Tập 07: Mời bạn thưởng thức bí mật của các cô gái
Chương 04 Dị chủng Cosplay ~Phần Kunoichi x Nữ cảnh sát x Cheerleader~
0 Bình luận - Độ dài: 11,443 từ - Cập nhật:
Dị chủng Cosplay ~Phần Kunoichi x Nữ cảnh sát x Cheerleader~
「Khụ... khụ... Fukune, khói làm mắt tớ cay quá, phía trước... phía trước...」
Đối diện với làn khói đen cuộn lên giữa bầu trời đêm, Narukara-san bị sặc, tiếng ho đáng yêu vang vọng khắp bãi biển. Vì cô ấy đang mặc bộ đồ bơi học sinh màu xanh tím than, nên tôi có thể thấy rõ lồng ngực mảnh mai phập phồng dữ dội theo từng tiếng ho.
「Fukune-chan, cậu không sao chứ!? Nhắm mắt gần lửa nguy hiểm lắm đấy! Để tớ bảo vệ cậu cho!!」
Ran, trong bộ bikini màu xanh lá nhạt với phần dưới thiết kế kiểu váy ngắn, lắc lư mái tóc đuôi ngựa chạy vội tới chỗ Narukara-san. Cô nàng nhân cơ hội này ôm chầm lấy Narukara-san, cọ má mình vào má cô bạn.
「...Ran-san. Cậu làm thế ngay cạnh lò nướng thịt thì ngược lại còn nguy hiểm hơn đấy. Lửa bén vào người bây giờ.」
Utae lẩm bẩm vẻ ngán ngẩm. Cô nàng mặc một bộ bikini màu hồng có viền xếp nếp, phô diễn trọn vẹn vóc dáng tuyệt vời với khuôn ngực đầy đặn và cặp đùi thon thả mà không chút ngần ngại.
「Narukara-san cho quá nhiều giấy báo vào để nhóm lửa rồi. Nướng BBQ thì kế hoạch chuẩn bị trước là rất quan trọng. Cần phải suy nghĩ kỹ về độ dẫn nhiệt của vật chất dùng để nhóm lửa cũng như các tính chất khác rồi mới tính toán──」
Mái tóc màu hạt dẻ nhạt bay bay trong gió, Ritsu đang thao thao bất tuyệt đầy lý lẽ về việc nhóm lửa nướng thịt. Trong khi mọi người đều mặc đồ bơi, chỉ mình cậu ta là diện áo polo màu xanh nhạt mát mắt.
「Haha... mọi người khỏe thật đấy. Tuổi trẻ thật tuyệt...」
Tôi nằm dang tay hình chữ đại ở một nơi cách xa mọi người một chút và lẩm bẩm. Vì chỉ mặc mỗi chiếc quần bơi, cát biển được không khí ban đêm làm mát lạnh chạm vào lưng khiến tôi cảm thấy thật dễ chịu.
──Khu nghỉ dưỡng mà chúng tôi đến để lấy tin cho Báo Sen này hiện tại đã tắt hầu hết các đèn chiếu sáng để hòa hợp với màn đêm bên ngoài. Vô số ánh đèn nhỏ được thắp lên trên trần nhà, tái hiện lại cả một bầu trời sao.
「Taketo-kun cũng lại nướng thịt cùng mọi người đi chứ? Đã mất công chuẩn bị cùng mọi người để xả hơi sau khi lấy tin rồi mà...」
Cô gái mặc bộ đồ bơi thi đấu ngồi bên cạnh tôi lẩm bẩm. Là Katsuyo. Tôi có thể thấy rõ bộ ngực căng tròn của cô ấy bị ép chặt bởi sự bó sát của bộ đồ bơi thi đấu.
「Tớ nằm đây nhìn mọi người vui vẻ là được rồi. Hư... bởi vì, hạnh phúc mà đúng không? Việc ngắm nhìn mọi người trông hạnh phúc ấy mà... haha.」
「...Taketo-kun, cậu lại rơi vào trạng thái kỳ lạ rồi đấy. Giống hệt lúc biết tin Hội trưởng có bạn trai.」
──Giật thót!
「Kh... Không phải đâu! Tớ, hoàn toàn bình thường mà!!」
「Nói dối. Taketo-kun... quả nhiên là cậu thích Hội trưởng nhỉ.」
「Thích hay không thì Hội trưởng cũng có bạn trai rồi còn gì!?」
「Từ lúc thấy tên bạn trai đó và Hội trưởng biến mất vào phòng khách sạn, tâm trạng của cậu cứ lạ lùng suốt.」
...Ư! Có lẽ đúng là vậy...
Sau khi chứng kiến Hội trưởng và bạn trai biến mất vào phòng khách sạn, chúng tôi bắt đầu nướng thịt trên bãi biển này. Từ lúc chuẩn bị nướng thịt, tôi cứ nằm dài ở đây suốt.
「Tớ ấy, lúc nào cũng muốn ở bên cạnh Taketo-kun đúng không? Nhưng mà... nếu việc đó làm cậu thấy phiền, thì cậu cứ nói thẳng là phiền cũng được mà...?」
Katsuyo cúi mặt xuống vẻ buồn bã, rồi cứ thế im lặng.
Katsuyo lúc nào cũng hoạt bát mà lại im lặng như thế này... t, tôi phải làm sao đây!?
Bên cạnh tôi đang luống cuống, giọng nói bình thản của một cô gái vang lên.
「Mấy chuyện ghen tuông tình ái để sau đi. ...Tuy muốn nói vậy, nhưng mà, thấy Hội trưởng biến mất vào phòng khách sạn với đàn ông ngay trước mắt thì không bận tâm mới là lạ.」
Khi tôi quay mặt về phía giọng nói phát ra, Raika đang đứng đó trong bộ trang phục Kunoichi. Có vẻ cô nàng rất thích bộ cosplay này.
「Tuy chưa chắc tên Kuroto kia là bạn trai của Hội trưởng, nhưng qua đêm trong cùng một phòng thì đương nhiên...」
Lời lẩm bẩm của Raika khiến tôi vô tình tưởng tượng tiếp những gì xảy ra sau đó.
Hội trưởng là con gái đang tuổi dậy thì. Và Kuroto cũng là con trai đang tuổi dậy thì... Nếu vậy thì việc họ làm chỉ có một, chắc chắn ở trên giường Hội trưởng sẽ bị Kuroto lần mò vào trong áo, vừa hổn hển 「Ưm... Trong lúc mọi người đang đi lấy tin mà tôi lại... a... ưm ư...!!」, vừa bị xoa nắn bộ ngực đầy đặn đó rồi làm khuôn mặt tan chảy trong dâm đãng 「Kh, không được... Với tư cách là Hội trưởng, tôi... chuyện này... ư hự...!!」──.
「Aaaaa! Thôi, tình hình này thì làm sao tiếp tục lấy tin được nữa!!」
Tiếng hét của tôi bị nhấn chìm và tan biến trong tiếng cười đùa của mọi người đang mải mê nướng thịt...
Trong lúc đó, vai của Katsuyo giật nhẹ.
「...Lấy tin, cậu định trốn việc à?」
「...Hả?」
「Cậu vừa bảo là không thể tiếp tục lấy tin được nữa đúng không?」
「Thì là... Hội trưởng và Kuroto, có vẻ như họ đang giấu chúng ta chuyện gì đó về Hội Đồng hảo Báo chí mà. Cho đến khi chuyện đó được làm rõ thì lấy tin cái gì chứ──」
「KHÔNG - ĐƯỢC!」
「...Hả?」
「Với tư cách là quản lý của Hội Đồng hảo Báo chí, tớ không cho phép chuyện đó! Nhất định phải tiếp tục lấy tin! Phải lấy tin cho tử tế! Mà nếu được thì làm ngay bây giờ đi!!」
「Ng... Ngay bây giờ á!?」
「Taketo-kun, đằng nào cậu cũng không tham gia tiệc nướng mà! Vậy thì có vấn đề gì đâu! Kìa, ở kia có đối tượng lấy tin ngon lành kìa!!」
Katsuyo vừa nói vừa chỉ tay vào Raika.
「T... Tôi hả!? Tôi mà phải làm cái trò thuyết minh gợi dục đó sao!?」
Bị lôi vào chuyện một cách đột ngột, Raika kinh ngạc đến mức cắn phải lưỡi.
「Thì Raika-chan, cậu đang mặc đồ cosplay rồi còn gì.」
「Tôi đâu có liên quan!? Vốn dĩ một nhiếp ảnh gia như tôi mà bị chụp ảnh thì──」
「Nào Taketo-kun! Chụp những bức ảnh gợi cảm moe của Raika-chan thôi nào!!」
Katsuyo vừa nói vừa giơ chiếc máy ảnh mang theo để lấy tin lên.
「Trước khi Raika-chan chạy mất thì làm nhanh lên, Taketo-kun!!」
「Đã bảo là, cho đến khi chuyện Hội trưởng và Kuroto giấu giếm được làm rõ──」
Katsuyo phớt lờ lời nói đó, nắm lấy tay tôi đang nằm, dùng sức kéo tôi đứng dậy rồi đưa cho tôi cái nơ bướm và micro.
「Thiệt tình... ép người quá đáng mà.」
Tôi miễn cưỡng đeo nơ bướm lên cổ, đưa mắt nhìn về phía Raika đang định bỏ chạy và nói vào micro. Ngay lập tức, giọng tôi bắt đầu phát ra từ chiếc loa được đặt trên bãi biển.
「Á... Không được đâu, ở chỗ thế này... ư hự...!」
「Không sao đâu. Bãi biển đêm tối lắm, xung quanh không thấy gì đâu.」
Dưới bóng của một bãi đá nhỏ trên bãi cát, một nam một nữ đang nép sát vào nhau. Người đàn ông vừa lần mò bộ ngực của người phụ nữ qua lớp áo, vừa thì thầm vào tai cô ấy.
「──Hừ. Lũ kia không biết ta đang ở đây... Hôm nay ta cũng sẽ kiếm chác được kha khá đây──」
Raika đang ẩn mình trong bóng tối khẽ lẩm bẩm. Cô nàng khoác lên mình bộ trang phục Kunoichi, nín thở hướng ống kính về phía cặp đôi. ──Chụp trộm. Raika, người tiếp tục thực hiện thành công những pha chụp trộm như một cái bóng, giống hệt một nhẫn giả hoàn thành mật lệnh mà không ai hay biết... có thể nói trang phục Kunoichi chính là thương hiệu phù hợp với cô nàng.
「Á... ư! Ư ư...」
Người đàn ông dồn lực vào tay, những ngón tay lún sâu vào ngực người phụ nữ. Vì thế, tiếng rên rỉ của người phụ nữ càng trở nên dữ dội hơn. Những ngón tay lún sâu cố định bộ ngực, bắt đầu vuốt ve bằng cách xoay cả bầu ngực sang trái phải chứ không chỉ lớp da bên ngoài.
──Ực.
Nhìn động tác tay thô bạo của người đàn ông, Raika nuốt nước bọt. Cô bất giác tưởng tượng xem nếu mình bị người đàn ông kia chạm vào thì sẽ ra sao.
「...Mình đang nghĩ cái chuyện ngu ngốc gì thế này...」
Vừa nói dứt lời, ngay khoảnh khắc Raika thay đổi tư thế ngồi trên bãi đá... một mỏm đá nhô lên đã ấn vào háng cô.
「──Ư hư...!!」
Không chịu nổi, Raika buột miệng rên rỉ. Cô vội vàng lấy tay che miệng nhưng... khoái cảm ập đến bất ngờ khiến cô vô thức tiếp tục cử động hông.
「A ư... ư hự...!」
Raika tuy cảm thấy nguy hiểm với mỏm đá gồ ghề nhưng vẫn tiếp tục lắc hông một cách dâm đãng. Cô dần dần dồn trọng lượng cơ thể lên tảng đá, để cho chiếc quần lót bị chọc vào mạnh mẽ hơn.
「Phù...! Ưm... ư...!!」
Cuối cùng, chiếc quần lót của Raika bắt đầu rách ra. Những cú lắc hông dữ dội đến mức tưởng chừng như tảng đá thực sự ăn sâu vào trong đùi...
「──Này. Ở đằng kia có ai đó đang tự sướng một mình kìa!」
Đột nhiên, có tiếng nói phát ra từ phía sau Raika. Trong đôi mắt của cô gái vừa quay đầu lại, phản chiếu hình ảnh những gã đàn ông lạ mặt với khuôn mặt đê tiện đang tiến lại gần mình.
──Bị phát hiện rồi!
Raika hoảng hốt nhận ra thất bại không thể chấp nhận được của việc chụp trộm, cũng như của một Kunoichi.
Nhưng rồi cô nghĩ đến hành vi bạo lực của những gã đàn ông sắp xảy ra... và càng ấn mạnh háng vào tảng đá hơn.
「Hự... Dừng lạiiiiiiiiii~~~~!!」
Nghe thấy lời dẫn truyện của tôi, Raika hét lên như thể sự xấu hổ đã bùng nổ rồi chạy biến đi đâu mất.
「...Raika, xin lỗi nhé. Nhưng Raika tự sướng một mình trên bãi biển... gợi cảm lắm đấy.」
Trên bãi biển đã trở lại yên tĩnh, ai đó nghe thấy lời lẩm bẩm của tôi liền cười gượng gạo. Khi tôi nhìn sang, mọi người đang nướng thịt đều đang nhìn chằm chằm về phía này. Có vẻ người cười gượng là Ritsu và Utae. Narukara-san nhìn tôi với vẻ mặt khó hiểu... còn Ran thì nhíu mày tỏ vẻ ghét bỏ từ tận đáy lòng.
「Vừa rồi là lấy tin thôi nhé! Không phải tôi làm vì sở thích đâu!!」
Tôi vừa nói vừa bắt đầu tháo nơ bướm ra.
──Ssoạt...
Phía sau, có tiếng ai đó bước đi trên cát.
「...Raika? Cậu quay lại nhanh thế──」
Vừa nói tôi vừa quay lại thì ở đó là... Hội trưởng!
「Sao chị lại ở đây...!?」
Cô ấy đang mặc một bộ đồ bơi màu đen có thiết kế khá lạ mắt. Cơ bản là bikini, nhưng phần ngực chỉ được che bằng một dải vải quấn ngang, và phần hông cũng có dải vải quấn chéo. Kết hợp với khí chất trưởng thành của cô ấy, trông cô cứ như một nữ hoàng của miền nhiệt đới vậy.
「Việc riêng cũng xong rồi nên...」
Hội trưởng nói với vẻ gì đó ngượng ngùng, rồi ngồi xuống bãi cát một mình cách xa chỗ chúng tôi. Những lời nói và hành động mạnh mẽ thường ngày đã lặn mất tăm, thay vào đó là sự ấp úng đến cực điểm.
...Hội trưởng, từ lúc bị tôi nhìn thấy ở cùng bạn trai, chị ấy cứ như thế suốt...
「Này Hội trưởng──」
「Chào, mọi người có vẻ đang vui nhỉ.」
Bất ngờ có tiếng nói từ bên hông. Nhìn sang, tôi thấy một gã đàn ông đeo kính mặc áo sơ mi ngắn tay.
「Kuroto...」
Hắn ta là đối thủ của tôi. Và là điều mà tôi chưa từng biết tới... bạn trai của Hội trưởng.
...Hội trưởng đã thay bộ đồ bơi kia trước mặt Kuroto sao...
Tôi suýt nữa lại tưởng tượng ra khoảnh khắc ngọt ngào của Hội trưởng và Kuroto, phải lắc đầu quầy quậy để cố kìm nén lại.
「...Hội trưởng, tại sao lại với loại người như Kuroto chứ...」
「Mối quan hệ giữa tôi và cô ấy, cậu tò mò sao?」
Nghe thấy lời thì thầm của tôi, Kuroto tiến lại gần và khẽ nói nhỏ.
「...Không có gì.」
「Vậy à. ...Nhưng mà, cô ấy cũng làm những việc thật phong cách. Lấy cớ đi thu thập tin tức cho chuyên đề để tổ chức chuyến du lịch nghỉ dưỡng, tạo nên kỷ niệm cuối cùng với mọi người thế này.」
............Cuối cùng?
「Khoan... cuối cùng là sao chứ!?」
「Ồ, cậu vẫn chưa nghe nói gì à? Nhưng mà cũng không phải chuyện để tôi nói ra...」
──Lúc đó, tôi chợt nhớ ra. Năm học của Hội trưởng vẫn là một bí ẩn. Nếu chị ấy là học sinh năm ba thì... sắp tốt nghiệp rồi!
「Taketo-kun. Có lẽ bây giờ cậu đang bắt đầu nghĩ rằng 『Trong tình huống thế này thì không thể tiếp tục lấy tin được』 vì biết tôi và cô ấy có mối liên hệ với nhau phải không? Nhưng mà, cô ấy đang làm Báo Sen bằng cả niềm tin. Hãy gạt chuyện của tôi sang một bên, tôi muốn cậu hoàn thành việc lấy tin này và làm cho chuyên đề thành công.」
「Nhưng Hội trưởng làm Báo Sen là vì giấc mơ của chị ấy và Kuroto còn gì? Chuyện có Kuroto dính líu vào... đáng ngờ lắm.」
「Quả nhiên, cậu đã nghe thấy chuyện tôi nói với cô ấy ở hành lang nhỉ.」
──Phải. Hội trưởng dường như đang lợi dụng Hội Đồng hảo Báo chí để thực hiện giấc mơ của chị ấy và Kuroto.
「Nếu nhờ tôi làm cho chuyên đề thành công, thì sao không nói rõ giấc mơ của mình ra đi?」
「Hừm... Giấc mơ của tôi và cô ấy cũng chẳng có gì to tát đâu. Không phải chuyện để cất công kể cho người ngoài.」
「Vậy thì hai người tự đi mà làm. Đừng có lôi tôi và Katsuyo... lôi cả Hội Đồng hảo Báo chí vào.」
「Cậu nói nghe lạnh lùng thật. Cô ấy là Hội trưởng của Hội Đồng hảo Báo chí đấy thôi. Kỷ niệm của các cậu là giả tạo sao? Tôi đã nghe cô ấy kể chuyện về Hội Đồng hảo rất vui vẻ không biết bao nhiêu lần rồi đấy?」
Kỷ niệm về Hội Đồng hảo Báo chí... Phải rồi. Cuộc gặp gỡ với Hội trưởng thật đột ngột, tôi bị cuốn vào nhịp độ áp đặt của chị ấy và cùng nhau thành lập Hội Đồng hảo... nhưng mà rất vui. Cuộc thi đánh cầu lông ngày Tết, nơi chúng tôi phỏng vấn đội Học viện Sen giành chiến thắng bằng những ý tưởng gợi cảm. Trò trốn tìm sinh tồn, nơi chúng tôi hoàn thành việc lấy tin dù bị lạc trên núi tuyết. Ngoài ra tôi còn trải qua rất nhiều chuyện ở Hội Đồng hảo. Và tất cả những điều đó... đều là kỷ niệm quý giá.
「Taketo-kun. Cậu đã biết chuyến du lịch này là 『việc tạo kỷ niệm cuối cùng』 mà cô ấy chuẩn bị rồi nhỉ? Đây là lần cuối... trong tình huống đó, cậu có thể làm ra một chuyên đề hời hợt sao? Cho dù chuyên đề đó là thứ cần thiết để thực hiện giấc mơ của cô ấy và tôi đi chăng nữa.」
Kuroto nói như thể đang thử thách tôi...
Hự...! Kuroto, hắn tiết lộ chuyện "tạo kỷ niệm cuối cùng" là để ép tôi buộc phải hợp tác với giấc mơ của bọn hắn sao! Quả nhiên là tên chuyên đọc tâm trí người khác và điều khiển họ theo ý mình!!
「Tôi không thể hợp tác với một giấc mơ mà mình không hề hay biết!!」
「Đơn giản thôi. Cậu chỉ cần làm cho bài viết chuyên đề thành công là được. Nhờ cậu đấy.」
「Dù có được Kuroto nhờ vả thì──」
「Đừng cảm tính như vậy, hãy suy nghĩ cho kỹ đi. Vì cô ấy nhé.」
Kuroto mỉm cười như để hóa giải tiếng gầm giận dữ của tôi, rồi nói 「Vậy, tôi xin phép tham gia tiệc nướng trước đây」 và đi về phía nhóm của Narukara-san.
Thấy Kuroto đột nhiên tham gia vào tiệc nướng, các cô gái đều ngạc nhiên, nhưng hầu hết các thành viên ở đó đều từng là đồng minh của Kuroto khi còn ở phái Trật Tự. Utae thuộc phái Vô Trật Tự thì tỏ ra bối rối, nhưng các thành viên khác nhanh chóng hòa nhập với Kuroto và tiếp tục bữa tiệc nướng.
「...Này này, trong lúc tôi vắng mặt đã xảy ra chuyện kỳ lạ gì thế. Sao Kuroto lại đang nướng thịt thế kia?」
Raika đã quay trở lại trong bộ đồ bơi khoét hông cao có họa tiết da báo. Với dáng người mảnh khảnh của cô nàng, bộ đồ khoét hông cao làm nổi bật đôi chân dài miên man tuyệt đẹp. Ánh mắt sắc sảo kết hợp với họa tiết da báo khiến cô trông y hệt một nữ báo đốm.
「Nhóm Narukara-san từng là phái Trật Tự mà. Với tớ thì Kuroto là đối thủ từng đối đầu, nhưng với mọi người thì hắn là đồng đội...」
「Hừ. Thân thiết với cái loại đó, chỉ nghĩ thôi đã thấy rùng mình.」
Trước lời nói của Raika, tôi chỉ biết cười khổ và gật đầu.
Trong lúc đó, Katsuyo lo lắng nhìn Hội trưởng đang ngồi cách xa mọi người.
「Hội trưởng... tại sao lại không cho chúng ta biết giấc mơ cùng với Kuroto-senpai chứ. Nếu Hội Đồng hảo Báo chí đang hoạt động vì điều đó... thì chúng ta đâu có vô can...」
Katsuyo nói đúng. Và chính vì Hội trưởng không nói gì cả, nên sự ngờ vực đối với Hội trưởng trong tôi ngày càng tăng lên.
「...Thật tình, trong tình huống thế này mà tiếp tục lấy tin liệu có ổn không nữa...」
Lời lẩm bẩm của tôi không lọt đến tai ai cả.
Giữa những tiếng cười nói vui vẻ bên tiệc nướng, Hội trưởng chỉ tiếp tục im lặng.
Sau khi tiệc nướng kết thúc, tôi về khách sạn và đi ngủ ngay. Chắc là do cả ngày đi lấy tin nên mệt. Chuyện xảy ra vào lúc quá nửa đêm...
──Cạch.
Đột ngột, có tiếng kim loại nhỏ vang lên.
Thấy lạ, tôi nhìn về phía phát ra tiếng động từ trong chăn... Có một cô gái chỉ mặc mỗi chiếc áo choàng tắm đang đứng đó!
「Tr... Hội trưởng!? Chị làm sao thế!?」
Phải. Người ở hướng nhìn của tôi chính là Hội trưởng. Chị ấy đứng trước cửa phòng, chẳng hiểu sao lại cúi gằm mặt xuống.
Phía sau chị ấy có hai vệ sĩ người nước ngoài đi theo. Đó là hai gã đàn ông ăn mặc cực kỳ khả nghi với vest và kính râm, gã da trắng là Rocky, gã da đen là Blade.
Hội trưởng hơi quay mặt ra sau như phản ứng lại tiếng gọi của tôi.
「Hai người lui ra đi ạ.」
Chỉ với một câu nói đó, hai vệ sĩ rời khỏi cửa và biến mất.
「...Đừng nói gì cả. Tôi biết Taketo-san có nhiều điều muốn hỏi tôi. Chỉ là... bây giờ tôi muốn cậu nghe tôi nói.」
Hội trưởng đóng cửa phòng lại, rồi khẽ bước về phía này. Tôi ngồi dậy trên giường, im lặng nhìn chị ấy.
Chẳng mấy chốc Hội trưởng đã đứng trước mặt tôi, mùi dầu gội thơm phức thoang thoảng bay tới.
...Chị ấy vừa tắm xong. Mà khoan... vừa tắm xong, mặc mỗi áo choàng tắm mà lại đến đây á!?
Ực...
Tôi vô tình nuốt nước bọt.
Không lẽ... chị ấy đã tắm rửa sạch sẽ để hiến dâng thân mình cho tôi sao... T, tôi phải làm sao đây!? Tôi không nghĩ là sẽ có cơ hội thế này trong chuyến đi lấy tin... tôi chưa chuẩn bị gì cả!!
「À ừm, những lúc thế này hình như là... bác Cò! Đúng rồi, cứ giao cho bác Cò là vạn sự ok, bác ấy sẽ mang trẻ con đến ngay... Ơ, không được! Học sinh cấp ba mà được mang trẻ con đến thì tôi không có tự tin nuôi đâu!! Aaaa... phải làm sao đây... kinh nghiệm lần đầu, phải làm gì mới được... hự! Cái lão Cò kia... tôi chưa cần trẻ con đâu nhé...」
「...Trẻ con? Cậu đang nói cái gì vậy??」
Hội trưởng nhìn tôi với vẻ nghi ngờ.
──Chết cha! Đột ngột quá làm mình hoảng loạn! Nghĩ kỹ lại thì tôi... là tác giả truyện khiêu dâm mà!! Cứ tham khảo truyện của mình mà leo lên những nấc thang người lớn là được chứ gì!!
「Hội trưởng, cứ giao cho em! Em đã luyện tập tưởng tượng nhiều lần trong tiểu thuyết rồi... em nghĩ sẽ làm chị thỏa mãn được!!」
「...Thỏa mãn? Là chuyện gì vậy?? Tôi đến để nói chuyện nghiêm túc mà... nếu được thì mong cậu trật tự lắng nghe cho...」
Hội trưởng ngồi xuống giường, quay mặt về phía cửa và nhắm mắt lại như để chuẩn bị tâm lý.
...Chuyện nghiêm túc...
「Tức là, không phải chuyện 18+ hả...?」
「Đương nhiên rồi!!」
Hội trưởng mở to mắt, phản bác lại phát ngôn của tôi hết sức mình.
...Gì chứ. Không phải à... nghĩ kỹ thì đúng thế thật. Hội trưởng có bạn trai rồi mà... làm sao làm chuyện đó được...
Khi tôi đang thõng vai thất vọng thì Hội trưởng lẩm bẩm 「Giờ tôi nói chuyện được chưa?」.
「...Ừ.」
「Vậy thì...」
Hội trưởng vừa nói vừa đưa tay về phía này nắm lấy tay tôi...
Mềm ~!
Bất ngờ, chị ấy áp tay tôi vào ngực mình!!
「Tr... Hội trưởng!?」
Cảm giác mềm mại, đầy đặn bao trọn lấy bàn tay tôi... Vì vừa tắm xong nên nó ấm áp và ẩm ướt.
Cái này quả nhiên là... diễn biến gợi cảm!?
Lúc đó, tay tôi chạm vào một vết sẹo tròn cỡ đầu ngón tay. Vết sẹo trên ngực Hội trưởng này... tôi có nhớ. Vết sẹo giống như vết đạn bắn đó...
「Cậu còn nhớ những gì tôi đã nói khi cậu biết về vết sẹo này không, Taketo-san?」
Hội trưởng nói bằng giọng như vắt ra từ cổ họng. Vết sẹo giống vết đạn bắn... khi đi núi tuyết cùng Hội Đồng hảo Báo chí, chúng tôi bị lạc và phải nép vào nhau, tôi đã vô tình chạm phải nó...
「Lúc đó tôi đã nói rằng, khi nào thời điểm đến, tôi sẽ kể cho Taketo-san nghe đầu tiên. Bây giờ, cảm xúc đó vẫn không thay đổi. Vì vậy... tôi biết rõ nói ra trong tình huống nửa vời thế này thì chẳng có sức thuyết phục... nhưng cậu có thể tin tôi được không?」
Hội trưởng đã quay về phía tôi từ lúc nào. Chị ấy nhìn tôi bằng đôi mắt như đang cầu xin điều gì đó. Một người luôn tràn đầy tự tin như chị ấy mà lại làm vẻ mặt này sao... thật không thể tin được.
「...Đến bao giờ chị mới kể hết cho em?」
「...Xin lỗi...」
「Kuroto bảo chuyến đi này là lần cuối cùng. Thế... nghĩa là sao?」
「...Xin lỗi...」
Chỉ toàn nói những câu không phải là câu trả lời, Hội trưởng lắc đầu vẻ hối lỗi.
...Về Hội trưởng, mình thực sự vẫn chẳng biết gì cả...
Hội trưởng cúi mặt xuống ngay trước mắt tôi như chờ đợi câu trả lời. Hội trưởng không nói bất cứ điều gì quan trọng, chỉ bảo tôi hãy tin chị ấy. Nghĩ theo lẽ thường thì chuyện này quá vô lý.
「...Hội trưởng, chị còn nhớ lúc cùng em thành lập Hội Đồng hảo Báo chí không?」
Hội trưởng khẽ nhìn tôi.
「Tự nhiên Hội trưởng xuất hiện trước mặt em, rồi bảo 『Hãy phát huy tài năng viết truyện khiêu dâm của cậu ở Hội Đồng hảo Báo chí đi』... Em đã nghĩ chị là một cô gái vô lý đùng đùng. Nhưng mà, em hiểu rất rõ một điều là Hội trưởng thực sự muốn thành lập Hội Đồng hảo Báo chí. Thế nên em cũng hợp tác, giúp đỡ cùng thành lập hội...」
Vừa nghe tôi nói, Hội trưởng vừa nhìn xa xăm như nhớ lại lúc đó. Những ngón tay đang nắm lấy tay tôi siết chặt hơn một chút.
「Hội trưởng, hồi đó chị bảo em là "con cờ" đúng không? Là sự tồn tại cần thiết phải ở bên cạnh Hội trưởng... Nhưng mà, nếu chị không nói gì cả, thì em chẳng giúp được gì đâu?」
Nghe câu đó, Hội trưởng ngẩng phắt lên như sực tỉnh.
「Taketo-san...」
Như thể lỡ tay, Hội trưởng buông tay tôi ra và chỉ nhìn chằm chằm vào tôi.
「Tôi... tôi...」
Cánh tay của Hội trưởng lại vươn về phía này lần nữa. Lần này không phải tay tôi, mà từ từ vươn tới như muốn nắm lấy chính con người tôi. Và, ngay khoảnh khắc chị ấy định ôm lấy tôi──.
「...Ư...!」
Chị ấy rên lên như đang kìm nén, nắm chặt nắm đấm giữa không trung. Rồi chị ấy đặt nắm đấm đó lên ngực mình, lại xin lỗi như vắt kiệt sức 「Xin lỗi...」.
「Taketo-san, hôm nay đến đây thôi...」
Vừa dứt lời, Hội trưởng đứng dậy khỏi giường và đi về phía cửa như chạy trốn.
「──Hội trưởng!」
Tiếng gọi của tôi khiến chân Hội trưởng khựng lại trong tích tắc. Chị ấy vẫn hướng về phía trước, cất giọng run rẩy.
「...Xin lỗi. Nhưng mà... cảm ơn cậu.」
Nói xong câu đó, lần này chị ấy thực sự ra khỏi phòng.
「...Hội trưởng...」
Chỉ còn mùi hương dầu gội vương lại mãi trong căn phòng..............................
──Cạch.
Một lúc sau, ai đó mở cửa phòng. Nhìn ra thì thấy vệ sĩ của Hội trưởng đang đứng ở lối vào.
「Thằng ranh. Tiểu thư đã nói đến thế mà mày không hợp tác thì... liệu hồn đấy.」
Blade nói bằng giọng trầm đục đe dọa.
「Chàng trai. Tiểu thư mà cậu từng thấy, là người phụ nữ không đáng tin sao?」
Rocky khẽ hỏi.
Hai người họ nhìn chằm chằm vào tôi một lúc, rồi lập tức quay gót bỏ đi.
「Đáng tin... sao.」
Nhìn bàn tay vừa chạm vào ngực Hội trưởng lúc nãy, tôi buột miệng.
Vết sẹo như vết đạn bắn... Hội trưởng đang theo đuổi giấc mơ với bao nhiêu tâm tư gửi gắm vào vết sẹo đó. Chị ấy định thực hiện điều gì mà phải gặp nguy hiểm đến mức mang thương tích như vậy.
「Chắc chắn, đối với Hội trưởng đó là điều quan trọng đến mức có thể đánh cược cả tính mạng. Nếu Hội trưởng đã làm đến mức đó để thực hiện điều gì đó... thì tuy không thể tin Kuroto, nhưng nếu là Hội trưởng thì──」
──Mình tin được.
Tôi đã nghĩ như vậy.
Giữa làn gió biển lay nhẹ chiếc áo sơ mi của tôi, tiếng cười đùa vui vẻ của mọi người vang vọng.
Bãi biển hôm nay cũng thật náo nhiệt.
Nhìn ra biển, tôi thấy Narukara-san đang mặc bộ đồ bơi học sinh và bơi bằng phao.
...Phao bơi à. Đúng là phong cách Narukara-san...
Đang mỉm cười ngắm nhìn cô ấy bơi lội thì──.
Bõm!
Một tiếng động vang lên, Narukara-san bị lộn ngược! Cô ấy xoay 180 độ quanh chiếc phao, chân chổng lên trời, còn đầu thì chìm trong nước!
Ch... Chết đuối rồi!!
Tôi vừa định lao ra thì có một bóng người cắt ngang còn nhanh hơn cả tôi, lao thẳng một mạch về phía Narukara-san. Đó là một cô gái mặc trang phục nữ cảnh sát thiết kế váy ngắn, tốc độ quá nhanh khiến mái tóc đuôi ngựa lắc lư dữ dội.
「──Fukune-chan! Cho đến khi trở thành em gái của tớ... không, chưa hẹn hò với tớ thì không được chết đâu nhééé!!」
Người chạy đi cứu Narukara-san là Ran đang cosplay. Cô nàng lao nhanh xuống biển, hướng về phía Narukara-san vẫn chưa thở được và đang vùng vẫy chân.
「──Nguy hiểm quá! Fukune-chan, tiếp theo làm hô hấp nhân tạo──」
「Khụ, khụ... Quan trọng hơn là tớ muốn uống nước. Nước biển ở đây đúng là có vị muối thật...」
「Không được! Trước tiên phải hô hấp nhân tạo nếu không sẽ nguy hiểm──」
「Nhưng Fukune đang thở rồi mà? Quan trọng hơn là nước──」
Ran có vẻ đã cứu được Narukara-san an toàn nhưng... cô nàng cứ lặp đi lặp lại mãi chuyện hô hấp nhân tạo và nước.
「...May quá nhỉ. Nhưng mà Ran-chan chạy nhanh thật đấy...」
Có tiếng nói bên cạnh, tôi nhìn sang thì thấy Katsuyo trong bộ đồ bơi thi đấu đang đứng ngẩn người trong tư thế chuẩn bị chạy.
「Ran ấy mà, hễ dính đến Narukara-san là mắt đổi màu ngay...」
Tôi đang cười khổ thì chợt nhìn thấy Hội trưởng đang cúi đầu ở một góc bãi biển. Chị ấy mặc bộ đồ bơi quấn vải ngang như nữ hoàng nhiệt đới nhưng... cúi đầu một mình giữa bãi biển náo nhiệt thế kia, ngay cả trang phục hoa lệ cũng trở nên u ám.
Nhận ra ánh mắt của tôi, Katsuyo nhìn về phía Hội trưởng và lo lắng nói 「Chị ấy vẫn chưa vui lên nhỉ...」.
Tôi nhớ lại chuyện Hội trưởng đến phòng tôi tối qua với độc chiếc áo choàng tắm. Hội trưởng cứ nói đi nói lại 「Xin lỗi」... chắc hẳn chị ấy vẫn đang nghĩ ngợi về chuyện đó nên mới có vẻ mặt u ám như vậy.
「...Tớ phải làm gì đây...」
Tôi đã quyết định tin tưởng Hội trưởng. Nhưng nếu chị ấy cứ tự trách mình và giữ vẻ mặt u sầu đó... thì sẽ không dễ dàng trở lại bình thường được đâu.
「──Taketo. Mau kết thúc việc lấy tin đi. Tớ muốn chơi với Fukune-chan.」
Nhìn về phía giọng nói, tôi thấy Ran đang đứng đó với bộ đồ nữ cảnh sát váy ngắn ướt sũng. Áo khoác dính chặt vào ngực do nước biển, làm lộ rõ hình dáng tuyệt đẹp của nó. Váy ngắn cũng dính vào chân, phô bày rõ ràng hình dáng đến tận đùi trong.
──Gợi cảm quá!
Nhờ Ran ướt sũng mà có vẻ tôi sẽ có một pha tưởng tượng ngon lành đây.
Tôi lập tức chuẩn bị nơ bướm và micro, rồi bắt đầu thuyết minh ngay.
──Tuýt! Tuýt tuýt!!
Tiếng còi inh ỏi vang lên trên bãi biển buổi trưa.
「Này, cái tên kia! Đừng có dùng cái cơ thể đầy mồ hôi bẩn thỉu đó mà lại gần các cô gái!!」
Ran hét lên với một gã mặc quần bơi đang tán tỉnh một cô gái mặc bikini. Hiện giờ cô nàng đang mặc bộ đồ nữ cảnh sát váy ngắn. Cô đang đi tuần tra để bảo vệ bãi biển này.
「──Chậc. Lại gặp đứa phiền phức rồi...」
Gã đàn ông lầm bầm rồi bỏ đi vẻ khó chịu. Cô gái bị tán tỉnh thở phào nhẹ nhõm, định nói 「Cảm ơn」 rồi rời khỏi Ran. Ngay khoảnh khắc đó──.
「Không được đâuuu~. Tại vì cô hấp dẫn quá mà. Chắc chắn chừng nào còn ở bãi biển này thì cô sẽ còn bị tán tỉnh tiếp thôi. Là cảnh sát, tôi phải bảo vệ cô tử tế chứ. Đầu tiên là kiểm tra thân thể nhééé~」
「...Hả?」
Mắt cô gái tròn xoe như dấu chấm.
Ran vừa nói xong đã lao vào cô gái, luồn ngón tay vào khe ngực lộ ra từ bộ bikini.
「Ư ư...!!」
Chỉ thế thôi cũng đủ làm cô gái cảm thấy kích thích. Nhưng Ran không dừng lại, ngón tay luồn vào khe ngực bắt đầu cử động, mân mê bầu vú bên trong áo bơi. Sự chèn ép của áo bơi và mồ hôi của cô gái khiến ngón tay vuốt ve trườn đi một cách nhớp nháp. Lực đạo nửa vời đó càng khiến ý thức của cô gái tập trung vào bộ ngực.
「Á... cô... phù... có thật là nữ cảnh sát không đấy... ư...!!」
「Ôi thất lễ quá nha. Hàng thật đấy nhé? Bằng chứng là tôi có mang theo súng đây này. Nhìn đi──」
Ran vừa nói vừa rút tay ra khỏi áo bơi của cô gái, giơ đầu ngón tay lên.
「...Cái đó, là súng?」
「Đúng vậy. Thứ mà khẩu súng này bắn ra là... Bullet Touch (Cú chạm đạn)!」
Vừa dứt lời, Ran cử động đầu ngón tay với tốc độ cao, chạm vào ngực cô gái. Là thiên tài lập trình, Ran có thể cử động ngón tay nhanh một cách bất thường. Chấn động sinh ra từ tốc độ quá nhanh đó khiến ngực cô gái nảy lên dữ dội.
「Aaaaaaa!! Cô cảnh sát, thế này... tôi, tôi chịu hết nổi rồi...!!」
Cô gái cất tiếng kêu với khuôn mặt chìm trong khoái lạc.
Nghe thấy thế, Ran mỉm cười thỏa mãn, ghé sát miệng vào tai cô gái.
「Tại phòng tôi, tôi sẽ bảo vệ cô cẩn thận suốt cả đêm, nhé.」
「──Nữ cảnh sát gì mà ghê gớm thế. Cướp hàng tán tỉnh à...」
「──Nhưng mà, ngắm nữ cảnh sát chơi yuri (bách hợp) cũng không tệ.」
「──Cô cảnh sát đó, nhìn thôi đã thấy gợi cảm rồi.」
「Hự............」
Nghe thấy phản ứng của những khách nam qua lời dẫn của tôi, Ran rên rỉ và run rẩy cả người.
「Sao thế?」
「Đ... Đã chuẩn bị tinh thần rồi nhưng... quả nhiên là ghét quá đi! Cái trò chơi xấu hổ gì thế này!!」
──Bốp!
Bàn tay của Ran tát mạnh vào má tôi.
「Ái da~~~~!!」
Ran phớt lờ tiếng kêu của tôi, chạy biến khỏi bãi biển.
...Biết thừa là kiểu lấy tin như thế này rồi mà... Ác quá...
Tôi đang ôm một bên má đau điếng thì Ritsu đến bên cạnh và cười khổ: 「Trường hợp của Ran, chịu hợp tác lấy tin thôi cũng phải coi là tốt rồi nhỉ...?」.
Ritsu mặc chiếc áo polo màu hoa oải hương. Cậu ta có tính hay xấu hổ lạ lùng nên ghét để lộ da thịt trước mặt người khác, vì thế không mặc đồ bơi.
「...Taketo-kun. Tại sao tôi lại mặc bộ đồ cosplay này...?」
Bên cạnh tôi, một giọng nói run rẩy vang lên. Nhìn sang thì thấy... một cô nàng Cheerleader (đội trưởng đội cổ vũ)! Trong bộ trang phục màu vàng rực rỡ như được nhuộm bởi ánh nắng hè, khí chất thần tượng lấp lánh của cô ấy càng thêm tỏa sáng.
「Hợp lắm đấy, Utae.」
Trước lời khen ngợi thành thật của tôi, cô nàng ngớ người ra. 「C, cảm ơn...」, cô đỏ mặt và ngừng run giọng.
「Nhưng mà, tôi vẫn không hiểu. Tại sao lại làm Cheerleader trên bãi biển?」
「Không phải trên bãi biển... mà là trong phòng y tế cơ.」
「Phòng y tế?」
「Tớ muốn cậu cổ vũ những người bị say nắng trong bộ dạng Cheerleader đó.」
「C... Cái ý tưởng gì thế!? Mới lị, làm thế chỉ tổ nóng nực thêm thôi!!」
「Không sao đâu. Utae là cô gái có cả Fanclub mà... được cổ vũ thì chắc chắn họ sẽ vui lắm.」
「Cái suy nghĩ đó chỉ dành cho bệnh nhân nam thôi chứ gì!?」
「Được rồi, được rồi mà.」
Tôi đẩy lưng Utae, cưỡng ép đưa cô ấy đến phòng y tế.
「Lalala~~♪」
Utae trong trang phục Cheerleader vừa hát vừa nhảy múa trong phòng y tế để động viên các bệnh nhân. Giai điệu uptempo được tấu lên bởi giọng ca tuyệt mỹ của Utae khiến tâm trạng đang chìm xuống của các bệnh nhân bỗng chốc trở nên nhẹ nhõm. Tuy nhiên──.
「...Ơ kìa? Anh vẫn giữ khuôn mặt ủ rũ thế sao.」
Ở góc trong cùng của phòng y tế, có một gã đàn ông vẫn giữ vẻ mặt u sầu. Có vẻ hắn bị say nắng, nằm dài trên giường với vẻ mặt mệt mỏi.
「──Được rồi! Vậy thì tôi sẽ thực hiện cổ vũ trực tiếp ngay trên người anh!!」
「...Trên người tôi? Trực tiếp??」
Gã đàn ông đang làm vẻ mặt nghi hoặc thì Utae lấy quả bông từ trong túi ra và bất ngờ cưỡi lên người hắn. Và rồi... đột nhiên, cô bắt đầu lắc hông.
「Ưm... F・I・G・H・T Fight! Haaa... F・I・G・H・T Fight!」
Utae vừa lắc lư quả bông, vừa hô hào và lắc hông. Với chuyển động hông dữ dội và chiếc váy ngắn cũn cỡn, cặp đùi thon thả của cô lộ ra toàn bộ đến tận gốc.
「Á ư... F・I・G... haaa...! H・T... phù...!!」
Khi chuyển động hông ngày càng dữ dội, chiếc quần lót của Utae dần dần ướt đẫm. Nhờ đó, hông trở nên trơn trượt hơn và chuyển động càng thêm mãnh liệt. Những cú lắc hông càng lắc càng nhanh... hiện tại, chiếc quần lót của Utae bắt đầu xoắn lại.
「Ư hư...! Fi... a á!! ght... ưm!!」
Utae, người đang cổ vũ với khuôn mặt rạng rỡ dễ thương như một thần tượng, chẳng biết từ lúc nào đã lộ ra biểu cảm ngây ngất ham muốn gã đàn ông một cách dâm đãng.
「A ư... vẫn chưa khỏe lên sao. Hư... vậy thì thế này...」
Utae vẫn ngồi trên người gã đàn ông, đưa tay về phía quần của đối phương. Và rồi, cô nhẹ nhàng kéo khóa xuống.
「Tôi sẽ truyền năng lượng của tôi trực tiếp từ bên trong cơ thể cho anh. Nhé?」
Nói rồi Utae nắm lấy đũng quần của gã đàn ông qua lớp vải, vuốt ve thứ đã trở nên cứng ngắc đó một cách âu yếm và buông ra những hơi thở ngọt ngào.
「──Cổ vũ cho tôi nữaaa!」
「──Thằng khốn, tao mới là người được làm chứ!!」
「──A, tôi, tôi bị say nắng không còn chút sức lực nào nè...」
Nghe lời dẫn truyện của tôi, các bệnh nhân nam lần lượt lên tiếng. Cuối cùng tất cả bọn họ đều tuyệt vọng cầu xin Utae 「Cổ vũ cho tôi đi!」.
Bị áp đảo bởi các bệnh nhân nam, Utae tuy bối rối nhưng vẫn vung quả bông và bắt đầu hát bài uptempo. Và rồi vang vọng khắp phòng y tế── sóng siêu âm cao tần hủy diệt!
「D... Dừng lạiii... đừng có hát thật chứ...」
Nếu hát Ballad, Utae sẽ cất lên giọng ca tuyệt mỹ như thiên thần nhưng... hễ hát uptempo, cô nàng lại phát ra sóng siêu âm cao tần tai hại chẳng khác nào tiếng hú của quái thú Chimera!
「──Gào... dừng... không, nhưng mà dễ thương quá nên tha... chết mất...」
「──Đau quá... sóng cao tần làm vết thương, vết thương toác ra rồiiii...!!」
「──Con nào đấy, con ả phiền phức kia! Mau tống cổ nó ra ngoài!!」
Trong khi phòng y tế biến thành địa ngục A Tỳ, tiếng rên rỉ của các bệnh nhân vang lên.
──Nguy to! Cứ đà này thì chết người thật mất!!
Tôi bịt chặt hai tai chạy đến bên cạnh Utae hét lớn 「Lấy tin xong rồi! Về nhanh thôi!!」, rồi cùng cô ấy chạy thục mạng ra khỏi phòng y tế.
「Hộc... hộc... hộc...」
Sau khi trốn thoát khỏi phòng y tế, tôi quay lại bãi biển để điều chỉnh lại hơi thở gấp gáp. Utae đã đi thay đồ nên chắc một lúc nữa mới quay lại.
「──Việc lấy tin có vẻ xong xuôi hết rồi nhỉ. Giờ chỉ còn việc vui chơi thỏa thích... tuy muốn nói vậy, nhưng trong tình huống này thì cũng chẳng có hứng thú nào nhỉ.」
Raika mặc bộ đồ bơi khoét hông cao phô diễn đôi chân dài bước lại gần tôi và thở dài.
「...Ý cậu là sao?」
「Bọn họ ấy. Ngay khi mối quan hệ bị bại lộ, họ chẳng thèm giấu giếm nữa. Gai mắt thật sự.」
Raika nhìn về một hướng nào đó, tôi nhìn theo thì thấy... bên cạnh Hội trưởng ở một góc bãi biển, Kuroto đã ngồi đó từ bao giờ. Kuroto có vẻ đang nói gì đó với Hội trưởng, thỉnh thoảng Hội trưởng lại gật đầu.
「Hừ. Thân thiết gớm nhỉ.」
「............」
Khi tôi đang im lặng nhìn hai người họ, Kuroto nhận ra ánh mắt của tôi và đột ngột đứng dậy. Rồi hắn đi về phía tôi.
「...Gì thế, Kuroto.」
「Đừng hắt hủi thế chứ. Tôi về ngay bây giờ đây, các cậu cứ yên tâm mà tận hưởng chuyến du lịch. Cuối cùng, tôi đến để nhờ một việc thôi.」
「Ngoài việc làm cho bài viết chuyên đề thành công, cậu còn định nhờ vả gì nữa à?」
Tôi nói với vẻ khó chịu, Kuroto đáp 「Thôi đừng nói vậy, nghe tôi đã」 rồi nhìn về phía Hội trưởng.
「Cô ấy nhìn vậy thôi chứ cũng có những chỗ yếu đuối lắm. Nếu có thể, tôi muốn Taketo-kun hãy ủng hộ cô ấy đến cùng với tư cách là đồng đội trong Hội Đồng hảo.」
「Không cần cậu nói tôi cũng sẽ làm. Tôi không tin cậu... nhưng tôi tin Hội trưởng.」
「Haha. Có vẻ tôi bị cậu ghét dữ lắm nhỉ. Nhưng nghe được câu đó tôi yên tâm rồi.」
Kuroto quay người lại, định cứ thế rời đi trước mặt tôi.
「Taketo-kun. Tôi nghĩ mắt nhìn phụ nữ của cậu chuẩn đấy. Chính tôi cũng đang cố gắng vì cô ấy đây. Vậy nhé, tạm biệt.」
Lẩm bẩm câu đó, Kuroto đi xa dần về phía lối ra của khu nghỉ dưỡng.
「...Ủng hộ đến cùng, sao.」
Quả nhiên Hội trưởng sẽ tốt nghiệp. Nếu Hội trưởng không còn, Hội Đồng hảo Báo chí sẽ do tôi và Katsuyo tiếp tục duy trì. Lo lắng cũng nhiều nhưng... tôi không muốn Hội trưởng tốt nghiệp với vẻ mặt như thế kia. Nếu được, tôi muốn chị ấy tốt nghiệp với một nụ cười.
「Có cách nào hay không nhỉ...」
Nhìn Hội trưởng còn lại một mình, tôi vắt óc suy nghĩ.
「Cách để Hội trưởng trở lại như mọi khi... Hội trưởng như mọi khi... Đúng rồi! Nhắc đến Hội trưởng là phải nhắc đến cái đó!!」
Dưới ánh nắng thiêu đốt, những người đàn ông đang nín thở chờ đợi thời cơ. Nín thở, mài giũa thần kinh đến cực hạn, tập trung đến mức muốn nghe thấy cả tiếng thở của mọi người giữa những ồn ào xung quanh...
「...Người thắng sẽ là tao...」
Ai đó thì thầm. Chỉ với một câu nói đó, sát khí ngập tràn trong đám đàn ông. Chẳng buồn lau mồ hôi đang chảy ròng ròng, những ánh mắt sắc lẹm giao nhau.
「──Sắp hết giờ đăng ký cuộc thi Cướp Cờ rồi nhé~! Còn ai tham gia nữa không~?」
Cô gái mặc đồ bơi thi đấu thông báo đầy năng lượng qua micro. Là Katsuyo.
「Nhắc đến bãi biển mùa hè là nhắc đến Cướp Cờ! Lăn lộn trong cát nóng, đá tung cát nóng, vượt qua địa ngục thiêu đốt để nắm lấy lá cờ chiến thắng~!! Và phần thưởng dành cho người chiến thắng là... cái này đây!!」
Katsuyo vừa lớn giọng vừa chỉ vào tấm bảng lớn gần đó. Dòng chữ được viết trên đó là──.
『Sự trừng phạt của, Nữ vương』
「「Ồồồồồ!!」」
Những người đàn ông tập trung trên bãi biển gầm lên như muốn khẳng định chính mình.
──Người tổ chức cuộc thi Cướp Cờ này là tôi và Katsuyo. Và như đã viết trên bảng, người chiến thắng sẽ được nhận... sự trừng phạt của Nữ vương! Tức là tất cả những người tham gia đều là những gã khổ dâm (M) chính hiệu! Để được Nữ vương đánh đập tơi bời, những gã M đang rải rác sát khí khắp bãi biển!!
「...Cất công tổ chức cuộc đua thế này, lại còn tham gia nữa, mình cũng khổ dâm phết nhỉ.」
Tôi thở dài lẩm bẩm.
Nhìn sang Katsuyo, cô ấy đang đi về phía sau sân khấu dựng tạm gần vạch đích.
Đợi một lúc thì nghe thấy tiếng các cô gái ồn ào từ sau cánh gà.
「──Tại sao tôi lại phải làm cái chuyện này chứ!?」
「──Được mà! Thay đồ nhanh lên!!」
「──Tôi không thích đâu!!」
「──Ây da! Ép thay đồ luôn cho rồi!!」
「──Khoan... Katsuyo-san, dừ... á...」
...Cái tiếng "Á..." cuối cùng kia, chắc chắn là lúc bị lột đồ và khỏa thân trong giây lát rồi...
Đang định tưởng tượng cảnh khỏa thân của cô gái đang thay đồ thì... từ sau cánh gà, Katsuyo bước ra.
「Nào, chuẩn bị xong rồi đây!」
Vừa nói dứt lời, Katsuyo lôi ai đó từ sau cánh gà ra. Đó là... Hội trưởng đang mặc bộ đồ Bondage (đồ da bó sát) và cầm cây gậy trừng phạt!
「──A, Taketo-san! Cuộc đua ngớ ngẩn thế này... chắc chắn là ý tưởng của cậu chứ gì! Cái gì thế này hả!?」
「Thì... một phần của việc lấy tin chăng?」
「Nói dối! Tôi về đây!!」
Hội trưởng vừa nói định bỏ đi thì đột nhiên xung quanh vang lên tiếng reo hò.
「──Cô bé đó là Nữ vương sao!? Tao cũng tham gia!!」
「──Thằng ngu! Người được cô ấy trừng phạt là tao!!」
「──T, tôi cũng, ừm... muốn được trừng phạt...」
Những gã đàn ông nãy giờ chỉ đứng nhìn cuộc thi từ xa, ngay khi thấy Hội trưởng trong bộ Bondage liền ùa tới bàn đăng ký như thác lũ.
「Hội trưởng, thế này thì không trốn được nữa rồi.」
Tôi mỉm cười, Hội trưởng phồng má nói 「Thiệt tình! Tôi không biết chuyện gì sẽ xảy ra đâu đấy nhé!!」 rồi ngồi phịch xuống sân khấu.
「Nhưng mà Hội trưởng cosplay Nữ vương... hợp thật đấy.」
Tôi lén lút thốt lên và liếc nhìn Katsuyo. Katsuyo gật đầu đắc ý, rồi cắm một lá cờ nhỏ xuống bãi cát trước sân khấu.
「Cuối cùng giờ đua đã điểm! Mọi người, để nắm lấy cơn bão trừng phạt sục sôi của Nữ vương... hãy chạy hết sức mình nào!!」
「「Ồồồồồ!!」」
Những người đàn ông tập trung ở vạch xuất phát, quay lưng về phía lá cờ và nằm sấp xuống cát. Ban đầu chỉ có hơn chục người tham gia, nhưng với sự xuất hiện của Hội trưởng, con số đã tăng vọt, lấp đầy cả một góc bãi biển.
Đám đông đàn ông im lặng chờ đợi tín hiệu xuất phát.
...Nếu thi đấu bình thường, một kẻ không có thể lực như tôi sao có thể thắng cuộc đua này được. Nhưng tôi có... bí sách! Một bí sách học được từ việc lấy tin cho chuyên đề Đối kháng Dị chủng Gợi cảm Moe!!
「Xuất phát!!」
Theo tiếng hô của Katsuyo, mọi người bật dậy như lò xo. Quay ngoắt về phía lá cờ, dốc hết sức bình sinh bắt đầu chạy thục mạng.
──Chính là lúc này!!
Tôi vừa chạy về phía lá cờ, vừa phớt lờ hơi thở đang đứt quãng và bắt đầu hét lớn.
「Ư hư hư... Tôi rất vui vì cậu đã chiến thắng vì tôi.」
Trước mặt tôi, người đã chiến thắng cuộc thi Cướp Cờ trên bãi biển, một cô gái đang mỉm cười. ──Là Hội trưởng. Cô ấy đóng vai Race Queen (Nữ hoàng đường đua) của cuộc đua này. Mặc bộ Bondage bằng da phô bày bộ ngực đầy đặn và cặp đùi xác thịt không chút ngần ngại, thu hút mọi ánh nhìn của đàn ông trên bãi biển.
「Tôi thích những người đàn ông mạnh mẽ. Phải tặng phần thưởng như đã hứa thôi nhỉ.」
Ngay khoảnh khắc nói câu đó, cô ấy đá ngã tôi và dùng giày boot giẫm mạnh lên người tôi.
「Hự...!!」
「Nào, chú cún đáng yêu. Hãy kêu lên một cách điên cuồng đi.」
Hội trưởng đặt đầu cây gậy trừng phạt vào háng tôi, nhẹ nhàng di chuyển lên trên. Lực đạo vuốt ve tuyệt diệu đó khiến tôi vô tình thốt lên 「Ưm...」.
「...Tôi đã bảo là "kêu" cơ mà?」
──Vút!!
「Á á á~~~~!!」
Cây gậy trừng phạt quất mạnh vào háng tôi. Tôi hét lên không thành tiếng, mồ hôi lạnh túa ra vì cơn đau ở hạ bộ.
「...Không hét lên thảm thiết như con người là tốt rồi. Vậy thì...」
Hội trưởng như đang huấn luyện tôi, cố tình di chuyển cây gậy trừng phạt lên háng tôi với động tác y hệt lúc nãy. Háng tôi, vốn đã trở nên nhạy cảm với kích thích vì bị đánh một lần, cảm nhận được cả độ cong tinh tế của cây gậy và giật nảy lên.
「Gâu... gâu!」
「Làm tốt lắm. Có sướng không?」
「Gâu!」
「Vậy à. Thế thì lần này cậu hãy làm cho tôi sướng đi.」
Hội trưởng nói rồi cưỡi lên mặt tôi, ấn háng mình vào mặt tôi.
「Phù, ư hự...!!」
「Nào, liếm đi.」
Được Hội trưởng ra lệnh, tôi liếm háng chị ấy qua lớp da Bondage. Nghĩ đến việc chỉ cách một lớp da mỏng manh là vùng kín của Hội trưởng, lưỡi tôi dần chuyển động nhanh hơn.
「Á...! Được lắm... ưm! Cách liếm hạ đẳng đúng chất cún con nhỉ.」
Hội trưởng nói với vẻ chìm đắm trong khoái lạc, rồi dùng cặp đùi xác thịt kẹp chặt đầu tôi. Và ấn mạnh háng vào mặt tôi hơn nữa.
Tôi tuy ngạt thở nhưng ngửi thấy mùi hương dâm靡 (dâm mĩ) tỏa ra từ cơ thể Hội trưởng, tâm trí bắt đầu mơ hồ.
──Bịch!
──Bịch!
──Bịch!
...Trên đường đua, những người đàn ông lần lượt ngã gục. Phía sau họ đều để lại vết máu... Quả thực là một bức tranh địa ngục xác chết chồng chất.
「Mày... chơi bẩn. Đấu cho đàng hoàng đi...」
Từ phía sau, một giọng nói đầy oán hận vang lên. Quay lại nhìn, một trong những gã đàn ông ngã gục đang ngẩng mặt lên lườm tôi. Từ mũi hắn, máu đỏ tươi đang nhỏ xuống. ...Chảy máu cam.
「Tôi đấu đàng hoàng đấy chứ. Lời dẫn truyện đó chỉ là tiếng hô hào thôi mà.」
Tôi vừa chạy vừa nói vọng lại. Nhìn về phía trước, vẫn còn vài gã đàn ông đang chạy trước tôi.
「Không nhanh lên thì có người về đích mất... Phải thuyết minh thêm một lần nữa để chúng nó xịt máu cam ngã ra mới được.」
──Phải. Khi lấy tin về Katsuyo, những gã đàn ông nghe lời dẫn truyện của tôi đã xịt máu cam ngã gục. Đây là tuyệt chiêu tất sát tôi sáng tạo ra từ gợi ý đó... tên gọi là 「Cơn bão Kinh thánh Đỏ (Red Bible Storm)」!!
Vì vừa chạy vừa thuyết minh nên hơi thở của tôi đã lên đến giới hạn. Tuy nhiên, tôi không thể thua ở đây được! Để lấy lại nụ cười thường ngày cho Hội trưởng, tôi... nhất định phải thắng!!
「──Bị Hội trưởng ấn mạnh háng vào, tôi đáp lại bằng cách di chuyển lưỡi mạnh mẽ liếm láp háng chị ấy. 『Ư haaa...! Tuyệt quá...』. Hội trưởng bắt đầu thực sự cảm thấy──」
Khi tôi tiếp tục thuyết minh, những gã đàn ông chạy trước tôi từng người, từng người một bắt đầu ngã xuống.
「Hự... vẫn còn sót lại. Không còn cách nào khác, phải gợi cảm hơn nữa...」
Gã đàn ông chạy đầu tiên đã đến gần lá cờ. Không còn thời gian nữa!!
Tôi vừa thở hổn hển vừa vắt kiệt giọng: 「Tôi cảm thấy háng của Hội trưởng nóng lên một cách bất thường. Không biết là do nước bọt của tôi hay do Hội trưởng làm ướt, mà bộ Bondage bằng da đã nhăn nhúm cả rồi. 『Ư ư...! Hà... đúng là chú cún tràn trề năng lượng nhỉ... a haaa!!』. Hội trưởng ném ánh nhìn tan chảy về phía này và nói 『Phần thưởng là tôi sẽ đá thật mạnh vào háng cậu nhé』, rồi trượt hông xuống, trao cho tôi một nụ hôn dịu dàng lên má」.
Vừa dứt lời thuyết minh, gã đàn ông chạy đầu tiên cuối cùng cũng── ngã gục! Không chỉ gã chạy đầu, mà toàn bộ người tham gia đều xịt máu cam ngã gục vì lời dẫn truyện của tôi!!
「Thành công rồi! Thế là vô địch!!」
Làm động tác chiến thắng, tôi rút lá cờ ra khỏi cát.
「Taketo-kun, chúc mừng cậu!!」
MC Katsuyo nắm lấy tay tôi và giơ cao lên một cách vinh quang về phía mọi người. Từ bãi biển, tiếng reo hò lớn ca ngợi người chiến thắng vang......................................................... không lên?
「...Ơ kìa??」
Nhìn xung quanh, chỉ thấy ánh mắt khinh bỉ của khán giả và ánh nhìn đầy giận dữ của các vận động viên đang găm vào tôi.
「Không... cái đó... tôi...」
Tôi bắt đầu lùi lại trong sự lúng túng. Thì lúc đó──.
「Ta~ke~to~sa~n!」
Hội trưởng, trán nổi gân xanh, tay mân mê cây gậy trừng phạt đang tiến lại gần.
「Như cậu mong muốn, tôi sẽ trừng phạt cậu thật~ nhiều nhé!!」
──Vút!!
「Ái daaaaa!!」
「Bắt tôi mặc đồ cosplay kỳ quặc rồi còn thuyết minh dâm dục... rốt cuộc cậu muốn làm cái gì hả Taketo-san!?」
──Vút!!
「Ái da... c, cái đó là──」
──Vút!!
──Vút!!
「Ái da!! Ái da!! ...Khoan, khoan đã Hội trưởng!! Để em nói đã chứ!!」
「Cái gì!? Cậu muốn bị trừng phạt còn gì!?」
Hội trưởng lại mân mê cây gậy trong tay, dựng ngược đôi mày liễu và lớn giọng. Phong thái của chị ấy kết hợp với bộ Bondage bằng da tạo nên một dáng vẻ chỉ có thể gọi là Nữ vương.
「...May quá. Hội trưởng trở lại bình thường rồi.」
「...Hả?」
「Là Hội trưởng mang dáng dấp Nữ vương như mọi khi.」
「T, Taketo-san, cái đó...」
「Em nghĩ nếu ép buộc tổ chức sự kiện ngớ ngẩn này thì chị sẽ thôi ủ rũ.」
Vừa ôm cơ thể đau nhức vì bị trừng phạt, tôi vừa nở nụ cười ngượng nghịu.
「Hội trưởng, chuyến du lịch này là để tạo kỷ niệm cuối cùng đúng không? Kết thúc với vẻ mặt như thế thì chán lắm. Em với tư cách là "con cờ" của Hội trưởng... sẽ không để kết thúc với vẻ mặt đó đâu. Thật ra em muốn chị cười cơ, nhưng quả nhiên với ý tưởng này thì không được nhỉ...」
Khi tôi đang cười khổ haha... thì Hội trưởng cắn môi và bắt đầu run nhẹ người.
「...Hội trưởng?」
「──Thiệt tình! Chỉ vì chuyện đó mà làm những việc quá sức thế này...」
Chị ấy nhìn những vết lằn trừng phạt trên người tôi, rồi đột nhiên trào nước mắt.
「Tr, Hội trưởng!? Đ, đừng khóc mà...!!」
「Không được đâu. Tại vì tôi──」
Bất ngờ, Hội trưởng ôm chầm lấy tôi. Cảm giác mềm mại của bộ ngực đầy đặn truyền qua lớp Bondage...
「Hả!? Hội trưởng!?」
「Tại vì tôi... vui lắm cơ mà.」
Chị ấy vừa nói, vừa rưng rưng nước mắt trong đôi mắt to tròn── và mỉm cười.
「...Đau quá...」
Tan học. Tôi vừa đi vừa lê bước trong sân trường. Đã vài ngày trôi qua kể từ khi đi lấy tin về... nhưng di chứng từ màn trừng phạt của Hội trưởng vẫn còn đó.
「Màn trừng phạt nghiêm túc của Hội trưởng... chắc còn đau thêm một thời gian nữa...」
Nhưng, nhờ đó mà nụ cười đã trở lại với Hội trưởng. Tôi nghĩ thế là đủ rồi.
「──Taketo-kun, nếu người còn đau thì tớ cho mượn vai nhé?」
Katsuyo đi bên cạnh lo lắng hỏi. Bình thường cô ấy rất hoạt bát nhưng... giờ đây vẻ mặt có chút u ám.
「Cảm ơn cậu. Nhưng tớ tự đi được mà. Katsuyo sao lại làm vẻ mặt đó... có ổn không đấy?」
「Thì... hôm nay chúng ta sẽ chia tay Hội trưởng đúng không?」
...Phải rồi. Hôm nay chúng tôi được Hội trưởng gọi đến phòng sinh hoạt CLB với lời nhắn 「Có chuyện quan trọng cần nói」. Nhớ lại câu 「Tạo kỷ niệm cuối cùng」 của Kuroto... chắc là hôm nay Hội trưởng sẽ rút khỏi Hội Đồng hảo Báo chí.
「Nghĩ kỹ thì học sinh năm ba đã đến lúc rút khỏi hoạt động CLB từ lâu rồi nhỉ. Hội trưởng đã gắn bó với chúng ta đến tận phút chót rồi còn gì.」
「Đúng thế. Nhưng mà... chia tay, biết nói gì đây...」
Tiếng thở dài tự nhiên thoát ra, bước chân vốn đã lê lết của tôi càng trở nên chậm chạp hơn.
「Katsuyo gia nhập Hội Đồng hảo Báo chí vào mùa đông, nên đến hôm nay cảm giác nhanh như chớp mắt nhỉ?」
「Ừ, mới gần đây thôi mà. Nhưng mà... tớ đã thay đổi nhờ Hội trưởng đấy. Tớ từng chỉ có thể làm quản lý cho các CLB con trai, nhưng giờ có con gái tớ cũng thấy ổn rồi.」
「Tốt quá rồi nhỉ. Còn tớ...」
Vừa nói, những chuyện đã qua ùa về trong tâm trí tôi. Phỏng vấn gợi cảm thần tượng của trường rồi bị mọi người đuổi đánh, đi lấy tin trên núi tuyết rồi bị lạc... nhiều chuyện vất vả thật nhưng──.
「Có chút dáng dấp của nhà báo rồi nhỉ? Dù toàn viết mấy bài báo đen tối thôi.」
Tôi cười, Katsuyo cũng cười theo.
「Nhờ Hội Đồng hảo Báo chí mà cuộc sống học đường vui hơn gấp mấy lần. Tất cả đều là nhờ có Hội trưởng ở đó.」
「Đúng vậy. Sự tồn tại của Hội trưởng lớn lao thật. Hội Đồng hảo Báo chí mà không có Hội trưởng thì... Chúng ta, từ giờ sẽ ra sao đây nhỉ...」
Khuôn mặt Katsuyo lại bắt đầu tối sầm lại. Tôi vội nắm lấy tay cô ấy và nói 「Nào, đi thôi!」, bước đi mạnh mẽ như để thổi bay bầu không khí ảm đạm.
Tôi dùng nỗi đau thể xác để lấp liếm nỗi bất an và buồn bã đang dâng lên trong lòng và tiến về phía trước.
………………………………………………………………………………………………………….
Tôi và Katsuyo đi xuống cầu thang ở góc sâu của tòa nhà mà hầu hết học sinh đều không biết đến sự tồn tại của nó, và tiến đến trước cánh cửa sắt nặng nề. Trên cánh cửa đó có một mảnh giấy vở được dán băng dính một cách cẩu thả, viết bằng bút dạ dòng chữ 『Hội Đồng hảo Báo chí』.
「Cái biển hiệu dán qua loa này... nhìn quen rồi lại thấy hay hay.」
「Có nói thế nào thì cũng không có chuyện đó đâu. ...A, nhắc mới nhớ, trưa nay hình như Báo Sen đã được phát hành lúc nào không hay đấy. Hội trưởng sau khi nhận bài viết của chúng ta có vẻ đã tự mình làm nốt phần việc còn lại.」
「Hả!? Khách sáo thế. Nói một tiếng thì tớ đã giúp rồi...」
「Nhờ chuyên đề Đối kháng Dị chủng Gợi cảm Moe mà có vẻ rất nhiều học sinh đã cầm báo lên đọc đấy.」
「Vậy à, tốt quá. Mong chờ xem cosplay của ai sẽ đứng nhất nhỉ.」
「Nghe đồn Fukune-chan có vẻ nặng ký lắm... kết quả đáng mong chờ thật!」
Katsuyo vừa nói vừa đặt tay lên cửa phòng. Lúc đó──.
Rầm rầm rầm rầm rầm!
Nghe thấy tiếng rất nhiều người chạy xuống cầu thang.
「Cái gì thế!?」
Tôi ngạc nhiên nhìn lên thì thấy các học sinh đang chen chúc nhau chạy xuống cái cầu thang chật hẹp. Tất cả đều cầm Báo Sen trên tay, và chẳng hiểu sao đều có vẻ mặt xúc động tột độ.
「Taketo-kun! Không hiểu chuyện gì nhưng... trốn vào phòng CLB thôi!!」
Katsuyo vừa nói vừa định mở cửa thì ngay lập tức các học sinh đã ập đến sau lưng chúng tôi. Và rồi, không hãm được đà chạy xuống, họ đẩy mạnh vào chúng tôi.
──Roẹt!
Có tiếng gì đó bị rách.
Rốt cuộc là cái gì──!?
Giật mình nhìn quanh, tấm biển hiệu Hội Đồng hảo Báo chí dán trên cửa đã bị rách toạc. Và bên dưới đó... lộ ra một tấm biển hiệu khác!
Một tấm biển hiệu làm bằng kim loại tử tế. Tấm biển hiệu gắn liền với cánh cửa như để chứng minh căn phòng này vốn dĩ là gì...
『Lớp Một - Không』
Trên tấm kim loại ghi dòng chữ đó.
「Lớp Không là... cái gì!?」
Mặc kệ tôi đang thốt lên, các học sinh cứ thế ùa vào cái cầu thang chật hẹp.
「Khoan... sao mọi người lại tập trung ở đây!?」
Lúc đó, tôi vô tình nhìn thấy tờ Báo Sen mà ai đó đang cầm trên tay. Trên đó đăng một bức ảnh lớn. Bức ảnh chụp một nam một nữ đang mỉm cười chơi đùa với trẻ em tại một vùng có vẻ là Trung Đông đang xảy ra nội chiến.
Và cặp nam nữ đó là── Hội trưởng và Kuroto!!
「Taketo-kun, bức ảnh này là sao!?」
「T, tớ không biết!!」
「Với cả bài viết này, nghĩa là thế nào!?」
Chỗ Katsuyo chỉ tay vào có viết: 「Lớp Một - Không chủ đạo, khởi động dự án tình nguyện」.
「Lớp Một - Không... Và, dự án tình nguyện...?」
──Cạch.
Bất ngờ, cửa phòng CLB mở ra. Và từ bên trong... Hội trưởng và Kuroto bước ra!!
「Ái chà, đỡ tốn công cho mọi người xem biển hiệu thật sự nhỉ.」
Hội trưởng nhìn tấm biển hiệu ghi 「Lớp Một - Không」 và thản nhiên lẩm bẩm.
「Hội trưởng! Chuyện này... là thế nào!?」
「Taketo-san, đừng hoảng hốt thế chứ. Cậu đọc Báo Sen là sẽ hiểu thôi. Với lại, cảm ơn quý vị đã cất công đến tận Lớp Không này. Sẽ có cuộc họp về việc tình nguyện, xin vui lòng đợi một chút.」
Hội trưởng vừa nói vừa đưa tờ Báo Sen trên tay cho tôi.
Trên báo viết về những người đang khốn khổ vì nghèo đói do xung đột.
「Nhờ chuyên đề của Taketo-san mà rất nhiều học sinh đã đọc bài viết này. Cảm ơn cậu nhé.」
「Gì vậy chứ... Chuyên đề của em, chị bắt làm là vì cái này sao...?」
「Chuyên đề để bán báo thì Taketo-san làm. Chuyên đề liên quan đến báo chí chính luận thì tôi làm. Ngay từ đầu đã hứa thế rồi còn gì?」
「Đúng là thế nhưng... vẫn kỳ lạ lắm! Mới lị, sao Hội trưởng lại ở chiến trường!? Với cả Lớp Một - Không và dự án tình nguyện là cái gì chứ!?」
Trong mắt tôi đang gào lên, khung cảnh bên trong phòng CLB hiện ra. Một căn phòng CLB giống hệt căn cứ quân kháng chiến với súng ống, đạn dược, thiết bị vô tuyến và bản đồ vứt lung tung...
「Lớp Một - Không là lớp của tôi. Cho đến giờ chỉ có mình tôi nhưng... Taketo-san, Katsuyo-san. Hai cậu sẽ chuyển từ lớp hiện tại sang Lớp Không này.」
「「Chuyển lớp!?」」
Tiếng của tôi và Katsuyo chồng lên nhau vì kinh ngạc. Trong lúc đó, Kuroto mỉm cười lẩm bẩm: 「Thế nên tôi mới bảo chuyến du lịch đó là việc tạo kỷ niệm "cuối cùng" còn gì? Taketo-kun. Ý tôi là việc tạo kỷ niệm cuối cùng của cậu ở Lớp Một - Ba đấy.」
「Sao lại... chuyện như thế, đừng có tự tiện quyết định chứ!」
「Về việc này thì đã nhận được sự đồng ý của phía nhà trường rồi.」
「Hả!?」
Hội trưởng và Kuroto đứng song song trước cửa, nắm tay nhau nhìn chúng tôi với vẻ can trường. Và rồi, từ từ mở miệng.
「Giấc mơ của tôi──」
「Giấc mơ của tôi là──」
「「Hòa bình thế giới」」
...H, Hòa bình thế giới ááá!?
──Thịch.
Chẳng hiểu sao, trái tim tôi đập mạnh một cách bất an.
「Tôi muốn cống hiến cho hòa bình thế giới bằng hoạt động tình nguyện.」
──Thịch.
Tôi cảm thấy một sự sai lệch mãnh liệt trong lời nói của Hội trưởng.
──Thịch.
「Một giấc mơ rất học sinh, và tuyệt vời đúng không?」
────────────────────────────────────────.
「...Nói dối...」
Tôi nói như rên rỉ. Không biết họ đã mất bao nhiêu thời gian, nhưng kế hoạch mà Hội trưởng và Kuroto ấp ủ bấy lâu nay, không thể chỉ là một dự án tình nguyện đơn thuần được. Chuyện này, chắc chắn còn ẩn chứa uẩn khúc lớn hơn nhiều.
「Không nói dối đâu. Về việc chuyển lớp của nhóm Taketo-san, vì là biện pháp cần thiết cho hoạt động tình nguyện nên phía nhà trường đã vui vẻ chấp thuận rồi đấy?」
「Tại sao chỉ vì tình nguyện mà phải đổi lớp chứ.」
「Để phát huy tài năng của mọi người đúng chất Học viện Sen và làm tình nguyện, thì cần có hệ thống chỉ huy đàng hoàng. Lớp Một - Không giữ vai trò nòng cốt của hoạt động tình nguyện, đảm nhận nhiệm vụ dẫn dắt toàn thể học sinh trong trường.」
...Chị ấy định lôi kéo cả trường vào. Hội trưởng và Kuroto, vì giấc mơ của họ, định lôi kéo cả Học viện Sen của chúng tôi vào.
「Không, chúng tôi đã bị lôi vào rồi...」
Rất nhiều học sinh đọc bài viết của Hội trưởng và đang định hợp tác tình nguyện. Tôi và Katsuyo cũng bị dính líu đến hoạt động tình nguyện bất chấp ý muốn của bản thân.
「──Taketo cũng đến đây à? Cùng tớ cố gắng làm tình nguyện nhé!」
Ritsu từ trên cầu thang vẫy tay với tôi.
「──Taketo-kun. Fukune... có giúp được gì cho mọi người không?」
Narukara-san từ trong đám đông nhìn tôi với vẻ lo lắng.
「──Cậu cũng lập được kế hoạch ra hồn so với cậu đấy nhỉ. Hay là ý tưởng của Hội trưởng?」
Ran đi sau Narukara-san nghiêng đầu thắc mắc.
「──Taketo-kun... dự án này, thực sự ổn chứ?」
Utae vừa bị người ta chen lấn vừa ném ánh nhìn nghi ngờ về phía Kuroto.
「──Này, đăng bài báo có Kuroto dính líu lên báo là ý đồ gì hả!!」
Raika giận dữ rẽ đám đông tiến về phía này.
...Chỉ riêng chuyện Lớp Một - Không và bài báo của Hội trưởng đã đủ hỗn loạn rồi, lại thêm những gương mặt quen thuộc đồng loạt kéo đến khiến đầu tôi sắp nổ tung.
「...Tôi... tôi thì dự án tình nguyện cái gì chứ...」
「──Này này Taketo-kun. Cậu đã bảo là với tư cách đồng đội trong Hội Đồng hảo, sẽ ủng hộ cô ấy đến cùng cơ mà. Tất nhiên là cậu sẽ vào Lớp Không chứ?」
Kuroto nói sắc bén với tôi đang bối rối, rồi nhìn sang Hội trưởng.
「Không cho phép nói không đâu nhé? Dù gì thì Taketo-san cũng là── "con cờ" của tôi mà.」
Ngay khoảnh khắc nói câu đó, Hội trưởng buông Kuroto ra, nắm lấy tay tôi và cưỡng ép kéo vào trong phòng CLB.
「──Hội trưởng! Em vẫn chưa nói gì... a!」
Khi nhận ra thì tôi đã bị Hội trưởng kéo qua ngưỡng cửa của Lớp Một - Không.
Thấy vậy, Hội trưởng nhìn tôi, nở một nụ cười rạng rỡ thực sự hạnh phúc.
「Chào mừng. Người bạn cùng lớp đầu tiên của tôi.」
0 Bình luận