Tập 07: Mời bạn thưởng thức bí mật của các cô gái

Chương 06 Nữ vương dẫn lối tương lai

Chương 06 Nữ vương dẫn lối tương lai

Nữ vương dẫn lối tương lai

「……Cuối cùng thì Kế hoạch Hòa bình Thế giới cũng đã bắt đầu chuyển động rồi.」

Cùng với tiếng thở dài đầy cảm khái, bộ ngực đồ sộ của Hội trưởng khẽ rung lên.

「Nghĩ lại thì đó quả là một chặng đường dài. Hoạt động đưa tin của Hội Đồng Hảo Báo Chí chỉ là giai đoạn đầu của kế hoạch mà thôi. Giờ đây, khi đã đón được Taketo-san về Lớp 1-0, cuộc chơi chính thức mới bắt đầu.」

Cô vừa nói vừa đưa mắt nhìn quanh phòng học của Lớp 1-0. Một phòng học bày biện đầy súng ống, đạn dược, thiết bị vô tuyến, gợi nhớ đến căn cứ của quân kháng chiến…… Tại đó, hiện có ba chiếc bàn được đặt sẵn. Bàn của cô, bàn của quản lý Hội Đồng Hảo - Katsuyo. Và──.

「Thiên tài tiểu thuyết khiêu dâm, Taketo Akutagawa-san……」

Hội trưởng hướng mắt về phía chỗ ngồi của Taketo, mỉm cười đầy trìu mến.

「Cậu vào Học viện Inspiration là do có sự dẫn dắt của ta đấy, biết không? Chắc là cậu không nhận ra đâu nhỉ.」

Chẳng biết từ lúc nào, trên tay Hội trưởng đã cầm một tấm ảnh. Đó là bức ảnh chụp cô khi khuôn mặt còn non nớt hơn bây giờ. Trong ảnh, cô được vây quanh bởi những thiếu niên có khuôn mặt đậm nét Trung Đông, đang dùng mặt đất thay cho bảng đen để dạy học. Và bên cạnh họ, chẳng hiểu sao lại chất đầy súng và đạn dược……

「Ta của ngày đó thật liều lĩnh và ngạo mạn, chưa tận dụng hết tài năng của mình.」

Hội trưởng chăm chú nhìn vào một điểm trên bức ảnh. Ở đó có chụp một cuốn tiểu thuyết ghi tên tác giả là "Taketo Akutagawa".

「Ta và cậu gặp nhau khi còn học trung học cơ sở nhỉ. Nhưng câu chuyện này, tuyệt đối không thể kể cho Taketo-san biết được. Tác giả nam độ tuổi ba mươi, Akutagawa Taketo…… thực chất lại là một cậu bé trung học, Akutagawa Taketo…… Trông cậu cứ như một quý ông không đáng tin cậy sống qua ngày ở một đất nước hòa bình, nhưng mà──」

Hội trưởng vừa nói vừa khép đôi mi lại. Rồi, những lời nói tuôn ra như thể vô tình buột miệng.

「Cậu chính là ân nhân cứu mạng của ta……」

Giọng nói ấy mang theo âm hưởng của muôn vàn cảm xúc, dẫn lối Hội trưởng trôi về những ký ức quá khứ.

Khí hậu sa mạc với nhiệt độ cao nhất vượt quá 50 độ C cũng chẳng phải chuyện hiếm…… Sức nóng áp đảo ấy đang thiêu đốt không thương tiếc làn da của một thiếu nữ có gương mặt vẫn còn vương nét trẻ con. ──Đó là Hội trưởng thời trung học. Dù đã có lều che bớt ánh nắng, nhưng khu vực thuộc Trung Đông này nóng hơn Nhật Bản một trời một vực. Tuy nhiên, lý do khiến cô cảm thấy nóng rát còn đến từ một nguyên nhân khác.

『──Vậy nên, tại sao danh sách binh lính và danh sách vũ khí vẫn chưa được sắp xếp xong!?』

──Bốp!!!

Hội trưởng dùng cuốn sổ bọc da trông như cây gậy trừng phạt đập mạnh xuống đất. Cô mặc áo gile da không tay trực tiếp lên người, bên dưới là quần đùi da, chân đi giày cao gót. Ngay từ thời trung học, thoạt nhìn đã thấy cô mang dáng dấp của một Nữ vương.

Tiện thể nói thêm, tiếng hét vừa rồi của cô được thốt ra bằng ngôn ngữ của đất nước này. Và gã đàn ông Trung Đông béo phì mặc quân phục đang ngả người trên ghế trước mặt cô cũng đáp lại bằng ngôn ngữ bản địa với vẻ phiền chán.

『……Giấy tờ chắc chắn đã nộp đầy đủ rồi.』

『Binh lính và vũ khí của đất nước này không thể nào ít như vậy được!!』

『Có bằng chứng không?』

『Hàng đống xe tăng chụp được trong ảnh vệ tinh này…… đâu có nằm trong danh sách!!』

Hội trưởng chìa mấy tấm ảnh ra trước mặt gã đàn ông, nhưng gã chẳng thèm nhìn mà gạt đi: 『Chắc là đồ chơi hay gì đó thôi.』

『Ông nghĩ cái đầu kiểu gì mà cho rằng lời ngụy biện đó sẽ lọt tai hả! Ông như thế mà cũng là Tư lệnh của quân đội này sao!?』

──Hội trưởng hiện đang tham gia vào công việc giải trừ quân bị gọi là DDR tại một khu vực xung đột kéo dài. Công việc là thu hồi vũ khí từ binh lính và đưa họ trở về cuộc sống bình thường.

『……Cô em có vẻ không hiểu thế nào là đàm phán nhỉ. Nếu không đưa ra điều kiện tử tế thì bên này cũng không nhúc nhích được đâu. Ví dụ như…… đã chuẩn bị công việc mới cho tôi chưa? Nếu là vị trí thấp hơn hiện tại thì tôi không chấp nhận đâu nhé?』

『Cái…… Không lẽ, ông vì bảo vệ bản thân mà cản trở con đường hòa bình sao!?』

『Suy nghĩ trẻ con thật. Nếu quân đội bị thu nhỏ lại thì địa vị của tôi sẽ giảm xuống. Cô nghĩ tôi sẽ tự nguyện làm cái việc hạ thấp địa vị của mình sao?』

『Sao có thể……!!』

『Này cô em, bao nhiêu tuổi rồi? Trông cũng phổng phao đấy chứ…… Tối nay, nếu đến dinh thự của tôi, tôi có thể dành cả đêm để tận tình hướng dẫn cô về đàm phán, chịu không?』

Tên Tư lệnh nhìn chằm chằm vào bộ ngực đã khá lớn của Hội trưởng, nở nụ cười hạ lưu đê tiện.

Thấy vậy, Hội trưởng đột ngột chuyển sang tiếng Nhật và hét lên giận dữ.

「Đồ lợn cống béo ị! Nếu làm theo lời ta thì hòa bình đã đến nhanh chóng rồi!!」

「「──Hừm.」」

Hai người đàn ông mặc vest đeo kính râm với bộ dạng cực kỳ khả nghi, nãy giờ vẫn im lặng đứng hầu bên cạnh Hội trưởng, đồng thời hắng giọng.

「Tiểu thư. Dù là tiếng mẹ đẻ, nhưng tôi nghĩ ác ý vẫn truyền tải được qua giọng điệu và biểu cảm đấy ạ.」

Người đàn ông da đen nói bằng tiếng Nhật với giọng điềm nhiên. Đó là Blade.

「Tiểu thư. Đây là nơi đàm phán mong cầu hòa bình. Tôi hiểu cảm giác của người, nhưng đối phương là con người chứ không phải máy móc…… Xin hãy ứng biến linh hoạt hơn một chút.」

Người đàn ông da trắng cũng dùng tiếng Nhật, nói như nhẹ nhàng khuyên giải. Đó là Rocky.

Hội trưởng vẫn chỉ là học sinh trung học…… Tâm trí chưa bắt kịp tài năng của chính mình, cô đang va phải bức tường của việc không thể hoàn thành tốt công việc.

『──Thật là! Mọi người…… sao cứ thế này vậy hả!?』

Hội trưởng cố tình to tiếng bằng ngôn ngữ nước này, rồi giậm chân bình bịch bỏ ra khỏi lều.

Mùi nước hoa hương hoa cỏ cô dùng bị nhiệt độ thiêu đốt nung nấu, tỏa hương nồng nặc ra xung quanh.

『──Mừng cô giáo về, Sensei~!』

『──Hoan hô, Sensei ngực bự về rồi~!』

『──Sai rồi! Là Nữ vương Sensei chứ~!』

Những cậu bé trạc tuổi học sinh lớp 5, lớp 6 ở Nhật Bản nhìn thấy Hội trưởng bước vào lều liền vui vẻ chạy ùa tới. Hội trưởng nhìn chúng, cười bất lực: 『Sao các em toàn học mấy từ kỳ quặc nhanh thế hả……』

Đây là một túp lều nằm cách lều của tên Tư lệnh một đoạn. Các cậu bé đều mặc quần áo rách rưới…… và đặt súng ở ngay gần đó.

──Chúng là những lính bộ binh trẻ em. Có em mất cha mẹ rồi gia nhập quân đội, có em một ngày nọ đột nhiên bị bắt đi lính…… Mỗi người một hoàn cảnh, nhưng tất cả đều có chung một điểm là buộc phải dấn thân vào hiện thực tàn khốc mang tên "xung đột" khi tuổi đời còn quá nhỏ.

『Nào, chúng ta bắt đầu bài học nhé.』

Hội trưởng và các cậu bé ngồi xuống đất thành vòng tròn như đã hẹn.

Sau đó, Hội trưởng nhặt một cành cây rơi gần đó, bắt đầu viết gì đó lên mặt đất bằng đầu cành cây.

『Đầu tiên là bài học tiếng Anh. Để xem nào…… Con ngựa trong tiếng Anh gọi là "horse".』

『『──horse』』

Theo những chữ cái Hội trưởng viết, các cậu bé vừa ríu rít đọc theo vừa dùng ngón tay viết lại những chữ tương tự lên mặt đất. Hội trưởng nhìn cảnh đó mỉm cười, rồi viết thêm vài từ vựng nữa xuống đất để tiếp tục bài học. Các cậu bé đón nhận bài học với đôi mắt tràn đầy sự tò mò thuần khiết, dường như chỉ trong khoảnh khắc này, chúng mới quên đi hiện thực khắc nghiệt.

──Để bảo vệ những khuôn mặt này của các em, ta phải cố gắng thôi……

Ngắm nhìn các cậu bé, Hội trưởng lại làm mới quyết tâm của mình.

Đúng lúc đó, cô chợt nhớ lại câu nói ban nãy của tên Tư lệnh.

──Tối nay, nếu đến dinh thự của tôi, tôi có thể dành cả đêm để tận tình hướng dẫn cô về đàm phán, chịu không?

……Rắc!!

『Cái tên lợn cống đó……!!』

Hội trưởng vô thức dồn lực vào cành cây đang cầm, chọc mạnh xuống đất khiến nó gãy đôi.

『──Mau chỉnh đốn trang bị!』

『──Sắp tiến quân rồi!』

Đột nhiên, xung quanh trở nên ồn ào. Hội trưởng vội vã chạy ra khỏi lều, thấy các binh lính đang mang theo súng ống bắt đầu chuẩn bị hành quân.

『Không lẽ…… xung đột lại bùng phát rồi sao!?』

Trong lúc Hội trưởng đang bối rối, tên Tư lệnh quân đội đi ngang qua gần đó.

『A, tên lợn…… à không, Tư lệnh! Sự ồn ào này là sao vậy!?』

『Có thông tin là bọn du kích đang dùng trại tị nạn làm bình phong ẩn náu. Nghe nói là ở trại tị nạn cách đây một đoạn về phía Bắc. Giờ chúng tôi sẽ đi điều tra ngay lập tức.』

『Điều tra cái gì chứ…… Đứng trước du kích thì làm sao mà chỉ điều tra là xong được!? Nếu giao tranh nổ ra trong trại, những người không liên quan cũng sẽ trở thành vật hy sinh mất!?』

『Mấy kẻ chứa chấp du kích thì cũng là do bất mãn với đất nước nên mới tự nguyện chứa chấp thôi. Có xảy ra giao tranh thì cũng là trách nhiệm của bọn chúng.』

『Sao có thể……!!』

Khi Hội trưởng đang chết lặng trước câu nói lạnh lùng của tên Tư lệnh, vài cậu bé lính chạy ào tới chỗ cô.

『Sensei ngực bự! Cái trại đó, là nơi em gái em đang ở!!』

『Nữ vương Sensei! Em trai em cũng ở đó!!』

Những người lính trẻ con nhìn Hội trưởng đầy lo lắng……

──Việc cướp đi nụ cười của những đứa trẻ này…… Ta tuyệt đối không cho phép!!

『Tư lệnh! Nếu cứ thế này đến trại tị nạn định bắt du kích, thì xác suất bắt được toàn bộ không sót một tên nào là rất thấp! Tôi sẽ nghĩ ra kế sách bắt gọn toàn bộ bọn du kích, hãy đợi một tuần thôi!!』

『……Một tuần? Đừng nói ngu ngốc. Có chừng ấy thời gian thì chỗ nào đó đã bị tập kích rồi.』

『Vậy thì…… ba ngày! Ba ngày là được rồi!!』

Tên Tư lệnh vẻ phiền phức định nói 『Một tuần hay ba ngày thì cũng như nhau cả thôi──』. Nhưng giữa chừng, gã ngẩng mặt lên như vừa nghĩ ra điều gì, rồi đột nhiên ném cho Hội trưởng một nụ cười đầy tà ý.

『……Được thôi. Vậy tôi sẽ đợi ba ngày. Tuy nhiên, nếu sau ba ngày mà không chuẩn bị được kế sách, cô sẽ phải qua đêm cùng tôi.』

『Cái……!!』

Hội trưởng nghẹn lời trước điều kiện ngoài dự tính.

Tên Tư lệnh nhìn Hội trưởng như vậy vẻ thích thú, ánh mắt hắn bò lổm ngổm như đang liếm láp bộ ngực lớn lộ ra từ chiếc áo gile da không tay và cặp đùi đầy đặn lộ ra từ chiếc quần đùi da.

──Cái tên lợn cống này! Đến lúc này mà đầu óc vẫn toàn chứa mấy thứ rác rưởi!!

『Ông đúng là tên cặn bã hèn hạ──』

──Giật giật.

Có ai đó kéo gấu áo Hội trưởng. Trong đôi mắt cô khi quay lại phản chiếu hình ảnh một cậu bé lính với khuôn mặt lo âu.

……Ư! Nếu mình nổi đóa ở đây, thì gia đình các em ấy sẽ……!!

『……Tôi hiểu rồi. Điều kiện đó, tôi chấp nhận.』

『Tốt, giao kèo thành lập.』

Tên Tư lệnh cười, cố kiềm chế cái mặt hám gái đang dãn ra, rồi với vẻ tâm trạng vui vẻ, hắn ra lệnh cho binh lính quay lại nhiệm vụ thường ngày. Hắn dường như đã mặc định rằng Hội trưởng không thể nào chuẩn bị được kế sách bắt gọn toàn bộ du kích.

『……Tiểu thư. Hứa hẹn như vậy có ổn không ạ?』

Blade, người nãy giờ cố tình im lặng lắng nghe cuộc trao đổi giữa Hội trưởng và Tư lệnh, thì thầm bằng giọng không đọc được cảm xúc.

『Tiểu thư. Cuộc đàm phán vừa rồi, tôi nghĩ vẫn còn cách giải quyết khác mà……』

Rocky, cũng giống như Blade đã cố tình im lặng, nhìn Hội trưởng đầy lo lắng.

『Ồn ào quá đi! Chỉ cần làm xong trong ba ngày là được chứ gì! Trong ba ngày!!』

Hội trưởng cao giọng, rồi lập tức tung chỉ thị cho các vệ sĩ.

『Hai người, ngay bây giờ hãy đi điều tra trại tị nạn, trong hôm nay phải nắm được manh mối cho ta!!』

『『Rõ!』』

Trước mệnh lệnh vô lý được đưa ra đột ngột, Blade và Rocky không hề thay đổi sắc mặt, đáp gọn lỏn rồi lập tức rời khỏi đó.

…………………………………………………………………………………………………………。

Và vài giờ sau. Mặt trời đã lặn từ lâu, xung quanh tối đen. Bữa tối đã xong xuôi, những cậu bé lính cũng sắp sửa đi ngủ.

Đúng lúc đó, Blade và Rocky cuối cùng cũng trở về.

『Tiểu thư! Ở trại tị nạn có thứ này……』

Rocky đưa cho Hội trưởng vài cuốn tiểu thuyết. Đó là những cuốn sách được viết bằng tiếng Anh.

Hội trưởng đọc lướt qua cuốn tiểu thuyết, khuôn mặt cô đỏ bừng lên trông thấy.

『C, cuốn tiểu thuyết này không lẽ là p-porno──』

Ngay khoảnh khắc đó, lũ trẻ ùa tới chỗ Hội trưởng, đùa giỡn giật lấy cuốn tiểu thuyết và xem qua.

『Em đọc được đoạn này nè! Nó viết là "Ahhh……! Ra, ra mất!!" nè~!』

『Không được đọc mấy cuốn sách như thế!!』

──Bốp!!!

Hội trưởng đỏ mặt tía tai, đập mạnh cuốn sổ khổng lồ như cây gậy trừng phạt xuống đất.

『Sensei~! "Ra mất" là cái gì thế ạ~?』

『Không được hỏi mấy chuyện kỳ cục!!』

──Bốp!!!

Hội trưởng lại đập cuốn sổ khổng lồ xuống đất, rồi chạy đôn chạy đáo khắp nơi để giành lại cuốn sách từ tay bọn trẻ.

Nhìn Hội trưởng như vậy, Blade bắt đầu giải thích bằng giọng điềm nhiên.

『Việc có người đọc tiểu thuyết tiếng Anh trong trại tị nạn đó là rất bất thường. Du kích quanh đây chắc cũng chẳng đọc được đâu. E rằng, những tên du kích đang ẩn náu trong trại là những kẻ được trả thù lao để đi khắp nơi dạy các kỹ thuật khác nhau cho các nhóm du kích địa phương.』

『……Ra là vậy. Tóm lại là những kẻ ngớ ngẩn cản trở con đường hòa bình. Nhưng mà cuốn tiểu thuyết khiêu dâm này…… cất công mang đến tận vùng chiến sự để đọc, xem ra bọn họ thích lắm nhỉ.』

Hội trưởng hạ mắt nhìn cuốn tiểu thuyết vừa giành lại được từ tay cậu bé lính, lướt qua tên tác giả "Taketo Akutagawa" và phần hồ sơ vắn tắt.

『Taketo Akutagawa…… Được đấy. Có vẻ dùng được.』

Hội trưởng ngẩng mặt lên, nhìn thẳng vào Blade và Rocky, lớn giọng đầy khí thế.

『Chuẩn bị máy bay tư nhân ngay! Điểm đến là──Nhật Bản!!』

Nhìn cô gái có làn da rám nắng màu lúa mì, tôi cười khổ đầy ngượng ngùng. Chúng tôi ghé vào khách sạn tình yêu này trên đường đi biển về cùng đám bạn cấp hai. Tuy nhiên, đối với tôi, việc đến một nơi như thế này với con gái và qua đêm cùng nhau là trải nghiệm đầu tiên……

Tôi rụt rè đặt tay lên vai cô ấy, đột nhiên cô ấy rên lên "Đau……!".

「……Em bị cháy nắng nhiều quá nhỉ. Quả nhiên…… chỉ chạm vào thôi cũng đau hả?」

「Ừm…… Nhưng mà, em cũng đã quyết tâm khi đến đây rồi……」

「──Phải rồi!」

Tôi nảy ra một ý hay, và dù máu nóng dồn lên não vì xấu hổ, tôi vẫn cởi áo sơ mi và váy của cô ấy ra, chỉ để lại đồ lót. Sau đó, tôi khẽ kéo lệch chiếc áo lót của cô ấy một chút, rồi nhẹ nhàng dùng lưỡi liếm dọc theo ranh giới giữa làn da màu lúa mì và làn da trắng ngần.

「Ưm……」

Một khuôn mặt kỳ lạ, pha trộn giữa nỗi đau nhè nhẹ và khoái cảm dễ chịu…… Nhìn biểu cảm của cô ấy, tôi tin chắc ý tưởng của mình không sai.

Cứ thế, tôi dùng lưỡi miêu tả lại ranh giới giữa vết cháy nắng do bộ bikini tạo ra và làn da gốc.

「A, áá……!」

Làn da màu lúa mì có lẽ do cháy nắng nên vốn đã nóng hổi, mồ hôi rịn ra hòa quyện với mùi hương ngọt ngào của cô ấy thật ngon tuyệt. Làn da trắng gốc vì mới bắt đầu vuốt ve nên vẫn còn hơi lạnh, nhưng lại mềm mại gợn sóng hơn phần bị cháy nắng, tôi cắn nhẹ để tận hưởng sự đàn hồi đó.

「D, dừng lại đi…… Vừa sướng vừa hơi đau…… Haa á!!」

Khi tôi cố tình liếm mạnh vào phần cháy nắng, cô ấy uốn éo người như thể có dòng điện chạy qua và hét lên.

「L, làm ơn…… dừng lại đi mà……」

Giọng nói khẩn thiết đó của cô ấy lại châm ngòi cho tôi. Cho đến giờ tôi vẫn đang liếm ranh giới giữa da trắng và da lúa mì, nhưng giờ tôi hạ lưỡi xuống vùng bụng hoàn toàn cháy nắng của cô ấy.

「Ác quá……! Hả, a á……!!」

Lại một lần nữa, cô ấy uốn éo vì kích thích mạnh. Nhưng có lẽ cảm thấy điều gì đó dâm đãng trong kích thích này, khi tôi đưa tay xuống háng cô ấy, tôi nhận ra nó đã ướt đẫm.

Tôi ghé mặt sát vào háng, kéo chiếc quần lót vào giữa, bắt đầu liếm dọc theo viền vết cháy nắng.

「Ưm……! A haa……!」

Mỗi lần lưỡi tôi lướt qua, háng cô ấy lại giật nảy lên bần bật. Có vẻ như không thể chịu đựng thêm được nữa rồi.

「Muốn anh cho vào chưa?」

「Tại…… anh cứ toàn liếm mấy chỗ hiểm hóc……」

Tôi ôm niềm hân hoan cuối cùng cũng được hòa làm một với cô gái, chuẩn bị sẵn sàng liếm ngược lên háng cô ấy từ trên chiếc quần lót.

「Chỗ này không bị cháy nắng, may quá nhỉ.」

──Ve ve ve ve.

──Ve ve ve ve.

Đang ngồi viết tiểu thuyết ở bàn trong phòng, có lẽ vì trời đã sáng nên tôi nghe thấy tiếng ve kêu.

「……Đã sáng rồi sao. Viết được chừng này thì hôm nay có thể yên tâm đi biển chơi rồi.」

Tôi──Taketo Akutagawa, vươn vai thật mạnh trên ghế rồi khẽ thở hắt ra.

「Hẹn mọi người quá trưa mới gặp…… Ngủ một chút rồi đi vậy.」

Hiện tại là kỳ nghỉ hè năm lớp tám. Trong khi bạn bè đều đang dốc sức cho các khóa học hè ở lò luyện thi, thì tôi lại trải qua những ngày tháng bị deadline rượt đuổi. Đúng vậy…… deadline tiểu thuyết khiêu dâm. Dù mới là học sinh trung học cơ sở nhưng tôi đã là một tác giả truyện khiêu dâm đương nhiệm.

「……Thi cử, tính sao đây nhỉ. Chỉ có tự tin là sẽ trượt thôi. Chắc vừa viết tiểu thuyết vừa học một trường cấp ba nào đó vừa sức là tốt nhất……」

Tôi đưa mắt nhìn những cuốn tiểu thuyết của mình được xếp trên giá sách. Vì mới ra mắt chưa lâu nên chỉ có vài cuốn, nhưng đã có cả những cuốn được dịch sang tiếng Anh đặt ở đó.

……Bản dịch tiếng Anh thì ai đọc nhỉ? Chắc là người nước ngoài rồi nhưng mà……

「Mà, có nghĩ cũng chẳng giải quyết được gì. Hôm nay quên hết tiểu thuyết với thi cử đi để chơi cho thỏa thích nào! Hiếm khi mọi người mới được nghỉ học thêm!」

Tôi nói một cách đầy khí thế, rồi sau đó ngủ một mạch đến gần trưa.

…………………………………………………………………………………………………………。

Thức dậy bởi tiếng chuông báo thức, việc đầu tiên tôi làm là chộp lấy chiếc hộp nhỏ có dòng chữ "Siêu mỏng! Cực khoái!!" trên tay. Thứ bên trong này là…… bao cao su!

「Cuối cùng cũng đến lúc dùng cái này rồi sao……!!」

──Ực.

Tôi vô thức nuốt nước bọt, tay toát mồ hôi. Hôm nay tôi sẽ đi biển với mọi người. Và ở đó, tôi sẽ dùng bao cao su. Bao cao su ở biển mùa hè…… đương nhiên, chỉ có một việc để làm thôi.

「Nên lôi cái này ra vào lúc nào nhỉ?」

Lôi ra bất ngờ quá thì trông có vẻ vồ vập, không hay lắm.

「Quả nhiên, đợi lúc không khí hào hứng lên rồi lôi ra thì tốt hơn.」

Nhưng đây là lần đầu tiên tôi dùng cái này. Tôi không tự tin liệu mình có thể lôi ra đúng thời điểm tốt nhất hay không.

「Chết thật…… Biết thế diễn tập trước thì tốt biết mấy……」

Giờ có nói gì thì cũng đã muộn, nhưng đứng trước trải nghiệm đầu đời, nỗi lo lắng cứ chồng chất mãi không thôi. Nhưng mà…… dù sao cũng phải làm tới cùng thôi!

「Kỳ nghỉ hè năm lớp tám…… Chắc chắn sẽ là kỷ niệm theo suốt cuộc đời.」

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, nheo mắt ngắm mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, trong lòng dâng lên cảm giác chua ngọt khó tả.

Tôi nhanh chóng nhét bao cao su vào túi xách, chuẩn bị thêm quần bơi, khăn tắm các thứ. Sau đó thay bộ đồ ngủ ra, mặc áo phông và quần jeans vào rồi ra khỏi nhà ngay.

「──Nóng quá!!」

Vừa bước ra khỏi cửa, ánh nắng gay gắt đã chiếu thẳng vào tôi. Theo dự báo thời tiết, nhiệt độ cao nhất hôm nay có vẻ sẽ vượt quá 30 độ.

「Vừa ngủ dậy gặp cái nhiệt độ này…… chết mất thôi……」

Như bị sức mạnh của ánh nắng đè nén, tôi vô thức khom người xuống.

「──Ở đây mát mẻ dễ chịu thật đấy. Nhưng mà, tác giả nam độ tuổi ba mươi thì…… là người như thế nào nhỉ?」

Bất chợt, từ con đường trước nhà vang lên giọng nói của một cô gái.

……C, cái nóng thế này mà bảo mát mẻ á!?

Tôi ngạc nhiên nhìn về hướng phát ra tiếng nói, thấy một cô gái mặc áo gile da không tay trực tiếp lên người đang đi tới. Cô ta dẫn theo hai người nước ngoài mặc vest đeo kính râm với bộ dạng cực kỳ khả nghi ở hai bên.

「──Theo thông tin vừa nhận được, có vẻ như tác giả nam độ tuổi ba mươi là thông tin chính thức, còn thông tin phi chính thức thì là học sinh lớp tám…… à, tên kia chính là Taketo Akutagawa đấy ạ.」

Người đàn ông da đen vừa nói vừa chỉ tay về phía này.

──Hả!? Đang nói về tôi á!?

Đột ngột quá nên tôi chẳng hiểu gì cả, nhưng cảm thấy nguy hiểm cho bản thân nên tôi định quay lại nhà. Thì nghe thấy tiếng cô gái hét lên: 「Bắt giữ!」.

「Bắt giữ là sao……!?」

Vừa nói tôi vừa chạy về phía cửa ra vào, nhưng tiếng bước chân của hai người phía sau đã lao tới với tốc độ kinh hoàng.

──Bốp!!!

「Hự……!!」

Cùng với cơn đau dữ dội sau gáy, tôi mất đi ý thức.

「……Không ngờ lại khai gian tuổi tác. Nhưng quý ông này, mang bao cao su ra ngoài thế kia…… bộ cậu ta đào hoa lắm sao?」

「Theo kết quả điều tra thì hoàn toàn không đào hoa chút nào. Hôm nay cậu ta định đi biển với đám bạn nam, và có vẻ định dùng bao cao su làm bóng nước để chơi đùa.」

「B, bóng nước á…… Quý ông này bị ngốc hả!? Bị ngốc thật hả!?」

Tôi tỉnh dậy bởi tiếng kêu của cô gái.

──Ơ, chuyện gì đã xảy ra vậy nhỉ……?

Trong lúc cố nhớ lại giữa ý thức mơ hồ, tôi nhận ra mình đang nằm lăn lóc trong một căn nhà gỗ. Đưa mắt nhìn quanh, trên khuôn mặt cô gái mặc áo gile da không tay…… tôi thấy một chiếc mặt nạ hình bướm! Hơn nữa, hai gã đàn ông bên cạnh cô ta, mặc vest nhưng lại đeo mặt nạ trắng!

──Khả nghi quá!! Mà đúng hơn là, đáng sợ quá đi!!

Tôi chết lặng vì ngạc nhiên và sợ hãi.

──B, báo cảnh sát thì phải làm thế nào nhỉ!? Ơ mà, mặt mũi cô gái kia thế nào ấy nhỉ!? Chỉ nhớ là rất dễ thương thôi…… Mấy gã mặc vest đeo kính râm thì chẳng thấy rõ mặt mũi…… Tôi chẳng có tí thông tin nào cả!!

Trong lúc đang hoảng loạn một mình, tôi nhận ra hai gã mặc vest phân biệt được nhờ màu da tay và cổ là đen và trắng.

Cô gái nãy giờ có vẻ đang nói chuyện với gã đàn ông da trắng.

「Theo suy đoán của tôi thì đây là trò đùa quá trớn…… thường thấy ở nam sinh trung học Nhật Bản thôi ạ.」

「Học sinh trung học Nhật Bản trẻ con hơn tưởng tượng nhiều nhỉ……」

「Tiểu thư cũng tạm coi là học sinh trung học Nhật Bản mà. Nhắc mới nhớ, người đã không đến trường bao lâu rồi nhỉ……」

Gã đàn ông da trắng lẩm bẩm như đang hồi tưởng.

「──Tiểu thư, có vẻ cậu ta tỉnh rồi.」

Chẳng biết từ lúc nào, gã đàn ông da đen đã nhìn chằm chằm vào tôi.

Cô gái nghe thấy câu nói của hắn liền quay sang đây, khẽ hắng giọng 「Hừm」.

「Taketo Akutagawa-san. Cậu đã bị chúng tôi bắt giữ, và hiện tại mạng sống của cậu đang nằm trong tay chúng tôi.」

「Mạng sống á!?」

「Đúng vậy. Nếu tiếc mạng thì──hãy viết ra một cuốn tiểu thuyết khiêu dâm khiến bọn du kích khát máu phải "nứng" lên bần bật ngay!!」

──Vút!!!

Cô gái vừa cao giọng vừa quất mạnh vật giống như cây gậy trừng phạt trên tay xuống sàn.

「Hiiiii!」

Nhìn chằm chằm vào tôi đang hét lên thảm hại, cô gái dồn dập: 「Yes hay No, chọn đi!?」

「K…… Không hiểu gì cả! Mà cái chuyện du kích khát máu là sao chứ!?」

「Ta không nhớ là đã cho phép cậu đặt câu hỏi!!」

──Vút!!!

「Chẳng hiểu gì sất!! Chuyện như vậy thì No──」

「Tiện thể nói luôn, nếu trả lời là No, thì hãy coi như mình sẽ trở thành thức ăn cho kền kền đi!!」

──Vút!!!

Cô gái vừa quất vật giống gậy trừng phạt xuống sàn vừa dần dần tiến lại gần tôi. Những gã đàn ông đeo mặt nạ trắng đứng nghiêm tại chỗ, nhìn chằm chằm về phía này.

──Chuyện này thực sự nguy to rồi! Mấy người này…… làm thật đấy!!

Tôi vừa lùi lại trong tư thế ngồi, vừa run rẩy gào lên bất chấp.

「Tha cho tôi đi! Tôi đã làm gì chứ!? Viết truyện sex khiến du kích phản ứng tôi không viết được, vô lý, không thể nào…… Thôi mà, cho tôi về nhà đi!!」

「Nếu không viết được truyện sex khiến du kích "nứng" lên bần bật, thì đừng mong có ngày mai!!」

「Sao có thể……! Tại sao lại là tôi chứ!? Tôi chỉ là một học sinh trung học bình thường, hôm nay định cùng bạn bè ném bao cao su vui vẻ ở biển để tạo nên kỷ niệm mùa hè, tôi chưa từng bước đi dù chỉ một tấc trên con đường đời dính dáng đến chuyện này──」

Nhìn tôi vừa lùi vừa gào thét liên hồi, cô gái như bị mất hứng, dừng lại tại chỗ và thở dài.

「Xin tha mạng bất chấp thể diện thế kia…… Đúng là một quý ông thảm hại. Thật sự tên tác giả mà bọn du kích kia yêu thích là người này sao?」

「Vâng. Tuy nhiên…… vốn dĩ kế hoạch này, nếu đối phương là tác giả nam ba mươi tuổi thì còn đỡ, chứ đối với một thiếu niên thì khả năng rơi vào trạng thái hoảng loạn khiến bút lực ngưng trệ là rất lớn……」

Gã đàn ông da trắng nói như lo lắng cho cô gái.

「Kế hoạch của ta là hoàn hảo! Không cần phải thay đổi gì hết!!」

「Kế hoạch bản thân nó thì hoàn hảo…… Nhưng lúc người nổi giận với tên Tư lệnh tôi cũng đã nói rồi mà? Nếu không ứng biến linh hoạt hơn một chút…… đối phương đâu phải máy móc.」

「Thật là! Lại thuyết giáo nữa à!!」

Cô gái hét lên đầy kích động, rồi quay lưng lại với mọi người như đang dỗi hờn.

Hai gã đàn ông nhìn nhau trước thái độ đó của cô, trầm ngâm suy nghĩ.

…………………………………………………………………………………………………………。

Sự im lặng khó chịu bao trùm xung quanh.

Cái này là…… lục đục nội bộ? Mình cứ thế này sẽ ra sao đây…… Không lẽ bị giết thật──.

Cảnh tượng vô tình hiện lên trong đầu khiến tôi rùng mình.

Trong lúc tôi đang cố không nghĩ đến kết quả tồi tệ nhất và co rúm lại như con sò, gã đàn ông da trắng thốt lên vẻ khó xử.

「Tiểu thư. Nếu cứ để cậu ta tiếp tục hoảng loạn và không viết được gì, thì gia đình của những cậu bé lính kia sẽ gặp nguy hiểm. Đó chắc chắn không phải là điều Tiểu thư mong muốn chứ?」

「──!!」

Chỉ một câu nói đó, tôi nhận thấy cô gái đang cáu kỉnh ban nãy giật mình như bị dội gáo nước lạnh.

Như để chứng minh điều đó, cô gái hít sâu một hơi rồi quay lại, nở một nụ cười dán lên mặt mà nhìn qua là biết đã cố gắng hết sức để tạo ra.

「Taketo-san. Có lẽ ta hơi nóng vội rồi. Muốn nhờ vả thì cũng phải có phương pháp hơn một chút nhỉ.」

Cô gái vừa nói vừa tiến đến ngay trước mặt tôi với nụ cười vẫn dán trên mặt. Và rồi──.

Phập……

Đột nhiên, cô ấy ôm chầm lấy tôi!

Cảm giác mềm mại của bộ ngực đầy đặn áp vào mặt. Vòng tay mềm mại bao bọc lấy tôi. Và mùi nước hoa hương hoa cỏ ngửi trực tiếp từ làn da……

Vốn không có sức đề kháng với con gái, ý thức của tôi bay biến ngay tức khắc.

「Ano……!! Cái này, ơ kìa……!!」

Chính tôi cũng không biết mình đang nói gì nữa.

Thấy tôi như vậy, cô gái dường như mỉm cười, tôi cảm nhận được hơi thở khẽ phả vào sau gáy.

「Taketo-san. Ta đã chuẩn bị một khóa huấn luyện đặc biệt để cậu viết truyện sex cho du kích. Khóa huấn luyện ta nghĩ ra dành riêng cho cậu…… cậu sẽ tham gia chứ?」

「V…… Vâng!!」

Tôi trả lời ngay lập tức mà hầu như chẳng suy nghĩ gì.

Mà không hề biết rằng ngay sau đây, mình sẽ hối hận đến mức nào……

Bước ra khỏi căn nhà gỗ, một làn gió mát mẻ sảng khoái thổi qua. Mùi hương cây cỏ bay tới nồng đậm, có thể nhìn thấy vài đỉnh núi ở gần đó.

Có vẻ như tôi đã bị đưa đến một nơi sâu trong núi nào đó.

「──Vậy thì, bắt đầu khóa huấn luyện để viết truyện sex cho du kích.」

Cô gái nói xong liền tiếp lời: 「Từ giờ hãy gọi ta là "Giáo quan"」.

Tôi ngắm nhìn lại dáng vẻ của cô ấy. Đeo mặt nạ bướm, mặc áo gile da không tay kết hợp với quần đùi da, chân đi giày cao gót, tay cầm vật giống cây gậy trừng phạt……

Gọi là Giáo quan…… trông giống Nữ vương hơn.

Trong lúc tôi gật gù một mình, cô gái đột nhiên mở rộng vật giống cây gậy trừng phạt ra xem. ……Ơ kìa, cái gậy mở ra được á!?

Ngạc nhiên nhìn kỹ lại, tôi nhận ra cô ấy đã cuộn tròn một cuốn sổ bọc da khổng lồ và dùng nó như cây gậy trừng phạt.

「Hừm. Gay go rồi đây. Nếu đối phương là người lớn thì ta nghĩ sẽ có kiến thức về du kích ở mức độ nào đó…… nhưng học sinh trung học thì……」

Cô gái nhìn cuốn sổ rên rỉ, rồi trầm ngâm suy nghĩ.

「Cuối cùng thì, chỉ cần tái hiện lại cùng một tình huống trong truyện sex dành cho du kích mà Taketo-san viết tại trại tị nạn, dụ du kích ra và bắt giữ là được…… Nội dung huấn luyện có đơn giản hóa một chút cho người mới bắt đầu thì cũng không ảnh hưởng đến đại cục nhỉ.」

「……Ano, Giáo quan. Vốn dĩ, tại sao lại là dành cho du kích vậy ạ?」

「Không được chạm vào bí mật!」

──Vút!!!

Giáo quan nghiêm giọng, rồi cuộn tròn cuốn sổ khổng lồ quất mạnh xuống đất.

……Quả nhiên là Nữ vương……

Trong lúc tôi đang toát mồ hôi lạnh, Giáo quan chống tay lên hông, cao giọng.

「Khóa huấn luyện mà Taketo-san sắp thử thách là 『Vừa huấn luyện làm du kích, vừa tìm ra sự gợi dục trong chính quá trình huấn luyện đó』!」

「Tìm ra sự gợi dục trong quá trình huấn luyện? ……Tại sao cái đó lại thành truyện sex cho du kích được ạ??」

「Đề tài gần gũi thì dễ đồng cảm hơn chứ sao?」

Giáo quan nói tỉnh bơ, rồi nhìn về phía những gã đàn ông mặc vest: 「Nào, bắt đầu đi」.

Gã đàn ông da đen lẳng lặng tiến lại, gắn một chiếc micro nhỏ lên áo tôi.

「Tất cả những lời thằng nhóc nói sẽ được gửi đến máy tính qua micro này, và phần mềm nhận diện giọng nói sẽ chuyển thành văn bản.」

「Vì truyện sex của tôi mà làm đến mức đó cơ à……」

「À. Thế nên…… hãy nghĩ ra truyện sex bằng cả tính mạng đi.」

Tôi có cảm giác đôi mắt của gã đàn ông sau chiếc mặt nạ trắng lóe lên sắc lẹm.

──Ư! Quả nhiên mấy người này…… đáng sợ quá!! Rốt cuộc mình sẽ bị bắt làm cái huấn luyện gì đây……

Nỗi bất an vừa bị hương sắc của Giáo quan thổi bay giờ lại ùa về.

……Hy vọng không gặp chuyện gì nguy hiểm……

Vừa nghĩ vậy, tôi vừa bị gã đàn ông dẫn đi.

Nơi được dẫn đến cách căn nhà gỗ một đoạn. Một khẩu súng trường được cố định bằng dây cáp đặt trên bệ.

「Mày đứng sau khẩu súng đi.」

Gã đàn ông da đen bỏ lại câu đó cho tôi, rồi đứng trước một tấm bảng lớn có vẻ như được đặt trên đường đạn. Trên tay hắn cầm một tấm ván gỗ có đục lỗ nhỏ.

「Khẩu súng đó đã được cố định tâm ngắm. Mày nhìn qua kính ngắm về phía này, quan sát tấm ván gỗ tao di chuyển trước tấm bảng. Và khi cái lỗ nhỏ trên tấm ván gỗ trùng khớp với tâm ngắm, hãy hô 『Shot!』.」

「……Hả? Chỉ cần thế thôi ạ??」

「Đây là huấn luyện nâng cao độ chính xác khi bắn. Mỗi lần mày hô 『Shot!』, tao sẽ chọc đầu bút qua cái lỗ trên tấm ván gỗ và đánh dấu lên tấm bảng phía sau. Nếu hô Shot nhiều lần mà vết đánh dấu trên bảng vẫn ở cùng một vị trí, nghĩa là độ chính xác khi bắn rất tốt.」

「Ra là vậy……」

Vừa nói, tôi vừa thầm reo lên 「May quá!!」 vì bài huấn luyện có vẻ nhàn hạ.

Thế này thì không gặp nguy hiểm mà vẫn về nhà được, tôi thở phào nhẹ nhõm, bớt căng thẳng hẳn.

Chính vì thế, tôi lỡ buột miệng nói chuyện theo kiểu bình thường.

「Nghe nói là huấn luyện nên tôi cứ tưởng nghiêm khắc lắm chứ. Nhưng cái huấn luyện bắn súng này…… thực tế đâu có bắn súng thật đâu.」

「Làm gì có tiền mà bắn! Mày coi thường du kích hả thằng ranh!!」

「Không, không phải coi thường hay gì đâu nhưng mà……」

「Một viên đạn cũng tốn tiền đấy biết không! Du kích ấy mà…… không có tiền đâu! Ăn còn thiếu, ngủ cũng chẳng có chỗ! Nhưng họ vẫn đặt cược mạng sống vì lý tưởng để chiến đấu! Là như vậy đấy!!」

「Du kích cũng vất vả thật nhỉ……」

「Đúng thế! Nhịn ăn ba ngày mà vẫn tác chiến như thường là chuyện đương nhiên! Chỗ ngủ cũng chẳng buồn dọn dẹp tử tế mà cứ thế cắm trại dã chiến, sau khi chiến đấu dưới trời nắng chang chang lại di chuyển hàng chục cây số vào thành phố…… Mùi hôi thối khiến người dân gần đó bỏ chạy cũng chẳng phải chuyện hiếm!!」

「Hả…… Khắc nghiệt đến thế cơ á……」

「Đúng, du kích là khắc nghiệt! Thế nên thằng ranh mày cũng phải hiểu sự khắc nghiệt đó! Và hoang tưởng ra sự gợi dục đi!!」

……Bị nói thế thì tôi càng cảm thấy không hoang tưởng nổi ấy chứ……

Tôi cười khổ nhìn qua kính ngắm súng, đột nhiên có tiếng nói vang lên từ bên cạnh.

「……Có gì thú vị sao?」

Quay mặt sang, tôi thấy Giáo quan đã đứng cạnh tôi từ lúc nào. ……Tại sao nhỉ? Đôi mắt và khóe miệng lộ ra từ chiếc mặt nạ bướm trông như đang tức giận.

「Sao vậy ạ?」

「Taketo-san, vừa rồi, cậu cười đúng không? Ý là huấn luyện kiểu này quá dễ dàng hả? Trong khi tính mạng đang bị đe dọa?」

Nghe thì như hỏi dồn dập bằng giọng điềm nhiên, nhưng rõ ràng âm sắc lại cứng đờ.

「Giáo quan. Thực tế có nguy hiểm đến tính mạng đâu, cần gì phải suy nghĩ nghiêm túc đến mức──」

「Đưa súng đây!!」

Giáo quan hét lên, gã đàn ông da trắng đứng hầu bên cạnh liền chuẩn bị một khẩu súng tiểu liên đưa cho cô ấy.

「Nào, giờ thì nguy hiểm đến tính mạng rồi đấy! Dẹp ngay cái nụ cười cợt nhả đó đi, và tạo ra truyện sex khiến du kích nứng lên bần bật bằng cả tính mạng đi!!」

──Đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng!!!

「Oái!!」

Những viên đạn được bắn ra đột ngột biến chỗ đứng dưới chân tôi thành tổ ong.

「Nào nào nào! Không nhanh lên là chết đấy!!」

──Đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng!!!

「Chờ chút!!」

Tôi vừa vội vã bỏ chạy, vừa tuyệt vọng tuôn ra những lời lẽ.

「──S, súng là biểu tượng của dương vật và khai hỏa là biểu tượng của xuất tinh, nên nếu bắn liên tục thì sẽ ra, ra, ra liên tục sướng lắm sướng lắm──」

…………………………………………………………………………………………………………。

「──Cái gì thế này! Cái truyện sex này hoàn toàn chẳng khơi gợi chút tâm hồn du kích nào cả! Mà đúng hơn là cái thứ này, còn chẳng phải là truyện sex nữa!!」

Bên cạnh tôi đang nằm sấp thở hổ hển, Giáo quan cầm chiếc laptop lên và gắt gỏng.

「Giáo quan…… Tự nhiên bảo khơi gợi tâm hồn du kích như thế thì……」

「Đúng là một người bê tha! Khóa huấn luyện này kết thúc tại đây! Chuyển ngay sang khóa huấn luyện tiếp theo!!」

Giáo quan nói xong liền bỏ mặc tôi mà đi đâu đó trước.

「……Có vẻ như thiếu niên cần được huấn luyện bằng phương pháp thực chiến hơn một chút mới hiểu được cảm giác của du kích nhỉ.」

Chuyển đến một nơi trống trải không có cây cối, tôi bị gã đàn ông da trắng bắt chuyện với vẻ bất đắc dĩ.

「Tôi, bị khẩu tiểu liên ban nãy là đủ thực chiến lắm rồi……」

「Thôi đừng nói vậy. Tiếp theo là huấn luyện Hit and Run.」

「Hit and Run?」

「Bắn rồi chạy, bắn rồi chạy lặp đi lặp lại. Vì du kích dùng số lượng ít để đối đầu với đại quân mà. Phải có cách chiến đấu tương ứng chứ.」

「Hả……」

Tôi không hiểu lắm ý hắn nói, nhưng chỉ biết là sẽ bị bắt chạy.

……Vừa mới chạy trốn khỏi đạn tiểu liên xong mà……

Đang thở dài thì gã đàn ông da trắng đưa cho tôi một khẩu súng trường.

「Vậy thì thiếu niên. Hãy cầm khẩu súng nạp đạn sơn này vừa thực hiện Hit and Run…… vừa đối đầu với pháo kích đi.」

……Pháo kích?

Trong lúc tôi đang ngơ ngác, tôi nhận ra gã đàn ông đang nhìn chằm chằm vào một điểm nào đó.

──Kít kít kít.

──Kít kít kít.

Có tiếng gì đó di chuyển và đang tiến lại gần.

Tôi nhìn về hướng giống gã đàn ông…… từ đường chân trời, một chiếc xe tăng xuất hiện!

「──Taketo-san. Hãy vừa tránh pháo kích của ta, vừa bắn cho tử tế nhé. Hit and Run đấy.」

Từ chiếc loa gắn trên xe tăng, giọng của Giáo quan vang lên.

「V, vô lý thôi Giáo quan! Người đấu với xe tăng…… sao mà lại được chứ!!」

「Ara ara, nếu cứ đứng yên là sẽ bị tâm ngắm bên này tóm được ngay đấy? Được không nào??」

──Uỳnh!!!

Ngay sau khi tiếng nổ dữ dội vang lên…… mặt đất ngay trước mắt tôi nổ tung!!

「Áááá!!」

Trong khi cơ thể bị thổi bay bởi sóng xung kích, đất đá bắn tung tóe đập mạnh vào người tôi.

Vẫn nằm lăn lóc trên mặt đất, tôi cố ngẩng mặt lên, thấy một cái hố lớn ngay trước mắt.

「Cái này đùa không vui đâu!?」

「Vâng. Ta nghiêm túc mà.」

Giáo quan nói giọng điềm nhiên, rồi lại chĩa nòng pháo về phía tôi.

「Chiến đấu với xe tăng thì làm thế nào được chứ!?」

Gã đàn ông da trắng đứng cách đó một đoạn nghe thấy lời tôi liền nói như suy nghĩ.

「……Nếu suy nghĩ bình thường, thì nên làm bẫy chống tăng trước, rồi dụ nó vào đó thì tốt hơn.」

「Giờ làm gì có thời gian mà làm bẫy chứ!?」

…………………………………………………………………………………………………………。

「Chúc may mắn!」

──Uỳnh!!!

Gã đàn ông vừa dứt lời, chiếc xe tăng lại bắt đầu pháo kích.

「Uooooo!!」

Tôi vừa cắm đầu chạy trối chết, vừa gào lên bất cứ thứ gì gợi dục để mong được giải thoát khỏi tình cảnh này ngay lập tức.

「──Guoooo! Hit and Run! Cho vào rồi chạy! Tức là chịch xong chạy làng──」

──Uỳnh!!!

「──Gegooo! Chịch xong chạy làng nói cách khác là du kích! Sex du kích! Sự lãng mạn trên giường chiến trường──」

──Uỳnh!!!

…………………………………………………………………………………………………………。

Không biết tôi đã tránh bao nhiêu phát đạn pháo. Nhờ xe tăng hết đạn, khóa huấn luyện cuối cùng cũng kết thúc.

Xung quanh đã đầy rẫy hố bom. Tôi trong tình trạng lấm lem đất cát, lăn vào một trong những cái hố đó như đã chết.

「──Cái truyện sex này, ngoài tiếng nổ và tiếng gào thét ngu ngốc ra thì chẳng có gì cả!? Mà đúng hơn là cái này, cũng chẳng phải là truyện sex luôn!!」

Nhìn vào laptop, Giáo quan hét lên.

……Đánh kẻ chết rồi là thế này đây sao……

Thấy tôi thoi thóp im lặng, Giáo quan càng lớn tiếng hơn.

「Nếu là thiên tài tiểu thuyết khiêu dâm thì mau hoàn thành cái truyện sex mà ta muốn đi chứ!!」

「C…… Có nói thế thì……」

「Aaa thật là! Cứ thế này thì gia đình các em ấy sẽ……!!」

Giáo quan rên rỉ vẻ nôn nóng, đôi mắt sau chiếc mặt nạ bướm trừng trừng nhìn tôi.

「Ta thật ngu ngốc khi định trông cậy vào một quý ông thế này!!」

……Sao chứ, tự tiện bắt cóc người ta rồi nói năng kiểu đó à……

Trong lúc đang lầm bầm trong lòng, tôi chợt nhận ra đôi mắt đang trừng trừng nhìn mình của cô ấy ngấn nước.

──Sao lại sắp khóc thế kia!?

「……Mọi người, xin lỗi…… chỉ tại sức ta không đủ……」

Giáo quan quay lưng lại với tôi, rồi bất ngờ chạy vụt về phía khu rừng.

Lúc rời đi, tôi cảm giác như có một giọt nước rơi ra từ khóe mắt cô ấy, lấp lánh trong ánh nắng.

「……Giáo quan, rốt cuộc là tại sao……?」

Đang ngẩn người ra, tôi thấy có cái gì đó rơi ở chỗ cô ấy vừa đứng.

「……Cái gì thế nhỉ?」

Cố gắng gượng dậy, tôi lại gần xem thử.

Thứ rơi xuống là một tấm ảnh. Nhặt lên xem, trong ảnh là những thiếu niên có khuôn mặt đậm nét Trung Đông đang cười vui vẻ. Và bên cạnh họ, súng và đạn dược được đặt ngổn ngang……

「Cái này là, vùng chiến sự Trung Đông!?」

「──Thiếu niên. Cậu có thể tự tay trả lại tấm ảnh đó cho Tiểu thư được không.」

Gã đàn ông da trắng vừa nói vừa bước đến trước mặt tôi.

「Tại sao lại là tôi……?」

「Tiểu thư là người có tài năng, nhưng tâm hồn vẫn còn nhiều phần non nớt để hoàn thành công việc của mình. Bình thường chúng tôi vẫn hỗ trợ, nhưng…… có vẻ như lời nói của chúng tôi cứ nghe như "thuyết giáo" vậy. Nếu là cậu cùng trang lứa, tôi nghĩ có lẽ người sẽ chịu mở lòng đôi chút.」

Gã đàn ông da đen cũng gật đầu đồng tình với lời của hắn.

「Giao Tiểu thư cho mày tao cũng thấy bất an lắm…… nhưng đành chịu thôi. Nếu cứ để Tiểu thư hành động theo cảm tính và làm hỏng kế hoạch, thì chính Tiểu thư sẽ phải nhận kết quả đau buồn. Thằng nhát gan như mày chắc cũng chẳng dám làm gì Tiểu thư đâu, đi đi.」

Cả hai người họ đều nói với giọng điệu cho thấy họ thực sự lo lắng cho Giáo quan.

「……Kết quả đau buồn của Giáo quan, sao.」

Tôi nhìn lại tấm ảnh Giáo quan đánh rơi. Tôi đã nghĩ họ là những kẻ không ra gì khi đột nhiên bắt cóc tôi…… nhưng có lẽ có uẩn khúc nào đó không thể nói ra khiến họ phải làm vậy.

Tôi gật đầu, hô lớn 「Tôi đi đây!」 rồi chạy về hướng Giáo quan vừa rời đi.

Xuyên qua những tán cây, tôi ra đến trước một vách đá. Có thể nhìn bao quát những ngọn núi xung quanh, và thấy mặt trời đang bắt đầu lặn.

「Sắp chiều tối rồi……」

Vừa lẩm bẩm, tôi vừa nhìn thấy Giáo quan đang ngồi trên vách đá nhìn ra xa. Có vẻ như tôi đã đuổi theo đúng hướng.

Tôi lặng lẽ đến bên cạnh, ngồi xuống vách đá cùng cô ấy.

「……Gì vậy? Cậu nghĩ ra truyện sex khiến du kích khát máu nứng lên bần bật rồi à?」

Giáo quan chẳng thèm nhìn tôi, nói bằng giọng chán nản.

「……Lúc bị bắt cóc đột ngột tôi đã nghĩ mình bị vướng vào những kẻ không ra gì…… Huấn luyện cũng kinh khủng nữa…… nhưng nhìn tấm ảnh này, tôi nhận ra có lẽ có uẩn khúc sâu xa nào đó khiến cô phải làm chuyện này.」

Tôi đưa cho Giáo quan xem tấm ảnh những thiếu niên Trung Đông đang cười vui vẻ.

「──A!」

Cô ấy khẽ thốt lên, rồi giật phắt tấm ảnh khỏi tay tôi, ép chặt vào ngực mình như muốn giấu đi.

…………………………………………………………………………………………………………。

Cô ấy vẫn ép tấm ảnh vào ngực, nhìn tôi với vẻ mặt lúng túng.

「……Cậu không hỏi gì sao?」

「Về Giáo quan thì có quá nhiều điều không biết nên tôi muốn hỏi đủ thứ, nhưng mà──」

Tôi nhìn về phía những dãy núi xa xăm như đang suy nghĩ.

「Ano…… cô có thể cho tôi biết tại sao lại muốn tôi viết truyện sex cho du kích không?」

Giáo quan nghe vậy thở dài như thể đã chấp nhận, quay sang tôi: 「Hết cách rồi nhỉ」.

「Taketo-san, nghe đến du kích cậu tưởng tượng ra những người như thế nào?」

「Ưm…… Chắc là những người đáng sợ, vung vũ khí loạn xạ và làm loạn chăng.」

「Nhận thức đó không thể nói là hoàn toàn đúng được. Nội tình vùng chiến sự rất phức tạp. Sắc tộc, tôn giáo, lãnh thổ và toan tính của các nước lớn, có rất nhiều nguyên nhân dẫn đến xung đột. Và trong khi lấy máu rửa máu, tình hình thường trở nên tồi tệ đến mức người ta quên mất ban đầu mình tranh đấu vì cái gì.」

「L, lầy lội thật đấy……」

「Đúng vậy. Chính vì thế dân chúng mới đứng lên làm cách mạng. Để phá vỡ tình trạng lầy lội đó, họ cùng đường nghĩ rằng chỉ còn cách dựa vào vũ lực.」

「Ra là vậy……」

「Du kích là hiện thân cho cơn thịnh nộ của người dân. Thực tế, hoạt động du kích không ít trường hợp dựa vào sự hỗ trợ của cư dân địa phương. Tức là người dân đang nuôi dưỡng hoạt động của du kích. Ta không thể khẳng định việc tranh đấu bằng vũ lực là đúng…… nhưng du kích cũng có những hoàn cảnh riêng của họ để chiến đấu.」

「Tôi hoàn toàn không biết chuyện đó……」

「Thực ra khoảng 20 tiếng trước, đã xác định được việc du kích đang được che giấu tại khu vực có gia đình học sinh của ta. Quân đội định bắt du kích kể cả có lôi người dân vào cuộc chiến, nhưng ta muốn bảo vệ gia đình học sinh bằng mọi giá. Để làm được điều đó, ta nghĩ rằng rải truyện sex mà du kích thích tại hiện trường, tái hiện lại tình huống giống hệt trong truyện để dụ du kích ra, rồi dẫn dụ họ đến nơi khác bắt giữ thì tốt hơn.」

「Hóa ra là có chuyện như vậy…… Nhưng mà, tại sao lại là truyện sex của tôi?」

「Tại vì đám du kích đó là fan của Taketo-san mà.」

「Fan của tôi!?」

Tôi vô thức hét lớn.

……Nhắc mới nhớ sách của tôi được dịch sang tiếng Anh, nhưng không ngờ đến cả du kích cũng đọc……

「Để bảo vệ gia đình học sinh của ta, ta rất muốn có truyện sex của cậu nhưng mà…… Không được rồi nhỉ, ta. Lại trút giận lên Taketo-san……」

Cô ấy vừa nói vừa cúi đầu trước tôi.

「Xin lỗi vì đã bắt cóc cậu đột ngột. Nói chuyện với Taketo-san, ta thấy bình tĩnh hơn chút rồi. Ta sẽ bắt du kích bằng cách khác, nên sẽ bố trí để Taketo-san về nhà ngay──」

Nghe giọng Giáo quan, tôi hồi tưởng lại câu chuyện vừa rồi.

……Cảm giác như mình vừa được nghe một điều cực kỳ quan trọng một cách thản nhiên ấy……

「──Mà Giáo quan, cô là giáo viên hả!?」

Thấy vẻ mặt ngạc nhiên của tôi, cô ấy lúng túng như lỡ lời: 「A……! Không, cái đó…… ừ thì đại loại là vậy」.

「Sao đến giờ cô vẫn giấu chứ!?」

「Tại vì đâu phải chuyện cần thiết phải nói đâu?」

「Không phải! Cái đó cực kỳ quan trọng đấy!!」

Tôi vừa lớn tiếng vừa vội vã tổng hợp lại suy nghĩ của mình.

──Theo lời Giáo quan, du kích cầm súng vì tương lai của mọi người. Chính vì là những du kích như thế…… Chính vì là những du kích như thế……

「Ừ, được rồi! Truyện sex khiến du kích nứng lên bần bật, tôi viết được!!」

──Sột soạt sột soạt……

Trong căn nhà gỗ, tôi cắm cúi lia bút chì kim trên giấy viết văn.

「Có phần mềm nhận diện giọng nói mà…… dùng giấy viết văn tốt hơn sao?」

「Thì cách làm quen thuộc vẫn là nhất mà.」

「Là vậy sao……」

Vừa nói chuyện với Giáo quan, tôi vẫn không giảm tốc độ bút mà viết tiếp.

「Nhưng mà Taketo-san…… không ngờ cậu lại nghĩ ra truyện sex theo hướng tiếp cận đó, ta ngạc nhiên đấy.」

──Đúng vậy. Giáo quan cho đến giờ vẫn đinh ninh rằng vì viết truyện sex cho du kích nên phải huấn luyện tôi làm du kích. Tuy nhiên, tôi đã suy nghĩ về truyện sex cho du kích từ một hướng tiếp cận hoàn toàn khác.

「Nên gọi là thiên tài tiểu thuyết khiêu dâm chăng…… Cậu có tư duy linh hoạt thật đấy.」

Nghe giọng thán phục của Giáo quan, tôi nén lại nụ cười đang chực nở trên má.

Sắp rồi…… chỉ chút nữa thôi……

「──Xong rồi!!」

Tôi reo lên, Giáo quan lập tức quay sang những gã đàn ông đứng hầu bên cạnh ra chỉ thị: 「FAX bản thảo này và chuyển đi dịch tiếng Anh ngay, cho đóng sách! Ta sẽ nhận cuốn sách nhỏ đã hoàn thành tại hiện trường!!」.

「「Rõ!」」

Mấy gã đàn ông đáp ngắn gọn rồi lập tức chuẩn bị rời khỏi nhà gỗ.

「Giáo quan. Tiểu thuyết của tôi số trang hơi ít…… có ổn không ạ?」

「Ngắn càng tốt. Du kích có thể đọc ngay, và hơn hết là──」

「Tiểu thư! Đã gần một ngày trôi qua kể từ khi hứa với tên Tư lệnh đó rồi ạ! Nếu không đưa thiếu niên này về rồi quay lại ngay thì sẽ không kịp tác chiến đâu!!」

Gã đàn ông da trắng nói với Giáo quan vẻ nôn nóng.

「……Mất công tiểu thuyết hoàn thành mà cũng chẳng có thời gian thong thả nhỉ.」

Giáo quan nhìn về phía này, ánh mắt dịu dàng mà cô chưa từng cho tôi thấy bao giờ.

「Ta có một lời hứa nên phải khẩn trương. Cũng vì thế mà tiểu thuyết ngắn thì tốt hơn. Cảm ơn cậu.」

Cô ấy nói vậy rồi cúi chào tôi một cái.

「Ấy, ngẩng đầu lên đi ạ. Là truyện sex để bảo vệ gia đình học sinh của Giáo quan mà, chuyện nhỏ thôi.」

「Vậy sao…… Tuy nhiên, ta cũng có chuyện phải xin lỗi trước……」

「……Hả?」

Giáo quan vẫn cúi đầu, hô lớn: 「Trục xuất!」.

──Bốp!!!

Tôi cảm thấy cơn đau dữ dội sau gáy, ý thức nhanh chóng xa dần.

「──Taketo-san. Cậu đuổi theo ta đến vách đá, ta đã hơi vui một chút đấy──」

Ngay trước khi ý thức tắt hẳn, tôi cảm giác như nghe thấy giọng nói dịu dàng của Giáo quan.

Chịu đựng nhiệt độ nóng hơn Nhật Bản một trời một vực ở Trung Đông, nhóm Hội trưởng vẫn bình tĩnh quan sát trại tị nạn. Cái trại tị nạn mà du kích đang ẩn náu ấy……

『Blade, tình hình thế nào?』

『Đã hơn 30 tiếng kể từ khi phát tán truyện sex. Xác suất du kích bị nhiễm hoang tưởng của Taketo Akutagawa là rất cao.』

Gã đàn ông da đen trả lời điềm nhiên.

『Rocky, đối ứng sau khi phát tác hoang tưởng?』

『Quân đội đã chờ sẵn ở vị trí quy định. Để đề phòng, cũng có những người đã vào tư thế bắn tỉa. Sau khi hoang tưởng của du kích phát tác, chúng tôi sẽ bắt đầu dẫn dụ du kích, quân đội sẽ bắt đầu sơ tán người dân.』

『Vạn sự đã xong xuôi đúng theo kế hoạch nhỉ. Vậy thì…… Mission Start!!』

Theo tín hiệu đó, ba người nhóm Hội trưởng bắt đầu đi về phía trung tâm trại tị nạn.

Thấy Rocky đẩy chiếc bảng đen có bánh xe, cư dân trong trại nhìn với ánh mắt tò mò.

『Truyện sex đầy tâm huyết của Taketo-san, ta sẽ không để lãng phí đâu.』

Hội trưởng vừa nói, vừa xác nhận lại một lần nữa trong đầu tình huống mà mình sắp tái hiện.

『──Đầu tiên là bài học tiếng Anh nhé. one two three……』

Bất chấp cái nóng của Trung Đông, nữ giáo viên vẫn hăng hái viết những con số tiếng Anh lên bảng đen. Lũ trẻ bắt chước phát âm của cô giáo vừa nói vừa chép lại những con số vào vở trải trên bàn.

──Đây là ngôi trường mới được dựng lên tại một ngôi làng nghèo ở Trung Đông. Người đang dạy học là nữ giáo viên người Nhật đến nhậm chức cùng lúc trường mở cửa. Cô mặc áo gile da không tay kết hợp với quần đùi da, dùng nước hoa hương hoa cỏ. Một người phụ nữ thuộc kiểu tuyệt đối không có ở ngôi làng này. Chính vì thế──.

Cạch!

Có tiếng sỏi ném vào tường trường học. ──Là người yêu của nữ giáo viên. Nghe thấy tín hiệu, nữ giáo viên nói 『Các em hãy học thuộc lòng từ tiếng Anh cô viết trên bảng nhé』 rồi ra khỏi trường. Và đi vào bụi cây gần đó.

『……Hôm nay anh cũng sống sót trở về nhỉ.』

Nữ giáo viên nhìn vào một điểm trong bóng cây và thốt lên. Nghe lời cô, một gã đàn ông mang súng bước ra từ bóng cây. Hắn là du kích lấy ngôi làng này làm căn cứ.

『Cứ nghĩ là nhặt lại được cái mạng, anh lại muốn nhìn thấy mặt em.』

Gã đàn ông thì thầm, rồi ôm chầm lấy nữ giáo viên, liếm láp gáy cô như kẻ đói khát, bàn tay thô bạo bóp lấy bộ ngực đầy đặn của cô ngay trên lớp áo gile.

『Á…… Em đang đổ mồ hôi──』

『Mùi nước hoa thơm lắm. Khác hẳn anh.』

Gã đàn ông vừa nói vừa vạch vạt áo gile ra một chút, dùng bàn tay rắn chắc trực tiếp miêu tả lại đường nét bộ ngực của nữ giáo viên.

Bất chợt, mùi thuốc súng từ cơ thể gã đàn ông bay tới. Người phụ nữ ngửi mùi đó, một lần nữa ngộ ra rằng người đàn ông này đang cầm súng vì tương lai của họ…… và cơ thể cô rạo rực.

『Mau lên…… mau ôm em đi!』

Nghĩ đến người đàn ông dấn thân vào cuộc chiến không biết bao giờ chết, nữ giáo viên ôm chặt lấy hắn bằng tất cả sức lực. Như đáp lại tình cảm của cô giáo, gã đàn ông mở phanh chiếc quần đùi của cô ra và thô bạo luồn tay vào.

Do trời nóng, bên trong chiếc quần đùi ướt nhẹp, không phân biệt được là do mồ hôi hay do khoái cảm của người phụ nữ làm ướt. Gã đàn ông chà xát dữ dội vùng háng ướt đẫm đó từ trên chiếc quần lót, tạo ra những âm thanh nhớp nháp khi vuốt ve.

『A…… Làm mạnh thế, tiếng động sẽ để học sinh……!』

Từ bụi cây này cũng có thể nhìn thấy bên trong trường học. Lũ trẻ ngoan ngoãn nghe lời cô giáo đang tự học, có thể nhìn thấy qua cửa sổ.

『Lũ trẻ ngoan thật. Do em giáo dục tốt đấy.』

Du kích cầm súng chiến đấu vì tương lai của mọi người. Thế nên gã đàn ông đã phải lòng nữ giáo viên dạy học ở vùng chiến sự vì nghĩ đến tương lai của lũ trẻ.

Gã đàn ông vừa tiếp tục vuốt ve, vừa quyết tâm trong lòng rằng dù có chuyện gì xảy ra cũng sẽ bảo vệ nữ giáo viên này đến cùng.

Cô ấy đẹp và cao quý như đóa hoa nở giữa chiến trường. Nếu là cô ấy, chắc chắn sẽ nuôi dạy lũ trẻ trở nên trong sạch và đúng đắn, và một ngày nào đó sẽ lấp đầy vùng đất đẫm máu này bằng hương hoa thơm ngát như nước hoa của chính cô.

──Đây là truyện sex dành cho du kích mà Taketo đã nghĩ ra. Truyện sex về người du kích nghĩ cho tương lai mọi người và nữ giáo viên nghĩ cho tương lai lũ trẻ…… Du kích không thể nào không phản ứng với cái này được.

『──Đầu tiên là bài học tiếng Anh nhé. one two three……』

Đến trung tâm trại tị nạn, Hội trưởng bắt đầu bài học tiếng Anh chẳng ăn nhập gì với hoàn cảnh. Phần lớn cư dân nhìn cảnh đó với vẻ chẳng hiểu gì. Tuy nhiên…… chỉ có vài người đàn ông phản ứng quá mẫn cảm. ──Là du kích!

Nhận thấy điều đó, Hội trưởng đột nhiên cố tình lớn tiếng.

『Các bạn hãy học thuộc lòng từ tiếng Anh tôi viết trên bảng nhé. Tôi…… muốn dâng hiến thân mình cho những quý ông luôn nghĩ đến tương lai của mọi người.』

Hội trưởng vừa nói vừa liếc mắt đưa tình với toàn bộ đám du kích, cố tình vạch vạt áo gile ra một chút. Thấy vậy, đám du kích vô thức bước về phía Hội trưởng.

『──Xác nhận phát tác hoang tưởng. Bắt đầu dẫn dụ từ bây giờ. Hai người giữ khoảng cách với ta một chút và cảnh giới.』

Các vệ sĩ nghe tiếng thì thầm của Hội trưởng, lẳng lặng gật đầu.

Và rồi như đuổi theo Hội trưởng, đám du kích và vệ sĩ bắt đầu rời khỏi trại tị nạn.

…………………………………………………………………………………………………………。

Khi đã rời khỏi trại một đoạn và đến nơi có nhiều bụi cây, đám du kích như đã chờ sẵn liền bắt chuyện với Hội trưởng.

『──Này em, em là giáo viên người Nhật phải không? Bọn anh, đang chiến đấu vì tương lai đất nước này đấy.』

『──Đúng đúng. Thế nên là…… vào bụi cây đằng kia làm chuyện vui vẻ đi?』

Hội trưởng cười trừ cho qua chuyện, rồi sắc bén quan sát phía bụi cây.

──Chỉ chút nữa thôi là quân đội ẩn nấp ở kia sẽ bắt đầu vây bắt du kích nhỉ. Mình cũng sắp phải rời khỏi chỗ này──.

Ngay khoảnh khắc Hội trưởng nghĩ vậy……

──Đoàng!

Tiếng súng vang lên, máu bắn ra từ vai một tên du kích đứng gần Hội trưởng.

『Cái…… Sai thời điểm rồi!!』

Khi Hội trưởng hét lên thì ánh mắt của đám du kích đã thay đổi. Kẻ móc súng trong người ra quan sát xung quanh, kẻ chạy đi tìm chỗ ẩn nấp, và──.

『Con khốn…… Mày gài bẫy bọn tao hả!?』

『Áááá!』

Hội trưởng đã bị du kích tóm được!

『『Chết tiệt……!』』

Để phối hợp với truyện sex của Taketo, các vệ sĩ đã tạm thời nhường vị trí bên cạnh Hội trưởng cho du kích nên giờ chỉ biết nghiến răng cay cú.

Trong lúc đó, quân đội ẩn nấp trong bụi cây gần đó đồng loạt lao ra để bắt giữ du kích.

『──Con ả này thế nào cũng được sao!?』

Tên du kích bắt giữ Hội trưởng làm con tin hét lên như máu dồn lên não. Tuy nhiên quân đội không có dấu hiệu dừng lại, tên du kích tuyệt vọng dùng Hội trưởng làm bia đỡ đạn và bắt đầu xung phong.

『『Tiểu thư!』』

Rơi vào tình huống mà chỉ một khoảnh khắc phán đoán sai lầm cũng ảnh hưởng đến tính mạng Hội trưởng, các vệ sĩ hành động nhanh chóng. Blade rút từ trong người ra một vũ khí có lưỡi răng cưa gọi là Sword Breaker, ném về phía tên du kích. Rocky chạy lao ra định dùng thân mình làm bia chắn để bảo vệ Hội trưởng khỏi hỏa lực của quân đội. Nhưng, làm sao có thể thắng được tốc độ của đạn súng.

──Đoàng!

Viên đạn hung hiểm do ai đó bắn bừa bãi bay thẳng về phía Hội trưởng.

『──Vùng đất đẫm máu này, một ngày nào đó sẽ ngát hương hoa……!!』

Chẳng hiểu sao, tên du kích lại đẩy mạnh Hội trưởng ngã xuống đất. Dáng vẻ đó trông như thể hắn đang cố bảo vệ cô gái mà hắn từng dùng làm bia đỡ đạn khỏi viên đạn hung hiểm. Tuy nhiên──.

Phập!!!

Viên đạn hung hiểm đã trúng vào ngực trái của Hội trưởng!

『Hự……!』

Nằm sấp trên mặt đất, Hội trưởng hướng mắt về phía trại tị nạn ở đằng xa.

……Hỏng bét rồi nhỉ. Nhưng nếu gia đình các em học sinh vẫn bình an…… thì ta……

Nghĩ đến đó, ý thức của Hội trưởng chìm vào bóng tối.

…………………………………………………………………………………………………………。

Trong cơn mơ màng, mùi thuốc sát trùng xộc vào mũi Hội trưởng. Lắng tai nghe, có tiếng ai đó đang khóc nức nở. Giọng cao vút. Giọng như trẻ con. Giọng nói quen thuộc của các em học sinh……

──Bật dậy!!

Nhận ra mình còn sống, Hội trưởng vội vàng bật dậy. Nhìn quanh để xác nhận tình hình, cô biết mình đang nằm trên giường bệnh viện. Và xung quanh Hội trưởng…… là những học sinh có vẻ như vừa khóc nức nở ban nãy.

『Các em……』

Nghe tiếng Hội trưởng, lũ trẻ ngạc nhiên đến mức không thốt nên lời khi thấy cô đột ngột tỉnh dậy.

Nhưng sau một thoáng ngỡ ngàng, lũ trẻ bắt đầu òa lên như vỡ đê.

『S, Sensei ngực bự! Cô sống rồi!!』

『Nữ vương Sensei không thể chết được đâu mà~!!』

Lũ trẻ vừa la hét vui sướng với những vệt nước mắt còn trên mặt, vừa không ngần ngại ôm chầm lấy Hội trưởng.

『Khoan…… Các em bình tĩnh nào! V, vết thương vẫn còn…… Đau!!』

Hội trưởng ôm ngực, rên lên tại chỗ. Thấy vậy, lũ trẻ vội vàng buông Hội trưởng ra, nhìn cô đầy lo lắng: 『Sensei xin lỗi cô ạ!!』.

『Kh, không sao đâu. Cô mới là người phải xin lỗi vì làm các em lo lắng. Gia đình các em vẫn bình an chứ?』

『Vâng! Nhờ Sensei mà mọi người trong trại đều bình an ạ!!』

『Sensei, cảm ơn cô!!』

『Vậy à. Tốt quá rồi nhỉ.』

Hội trưởng mỉm cười an tâm, rồi giờ mới kiểm tra vết thương của mình. Có vẻ như chỉ có phần ngực là bị băng bó. Bộ ngực tuyệt phẩm chưa từng cho đàn ông thấy của mình……

『Sẹo…… liệu có còn không nhỉ……』

Hội trưởng khẽ thốt lên để lũ trẻ không nhận ra, rồi nhẹ nhàng đưa tay lên ngực mình.

『『──Tiểu thư!!』』

Đột nhiên, tiếng hét lớn vang lên trong phòng bệnh.

Hội trưởng nhìn về phía phát ra tiếng nói, thấy hai vệ sĩ đang chạy tới chỗ mình.

『Không bảo vệ được Tiểu thư, vô cùng xin lỗi!!』

Rocky cao giọng, cúi đầu thật sâu.

『Chúng tôi sẵn sàng chịu mọi hình phạt!!』

Blade cũng cao giọng, cúi đầu thật sâu.

『Hai người vất vả rồi. Vết thương này là trách nhiệm của ta vì đã không ngăn chặn được việc nổ súng bừa bãi của quân đội trong kế hoạch ban đầu. Hai người không có lỗi. Từ giờ hãy tiếp tục phụng sự ta như mọi khi nhé.』

『『Tiểu thư……』』

Hai vệ sĩ nói như nghẹn ngào, nhìn Hội trưởng.

『Vậy trước hết, hãy giải thích tình hình đi.』

Nghe lời Hội trưởng, Rocky đáp 『Rõ!』 rồi nhanh chóng bắt đầu giải thích.

『Về phần du kích ở trại tị nạn, chúng tôi không để lọt lưới tên nào! Không có thiệt hại cho cư dân! Tiểu thư…… đã ngủ ở đây suốt ba ngày liền……』

『Ba ngày……』

Hội trưởng nhìn lớp băng quấn trên ngực, buột miệng nói.

『Tên du kích định dùng Tiểu thư làm bia đỡ đạn lao vào quân đội sau đó đã bị bắt giữ thành công. Có vẻ như hắn bị cảm hóa bởi một câu văn trong tiểu thuyết của Taketo Akutagawa, nên vào phút chót đã không thể dùng Tiểu thư làm bia đỡ đạn.』

『Câu văn…… của Taketo-san viết?』

『Đoạn "Nếu là cô ấy, chắc chắn sẽ nuôi dạy lũ trẻ trở nên trong sạch và đúng đắn, và một ngày nào đó sẽ lấp đầy vùng đất đẫm máu này bằng hương hoa thơm ngát như nước hoa của chính cô". Hắn đọc đoạn đó, và nghĩ rằng không được để Tiểu thư, hiện thân sống của nữ chính trong tiểu thuyết, phải chết.』

『Một tên du kích từng lấy máu rửa máu, mà lại làm chuyện đó sao……』

Hội trưởng lại một lần nữa ngạc nhiên trước sức mạnh của Taketo.

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ bệnh viện, như hướng về Nhật Bản xa xôi mà mở lời.

『Taketo-san…… Cậu là kiểu người lần đầu tiên ta thấy đấy. Một quý ông không biết đâu là đáy…… ta không ghét đâu.』

Vừa dứt lời, Hội trưởng định bước xuống giường như để củng cố quyết tâm.

『Ư……! T, ta cũng phải noi gương Taketo-san mới được.』

『Tiểu thư! Vẫn chưa được đâu ạ!!』

Rocky vươn tay định ngăn lại, nhưng Hội trưởng gạt tay hắn ra và đứng xuống sàn.

『Rocky! Hãy liệt kê những chức vụ hiện đang có địa vị nhưng dự kiến sẽ bị bãi bỏ khi quân đội thu nhỏ! Tất nhiên, hãy đưa vào danh sách những chức vụ khó bị nhận ra là sắp bãi bỏ! Blade, hãy đi truyền đạt lại với tên Tư lệnh lợn cống kia là "Hiện tại đang tìm kiếm công việc phù hợp với Tư lệnh, nên yêu cầu ngài khẩn trương hoàn thiện danh sách binh lính và danh sách vũ khí"!』

『Tiểu thư……』

Rocky nghe câu nói của Hội trưởng mà ngẩn người ra. Bởi lẽ câu nói đó hoàn toàn không thể tưởng tượng được từ cô của trước đây, người quá tự tin vào kế hoạch của mình mà không cân nhắc đến cảm xúc con người.

『Công việc phù hợp với Tư lệnh…… Ra là vậy, châm biếm sâu cay thế này truyền đạt lại cũng bõ công đấy.』

Blade cười nhếch mép, định rời đi.

『──Khoan, chờ chút đã. Còn một việc nữa nhờ ngươi──』

Hội trưởng gọi Blade lại, dặn dò ngắn gọn điều gì đó. Rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ bệnh viện.

『Nhất định ta sẽ chiêu mộ cậu. Để cậu trở thành "Quân cờ" của ta, giúp sức cho ta.』

Trên đôi má của Hội trưởng vừa nói câu đó, thoáng ửng lên chút sắc hồng.

──Vài ngày sau tại Nhật Bản - Trước dinh thự Akutagawa──.

「……Cuối cùng cũng được cho phép ra ngoài……」

Tôi nói giọng chán chường, rồi vươn vai để lấy lại tinh thần. Hít một hơi thật sâu không khí bên ngoài đã lâu không gặp vào đầy phổi.

「Vẫn nóng nhưng mà…… quả nhiên bên ngoài vẫn thích thật.」

──Thực ra, tôi đã hẹn đi biển chơi với bạn bè vài ngày trước…… nhưng chẳng hiểu đầu đuôi thế nào mà hình như chỉ có mình tôi là không đi biển. Và đêm hôm đó, nghe nói tôi ôm chai rượu sake 1.8 lít ngủ say sưa trước cửa nhà. Nếu chỉ có vậy thì còn đỡ, nhưng mà……

「Xui xẻo thế nào lại ngủ trong tình trạng bao cao su vương vãi khắp nơi……」

Bố mẹ nhìn thấy cảnh đó liền dựng tôi dậy ngay tại chỗ, mắng té tát nào là 「Taketo! Con đã làm cái trò gì thế này!?」 hay 「Chắc chắn là tại làm tác giả truyện sex rồi! Mẹ không chịu nổi nữa!!」. Có vẻ bố mẹ nghĩ rằng tôi dù chưa đủ tuổi nhưng đã uống rượu say bét nhè, định giở trò với con gái nhà người ta nên bị ném bao cao su vào mặt.

「……Mà khổ nỗi tôi cũng chẳng có ký ức gì nên không phủ nhận được mới đau……」

Vì thế mà mấy ngày nay tôi bị cấm túc.

「Ký tên vào giấy cam kết cai rượu mới được ra ngoài…… Mà có nhớ là đã uống đâu chứ……」

Cướp đi cả ký ức đã uống…… Rượu thật đáng sợ!!

Tôi thở dài, rồi suy nghĩ về giấc mơ có lẽ tôi đã thấy trong cơn say.

Thiếu nữ giống như Nữ vương đeo mặt nạ bướm. Những người nước ngoài đeo mặt nạ trắng. Rồi súng tiểu liên, xe tăng các kiểu──.

「Là mơ thôi, nhỉ. Nghĩ kiểu gì cũng là……」

Vừa nói, tôi vừa nhớ về Giáo quan. Dáng vẻ hoảng hốt giành lại tấm ảnh học sinh khi bị tôi nhặt được……

「Nghĩ kỹ thì Giáo quan cũng có nét dễ thương đấy chứ. Hy vọng gia đình các em học sinh được cứu.」

Tôi lẩm bẩm rồi cười tiếp lời: 「Mà là chuyện trong mơ thôi」.

「Hôm nay mọi người đi học thêm hết rồi…… Chẳng có bạn chơi cùng nữa. Mình cũng không thể cứ viết tiểu thuyết mãi được, chắc phải học thi thôi nhỉ.」

Đang rầu rĩ than thở thì tôi thấy một phong bì lớn thò ra từ hòm thư nhà mình.

「……Gì đây?」

Lấy ra xem thì là phong bì gửi cho tôi. Xé niêm phong xem bên trong──.

『Giới thiệu Học viện Inspiration』

「……Sao lại có thứ này? Mình đâu nhớ là có yêu cầu gửi tờ rơi giới thiệu trường cấp ba đâu……」

──Học viện Inspiration (Học viện Sen). Một ngôi trường tôi cũng từng nghe đồn đại. Một trường tư thục siêu nổi tiếng theo một nghĩa nào đó, nơi chỉ cho phép những người xứng đáng được gọi là "thiên tài" nhập học.

「……Ủa? Dòng này…… là chữ viết tay của ai đó à??」

Trên bìa tờ rơi có ghi dòng chữ bằng nét chữ con gái: 「Đang chờ đợi tài năng của bạn」.

「"Tài năng của bạn"…… Không lẽ chỗ này, tài năng tiểu thuyết khiêu dâm cũng được thi vào sao!? Nhưng mà, đến mức gửi tờ rơi cho mình dù không yêu cầu…… thì chắc là được nhỉ……」

Tôi vừa nói, vừa cảm thấy trái tim đập rộn ràng không hiểu vì sao.

「Học viện Inspiration sao…… Nếu nhập học thì sẽ có những chuyện gì nhỉ? Nghe nói có thiên tài ở nhiều lĩnh vực khác nhau…… liệu có vui không ta?」

Vừa nói, trí tưởng tượng của tôi càng lúc càng bay xa.

「Có những thiên tài như thế nào nhỉ. Chắc cũng có người học giỏi…… nhưng mà có thiên tài huấn luyện thú dữ hay thiên tài siêu trộm ở đó cũng chẳng lạ──」

Trong lúc tôi đang phồng mũi mong chờ cuộc sống cấp ba chưa biết đến, một mùi hương hoa cỏ thơm ngát bay ra từ tờ rơi. Giống hệt mùi hương nước hoa thơm ngát mà cô gái tôi gặp trong mơ đã dùng……

「──Nhắc mới nhớ, trong mơ mình thiết lập Giáo quan là thiên tài gì nhỉ? Người đàn ông đi cùng có nói 『Tiểu thư là người có tài năng』 mà…… thiên tài về cái gì đó nhỉ?」

Tuy nhiên, có nghĩ mãi tôi cũng không biết tài năng của cô bé đó là gì. Tôi cười sự tùy tiện trong giấc mơ của mình, rồi nhìn lại tờ rơi lần nữa.

「Nhưng mà, nếu đến Học viện Inspiration thì sẽ được gặp nhiều thiên tài…… biết đâu cũng gặp được thiên tài giống cô bé đó.」

……Và rồi thời gian trôi qua, quay trở lại phòng học Lớp 1-0……

Đắm chìm trong ký ức về Taketo, Hội trưởng khẽ mỉm cười có chút vui vẻ.

──Cậu là kiểu người lần đầu tiên ta thấy đấy. Một quý ông không biết đâu là đáy…… ta không ghét đâu.

Đó là câu nói Hội trưởng đã nói khi vừa tái ngộ Taketo tại Học viện Inspiration.

「Người ấy chẳng thay đổi gì cả. Vẫn là…… một quý ông không biết đâu là đáy như xưa.」

Cô vừa nói, vừa nhìn chằm chằm vào chỗ ngồi của Taketo.

「Taketo-san. Ta thực sự rất vui khi nghe tin cậu nhập học vào Học viện Inspiration đấy, biết không? Nhưng mà…… chuyện xưa không thể nói ra được. Ai đời lại đi nói 『Ta chính là "Giáo quan" đã bắt cóc cậu ngày xưa đây』 được chứ……」

Hội trưởng cười khổ, rồi đưa tay lên ngực trái qua lớp áo. Chạm vào vết đạn cũ khi bắt giữ du kích ngày đó.

「Không ngờ tên du kích dùng ta làm bia đỡ đạn lại quay ngoắt sang cứu ta…… Truyện sex của Taketo-san ẩn chứa khả năng vô hạn nhỉ. Rất xứng đáng làm "Quân cờ" thúc đẩy Kế hoạch Hòa bình Thế giới của ta.」

──"Quân cờ", đối với Hội trưởng có nghĩa là sự tồn tại cần phải ở bên cạnh mình. Từ phía cô ấy, đó là từ ngữ tương đương với lời khen ngợi cao nhất.

「Hoạt động đưa tin của Hội Đồng Hảo Báo Chí chỉ là giai đoạn đầu của Kế hoạch Hòa bình Thế giới. Giờ đây khi Lớp 1-0 vốn được giấu làm phòng câu lạc bộ đã vén màn bí mật, kế hoạch đã bước sang giai đoạn tiếp theo rồi……」

Đúng lúc đó, một cô gái có mái tóc cắt ngang vai trông hoạt bát bước vào phòng học. Là Katsuyo.

「Ủa, Hội trưởng đã đến trường rồi sao. Lớp 1-0 có thêm người nên nhiệt huyết nhỉ?」

「──Thật luôn. Hội trưởng, sớm thế.」

Theo sau Katsuyo, Taketo cũng bước vào phòng học. Cậu nhìn chằm chằm Hội trưởng với khuôn mặt vẫn còn vương nét ngây thơ thời trung học.

……Taketo-san. Ta thực sự rất mừng vì được gặp lại cậu……

Như để lấp liếm trái tim đang đập mạnh, Hội trưởng cao giọng đầy khí thế.

「Taketo-san! Với tư cách là "Quân cờ" của ta, từ giờ cậu hãy làm việc hết mình cho ta đấy!!」

「Đ, đột nhiên sao thế!?」

「Chẳng đột nhiên gì cả! Chuyện Taketo-san là "Quân cờ" của ta, ta đã quyết định từ lâu lắm rồi!」

「Hội trưởng…… lại âm mưu chuyện gì à?」

Nhìn Taketo đang nhăn nhó nói, Hội trưởng thầm trả lời trong lòng.

──Cũng chẳng phải "lại" gì đâu, kế hoạch của ta đã chuyển động từ khi Taketo-san còn học trung học rồi kia. Khi thế giới trở nên hòa bình, và ta với Taketo-san trở thành mối quan hệ có thể nói hết mọi chuyện không giấu giếm gì…… lúc đó ta sẽ quyết tâm kể lại chuyện mùa hè năm lớp tám ấy. Thế nên──.

「Nè, Taketo-san. Trò đùa tinh nghịch ngày xưa của ta…… hãy cười xòa mà tha thứ nhé?」

Lời nói đó được truyền tải bằng một cử chỉ đáng yêu hiếm thấy ở cô, như đang làm nũng, như đang vòi vĩnh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!