Tập 01: Chào mừng đến với Học viện Thiên tài!

Chương 04 Kết cục của cuộc chiến Nam VS Nữ!?

Chương 04 Kết cục của cuộc chiến Nam VS Nữ!?

4. Kết cục của cuộc chiến Nam VS Nữ!?

Cô gái vẫn ngồi gục đầu trước máy tính, có lẽ do sự kết hợp giữa kiểu tóc đuôi ngựa và cặp kính mắt mà trông cô ta thật sự mờ nhạt. Từ nãy đến giờ cô ta cứ khép nép sợ sệt, và điều đó khiến tôi cảm thấy bực bội một cách lạ lùng.

「Đẳng cấp của Senpai và tôi khác nhau ạ. Vì vậy nên là... xin đừng nhìn vào chương trình của tôi như thế」

「Nếu là loại lập trình đáng xấu hổ đến mức sợ người khác nhìn thấy thì về phòng mình mà làm đi」

「Máy tính của tôi bị hỏng nên chỉ còn cách đến đây thôi ạ. Tôi thực sự muốn xem lại bản thiết kế mã nguồn đã coding...」

「Tại sao không viết trực tiếp bằng ngôn ngữ máy luôn đi. Đúng là đồ chậm chạp」

「Việc khó như thế tôi không làm được đâu ạ. Vốn dĩ đó đâu phải là ngôn ngữ cho con người dùng」

「Vốn dĩ lập trình là phải làm bằng ngôn ngữ máy đấy」

Tôi chỉ nói sự thật, nhưng cô gái nghe xong lại càng thêm co rúm. Đúng là kẻ chậm chạp thực sự. Chỉ cần nghĩ đến việc một kẻ như thế này lại nhập học vào cái học viện mà ai nấy đều mang lòng kiêu hãnh ngút trời là tôi đã thấy sôi máu.

「Kẻ không biết lập trình cho ra hồn thì đừng có đến học viện này. Mau thu dọn hành lý và biến về đi」

「Sao lại... Tôi được cả họ hàng kỳ vọng và tiễn đi. Giờ không thể về được」

「Đây không phải là ngôi trường dạy dỗ tỉ mỉ từng li từng tí từ một đến mười đâu. Phải tự mình không ngừng phát triển. Với cô thì không thể đâu」

Cô gái nắm chặt gấu váy như đang cố kìm nén nước mắt.

──Khóc sao, phiền phức thật. Khi tôi đang nghĩ vậy, từ miệng cô gái thốt ra một câu bất ngờ.

「...Xin hãy dạy tôi, Senpai」

Giọng nói như vắt ra từ cổ họng. Chắc hẳn cô ta đã bị dồn vào đường cùng lắm rồi. Dường như không còn lựa chọn nào khác. Tuy nhiên, tôi chẳng phải người tốt hay gì cả. Tôi không rảnh rỗi đến mức hy sinh thời gian quý báu của mình để tận tụy vì người khác. Nếu có làm thì──.

「Dù là kẻ chậm chạp như cô, nhưng con gái thì vẫn là con gái nhỉ」

Tôi kéo cô gái ngã khỏi ghế, lăn ra sàn.

「Tôi không định dạy miễn phí đâu. Thử quyến rũ tôi xem nào. Lập trình có thể dở tệ, nhưng cỡ đó chắc cô làm được chứ」

Tôi nhìn rõ dáng vẻ cô gái đang cắn chặt môi. Đôi môi bị cắn mạnh đến mức mất đi sắc máu, tôi nhìn thấy rất rõ.

「Nhanh lên. Tôi không rảnh đâu」

Cô gái run rẩy đưa tay về phía gấu váy. Là xấu hổ, sợ hãi, hay là giận dữ? Tôi nghĩ lý do run rẩy là gì cũng được. Dù là gì đi nữa, tôi cũng có thể tận hưởng.

Tôi ấn đầu gối vào giữa lớp váy mà cô gái đang mời gọi, nắm lấy tóc đuôi ngựa và ghì chặt xuống sàn.

「Ư ư...」

「Sao thế?」

Vừa hỏi, tôi vừa thô bạo nắm lấy bầu ngực qua lớp đồng phục và xoay chậm rãi. Như hòa nhịp với vòng xoay đó, hơi thở hổn hển ngọt ngào thoát ra, phả vào bên tai tôi.

「Ưm... không được...」

Dù miệng nói vậy nhưng hơi thở của cô gái càng lúc càng nhuốm màu dục vọng. Tôi cảm thấy cô ta có tài năng ở mảng này hơn hẳn lập trình.

Đến đây, tôi chợt nhớ ra một điều quan trọng. Tôi đã nói là sẽ dạy, nhưng chưa từng nói một lời nào là sẽ dạy lập trình cả. Vậy thì thứ tôi dạy, chắc chắn phải là thứ mà tôi cảm thấy cô ta có tài năng rồi──.

...Tí tách, tí tách, những giọt màu đỏ thắm rơi xuống. Lại chảy máu cam rồi. Có vẻ như bút lực đang dồi dào lắm. Chắc hẳn biên tập viên phụ trách cũng sẽ vui mừng vì loạt "Kinh Thánh Đỏ (Red Bible)" liên tiếp kể từ lễ nhập học.

Khi tôi lấy khăn giấy từ túi ra nhét vào mũi, Ran đang mở to mắt đứng chết trân như thể vừa chạm trán với một sinh vật gớm ghiếc nào đó.

「Á, lây nhiễm bây giờ!」

Nói rồi nhỏ chạy biến xuống cuối lớp, ôm chặt lấy một cô gái khác.

Chảy máu cam thôi mà. Chắc chắn nếu chảy máu cam giữa lúc đang công khai viết tiểu thuyết khiêu dâm thì không khó để tưởng tượng những gì đang diễn ra trong não tôi, nhưng giờ là giờ nghỉ giải lao. Làm gì là tự do của tôi.

Bất chợt, tôi nhận ra Narukara-san đang nhìn về phía này. Cô ấy lặng lẽ lấy ra một chiếc khẩu trang dùng cho người bị cảm, đeo vào một cách nhanh nhẹn rồi quay lên phía trước.

...Khá là tổn thương đấy.

Nếu là mọi khi thì chắc lớp học đã ồn ào như ong vỡ tổ rồi, nhưng hôm nay lại yên tĩnh đến mức mất tự nhiên. Cả nam lẫn nữ đều im lặng thăm dò động thái của đối phương. Bài phát biểu của Ran hôm qua dường như đã xé toạc mối quan hệ nam nữ trong lớp một cách triệt để. Dù hiệp hai sẽ diễn ra vào ngày mai nhưng chẳng có dấu hiệu nào của việc thảo luận. Kẻ thì tiếp tục học, kẻ thì kiểm tra búa và thước kẻ hình chữ L, kẻ thì dùng kính lúp quan sát khắp phòng học, kẻ thì liên tục ngửi mùi xung quanh... Mọi người đều thản nhiên trải qua thời gian của riêng mình.

...Mà nói chứ cái lớp này, trà trộn những người có tài năng kỳ quặc nhiều hơn tôi tưởng.

Giờ nghỉ tiếp theo. Trên đường cùng Ritsu đi vệ sinh, khi đi ngang qua Lớp 2, tôi thấy một cô gái tóc đen có khuôn mặt dễ thương đang đứng trước bục giảng, nói chuyện gì đó với mọi người. Tóc mái để dài vuốt sang trái, búi tóc phía sau cũng được búi lệch sang trái, chỉ có bên phải là được chải gọn để lộ từ tai đến gáy. Khuôn mặt nhỏ nhắn, chỉ cần nhìn đường cong từ eo trở xuống lộ ra khỏi chiếc áo khoác lửng đồng phục cũng đủ thấy vóc dáng chuẩn chỉnh. Cứ như là thần tượng vậy.

「Ấy, kia chẳng phải là Sonokoe Utae sao. Ra là học Lớp 2 à」

「Người quen của Ritsu hả?」

「Không. Tớ nghe đồn là cậu ấy vào học viện này thôi. Trường cấp hai bọn tớ ở gần nhau」

「Dù vậy thì bình thường làm sao biết được học sinh trường khác chứ」

「Cái đó thì là do khuôn mặt kia kìa. Ở địa phương cậu ấy khá nổi tiếng đấy. Từng đoạt giải trong nhiều cuộc thi tuyển chọn ca sĩ nữa」

「Nghĩa là cậu ấy vào đây bằng tài năng đó à. Vậy chắc cũng sắp debut rồi nhỉ」

「Cái đó thì có một vấn đề duy nhất là──」

Lúc đó, cô gái được gọi là Utae quay về phía này, trong khoảnh khắc nở nụ cười rạng rỡ và vẫy tay. Trong khi tôi còn đang ngơ ngác nhìn quanh xem chuyện gì xảy ra thì Ritsu đã lúng túng vẫy tay lại.

「Quả nhiên là người quen còn gì」

「Nếu tớ nói là tớ cũng từng nổi tiếng──thì cậu có giận không?」

Muốn giận lắm nhưng chắc đó là sự thật. Những người nổi tiếng ở địa phương thì chắc cũng để ý đến nhau đôi chút.

「Nói gì thì nói, Ritsu này, khéo ngày xưa cậu thích cô bé đó cũng nên」

「Nếu là con trai ở quê tớ, thì chắc ai cũng từng một lần ngưỡng mộ cậu ấy...」

Ritsu lẩm bẩm với ánh mắt như nhìn về nơi xa xăm. Khác với tôi, tên này chắc là đào hoa lắm, nhưng có vẻ cũng có những mối tình không thành.

Tôi thoáng nhìn góc nghiêng của Ritsu thì đột nhiên bắt gặp ánh mắt cậu ấy.

「G-Giờ thì khác rồi nhé. Yên tâm đi」

Cậu ta nói lớn một cách đầy phẫn nộ như để lấp liếm. Tôi thì chẳng thích hay gì cô bé Utae đó nên sao cũng được, nhưng mà,

「Hừm. Thôi thì tạm yên tâm vậy」

Tôi trả lời đại khái thế.

Cứ thế đi đến trước Lớp 1, ở đây quả nhiên cũng đang thảo luận. Đứng trên bục giảng là Naruki với mái tóc nâu gợn sóng đung đưa, đang hùng hồn diễn thuyết điều gì đó. Giọng nói vang vọng, mang phong thái của diễn viên hay kịch sĩ.

Khi chúng tôi định đi ngang qua lớp học, Naruki nhận ra và bước ra hành lang.

「Ô kìa, hình như là Taketo-san và Ritsu-san của Lớp 3 phải không nhỉ」

「Cậu biết rõ nhỉ」

「Vâng. Vì mọi người đều là thiên tài nên tôi nghĩ nếu không biết thì thật thất lễ, sau hiệp một tôi đã xin xem qua bài tự giới thiệu của các lớp khác đấy ạ」

「Cậu cũng là cựu diễn viên nhí thiên tài, là người nổi tiếng còn gì」

「Cựu...?」

Đôi mắt của Naruki, người vẫn luôn nở nụ cười thân thiện, lóe lên trong khoảnh khắc.

「L-Là diễn viên nhí thiên tài xuất sắc nhất, là người nổi tiếng」

「Haha. Cảm ơn cậu. Nhưng học sinh cấp ba thì không ai gọi là diễn viên nhí nữa đâu. Từ lần sau hãy nhớ đến tôi như một diễn viên nhé」

「Giờ tôi nhớ kỹ rồi...」

「Cơ mà Lớp 3 cũng có nhiều nhân tài, nhưng ai là người đang lãnh đạo cả lớp thế nhỉ」

「Lớp bọn tôi hoàn toàn là chơi cá nhân」

「Chà chà vậy sao. Thiên tài vốn dĩ không đi theo bầy đàn mà. Hiệu trưởng Suiboku cũng đã viết những điều thực sự ác ý như chữ "Hòa", nhưng phương châm của trường là "Đi con đường của riêng ta" mà lị」

Nói rồi Naruki cười và quay trở lại lớp.

──Không có tướng, sao.

「Hả?」

Tôi có cảm giác như nghe thấy tiếng lầm bầm theo gió. ...Tướng (Shou)? Cười (Warai)?

Nhìn sang Ritsu thì không thấy cậu ấy có vẻ gì là vừa nói. Cậu ấy đang hướng về phía cửa sổ, ngắm nhìn những dãy núi phía xa.

「Xong chưa?」

Nghe câu nói như giục giã của cậu ấy, chúng tôi lại tiếp tục rảo bước đến nhà vệ sinh.

Tiết học tiếp theo là Toán. Vì đã nhập học được một thời gian nên từ hôm nay mới bắt đầu có tiết học bình thường. Ritsu, người phải nghe giảng lại những điều mình đã thấu hiểu, chắc hẳn đau khổ lắm.

Quả nhiên, thứ cậu ấy viết vào vở trong giờ học không phải là nội dung ghi trên bảng trắng, mà là những công thức tính toán rõ ràng không thuộc trình độ học sinh cấp ba.

Phương pháp I-SVD?

Mà thôi sao cũng được. Giáo viên có vẻ cũng hiểu ý nên cố tình không gọi Ritsu trả lời câu hỏi. Đó là một thầy giáo ngoài ba mươi tuổi tràn đầy năng lượng, nhưng sự nhiệt huyết đó dường như cũng trở nên vô nghĩa trước Ritsu. Dạy các môn học thông thường ở học viện này theo một nghĩa nào đó cũng là áp lực lớn.

Giờ học buổi sáng kết thúc, nhà ăn mở cửa. Vào khung giờ này nhà ăn ký túc xá đóng cửa nên hầu hết học sinh đều đổ về nhà ăn trường. Đối với nam nữ Lớp 3 đang chia rẽ hoàn toàn thì đây là thời điểm tồi tệ nhất. Cũng có lựa chọn là mua cơm hộp ở cửa hàng tiện lợi ký túc xá, nhưng lòng tự trọng của đám con trai không cho phép lặn lội đi bộ về ký túc xá chỉ để tránh mặt bọn con gái, và phe con gái cũng chẳng có ý định đi đến cửa hàng tiện lợi xa xôi vì bọn con trai, nên nam nữ lại đụng độ nhau ở nhà ăn.

「Vừa ăn trưa ở đây vừa tăm tia con mồi tiếp theo à? Tội phạm tình dục thì suy nghĩ cũng khác người nhỉ」

Ran, đứng đầu nhóm con gái, đang trừng mắt nhìn về phía này từ gần máy bán phiếu ăn.

「Tạm thời thì tôi đang ngồi yên đấy chứ. Muốn coi tôi là thủ phạm thì đưa bằng chứng ra đây」

「Hừ. Trơ tráo gớm nhỉ. Cứ đợi đấy mà xem. Rồi anh sẽ phải hối hận về những gì mình đã làm」

「Thay vì nói cái đó, nếu không mua phiếu ăn thì bọn tôi mua trước đây」

「Đừng hòng! Cái nút anh chạm vào bẩn thỉu thế kia ai mà ấn nổi!」

Ran và nhóm bạn mua phiếu ăn xong, vừa trừng mắt nhìn về phía này vừa đi đến quầy phục vụ.

「Xin lỗi các cô nhà bếp, nhưng chưa ăn mà đã thấy cơm chẳng ngon lành gì rồi」

Ritsu nói vẻ chán ngán. Tôi cũng có cùng cảm giác. Nhóm Ran sau khi nhận đồ ăn ở quầy đã chiếm một góc bàn, vừa nhìn về phía này vừa thì thầm to nhỏ gì đó. Dù có lờ đi khỏi tầm mắt thì tiếng thì thầm đó cũng chối tai không chịu nổi. Cơm làm sao mà ngon cho được.

Đến trước máy bán phiếu ăn, tôi ấn nút chọn Katsudon (cơm thịt heo chiên xù) và quẹt thẻ học sinh. Ritsu chọn suất ăn thay đổi theo ngày hôm nay là cá thu sốt bơ chanh (Meunière). Đưa phiếu ăn tại quầy nhận món, chúng tôi ngồi vào chỗ trống.

Khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy có ánh nhìn và quay sang ngang. Cách đó vài bàn, Raika đang hướng ánh mắt sắc lẹm về phía này. Cô nàng ngả người ra sau, bắt chéo đôi chân dài, đặt máy ảnh lên bàn và chạm nhẹ ngón tay vào nó. Nhìn kỹ thì giữa cô ta và tôi không có vật cản nào, góc máy ảnh đã được căn chỉnh luồn lách qua cột nhà và người đi lại.

...Sợ quá.

Cảm giác như đang bị stalker theo dõi vậy.

Tôi quyết định coi như chưa thấy gì và quay lại. Trong lúc đó, tôi thấy Narukara-san đang ăn cơm một mình. Cô ấy đưa từng chút thức ăn nhỏ xíu vào miệng, ăn chậm rãi như đang nghiền ngẫm. Chắc là kiểu người khi ăn bán trú dù đã đến giờ nghỉ trưa vẫn còn ngồi ăn đây mà.

Tôi đưa tay với lấy bát Katsudon trước mặt, nâng lên và bắt đầu ăn. Ít nhất trong lúc ăn hãy quên đi những chuyện khó chịu. Ngay khi vừa chuyển đổi tâm trạng, một tia sáng bạc lấp lánh không phù hợp với nhà ăn trường học lướt qua tầm mắt tôi.

Ngẩng lên, tôi thấy Ritsu đang dùng dao và nĩa được trang trí cầu kỳ một cách tao nhã để ăn món cá Meunière. Chắc chắn đây không phải là bộ đồ ăn của chỗ này. Nhìn kiểu gì cũng là dao và nĩa riêng mang theo (My-knife và My-fork).

Có vẻ nhận ra ánh nhìn của tôi, Ritsu ngẩng lên một chút rồi nhìn vào con dao.

「Thân thiện với môi trường (Eco) đúng không?」

「Không, nhà ăn có chuẩn bị đũa sẵn nên đằng nào cũng thân thiện môi trường rồi」

「Vậy à. Nếu hứng lên tớ cũng sẽ thử dùng đũa」

「Chẳng lẽ trường cấp hai của Ritsu là trường tư thục nổi tiếng dành cho mấy cậu ấm cô chiêu sao?」

「Trường công lập bình thường thôi. Đi bộ mất năm phút ấy mà」

「Nếu ở vị trí đi bộ năm phút lại có một trường tư thục nổi tiếng dành cho cậu ấm cô chiêu thì sao?」

「Thì tớ đã học ở đó rồi」

「...Học ở đó à. Thôi được rồi. Thế ở trường công lập bình thường cậu cũng dùng dao nĩa riêng thế này hả?」

「Ừ. Được đánh giá cao lắm đấy」

「Ý là được người ở nhà ăn khen ngợi hả? Hay là cậu đóng vai trò một tên thú vị mang lại tiếng cười?」

「Con gái hay đến nhờ tớ dạy quy tắc bàn ăn lắm」

Hự! Là hướng đó sao! Tôi lại bị buộc phải nhận thức lại sự khác biệt về thời cấp hai giữa tôi và Ritsu, tâm trạng thật tồi tệ.

Như để trút bỏ nỗi niềm không biết tỏ cùng ai, tôi lùa Katsudon vào họng, nhưng giữa chừng bị nghẹn dẫn đến khó thở. Vội vàng lấy nước uống trôi xuống, Ritsu nhìn tôi với vẻ ngạc nhiên rồi mỉm cười: 「Taketo lúc nào cũng mạnh bạo (cưỡng ép) nhỉ」.

Bị nói là "lúc nào cũng" nhưng tôi không nhớ mình đã làm gì mạnh bạo trước mặt Ritsu cả, song nhìn nụ cười dịu dàng như đang răn dạy đó khiến tôi thấy xấu hổ, bèn cắm cúi ăn Katsudon để lảng tránh.

Giờ nghỉ trưa kết thúc, tiết đầu tiên của buổi chiều là Lịch sử thế giới. Vì bụng đã no, cộng thêm nội dung bài học thuộc dạng ghi nhớ nên tôi ngủ thiếp đi ngay lập tức. Và khi tỉnh lại thì đã là tiếng chuông kết thúc giờ học...

C, chẳng lẽ thầy giáo không gọi tôi dậy sao? Chán nản vì tôi ngủ say sưa ngay từ buổi học đầu tiên nên dù trong lòng tức giận nhưng thầy vẫn mặc kệ ư?

「Ritsu, tớ lỡ làm chuyện động trời rồi à...」

「Chuyện gì?」

「Tớ ngủ suốt giờ học còn gì」

「Không sao đâu. Cậu không ngáy mà」

「Không phải chuyện đó, tớ làm thầy giận rồi sao?」

「Đừng bận tâm. Chắc các thầy cô nhìn thấy mấy đứa kỳ quặc nhiều quá rồi, nên chỉ phản ứng với mấy hành động kỳ quặc vượt trội thôi」

「...Nghĩ thế thì cũng thấy tội nghiệp các thầy cô thật」

Đến giờ nghỉ trước môn tự chọn, tôi mở danh sách mà Aki-sensei đã đưa. Vì phó mặc việc chọn môn cho cô giáo nên tôi vẫn chưa biết mình học môn gì.

【Tiếng Anh thực hành】Nội dung bài học──Để đưa những tài năng toàn cầu ra thế giới, các em sẽ học tiếng Anh thực hành với giả định sống ở nước ngoài. Giảng viên tất nhiên là người bản xứ. Không phải bài học giữa học sinh và giáo viên, mà hãy cùng nhau học tập nghiêm túc như những người đã đi làm.

...Không cần đâuuu. Aki-sensei, đây là quấy rối đấy. Lúc kiểm tra kiểu gì em chẳng bị điểm liệt.

Tôi vô cùng hối hận vì đã phó mặc cho cô giáo, rồi di chuyển đến Lớp 2 nơi diễn ra tiết học. Ritsu, người vốn đã có khả năng ngôn ngữ đủ để viết luận văn bằng tiếng Anh, có vẻ không chọn môn này.

Bước vào lớp, Naruki đang ngồi trên ghế cất giọng uể oải 「Chào」 và nhìn về phía tôi. Chẳng còn chút nào của sự sắc sảo trong cách nhả chữ kiểu kịch sĩ thường ngày.

「Sao trông suy sụp thế」

「Không phải đâu. Vốn dĩ tôi là người như thế này mà. Nhưng mà Taketo-kun này, tương lai cậu cũng định tham gia vào mảng dịch thuật sao? Cố gắng nhỉ」

Haha, Naruki bật ra tiếng cười khô khốc rồi dựa lưng vào ghế. Không hẳn là suy sụp, nhưng toàn thân cậu ta thiếu sức sống. Gì vậy nhỉ. Cứ như ông chú hơi mệt mỏi vì cuộc đời vậy.

「Hôm nọ, tôi chở một cô nữ sinh cấp ba ra bến tàu hóng gió, nhưng mà mệt phết đấy. Cô nàng cá tính mạnh hay sao ấy... Cơ mà tôi cũng thích cái kiểu ương bướng đó」

Lái xe hóng gió gì chứ, xét về tuổi tác thì làm gì đã có bằng lái ô tô. Chẳng lẽ ý là đi phượt bằng xe máy?

「Nghe đâu cũng là tài nữ, nhưng lòng tự trọng cao ngất ngưởng chắc cũng do đó mà ra nhỉ. Nhưng mà thôi, tôi cũng không ghét việc những cô gái như thế dù không muốn nhưng cơ thể vẫn phản ứng và dần nhuốm màu của tôi」

...Tôi nói thì hơi kỳ, nhưng mà tục tĩu quá. Naruki là người như thế này sao? Với lại cảm giác tình huống này giống với cuốn tiểu thuyết tôi viết trước đây. Hình tượng nhân vật chính coi việc chơi bời với phụ nữ là chuyện thường ngày đến mức lộ rõ vẻ mệt mỏi, cũng y hệt Naruki bây giờ.

「──Mà khoan đã, cậu đọc tiểu thuyết của tôi rồi à?」

Naruki nghe câu đó thì mắt sáng rực lên, đột ngột đứng dậy khỏi ghế và chỉ ngón cái vào mình.

「Naruki này, vai nào cũng diễn được tất! Khi tác phẩm của Taketo-kun được chuyển thể thành phim, hãy nhớ đến diễn xuất vừa rồi của tôi nhé!」

Đúng là thiên tài. Và cũng phiền phức thật.

Cảm thấy dây dưa thêm sẽ rắc rối to nên tôi gật đầu mơ hồ rồi ngồi xuống chỗ cách xa Naruki.

Vô tình nhìn quanh, tôi thấy Narukara-san đang ngồi thẫn thờ ở góc lớp. Dù là giờ học tiếng Anh nhưng không hiểu sao cô ấy vẫn mang theo hộp đựng kèn clarinet. Nghĩ kỹ thì hồi đại hội định hướng cô ấy cũng mang theo kèn clarinet. Nghe nói đã chơi từ nhỏ, chắc nó đã trở thành một phần cơ thể rồi chăng. Nhắc mới nhớ, đầu buổi đại hội cô ấy đã làm rơi cây kèn đó, và chẳng hiểu sao lại nhìn tôi. Đến giờ vẫn chưa hiểu lý do, nhưng tôi cũng không nghĩ Narukara-san có lối suy nghĩ mà tôi có thể hiểu được dù có suy luận thế nào. Tôi quyết định quên mấy chuyện nhỏ nhặt đi để lấy lại tinh thần và quay lên bảng.

Chuông báo giờ học bắt đầu vang lên, một người đàn ông nước ngoài đầu trọc vàng hoe mặc vest bước vào lớp. Ông ta có vẻ đẹp trai phong trần với sống mũi cao và khuôn mặt ưa nhìn, làn da trắng nổi bật so với người Nhật. Chắc đây là giảng viên.

「How are you doing? 〈Khỏe không?〉」

Đột nhiên chào bằng tiếng Anh... Vốn dĩ dốt tiếng Anh nên tôi ghét môn này ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Thầy giáo đứng trên bục giảng chuyển sang nói tiếng Nhật lưu loát và giải thích mục đích bài học.

「Ngữ pháp trên lý thuyết và ngôn ngữ trong đời sống thực tế khác nhau, ở Nhật hay nước ngoài cũng đều na ná như vậy. Hơn nữa vốn dĩ là ngôn ngữ khác nhau, nên việc dịch sang biểu hiện hoàn toàn giống hệt nhau tự thân nó đã là điều khó khăn. Trong tiết học này, tôi muốn các em học những cách diễn đạt phù hợp với thực tế, và giúp đỡ để các em hoạt động như những tài năng mang tầm thế giới」

Thầy dùng tiếng Nhật cũng sành sỏi gớm. May mà không phải ông thầy phiền phức không thể giao tiếp đàng hoàng nếu không dùng tiếng Anh.

Tuy nhiên, nội dung bài học thì tệ hại hết chỗ nói. Thầy bắt đọc từng câu ví dụ một nên không thể lơ là được.

「Men must accept advances made by women. 〈Mỡ dâng miệng mèo〉」 (Nguyên văn: Suezen kuwanu wa otoko no haji - Mỡ đến miệng mà không ăn là nỗi nhục của đàn ông)

「「──Men must accept advances made by women.」」

「I was tempted by the devil! 〈Ma xui quỷ khiến!〉」 (Nguyên văn: Ma ga sashita)

「「──I was tempted by the devil!」」

「Shall we make a secret arrangement? 〈Thông đồng với nhau nhé〉」 (Nguyên văn: Kuchiura wo awaseyou)

「「──Shall we make a secret arrangement?」」

...Cuối cùng chuông báo hết giờ cũng vang lên, vài cô gái đi đến chỗ tôi.

「Này... cậu là nhà văn hả?」

Người bắt chuyện là cô bé trông như thần tượng tên Utae. Có vẻ cô bé cũng chọn môn Tiếng Anh thực hành. Lúc nãy nhìn thấy cô ấy mặc áo khoác lửng nên không nhận ra, nhưng cô ấy mặc váy đồng phục liền thân theo phong cách phá cách của riêng mình. Thay vì khăn quàng cổ, cô ấy đeo mặt dây chuyền hình trái tim, trước ngực thắt một chiếc nơ to rủ xuống, và thay thắt lưng trang trí ở eo bằng một cái rực rỡ hơn.

「Nhà văn thì đúng là nhà văn nhưng... cậu nghe ai nói thế?」

「Naruki-kun đấy. Nghe nói nổi tiếng lắm nhỉ」

──Thằng khốn đó, đừng có giải thích kiểu cắt đầu cắt đuôi thế chứ! Cố tình làm thế để chơi xỏ tôi hả!?

Dù cơn giận đang sục sôi nhưng cô ấy không có lỗi. Tôi cố giữ vẻ bình tĩnh, nhìn vào đôi mắt lấp lánh lạ thường của cô bé Utae.

「Đằng nào cũng lộ nên tớ nói thật luôn, tớ viết tiểu thuyết khiêu dâm. Dù được coi là nghệ thuật」

Khoảnh khắc nghe thấy từ đó, vẻ mặt cô ấy cứng đờ. Tôi không trách cô ấy. Nhìn phản ứng của con gái Lớp 3 là đủ hiểu, dù là Học viện Inspiration thì khiêu dâm vẫn là đối tượng đáng ghê tởm đối với con gái.

Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc tiếp theo cô ấy đã trở lại bình thường và nở nụ cười rạng rỡ.

「Lần đầu tiên tớ thấy nghệ sĩ lấy đề tài khiêu dâm đấy. Tớ cứ tưởng phải là người nhớp nháp hay đáng sợ lắm cơ」

「Làm gì có... Tớ cũng có thường thức mà. Mọi người cứ đề phòng thái quá làm tớ khổ sở lắm」

「Chuyện đó, buồn thật nhỉ. Tớ là Utae. Có vẻ chúng mình cùng môn tự chọn, từ giờ giúp đỡ nhau nhé」

「Tớ là Taketo. Tớ dốt tiếng Anh lắm, mong cậu giúp đỡ」

Utae nói 「Tớ cũng vậy」 rồi vẫy tay cùng các cô gái khác ra khỏi lớp. Những cô gái như thế chắc là hình mẫu ngưỡng mộ của người cùng giới nhỉ. Khác với Ran, có vẻ xung quanh cô ấy lúc nào cũng không ngớt con gái vây quanh. Hơn nữa lại là cô gái tốt. Phản ứng thiện chí như thế lần đầu tiên tôi mới gặp.

Đang chìm đắm trong cảm xúc thì tôi bắt gặp ánh mắt của Narukara-san.

「...Lại ăn nữa hả?」

Câu nói buông ra như đang lầm bầm một mình nhưng lọt rõ vào tai tôi.

Tôi nguy hiểm đến thế sao!

Có lẽ cơn giận hiện rõ lên mặt nên Narukara-san giật mình nhảy lùi lại rồi chạy bước nhỏ đi mất.

Cô ấy chắc chắn sẽ không bao giờ ăn mặc như Utae đâu nhỉ.

Buổi học kết thúc, đến giờ tan trường, bọn con trai đồng loạt ra khỏi lớp. Bọn con gái bị bọn con trai tranh trước nên cố tình ở lại trong lớp.

「Mọi người đều nghĩ giống nhau cả nhỉ」

Nghe tôi nói, Ritsu vừa rảo bước vừa trả lời.

「Không khí tệ quá không chịu nổi. Mà đây cũng chẳng phải vấn đề ai đó xin lỗi là giải quyết được」

「Xin lỗi cũng chẳng có tác dụng đâu. Bên kia đã mặc định tớ là thủ phạm rồi」

Đến chỗ tủ giày, không hiểu sao Ritsu đột ngột dừng lại.

「Sao thế?」

「Xin lỗi. Tớ nhớ ra chút việc. Taketo về trước đi nhé」

Ritsu bỏ tôi lại và quay trở vào sâu trong tòa nhà trường. Vội vàng ra khỏi lớp nên chắc cậu ấy lỡ quên cái gì đó chăng.

Tôi đi qua tủ giày và bước một bước ra khỏi tòa nhà. Khoảnh khắc đó, cảm giác hụt hẫng bất ngờ ập đến dưới chân. Trong lúc bối rối chớp mắt, tôi nhìn thấy những dòng chữ viết to tướng trên tấm bảng ngay trước mặt.

『TRƯỢT・RỒI・NHÉ』 (HA-ZU-RE)

──Bùm... oàm!

Tôi rơi xuống rãnh nước bùn to tướng với âm thanh vang dội.

S, sao lại có cái rãnh ở chỗ này... Vội vàng nhỏm dậy nhưng nước bùn đã ngập đến ngang hông. Độ sâu này không thể nào là tự nhiên được.

Trong lúc chưa hiểu chuyện gì, tôi định leo lên khỏi rãnh, bám tay vào mép thì mép đất lở xuống, để lộ ra dây điện được gấp gọn bên trong. Do đất xung quanh lở xuống nên phần dây gấp duỗi thẳng ra và dây điện lao xuống nước bùn──.

...Hả? Ch, Chết...

Trong sát na, dòng điện giết người tấn công tôi, cuộc đời dài mà ngắn hiện lên như đèn kéo quân.

Aaa, nếu phải chết ở chỗ này thì giá như cứ mặc kệ pháp luật mà chơi bời kiểu người lớn cho chán chê đi. Giá như đừng viết khiêu dâm chỉ bằng ảo tưởng mà nhờ các chị gái chuyên nghiệp dạy dỗ đủ điều để áp dụng vào tác phẩm thì tốt biết mấy. Tại sao đến giờ mình vẫn viết khiêu dâm một cách khổ hạnh thế nhỉ. Cũng do không được gái theo, nhưng lẽ ra mình phải tham lam khoái lạc hơn. Nghĩ đến chuyện tích trữ tinh lực để sau này xây lâu đài khiêu dâm, mình đúng là thằng ngốc. Nếu mình chồng chất khoái lạc lên khoái lạc đến mức khô kiệt, rèn luyện tinh lực cường tráng như vận động viên thể hình (build up) thì ngay từ đầu dòng điện cỡ này mình đã dễ dàng đá bay──.

「Ồn ào quá đấy. Nước bùn bắn lên, nhớ dọn dẹp cho sạch sẽ vào」

Cùng với giọng nữ pha tiếng thở dài, dòng điện tử thần dừng lại.

Trong khi toàn thân vẫn còn tê dại, tôi nhìn lên phía trên rãnh thì thấy Ran đang mỉm cười. Bên cạnh là một cô gái cùng lớp đang đứng, trên tay cầm đủ loại dụng cụ như cưa, búa, và cả thước kẻ hình chữ L như thể dùng cho nghề mộc.

Chẳng lẽ cái bẫy này──.

「Cô bạn này khéo tay lắm đấy. Nếu không mau chóng rời khỏi học viện thì anh sẽ được tận hưởng kỹ thuật của thợ lành nghề đến phát ngán đấy」

「Định giết tôi bằng oan sai à!」

「Oan sai? Nực cười. Với lại kẻ bốc phải vé trượt là anh thì anh phải chịu chứ. Đừng có giận cá chém thớt lên bọn tôi」

Ran liếc nhìn tấm bảng 『TRƯỢT・RỒI・NHÉ』 dựng trên rãnh, nhìn xuống tôi như muốn nói "Thấy chưa" rồi bỏ đi.

Vừa run rẩy vì giận dữ vừa quay về phía tòa nhà trường, tôi nhận ra cái bẫy này nằm trên đường thẳng tắp từ tủ giày của tôi. Tính toán sao cho nếu cứ thế đi mà không suy nghĩ gì thì sẽ sập bẫy dễ dàng. Bên hông tòa nhà có rơi một tấm biển ghi 『Đang thi công』. Có vẻ họ đã dùng nó để phong tỏa cửa cho đến khi tôi đi qua.

「Sự chu đáo này... không còn ở mức độ bách hợp (Yuri) nữa rồi...」

Cố gắng leo lên khỏi rãnh, tôi bước đi với nước bùn nhỏ tong tong.

「Dồn sức vào việc tìm thủ phạm có phải tốt hơn không... thế này đúng là lãng phí tài năng thật sự」

Vừa lầm bầm oán trách nhóm Ran, tôi đã đi đến sân trong từ lúc nào không hay. Ở đó, tôi thấy Narukara-san đang ôm hộp kèn clarinet. Hôm nọ cô ấy cũng tập ở quanh đây, có tòa nhà âm nhạc đàng hoàng mà lại muốn thổi nhạc cụ hơi gỗ ở ngoài trời, lạ thật.

Nhận ra tôi, cô ấy vội vàng quay gót, bắt đầu chạy như trốn chạy.

Nguy to! Không giải tỏa hiểu lầm ở đây thì không biết bao giờ mới có cơ hội xin lỗi nữa.

「Xin lỗi!」

Có lẽ giật mình vì tiếng hét lớn của tôi, chân Narukara-san dừng lại. Chính là lúc này. Không nói ngay lúc này thì──.

「Hôm trước tớ lỡ nếm thử bộ phận của kèn clarinet ấy. Cái đó, tớ cứ tưởng chỉ là dăm gỗ thôi. Kiểu như không biết là cái gì nên quan sát thử, chứ không ngờ là đồ dùng cá nhân của Narukara-san... Thế nên tớ thực sự xin lỗi!」

Chắc cô ấy không ngờ sẽ nhận được lời xin lỗi. Narukara-san vẫn đứng quay lưng về phía tôi.

「...Còn chuyện nhìn trộm?」

「Tớ không làm!」

Tôi trả lời gần như át cả câu nói của cô ấy. Có lẽ sự nghiêm túc đã truyền đến, Narukara-san từ từ quay lại, nhìn chằm chằm vào mắt tôi.

「...Chuyện nếm nước bọt của Fukune, quên đi nhé. Những chuyện như thế, tớ nghĩ phải trân trọng hơn nữa, nên hãy quên đi」

「T, Tớ biết rồi. Tớ quên ngay đây」

Narukara-san đặt hộp kèn xuống đất, lấy ra một miếng gỗ hình chữ nhật từ bên trong.

Trong khoảnh khắc, tôi nhớ lại lúc nếm thử cái đó và giật mình phản ứng.

K, Không được. Đã bảo là quên chuyện đó rồi mà.

「Cái này gọi là dăm kèn (reed). Nó rung lên và trở thành nguồn âm thanh. Vì là bộ phận hay phải thay thế nên tớ chuẩn bị nhiều cái lắm」

Tôi không thể nói "Biết rồi, tớ sẽ không nếm nữa đâu" vì đã hứa là quên rồi, nên đành im lặng gật đầu lia lịa.

Narukara-san nhìn tôi một lúc, rồi đóng hộp kèn lại và cầm lên.

「Thôi, Fukune cũng quên rồi」

Nói rồi cô ấy bước đi, băng qua cây cầu ở giữa sân trong và đi về phía bóng cây dưới chân đồi.

Thế này nghĩa là cô ấy tha thứ cho tôi rồi nhỉ. Tôi gật đầu như để tự xác nhận, rồi nhìn về phía Narukara-san đang lắp ráp kèn clarinet ở đằng xa.

Về đến ký túc xá, tôi cởi ngay bộ quần áo lấm lem bùn đất và đi tắm. Sau khi sảng khoái, tôi giết thời gian đến bữa tối bằng việc viết bản thảo. Ở học viện này không có câu lạc bộ nên ngoài việc phát triển tài năng ra thì chẳng có mấy việc để làm. Cũng có những hội nhóm giống như câu lạc bộ sở thích tập hợp học sinh lại, nhưng ở đó hầu hết là những người có tài năng cần đồng đội hoặc đối thủ. Chẳng có chỗ nào để vào giết thời gian cả.

Đang viết lách thì chuông cửa phòng vang lên. Thấy lạ, tôi mở cửa thì thấy Ritsu đang đứng đó, khuy áo sơ mi phanh ra một cách thoải mái. Có vẻ cậu ấy đã cởi áo khoác và tháo cả dải vải trang trí ở cổ áo.

「Chào. Tớ nói chuyện chút được không?」

「Đang rảnh quá phải ngồi viết bản thảo đây, mời vào」

Ritsu xếp đôi xăng đan da ngay ngắn ở chỗ tháo giày rồi bước vào phòng. Trong ký túc xá, việc xỏ giày ra vào phiền phức nên mọi người đều dùng dép lê hoặc xăng đan. Nhân tiện, tôi vào ký túc xá ngay ngày nhập học nên không có thời gian chuẩn bị cả hai thứ đó, đành dẫm bẹp gót giày thể thao để đi thay dép lê.

Vừa bước vào, Ritsu đã thốt lên vẻ thán phục.

「Tớ cứ tưởng bản thảo hỏng vứt bừa bãi trên cái đệm trải quanh năm suốt tháng (mannendoko) chứ」

「Đó là hình ảnh về nhà văn à? Hay là kết quả quan sát con người tớ?」

「Haha. Cả hai」

Cậu ta cười như chẳng có ý xấu gì. Phòng này có giường đàng hoàng, bản thảo hỏng tôi vứt vào thùng rác cạnh bàn, và vốn dĩ có chỗ để đồ nên làm sao mà bừa bộn được. Lần sau tôi sẽ bất ngờ đột kích phòng Ritsu để trả đũa. Sẽ nói mấy câu kiểu như 「Tưởng nhà toán học chỉ hứng thú với mấy công thức thôi chứ」──mà khoan, thế thì khác gì lời mạt sát của Ran ở hiệp một đâu.

Ritsu phân vân không biết nên ngồi ghế trước bàn hay ngồi lên giường, nhưng khi tôi ngồi xuống giường thì cậu ấy lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh. Hai đứa ngồi tựa lưng vào tường, hướng mắt về phía trước. Khoảng cách gần đến mức vai kề vai, dù đã chiều tối nhưng từ người Ritsu vẫn thoang thoảng mùi dầu gội thơm phức.

...Cảm giác khoảng cách với tôi có hơi hẹp quá không nhỉ, nhưng thôi chuyện nhỏ nhặt này bỏ qua đi.

「Thực ra sau giờ học hôm nay, tớ đã đi xem qua một lượt học sinh trong trường. Nhưng chẳng có ai trông giống Taketo đến mức nhìn nhầm được cả」

Nghe câu đó tôi giật mình. ──Mặt thì giống Taketo, nhưng dáng người thì có thể khác Taketo──. Ritsu đã giải thích nội dung tin đồn như thế vào ngày hôm sau khi có người bị hại. Dù bọn con gái có định kiến rằng tôi đáng ngờ, nhưng nếu không giống đến mức nhìn nhầm thì không giải thích được.

「Cậu đã kiểm tra toàn bộ con trai rồi à?」

「Mới được sáu phần mười thôi. Số còn lại thì chỉ còn cách phục kích ở nhà ăn ký túc xá」

「Nhắc mới nhớ, sắp đến giờ ăn tối rồi」

「Thế nên tớ mới đến đón đấy」

Ra là vậy. Nếu là tìm thủ phạm thì lẽ ra tôi phải là người tiên phong mới đúng. Cậu ấy đã cất công đi quanh trường một mình vì tôi, cảm giác thật có lỗi.

「Cảm ơn nhé」

Ritsu ngượng ngùng khi nghe tôi nói, trông cậu ấy chẳng giống nhà toán học thiên tài khó gần chút nào, mà chỉ như một nam sinh cấp ba đa cảm bình thường ở bất cứ đâu.

Đến nhà ăn, có lẽ vì mới mở cửa nên trước máy bán phiếu ăn chưa có hàng người xếp hàng. Đã có học sinh bắt đầu ăn, nhưng chắc chưa có ai ăn xong và đi về.

Tôi gọi cơm niêu (Kamameshi), còn Ritsu gọi tôm sốt ớt (Ebi-chili). Tưởng cậu ấy chỉ ăn đồ Tây nhưng hóa ra đồ Trung cũng chơi được. Nhận đồ ăn tại quầy, chúng tôi ngồi vào bàn hai người ở góc có thể bao quát toàn bộ nhà ăn.

Thời gian còn nhiều nên tôi định bụng ăn thong thả, vừa cầm đũa lên thì thấy Ritsu từ tốn lấy ra dao và thìa riêng của mình.

「──Cái đó tuyệt đối sai rồi! Thậm chí là vi phạm quy tắc bàn ăn!」

「Gì cơ? Dùng thìa sành (renge) thì cậu mới vừa lòng à?」

「Không phải, có đũa mà, đũa ấy!」

「Chuyện đó có sao đâu」

「Đúng là chuyện sao cũng được, nhưng dao và thìa riêng thì tuyệt đối sai!」

Ritsu nhún vai rồi bắt đầu ăn, bỏ mặc tôi. Tay phải dùng thìa múc nước sốt tôm đưa lên miệng, tay trái dùng nĩa xiên tôm đưa vào miệng. Sự tự nhiên thái quá đó khiến tôi quên cả việc bắt bẻ thêm.

Lần đầu tiên thấy có kẻ ăn tôm sốt ớt một cách quý tộc thế này. Bữa cơm của Ritsu trông như món Pháp vậy.

Sau đó không biết bao nhiêu thời gian đã trôi qua. Người có thể bị nhìn nhầm là tôi mãi chẳng xuất hiện. Ăn xong chúng tôi còn gọi thêm cà phê để giết thời gian, nhưng rốt cuộc đến giờ nhà ăn đóng cửa mà chẳng thu được gì.

「Thế là kiểm tra được khoảng tám phần mười nam sinh rồi... Nhưng số người phải xác nhận nhiều quá nên tớ không đưa ra được con số chính xác dưới một phần trăm đâu. Xin lỗi nhé. Tớ không có trí nhớ siêu phàm như Ran」

「Nói được tám phần mười là đã quá tuyệt với tớ rồi」

「Nếu không phán đoán chính xác thì sẽ không biết đã kiểm tra hết học sinh hay chưa, và thống kê đặc điểm cơ thể cũng sẽ bị sai lệch」

Ritsu thở dài rồi đứng dậy. Bản thân không bị nghi ngờ mà cậu ấy tìm thủ phạm nghiêm túc thật sự.

Ra khỏi nhà ăn, tôi nhờ ghé vào cửa hàng tiện lợi, lẳng lặng mua hai phần bánh kem. Về phòng cùng Ritsu, chúng tôi chia ra đĩa và tiếp tục câu chuyện trên giường. Tất nhiên Ritsu dùng nĩa riêng. Hơn nữa trước khi ăn cậu ta còn tranh thủ rửa sạch ở bồn rửa bát.

「Theo Ritsu thấy thì tình hình hiện tại thế nào?」

「Ước tính sơ bộ... chín phần mười Taketo là thủ phạm」

「Xác suất cao vãi!」

「Đã phải một trăm phần trăm đâu nên hoàn toàn không sao cả. Vẫn còn gần hai phần mười nam sinh chưa kiểm tra mà」

「Căng nhỉ... Tình hình tệ đến mức đó sao...」

Một lúc lâu, trong phòng chỉ có tiếng ăn bánh kem khẽ khàng. Dù tình hình khá tệ, nhưng nếu không kiểm tra nốt hai phần mười nam sinh còn lại thì cũng chẳng làm gì được.

Lúc đó, Ritsu lỡ tay làm nĩa va vào đĩa, tạo ra tiếng lanh canh chói tai.

「──Taketo. Vụ nhìn trộm ấy, cậu nghĩ bắt đầu từ bao giờ?」

「Từ bao giờ cái gì, vụ ầm ĩ mới có từ──」

「Suy nghĩ đó không ổn đâu. Trước giờ Học viện Inspiration dường như không có vụ nhìn trộm nào, khả năng thủ phạm nằm trong số tân sinh viên là rất cao. Giả sử thủ phạm là tân sinh viên, thì đa số đã vào ký túc xá từ kỳ nghỉ xuân rồi. Có thể việc nhìn trộm đã bắt đầu từ kỳ nghỉ xuân, và đến ngày xảy ra vụ ầm ĩ mới bị lộ」

「Vậy à. Có thể lắm」

「Bị lộ rõ ràng là vào hôm kia, nhưng thực ra điềm báo có thể đã có từ trước đó. Nếu thống kê lại điều đó thì sẽ có manh mối tìm ra thủ phạm, và nếu phát hiện điểm biến thiên trong thống kê để nhìn thấu thói quen của thủ phạm thì có thể dự đoán được ngày giờ gây án tiếp theo」

「Phải xác nhận với ai đó ngay thôi!」

「Nhưng mà không thể hỏi con gái lớp mình được...」

Nếu hỏi thì chắc là Aki-sensei hoặc bảo vệ ký túc xá nữ. Giờ này thì giáo viên chỉ còn người trực ban. Aki-sensei chắc đã về nhà rồi. Muốn hỏi bảo vệ thì nếu tôi lại gần ký túc xá nữ vào giờ này khéo bị bắt tại trận luôn.

「Ngày mai, tớ sẽ hỏi cô giáo」

「Tớ cũng sẽ hỏi cùng Taketo. Tạm thời hôm nay giải tán ở đây nhé」

Hôm sau khi đến trường, tôi thấy Narukara-san đang đi lảo đảo với mái tóc đỏ rối bù vì mới ngủ dậy. Chắc lại tập luyện lâu quá đây mà.

...Chuyện của tớ, cậu tha thứ rồi đúng không? ...Chắc thế.

Để xác nhận điều đó, tôi phải bắt chuyện ngay tại đây. Nhưng nghĩ kỹ lại thì đã lâu lắm rồi không chào hỏi con gái bình thường, nên tôi hơi quên cách làm.

──Em cũng tích tụ (bức xúc) lắm rồi phải không?

──Cơ thể em thành thật quá nhỉ?

──Bao nhiêu tiền?

...Không, mình đang nghĩ cái quái gì thế này. Chào buổi sáng là được chứ gì. Bình thường thôi, bình thường thôi...

「Em cũng tích tụ──à k, không phải, chào buổi sáng!」

Phản ứng chậm một nhịp với lời của tôi, cô ấy hướng đôi mắt mới mở một nửa về phía này, lặng lẽ gật đầu cái rụp. ──May quá. Có vẻ vẫn còn đang mơ màng. Với lại, dường như cô ấy thực sự đã tha thứ cho tôi.

Định đà nói thêm gì đó nhưng đứng trước Narukara-san đang buồn ngủ, tôi không thốt nên lời. Chúng tôi cứ thế im lặng đi đến tủ giày.

「──Tiểu thuyết khiêu dâm, là cái gì?」

Bất ngờ Narukara-san mở lời.

「Pô... Khiêu dâm (Porno) ấy à, ừm, nói sao nhỉ, là một thể loại nghệ thuật」

「Thể loại, nghĩa là trường phái nào?」

Đôi mắt cô ấy nhìn chằm chằm vào tôi quá đỗi ngây thơ. Dạy nguyên nghĩa của từ khiêu dâm và làm vấy bẩn sự ngây thơ đó mang lại cảm giác tội lỗi, nên tôi buột miệng lấp liếm.

「Hơi khác với trường phái một chút nhưng... là một hình thức của tình yêu. Đúng, là Tình Yêu!」

「Vậy là cậu viết tiểu thuyết tình yêu ha」

「Chủ đề trọng tâm là tình yêu, kiểu vậy」

「Người lớn nhỉ」

「Đâu có... Tớ thì với con gái──」

Khoảnh khắc đó, ai đó đấm mạnh vào gáy tôi. Đang quằn quại đau đớn thì tôi bị gạt ngã lăn quay, không kịp đỡ đòn nên ngã lăn ra trước tủ giày.

「Cái tên nhà anh vẫn chứng nào tật nấy định giở trò đồi bại với con gái nhà lành... cái gì mà 『Đúng, là Tình Yêu!』 chứ」

Vừa chớp mắt vì đau điếng vừa ngẩng lên, tôi thấy Ran đang khoanh tay đầy phẫn nộ nhìn xuống.

Cuộc đối thoại vừa rồi có vẻ đã bị nghe trọn. Tôi suýt ngất không phải vì đau đớn thể xác, mà vì tổn thương tinh thần.

「Hừ. Cứ tự do thế này đi, chỉ được lúc này thôi. Ta nhất định sẽ nắm được bằng chứng và tống anh vào nhà ngục tồi tệ nhất chuyên giam giữ những tên tội phạm cực ác」

「Nhưng người này, bảo là không nhìn trộm mà」

Thấy Narukara-san nghiêng đầu thắc mắc, Ran tái mặt đi và ôm chầm lấy cô ấy.

「Nói dối đấy! Không được để bị lừa! Fukune-chan đang bị Mind Control (kiểm soát tâm trí) đấy!」

「Indo... Roll?」

「Tẩy não đó! Là chiêu trò của ác quỷ đầy dối trá!」

Narukara-san vẫn nằm trong vòng tay Ran, nhìn tôi như muốn hỏi.

...Không phải đâu. Giải thích về tiểu thuyết khiêu dâm có hơi lấp liếm một tí, nhưng tớ không nói dối đâu...

Tôi không đứng dậy nổi vì đau, rơm rớm nước mắt lắc đầu. Thấy vậy, Narukara-san định nói gì đó thì Ran đã kéo cô ấy rời khỏi tủ giày.

...Nhanh lên, phải nhanh chóng chứng minh sự trong sạch của mình...

Sau đó, cứ mỗi giờ nghỉ Ran lại bảo vệ chặt chẽ xung quanh Narukara-san. Có vẻ cô ta nghĩ Narukara-san là mục tiêu tiếp theo của tôi. Hành động lộ liễu đó làm tôi bực mình, tiết học buổi sáng hầu như chẳng vào đầu chữ nào.

Cuối cùng cũng đến giờ nghỉ trưa, tôi ra hiệu cho Ritsu rồi cả hai đi thẳng đến phòng giáo viên.

Aki-sensei đang vừa vặn mở hộp cơm trưa.

Vừa thấy chúng tôi, cô có vẻ nhận ra điều gì đó,

「Nếu vừa ăn cơm hộp vừa nói chuyện cũng được thì không sao chứ?」

Cô hỏi.

Được ăn trưa cùng cô giáo thì em rất sẵn lòng──à không, bọn em đến để nói chuyện nghiêm túc, nhưng đến vào giờ này cũng hơi...──trong lúc tôi đang nghĩ ngợi thì Ritsu kéo vạt áo đồng phục của tôi.

「Ra cửa hàng tiện lợi ký túc xá mua cái gì đó đi」

Đó có vẻ là cách tốt nhất. Chúng tôi chạy hết tốc lực qua lại giữa ký túc xá và phòng giáo viên, chưa đầy mười phút đã quay lại. Vừa thở hổn hển vừa mở túi bánh mì, Aki-sensei vừa đưa đũa vào hộp cơm vừa gửi ánh mắt dò hỏi về phía chúng tôi.

「Em muốn hỏi một chuyện liên quan đến việc em bị hiểu lầm là kẻ nhìn trộm ạ」

「Nếu là chuyện cô có thể nói thì cô sẽ trả lời hết」

「Trước đây không có điềm báo nào về việc nhìn trộm sao ạ?」

Aki-sensei nhìn vào hộp cơm như đang suy nghĩ, rồi thận trọng mở lời.

「Thực ra từ trước lễ nhập học một chút, mấy đứa con gái đã ầm ĩ lên là cảm thấy như có ai đó giám sát trong và ngoài ký túc xá vào ban đêm. Thế nên ngay khi vừa tăng cường an ninh ký túc xá nữ thì vụ việc xảy ra」

Trúng rồi! Ritsu cũng nghĩ y như vậy, nhìn về phía tôi và gật đầu.

「Chỉ có điều về sự hiện diện của ai đó thì chưa có em nào thực sự nhìn thấy kẻ nhìn trộm cả, nên không thể khẳng định được gì. Phía nhà trường cũng chỉ tăng cường an ninh để các em nữ yên tâm thôi」

「Cô hãy nói chuyện đó với cả lớp đi ạ. Em bị nghi ngờ suốt, khổ lắm rồi」

「Chuyện ở ký túc xá nữ thì con gái trong lớp ai chẳng biết. So với cảm giác mơ hồ thì người ta tin vào vật thật hơn chứ」

Vật thật... là tôi sao. Giá mà chuyện tôi là tác giả tiểu thuyết khiêu dâm lộ ra muộn hơn một chút thì đã không bị nghi ngờ kỳ lạ thế này...

Ritsu uống nước trái cây trôi miếng bánh mì đang ăn dở, rồi nhìn sang Aki-sensei.

「Em nghĩ các thầy cô cũng đang điều tra nhiều về kẻ nhìn trộm, có phát hiện gì không ạ?」

「Xem nào. Sắp xếp lại câu chuyện thì lần này kẻ nhìn trộm bị phát hiện ở ngoài ký túc xá, nghe nói là cái bóng trông như đang dùng kính viễn vọng hay gì đó. Tuy nhiên mấy đứa con gái cảm thấy sự hiện diện của người lạ lúc thì trong ký túc xá, lúc thì ở ngoài, lộn xộn lắm nên không rõ ràng」

「Trong ký túc xá... đâu có dễ vào được đâu ạ」

「Đúng thế. Cổng ký túc xá luôn có bảo vệ mà. Nhưng điều đó có tiền đề là nếu cái cảm giác đó thực sự là của kẻ nhìn trộm. Kẻ nhìn trộm đã ở ngoài ký túc xá nữ vào ngày xảy ra vụ ầm ĩ. Đó là sự thật duy nhất」

「Mơ hồ thật. Nếu nghe kỹ câu chuyện thì tình huống này quá mơ hồ để nghi ngờ Taketo đơn thuần」

Ritsu lại đưa bánh mì lên miệng và suy nghĩ điều gì đó. Có vẻ câu chuyện tiến triển theo hướng phiền phức hơn dự tính, đầu óc tôi rối tung lên, bánh mì chẳng còn mùi vị gì.

「Cái này có thể thôi nhé, nhưng thủ phạm có vẻ cao hơn Taketo-kun một chút. Không phải vì thế đâu, nhưng phía nhà trường cũng chẳng còn nghĩ Taketo-kun là thủ phạm nữa. Cứ đường hoàng mà ở trong lớp đi. Vụ nhìn trộm chúng tôi đang điều tra kỹ càng rồi」

...Cô ơi, cô vừa nói "chẳng còn" (nữa).

「Chờ chút đã, Aki-sensei. Không lẽ cô định dùng thông tin mơ hồ là thủ phạm có thể cao hơn Taketo một chút để chứng minh sự vô tội sao? Tình hình hiện tại vẫn không thay đổi việc Taketo có xác suất cao là thủ phạm đâu ạ」

「Ritsu, tự nhiên cậu nói cái gì thế! Cậu rốt cuộc là đồng minh của ai vậy!?」

「Tất nhiên là đồng minh của Taketo rồi. Thế nên tớ mới liều mạng tìm thủ phạm thế này chứ」

「Thế thì đừng nói thừa!」

「Tại vô lý mà. Tính toán kiểu gì mà thông tin không chắc chắn thế kia lại thành chứng minh vô tội được. Nói thẳng ra nếu đó là quan điểm chính thức của nhà trường thì thất vọng quá. Giáo viên Học viện Inspiration cũng thường thôi」

「...Có vẻ các thầy cô suy nghĩ hơi ngây thơ thật. Cô sẽ thử điều tra kỹ hơn xem sao」

「Khoan đã! Thủ phạm chắc chắn cao hơn em nên không cần nghi ngờ nữa đâu ạ!!」

「Yên tâm đi. Sự trong sạch của Taketo, tớ nhất định sẽ chứng minh cho xem. Một cách hoàn hảo luôn」

Đồ ngốc! Chính vì cậu mà chuyện này mới rối rắm thêm đấy!! Aaa... thôi xong. Biết thế chẳng dẫn Ritsu theo làm gì...

Sau đó Ritsu hỏi thêm cô giáo về điềm báo nhìn trộm, còn tôi thì đã cạn kiệt sức lực sau màn đối đáp vừa rồi nên gục xuống.

...Hê hê. Mình sinh ra dưới ngôi sao bị con gái ghét mà. Hê hê...

Giờ học buổi chiều tôi hoàn toàn mất hết sinh khí. Nghe thấy tiếng mọi người đồng loạt di chuyển, tôi mới hoàn hồn. Vẫn còn tiết 6 nữa cơ mà, sao thế nhỉ. Tôi vội vàng đuổi theo Ritsu.

「Đi đâu thế?」

「Tiết 6 là hiệp hai đại hội định hướng còn gì」

Quên béng mất. Hơn nữa lớp tôi còn chưa quyết định tiết mục. Trong tình trạng đó mà phải đến nhà thi đấu có mấy người dẫn chương trình quái gở kia thì đúng là cực hình.

「Liệu có bạn cùng lớp tốt bụng nào tự mình nghĩ ra bí sách và dành cho chúng ta một bất ngờ tuyệt vời không nhỉ?」

「Trăm phần trăm là không thể nào」

「Cậu tính toán kiểu gì thế?」

「Thì lớp mình là cái lớp như thế còn gì」

...Nếu dùng lý do tùy tiện thế mà khẳng định được trăm phần trăm thì đừng có vặn vẹo Aki-sensei một cách kỳ cục thế chứ!

Đến nhà thi đấu, Lớp 1 và Lớp 2 đang hừng hực khí thế chiếm chỗ phía trước. Tôi chọn chỗ an toàn phía sau Lớp 1 và Lớp 2 rồi ngồi xuống, chờ hiệp hai bắt đầu.

Khi hầu hết mọi người đã ngồi yên vị, màn sân khấu kéo lên, đàn chị Botan và đàn anh Meguru (Kai) với vai trò MC xuất hiện. Đàn anh Meguru vẫy tay thân thiện với nụ cười thoạt nhìn có vẻ sảng khoái.

「Yo! Bọn mày khỏe không? Không có đứa nào sợ làm trò hề ở đại hội mà bỏ trốn đấy chứ? Đứa nào trốn là tao cho anh em lôi cổ về lê lết đấy nhé」

「Không sao đâu~. Vừa đếm xong, có đủ mặt mọi người mà」

「Chậc... chán thế. Năm nhất năm nay tự tin gớm nhỉ」

「Năm nào chẳng có vài đứa biến mất cơ chứ」

「Tao đã cho anh em ẩn nấp khắp trường để đề phòng rồi, đừng có làm tao mất mặt nhé lũ năm nhất」

Dù nói lời thoại nào thì đàn anh Meguru cũng không đánh mất nụ cười tuyệt vời.

...May mà không bỏ trốn vì không có tiết mục.

Vừa thở phào nhẹ nhõm chưa được bao lâu, hai MC lại đẩy cao trào câu chuyện lên.

「Chị Botan. Hôm nay thứ tự thế nào nhỉ」

「Ưm~ xem nào. Lớp 3 cứ để cuối cùng đi. Trông có vẻ thú vị」

「Đã làm mấy chuyện thách thức thế kia, chắc lần này sẽ dùng tài năng khiến người ta khóc hết nước mắt theo đúng chủ đề nhỉ. Này, Lớp 3. Tao kỳ vọng lắm đấy nhé. Đừng có phản bội lòng tin!」

「Vậy thì lần này cũng theo thứ tự từ Lớp 1 nhé. Nào, xin mời ban giám khảo nhập trường☆」

Cùng với giọng nói đớt của đàn chị Botan, ban giám khảo lũ lượt xuất hiện từ cánh gà.

Người thì nói chuyện với ai đó vô hình, người thì vừa đi vừa tô màu mô hình nhựa, người thì đọc to sách ma thuật, người thì bò bốn chân vừa gõ xuống sàn vừa tiến tới...

Cả nam lẫn nữ mỗi bên năm người tổng cộng mười người, nhưng mà cái này, chẳng phải toàn bộ đều là những kẻ nhân cách vỡ nát sao? Là giám khảo ngồi trên sân khấu mà chẳng ai ngẩng mặt lên. Chỉ nhìn thấy thế giới của riêng mình. Chẳng lẽ chúng tôi ở học viện này lâu rồi cũng sẽ trở nên như thế... thôi, đừng nghĩ nữa.

Lần này lớp nào khiến nhiều giám khảo khóc nhất sẽ thắng. Phán định nước mắt do các anh chị MC thực hiện. Vốn dĩ làm người khác khóc đã khó, đằng này đối thủ lại là đám giám khảo quái dị thế kia thì cảm giác vô vọng quá.

Lớp 1 hạ màn hình khổng lồ giấu trên trần sân khấu xuống, kéo rèm che kín nhà thi đấu và tắt đèn, rồi dùng máy chiếu chiếu lên một bức tranh CG. Bức tranh vẽ một nam một nữ nắm tay nhau, bên cạnh màn hình CG, tiếng đàn piano và violin sống động bắt đầu vang lên.

Rồi ánh đèn chiếu vào bên cạnh màn hình, Naruki cầm micro hiện ra. Cậu ấy từ tốn mở lời, cùng lúc đó một bức CG khác hiện lên, và một câu chuyện bắt đầu.

Ví như một tiết mục kịch giấy xa hoa. Nội dung giống như biên tập lại từ các tác phẩm có sẵn về nữ chính mắc bệnh nan y, nhưng giọng kể của Naruki - người nổi danh là diễn viên nhí thiên tài - cùng nhạc nền của các nhạc sĩ tài năng tác động khá mạnh vào tuyến lệ. Bình thường thì trong tình huống này có vài người khóc cũng là lẽ đương nhiên, nhưng──.

Ban giám khảo, ngay lúc nữ chính sắp chết, lại cười phá lên. Với gu của họ thì đó là chỗ gây cười. Nhờ thế mà nước mắt đang dâng trào của tôi cũng tịt ngóm. Đám giám khảo này có vẻ không nghe tử tế câu chuyện, nhưng lại nghe thấy mấy chỗ kỳ quặc.

Kết quả thảm hại, không một ai khóc. Thậm chí tính cả cười gượng thì tất cả đều cười. Theo một nghĩa nào đó thì đây là kết quả khó mà đạt được. Khuôn mặt bàng hoàng của Naruki khi nhìn ban giám khảo thật ấn tượng.

Tiết mục tiếp theo là Lớp 2, nhưng ngồi dưới sân khấu mãi chẳng thấy ai động đậy. Chẳng lẽ Lớp 2 cũng giống bọn tôi, chưa quyết định tiết mục? Đang lo sốt vó xem các anh chị tiền bối bao giờ nổi giận thì Utae một mình xuất hiện trên sân khấu. Tay cầm micro, dải ruy băng lớn trước ngực bay bay, cô đứng vào giữa sân khấu.

Cô ấy nghe nói nhập học nhờ tài năng ca hát, nhưng chẳng lẽ định làm ban giám khảo khóc chỉ bằng tiếng hát của mình sao? Cho dù có hát hoàn hảo một danh ca khúc thì cũng khó mà làm đám giám khảo kia khóc được.

Trong lúc Utae nhắm mắt tập trung, giai điệu từ từ vang lên. Đó không phải là bản ballad đang thịnh hành, cũng không phải danh ca khúc xưa cũ, mà là bài đồng dao ai cũng biết.

──Chuồn chuồn ớt bay trong ráng chiều. Ký ức được cõng trên lưng ngắm nhìn cảnh ấy đã từ thuở xa xưa lắm rồi. Người thân yêu nuôi nấng ta chẳng biết từ lúc nào đã không còn nữa, chẳng còn cách nào để nhớ về cố hương. Đã bao lâu trôi qua kể từ đó. Dù bầu trời hoàng hôn ta ngắm nhìn khi đã có tuổi vẫn in bóng những chú chuồn chuồn ớt giống ngày xưa ấy──. (Bài hát: Akatonbo - Chuồn chuồn đỏ/ớt)

Khung cảnh mộc mạc làm lay động lòng người. Những ký ức hiện lên trước mắt. Bài hát tuyệt vời là điều không cần bàn cãi, nhưng tài năng dám hát bài đồng dao mà ai cũng biết và truyền tải thế giới quan ấy một cách tươi mới. Đúng là thiên tài. Tôi vô thức rơi một giọt nước mắt.

Ban giám khảo cũng lắng nghe say sưa và rơi lệ. Dù sao đây cũng là trường nội trú toàn phần. Bài hát gợi nhớ quê hương càng hiệu quả với học sinh khóa trên. Việc ngay cả những giám khảo không nghe nghiêm túc các bài thuyết trình cũng phải khóc là điều dễ hiểu.

Kết quả không cần đếm cũng biết toàn bộ giám khảo đều khóc. Bị cho xem khả năng ca hát đến mức này thì không còn gì để phàn nàn.

Và cuối cùng, cũng đến lượt bọn tôi.

「Vậy tiếp theo là Lớp 3~. Sau khi Lớp 2 đã cố gắng thế kia, chị kỳ vọng lắm đó nha♪」

「Toàn bộ giám khảo khóc đã xuất hiện rồi, nên mức tối thiểu là toàn bộ học sinh trong nhà thi đấu phải khóc òa lên nhé」

「Biết sao được. Vì các em là thiên tài mà?」

Lời dẫn dắt quá sức tàn nhẫn. Tôi nhìn quanh các bạn cùng lớp, nhưng chẳng ai chịu bước lên. Quả nhiên không có ai chuẩn bị tiết mục cả. Khoảng ba mươi giây trôi qua, đàn anh Meguru thở dài thườn thượt rồi nhìn bao quát chúng tôi.

「Bọn mày, bỏ cuộc à. Tao không tàn nhẫn đến mức kỳ vọng vào kẻ không làm được đâu」

「Ở quê chắc được gọi là thiên tài đấy nhỉ, nhưng đã hiểu được sự rộng lớn của thế giới chưa? Hiểu rồi thì gói ghém hành lý và bước một bước ra khỏi khuôn viên học viện nhé」

「Ba năm tới ở lại đây, người phàm trần chịu sao thấu」

Từ ghế giám khảo cũng bắt đầu vang lên đủ loại tiếng la ó.

「Đứa nào, đứa nào cho phép lũ người thường này nhập học thế. Tao đập nát!」

「Cỡ này mà cũng dám tự đề cử là thiên tài. Cười chết mất」

「Hiểu là ngưỡng mộ thiên tài như bọn tao, nhưng cái lớp chỉ để cho đủ sĩ số thì biến đi」

Không thua kém MC, lời lẽ cay độc hết chỗ nói. Tiếng la ó không có dấu hiệu dừng lại, có vẻ ngoài việc chúng tôi rời khỏi đây thì chẳng còn cách nào dập tắt được. Ritsu nghiến răng đầy vẻ cay cú, nhưng dùng công thức toán học thì không làm người ta khóc được. Vốn dĩ trong lớp làm gì có ai có tài năng khiến người ta khóc... có.

Đập vào mắt tôi là Narukara-san đang nhìn chằm chằm lên sân khấu với quyết tâm dồn hết vào đôi mắt thơ ngây. Lần đầu tiên tôi thấy vẻ mặt đó của cô gái thường ngày vốn trầm lặng. Không lẽ, cô ấy định biểu diễn một mình giống Utae? Khó mà tưởng tượng cảnh Narukara-san tự mình bước lên phía trước nhưng...

Khi tiếng la ó lên đến đỉnh điểm, cô ấy cuối cùng cũng bước lên một bước. Trong sát na đó,

「Người thường người thường, ồn ào quá đấy. Bọn mày giỏi giang lắm sao, lũ lợn này!」

Giọng nói lớn đến mức nghe rõ mồn một trong nhà thi đấu ồn ào. Người buông lời mạt sát là Raika, tay cầm máy ảnh phản xạ ống kính đơn (DSLR), ánh mắt sắc lẹm.

「Dám nói với Raika-sama này là người thường, ta sẽ cho bọn mày hối hận cả đời!」

Cô nàng bước lên sân khấu, lôi từ túi quần bò ra một xấp ảnh dày cộp. Tiếp đó, cô ta xáo trộn xấp ảnh như tráo bài, rồi phi vài tấm về phía trước mặt các giám khảo.

Ban đầu các giám khảo còn ngơ ngác, nhưng khoảnh khắc cầm lấy tấm ảnh, sắc mặt họ thay đổi. Thấy vậy, Raika nở nụ cười khiến người ta rùng mình, giật lấy ảnh từ tay giám khảo và tung rải rác về phía chúng tôi.

Trong thoáng chốc, tôi hoàn toàn không hiểu chuyện gì xảy ra. Nhặt một tấm ảnh rơi xuống lên, tôi mới hiểu ý nghĩa của nó.

Trong ảnh là một nữ sinh đang lén lút ngửi giày nữ ở tủ giày. Nhìn lên sân khấu, một cô gái có khuôn mặt giống hệt trong ảnh đang vừa khóc vừa chạy về phía này.

Ra là vậy. Danh Cơ (Meiki) Raika──quái tài được đánh giá cao nhờ việc cắt lấy những khoảnh khắc xấu xí nhất của nhân vật bằng máy ảnh. Dù là đám giám khảo có nhân cách vỡ nát, nhưng có vẻ họ cũng ghét việc bị người khác nhìn thấy khoảnh khắc xấu xí của mình. Các giám khảo chạy vòng quanh những bức ảnh rơi vương vãi quanh đám học sinh năm nhất, xô đẩy đá bay người khác. Nhà thi đấu bao trùm bởi tiếng la hét kỳ quái và tiếng gào thét, thậm chí có học sinh bật khóc vì quá sốc.

Cứ như nắp vung của địa ngục vừa mở ra vậy.

「Lớp 3... tiếp nối hiệp một lại đến hiệp hai... Tâm ý của bọn mày, tao hiểu rõ rồi. Tao sẽ truyền đạt lại cho toàn bộ học sinh khối thể thao, cứ chờ mà tận hưởng đi!」

Tiếng gào thét của đàn anh Meguru cũng trở nên vô nghĩa, tình hình đã không thể thu dọn được nữa rồi.

Trong bối cảnh đó, Ritsu vẫn đứng sững, chăm chú ngắm nhìn vài tấm ảnh.

「Mau sơ tán thôi. Khéo bị vạ lây vì Raika mất」

「Chờ chút đã. Tấm ảnh này, cậu nghĩ sao?」

Những tấm ảnh cậu ấy cầm trên tay toàn là những khoảnh khắc trần trụi được chụp trong phòng riêng của học sinh, như nam sinh mặc váy thủy thủ đang cương cứng, nữ sinh mặc quần lót brief đang ngoáy mũi, hay người không rõ giới tính đang liếm búp bê Pháp.

「...Là tớ thì tớ không sống nổi nếu bị người ta nhìn thấy ảnh thế này」

「Không phải chuyện đó, bố cục này trông như được chụp từ đâu?」

「Từ đâu á, có cái dính cả khung cửa sổ, với lại ngoài ký túc xá...」

──Cảm thấy như có ai đó giám sát trong và ngoài ký túc xá nữ.

──Thủ phạm là cái bóng trông như đang dùng kính viễn vọng hay gì đó.

──Thủ phạm có vẻ cao hơn tôi một chút.

「Cái bóng giống kính viễn vọng mà cô giáo nói, là ống kính tele của máy ảnh DSLR sao!」

「Raika cao hơn Taketo một chút, lại là con gái nên dễ dàng vào ký túc xá nữ」

「Cơ mà ảnh này có lẫn cả con trai nữa」

「...Chắc bị nhìn trộm rồi, cả con trai nữa」

Không ai nhận ra sao, bọn con trai... Con gái đã cảm thấy điềm báo từ kỳ nghỉ xuân, vậy mà bọn con trai không phòng bị gì cả.

「Nhưng mà, thủ phạm phải có khuôn mặt giống tớ một chút mới đúng chứ」

「Chỗ đó đấy. Cứ thế này thì chỉ chứng minh được Raika cũng là kẻ nhìn trộm thôi, chứ chưa giải oan được cho Taketo. Nhưng lúc thống kê điềm báo nhìn trộm từ cô giáo, hình như...」

Ngay sau đó, Ritsu nhìn chằm chằm vào mặt tôi và cười đầy ẩn ý.

「Vậy là điểm biến thiên đó sao... May mà kẻ nhìn trộm không phải là thiên tài tội phạm」

「Điểm biến thiên?」

「Giải thích chuyện đó để sau đi. Taketo đi gọi Aki-sensei đến đây được không」

Cậu ấy hiên ngang bước qua nhà thi đấu vẫn đang hỗn loạn, leo lên sân khấu, thì thầm gì đó với đàn anh Meguru rồi mượn micro.

「Mọi người. Ai nhặt được ảnh hãy úp xuống và mang đến chỗ tôi. Hãy mau chóng kết thúc vụ ầm ĩ này đi nào」

Trước chỉ thị đột ngột của Ritsu, tiếng phản đối vang lên khắp nơi.

「Đừng có ra lệnh kiểu bề trên thế! Mày là thằng nào!」

「Ảnh thú vị thế này sao phải trả chứ!」

「Tự đi mà lấy. Còn trả hay không là chuyện khác nhé」

Trước phản ứng quá sức vặn vẹo đó, Ritsu cười khổ.

「Gần đây có vụ nhìn trộm xảy ra ở ký túc xá nữ, và như để cho thấy mối liên quan, trong những bức ảnh này có bao gồm cả bố cục chụp lén bên trong ký túc xá nam và nữ」

Nghe câu đó, cả nhà thi đấu xôn xao. Chắc họ không ngờ chuyện kẻ nhìn trộm lại được nhắc đến ở đây.

「Hợp tác chút được không? Vụ nhìn trộm có vẻ là vấn đề chung của cả nam lẫn nữ mà」

Mọi người có vẻ đã chịu hiểu, bắt đầu lật úp ảnh lại. Các giám khảo đang chạy loạn cũng lấy lại bình tĩnh, không gian xung quanh dần yên tĩnh trở lại.

Ở đây giao cho Ritsu có vẻ ổn rồi. Tôi chạy đến phòng giáo viên, kể lại sự tình với cô giáo và nhờ cô đi cùng.

Khi quay lại nhà thi đấu, cả giám khảo và học sinh năm nhất đều đã ngồi về chỗ cũ. Trên sân khấu có hai MC, Ritsu và Raika. Thấy tôi, Ritsu nắm chặt lại micro.

「Meiki Raika-san. Hãy giải thích về việc này」

「Chẳng có gì. Tôi chỉ chụp những gì nhìn thấy thôi」

「Từ ngoài cửa sổ nhìn trộm vào trong phòng, ý cô là người bị nhìn thấy mới là người có lỗi?」

「Nhìn thấy được, nghĩa là đã cho thấy」

「Nếu thực sự không nghĩ là việc xấu, tại sao cô lại giấu mặt thật?」

Raika hừ mũi không trả lời. Giấu mặt thật? Chẳng lẽ...

「Có vẻ suy nghĩ của tôi đã đúng. Tôi đã thống kê các điềm báo nhìn trộm và tìm thấy một điểm biến thiên nơi nội dung điềm báo bắt đầu leo thang. Kỳ lạ thay, đó là sau khi an ninh ký túc xá nữ được tăng cường. Chẳng phải kỳ lạ sao. Nếu an ninh được tăng cường thì bình thường phải hạn chế hành vi phạm tội chứ. Tức là thủ phạm đã nghĩ ra đối sách nào đó sau khi an ninh được thắt chặt. Và đối sách đó chính là──bức ảnh」

Cả nhà thi đấu ồ lên trước câu trả lời bất ngờ.

「Meiki-san, người đã nhập học Học viện Inspiration với tư cách thiên tài nhiếp ảnh một cách thông minh, chiếc mặt nạ được cô làm bằng sự tinh túy của tài năng đó... chắc hẳn là một tác phẩm tuyệt vời nhỉ. Taketo bị biến thành vật tế thần đã khổ sở lắm đấy」

Bức ảnh, đúng là tôi có ký ức bị chụp. Ngày thứ hai nhập học, tôi bị nói 「Biết ngay là có ở đây mà, tên khốn phân niệu」 và bị chụp liên tiếp mấy tấm. Nỗi nhục nhã đó sao mà quên được.

「Aki-sensei. Giải thích bằng việc cho xem ảnh thực tế ở đây thì thất lễ với các vị giám khảo quá, nên cô có thể tin vào lời chứng của học sinh và đi kiểm tra phòng của Meiki-san ngay bây giờ được không ạ. Nếu mặt nạ bị tiêu hủy cùng với bằng chứng nhìn trộm thì không thể chứng minh sự trong sạch của Taketo được đâu ạ」

Cô giáo nhìn quanh vẻ bối rối. Bị yêu cầu kiểm tra phòng học sinh đột ngột thế này cũng khó xử. Nhưng chuyện đó cũng được quyết định bởi câu nói tiếp theo của Ritsu.

「Tốt hơn gấp mấy lần việc gọi cảnh sát đấy, phải không Meiki-san?」

Bị Ritsu mỉm cười nói vậy, Raika cũng đành phải chấp nhận.

Việc kiểm tra phòng được Aki-sensei và bảo vệ thực hiện dưới sự chứng kiến của Raika. Vì Raika thuộc phái dùng phim nên đó là một buổi trình diễn của những vật chứng không thể chối cãi kiểu như kỹ thuật số đã qua chỉnh sửa. Ritsu có vẻ đã nhận ra Raika thuộc phái dùng phim, và biết rằng chỉ cần vào phòng là mọi chuyện sẽ ngã ngũ. Ảnh quả nhiên đã được chụp tích trữ từ kỳ nghỉ xuân, và có cả mặt nạ hình tôi nữa. Nghĩ đến việc cô ta lại đeo mặt nạ đó và đi chụp lén, tôi rùng mình ớn lạnh.

Giữa chừng thì chẳng còn tâm trí đâu mà thi thố, nhưng đàn chị Botan bảo thú vị nên không cho học sinh về khỏi nhà thi đấu. Khi tình trạng phòng của Raika được truyền đạt đến mọi người đang chờ đợi, cùng với tiếng xôn xao, màn kết thúc đại hội bắt đầu.

「Lớp 3 cũng có kẻ ra hồn đấy chứ」

Đàn anh Meguru nhìn Ritsu lầm bầm, rồi công bố kết quả. Giải ba là Lớp 1, giải nhì là Lớp 3, giải nhất là Lớp 2. Ảnh của Raika đã làm ban giám khảo khóc, nhưng cũng làm nhiều người tức giận nên có vẻ chỉ được hạng nhì. Vì sau hiệp một đã tuyên bố 「Không từ thủ đoạn」 nên dù là ảnh chụp lén cũng được xếp hạng.

Tại thời điểm này Lớp 1 được 100 điểm, Lớp 2 được 100 điểm, Lớp 3 là 0 điểm. Dù về nhì thì 0 điểm vẫn hoàn 0 điểm. Tuy nhiên chỉ lần này tôi phải cảm ơn cái đại hội lộn xộn này. Nhờ những lời la ó vô tâm của các anh chị tiền bối mà thủ phạm đã tự mình lộ diện.

「Chủ đề tiếp theo là 『Tiền tiết kiệm làm thêm』 nha. Buổi công bố vào thứ Sáu tuần sau. Trong thời gian đó lớp nào kiếm được nhiều tiền nhất bằng tài năng sẽ thắng♪」

...Việc cảm ơn đại hội có vẻ chỉ dừng lại ở lần này thôi. Họ lại áp đặt những chủ đề phiền phức hết cái này đến cái khác.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!