời cô giáo, các học sinh bắt đầu cất tiếng, vẻ mặt đầy bối rối.

「──Mấy chuyện đó đợi thi đỗ đại học rồi tính sau chẳng phải tốt hơn sao?」

「──Bây giờ làm gì có ai đã quyết định được ước mơ chứ.」

「──Hả? Nhưng Fukune đã quyết định rồi mà. Đó là──」

「Fukune-chan thì lộ liễu quá rồi còn gì. Cậu muốn vào dàn nhạc giao hưởng ở Vienna chứ gì.」

Một nam sinh mặc áo Gakuran trông có vẻ nghịch ngợm nhìn về phía cô bé tóc đỏ dài với vẻ mặt "khỏi cần hỏi cũng biết". Một cô bé thấp bé mặc đồng phục thủy thủ... đó là Narukara Fukune thời trung học cơ sở.

「S-Sao cậu biết ước mơ của Fukune!? Fukune chưa từng viết lên kênh chat của game online mà!!」

Fukune hốt hoảng, mái tóc đỏ dài lắc lư theo.

Thấy vậy, một nữ sinh hoạt bát cười nói: 「Fukune-chan lúc nào chẳng bảo: 『Vienna là thủ đô âm nhạc. Cho nên dàn nhạc giao hưởng chuyên nghiệp ở Vienna, nếu ví trong game thì ngầu như trùm cuối vậy. Fukune cũng muốn trở thành trùm cuối nữa』.」

「──Nếu Fukune-chan là trùm cuối, thì tôi chắc phải chấp nhận thử thách với cột thể lực còn 1 giọt máu quá.」

「──Tớ nghĩ Fukune-chan có thể trở thành trùm cuối hệ "ngây thơ" đấy.」

Bị cả lớp hùa vào trêu chọc, Fukune luống cuống: 「Hả!? Fukune không thể làm trùm cuối ở Vienna sao!?」

Tiếng cười rộ lên khắp lớp học với cô là tâm điểm.

Fukune hòa nhập với mọi người một cách tự nhiên... Ở đó, không hề thấy bóng dáng của sự nhút nhát, khép kín như khi ở Học viện Inspiration.

「Fukune-chan là thiên tài clarinet mà lị. Chắc chắn sẽ vào được dàn nhạc giao hưởng thôi.」

「Đúng đó. Thật mong chờ khi lớp mình có người nổi tiếng xuất hiện.」

──Nhói.

Nghe những lời cổ vũ đầy vô tư của các bạn, một cơn đau nhẹ chạy qua dạ dày của Fukune.

Không nhận ra tình trạng của cô bé, cô giáo nhẹ nhàng nói thêm một câu như chốt hạ.

「Fukune-san. Em được trời phú cho tài năng, nên hãy cố gắng để hiện thực hóa ước mơ nhé.」

──Nhói nhói!!!

Cuối cùng không thể chịu đựng cơn đau dạ dày thêm nữa, Fukune ôm lấy bụng. Tuy nhiên, cô bé vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ, nở một nụ cười và đáp lại thật tươi tỉnh: 「Vâng! Fukune sẽ cố gắng hết sức để đáp lại kỳ vọng của mọi người!!」

Cô giáo mỉm cười gật đầu trước câu trả lời đó, rồi bắt đầu hỏi về ước mơ của các học sinh khác.

Fukune liếc nhìn cô giáo, tay ôm bụng và khẽ thì thầm.

「...Fukune được trời phú mà. Tuyệt đối không được phép thất bại trong việc thực hiện ước mơ...」

Lời lẩm bẩm của cô tan biến vào hư không giữa lớp học ồn ào náo nhiệt.

「──Fukune-chan. Cậu lại ngủ gật trong giờ học à?」

「A... ừm. Tại hôm qua tớ tập clarinet đến tận khuya...」

「Tập clarinet thì chắc là có, nhưng sau khi tập xong cậu lại chơi game nữa đúng không? Lúc ngủ mơ cậu còn reo lên: 『Mình đã một mình phá đảo chế độ hai người chơi của game âm nhạc rồi!!』 nữa kìa.」

「Fukune đã nói thế sao!?」

「Ừ. Fukune-chan đúng là game thủ chính hiệu ha~」

Sau giờ học, Fukune cùng vài người bạn nữ đi bộ về nhà.

Mọi người đi qua khu dân cư một lúc thì đến trước một ngôi nhà xinh đẹp có sân vườn rộng hơn một chút so với những ngôi nhà xung quanh.

「Fukune-chan, mai gặp nhé!」

Một cô bé mỉm cười vẫy tay, những bạn khác xung quanh cũng nói 「Mai gặp nhé!」 để chào tạm biệt Fukune, rồi tất cả cùng nhau rời đi.

「──Hôm nay chơi ở đâu đây?」

「──Nhà Aoi-chan được không nhỉ?」

「──Nhà Aoi-chan hôm qua đến rồi, hôm nay sang nhà Haru-chan đi?」

Nhìn theo bóng lưng của các bạn đang vui vẻ lên kế hoạch đi chơi, gương mặt Fukune thoáng chút u buồn.

「...Fukune chưa từng đến nhà ai chơi bao giờ cả...」

Là một thiên tài biểu diễn clarinet nổi tiếng ở địa phương, Fukune luôn nhận được sự đối xử đặc biệt từ những người xung quanh. Ví dụ như trong giờ học hôm nay khi được hỏi về ước mơ tương lai, tất cả mọi người đều có thái độ rằng "Fukune thực hiện được ước mơ là chuyện đương nhiên". Ví dụ như lúc này đây, vì nghĩ rằng "thiên tài" chắc chắn sẽ bận rộn tập luyện clarinet, nên chuyện không rủ cô đi chơi được coi là lẽ thường tình...

「...Đành chịu thôi. Fukune thực sự bận tập clarinet mà.」

Cô lẩm bẩm như để tự thuyết phục bản thân, mím chặt môi, rồi bước vào nhà, đi qua cánh cửa dày cộp. ──Đó là phòng cách âm.

「Căn phòng này cũng là do bố đã cất công cải tạo riêng cho Fukune. ...Phải cố gắng thôi.」

Cô cầm lấy một album nhạc đặt trên bàn và nhìn chằm chằm vào nó.

Album đó chứa đựng những bản nhạc của một nghệ sĩ clarinet. Một người sinh ra và lớn lên ở Vienna, gia nhập dàn nhạc giao hưởng Vienna và giữ vị trí bè trưởng.

「Fukune muốn sớm chơi được như người này quá...」

Vừa nói cô vừa cho đĩa vào máy nghe nhạc, những âm thanh mộc mạc và ấm áp vang lên.

Cô chăm chú lắng nghe âm thanh của người nghệ sĩ mình kính trọng để ghi nhớ vào tai, sau đó lấy kèn clarinet ra khỏi hộp và bắt đầu luyện tập như mọi khi...

...Bất chợt, Fukune nhận ra bụng mình đói cồn cào.

Nhìn lên chiếc đồng hồ treo trong phòng, đã khoảng sáu tiếng trôi qua kể từ khi cô bắt đầu tập.

「A... lại lỡ mất bữa tối rồi.」

Cô vội vàng cất kèn clarinet, ra khỏi phòng cách âm và đi xuống bếp.

Trên bàn là đĩa mỳ Ý cùng một tờ giấy nhắn: 『Hôm nay con cũng vất vả rồi』. Để phù hợp với phong cách luyện tập hễ mất tập trung mới ăn cơm của Fukune, bố mẹ cô chỉ còn cách nấu sẵn và để lại như thế này.

「Bố mẹ chắc đang ở trong phòng rồi...」

Fukune ăn xong đĩa mỳ một mình, đi tắm, thay bộ đồ ngủ có thêu hình nốt nhạc rồi trở về phòng riêng.

「Hôm nay chơi game gì đây nhỉ.」

Cô nhìn quanh phòng suy nghĩ. Trong căn phòng nhỏ gọn gàng ngăn nắp, bên cạnh thú nhồi bông hình mèo và gấu bông lớn là hàng đống đĩa game chất chồng.

「Hầu hết các game đều phá đảo rồi... Chơi 『Chiến binh Hoa hồng』 mới ra gần đây vậy.」

Trên vỏ hộp game cô cầm lên có ghi dòng chữ 『RPG Một người chơi』.

「Ước gì có lúc nào đó được chơi game cùng bạn bè ở trường. Nhưng mà, nếu Fukune lỡ tay dùng combo tức thì trong game đối kháng... chắc mọi người sẽ khóc thét mất.」

Fukune cười khổ lẩm bẩm, rồi thốt lên một câu nghe có vẻ cô đơn: 「Có lẽ mình nên tập cách nương tay chăng?」

「Nào, dù sao thì cũng phải phá đảo 『Chiến binh Hoa hồng』 trong thời gian ngắn nhất mới được!」

Cô ngẩng mặt lên như để xua tan nỗi cô đơn, rồi bắt đầu chơi game ngay lập tức.

Khoảng một tiếng sau khi chơi xong, Fukune mang chú gấu bông lớn ở góc phòng lên giường.

「Hôm nay ngủ cùng Gấu-san nhé.」

Trong khi mỉm cười xoa đầu chú gấu, cô nhận ra có một phong bì lớn đặt trên bàn.

「...Mẹ để ở đây sao?」

Cảm thấy lạ, cô đi tới bàn và lấy thứ bên trong ra──.

『Hướng dẫn tuyển sinh Trường Cao trung Inspiration』

「...Là cái Fukune đã nhờ mua. Đến rồi sao.」

Cô bắt đầu lật giở cuốn pamphlet một cách đầy hứng thú.

「Học viện chỉ tập hợp những "thiên tài"... Nếu ai cũng là thiên tài, thì Fukune đến đây sẽ trở thành "bình thường" nhỉ?」

Càng lật giở cuốn pamphlet, ánh mắt cô càng trở nên nhiệt thành, và chẳng mấy chốc cô đã say sưa đọc nó.

「...Sắp có buổi học thử nghiệm. Đăng ký... vẫn còn kịp.」

Cô gục mặt xuống suy nghĩ một chút, nhưng khoảnh khắc tiếp theo, cô nhìn chằm chằm vào cuốn pamphlet với đôi mắt tha thiết. Và rồi, như thể đã kìm nén suốt bấy lâu nay, một giọt nước mắt lăn dài.

「Fukune... muốn trở nên "bình thường"...!!」

Vừa xuống xe buýt ở vùng núi non vắng vẻ, đập vào mắt tôi ──Akutagawa Taketo── là sắc lá đỏ trải rộng khắp tầm nhìn. Cơn gió thu miền núi truyền cái lạnh qua lớp áo Gakuran khiến tôi bất giác rùng mình.

「Đây là Học viện Inspiration sao...」

Trước mắt tôi là một cánh cổng sắt cao đến mức nực cười. Bên ngoài và bên trong cổng đều có một nhân viên bảo vệ đứng nghiêm trang canh gác. Nếu không biết gì mà nhìn vào đây, chắc người ta sẽ nhầm tưởng là cơ sở quân sự mất.

「Quả không hổ danh ngôi trường dành cho "thiên tài"... nhìn bề ngoài đã thấy khác biệt rồi.」

Tôi lau mồ hôi lạnh bằng tay áo Gakuran, thông báo với bảo vệ rằng mình đến tham gia buổi học thử nghiệm rồi bước vào trong. Sau đó, vừa đi bộ lên con dốc thoai thoải, tôi vừa lấy cuốn pamphlet của học viện ra.

──Cuốn pamphlet tỏa hương nước hoa ngào ngạt đã đột ngột được gửi đến vào kỳ nghỉ hè.

「Tôi là tác giả truyện khiêu dâm... liệu học viện này có chấp nhận tôi không nhỉ?」

Nhìn xung quanh, tôi thấy vài người cũng đang leo dốc giống mình. Họ mặc đồng phục khác nhau, chắc hẳn là những người đến tham gia buổi học thử nghiệm.

「Buổi học thử nghiệm hôm nay sẽ làm gì nhỉ?」

Tôi vừa nói vừa nhìn vào cuốn pamphlet.

Lịch trình Học thử nghiệm Trường Cao trung Inspiration

● 13:00: Bắt đầu tiếp đón

● 13:30: Bắt đầu học thử nghiệm 『Môn học Đặc biệt』

「Rốt cuộc môn học đặc biệt là gì chứ? ...Dù sao thì cũng cứ cố gắng xem sao.」

Vừa lẩm bẩm, tôi vừa leo hết con dốc và nhìn thấy sân trong. Ở đó có dựng một cái lều, bên cạnh đặt tấm biển ghi 『Quầy lễ tân』.

「Đông người thật đấy... chắc khoảng hai trăm người.」

Học viện Inspiration mỗi khối chỉ có ba lớp, mỗi lớp chỉ khoảng mười lăm học sinh theo mô hình quy mô nhỏ. Do đó số người trúng tuyển hàng năm chỉ khoảng bốn mươi lăm người. Nghĩ đến điều đó, việc có đông người tập trung đến buổi học thử nghiệm thế này chứng tỏ tỷ lệ chọi khi thi tuyển sẽ rất khủng khiếp.

「Cho dù đây là học viện có vẻ chấp nhận tác giả truyện khiêu dâm... thì việc thi đỗ cũng gian nan thật.」

Tôi vừa thì thầm vừa đi đến quầy lễ tân, xưng tên với chị gái đang mặc bộ váy liền thân màu tím - đồng phục của học viện này.

「Akutagawa Taketo-kun... em thuộc nhóm học thử nghiệm chỉ tập hợp các nghệ sĩ. Hãy tập trung ở chỗ người cầm tấm bảng ghi chữ "F" nhé.」

Tôi cảm ơn chị ấy và bắt đầu tìm kiếm tấm bảng chữ F. Lúc đó, tôi nghe thấy tiếng tranh cãi của mấy cô gái.

「──Đừng có cản trở việc chụp ảnh của Raika-sama này! Ta đang định chụp lại khoảnh khắc xấu xí khi tên ngốc tự xưng là "thiên tài tốc váy" thất bại trong việc tốc váy cơ mà!!」

「──Tại ánh mắt sắc bén của em làm chị rùng mình quá đi à☆ Kệ tên thiên tài tự xưng đó đi, đến phòng chị ở ký túc xá gần đây làm mẫu vẽ khỏa thân ngay bây giờ điii~♪」

「──Khỏa thân!? Mà ký túc xá... cô là tiền bối hả!?」

「──Đúng vậyyy~. Nếu em chịu, trong lúc vẽ em khỏa thân, chị sẽ chỉ dạy cho em đủ thứ về học viện này, nhé.」

Vì ở hơi xa nên tôi không nhìn rõ mặt, nhưng có vẻ một thiếu nữ mặc đồng phục váy liền thân màu trắng tinh khôi, tay cầm máy ảnh đang bị một chị gái mặc tạp dề dính đầy chất lỏng màu đỏ quấn lấy. ...Nói đúng hơn là đang bị tán tỉnh??

「──Botan-senpai. Không có rảnh để đi tán tỉnh học sinh trung học đâu. Mau hoàn thành việc chuẩn bị cho buổi học đi.」

Một gã đàn ông cơ bắp mặc áo tank top xuất hiện, nói với chị gái mặc tạp dề vẻ ngán ngẩm.

「Á, Meguru-cha~n! Đã đến giờ rồi sao? Tiếc thật, chỉ còn chút nữa là được rồi...」

「Ngồi ghế VIP xem hôm nay có bao nhiêu kẻ từ bỏ việc thi tuyển vui hơn chứ ạ.」

「Đúng ha. Phải yêu thương đám hậu bối thật nhiiiiều mới được☆」

「Là ứng cử viên hậu bối thôi.」

Hai người họ vừa nói chuyện vừa rời khỏi sân trong. Thiếu nữ cầm máy ảnh bị bỏ lại, vừa hét lên với đôi má ửng hồng có phần xấu hổ: 「Vừa cản trở việc chụp ảnh xấu xí, vừa đột nhiên bắt người ta khỏa thân... đúng là người phụ nữ dở hơi!!」

Gọi hậu bối về phòng riêng để vẽ khỏa thân sao... Tình huống này cũng được đấy chứ. Có thể dùng cho kỳ báo sắp tới! Ví dụ như tận dụng đặc quyền tiền bối để ra lệnh: 「Nào, tự mình cởi ra xem nào♪」 rồi quan sát gương mặt xấu hổ của hậu bối, hoặc với tư cách tiền bối am hiểu tường tận những điểm nhạy cảm của hậu bối mà nói: 「Không cởi nhanh là chị sẽ khiến em rên rỉ đến mức muốn tự cởi ra đấy☆」 rồi lướt đầu cọ vẽ lên đầu ngực, di chuyển sột soạt, tiếp tục ban phát khoái cảm với lực độ tinh tế khiến hậu bối cao hứng thốt lên: 「A...! Tiền... tiền bối... em chịu hết nổi rồi...」 và rồi──.

「──Fukune, đi quá đà nên leo lên tận đỉnh núi rồi~!!」

「Lên đỉnh quá đà nên leo lên tận tột đỉnh khoái lạc rồi!?」

Giật mình trước phát ngôn đột ngột, tôi bừng tỉnh khỏi cơn vọng tưởng và nhìn quanh. Ngay lúc đó, một thiếu nữ tóc đỏ dài mặc đồng phục thủy thủ lao sầm vào tôi.

「Oái...!!」

Tôi cố gắng trụ vững để không bị ngã, nhưng chân vướng vào đâu đó và ngã nhào.

──Rầm! Wìn... Bụp!!

「Tiếng máy móc vừa rồi là gì vậy!?」

Tôi hoảng hốt nhìn quanh, nhưng không hiểu sao một phần tầm nhìn bị che khuất khiến tôi không thấy rõ phía trước. ...Hơn nữa, cơ thể bỗng nhẹ bẫng một cách kỳ lạ.

「X-Xin lỗi vì đã đâm vào cậu! Cậu không sao chứ!?」

Nhìn về phía phát ra tiếng nói, tôi thấy một cô bé tóc đỏ dài đang luống cuống. Nhưng mà... tầm nhìn vẫn bị che khuất một phần, không thấy rõ mặt.

「Cậu to lớn giống như gấu bông ở nhà tớ vậy. Nhưng mà... tại sao lại chỉ mặc mỗi cái khố đỏ thế kia? Đó là đồng phục à??」

「Tôi to lớn? Với lại, khố??」

Nghe cô bé hỏi, tôi nhìn xuống cơ thể mình... Tôi đã biến thành một gã cơ bắp cuồn cuộn chỉ mặc độc một chiếc khố đỏ!!

「Chuyện này là sao!?」

Tôi bối rối nhìn quanh thì thấy một tấm bảng cắm trên mặt đất gần đó. Trên đó ghi: 『Bộ đồ cơ động kiểu vận động viên thể hình, đang phơi khô. Cấm tự ý mặc』.

「Bộ đồ cơ động (Powered Suit) ấy hả!?」

Trong khi tôi đang kinh ngạc, cô bé tóc đỏ reo lên đầy hiếu kỳ: 「Tuyệt quá! Powered Suit là loại trang phục "hễ mặc vào là trở nên siêu mạnh" thường thấy trong game đúng không!?」

「Nè Gấu-san! Thử leo lên nóc trường học, rồi nhảy sang tòa nhà khác xem nào!!」

「Làm mấy pha hành động như trong game thế mà chết thì tính sao hả!? Với lại tôi không phải là Gấu-san mà là Akutagawa──」

「──Á á á á! Có tên biến thái mặc độc cái khố đỏ ở kia kìa!!」

「──Mau gọi cảnh sát đi! Chúng ta sẽ trở thành mồi ngon cho tên biến thái mất!!」

Các học sinh đến tham gia buổi học thử nghiệm bắt đầu nháo nhào khi nhìn thấy tôi.

「Khoan, không phải... đây là bộ đồ thôi mà!!」

Tôi loay hoay sờ soạng bộ đồ, cố tìm cách cởi ra. Nhưng không có công tắc hay khóa kéo nào cả, tôi chẳng biết cách nào để cởi nó.

Thấy tôi như vậy, cô bé tóc đỏ cất giọng lo lắng.

「Mồi ngon... Gấu-san định ăn thịt con gái sao?」

「Làm gì có chuyện đó!!」

「Vậy à, đúng thế nhỉ. ──Nè mọi người! Gấu-san sẽ không ăn thịt ai đâu nên yên tâm đi!!」

「「Chắc chắn là nói dối rồi!!」」

Tất cả nữ sinh đồng thanh phản bác lại cô bé tóc đỏ.

Tôi chỉ đến tham gia buổi học thử nghiệm thôi mà... Thật là vô lý quá đi!!

...Từ trong bóng cây ở sân trong, có hai ánh mắt đang dõi theo Taketo trong bộ đồ cơ động.

「Đó là cậu Taketo đã cứu Kurumi khỏi đạn lạc trong trận chiến du kích sao?」

「Đúng vậy, anh Kuroto.」

「Bây giờ nhìn thì chỉ thấy giống một kẻ tầm thường thôi...」

「Anh cứ xem buổi học thử nghiệm sẽ rõ. Nếu là Taketo-san, chắc chắn cậu ấy sẽ hoàn thành buổi học đó. Và rồi, anh Kuroto nhất định sẽ muốn đặt Taketo-san vào vị trí trọng yếu trong kế hoạch hòa bình thế giới cho xem.」

Thiếu nữ được gọi là Kurumi ──"Hội trưởng"── nở nụ cười ngạo nghễ trong khi nghịch cuốn sổ trông như gậy trừng phạt trên tay. Cô mặc áo ba lỗ da phối với quần đùi da, chân đi giày cao gót, trang phục như một nữ vương.

「Hừm... Nếu Kurumi đã nói đến thế thì anh sẽ chờ xem vậy.」

Người đàn ông được gọi là Kuroto khẽ tung vạt áo khoác kiểu Morning Coat - đồng phục của Học viện Inspiration - và quay lưng lại với Taketo. Rồi qua cặp kính, anh nhìn những chiếc lá đỏ rực rỡ, khẽ thốt lên những lời không để ai nghe thấy.

「Nếu tài năng của Taketo-kun thực sự thay đổi được thế giới nhuốm máu này, thì tôi sẽ tận dụng triệt để. ...Kurumi, để tạo ra một thế giới mà em không bị tổn thương, anh sẵn sàng hóa thành ác quỷ.」

Sau khi vất vả giải thích cho mọi người hiểu rằng bộ dạng khố đỏ này là do bộ đồ cơ động, tôi được dẫn đến phòng mỹ thuật cùng với khoảng hai mươi người thuộc nhóm F.

「──Chậc. Nếu thực sự là tên đại biến thái mặc khố đỏ đến buổi học thử nghiệm thì đã chụp được bức ảnh xấu xí rồi... hóa ra là đồ cơ động, chán phết.」

Cô gái cầm máy ảnh lẩm bẩm như nhổ ra từng chữ ở góc phòng học.

「──Gấu-san. Bộ đồ đó không có tuyệt chiêu gì sao? Ví dụ như tập trung "Khí" rồi bắn ra, hay khi thanh năng lượng đầy thì cơ bắp sẽ bùng nổ kích thước và tung ra liên hoàn các chiêu thức đấu vật hoành tráng ấy...」

Cô bé tóc đỏ hỏi với giọng nghiêm túc.

「Làm gì có tuyệt chiêu như thế! Mà cũng chẳng có thanh năng lượng nào cả!!」

Nghe tôi nói vậy, cô bé tóc đỏ gật gù ra chiều đã hiểu một cách kỳ lạ: 「Gấu-san là nhân vật khó điều khiển, đúng là đối tượng để cày cuốc nhỉ.」

──Cô bé này, là một game thủ siêu hạng! Là thiên tài chơi game chăng...?

Đưa mắt nhìn, tôi nhận thấy cô bé đang ôm một chiếc hộp cứng màu đen cỡ cuốn từ điển.

「Cái hộp đó là gì vậy?」

「Đây là nhạc cụ. Vì là buổi học thử nghiệm, nên tớ nghĩ tài năng của mình sẽ bị kiểm tra...」

「Ồ, ra là thiên tài âm nhạc à.」

「...Thiên tài...」

Cô bé tóc đỏ đang vui vẻ bỗng nhiên ôm bụng, mặt nhăn nhó.

「S-Sao thế!? Đau bụng à!?」

「Không phải... tớ ngại bị gọi là "thiên tài" lắm. Gấu-san bị mọi người đối xử như thiên tài, cậu không cảm thấy áp lực sao?」

「Áp lực hả...」

Tôi nhớ lại cuộc sống thường ngày. Vì nội dung tiểu thuyết tôi viết là như vậy, nên ở trường, chỉ cần học cùng lớp thôi cũng đủ khiến các nữ sinh phát khóc, tôi bị coi như kẻ dơ bẩn. Tác giả hãm hiếp bằng mắt... Bệnh tình dục tự động... Máy phịch dâm... biệt danh người ta gán cho tôi nhiều không đếm xuể.

「...Vốn dĩ tôi đâu có được đối xử như thiên tài đâu...」

「Tuyệt thật. Chắc chắn là do nhân đức của Gấu-san đó.」

「Nhân... đức... sao? Nói đúng hơn chắc là do bình thường tôi hay để trí tưởng tượng bùng nổ quá đà...」

「Tưởng tượng? Nhắc mới nhớ, Gấu-san có tài năng gì vậy?」

「Tôi là tác giả truyện khiêu dâm. Trên trang giấy tôi làm nhục cô hầu gái hay huấn luyện nữ giáo viên── hự! hộc!!」

──Giới thiệu bản thân như thế với con gái thì khác nào lặp lại bi kịch ở trường!!

「C-Chỉ là tác giả bình thường thôi!!」

Cô bé tóc đỏ nghiêng đầu thắc mắc: 「Làm nhục?」 và chìm vào suy nghĩ.

Tôi cố tình nói lớn để cưỡng ép đổi chủ đề.

「Mà buổi học thử nghiệm hôm nay sẽ làm gì nhỉ?」

Vừa nói tôi vừa nhìn quanh. Có lẽ vừa dùng để vẽ ký họa xong, giữa phòng học có một bục gỗ lớn đủ cho người nằm lên. Giáo viên vẫn chưa đến, các học sinh trông có vẻ bồn chồn giết thời gian.

「Là phòng mỹ thuật, chắc là sẽ vẽ tranh nhỉ?」

「Vẽ tranh hả... tớ không giỏi món đó lắm. Hôm nọ, trong giờ học tớ vẽ phác họa con thú nhồi bông hình chó con thì bị cô giáo nhắc nhở là 『Muốn vẽ Cerberus thì về nhà mà vẽ』...」

...Chó con mà thành Chó ba đầu Cerberus thì...

Đúng lúc đó, chuông báo bắt đầu giờ học vang lên. Tiếp theo là──.

Đùnggg!!

Phía sân trong, khói nổ bốc lên!!

「Chuyện gì xảy ra vậy!?」

Trong khi tôi đang hoảng hốt kêu lên, những người đeo mặt nạ đen cầm vũ khí xông vào phòng học.

「──Ngay lúc này, nhóm chúng ta đã chiếm quyền kiểm soát Học viện Inspiration này!!」

Nhóm người đeo mặt nạ có cả nam lẫn nữ, trang phục cũng đa dạng, có gã đàn ông mặc tank top, có người phụ nữ mặc tạp dề dính thứ gì đó như sơn đỏ, tổng cộng mười người.

「Chiếm quyền kiểm soát...」

Thấy tôi buột miệng thốt lên, gã đàn ông mặc tank top cười lớn: 「Bọn thiên tài các ngươi sẽ bị bọn ta bán ra nước ngoài với giá cao. Từ giờ trở đi hãy chuẩn bị sống kiếp nô lệ đi là vừa.」

「Nô lệ ư... sao có thể...!!」

「──Cái dính trên tạp dề kia, chẳng phải là máu sao!?」

Một nữ sinh đến tham gia buổi học thử nghiệm chỉ vào người phụ nữ mặc tạp dề và hét lên. Tầm nhìn qua bộ đồ cơ động khá tệ nhưng tôi cố nheo mắt nhìn kỹ, quả nhiên trên tạp dề loang lổ những vết đỏ sẫm.

Người phụ nữ mặc tạp dề nhìn xuống bản thân và cười: 「...Máu?? À, đúng rồi là máu đấy☆ Mọi người mà kháng cự là tạp dề của chị lại thêm nhiều vết máu bắn nữa đấy nhé♪」

「「Á á á á!!」」

Các nữ sinh đồng loạt run rẩy. Các nam sinh tuy không hét lên nhưng vẻ mặt cũng lộ rõ sự căng thẳng tột độ.

Bình thường thì có lẽ tôi cũng sẽ thấy sợ hãi như mọi người. Nhưng mà...

「Hiện giờ mình đang mặc bộ đồ cơ động mà.」

Nói cách khác, tôi lúc này là vô địch.

「Chỉ có mười tên bắt cóc thôi, cứ giao cho tôi!」

Vừa nói tôi vừa lao tới. Khoảng cách vài mét với nhóm người đeo mặt nạ được thu hẹp chỉ trong nháy mắt. Tôi nhẹ nhàng vung tay, một tên mặt nạ đứng gần đó bị hất văng vào tường phòng học.

「Bộ đồ này, tuyệt thật!!」

Thừa thắng xông lên, tôi lần lượt tấn công và hạ gục những tên bắt cóc.

──Thắng chắc rồi!!

Ngay khi tôi nghĩ vậy, gã đàn ông mặc tank top bước ra trước mặt tôi.

「Hồ, bộ đồ cơ động à. Có vẻ có sức mạnh đấy nhưng... kỹ thuật còn non lắm.」

Vừa dứt lời, hắn cúi thấp người lao vào tôi. Vì bộ đồ làm hạn chế tầm nhìn, tôi không theo kịp chuyển động của hắn và tung chân đá bừa.

「──Thấy chưa, non lắm!」

Tiếng nói vừa vang lên thì cái chân tôi đá ra đã bị tóm lấy, ngay sau đó cái chân trụ trên sàn bị quét ngã.

「Ư...!!」

Chưa kịp hét lên tôi đã ngã xuống sàn, đầu đập xuống khiến ý thức hơi mơ hồ. Gã đàn ông mặc tank top nhân cơ hội đó vung gót chân lên, giáng từng cú đá gót vào hai khớp háng của tôi.

「...Khớp của bộ đồ hỏng rồi. Giờ thì khỏi cử động tử tế được nhé.」

Hắn nói vẻ chán chường, rồi chẳng thèm đoái hoài đến tôi nữa mà nhìn về phía mọi người.

「Thiên tài đôi khi sẽ bị những kẻ nhắm vào tài năng tấn công. Hôm nay coi như được một bài học nhớ đời nhé.」

Mọi người trong phòng học im lặng lắng nghe. Ngay cả tôi mặc bộ đồ cơ động còn không đánh lại hắn. Họ run rẩy vì sợ hãi, chỉ biết đứng im.

Gã đàn ông mặc tank top thấy vậy thì tặc lưỡi thích thú: 「Khục khục khục...」

「Được rồi, ta cho các ngươi một cơ hội. Phải mất một tiếng nữa trực thăng vận chuyển các ngươi mới đến. Nghe nói phòng này tập hợp toàn nghệ sĩ... Vậy hãy phô diễn tài năng cho bọn ta xem, hãy mang lại sự "cảm động" đến mức khiến bọn ta không thể cử động nổi trong thời gian chờ trực thăng đến. Nếu làm được thì ta sẽ tha cho. Nói đúng hơn, trong lúc bọn ta không thể cử động thì các ngươi cứ việc chạy trốn.」

「Cảm động đến mức không thể cử động...?」

Trong phòng học, chỉ có tiếng tôi vang lên đầy trống rỗng. Mọi người chắc sợ hãi quá nên chẳng còn tâm trí đâu mà nghe lời hắn.

「...Hừ. Đúng là vở kịch nhảm nhí.」

Đột nhiên, thiếu nữ cầm máy ảnh hừ mũi rồi ngồi phịch xuống cái ghế ở góc phòng học.

「Vở kịch nhảm nhí ư...」

──Cô gái đó thần kinh kiểu gì vậy!? Tình huống nguy hiểm thế này mà!!

Trong khi tôi nằm đó ngỡ ngàng, cô bé tóc đỏ chạy lại chỗ tôi: 「Gấu-san, có sao không!?」

「Nguy hiểm lắm! Bọn bắt cóc đang ở ngay đó đấy!!」

「Nhưng mà Gấu-san...!!」

Rốt cuộc, cô bé tóc đỏ vẫn đến bên cạnh tôi và bắt đầu chăm sóc: 「Cậu không bị thương ở đâu chứ!? Mặc bộ đồ này nên nhìn bên ngoài không biết được...」

「Hơi đau đầu và hai chân chút thôi... nhưng tớ không sao. Cảm ơn cậu.」

Tôi vừa trả lời vừa cảnh giác gã đàn ông mặc tank top. Có vẻ hắn nhận ra ánh nhìn của tôi, hắn liếc tôi rồi gằn giọng: 「Yên tâm. Cho đến khi trực thăng tới bọn ta sẽ không động thủ đâu. Còn sau khi tới thì tất cả các ngươi đều là nô lệ.」

「Gấu-san...」

Cô bé tóc đỏ nắm lấy cánh tay tôi với vẻ bất an.

Nhìn quanh, mọi người nghe thấy câu nói của gã đàn ông thì đều nín thở.

...Chúng tôi sẽ ra sao đây...

「──Lalala~♪」

Trong phòng mỹ thuật, tiếng hát tenor tuyệt đẹp của một nam sinh tự xưng là thiên tài ca hát vang lên.

Hát xong, cậu ta nhìn gã đàn ông mặc tank top với vẻ thăm dò.

「...Ờm, giọng hát của tôi có làm các anh cảm động không?」

「Nếu có thì ta đã không chán ngắt thế này rồi!!」

Gã đàn ông mặc tank top quát lớn, đá vào mông chàng ca sĩ.

「Đồ bất tài cút đi! Tiếp theo!!」

Hắn lớn tiếng quát rồi nhìn quanh. Nhưng không ai phản ứng lại tiếng gọi của hắn.

──Sau khi tôi bị hạ gục, các học sinh im lặng một lúc, nhưng rồi vì sợ bị biến thành nô lệ nên lần lượt bắt đầu phô diễn tài năng. Có người vẽ tranh phong cảnh, có người đọc thơ về tuổi thanh xuân... nhưng tất cả đều chưa đủ tầm để gọi là "thiên tài".

「Mọi người ơi, đã trôi qua bốn mươi phút rồi đó nha~♪ Định từ bỏ và trở thành nô lệ hết sao?」

Người phụ nữ mặc tạp dề vui vẻ đe dọa.

...Còn hai mươi phút nữa là trực thăng đến, và chúng tôi sẽ thành nô lệ...

Bất chợt, qua lớp bộ đồ cơ động, tôi cảm nhận được sự run rẩy truyền tới.

Nhìn sang, tôi thấy cô bé tóc đỏ đang siết chặt lấy tay tôi như để kìm nén nỗi sợ hãi.

...Cậu ấy đã bất chấp nguy hiểm chạy đến bên tôi... nhưng quả nhiên vẫn rất sợ.

「...Chết tiệt! Cứ thế này thì chúng ta sẽ thực sự thành nô lệ mất...」

Khi tôi rên rỉ, một nam sinh bắt đầu múa bút lên tấm canvas trong phòng mỹ thuật.

「...Lần này là thiên tài gì đây?」

Nheo mắt nhìn, tôi thấy trên canvas hiện lên dòng chữ: 『Bố, mẹ. Xin hãy tha thứ cho đứa con bất hiếu đi trước này』.

「Khoan, là di thư mà!!」

Tôi vừa thốt lên thì thiếu nữ cầm máy ảnh nãy giờ vẫn ngồi im lặng bỗng nhiên hớn hở chạy lại chỗ nam sinh kia.

「Nhận ra sự tầm thường của bản thân rồi viết di thư, đúng là thiên tài rởm... Xấu xí quá đi!!」

Cô ta vừa hét lên vừa nháy đèn flash liên tục, chụp lấy chụp để cảnh nam sinh viết di thư.

...Hả? Hớn hở chụp ảnh người đang viết di thư sao!?

「Này cậu kia! Thế thì thất lễ quá đấy!!」

「Im đi! Kẻ tự cho mình là thiên tài rồi mò đến Học viện Inspiration mới là kẻ có lỗi!!」

「Cái...!!」

Nghe cái lý lẽ quá đỗi vô lý ấy, tôi câm nín.

Trong lúc tôi còn đang ngẩn người thì người phụ nữ mặc tạp dề cất giọng khiêu khích: 「Cô bé máy ảnh kia ơi~. Nếu đã gọi người ta là thiên tài rởm, thì thử dùng tài năng của mình khiến bọn chị cảm động xem nào.」

「Hừm.」

Không hiểu sao, khóe miệng thiếu nữ cầm máy ảnh nhếch lên.

Tiếp đó cô ta đi đến bên cạnh người phụ nữ mặc tạp dề, thì thầm điều gì đó, rồi cứ thế ngồi xuống chiếc ghế gần đó và bắt đầu quan sát sự việc với vẻ trịch thượng.

「──Nào, tiếp theo là ai sẽ phô diễn tài năng đây☆」

「Chuyển chủ đề gì mà cưỡng ép thế hả!!」

Tôi hét lên nhưng người phụ nữ mặc tạp dề giục giã: 「Nào nào, còn mười phút nữa là trực thăng tới rồi đấy~. Nhanh lên.」

──Chết tiệt! Còn mười phút... làm sao đây. Nếu dùng sức mạnh của sự khiêu gợi (ero) để gây cảm động được thì tốt biết mấy... Ví dụ như nắm lấy tay nữ bắt cóc, bắt cô ta chạm vào đũng quần qua lớp khố đỏ của tôi rồi hỏi 「Sao, cảm động chưa?」, cô ta sẽ đỏ mặt đáp 「C-Chuyện đó sao tôi biết được... nhưng mà, cứng quá」, rồi tôi cưỡng ép di chuyển tay cô ta theo hình dáng đũng quần và bảo 「Làm thế này nó sẽ cứng hơn nữa đấy?」 khiến cô ta vừa nói 「Á! K-Kinh quá... nhưng mà...」 vừa nuốt nước bọt ừng ực──.

「Thực ra cô đang cảm động đúng không!? Bởi cảm giác qua lớp khố đỏ ấy!!」

「...Cảm giác qua lớp khố đỏ? Cái đó làm người ta cảm động sao??」

Cô bé tóc đỏ nghiêng đầu nhìn tôi chằm chằm...

「Không, ý tớ là cảm động trước sự nam tính của cái khố đỏ, hay là cảm động trước sự tồn tại của cái khố đỏ ấy chứ...!!」

Trong khi tôi luống cuống lấp liếm, cô bé trầm ngâm: 「Vốn dĩ "cảm động" là gì nhỉ?」

「Cảm động...?」

Nhắc mới nhớ, tôi từng tra từ điển. Cảm động nghĩa là 『Cảm nhận sâu sắc về một sự việc nào đó khiến con tim lay động』.

「『Một sự việc nào đó』... nghĩa là dù cười hay giận, miễn là cảm nhận sâu sắc thì đều là "cảm động" sao.」

Việc người đang tức giận có nói "Tôi cảm động quá!" hay không là chuyện khác, nhưng xét theo nghĩa từ điển thì đúng là vậy.

「Vậy thì, để đáp ứng yêu cầu của bọn bắt cóc, chỉ cần làm việc gì đó khiến "đối phương bị lay động con tim đến mức không thể cử động" là được sao.」

Người tức giận có vẻ vẫn cử động được... nhưng người đang cười ngặt nghẽo hoặc người cảm thấy ghê tởm dữ dội đến mức buồn nôn thì chắc sẽ không cử động nổi đâu.

「Cười hoặc buồn nôn...」

Tôi vừa nói vừa nhìn xuống cơ thể mình. Cơ thể đã biến thành gã cơ bắp mặc độc chiếc khố đỏ do bộ đồ cơ động...

「──Đúng rồi! Với vẻ ngoài này mình có thể mang lại "cảm động" cho mọi người! "Cảm động" bằng khố đỏ!!」

「Thật sao!?」

Cô bé tóc đỏ cất giọng đầy kỳ vọng.

「Ừ! Nhưng mà, tớ cần ai đó giúp sức── A! Cậu có tài năng về âm nhạc đúng không!? Hơn nữa còn là game thủ thứ thiệt!!」

「Đ-Đúng vậy nhưng... tớ phải làm gì?」

「Có một bài nhạc tớ muốn cậu chơi. Chắc chắn là bài trong game cậu biết──」

Tôi nói tên một trò chơi cho cô bé tóc đỏ. Cô bé lập tức đáp lại: 「Cái đó, đúng game tớ đang nghiện luôn!」

「Tốt! Vậy bắt đầu ngay thôi!!」

Vì khớp háng của bộ đồ cơ động bị hỏng nên tôi bắt đầu trườn người để tiến về phía trước.

Tuy nhiên, cô bé tóc đỏ ôm chặt hộp nhạc cụ nhìn quanh và không hiểu sao vẫn đứng yên tại chỗ.

「...Sao thế?」

Tôi cũng nhìn quanh và nhận ra ánh mắt đầy kỳ vọng của các học sinh tham gia buổi học thử nghiệm đang đồng loạt đổ dồn về phía này. Chắc họ đã nghe thấy cuộc trò chuyện của chúng tôi.

「...Này, còn năm phút nữa đấy. Làm gì thì làm nhanh lên.」

Gã đàn ông mặc tank top nói vẻ sốt ruột.

「Ư...!!」

Nghe lời gã đàn ông, cô bé tóc đỏ ôm bụng như không chịu nổi cơn đau.

...Cậu ấy đang cảm thấy áp lực sao. Cũng phải thôi. Tất cả phụ thuộc vào chúng tôi mà...

Tôi xoay người lại gần cô bé.

Rồi, với giọng nói tươi tỉnh nhất có thể, tôi đưa tay ra.

「Tớ không phải là "thiên tài" như người ta thường nói, nhưng chính vì vậy tớ luôn nghĩ rằng: Nếu không bỏ cuộc thì kiểu gì cũng sẽ ổn thôi. Chúng ta cứ làm những gì chúng ta có thể làm là được rồi còn gì. Đừng bận tâm đến xung quanh... cùng nhau vui vẻ nào!」

「Gấu-san...」

Nghe lời tôi, cô bé tóc đỏ ngẩng mặt lên. Sau đó như hạ quyết tâm, cô bé nói: 「Ừ! Cùng nhau vui vẻ nào!!」 rồi nắm lấy tay tôi và đứng dậy.

Cô bé bắt đầu bước đi như kéo theo tôi - kẻ không thể đi bộ được. Tôi vừa được cô bé kéo một tay, vừa dùng tay kia bò trườn để tiến đến giữa phòng mỹ thuật.

Khi lên được bục gỗ có vẻ dùng để làm mẫu vẽ, tôi mượn vai cô bé để gắng gượng đứng dậy.

「──Sau đây, màn trình diễn thể hình xin được bắt đầu!!」

Tôi tuyên bố dõng dạc, rồi giơ hai tay lên tạo dáng Guts Pose, gồng hết tất cả các cơ bắp có thể nhìn thấy từ phía trước lên một cách đầy nhiệt huyết ── Double Biceps Front. Tiếp theo, như để nhấn mạnh độ rộng của lưng, tôi đặt hai nắm đấm vào hông, phồng cơ bắp lên đến mức không nhìn thấy phía sau qua khe hở của cánh tay. Một tư thế đẹp đẽ trông như đang dang rộng đôi cánh... Lat Spread Front.

「...Tên kia đang làm cái quái gì vậy?」

Tiếng bối rối của học sinh vang lên.

Giữa lúc đó, một khúc nhạc hùng tráng bắt đầu vang lên khắp không gian. ──Đó là bài hát chủ đề của game 『Chiến binh Hoa hồng』 mà tôi đã nhờ cô bé tóc đỏ chơi.

「Thể hình, và 『Chiến binh Hoa hồng』...? Không lẽ cái này là để thể hiện "Hoa hồng" (Bara) nơi những người đàn ông quấn lấy nhau...」

Một học sinh nhạy bén lập tức nhận ra ý đồ của tôi.

Tôi nở nụ cười nham hiểm bên trong bộ đồ, và để mang lại sự "cảm động" hơn nữa qua màn thể hình này, tôi vừa tiếp tục diễn vừa bắt đầu ngâm nga câu chuyện như một gã thi sĩ lang thang.

「──Dáng đẹp lắm! Cơ bắp sắc nét lắm!!」

Trong phòng tập gym còn vương mùi hương của những người đàn ông, giọng nói của một người đàn ông vang lên.

Anh ta là người thường xuyên lui tới phòng gym này và luôn cổ vũ cho việc tập thể hình của tôi.

「...Này, thử giữ nguyên tư thế vừa rồi xem nào.」

Bất chợt, giọng anh ta trở nên nghiêm túc. Tôi đang chắp hai nắm đấm trước ngực, tạo dáng Most Muscular - tư thế trông mạnh mẽ nhất. Cơ bắp phồng lên đến cực đại, những đường gân guốc nổi lên cuồn cuộn.

「Đúng là mình đồng da sắt. Cơ bắp đẹp lắm (Nice Bulk).」

Anh ta nói dịu dàng và đặt tay lên vai tôi. Rồi đầu ngón tay anh ta trượt dọc theo rãnh cơ bắp, nhẹ nhàng di chuyển đến ngực và lướt qua đầu ngực.

「Ư...! Cậu làm cái gì ở chỗ này khi vắng người thế hả...」

「Có sao đâu. Mà này, dù có rèn luyện đến đâu thì vùng nhạy cảm lại nằm ở chỗ khác nhỉ.」

Anh ta nói vẻ đầy hứng thú, rồi lần này bắt đầu di chuyển tay xuống dưới dọc theo những đường gân nổi lên.

「Cậu, chỗ đó là...!!」

Tay anh ta dừng lại trên chiếc quần lót thi đấu (posing trunks) của tôi.

「Cậu mạnh mẽ hơn bất kỳ ai, đối với tôi cậu là dũng sĩ. Chính vì thế, tôi muốn cậu mài giũa thanh kiếm của mình để trở nên mạnh mẽ hơn nữa.」

「...Đồ ngốc.」

Trước lời nói của tôi, anh ta mỉm cười, rồi nắm chặt lấy đũng quần qua lớp quần thi đấu. Và rồi, anh ta bắt đầu mài giũa nhanh thoăn thoắt như đang mài kiếm.

「──Dùng bài nhạc của game danh tác đó để làm cái trò gì thế này...!!」

「──Dừng lại đi mààà! Ọe... ọe...!!」

Trong khi nhạc game 『Chiến binh Hoa hồng』 vang lên, gã lực sĩ với dáng vẻ như một bông hoa hồng phô diễn cơ bắp một cách đầy nhiệt huyết và gợi cảm. Và rồi kể câu chuyện khiêu dâm Bara như một thi sĩ... Bị áp đảo bởi thế giới hoa hồng choáng ngợp đó, bọn bắt cóc và cả các học sinh đều cảm thấy buồn nôn dữ dội và quỳ gục xuống tại chỗ.

──Đây chính là kỳ kế mang lại sự "cảm động" mà tôi nghĩ ra, "Thể hình Hoa hồng" (Bara Bodybuilding)!!

「Nhưng mà... có vẻ hơi quá đà rồi. Không chỉ bọn bắt cóc mà cả học sinh cũng "cảm động" theo...」

Nhưng nhờ vậy mà thoát được cảnh bị bắt cóc.

「Thành công rồi!」

Cô bé tóc đỏ kết thúc màn biểu diễn, vui vẻ nắm lấy tay tôi.

「Ừ! Nhân lúc này mọi người hãy chạy trốn đi!!」

Tôi và cô bé tóc đỏ cố gắng vực dậy những học sinh đang buồn nôn, rồi cùng nhau hướng về phía cửa phòng học.

Trong lúc đó, gã đàn ông mặc tank top vẫn nhìn chằm chằm vào bục gỗ như bị hớp hồn.

「...Đẹp quá...」

...Đẹp quá?

Tôi vừa nghiêng đầu thắc mắc vừa rời khỏi phòng học. Đúng lúc đó──.

Bing bong bing bong~♪

『──Buổi học thử nghiệm đã kết thúc. Xin nhắc lại. Buổi học thử nghiệm đã kết thúc──』

Đột nhiên, loa phát thanh trong trường vang lên.

「Kết thúc giờ học... hả? Chẳng phải trường này đang bị bọn bắt cóc chiếm giữ sao??」

Tôi ngơ ngác nhìn quanh, từ hành lang, các tiền bối mặc đồng phục Học viện Inspiration xuất hiện, khiêng những tên bắt cóc đang bất động trong phòng học đi mà không nói lời nào.

「C... Chuyện gì xảy ra vậy!?」

「──Các người cũng hay thật đấy, mãi đến cuối cùng cũng không nhận ra.」

Bất ngờ, có tiếng nói từ trong phòng học.

Quay lại nhìn, thiếu nữ cầm máy ảnh đang lảo đảo đi về phía này, có vẻ vẫn còn chịu sát thương từ màn Thể hình Hoa hồng.

「Ý cậu là sao?」

Tôi hỏi, cô ta thở dài: 「Hết cách rồi. Đành tiết lộ mánh lới vậy.」

「Vốn dĩ chúng ta đến đây để làm gì?」

「Học thử nghiệm...」

「Chính xác. Và toàn bộ vở kịch nhảm nhí vừa rồi chính là buổi học thử nghiệm đó.」

「Hả!? Sao có thể... thật á!?」

「Thật đấy. Ngay từ đầu, đám bắt cóc đó xông vào phòng học ngay sau khi chuông báo giờ học vang lên còn gì. Hơn nữa người phụ nữ mặc tạp dề và gã đàn ông mặc tank top trong đám bắt cóc... bọn họ cũng ở sân trong với bộ dạng y hệt. Tức là bọn bắt cóc chính là các tiền bối trong trường.」

「Vậy sao!? Tớ hoàn toàn không nhận ra!!」

「Chúng ta đến đây để học môn học đặc biệt mà. Cảnh giác chút đi chứ.」

「Không, ngay từ cái tên môn học đặc biệt tớ đã không hiểu rồi...」

「Đó là môn học tùy cơ ứng biến, cái gì cũng có thể xảy ra! Ít nhất cũng phải tự tìm hiểu trước khi đến chứ!!」

「Làm gì có chuyện... chỉ đến học thử thôi mà làm đến mức đó...」

「Nhờ tìm hiểu trước mà tôi sớm nhận ra nội dung buổi học và được nhàn hạ đấy. Có lúc tôi bắt chuyện với người phụ nữ mặc tạp dề nhớ không? Thực ra lúc đó tôi đã ra điều kiện: 『Dáng vẻ luống cuống của đám học sinh đến học thử nghiệm thú vị và xấu xí quá, nên tôi muốn ngồi xem. Đổi lại tôi sẽ giữ bí mật về thân phận của các anh chị được không?』. Nhờ đó mà tôi chụp được bao nhiêu ảnh xấu xí.」

...Thấy dáng vẻ luống cuống của học sinh thú vị và xấu xí nên muốn ngồi xem... "Thiên tài" đúng là có tính cách lập dị thật...

Trong khi tôi cười khổ, thiếu nữ cầm máy ảnh nói vẻ ngán ngẩm: 「Hầy... nhìn cái điệu bộ đó thì chắc cũng chưa nhận ra ý nghĩa của buổi học vừa rồi nhỉ.」

「Buổi học vừa rồi cũng có ý nghĩa sao?」

「Gã đàn ông mặc tank top đã nói rồi còn gì! Thiên tài đôi khi sẽ bị những kẻ nhắm vào tài năng tấn công, hãy phô diễn tài năng mang lại sự cảm động đến mức không thể cử động rồi nhân cơ hội đó mà chạy trốn... Tức là, buổi học vừa rồi là huấn luyện phòng chống tội phạm dành cho các nghệ sĩ thiên tài, hễ sắp bị bắt cóc thì làm cho đối phương cảm động rồi chạy đi!!」

「Cái đó mà là huấn luyện phòng chống tội phạm á!?」

──Thế mà cũng được sao!?

Trong khi tôi đang ngỡ ngàng, cô bé tóc đỏ trầm trồ thán phục: 「Thì ra có ý nghĩa sâu sắc như vậy.」

「Sâu sắc... hả?」

...Nhưng mà, nếu là ngôi trường tổ chức huấn luyện phòng chống tội phạm vô lý thế này... thì biết đâu họ sẽ chấp nhận một tác giả truyện khiêu dâm như tôi...

Chẳng biết có đỗ hay không, nhưng cứ thử thi xem sao. Tôi đã nghĩ như vậy.

「──A~! Có biến thái kìa~!!」

Đột nhiên, từ phía bên kia hành lang vang lên giọng nói lanh lảnh.

Nhìn sang, một cô bé nhỏ nhắn mặc áo len trắng trùm ngoài đồng phục thủy thủ đang chạy về phía này. Tay áo len dài quá khổ che lấp cả bàn tay.

「Cái này là Powered Suit nhỉ! Bề tôi là nhà khoa học điên (Mad Scientist) nên biết ngay mà~」

Cô bé vừa nói vừa lôi dụng cụ từ trong người ra... và đột nhiên bắt đầu cải tạo bộ đồ!

「Khoan... làm cái gì thế!?」

「Đang tăng cường cơ bắp đó~. Nét lắm nét lắm~!」

「Dừng lại đi mà!!」

Trong khi tôi đang tranh cãi với cô bé tự xưng là nhà khoa học điên, một nam sinh với mái tóc màu hạt dẻ nhạt bay bay trong gió, mặc áo Blazer màu xanh tím than bước lại gần.

「...Bộ đồ cơ động này được điều khiển rất mượt mà, không hề có chút khựng nào trong chuyển động. Kỹ thuật tuyệt vời thật... Người tạo ra nó chắc chắn rất am hiểu về kỹ thuật tính toán.」

「──Ritsu-kun. Gặp cậu ở đây tình cờ ghê ha.」

「A, Sonokoe-san.」

Một cô gái có giọng nói dễ thương mặc áo Blazer màu camel bắt đầu nói chuyện thân thiết với nam sinh kia.

「Ritsu-kun cũng thi vào Học viện Inspiration sao?」

「Ừ. Không ngờ Sonokoe-san cũng thi... Có người cùng quê ở đây cảm giác yên tâm hẳn.」

「Đúng vậy ha. ...Ủa? Sao lại có cỗ máy hình người nằm lăn lóc ở chỗ này thế kia??」

「Là Powered Suit đó. Chắc có người bên trong.」

「Hả!? Nhưng cô bé kia đang cải tạo nó mà... có sao không đấy!?」

「──Powered Suit? Ồ... Phản hồi tự nhiên thật đấy. Không biết đã lập trình phần mềm như thế nào nhỉ.」

Nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người, một thiếu nữ tóc đuôi ngựa mặc đồng phục thủy thủ màu đen chạy lại gần.

「Bề tôi đang cải tạo dở nên cấm làm phiền nha~. Bề tôi muốn biến nó thành khủng long cơ bắp thay vì khỉ đột cơ bắp!」

「Khủng long cơ bắp? Nghe thú vị đấy. Cải tạo xong thì cho chị vọc vạch chút nhé.」

「Ừ, được thôi! Chúng ta cùng vọc nát tên biến thái này nàooo~!!」

「Đã bảo dừng lại đi mà!!」

Lời phản đối của tôi bị hai cô nàng đang say sưa cải tạo phớt lờ...

「Gấu-san có vẻ bận rộn nhỉ.」

Bất chợt, cô bé tóc đỏ lẩm bẩm.

「Làm phiền thì ngại lắm... hay là về thôi.」

Nói rồi cô bé bước đi.

──Cạch!

Do ảnh hưởng của việc cải tạo, bộ đồ cơ động hở ra một khe nhỏ. Và từ khe hở đó, một tờ giấy trượt ra ngoài.

「...Pamphlet của Học viện Inspiration?」

Cô bé tóc đỏ vừa nói vừa nhặt cuốn pamphlet lên: 「...Có mùi nước hoa. Rõ ràng Gấu-san đâu có dùng nước hoa...」 nghiêng đầu thắc mắc.

Cô bé đến bên cạnh tôi, nhẹ nhàng trả lại cuốn pamphlet để không làm phiền việc cải tạo.

「Gấu-san. Huấn luyện phòng chống tội phạm tuy đáng sợ... nhưng lúc cùng nhau làm "Thể hình Hoa hồng", tớ vui lắm. Giống như diễn văn nghệ vậy, cảm giác rất "bình thường".」

Nói rồi, khóe miệng cô bé khẽ mỉm cười.

「...Nhưng mà, 『Chiến binh Hoa hồng』 là câu chuyện về kỵ sĩ bạch mã mà, tại sao lại là thể hình nhỉ? Hơn nữa quần thi đấu mà cắm kiếm... cắm được hả??」

...Nó mọc ra đấy.

Mặc kệ tôi đang tự phản bác trong lòng, cô bé vừa ngâm nga thắc mắc vừa đi xa dần.

「──A, này cậu, tên là...!」

Lời nói của tôi bị nhấn chìm bởi tiếng ồn ào của những cô gái đang cải tạo bộ đồ.

...Là một game thủ siêu hạng, nhưng ở bên cô bé ấy cảm giác vui thật...

Trong khi tôi đang chìm vào cảm xúc, thiếu nữ tóc đuôi ngựa đột nhiên nắm lấy cái khố đỏ của bộ đồ cơ động.

「...Hả? L-Làm gì thế!?」

「Cần gạt đóng mở của bộ đồ này nằm ở trong này này.」

「Cần gạt nằm trong cái khố á?」

「Đúng thế.」

「Nhưng mà thế thì, chẳng phải quá lộ liễu ngay đũng quần──」

「Ồn ào quá. Mau cho tôi sờ vào phần mềm đi. Cậu cũng muốn thoát ra khỏi bộ đồ này còn gì, thế là tốt rồi.」

「Nhưng bị con gái chạm vào chỗ đó thì xấu hổ lắm!」

「Làm màu cái gì chứ!」

Nói rồi, cô ta cuối cùng cũng lật cái khố đỏ của tôi lên.

Và vươn tay vào cái cần gạt đóng mở bộ đồ.

「Dừngggg lạiiiii điiiiiiiiiiiiiiii!!」

...Từ cuối hành lang, Hội trưởng và Kuroto chăm chú quan sát nhóm của Taketo.

「Quả nhiên Taketo-san đã hoàn thành buổi học đó. Hơn nữa còn bằng phương pháp không ai ngờ tới.」

「...Đúng vậy. Anh hiểu tại sao Kurumi lại ưng cậu ta rồi. Nhưng mà đúng là một gã khó xây dựng thiết lập nhân vật. Chỉ mong điều đó không cản trở "kế hoạch"...」

「Cứ giao cho em. Phải tận dụng được những người như vậy mới là nhà sản xuất thiên tài chứ ạ.」

「Hừ, cô em gái dũng mãnh. Chính vì thế mà anh lúc nào cũng lo lắng...」

「Em xin cảm ơn sự quan tâm của anh trai ạ.」

Hội trưởng mỉm cười nói, rồi hướng ánh mắt về phía Taketo.

「Taketo-san. Tôi rất mong chờ ngày được gặp lại cậu tại Học viện Inspiration này.」

Thì thầm như thể đang trao một lời hứa, cô gõ gót giày cao gót và bắt đầu rời đi.

「...Taketo-kun cũng đáng chú ý, nhưng cô bé tóc đỏ đi cùng cậu ta... tiếng nhạc ấm áp thật đấy.」

Kuroto như hồi tưởng lại tiếng nhạc của Fukune, đứng đó nhìn về phía xa xăm một lúc lâu.

Vài tuần đã trôi qua kể từ buổi học thử nghiệm của Học viện Inspiration. Những người tham gia lại bị cuốn vào cuộc sống thường nhật, ký ức về buổi học thử nghiệm dần trôi vào quá khứ...

Fukune được mời tham gia buổi biểu diễn của dàn nhạc giao hưởng chuyên nghiệp chính vào thời điểm đó.

Tuy nhiên, cô vẫn chưa khắc phục được bản thân yếu đuối trước áp lực. Kỳ vọng của mọi người, trách nhiệm của một thiên tài... không phải là thứ mà một thiếu nữ ngây thơ có thể chịu đựng nổi.

Và rồi Fukune đã gây ra sự cố trong buổi biểu diễn của dàn nhạc giao hưởng. Thua cuộc trước áp lực, cô hoàn toàn không thể thổi được phần solo mình đảm nhận.

Cô bị giới âm nhạc chỉ trích dữ dội. Vốn dĩ đã yếu đuối trước áp lực, điều đó trở thành nỗi đau đớn kịch liệt giày vò cô, cuối cùng cô không dám đến trường nữa.

Và rồi, thời gian trôi qua...

「──Fukune. Ít nhất con cũng phải quyết định hướng đi sắp tới chứ, giờ thì chẳng biết làm thế nào nữa rồi. Việc tập luyện clarinet con cũng bỏ bao lâu rồi...」

Từ bên ngoài phòng riêng, giọng nói có phần buông xuôi của người mẹ vang lên.

Fukune cứ cắm mặt vào màn hình tivi chơi game, không đáp lại lời nào.

「...Fukune...」

Sau tiếng gọi cuối cùng đó, người mẹ rời khỏi phòng Fukune.

「...Con xin lỗi mẹ.」

Fukune lẩm bẩm như tự trách mình.

Cô cũng hiểu rõ chứ. Cứ thế này thì đừng nói là vào dàn nhạc giao hưởng Vienna, mà tương lai cô cũng chẳng làm được trò trống gì...

「Fukune, sẽ ra sao đây...」

Cuối cùng cô ném tay cầm chơi game đi, nằm lăn ra sàn.

「Mình chơi clarinet để làm gì chứ...」

Bất chợt, cô nhớ lại thất bại ở dàn nhạc giao hưởng, nước mắt ầng ậc nơi khóe mi.

Như để lấp liếm cảm giác bế tắc, cô nằm đó nhìn về phía xa.

Thì thấy kẹp giữa những đĩa game chất trên sàn có một tờ giấy gì đó.

「...Gì vậy nhỉ? To hơn hướng dẫn chơi game...」

Fukune trườn người khi vẫn đang nằm, rút tờ giấy từ giữa đống game ra.

Và rồi cô giật mình khi nhìn thấy nó.

「Là pamphlet của Học viện Inspiration... Nhưng Fukune đã thất bại ở dàn nhạc giao hưởng rồi... đâu còn là "thiên tài" nữa...」

Cô lẩm bẩm vẻ buông xuôi.

「Đã không còn là "thiên tài" và trở nên "bình thường" rồi... sao lại chẳng thấy vui chút nào nhỉ?」

Lúc đó, cô chợt nhớ đến Gấu-san đã gặp ở buổi học thử nghiệm của Học viện Inspiration.

『──Gấu-san bị mọi người đối xử như thiên tài, cậu không cảm thấy áp lực sao?』

『...Vốn dĩ tôi đâu có được đối xử như thiên tài đâu...』

...Gấu-san, dù là thiên tài nhưng khác với Fukune, cậu ấy chẳng cảm thấy chút áp lực nào cả.

Ngay khi nghĩ đến điều đó, lồng ngực Fukune nóng lên.

「Cứ thế này, dù có gặp lại Gấu-san thì mình cũng không dám nhìn mặt cậu ấy! Bởi vì Gấu-san, khi mọi người bỏ cuộc trong buổi học thử nghiệm, chỉ mình cậu ấy là không bỏ cuộc đến cùng! Fukune phải noi gương Gấu-san mới được!!」

Nói là làm, cô đứng dậy đi đến trước bàn.

Cầm lấy cây kéo, cô nắm thô bạo lấy mái tóc đỏ yêu thích đã nuôi dài suốt bấy lâu.

「Fukune, bây giờ tuy không phải là "thiên tài"... nhưng mình sẽ thi đỗ Học viện Inspiration để trở thành thiên tài một lần nữa, và rồi, muốn trải qua cuộc sống học đường "bình thường" cùng với người như Gấu-san!!」

Khoảnh khắc đó, cô đưa kéo... và cắt phăng mái tóc.

Quyết tâm thi vào Học viện Inspiration, Fukune đã tập luyện điên cuồng để lấy lại cảm giác chơi clarinet. Tuy vẫn còn sợ thế giới bên ngoài chưa dám đến trường... nhưng cô có thể đến Học viện Inspiration. Suy nghĩ ấy là chỗ dựa duy nhất của cô.

Và cuối cùng, cô đã đỗ vào Học viện Inspiration.

Ngày xưa Fukune vốn vui vẻ, nhưng từ sau sự cố ở dàn nhạc giao hưởng, cô trở nên khép kín, dù nhập học cũng không thể nói chuyện trôi chảy với mọi người.

「Đây là cuộc sống "bình thường" mà Fukune mong muốn sao...?」

Đã có lúc cô thốt lên như vậy ở nơi không người.

Đúng lúc đó, cuộc thi định hướng đối kháng giữa các lớp với phần thưởng là chuyến đi Vienna được tổ chức, và trái tim Fukune đã bị lay động mạnh mẽ bởi một thiếu niên.

『──Chỉ vì hơi kém khoản quan hệ xã hội mà trốn chạy, thì thứ âm thanh không thể thổi vì mọi người đó có ý nghĩa gì chứ!』

Đối với Fukune, người đã liên tục chịu áp lực từ "mọi người" và thất bại ở dàn nhạc giao hưởng, thiếu niên đó ──Akutagawa Taketo── đã đâm thẳng vào nỗi đau lớn nhất của cô bằng một cú ném trực diện.

Một Fukune vốn hiếm khi gây gổ với ai, đã trừng mắt thực sự và hét lên: 「Là do mọi người áp đặt lên Fukune chứ bộ!」

Lúc đó, Fukune thực sự nghĩ Taketo là gã con trai vô lễ nhất trần đời.

Tuy nhiên──.

『──Tớ thích... âm thanh của Narukara-san』

Khi Taketo đột ngột tỏ tình như vậy trên loa phát thanh toàn trường, Fukune đã dao động dữ dội. Và rồi cô bất giác lao ra khỏi phòng... đệm đàn cho bài hợp xướng do cậu chỉ huy, và thổi khúc nhạc vì "mọi người".

Bài hợp xướng được dệt nên bởi những ca từ khó hiểu đối với Fukune, đâu đó gợi nhớ đến "Thể hình Hoa hồng"... Cô nhớ đến Gấu-san và cảm thấy ấm lòng.

Và rồi lớp của Fukune và Taketo đã xuất sắc giành chiến thắng trong cuộc thi, giành được chuyến đi Vienna.

Trong chuyến đi Vienna, Fukune bị choáng ngợp trước những rắc rối xảy ra hàng ngày của học sinh lớp 1-3: nào là ngắm cảnh bạn cùng lớp là thiên tài đạo chích bị cảnh sát truy đuổi, nào là ngắm cảnh thiên tài chế tác thủy tinh bắt nạt các nghệ nhân địa phương.

Tuy nhiên, với cô gái từng nói muốn trở thành trùm cuối ở Vienna, đây là chuyến đi hằng mong ước. Lòng cô tự nhiên thấy phấn chấn.

Giữa lúc đó, cả lớp dừng chân nghỉ ngơi trên một ngọn đồi ở ngoại ô.

Ánh hoàng hôn nhuộm màu bao trùm lên dãy phố vẫn còn đậm nét hoài cổ thời trung cổ với những cung điện và nhà thờ.

Cơn gió khô thổi qua ngọn đồi lướt qua da thịt, làm cơ thể hơi lạnh đi. Ở Nhật Bản đã là mùa xuân nhưng ở đây vẫn còn vương lại cái lạnh. Cái se lạnh đâu đó gợi nhớ về mùa thu khi tham gia buổi học thử nghiệm ở Học viện Inspiration...

「──Taketo, mau đưa cái đó cho mọi người đi! Tính cả thời gian di chuyển thì sát giờ lắm rồi đấy!!」

Thiếu nữ tóc đuôi ngựa mặc váy liền thân màu tím - đồng phục nữ - quát cậu thiếu niên có vóc dáng trung bình mặc áo khoác kiểu Morning Coat - đồng phục nam.

「Ran nóng vội quá à. Đến nơi tớ đưa cả thể cũng được mà, không sao đâu.」

「Thế thì còn gì là biết ơn nữa! Để có được chút lợi nhuận cỏn con đó bọn này đã phải hy sinh bao nhiêu chứ... Chắc chắn Ritsu cũng cảm thấy như vậy!!」

Nói rồi, Ran nhìn về phía chàng trai có mái tóc màu hạt dẻ nhạt bay bay.

「Tớ nghĩ đến hội trường rồi phát một thể sẽ hiệu quả hơn──」

「Vấn・Đề・Là・Lòng・Biết・Ơn!!」

Taketo đành đầu hàng trước khí thế của Ran, miễn cưỡng lấy ra mười mấy tấm vé từ trong túi. Rồi bắt đầu phát cho các bạn cùng lớp.

──Là vé xem hòa nhạc giao hưởng. Mua bằng tiền lãi từ cổ phiếu trong cuộc thi định hướng. Dù cuối cùng cổ phiếu rớt giá thê thảm nhưng vẫn còn chút lãi.

「Đằng nào tớ cũng bị giao phó việc tiêu tiền... Vì Narukara-san đã cố gắng trong cuộc thi, nên tiêu tiền vào dàn nhạc giao hưởng Vienna cũng không bị trời phạt đâu nhỉ.」

Taketo khẽ lẩm bẩm để không ai nghe thấy.

Tiếp đó cậu nhìn về phía Fukune đang ngồi trên mặt đất ngắm nhìn thành phố. Cô đang lắng tai nghe như thể nghe tiếng gió, dường như đang một lòng tưởng nhớ về thành phố này, về người nghệ sĩ kính yêu đã dành trọn đời ở đây.

「...Narukara-san.」

Taketo cất tiếng gọi đầy e dè.

Fukune khẽ đứng dậy, nhìn cậu với vẻ thắc mắc.

「Vé rẻ tiền nên không biết cậu có hài lòng không, nhưng... cùng nhau vui vẻ nhé.」

Taketo vừa nói vừa đưa tấm vé hòa nhạc ra.

『──Đừng bận tâm đến xung quanh... cùng nhau vui vẻ nào!』

Trong khoảnh khắc, Fukune nhớ lại Gấu-san, người đã nói câu đó và rủ cô tham gia "Thể hình Hoa hồng". Dù kích thước cánh tay hoàn toàn khác biệt, nhưng bàn tay Taketo đang đưa ra lúc này và bàn tay Gấu-san đưa ra lúc đó, trông hệt như cùng một thứ.

──Gấu-san chính là người này!

Fukune nhận ra theo trực giác.

Và rồi đột nhiên mặt cô đỏ bừng, luống cuống nhận lấy tấm vé là tất cả những gì cô có thể làm.

Cô dao động đến mức không nói nổi lời cảm ơn, nhưng Taketo có vẻ đã quen với việc Fukune kém biểu đạt cảm xúc, dường như hiểu rằng cô đang vui nên cậu thỏa mãn đi phát vé cho các học sinh khác.

...Nếu nói sự thật với Gấu-san thì cậu ấy sẽ nghĩ sao nhỉ? Nhưng mà Fukune... chuyện ngày xưa mình từng vui vẻ hoạt bát, xấu hổ lắm sao nói ra được!! Quả nhiên, mình vẫn mặc cảm về bản thân hiện tại...

Nghĩ vậy, cô định đuổi theo Taketo nhưng rồi dừng bước, đứng chôn chân tại chỗ.

...Fukune muốn một ngày nào đó trở thành người mạnh mẽ như Gấu-san. Khi đó có lẽ mình sẽ nói được sự thật. Cho đến lúc đó, mình sẽ nhìn theo lưng Gấu-san mà tiến về phía trước. Tấm lưng to lớn của Gấu-san tuy chỉ mặc mỗi chiếc khố đỏ trông có vẻ lạnh lẽo nhưng lại vững chãi và đáng tin cậy... Và giờ đây, là tấm lưng của cậu ấy, người luôn cổ vũ cho Fukune với tư cách là bạn cùng lớp...

「Cảm ơn vé của cậu nhé, Taketo-kun.」

Trên gương mặt Fukune khi nói lời đó, nở một nụ cười rạng rỡ gợi nhớ về thuở trung học cơ sở vui tươi ngày nào.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!