Tập 01: Chào mừng đến với Học viện Thiên tài!
Chương 08 Hãy dùng sức mạnh của mọi người để chiến thắng trận quyết định!
0 Bình luận - Độ dài: 15,477 từ - Cập nhật:
8Hãy dùng sức mạnh của mọi người để chiến thắng trận quyết định!
Khi tôi đến trường, Ran đã ngồi vào chỗ của mình. Vừa thấy tôi, cô ấy lẩm bẩm 「Trưa nay ở phòng máy nhé」 rồi gục mặt xuống bàn ngủ thiếp đi. Hôm nay là thứ Hai. Có vẻ như hai ngày nghỉ cuối tuần sau vòng ba vẫn chưa đủ để cô ấy hồi phục sau những tổn thương từ đại hội. Tuy nhiên, tôi cũng không rõ những tổn thương đó là về thể xác hay tinh thần nữa……
Bất chợt, một chiếc quần jean chắn ngang tầm mắt tôi đang hướng về phía Ran. Ngẩng mặt lên, tôi bắt gặp một ánh mắt sắc lẹm như đang trừng trừng nhìn mình. Là Raika. Nghĩ kỹ thì hôm nay là ngày đi học đầu tiên của cô ấy sau khi hết hạn đình chỉ.
「Nghe nói cậu đã bắt tên dẫn chương trình xấc xược đó phải cúi đầu nhỉ.」
「Xấc xược gì chứ, dù sao người ta cũng là tiền bối mà……」
「Lỡ mất một cơ hội bấm máy rồi. Tôi rất mong chờ những bức ảnh xấu xí tiếp theo đấy.」
Cô ấy chỉ nói vậy rồi quay lưng lại với tôi, bước về chỗ ngồi của mình. Trong khi tôi còn đang ngẩn người nhìn theo, thì ngay trước khi ngồi xuống, cô ấy mở miệng như thể đang nói một mình.
「──Chậc. Với lại một chuyện nữa. Chỉ lần này tôi xin lỗi.」
Đó là một giọng nói nhỏ đến mức tôi tự hỏi việc mình nghe được có phải là kỳ tích hay không. Hay đúng hơn là nếu tôi không nghe thấy thì cô ấy định làm thế nào?
Raika ngồi xuống ghế, quay mặt về phía cửa sổ với vẻ bối rối, những ngón tay mân mê chiếc máy ảnh đặt trên bàn.
Ngay trước khi giờ sinh hoạt buổi sáng bắt đầu, Ritsu cuối cùng cũng đến lớp. Cậu ấy nhìn Ran đang ngủ say sưa và cười khổ. Tiếp đó, cô Aki bước vào cửa với tâm trạng cực kỳ vui vẻ.
「Chắc các em đều biết rồi, Đại hội Định hướng hiện tại tất cả các lớp đang cạnh tranh nhau với số điểm tuyệt đối là 100. Cô cũng đã từng cảm thấy khá lép vế trong phòng giáo viên cho đến tận vòng hai, nhưng Taketo-kun, Ritsu-kun, Ran-san. Các em đã làm rất tốt.」
Không ai bảo ai, tiếng vỗ tay vang lên rào rào. Số tiền vốn của tôi đã được nhân lên hàng trăm lần nhờ Ritsu và Ran, nên được khen ngợi lại thế này khiến tôi thấy hơi xấu hổ. Ran vẫn ngủ li bì giữa tràng pháo tay nồng nhiệt, nhưng chẳng ai nỡ trách móc cả.
Sáng nay chỉ có các tiết học bình thường, trong chốc lát, tôi có ảo giác như đây là một trường cấp ba bình thường vậy. Nghĩ kỹ lại thì những ngày tháng bận rộn tuần trước có gì đó xa rời thực tế, việc chúng tôi từng sở hữu khối tài sản hơn mười triệu yên trong một thời gian ngắn cứ như chuyện đùa.
Sau khi chuông nghỉ trưa vang lên, Ran vẫn không nhúc nhích một lúc lâu, nhưng khi tôi hỏi Ritsu về việc xử lý cổ phiếu, cô ấy như phản ứng lại, bật dậy và hướng đôi mắt ngái ngủ về phía này.
「……Nhanh chóng giải thoát khỏi cơn ác mộng đó đi.」
Tôi và Ritsu đi theo Ran, người đang bước đi lảo đảo, hướng về phòng máy tính.
Khi vào trong, Ritsu và Ran chẳng hiểu sao cứ đứng trước cửa mà không chịu di chuyển.
「Hai người sao vậy?」
「Được rồi, cậu mau dọn dẹp hậu quả đi.」
「Nhưng tớ không rành cách thao tác lắm…… Ritsu làm đi.」
「Tôi xin kiếu. Thật lòng là tôi còn chẳng muốn ở cái chỗ này. Tôi muốn xóa sạch ký ức về vòng ba về phương trời xa xăm càng sớm càng tốt.」
「Tôi cũng thế thôi. Trong đám này Taketo có vẻ là đứa thần kinh thô nhất, đừng có lải nhải nữa mà xử lý chương trình đi.」
「Tớ cũng khá sốc vì để tuột mất số tiền lớn như thế mà──」
「Được rồi làm đi! Tôi sẽ hướng dẫn hết!」
Bị áp đảo bởi thái độ dữ dằn của Ran, rốt cuộc tôi phải là người dọn dẹp tàn cuộc. Tôi làm theo các thao tác cô ấy đọc thuộc lòng để hoàn tất mọi thứ và xóa bỏ chương trình.
「Số tiền còn lại…… tớ thực sự được nhận hết sao?」
「Tôi mệt mỏi với việc tranh cãi chia chác rồi. Nếu nhất định muốn chia thì Taketo và Ritsu cứ tự nhiên.」
「Tôi cũng không cần đâu. Số tiền cũng chẳng đáng là bao, giao cho Taketo đấy.」
「Nhưng thế thì ngại với hai người lắm, nếu có cách nào tốt hơn──」
「Tôi không muốn dính líu đến cổ phiếu nữa!」
「Đừng gợi lại sai lầm nữa!」
「X, xin lỗi.」
Bị hai người họ trách móc khiến tôi lỡ miệng xin lỗi. Dẫu vậy, đây là số tiền có được nhờ sự hợp tác của mọi người. Tôi nghĩ sẽ giữ lại cho đến khi nào cần dùng cho cả nhóm.
Rời phòng máy, ba chúng tôi đi đến nhà ăn. Có lẽ vì đã qua giờ cao điểm nên bên trong khá vắng.
Khi chúng tôi nhận đồ ăn và ngồi xuống, một nhóm đang tụ tập ở đằng xa bước về phía chúng tôi. Nhìn kỹ thì đều là bạn cùng lớp, cả nam lẫn nữ đều đi cùng nhau.
「Kể chi tiết xem các cậu đã thắng vòng ba thế nào đi.」
「Tiền bối dẫn chương trình đã cắt ngang giữa chừng mà. Bọn này tò mò suốt.」
「Chỉ có ba người mà thắng được thì ghê thật đấy. Vòng bốn nhớ gọi cả bọn này nữa nhé.」
「Tất nhiên là cả bọn này nữa.」
Ra là vậy. Mọi người đã làm hòa đàng hoàng rồi. Tôi bất giác mỉm cười, nhìn sang Ritsu và Ran. Ritsu nhún vai, còn Ran có lẽ nhớ lại những gì mình đã làm ở vòng một nên quay mặt đi, lẩm bẩm 「Xin lỗi nhé」 chẳng hướng về ai cụ thể. Tuy nhiên, các bạn nam có vẻ không còn để tâm đến chuyện Ran làm nữa, họ đang hào hứng hỏi cô ấy về lập trình. Các bạn nữ cũng tranh thủ hỏi chuyện Ritsu, tiện thể nhìn dao và nĩa riêng của cậu ấy rồi chốt luôn lời hứa sẽ học phép xã giao trên bàn ăn vào dịp tới.
Chắc chắn đây mới là hình dáng thực sự của lớp học. Cuộc sống học đường bình thường mà tôi hằng ao ước…… Để đi từ những mâu thuẫn đến được đây, chúng tôi đã phải đi đường vòng hơi xa. Nhưng thôi, được rồi. Kết quả là không chỉ đám con trai mà cả đám con gái cũng chấp nhận một tác giả khiêu dâm như tôi như một lẽ đương nhiên.
Đang cười nói vui vẻ với mọi người, tôi nhìn thấy Narukara-san đang ngồi ăn cơm một mình ở góc bàn. Lớp đã làm hòa rồi, tôi nghĩ nhân cơ hội này để cô ấy hòa nhập thì tốt biết mấy, nên định gọi.
──Fukune, không thể làm cùng ai được đâu mà!
Tiếng hét chói tai cực lớn của cô ấy lướt qua tâm trí tôi. Tôi khựng lại khi định cất tiếng, chỉ biết đứng nhìn Narukara-san.
「Này, bọn con trai bảo muốn đọc tiểu thuyết của cậu kìa.」
Bị Ran huých nhẹ, tôi hoàn hồn lại, thấy đám con trai đang vây quanh mình.
「Không phải truyện 18+ đâu nên mọi người cũng đọc được. Bút danh thì cách đọc giống tên thật, nhưng tên là Trúc Nhân (người trúc)──」
Vừa nói chuyện, tôi vừa liếc nhìn về phía Narukara-san. Cô ấy vẫn tiếp tục lẳng lặng ăn cơm, mặc kệ sự náo nhiệt ở phía này.
Nhưng mà, nếu thực sự thích cô độc, thì cô ấy lẽ ra không nên đến học viện này mới phải.
Tiết học buổi chiều kết thúc, giờ sinh hoạt cuối ngày bắt đầu. Ngay khi cô Aki định thông báo các vấn đề cần thiết, từ loa phát thanh của trường vang lên giọng nói vô tư và hơi đớt của một cô gái.
『Các em học sinh năm nhất ơiii~, để các em đợi lâu rồi♪ Vòng cuối cùng của Đại hội Định hướng đối kháng giữa các lớp, cuối cùng đề bài đã được quyết định rồi đâyyy. Bây giờ tập trung ở nhà thể chất nhé~. Tất nhiên là, miễn thắc mắc nha☆』
Nghĩ thế nào thì đó cũng là thông báo của Senpai Botan. Cuối cùng trận chiến cuối cùng cũng bắt đầu sao.
「Lần này tôi muốn nhàn hạ cơ.」
Ran ngồi bên trái tôi càu nhàu.
「Còn tùy vào đề bài nữa. Nhờ lớp đã đoàn kết lại nên phạm vi lựa chọn cũng rộng hơn rồi.」
Ritsu ngồi bên phải lẩm bẩm.
Nhìn quanh lớp, mọi người đều im lặng bắt đầu đứng dậy. Không còn là những cử động uể oải như trước nữa. Họ mang ánh mắt nghiêm túc, sẵn sàng bước vào cuộc chiến.
「Đã đến nước này rồi thì thắng thôi chứ nhỉ. Sự kiện thú vị thế này, khó mà thấy ở các trường khác lắm.」
Ritsu vỗ vai tôi rồi đứng dậy, bắt đầu bước về phía nhà thể chất. Tôi cũng rời khỏi chỗ ngồi, đi theo sau mọi người.
Khi đến nhà thể chất, trên sân khấu đã có mặt Senpai Botan và Senpai Meguru.
「Xin lỗi nhé~. Chị cứ mải nghĩ ngợi nhiều thứ để không thất lễ với các em năm nhất, thế là sang tuần mới mất tiêu☆」
「Có vẻ chị đã giấu em và trăn trở dữ lắm, nhưng rốt cuộc quyết định là gì vậy?」
「Ưm~. Có vẻ mọi người tập trung đông đủ rồi, chị cũng sẽ bắt chước Hiệu trưởng Suiboku vẽ một phát, chờ xíu nhé~」
「Này đám năm nhất! Nhà giả kim của trường ta, hay còn gọi là Senpai Botan sẽ đích thân vẽ đấy, hãy xem cho kỹ vào!」
「Meguru-chan. Không được nói về nghệ thuật như thế chứ~」
「A, xin lỗi. Em không có khiếu hội họa cho lắm.」
「Meguru-chan chỉ nhìn tranh của chị khi giao dịch thôi mà~」
「Nhiệm vụ của em là hộ tống cái vali chứa đầy những xấp tiền sắp bung ra mà lị!」
「Hộ tống chị mới đúng chứ.」
「Haha. Em vụng ăn nói quá.」
Senpai Botan có vẻ là một người rất có tiếng tăm trong lĩnh vực hội họa. Đã ở học viện này thì đương nhiên là thiên tài rồi, nhưng qua cuộc nói chuyện vừa rồi, có vẻ số tiền chúng tôi vất vả kiếm được ở vòng ba cũng trở nên lu mờ trước Senpai Botan.
Senpai Botan mang một cái hộp bánh kẹo lớn từ cánh gà sân khấu ra, mở nắp và lấy dụng cụ từ bên trong. Ngoài màu vẽ và cọ, còn có cả khay nhựa dùng để đóng gói bánh kẹo. Chị ấy đổ một loạt màu vẽ vào các ô lõm đựng bánh trên khay nhựa, đặt sang một bên làm bảng pha màu rồi bắt đầu vẽ gì đó lên tờ giấy lớn trải trên sàn sân khấu. Senpai Meguru bảo hãy xem cho kỹ, nhưng từ vị trí này chẳng thấy được chị ấy đang vẽ cái gì. Chẳng có việc gì làm, chúng tôi bị bắt chờ đợi suốt cả tiếng đồng hồ.
Cuối cùng bức tranh của Senpai Botan cũng hoàn thành và được kéo lên bằng dây cáp, trên đó vẽ một vườn hoa lòe loẹt và xấu tệ đến mức có thể nhầm là tranh nguệch ngoạc của trẻ mẫu giáo.
……Nghệ thuật, thật không hiểu nổi.
Nhìn kỹ thì những cánh hoa bay lên đang tạo thành những chữ cái nào đó.
『Hợp xướng Tài năng』
Một đề bài vừa như hiểu vừa như không hiểu.
「Cuối cùng là hợp xướng đúng chất học sinh nhé~. Hãy kết hợp sức mạnh của mọi người và trình diễn một bài hát thật tuyệt vời nha~♪」
Tóm lại hình như chỉ là hợp xướng thôi. Nghĩ đến việc tốn gần một tiếng đồng hồ vô ích chỉ để biết cái đề bài này, tôi bỗng thấy biết ơn ông hiệu trưởng viết thư pháp nhoay nhoáy ghê gớm.
「Đối với Senpai Botan thì đây là một đề bài không có ác ý nhỉ.」
「Chủ đề của đại hội lần này là 『Hòa』 mà lị~」
「Nhân tiện về bức tranh này, chắc không cần nữa đâu nhỉ, em lấy được không?」
「Được thôi, nhưng đừng có để ngày mai nó xuất hiện trên sàn đấu giá đấy nhé.」
「Không sao đâu ạ. Em sẽ coi nó là gia bảo đến tuần sau…… à nhầm, đến kiếp sau!」
Senpai Meguru thấy chúng tôi còn chưa về mà đã tháo ngay bức tranh khỏi dây cáp, trải xuống sàn và đang đau đầu xem mang về kiểu gì.
「Nhân tiện thì em hiểu nghĩa chữ Hợp xướng rồi, nhưng chữ Tài năng có thừa không ạ?」
「Không được để ý tiểu tiết đâu nha~」
「Nhưng chị vẽ to tướng đầy ẩn ý thế kia mà, khi thưởng thức cũng có người để ý đến ý đồ sáng tác chứ, để tham khảo thì──」
「Meguru-cha~n. Nói nhiều quá đấy~. Định phá hỏng kế hoạch của chị hả~?」
Ánh mắt của Senpai Botan lóe lên tia lạnh lẽo. Khác hẳn với bầu không khí cô gái ngây thơ thường ngày, một ánh mắt lạnh thấu xương……
Ra là vậy. Nghĩ kỹ thì đó là điều đương nhiên. Các tiền bối của học viện này đời nào lại thỏa mãn nếu chỉ đơn giản là hát hợp xướng. Nghĩa là hợp xướng bằng tài năng sao.
「Này, đám năm nhất kia. Cố gắng hợp xướng nhé. Hợp xướng!」
Sự lấp liếm tuyệt vọng của Senpai Meguru giờ đã quá muộn rồi.
Trận quyết đấu sẽ diễn ra sau một tuần. Tức là vào thứ Hai tới. Dù là hợp xướng bình thường thì cũng phải cho thêm chút thời gian luyện tập chứ.
Khi trở lại lớp, cô Aki bắt đầu cuộc họp chiến lược cho đại hội.
「Học viện này không có lớp trưởng…… nên chúng ta hãy quyết định người đại diện để thống nhất lớp trước đã.」
Vừa nghe dứt lời, Ritsu đã lên tiếng.
「Em nghĩ Taketo-kun là hợp nhất.」
「Hả? Tớ!? Chờ chú──」
「Em cũng nghĩ Taketo-kun được đấy.」
Tiếp lời Ritsu, đến cả Ran cũng nói ra điều không tưởng.
Là cái chiêu này hả? Tạm thời cứ đề cử đại ai đó để thoát thân hả?
「Tớ mà làm đại diện lớp thì──」
「Tại cậu là người hăng hái nhất với đại hội còn gì. Bọn tôi cũng đâu có rảnh, quyết định vậy nhé.」
「Thì đúng là tớ muốn vô địch, nhưng tớ làm sao mà lãnh đạo cái lớp này được!」
「Ritsu cũng đề cử cậu rồi, quyết định theo đa số.」
Tôi nhìn Ritsu với ánh mắt oán trách, cậu ta vội vàng mở miệng.
「Tớ thực sự nghĩ Taketo làm tốt nên mới đề cử mà. Vòng ba chẳng phải nhờ Taketo tập hợp bọn tớ lại nên mới thắng sao.」
「Cứ nói thẳng là do phiền phức đi. Đúng là ngụy biện giỏi thật. Cậu cũng dùng cái đó để chứng minh mệnh đề hả.」
「Này, Ran! Đừng có đánh đồng tôi với cô! Tôi thực lòng──」
「Tớ đúng là ngốc khi tin Ritsu. Lúc bị Senpai Meguru cười nhạo vì bị cảnh sát bắt, tớ đã thực sự vui khi cậu bênh vực tớ đấy.」
「Taketo…… Cậu……」
「Tớ đã suýt khóc vì nghĩ rằng gặp được Ritsu thật tốt biết bao……」
「Đồ ngốc. Đừng có nói ở chỗ này. Xấu hổ chết đi được.」
「Bị đứa bạn định hãm hại mình nói thế, đúng là xấu hổ thật. Với tư cách con người.」
「Ran! Tôi đã bảo tôi với cô khác nhau rồi mà!」
Hai người lại bắt đầu cãi nhau như mọi khi, tình hình trở nên không thể kiểm soát.
「……Hơi lo lắng một chút, nhưng nhờ Taketo-kun làm nhé.」
Đến cả cô Aki cũng nói ra điều không tưởng.
「Cô nghĩ cái gì vậy!? Chắc chắn là không được rồi!」
「……Thế em có hứa là không chạy theo con đường tội phạm đồi trụy nữa không?」
「Em không làm đâu!」
「Vậy quyết định nhé.」
「Tại sao lại thành ra thế ạ!? Cô nhìn người mà nhờ vả đi chứ!」
「Tại mọi người đều bận rộn mà, có sao đâu. Cô đã đến tận đồn cảnh sát đón em dù là ngày nghỉ đấy…… em nhớ không? Nghe lời cô giáo một lần thì cũng không bị quả báo đâu.」
「Cái đó thì……」
Gian xảo. Lôi chuyện đó ra thì tôi cãi lại thế nào được.
Trong lúc tôi đang cố vắt óc tìm cớ thoái thác, những giọng nói đầy vẻ hả hê vang lên khắp phòng học.
「Mau bắt đầu thảo luận đi chứ, đại diện Taketo.」
「Người hoạt động chuyên nghiệp đúng là khác bọt nhỉ. Ghê thật, ghê thật.」
「Nếu là Taketo-kun thì sẽ tự mình nhận mấy vai bẩn thỉu nhỉ. Đáng kính ghê.」
「Nhân tiện thì mọi người không rảnh đâu, nên cậu biết mấy việc phiền phức ai sẽ làm rồi chứ?」
……Tưởng rằng trưa nay cuối cùng cũng thân thiết được với nhau, thế mà mọi người trở mặt nhanh thật đấy.
「……Em làm là được chứ gì. Làm là được chứ gì!」
「Giỏi lắm.」
Nụ cười tuyệt đẹp của cô Aki hôm nay sao mà đáng ghét thế.
Khi đứng lên bục giảng, ánh mắt của những người bạn cùng lớp được gọi là "thiên tài" đâm chọc vào người tôi. Làm đại diện cho cái nhóm này đúng là hại tim. Vừa mới bị Ritsu và Ran cho thấy thực lực ở vòng ba, tôi đang chán ngán với sự tầm thường của bản thân. Thế mà lại phải làm đại diện lớp, đúng là một trò đùa tai hại.
Ritsu thấy tôi đứng chết trân, bèn ngừng cãi nhau với Ran và gọi với lên.
「Đầu tiên là tự giới thiệu đi. Cả lớp luôn đấy. Ngoài Ran ra thì chẳng ai nắm được hồ sơ của mọi người đâu.」
Câu nói đó làm tôi tỉnh lại. Tôi bắt đầu từ việc giới thiệu bản thân, rồi vừa nghe hồ sơ của các bạn cùng lớp vừa ghi chép tài năng của tất cả lên bảng trắng.
Khi màn tự giới thiệu kết thúc, có một điều đã sáng tỏ. Trong lớp này, người duy nhất có tài năng về âm nhạc là Narukara-san. Nhưng trường hợp của cô ấy là nhạc cụ. Đó không phải là tài năng có thể vận dụng trực tiếp vào hợp xướng.
Tôi thử hỏi mọi người xem có ý tưởng nào hay không, nhưng quả nhiên tình hình tệ đến mức này thì chẳng ai nghĩ ra được gì. Cuộc thảo luận được dời sang sau giờ học ngày mai, buổi đầu tiên giải tán.
Tôi ở lại lớp một mình, nhìn ngắm những tài năng của mọi người được ghi trên bảng trắng. Không kể đến Lớp 2 có Utae sở hữu tài năng ca hát, tôi không nghĩ Lớp 1 lại may mắn tập hợp được những tài năng phù hợp với hợp xướng như vậy. Chỉ có điều, Lớp 1 có Seiju. Có vẻ cậu ta đã nghĩ ra diệu kế gì đó rồi.
「Làm đại diện trong tình huống này, căng thật đấy……」
Câu nói chẳng hướng đến ai bị hút vào phòng học vắng lặng.
Mệt mỏi vì suy nghĩ, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, bỗng nghe thấy tiếng kèn clarinet vang lên. Chắc là Narukara-san đang chơi ở góc sân trong như mọi khi. Từ đây nhìn xuống sân trong rất rõ, nhưng bóng cây nơi Narukara-san chắc đang đứng bị những tán lá xanh che khuất nên không thấy được. Tôi chỉ tưởng tượng ra dáng vẻ cô ấy đang bận rộn di chuyển những ngón tay nhỏ nhắn, và lắng nghe âm thanh mộc mạc, ấm áp ấy.
Nếu có thể vận dụng cảm tính này vào hợp xướng thì chắc chắn sẽ thắng…… Dù nghĩ vậy, tôi vẫn buông tiếng thở dài trước thực tế rằng chỉ một cây kèn clarinet thì chẳng làm được gì.
Sáng hôm sau, tôi thử hỏi khéo Ritsu xem có nghĩ ra ý tưởng nào không khi cậu ấy vừa đến trường, nhưng quả nhiên là không. Trong lớp cũng chẳng thấy ai bàn tán về chuyện hợp xướng, buổi thảo luận sau giờ học xem chừng sẽ rất ảm đạm.
Đến giờ Thực hành Tiếng Anh, Seiju lập tức sán lại gần, mặc kệ vẻ âu sầu của tôi.
「Chà chà, vòng ba ngoạn mục lắm. Tôi không ngờ các cậu lại khiêu chiến với số lượng tinh nhuệ ít ỏi như vậy đấy.」
「Tại nội bộ lớp lục đục thôi. Không còn cách nào khác.」
「Tệ thật…… Dùng thì quá khứ nghĩa là đã hòa giải rồi nhỉ. Tình cờ gặp được những người bạn học ở ngôi trường trên núi thế này, mà cứ bất hòa mãi thì buồn lắm.」
「Cũng bắt đầu nhận ra những kẻ không hợp tính rồi.」
「Ây dà, đáng sợ quá nha. Các nhà văn thường khó tính mà lị. Về điểm đó thì Taketo-san có vẻ được lòng người, chắc đã thống nhất lớp và đưa ra bí kíp cho trận quyết chiến rồi chứ?」
「Chuyện hôm qua mới bàn hôm nay sao quyết được. Seiju lại đang âm thầm chuẩn bị gì đó ở hậu trường đúng không.」
「Hậu trường gì chứ, nghe xấu xa quá. Lần này đề bài là hợp xướng, nên có tập luyện thì dù không muốn cũng sẽ lộ bài nhau thôi. Không giấu được đâu.」
「Cũng phải nhỉ. Vậy thì cứ coi như niềm vui chờ đến lúc lộ tẩy nhé.」
「Lạnh lùng ghê. Quả nhiên Taketo-san là một người không dễ chơi. Cố tình để bị cảnh sát bắt, giả vờ kiếm tiền thất bại, rồi lén lút chơi cổ phiếu cơ mà.」
「Có thằng nào thích bị cảnh sát bắt chứ!」
「Cậu lại khiêm tốn rồi. Lớp tôi mà có một võ sĩ như Taketo-san thì kết quả đã khác…… Tôi cũng rất mong chờ tiết mục lần này của các cậu đấy. Tuy nhiên, riêng Lớp 2 thì nghĩ kiểu gì cũng chỉ có một phương án thôi nhỉ.」
Seiju nhìn về nhóm nữ sinh ở góc lớp. Ở đó có Utae đang đeo khẩu trang. Không may là cô ấy lại bị cảm đúng vào lúc này. Nhưng nghĩ đến việc còn gần một tuần nữa mới đến trận quyết đấu, chắc chắn đến hôm đó sẽ khỏi thôi.
「Hát hay đến mức đó thì chắc không cần luyện tập nhiều cũng ổn thôi nhỉ.」
「Không chủ quan như thế mới là điểm tốt của Taketo-san. Có khi cô ấy giả vờ ốm dai dẳng để đối thủ lơ là cũng nên.」
「Tôi nghĩ không phải ai cũng giống Seiju đâu.」
「Ây dà, nói thế nghe nặng nề quá. Tôi hơi bị tổn thương đấy.」
Nói vậy rồi cười tươi rói, Seiju trông chẳng có vẻ gì là tổn thương cả. Và vẫn như mọi khi, thật phiền phức.
Giờ Thực hành Tiếng Anh kết thúc, đến giờ các môn văn hóa, một tờ giấy ghi chú được chuyền từ bàn sau lên.
『Về trận quyết đấu Đại hội Định hướng.
Lớp 1…… Nội dung chưa rõ. Có thông tin sáng sớm đã vận chuyển rất nhiều hành lý vào lớp.
Lớp 2…… Nhạc Pop danh tiếng với Sonokoe Utae là chủ đạo. Tuy nhiên chủ lực Utae hiện đang bị cảm.
Lớp 3…… ① Chắc chắn lên thiên đường! Buổi biểu diễn Death Metal gào thét toàn bộ lời bài hát.
② Hiệu quả chữa lành tuyệt đối! Hợp xướng bốn bè Lời nguyền Thế giới.
③ Kỹ năng chuyên nghiệp! Buổi độc diễn tiếng rên rỉ của Akutagawa Taketo 』
──Không, các cậu suy nghĩ cho tớ thì tớ vui, nhưng cái này thì không được đâu. Với lại độc diễn của tớ thì còn gọi gì là hợp xướng nữa.
Gấp tờ giấy lại, tôi giả vờ như không thấy gì và nhẹ nhàng chuyền lên cho người phía trước.
Sau giờ học, buổi thảo luận lần thứ hai bắt đầu nhưng vẫn không có ý tưởng hay nào được đưa ra. Trong lúc đang đau đầu suy nghĩ, từ đâu đó vang lên tiếng nhạc và tiếng hát vui tươi, cùng những lời thoại đối đáp đầy sức sống.
Các lớp khác đang luyện tập. Hơn nữa, không chỉ là hợp xướng đơn thuần.
Tôi bật dậy lao ra khỏi lớp như một cái lò xo, chạy về phía phát ra âm thanh.
Nơi tôi đến là trước cửa Lớp 1. Cửa sổ lớp học đã được che rèm tối, không nhìn thấy bên trong. Nhưng những gì nghe được đã nói lên rõ ràng nội dung. Tiếng động tác nhịp nhàng, vô số lời ca, và một bài hợp xướng mang tính cốt truyện cao. ──Là nhạc kịch. Một ý tưởng vừa đáp ứng điều kiện hợp xướng, vừa thêm vào đó sự công phu mang đậm chất học viện này. Nhưng mới hôm qua mà hôm nay nội dung nhạc kịch đã được quyết định thì quá nhanh. Có lẽ, Seiju đã khéo léo biên tập lại một tác phẩm mà cậu ta từng diễn hồi còn là diễn viên nhí. Theo nghĩa đó, đây là một màn hợp xướng đậm chất Lớp 1 mà các lớp khác không thể bắt chước.
……Thua rồi. Điểm nhìn của chúng tôi hoàn toàn khác biệt.
Đang thất thiểu trở về lớp, tôi nghe thấy tiếng đệm đàn từ Lớp 2 nằm trên đường đi. Thấy lạ vì mãi chỉ nghe tiếng đệm mà không thấy giọng hát chính, tôi chợt nhớ ra Utae đang bị cảm. Trong tình cảnh đó mà Lớp 2 vẫn có thể tập trung luyện tập chỉ với phần nhạc đệm để chờ Utae hồi phục…… Sự đoàn kết của lớp đó có lẽ vững chắc hơn tôi tưởng tượng. Utae có khả năng ca hát áp đảo. Chỉ cần khỏi cảm, chắc chắn cô ấy có thừa sức dù không cần tập luyện. Senpai Botan có vẻ thấy hợp xướng bình thường thì nhàm chán, nhưng nếu là Utae, người có thể khiến ngay cả những tiền bối có nhân cách hơi lệch lạc kia phải rơi nước mắt, thì chắc chẳng cần đến mấy trò vặt vãnh.
Lớp mình cũng phải nghĩ cách thôi…… Một màn hợp xướng phát huy được đặc sắc của lớp. Tôi thấm thía rằng nếu không làm thế thì không thể thắng.
Trở về lớp, tôi giải thích tình hình các lớp khác cho mọi người, chống tay lên bục giảng và câm nín. Tôi mải miết suy nghĩ về lựa chọn tốt nhất mà Lớp 3 có thể thực hiện. Chúng tôi không có bí quyết để tạo nên một sân khấu với nội dung phức hợp bao gồm cả ca hát như Lớp 1. Cũng không có khả năng ca hát để chiến thắng chỉ bằng giọng hát như Lớp 2. Ca sĩ, bài hát, cấu trúc, trình diễn…… Trong vô số yếu tố cần thiết cho hợp xướng, Lớp 3 có thể đặt cược vào cái gì. Cụ thể là có cái gì đây.
Không biết từ lúc nào tôi đã nhìn về phía Narukara-san. Dù không phải là tài năng trực tiếp dùng cho hợp xướng, nhưng rõ ràng cô ấy là chìa khóa. Vậy thì ngược lại, hãy nghĩ cách để tận dụng cô ấy.
「──Sáng tác nhạc đi.」
Tôi buột miệng nói ra. Chắc chắn không phải là không thể. Narukara-san tuy chỉ là người chơi nhạc cụ, nhưng là một thiên tài âm nhạc từng vô địch vô số cuộc thi. Với khả năng âm nhạc đó, không lý nào lại không sáng tác được.
「Narukara-san, hãy sáng tác nhạc đi. Cậu muốn làm thế nào cũng được. Không cần phải hợp tác với mọi người đâu. Giao hết cho Narukara-san đấy.」
Cô ấy không thốt nên lời trước đề xuất đột ngột, cứ nhìn tôi chằm chằm. Cũng phải thôi. Nhưng để thắng, chúng tôi chỉ còn cách ép buộc một chút dẫu có hơi quá sức.
Nhìn quanh lớp, các bạn cũng đồng loạt gật đầu. Đã suy nghĩ đến thế này mà không có ý tưởng nào hay hơn. Quả nhiên, chỉ còn cách đặt cược vào tài năng của Narukara-san.
「Bọn tớ chỉ còn biết trông cậy vào mỗi Narukara-san thôi.」
「Fukune chưa từng sáng tác bao giờ. Cũng không có bài hát nào muốn sáng tác cả……」
「Chắc hẳn cậu có định hướng âm nhạc muốn hướng tới chứ. Đã cất công đến học viện này rồi, thỉnh thoảng hành động theo cảm hứng lóe lên một chút cũng được mà.」
「Cảm hứng?」
「Những điều mà trước đây cậu bị người xung quanh mắng té tát là không được, thì ở đây ngược lại không làm mới bị mắng đấy. Đại hội này chính là như thế còn gì. Làm nửa vời là các tiền bối nổi giận ngay…… Ban đầu tớ cũng bối rối lắm, nhưng giờ thì tớ lờ mờ hiểu ra rồi. Có lẽ, chúng ta làm được. Thế nên, cứ hành động theo cảm hứng thì có sao đâu.」
Narukara-san cúi đầu im lặng. Tôi kiên nhẫn chờ câu trả lời, một lúc sau cô ấy ngẩng lên, nhìn tôi như để xác nhận.
「Cậu sẽ không kỳ vọng kỳ lạ vào Fukune chứ?」
Đang kỳ vọng lắm đấy ── nói thế chắc là không được rồi. Tôi nhìn thẳng vào cô ấy và gật đầu.
「……Tớ sẽ thử sáng tác.」
Nghe câu nói của Narukara-san, cả lớp vỡ òa.
「Nhưng mà, viết lời thì chịu đấy.」
──Chết thật. Được nhắc mới nhớ. Hợp xướng thì đương nhiên cần lời bài hát. Nhưng nếu là viết lời thì──.
「Giao cho tớ. Tớ rất hiểu tính nhạc của Narukara-san. Tớ nhất định sẽ viết ra lời ca phù hợp với âm thanh của Narukara-san.」
「Fukune nhớ là chưa từng cho cậu nghe màn trình diễn nào tử tế cả mà……」
Nhưng tớ đã nghe tiếng nhạc của cậu bao nhiêu lần rồi. Tớ sẽ làm cho xem…… Tớ dù sao cũng là một nghệ sĩ. Đúng vậy, khiêu dâm không phải là 18+ mà là nghệ thuật!!
「──Tiện thể thì, Narukara-san mất bao lâu để sáng tác xong?」
Nghe câu hỏi của tôi, cô ấy nhìn hộp kèn clarinet treo bên cạnh bàn và suy nghĩ.
「Thực ra tớ muốn khoảng một tháng.」
「K, không. Cái đó thì đúng là không thể, vì đại hội sẽ kết thúc mất.」
「Vậy tớ sẽ làm xong trước giờ tan học ngày thứ Năm.」
「Nhanh quá!!」
「Nếu không có thời gian thì có lo lắng cũng thế thôi mà.」
「Vậy sau khi nhận nhạc từ Narukara-san, tớ sẽ cố gắng phổ lời trong một đêm. Mọi người sẽ bắt đầu tập từ sau giờ học thứ Sáu nhé.」
Dưới góc độ người sáng tác thì đây là một lịch trình cực kỳ khắc nghiệt, nhưng với mọi người cũng vậy. Thế này thì chẳng tập hát được bao nhiêu. Nhưng kể cả có bắt đầu tập hát từ hôm nay, thì để một nhóm nghiệp dư thuyết phục được các tiền bối kia, thời gian vốn dĩ đã không đủ rồi. Chỉ còn cách đặt cược vào ý tưởng này thôi.
「Da dẻ lại xấu đi mất……」
Tiếng lầm bầm của Ran phớt lờ tâm tư của tôi, nhưng lại lọt rõ vào tai.
Phương châm cho trận quyết đấu đã được chốt nên mọi người ra về, chỉ còn tôi và Narukara-san ở lại lớp. Narukara-san cứ im lặng nhìn tôi chằm chằm.
「Xin lỗi vì tự nhiên nhờ cậu việc khó nhé.」
「Không sao đâu. Nếu chỉ là sáng tác nhạc…… tớ sẽ cố.」
「V, vậy thì. Chắc sẽ phải liên lạc để trao đổi, ừm, cho tớ địa chỉ mail──」
「Fukune, không nhớ.」
「Hả?」
「Số điện thoại hay địa chỉ mail, tớ không nhớ.」
「V, vậy à. Nhưng chắc có chức năng truyền tin để trao đổi liên lạc mà──」
「Chức năng truyền tin, ý là điện thoại á?」
……Điện thoại? Th... Thôi hỏng rồi.
Nếu đối phương là con trai thì tôi sẽ giật lấy máy và tự lưu số, nhưng không biết có được phép tự tiện nghịch điện thoại của con gái không. Tôi nghĩ viết số liên lạc ra giấy đưa cho cô ấy sẽ nhanh hơn nên định về bàn lấy vở.
「Cậu tự lưu giúp tớ thì đỡ quá. Điện thoại hay mail, nếu chỉ dùng thôi thì tớ làm được.」
「Hả? Tự tiện nghịch có được không?」
「Không sao.」
Narukara-san chìa điện thoại của mình về phía này. Tôi nhận lấy và lẳng lặng nhập thông tin liên lạc của mình vào. Vì không biết cách dùng chức năng truyền tin trên máy cô ấy nên tôi đành nhập thủ công tất cả, một sự im lặng kỳ quặc bao trùm phòng học. Cảm giác như bị giục làm nhanh lên khiến tôi cuống, thầm nguyền rủa sự kém cỏi của bản thân khi không đủ bình tĩnh để vừa nhập vừa gợi chuyện.
「──Xong rồi!」
Nghe tiếng tôi, Narukara-san nhận lại điện thoại. Trong lúc đó tôi lấy điện thoại của mình ra, chuẩn bị lưu số từ cuộc gọi đến của cô ấy.
「Nhạc xong tớ sẽ liên lạc.」
Ngẩng lên, Narukara-san đã thu dọn đồ đạc và đi ra hướng cửa lớp từ lúc nào. Có vẻ cô ấy nghĩ mắt chạm nhau là chào xong rồi nên cứ thế đi về.
……Quả nhiên tôi không có duyên với con gái.
Sáng hôm sau đến trường, dù giờ sinh hoạt chưa bắt đầu nhưng Narukara-san đã trải vở nhạc lý ra bàn và ngủ ngon lành. Có lẽ giống như lần tập luyện nào đó, cô ấy đã thức trắng đêm mà không hay biết. Lần này ít nhất cô ấy cũng đến trường, nhưng nghĩ đến việc nguyên nhân là do tôi nhờ vả, lòng tôi thấy phức tạp.
「Narukara-san cũng cố gắng nhỉ. Tớ cứ tưởng cậu ấy thuộc kiểu không quan tâm mấy đến người khác chứ.」
Ritsu thán phục lẩm bẩm. Dựa vào hành động thường ngày của cô ấy thì nghĩ vậy cũng không lạ.
「Fukune-chan là một cô bé tốt mà. Đã đến ngôi trường như thế này thì ai cũng có hoàn cảnh cả thôi. Đừng có dùng suy nghĩ thô thiển của đàn ông mà phán xét.」
Ran, người có vẻ cũng đang ôm đồm khá nhiều hoàn cảnh riêng, khịt mũi nói.
Ritsu định cãi lại thì cô Aki bước vào lớp. Ritsu bị cụt hứng bèn nói 「Tớ chỉ mong chờ bài hát hoàn thành thôi」 rồi kết thúc câu chuyện.
Tôi nhìn sang Narukara-san đang ngủ. Bài hát cô ấy sáng tác, quả thực tôi rất mong chờ.
Đến giờ nghỉ trưa, cuối cùng Narukara-san cũng dậy. Có vẻ vẫn còn ngái ngủ, cô ấy không rời khỏi bàn, mặc kệ các bạn cùng lớp đang đi đến nhà ăn.
Tôi đi cùng Ritsu đến nhà ăn, nhưng trong lúc xếp hàng trước máy bán phiếu ăn vẫn không thấy bóng dáng Narukara-san đâu. Ritsu mua phiếu xong, đến lượt tôi. Narukara-san vẫn chưa đến. Chẳng lẽ cô ấy định cứ thế mơ màng cho hết giờ nghỉ trưa sao.
Tôi bất giác rời khỏi hàng.
「Ritsu, xin lỗi! Tớ nhất định sẽ bù đắp vụ này!」
Không đợi Ritsu trả lời, tôi chạy đi, hướng về căng tin ký túc xá. Mua hai phần bánh mì và nước trái cây, tôi vội vàng quay lại lớp.
Narukara-san đang ngồi đó, đôi mắt khép hờ, bao quanh bởi ánh nắng trưa ấm áp.
「……Narukara-san?」
Tôi khẽ gọi, cô ấy từ từ quay về phía tôi. Chẳng biết đang thức hay ngủ, quay mặt về phía này xong là cô ấy dừng lại.
「Bánh mì này, nếu được thì cậu ăn không?」
Hình như cô ấy khẽ gật đầu. Ý là ăn hả. Các bạn cùng lớp đều đi nhà ăn hoặc về phòng ở ký túc xá hết rồi nên trong lớp không có ai. Tôi mượn chỗ ngồi phía trước Narukara-san, bày bánh mì lên bàn cô ấy.
「……Bánh sừng bò sô cô la.」
Chiếc bánh cô ấy nói mộng du đúng là có nằm trong số những cái tôi đã mua. Cô ấy từ từ nhấc cánh tay lên như thể đang mang vật nặng, cố đặt lên bàn rồi bò trườn tới với tay về phía chiếc bánh sừng bò. Nhìn cảnh đó chằm chằm, tôi thấy tay cô ấy rồi cũng dừng lại như thể kiệt sức.
「……Tớ xé nhỏ cho cậu nhé?」
Cô ấy không phản ứng một lúc, nhưng rồi cũng nặng nề mở cái miệng nhỏ nhắn ra.
Tôi xé nhỏ bánh sừng bò sô cô la rồi đưa đến miệng cô ấy. Thế là cô ấy bắt đầu nhai nhóp nhép. Tôi cứ lặp đi lặp lại việc xé bánh rồi đút cho cô ấy.
Đến khi chiếc bánh sắp hết, tôi lỡ tay xé một miếng hơi to. Nhưng nghĩ là Narukara-san chắc cũng đã tỉnh ngủ kha khá rồi nên tôi cứ thế bỏ vào miệng cô ấy. Thế là cổ họng cô ấy bắt đầu phát ra tiếng rít.
──Không thể nào, bị nghẹn hả!?
Tôi hoảng hốt đổ nước trái cây vào miệng cô ấy. Nhưng cô ấy đang ngơ ngác nên nuốt không trôi, làm đổ tràn lan ra bàn. Tôi bịt miệng cô ấy lại, tìm cách bắt cô ấy nuốt trôi cả bánh lẫn nước.
「……Tớ thấy trời cao rồi.」
Nếu coi là thật thì đó là một câu nói đáng sợ, nên tôi cố tình coi là đùa và cười. Nhưng nụ cười trở nên khô khốc, làm cả lớp im bặt.
「Giờ thì…… cậu đã tỉnh hẳn chưa?」
「Nhờ cậu mà tớ dậy rồi.」
Narukara-san chẳng bận tâm đến vũng nước trái cây lênh láng trên bàn, với tay lấy cái bánh sừng bò còn lại. Tôi vội lấy khăn giấy bỏ túi ra, nhưng lượng nước đổ nhiều quá không lau xuể. Tôi định dùng giẻ lau ở chỗ để dụng cụ vệ sinh, nhưng ai lại dùng cái đó trước mặt người đang ăn. Tôi chạy vào nhà vệ sinh, lấy một lượng lớn giấy vệ sinh mang về lau.
Nghĩ kỹ thì vẫn còn nghi vấn giấy vệ sinh có sạch hay không, nhưng nhìn Narukara-san lẳng lặng bắt đầu ăn cái bánh mới, tôi tặc lưỡi cho qua.
「Aaa! Tớ cứ tưởng cậu bỏ tớ đi làm cái gì──」
Ritsu đang run rẩy ở cửa lớp. Ch…… Chết, bị nhìn thấy cảnh tượng dễ gây hiểu lầm rồi.
「Không phải đâu. Bình tĩnh nghe tớ nói đã. Này nhé, tớ và Narukara-san phải sáng tác nhạc đúng không. Lớp 1 và Lớp 2 đã bắt đầu tập từ đời nào rồi, nên tớ định tranh thủ thảo luận đàng hoàng với Narukara-san để làm ra sản phẩm tốt thôi. Thế nên──」
「Thế・Nên?」
Ritsu vẫn run rẩy hỏi lại với giọng nhỏ nhẹ. Thế này thì mấy lời bao biện vụng về không thông rồi.
「Xin lỗi! Thật sự xin lỗi! Tớ nhất định sẽ bù đắp mà!」
「Là sau giờ học hôm nay hả? Hay sau giờ học ngày mai? Hay là sau giờ học ngày kia?」
「K, không, cho tớ suy nghĩ chút đã. Mới bắt đầu sáng tác thôi mà……」
「Vậy là sau giờ học hôm nay. Cho đến khi có giai điệu thì Taketo rảnh mà.」
「Rảnh thì rảnh nhưng tớ phải hỗ trợ khi Narukara-san cần gì đó……」
「Karaoke thì hôm nọ đi rồi, hay là đãi tớ bữa tối đi.」
「Cần gì phải gấp thế……」
「Cậu đang ăn cái bánh trông ngon nhỉ. Trông ngon gấp mấy lần so với món ăn mà tớ phải nuốt trôi trong nhà ăn sau khi bị người ta phản bội bất ngờ đấy.」
「……Tôi xin tuân theo ý muốn của ngài.」
Ritsu gật đầu rồi ngồi xuống cạnh chúng tôi.
「Bánh của Taketo là cái nào.」
Narukara-san nãy giờ không quan tâm đến cuộc đối thoại của chúng tôi, vừa ăn bánh vừa chỉ vào tất cả. Ý là chỗ cô ấy đang ăn đã đủ no rồi hả.
「Taketo, cậu định nạp bao nhiêu calo vậy hả!?」
「Tớ không biết Narukara-san ăn được bao nhiêu mà.」
「Cái gì! Chẳng lẽ cậu khao cậu ấy hả!?」
「Tiện mua phần của mình thì tớ mua thêm chút thôi.」
「Cái đó không gọi là khao thì gọi là gì!」
「Nói thế thì có lẽ cũng không hẳn là không phải.」
「Mua cho Narukara-san hả!」
「Tớ cũng đói lắm nên mua đại thôi.」
「Vậy phần còn lại tớ ăn hết được chứ gì?」
「Không, tớ đã bảo là tớ cũng đang đói lắm, còn chưa ăn miếng nào……」
「Hả? Tớ nghe không rõ lắm? Chắc tại phải chịu đựng đau khổ ở nhà ăn đây mà.」
「……Xin mời ngài xơi tùy thích ạ.」
Ritsu tự tiện lấy nước trái cây của tôi rồi bắt đầu ăn bánh mì hết cái này đến cái khác. Tôi muốn nói cậu mới là đứa định nạp bao nhiêu calo đấy, nhưng chọc giận cậu ta thêm nữa thì nguy hiểm nên tôi đành im lặng chịu đựng cơn đói và khát.
Sau giờ nghỉ trưa địa ngục đó, Narukara-san đã tỉnh táo hẳn vào buổi chiều. Nhưng không phải để học hành nghiêm túc, mà cô ấy cứ nhìn chằm chằm vào vở nhạc lý và rên rỉ suốt.
Một lúc sau, lần này tiếng rên rỉ lại phát ra từ bên phải tôi. Nhìn sang, Ritsu đang gục xuống bàn ôm bụng.
「Sao thế?」
「Mấy cái bánh Taketo mua nhiều như muốn chơi khăm tớ bắt đầu có tác dụng rồi.」
「Tại mua hơi nhiều mà.」
「Tớ vừa ăn cơm bình thường ở nhà ăn xong đấy.」
「Thế thì nhường cho tớ ăn có phải hơn không. Tớ vẫn đang đói meo đây này, khổ lắm.」
「Phòng y tế…… đưa tớ đi.」
「Ritsu thỉnh thoảng làm mấy trò ngốc thật đấy.」
「……Ngốc là cậu ấy.」
Ritsu sau đó còn lẩm bẩm mấy lời oán trách không rõ nghĩa, nhưng hầu hết lẫn vào tiếng rên nên tôi không nghe được. Hết cách, tôi giải thích tình hình với giáo viên, xin ra ngoài và đưa cậu ấy xuống phòng y tế.
Dù đã được đặt nằm lên giường, cậu ấy vẫn gửi ánh nhìn đầy oán hận về phía này.
「Taketo…… Sau giờ học hôm nay, nhất định phải khao đấy.」
Cái tên đang nằm giường bệnh vì ăn quá nhiều mà còn dám nói thế.
「Đừng có cố quá. Lúc nào đó tớ khao mà.」
「Hôm nay. Hay là cậu lại định thất hứa với tớ.」
「Đừng có cố chấp lạ đời thế. Sau giờ học tớ sẽ đến thăm bệnh, lúc đó tính sau.」
「Thăm bệnh hả. Vậy món kinh điển là bánh kem──」
Trước khi Ritsu nói hết câu, tôi đã nhanh chóng rời khỏi phòng y tế. Có tiếng la ó gì đó từ bên trong, nhưng tôi quyết định không bận tâm.
Trở lại lớp, Narukara-san vẫn tiếp tục nhìn chằm chằm vở nhạc lý, nhưng tay cô ấy hoàn toàn bất động. Có vẻ như cô ấy bị bế tắc rồi. Cố gắng hoàn thành sáng tác đầu tay trong thời gian ngắn, kết cục này cũng là đương nhiên thôi.
Dù tất cả các tiết học trong ngày đã kết thúc, Narukara-san vẫn không chịu rời khỏi chỗ ngồi. Vậy mà bút của cô ấy vẫn không có dấu hiệu di chuyển.
「Này, tập trung quá mức cũng không tốt đâu.」
Tôi lên tiếng, Narukara-san vẫn tiếp tục rên rỉ, nhưng rồi nhận ra tôi, cô ấy ngẩng mặt lên.
「Vẫn chưa xong chút nào à?」
「Tớ nghĩ cậu nên rời mắt khỏi vở nhạc lý một lúc đi. Vẫn còn thời gian đến ngày mai mà.」
Cô ấy nhìn tôi vẻ lạ lùng, rồi với tay cầm lấy vở nhạc lý.
「Không phải nghĩa đen, ý tớ là đi giải tỏa tâm trạng xem sao ấy!」
「Tập kèn clarinet?」
「Đấy không phải là giải tỏa!」
「Vậy thì ngủ.」
「Cái đó cũng không tệ, nhưng kiểu như tạo kích thích cho não theo hướng tích cực hay là chữa lành ấy……」
Nói đến đó, tôi nhớ lại lúc đi chơi ở thị trấn dưới chân núi cùng Ritsu và Ran. Vòng ba thắng được cũng là nhờ nảy ra diệu kế ở đó. Nếu nhìn thấy hoa anh đào đó, biết đâu Narukara-san cũng sẽ vui.
「Xuống phố đi!」
「Làm gì?」
「Đi chơi chứ làm gì!」
「Chơi?」
Narukara-san nghiêng đầu thắc mắc, nhưng tôi cứ thế kéo cô ấy ra khỏi lớp. Chúng tôi đi thẳng đến trước ký túc xá nữ, tôi dặn 「Tớ sẽ đến đón nên cậu chuẩn bị rồi chờ ở đây nhé」 rồi chạy về ký túc xá nam.
Chạy về phòng, tôi thay quần jean và áo khoác hoodie. Lần này tôi nhớ mang cả ví. Cảm giác như còn quên một điều gì đó quan trọng nữa, nhưng nghĩ mãi không ra món đồ nào cần mang thêm. Tôi thôi bận tâm và quay lại trước ký túc xá nữ.
Narukara-san vẫn đứng chôn chân ở đó với bộ dạng y hệt lúc nãy chia tay. Nhìn thế nào cũng là nguyên xi từ lớp học mang về mà chưa hề động đậy.
「……À ừm, tớ muốn cậu chuẩn bị để xuống phố mà.」
「Không sao.」
「Vẫn y như lúc ở trường mà.」
「Ừ.」
……Thôi đừng nghĩ sâu xa quá. Cô ấy bảo được thì là được thôi.
Ra trạm xe buýt trước cổng trường, khoảng mười phút sau xe đến. Thầm mừng vì không phải đợi hàng chục phút, tôi lên xe, nhưng cái thứ mà tôi suýt quên lại bắt đầu ngóc đầu dậy.
Xe buýt…… Di chuyển…… Phố…… Cơm tối?
「A, lời hứa với Ritsu!」
Ngay khoảnh khắc thốt lên thì xe buýt đã chuyển bánh, chẳng làm gì được nữa. Tôi nghĩ lại sắp bị Ritsu mắng rồi, nhưng nghĩ kỹ thì đằng nào cậu ấy cũng đang ở phòng y tế, làm sao mà ăn tối dưới phố được. Không đi thăm bệnh được cũng hơi tệ, nhưng lời xin lỗi cho vụ nghỉ trưa thì để lần sau cũng được.
Tôi tự thuyết phục bản thân như thế rồi nhìn Narukara-san ngồi bên cạnh. Tôi ngồi ghế sát cửa sổ còn cô ấy ngồi phía lối đi. Tại sao không nhường ghế sát cửa sổ à? Tại vì tôi không ngờ cô ấy lại ngồi cạnh mình, à không, hai người đi cùng nhau thì ngồi cạnh nhau là đương nhiên, nhưng tôi không thể tưởng tượng nổi cảnh con gái ngồi cạnh mình──.
「Hoàng hôn, đẹp nhỉ.」
Cô ấy nhìn về phía tôi và nói. Chính xác hơn là lẩm bẩm nhìn ra cửa sổ phía bên kia tôi.
Trong xe ngập tràn sắc đỏ cam nhè nhẹ, báo hiệu trời đã về chiều.
「Nhìn từ học viện thì lại có cảm giác khác hẳn nhỉ.」
「……Cậu quay mặt về phía này mà nói câu đó à?」
Bị Narukara-san nhắc, tôi vội vàng quay ra cửa sổ.
「Chà đẹp thật. Hồi trước xuống phố cũng cảm giác thế này đây.」
「Fukune chỉ đi qua một lần lúc chuyển đến thôi. Chẳng nhớ dưới phố có gì nữa.」
「Cũng chẳng có mấy quán xá để mà nhớ đâu. Tớ đi karaoke với Ritsu và Ran, nhưng quán bé tí à.」
「Nhiều bạn bè nhỉ.」
「Mới nhập học chưa lâu mà, cũng đâu có nhiều.」
「Fukune chưa từng đi karaoke bao giờ.」
Chuyển ánh nhìn từ cửa sổ sang bên cạnh, Narukara-san đang ngắm nhìn phong cảnh như thể đang nhớ lại điều gì đó. Với kiểu người ít hòa đồng như cô ấy, chắc cơ hội đi chơi với ai đó cũng ít.
「Karaoke, đi không?」
「Chỗ khác đi. Fukune, không biết hát hò mấy.」
Cô ấy cúi đầu vẻ xấu hổ. Khoảnh khắc đó, một mùi hương ngọt ngào thoảng qua. Là mùi của Narukara-san. Một khi đã để ý thì tôi cứ bị ý thức về mùi hương đó mãi, không dứt ra khỏi đầu được. Hơn nữa, mỗi khi xe rung lắc, cánh tay chúng tôi lại chạm vào nhau. Đây là…… đây là cảm giác ngồi cạnh con gái sao!
Sau đó tôi cứ gồng cứng người một cách kỳ quặc, đến lúc xe đến phố thì cả người đã mỏi nhừ.
Lúc xuống xe trả tiền vé, vạt áo tôi bị kéo từ phía sau.
「Tiền……」
Narukara-san lấy sổ tay học sinh ra và nhìn tôi với khuôn mặt sắp khóc.
……Quả nhiên là chưa chuẩn bị gì cả sao. Tôi cười khổ trong lòng, tự nhủ 「Cứ vội vàng rời khỏi trường là y như rằng sẽ sai sót」 trong khi bản thân cũng chẳng khá hơn, rồi trả luôn tiền vé cho cô ấy.
Trước nhà ga, những cánh hoa màu hồng rụng khá nhiều. Chắc chưa đến mức rụng hết đâu, nhưng thấy hoa rụng nhiều thế này cũng lo. Bất giác rảo bước băng qua nhà ga, và rồi── hàng cây anh đào nở rộ lấp đầy tầm mắt.
「A……」
Narukara-san đứng sững lại sau lưng tôi, ngẩn ngơ ngắm nhìn hàng cây anh đào. Đôi mắt cô ấy lấp lánh hơn hẳn so với lúc nhìn hoàng hôn. Có vẻ cô ấy thích phong cảnh này.
Tôi chỉ về phía bờ sông 「Ngồi đằng kia đi」 và dẫn Narukara-san đi.
Đến gần gốc cây, quả nhiên xen lẫn giữa những bông hoa hồng là rất nhiều lá xanh đã nhú ra. Nhưng vẫn còn nở thế này là tốt lắm rồi.
Chúng tôi ngồi xuống bờ sông, cùng nhau ngắm hoa anh đào.
「Chỉ là xuống dưới chân núi thôi, nhưng cũng không tệ đúng không.」
「Ừ. Tớ không nhận ra là có hoa anh đào.」
「Thực ra tớ cũng mới phát hiện ra hôm nọ thôi. Từ học viện thì bị khuất tầm nhìn hay sao ấy.」
「Hoa anh đào à…… lâu lắm rồi không ngắm.」
Narukara-san để mái tóc xoăn bay trong gió, chăm chú ngắm nhìn những cánh hoa rơi. Có một bầu không khí khó bắt chuyện, khác hẳn lúc cô ấy chơi nhạc cụ. Tôi cảm nhận được sự khao khát muốn khắc sâu sự chuyển mình của mùa vào trong mắt. Tôi im lặng, nghĩ rằng lúc này cứ thả mình vào khung cảnh ấm áp mà hoa anh đào tạo ra cũng tốt.
Sau một hồi bao bọc trong sắc hoa anh đào, Narukara-san chợt quay sang tôi.
「Đại hội, cậu cố gắng vì chuyến đi Vienna đúng không.」
「K, không phải đâu. Tớ cũng muốn đi du lịch nước ngoài──」
「Cảm ơn nhé. Fukune cũng sẽ cố gắng.」
Narukara-san nhìn tôi chằm chằm. Đôi mắt thẳng thắn đó dường như nhìn thấu lời nói dối vụng về của tôi. Không biết trả lời sao cho phải, tôi lúng túng một hồi rồi chỉ biết lí nhí 「Ừ」.
「──Này, giờ mình đi chơi phố không?」
「Hoa anh đào thế này là đủ rồi. Hôm nay phải về thôi.」
Bị từ chối thẳng thừng khiến tôi hụt hẫng trong chốc lát, nhưng vẻ mặt cô ấy trông khá sảng khoái. Có vẻ không phải cô ấy ghét việc giải tỏa này mà muốn về.
「Việc sáng tác, vẫn làm cậu bận tâm à?」
「Cũng là một phần, nhưng hôm nay tớ chưa tập kèn clarinet.」
「Thỉnh thoảng xả hơi chút cũng được mà. Tớ ấn tượng là lúc nào cậu cũng chơi đàn.」
「Nhạc cụ ấy mà, không được nghỉ tập một ngày nào đâu.」
「Hả!? Một ngày cũng không!?」
「Thể thao cũng vậy thôi, người ta thường bảo lười một ngày thì mất ba ngày mới lấy lại được phong độ.」
「Nhưng nếu một ngày cũng không được nghỉ, thì ngoài chơi nhạc cụ ra cậu chẳng làm được gì khác sao!?」
「Cũng có chuyện cảm giác tinh tế hay những cơ bắp nhỏ dùng để biểu diễn sẽ bị suy giảm dù chỉ một chút, nhưng những người cực kỳ tài năng cũng đang luyện tập không nghỉ một ngày nào như thế, thì Fukune làm sao có thể nghỉ mà vẫn tạo ra âm thanh hay được chứ.」
──Thật sốc. Ngay cả Narukara-san, người đã vô địch bao nhiêu cuộc thi, cũng nỗ lực đến thế này, vậy mà tôi lại là thằng đại ngốc cứ đến sát deadline là tìm cách trốn hơn là tìm cách hoàn thành bản thảo. Nghĩ lại thì cái âm thanh mà cô ấy hướng tới nằm ở nơi giao thoa với những người từng giữ vị trí bè trưởng trong dàn nhạc giao hưởng. Việc không có thời gian chơi bời là chuyện đương nhiên. Tôi thấy xấu hổ vì đã đắc ý định dẫn cô ấy đi chơi phố.
「……Xin lỗi. Cậu bận thế mà tớ làm mất thời gian của cậu.」
Tôi từng nghĩ thiên tài thực sự thì không cần nỗ lực. Các tiền bối ở trường cũng chỉ coi trọng tài năng hay cảm hứng, tôi cứ tưởng họ xa lạ với hình ảnh nỗ lực hết mình. Nhưng không phải vậy.
『Nếu không có 1% cảm hứng thiên tài, thì 99% nỗ lực cũng chỉ là công cốc』
Câu nói của hiệu trưởng trong lễ nhập học. Giờ tôi đã hiểu lý do. Trong thế giới mà những kẻ tài năng đánh cược tất cả để cạnh tranh nhau, nỗ lực là điều hiển nhiên. Thậm chí chính vì nỗ lực đã đạt đến cực hạn nên 1% cảm hứng mới trở nên quan trọng. Đó có thể là ý tưởng phát minh, hay một kỹ thuật, một phương pháp luyện tập nào đó. Chỉ là, các thiên tài đang sống trong một thế giới khắc nghiệt đến mức có thể khẳng định rằng nếu không chiến đấu bằng phương pháp ưu việt hơn bất cứ ai thì nỗ lực cũng là vô ích.
「À ừm…… việc sáng tác ấy, nếu bận quá thì……」
「Sao cậu lại xin lỗi?」
Không phải an ủi, Narukara-san thực sự nhìn tôi với vẻ thắc mắc.
「Vui lắm, hoa anh đào ấy.」
「Tại tớ mà thời gian tập của cậu bị giảm đi nhiều còn gì. Tớ không biết nhạc sĩ lại bận rộn đến thế, nên lỡ lôi cậu đến tận đây.」
「Nhờ vậy mà tớ thay đổi tâm trạng tốt lắm. Vì phải tập nên không thể chơi cả ngày được, nhưng Fukune, cũng muốn làm chuyện vui vẻ một chút.」
「Cậu nói thế làm tớ vui lắm.」
「Nếu có trò gì giải tỏa hay hay thì lại bảo tớ nhé.」
「Ừ!」
Chúng tôi ra nhà ga xác nhận giờ xe buýt. Vì còn khoảng hai mươi phút nữa mới có chuyến tiếp theo nên chúng tôi quay lại bờ sông định ngắm hoa thêm chút nữa, rồi nảy ra ý định chụp ảnh kỷ niệm. Tôi khởi động máy ảnh kỹ thuật số trên điện thoại, nhờ một cô đi ngang qua chụp giúp.
「Fukune, quên sửa tóc ngủ rồi!」
「Lúc nào cậu chẳng để kiểu đầu đó.」
「……Quá đáng.」
「Vốn là tóc xoăn mà, tớ nghĩ nó là điểm nhấn hay đấy chứ. Chắc thế.」
「Chắc thế nghĩa là trông cũng ba chấm chứ gì!?」
Narukara-san vừa mếu máo vừa đưa tay lên đầu cố sửa lại tóc. Tôi nghĩ chải bằng tay cũng chẳng ăn thua nhưng nói ra thì tàn nhẫn quá. Tôi liếc nhìn Narukara-san đang luống cuống, cười khổ nghĩ rằng hóa ra cô ấy cũng để ý đến ngoại hình.
「Nè…… Fukune, muốn để lần sau chụp ảnh.」
「Lần sau đến thì hoa anh đào rụng hết rồi.」
「Sao lại thế chứ.」
Rốt cuộc, chúng tôi chụp ảnh với mái tóc nguyên xi như vậy. Đứng cạnh nhau một cách gượng gạo, giữa hai người có một khoảng trống vi diệu. Tôi tạm thời giơ tay làm dấu chữ V để tạo dáng cho giống ảnh kỷ niệm. Xem lại bức ảnh chụp được, sự gượng gạo hiện rõ mồn một cả trên dấu tay chữ V, ngược lại trông rất mất tự nhiên. Narukara-san có vẻ ghét cái đầu tóc ngủ lắm nên lên hình với vẻ mặt mếu máo. Bức ảnh hai người đứng cạnh nhau như thế, người ngoài nhìn vào sẽ chẳng hiểu nổi chụp vào thời điểm nào. Một tấm ảnh kỳ quặc đã ra đời.
Lên xe buýt về, Narukara-san có lẽ thấm mệt nên ngủ thiếp đi ngay. Mái tóc đỏ hòa vào tàn dư của ánh hoàng hôn tạo nên một màu sắc ấm áp. Cô ấy chắc chắn sẽ sáng tác ra một bài hát mộc mạc và thấm đẫm lòng người như ánh nắng xuân này.
「Taketo, cái thằng này……」
Sáng sớm, vừa đến trường Ritsu đã nắm chặt nắm đấm run bần bật.
──Chết dở. Hôm qua tôi quên béng mất vụ thăm bệnh Ritsu. Tiện thể thì tôi cũng quên luôn cả việc mình đã quên thăm bệnh. Nếu lộ ra chuyện đi chơi ở phố dưới núi với Narukara-san thì…… toang.
「Tớ muốn đi thăm lắm nhưng nghe bảo triệu chứng của Ritsu nặng quá nên miễn tiếp khách──」
「Cô Aki đã đến thăm tớ đấy. Miễn tiếp khách mà sao cô gặp được tớ.」
「Đùng cái hạn nộp bản thảo bị đẩy lên sớm nên tớ phải nhốt mình trong phòng──」
「Sau khi rời phòng y tế tớ đã lao ngay đến phòng cậu. Nhưng cậu không có ở đó.」
……Làm đồng minh thì đáng tin cậy, nhưng làm kẻ thù thì đáng sợ thật. Cậu ta chặn hết mọi đường lui.
Ritsu vẫn nắm chặt tay tiến lại gần tôi, nói tiếp ở khoảng cách gần đến mức nghe rõ cả hơi thở.
「Vậy, hôm qua cậu đã làm cái gì?」
「Không…… cũng chẳng có gì đâu, chỉ là linh tinh ấy mà.」
「Tớ đang hỏi là khi tớ chịu khổ sở vì cậu, thì cậu đã làm cái quái gì hả.」
「Kiểu như hít thở không khí bên ngoài để khơi gợi cảm hứng sáng tác ấy……」
「Tóm lại là lẽ ra đến thăm được nhưng cậu không đến đúng không.」
「Không phải! Không phải đâu! Thực ra là…… nghĩ đến chuyện Ritsu hỏng người vì tớ, tớ không nỡ nhìn…… Xin lỗi. Tại tâm hồn tớ yếu đuối quá.」
「Taketo, cậu……」
Cơn run rẩy của Ritsu đã dịu đi từ lúc nào. Có vẻ cảm động trước lời nói của tôi, mắt cậu ta còn rơm rớm.
──Xin lỗi. Nhưng lời nói dối mà dịu dàng thì vì lợi ích của người khác──.
「A, chào buổi sáng.」
Nói rồi, Narukara-san vừa dụi mắt ngái ngủ vừa đi ngang qua tôi. Một lời chào bình thường không có gì đặc biệt. Tuy nhiên, vấn đề là cái cô Narukara-san kia lại chào hỏi cơ đấy.
「Hô…… Không biết từ lúc nào cậu thân thiết với Narukara-san quá nhỉ. Tại sao thế?」
「S, sao thế nhỉ. Chắc tại sắp đến trận quyết đấu Đại hội Định hướng chăng. Có nhiều thứ phải bàn bạc, làm trưởng nhóm vất vả lắm cậu biết đấy.」
「Taketo là loại người có chức vụ cái là thay đổi tính nết à.」
「Do Ritsu xung phong đề cử tớ còn gì. Tớ chỉ đang cố gắng vì điều đó thôi mà.」
「Taketo…… Tớ không muốn nghe mấy lời đó. Tớ và đại hội cái nào quan trọng hơn──」
Cửa lớp bật mở mạnh, cô Aki bước vào.
「Bắt đầu giờ sinh hoạt đây. Về chỗ ngồi đi.」
Trong khi mọi người ngồi vào chỗ, chỉ có tôi và Ritsu đứng trân trân tại chỗ.
「Nào, hai em mau về chỗ đi.」
Đó là câu nói đương nhiên của giáo viên chủ nhiệm, nhưng Ritsu nhìn cô với ánh mắt như muốn trút mối hận ngàn năm.
「R, Ritsu-kun. Mắt em trừng trừng thế……?」
「Không ạ, không có gì.」
Nghĩ thế nào cũng không phải là "không có gì", nhưng Ritsu im lặng ngồi xuống nên tôi cũng tranh thủ về chỗ.
──Nguy hiểm thật. Nếu cứ bị truy hỏi tiếp thì chuyện hôm qua có nguy cơ bị lộ.
Sau đó, cứ mỗi giờ ra chơi tôi lại vất vả dỗ dành Ritsu, cuối cùng hứa sau khi đại hội kết thúc sẽ khao cơm ở ngoài trường thì mới được tha thứ.
Narukara-san suốt giờ học cứ cắm cúi vào vở nhạc lý, bút không hề ngừng nghỉ. Giờ nghỉ trưa cô ấy ru rú trong tòa nhà âm nhạc, đến giờ học chiều thì chỉ ngủ một chút đầu giờ rồi lại dậy đối mặt với vở nhạc lý.
Và rồi giờ tan học. Narukara-san bước về phía tôi với vẻ trầm lắng. Sáng tác với tốc độ kinh khủng thế mà vẫn chưa xong sao. Trong lòng tôi khá lo lắng.
「Cậu không cần phải suy nghĩ nhiều quá đâu. Được ăn cả ngã về không mà, cậu cứ làm trong khả năng là đủ rồi.」
「Ừ…… đúng là thế, nhưng mà, ừm, xin lỗi nhé.」
Thấy cô ấy xin lỗi một cách yếu ớt, đầu óc tôi trống rỗng. Giờ mà đổi tiết mục đại hội là không thể. Cũng chẳng có phương án khác. Đã thế này thì hay là cứ làm hợp xướng bình thường cho xong chuyện, ngay lúc tôi nghĩ vậy, Narukara-san lấy hết can đảm lên tiếng.
「Chờ tớ thêm một tiếng nữa thôi được không!」
「Hả? Chờ một tiếng là xong á?」
「Ừ. Tớ muốn xác nhận lại âm thanh trong bản nhạc ở tòa nhà âm nhạc…… không được sao?」
「Chờ! Tất nhiên là chờ rồi! Cậu cứ xác nhận thoải mái đi!」
「Trễ hơn so với lời hứa một chút, xin lỗi nhé.」
Thì ra là cô ấy trầm xuống vì chuyện đó. Tôi đã nghĩ đến tình huống xấu nhất nên hại tim quá. Tiễn Narukara-san chạy lon ton ra khỏi lớp, tôi thở dài thườn thượt rồi ngồi phịch xuống ghế.
Chắc khoảng một tiếng đồng hồ trôi qua. Tôi nghe thấy tiếng bước chân nhỏ nhắn từ ngoài hành lang đến gần.
「Nhạc, xong rồi này!」
Narukara-san đưa cho tôi cuốn vở nhạc lý. Nhạc cụ đệm là piano. Đương nhiên là thế, nhưng tôi chợt nhận ra mình đã kỳ vọng đâu đó là đệm bằng clarinet. Với lại──.
「Xin lỗi. Tớ không đọc được nhạc, đưa nguyên thế này tớ không hiểu lắm.」
「Không đọc được nhạc thì cậu phổ lời kiểu gì?」
「Thế nhỉ…… Ờm…… ừ…… Làm thế nào nhỉ?」
Narukara-san nhìn tôi vẻ ngán ngẩm. Bị cô gái lúc nào cũng buồn ngủ nhìn bằng ánh mắt đó thì cũng khá đau lòng đấy.
「Đúng rồi! Cậu diễn tấu thực tế đi, rồi tớ ghi âm lại là được!」
「Ai chơi piano?」
「Piano thì…… ai chơi được nhỉ.」
「Chẳng lẽ lớp mình không ai chơi được sao.」
「Chắc là có người chơi được, nhưng Narukara-san thì sao.」
「Không phải là không chơi được nhưng…… chỉ đủ để không gặp khó khăn khi sáng tác thôi. Hơn nữa phần đệm thì──」
「Nếu chơi được thì tạm thời ghi âm cái đó đã.」
Tôi chỉ định nhờ bình thường thôi, nhưng tôi thấy rõ Narukara-san tỏ vẻ bực bội.
「……Nếu chỉ dùng để viết lời thì được, nhưng đừng có kỳ vọng kỳ lạ vào Fukune đấy.」
Giọng điệu gai góc đến mức không thể tưởng tượng nổi từ cô ấy thường ngày.
──Cậu sẽ không kỳ vọng kỳ lạ vào Fukune chứ?
Khi nhận lời sáng tác, điều đầu tiên cô ấy xác nhận. Có lẽ bấy lâu nay tôi đã hiểu lầm. Cô ấy ghét điều gì. Tại sao lại là đệm piano. Câu nói vừa rồi giúp tôi lờ mờ đoán ra. Kỳ vọng kỳ lạ, không phải là kỳ vọng vào bài hát. Vấn đề là sau khi bài hát hoàn thành, ai sẽ là người biểu diễn nó……
Tôi tạm thời gật đầu với lời cô ấy, quyết định nghe thử bài hát trước đã.
Narukara-san có mang theo máy ghi âm cầm tay loại nhỏ, nên tôi mượn để ghi âm bài hát. Chúng tôi đến tòa nhà âm nhạc, lên tầng ba nơi có các phòng tập cá nhân và mượn phòng có đặt đàn dương cầm. Quẹt sổ tay học sinh vào đầu đọc thẻ ở cửa phòng, cửa mở ra và tấm biển 『Đang sử dụng』 phía trên cửa sáng đèn.
Narukara-san lướt nhẹ trên phím đàn thử âm, rồi quay sang tôi gật đầu. Ý là có thể bắt đầu ghi âm bất cứ lúc nào. Tôi lấy máy ghi âm mượn của Narukara-san ra, nhấn nút ghi âm.
Âm thanh vang lên đúng như dự đoán…… không, còn giàu cảm xúc hơn cả dự đoán. Giống như tiếng clarinet của Narukara-san, nó toát lên bầu không khí mộc mạc và ấm áp, nhưng giai điệu lại vương vấn dư âm buồn bã đâu đó. Những âm thanh khác biệt nhưng lại tương đồng với người nghệ sĩ mà cô ấy kính trọng bắt đầu được thể hiện. Có điều gì đó đang nảy mầm trong cô ấy. Nhưng tại sao nhỉ. Tôi cảm giác âm thanh hơi bị gọn gàng, đẹp đẽ quá mức. Để diễn tả cảm xúc của bài hát, sự đẹp đẽ đó dường như lại là thứ thừa thãi.
──Là nhạc cụ. Là sự khác biệt về nhạc cụ. Bài này mà chơi bằng piano thì kiểu gì cũng còn lại sự hoa mỹ. Piano là nhạc cụ có thể biểu đạt âm thanh đa sắc nhưng về cơ bản khác với nhạc cụ chơi bằng hơi thở con người. Và tôi nghĩ bài hát Narukara-san sáng tác cần sự khác biệt cơ bản đó.
「Này…… bài này, không thổi bằng clarinet được sao?」
Ngay khi cô ấy vừa dứt tiếng đàn, tôi đã buột miệng hỏi.
Cô ấy nhẹ nhàng hạ tay khỏi phím đàn, mắt vẫn nhìn vào bản nhạc, cất giọng cứng nhắc.
「Piano và clarinet có thang âm khác nhau, nên dù có thổi đúng theo bản nhạc thì cũng ra âm khác thôi.」
「Sự khác biệt đó khó đến mức không sửa lại đơn giản được à?」
「……Cũng không đến mức đó nhưng mà.」
「Vậy thì──」
「Không được!」
Một giọng nói gần như hét lên. Giống hệt tiếng hét đau đớn tôi từng nghe trong lớp học. Cô ấy quay về phía tôi, nhìn chằm chằm đầy trách móc.
「Cậu quên chuyện của Fukune rồi à?」
Tôi không hề quên. Tôi nhờ vả dù biết thừa là sẽ bị ghét. Cô ấy không thể hòa hợp tốt với mọi người. Việc giao toàn bộ phần sáng tác cho Narukara-san cũng là vì lý do đó. Tôi thừa hiểu cô ấy sống bằng cảm tính khác người và có cách suy nghĩ khác biệt. Nhưng sở hữu phương thức biểu đạt tuyệt vời là âm nhạc, tại sao lại giam mình trong vỏ ốc chứ. Dù có những phần không tương thích với người khác, nhưng nếu cô ấy thực sự là thiên tài thì phải giao tiếp được bằng tài năng đó chứ. Tôi thấy tiếc nuối. Cô ấy yêu âm nhạc và tràn đầy tài năng đến vậy, mà chỉ vì không thể bước thêm một bước mà khả năng ấy bị thu hẹp lại. Chỉ cần bước thêm một bước thôi, cô ấy chắc chắn có thể nắm bắt được giấc mơ của mình.
「Tại sao Narukara-san lại tiếp tục luyện tập không nghỉ một ngày nào chứ! Âm thanh hay mà Narukara-san nói tồn tại để làm gì!」
「Tại sao tôi phải trả lời cậu chuyện đó!」
「Chỉ vì hơi kém khoản quan hệ con người mà chạy trốn, cái âm thanh không thể thổi vì mọi người thì có ý nghĩa gì chứ!」
Cô ấy mở miệng định cãi lại trong khoảnh khắc, nhưng rồi nghẹn lời. Trong vài giây ngắn ngủi đó cô ấy đã nghĩ gì. Cắn chặt môi, cố nén dòng nước mắt chực trào, cô ấy bắt lấy tôi bằng ánh mắt như muốn xuyên thấu. Có lẽ, cô ấy thực sự đang lườm tôi.
「Chính vì cái "mọi người" đó cứ áp đặt lên Fukune đấy!」
Nói rồi, cô ấy lao ra khỏi phòng.
Bỏ lại cả cây kèn clarinet mà cô ấy luôn trân trọng mang theo bên mình ở góc phòng.
Biết thế này thì thà đến trường từ sáng sớm còn hơn là ngồi đây lo lắng. Gặp rồi thì biết nói gì để trả lại đây. Những lời tôi ném vào Narukara-san hôm qua là những lời từ tận đáy lòng. Tôi không muốn xin lỗi qua loa rồi cho qua chuyện. Nhưng nếu tiếp tục câu chuyện hôm qua thì chắc chắn lại bị cô ấy cự tuyệt. Vốn dĩ hôm nay, liệu cô ấy có chịu nói chuyện tử tế với tôi không cũng là một vấn đề.
Khi đến gần lớp học, tôi nâng hộp kèn clarinet lên và nhìn chằm chằm vào nó.
Đã đến nước này thì chỉ còn cách hạ quyết tâm thôi. Chuyện gì đến sẽ đến.
「Được rồi!」
Lấy lại tinh thần, tôi mở cửa lớp. Nhưng nhân vật chính là Narukara-san lại không thấy đâu, làm tôi chưng hửng. Tôi đặt kèn clarinet lên bàn cô ấy, rồi ngồi vào chỗ mình với cảm giác hụt hẫng.
Cô Aki đến và bắt đầu điểm danh. Nhưng Narukara-san vẫn chưa đến. Khi gọi đến tên cô ấy, cô giáo thông báo 「Fukune-san bị ốm nên nghỉ học」.
Bị ốm…… Dù có thật là vậy thì nguyên nhân rõ ràng là do tôi. Còn nếu chuyện bị ốm là nói dối, thì tôi đã làm tổn thương Narukara-san hơn cả những gì tôi tưởng.
Suốt giờ học sau đó, tôi cứ nhìn chằm chằm vào cây kèn clarinet đang chờ chủ nhân.
Sau giờ học, cuộc họp hướng tới đại hội bắt đầu. Đến lúc đó tôi mới sực nhớ ra mình chưa viết lời bài hát. Mãi cho đến tận bây giờ đầu óc tôi vẫn chỉ toàn chuyện cãi nhau hôm qua.
「Mọi người…… Thật sự xin lỗi. Không có gì để bào chữa cả.」
Tôi đứng trên bục giảng, cúi đầu tạ lỗi. Tự mình đề xuất sáng tác hợp xướng mà lại thế này, thật tệ hại.
「Thế này thì không kịp mất. Làm sao giờ.」
「Đã đặt cược vào phương án của Taketo-kun rồi, làm gì có phương án thay thế.」
「Mấy kẻ làm sáng tạo hay trễ deadline thật đấy.」
Tôi không còn lời nào để nói lại. Hôm nay là thứ Sáu, trận đấu là thứ Hai. Dù có tiến hành theo kế hoạch thì lịch trình cũng đã rất sát sao rồi.
「Thiệt tình…… Thất hứa với tớ kết quả là thế này đây.」
Ritsu nói vẻ ngán ngẩm rồi đứng dậy đi đến bên tôi.
「Nhạc thì xong rồi đúng không?」
「Đệm piano, nhưng coi như là xong.」
「Người đàn?」
「Vẫn chưa, nhưng mà……」
Ritsu quay về phía mọi người hỏi 「Trong đây ai chơi được piano?」.
Không ai giơ tay. Ngay lúc tôi nghĩ bài hát của Narukara-san cũng sẽ thành công cốc, một người giơ mấy đầu ngón tay lên vẻ phiền phức.
「……Ran?」
Ritsu cười khổ lẩm bẩm. Tôi cũng nghĩ chắc có ai đó chơi được, nhưng không ngờ Ran lại chơi được thì đúng là bất ngờ. Ritsu cũng vậy, vẫn giữ nụ cười khổ trên mặt và nói tiếp.
「Lập trình máy tính chơi hộ là không được đâu nhé.」
「Tôi chơi được đàng hoàng đấy, đồ ngốc. Mà dùng máy tính chơi cũng có sao đâu. Đâu phải hợp xướng bình thường.」
「Âm thanh thì vẫn là nghe trực tiếp tốt nhất chứ. Mà bất ngờ thật đấy. Cô cũng làm được chuyện nữ tính gớm nhỉ.」
「Xấu à? Nếu không thích thì phiền phức lắm tôi chẳng muốn đàn đâu.」
「K, không, giúp được nhiều lắm. Nè Taketo.」
Tôi vội vàng gật đầu. Nghĩ lại thì với ngón tay linh hoạt của Ran, việc chơi được piano cũng chẳng có gì lạ.
「Nhưng dù tôi có đệm đàn, mà lời chưa xong thì làm ăn được gì.」
「Cái đó thì, cứ la la la theo cao độ và nhịp điệu để tập trước, đến lúc diễn thật cũng dễ hơn còn gì.」
Ra là vậy. Mải lo lỗi lầm của mình mà tôi không nghĩ ra được đến đó.
「Quả nhiên Taketo không có tớ là không xong rồi.」
Vừa nói vừa vỗ vai tôi, Ritsu trông có vẻ vui ra mặt.
「……Cảm ơn.」
「Lần sau phải trân trọng tớ hơn đấy nhé.」
「……Tớ sẽ khắc cốt ghi tâm.」
Ritsu với khuôn mặt giãn ra lập tức chỉ đạo mọi người. Cả lớp di chuyển sang tòa nhà âm nhạc để tập hợp xướng, còn tôi bị ra lệnh hành động riêng để hoàn thành lời bài hát càng sớm càng tốt.
Khi mọi người đã đi sang tòa nhà âm nhạc, tôi đứng chôn chân một mình trong phòng học không bóng người. Trên bàn Narukara-san, cây kèn clarinet vẫn nằm nguyên đó như buổi sáng. Tôi đã cướp mất ngày hôm qua của cô gái vốn không bao giờ muốn nghỉ tập. Tóm lại là thành ra chậm mất ba ngày. Nếu hôm nay cũng không tập thì là chậm sáu ngày sao.
──Cậu làm cái gì vậy, Narukara-san. Chuyện cãi nhau với tớ thế nào chả được. Gác chuyện đó sang một bên, tóm lại là cậu phải chơi nhạc chứ!
Gần như theo phản xạ, tôi chộp lấy cây kèn clarinet và lao ra khỏi lớp.
Đến trước ký túc xá nữ, tôi dừng lại ngước nhìn lên cửa sổ. Một trong những ô cửa này là phòng của Narukara-san. Nghĩ đến đó tôi không kìm được mà hét toáng lên.
「Narukara-san! Cậu trốn tập thêm nữa có được không hả! Tớ mang clarinet đến rồi đây──」
「Cậu kia! Làm cái gì đấy!」
Bác bảo vệ ký túc xá nữ chạy về phía tôi.
「Dù là không gian chung của học viện, nhưng nếu có hành động khả nghi gần ký túc xá nữ là phải báo cáo với các giáo viên đấy nhé!」
「Cháu không làm gì lạ cả. Cháu có việc cần gặp bạn trong ký túc xá ạ.」
「Cũng có học sinh hay hiểu lầm vì là trường nội trú, nhưng cơ bản thì nên coi ký túc xá nữ là khu vực riêng biệt. Muốn gặp thì gặp ở chỗ khác ngoài ký túc xá ấy.」
「Không gặp được cũng được ạ. Bạn Narukara Fukune lớp 1-3 để quên kèn clarinet, bác bảo vệ chuyển giúp cháu cũng được ạ──」
「Việc chuyển đồ đi kèm trách nhiệm. Về mặt nghiệp vụ, tôi không nhận được.」
Không có chỗ để thương lượng. Có thể do vụ nhìn trộm nên họ trở nên nhạy cảm chăng. Bác bảo vệ dặn đi dặn lại 「Mau về đi. Rõ chưa!」 rồi quay lại ký túc xá nữ, nhưng nếu tôi nán lại đây lâu thì bác ấy sẽ ra nhắc nhở ngay thôi.
Vốn dĩ là tôi bộc phát chạy đến đây. Tôi quay về ký túc xá nam, định suy nghĩ kỹ rồi tính tiếp.
Về đến phòng, tôi nằm lăn ra giường và cứ thế trôi qua mấy tiếng đồng hồ. Bên ngoài trời đã tối từ lúc nào.
Tôi nhìn cây kèn clarinet đặt trên bàn. Quả nhiên nên trả cho Narukara-san càng sớm càng tốt. Mai là thứ Bảy, trường nghỉ. Cứ đà này thì đến thứ Hai mới có cơ hội đưa. Mà chưa chắc thứ Hai Narukara-san đã đi học. Giá mà nhờ được bạn nữ nào trong lớp đưa giúp, nhưng tôi chẳng biết số điện thoại của ai cả. Bỏ lỡ ngày đi học trước ngày nghỉ đúng là tai hại. Giờ đến gần ký túc xá nữ liệu có gặp được ai trong lớp không nhỉ. Xác suất có vẻ thấp, nhưng nếu gặp được thì có thể nhờ đưa giúp clarinet.
Tôi quyết tâm rời khỏi phòng. Đến gần ký túc xá nữ, tôi nấp ở chỗ sát tòa nhà nhất mà bác bảo vệ không nhìn thấy, chờ bạn cùng lớp đi qua.
Đứng giữa gió núi ban đêm lạnh lẽo, không biết bao nhiêu thời gian đã trôi qua. Ánh đèn các phòng ký túc xá nữ đã tắt dần. Nghĩ là nên bỏ cuộc thôi, tôi quay lưng lại với tòa nhà.
「Rốt cuộc là cậu đi nhìn trộm thật đấy à.」
Từ trong bóng tối bên cạnh vang lên tiếng con gái. Giật mình quay lại, tôi chỉ xác nhận được một cái bóng dáng cao ráo. Tôi cũng nhận ra cô gái đó đang cầm thứ gì đó. Kia là…… máy ảnh.
Khi cô gái đó lại gần, dáng vẻ cũng hiện rõ. Xuất hiện là Raika, mặc quần jean và áo sơ mi, đầy khí thế đi ra ngoài dù đã nửa đêm.
Cô ấy chỉ vào cái cây đối diện ký túc xá nữ và hạ giọng.
「Trèo lên cành cây đằng kia rồi dùng ống kính tele thì nhìn rõ hầu hết các phò──」
「Ai mà làm thế chứ!」
「……Gì chứ. Vậy à.」
Cô ấy nhìn tôi một lượt từ đầu đến chân vẻ chán nản rồi thở dài 「Thế cậu đang làm gì」.
Vốn dĩ tôi muốn hỏi Raika mới là người đang làm cái gì với cái máy ảnh giữa đêm hôm thế này, nhưng không thể bỏ lỡ người bạn cùng lớp hiếm hoi gặp được.
「Tớ có đồ muốn đưa cho Narukara-san, nhưng con trai không được lại gần ký túc xá nữ mà. Tớ muốn nhờ bạn nữ nào trong lớp.」
「Tôi không thân với Narukara. Cũng không biết phòng, xác nhận ở quầy lễ tân ký túc xá thì phiền phức lắm. Mấy chuyện đó bỏ qua đi, cậu mau viết lời trước đi. Tôi chán ngấy cái cảnh lải nhải la la la rồi.」
「Cái đó tớ đang cố mà, giúp tớ đi. Chỉ cần gọi và đặt trước cửa phòng thôi cũng được.」
「……Có lý do gì đặc biệt à? Nếu giải thích lý do đàng hoàng thì tôi có thể suy nghĩ. Cậu đang nợ tôi mà.」
Nghĩ kỹ thì Raika từng định đổ vạ cho tôi tội nhìn trộm. Món nợ đó chắc chắn rất lớn. Chẳng có lý do gì để bị cô ấy lên mặt thế này, nhưng nếu không giải thích tình hình thì có vẻ cô ấy sẽ không giúp nên tôi kể vắn tắt câu chuyện.
「……Cậu, dám nói thế với Narukara đó à.」
「Tớ cũng nghĩ là cậu ấy sẽ ghét, nhưng tớ lỡ lời quá đáng.」
「Tôi không nghĩ vấn đề nằm ở chỗ đó đâu. Narukara ấy──」
「Làm cái gì ở đó đấy!」
Tiếng quát của đàn ông. Tôi thấy bác bảo vệ đang chạy tới từ phía ký túc xá nữ. Bị phát hiện ở chỗ này giữa đêm hôm thế này thì lần này chắc chắn bị coi là kẻ biến thái nhìn trộm thật. Không…… hay là hẹn hò bí mật?
Nhưng khoảng cách này hơi khó chạy thoát. Thà đường đường chính chính giải thích còn hơn là bỏ chạy rồi bị bắt. Tôi phân vân không biết nên chọn cách nào. Ngay lúc đó, Raika giật lấy cây kèn clarinet từ tay tôi.
「Chạy trốn thế này hay làm người đàn ông của tôi, cậu chọn cái nào?」
「Hả!? Sao lại thành bạn trai của Raika chứ!」
「Đồ ngốc! Hết thời gian rồi! Vậy thì chốt hạ là cãi nhau tình cảm nhé.」
「N, nghĩa là sa──」
「Cắn răng lại!」
Cô ấy thản nhiên đá bay tôi, làm tôi cắm đầu vào bụi cây gần đó.
「Bác bảo vệ, xin lỗi nha. Chỉ là cãi nhau tình cảm thôi. Tên đàn ông ngốc đó biến rồi nên bác cứ quay lại làm việc đi ạ.」
Biết ơn thật đấy, nhưng nghĩ cách nào nhẹ nhàng hơn chút được không. Tôi nén tiếng rên rỉ, xoa cái đầu vừa đập mạnh xuống đất.
Từ phòng âm nhạc vang lên tiếng hát của một cô gái. Mọi người lẽ ra đã nghỉ tập để chuẩn bị cho buổi biểu diễn ngày mai rồi, chuyện gì thế nhỉ.
Mở cửa ra, một cô gái cùng lớp đang đứng đó một mình.
「……Bị lộ rồi. Tớ tưởng cậu về rồi chứ.」
「Ngoài tớ ra thì mọi người về hết rồi.」
「Cho tớ tập thêm chút nữa thôi. Tớ sẽ kìm giọng để không bị khản tiếng.」
「Tớ hiểu là cậu thấy không yên tâm, nhưng lúc nghỉ thì phải nghỉ ngơi đàng hoàng chứ.」
Cô ấy lắc đầu yếu ớt, mỉm cười mơ hồ nhìn tôi.
「Cậu đã sáng tác một bài hát tuyệt vời thế này, mà tớ hát không tốt nên tớ thấy hối hận lắm.」
「Lần đầu tớ sáng tác đấy. Chắc chắn là dở tệ cho xem.」
「Không có đâu! Giai điệu cũng đẹp, nhưng tớ thấy lời bài hát thật tuyệt vời…… Tớ hơi bất ngờ khi biết cậu suy nghĩ những điều như thế, à ừm…… tớ cứ tò mò không biết cậu đã nghĩ đến điều gì khi viết nó……」
「Không lẽ, vì thế mà cậu cố gắng luyện tập sao?」
Cô ấy thoáng đỏ mặt trước lời nói của tôi, rồi im lặng. Được khen ngợi về bài hát mà mình đã dồn hết cảm tính và nhiệt huyết vào thì tất nhiên là vui. Nhưng có phơi bày nội tâm cho đối phương hay không lại là chuyện khác.
「Những chuyện chứa đựng nhiều tâm tư đến mức viết thành thơ ấy mà, tớ quyết định chỉ nói với người quan trọng thôi.」
「Có người như thế à.」
「Vẫn chưa có đâu. Nhưng tớ quyết định sẽ không nói cho đến khi người đó xuất hiện.」
「……Là tớ không được sao?」
Nhìn cô ấy ngước mắt lên nhìn mình đầy e ngại, không có vẻ gì là đang đùa cợt. Nếu là thật lòng thì tôi cũng phải đáp lại thật lòng. Thú thật, trước giờ tôi không hứng thú mấy với chuyện yêu đương. Sự việc đột ngột này khiến tôi bối rối. Nhưng nếu là cô gái này, người đã cảm nhận được điều gì đó từ bài thơ ấy và một mình luyện tập──.
「Thơ ca và tác giả có thể là hai thứ khác nhau đấy.」
「Chuyện đó sao cũng được. Trong đầu tớ giờ chỉ toàn hình ảnh của cậu và bài hát thôi!」
Cô ấy nhẹ nhàng lao vào lòng tôi. Tôi bất giác ôm lấy, hai người ôm trọn lấy nhau. Cánh tay ấy, tấm lưng ấy, sao mà mảnh mai yếu ớt. Giờ tôi mới ngạc nhiên khi thấy cô gái mang tình cảm mãnh liệt này lại có cơ thể mong manh đến vậy, cảm giác muốn che chở dâng trào trong tôi.
「Nếu hẹn hò, tớ muốn biết tất cả về đối phương.」
Tôi di chuyển bàn tay đang đặt sau lưng, trườn lên ngực cô ấy.
「A……」
Giọng nói pha lẫn sự xấu hổ và niềm vui. Âm sắc truyền tải những cảm xúc phức tạp chỉ bằng một từ.
「Giọng tốt đấy chứ. Tốt hơn lúc tập ban nãy nhiều.」
Tôi tiếp tục xoa nắn bộ ngực mềm mại của cô ấy bằng những động tác ngón tay tỉ mỉ, khiến cô ấy rên rỉ liên hồi.
「Nè…… làm ơn đi. Ngực thế là đủ rồi…… mau lên……」
Có lẽ rên rỉ quá nhiều nên niềm vui lẫn trong giọng nói đã giảm đi. Để cô ấy phát ra giọng hay hơn nữa, tôi phải tấn công vào nơi sướng hơn. Tôi quyết định sẽ tiếp tục cùng cô ấy "luyện tập". Là người yêu nhờ vả mà, biết sao được.
Tôi trượt bàn tay đang mơn trớn ngực xuống dưới váy, từ từ tách rộng đôi chân cô ấy ra──.
Ritsu đến phòng tôi vào sáng sớm, báo cho tôi biết hôm nay cả lớp sẽ tập hợp xướng cả ngày ở tòa nhà âm nhạc. Hy sinh ngày nghỉ thứ Bảy để tập luyện là điều đáng quý, nhưng với tôi - kẻ vẫn chưa viết xong lời bài hát - thì đó là một áp lực khổng lồ.
Cầm chiếc máy ghi âm mượn của Narukara-san lên và nhấn nút phát. Giai điệu vang lên từ đó không ngừng gợi lại cho tôi ký ức đắng cay về cuộc cãi vã.
……Không được. Tình trạng thế này thì không viết lời nổi. Suy nghĩ không thể thông suốt, chỉ có sự nôn nóng là tăng lên.
Bất chợt, tôi nhớ lại chuyện hôm qua. Nếu Raika đã đưa kèn clarinet cho Narukara-san, thì dù có ốm, Narukara-san có thể sẽ tập trong phòng. Âm thanh đó dù ở bên ngoài ký túc xá cũng có thể nghe thấy. Nghĩ vậy, tôi không kìm được sự thôi thúc muốn kiểm chứng, bèn rời phòng và đi đến sân trong trước. Tôi nấp vào những lùm cây bao quanh sân, tiến đến vị trí gần ký túc xá nữ nhất.
Tôi tập trung hết sức để không bỏ lỡ tiếng clarinet, nhưng chỉ nghe thấy tiếng chim hót và tiếng cây cỏ xào xạc.
「Tìm cậu mãi. Tại cậu mà tôi không được ăn trưa đấy.」
Quay lại, Raika đã đứng sau lưng tôi từ lúc nào.
「Tôi nhờ bọn con trai gọi cậu, nhưng cậu không có trong phòng.」
「Xin lỗi. Tớ nghĩ biết đâu sẽ nghe thấy tiếng clarinet.」
「Không có đâu. Cái kèn clarinet đó, tối qua tôi đã gọi và đặt trước cửa phòng Narukara, nhưng sáng nay nhìn thì thấy nó vẫn bị vứt chỏng chơ trước cửa y nguyên.」
「Vậy à…… Cảm ơn cậu đã cất công giúp tớ.」
「Nhưng mà cậu cũng vẫn chứng nào tật nấy nhỉ, ngắm ký túc xá nữ từ chỗ này thì tôi nghĩ cậu có sở thích nhìn trộm thật đấy.」
「Làm gì có chuyện đó! Sao các cậu cứ thích biến tớ thành biến thái thế!」
「Tại tôi không nghĩ thần kinh bình thường lại viết được cuốn tiểu thuyết cực khiêu dâm kia. Tôi thán phục trí tưởng tượng của cậu đấy. Có vẻ như tôi cũng có dấu vết bị cậu cưỡng bức bằng ánh mắt rồi nhỉ. Đọc những đoạn miêu tả đó của cậu, đến tôi cũng phải cần khá nhiều can đảm──」
「Cậu đọc rồi hả!?」
「Đương nhiên. Tôi không thất lễ đến mức chụp ảnh mà không biết gì về người mẫu. Những đoạn cậu thỏa sức làm bậy với tôi trên trang giấy…… cái đó…… tôi đã đọc kỹ rồi.」
Raika đỏ bừng mặt, nhưng lại ưỡn ngực ra vẻ kiêu ngạo một cách kỳ lạ.
……Không ngờ cô ấy lại xấu hổ về chuyện 18+ sao? Tại hành động thường ngày quá quắt nên tôi không tưởng tượng nổi cô ấy cũng có khía cạnh nữ tính đó. Với lại nếu xấu hổ thì cứ xấu hổ, đâu cần phải cố đọc chỉ vì lý do chụp ảnh chứ……
Cô ấy chắc đã hiểu lầm biểu cảm của tôi theo hướng nào đó. Cô ấy tiếp tục nói về máy ảnh như để suy ngẫm.
「Cắt lấy một khoảnh khắc bằng máy ảnh nghĩa là mọi thứ phải được hội tụ tại một điểm đó. Chụp có chủ đích là như vậy đấy.」
「Tớ cứ tưởng chỉ cần đẹp là được, hay là cái gì đó cảm tính hơn chứ.」
「Viết truyện khiêu dâm mà nhận thức về nghệ thuật của cậu ngây thơ quá đấy. Cùng là chụp nụ cười, nhưng quá trình dẫn đến nụ cười khác nhau thì ý nghĩa bức ảnh cũng thay đổi. So với nụ cười vì buồn cười, tôi cảm thấy nghệ thuật hơn ở nụ cười khi hãm hại người khác. Nếu người mẫu có quá khứ khiến người xem bị mê hoặc thì càng tuyệt. Theo nghĩa đó thì ảnh của cậu là tác phẩm tuyệt vời nhất, nhưng mà──」
Tác giả khiêu dâm bị cô nàng bách hợp đè ngửa rồi ném bản thảo vào mặt…… Nghe miêu tả thôi đã thấy bố cục kinh khủng rồi. Cứ như tôi là tên khốn kiếp hiếm có vậy. Mà lúc đó Raika còn gọi tôi là tên khốn phân tro gì đó rồi cười điên dại nữa chứ. ……Gì nhỉ, tự nhiên thấy bực mình ghê.
「Cậu chắc sẽ lại phơi bày bộ dạng xấu xí cho xem. Về khoản đó thì tôi tin tưởng cậu lắm.」
「Đừng có tin!」
Raika phớt lờ lời phản bác của tôi, nhìn về phía các bạn cùng lớp đang đi ở phía đối diện sân trong.
「Có vẻ sắp bắt đầu tập hợp xướng rồi. Tôi trả nợ xong rồi nên xin phép.」
「Cảm ơn cậu đã cất công giúp. Nếu đệm bằng clarinet thì bài hát đã hay hơn nhiều, nhưng chắc đành bỏ cuộc thôi.」
Nghe câu nói đó, bước chân định rời đi của Raika dừng lại. Cô ấy quay lại, nở nụ cười đầy ác ý.
「Cậu cũng xấu tính gớm. Bảo người ta thổi vì mọi người, nếu nghĩ đến quá khứ của Narukara thì chẳng mấy ai dám ép buộc đâu. Tư thế không từ thủ đoạn để đạt được sự biểu đạt, đúng là đáng nể thật.」
「Khoan…… Quá khứ là cái gì!?」
「Chẳng lẽ cậu nhờ mà không biết gì à. Trên mạng phơi bày rầm rộ kìa. Trong buổi biểu diễn của dàn nhạc giao hưởng chuyên nghiệp được mời hồi cấp hai, cô ta đã không thổi được nốt nào trong phần solo mình đảm nhận. Nghe đâu là vấn đề tâm lý hơn là kỹ thuật, nhưng dù là gì thì cũng đâu phải văn nghệ trường học, tệ lắm chứ. Bản thân cô ta cũng sốc nặng, nghe nói từ đó bỏ học luôn.」
──Cái âm thanh không thể thổi vì mọi người thì có ý nghĩa gì chứ!
Tôi đã nói ra những lời tàn nhẫn đến mức nào vậy. Chính vì cái "mọi người" đó cứ áp đặt lên mình, nên Narukara-san mới lớn tiếng và bỏ chạy khỏi tòa nhà âm nhạc. Nguyên nhân buổi biểu diễn thất bại, cũng như nguyên nhân cô ấy cố chấp sống cô độc, chắc chắn nằm ở đó. Ký ức mà cô ấy không muốn bị chạm vào nhất. Quá khứ mà cô ấy hối hận nhất trong đời. Tôi đã không biết gì mà chọc vào đó, chà đạp lên những bước chân đang cố gắng đứng dậy của cô ấy.
「Giờ thì hình như cũng chẳng có dàn nhạc nào mời nữa. Muốn làm nghệ sĩ độc tấu thì một khi đã dính vết nhơ, không dễ gì xóa sạch được đâu.」
Raika nhìn tôi đang ủ rũ, nhưng không nói thêm gì nữa.
「Mình đã nói cái gì thế này……」
Những lời tôi ném vào Narukara-san. Liệu xin lỗi có xong không. Nếu đơn giản thế thì tôi muốn xin lỗi bao nhiêu cũng được. Nhưng, đó chỉ là sự tự thỏa mãn mà thôi. Vết thương của cô ấy sẽ không lành. Vì tôi đã xé toạc vết thương đang bắt đầu liền da ấy ra rồi.
──Thơ ca. Hãy gửi gắm vào thơ ca. Trực giác mách bảo tôi như vậy.
0 Bình luận