Vol 1

Lời bạt

Lời bạt

Bối cảnh của trò chơi Đế Chế Asuka chính là VRMMORPG đầu tiên mà Yuuki, nhân vật trung tâm của Thánh Mẫu Thánh Vịnh Thiên từng chơi.

Trong mạch chính của Sword Art Online do Kawahara chấp bút, đây chỉ là một tựa game phụ, hiếm khi được nhắc tới.

Tuy nhiên, trong câu chuyện bonus chỉ phát hành kèm DVD mang tên Sister’s Prayer, Yuuki và chị gái Ran, trước khi Trầm Thuỵ Kỵ Sĩ ra đời, đã từng xuất hiện trong chính thế giới Asuka này.

Nguồn gốc của câu chuyện mà bạn đang cầm trên tay bắt đầu từ một lời đề nghị:

Tôi được mời viết một tác phẩm lấy bối cảnh một trong những game xuất hiện sau khi The Seed được phổ biến, nhưng không phải ALO hay GGO.

Tôi trả lời ngay rằng mình rất muốn viết một câu chuyện mang màu sắc fantasy Nhật Bản truyền thống.

Biên tập viên liền nói:

“Vậy thì quá chuẩn rồi! Bọn tôi có một game tên là Đế Chế Asuka đây!”

Thế là mọi thứ gần như… thuận theo số phận.

Nói ngắn gọn, tôi đã tận dụng triệt để việc Đế Chế Asuka gần như không xuất hiện trong nguyên tác để muốn viết gì thì viết.

Xin lỗi vì sự ích kỷ này nhé.

Trước hết, cho phép tôi gửi lời cảm ơn sâu sắc nhất tới Kawahara, người đã rất rộng lượng trong việc giám sát nội dung, cùng anh Miki và toàn bộ đội ngũ thực hiện.

Đây là lần đầu tiên tôi tham gia vào một dự án dạng spin-off (có lẽ là vậy?), nên đối với tôi nó giống như một cuộc thử nghiệm.

Tôi vừa làm vừa rút kinh nghiệm, và phải nói rằng đây là một trải nghiệm vô cùng quý giá.

Trước giờ tôi vẫn luôn tò mò về khái niệm VRMMORPG, nhưng chưa từng có cơ hội viết một câu chuyện lấy bối cảnh trong đó, nên tôi thực sự biết ơn vì cơ hội lần này.

Là người đã từng khóc cạn nước mắt khi đọc Thánh Mẫu Thánh Vịnh Thiên, tôi vừa thấy áp lực, vừa vô cùng vui sướng khi được viết một câu chuyện có liên hệ tới Trầm Thuỵ Kỵ Sĩ.

Tuy nhiên, tôi xin phép không nói quá nhiều, phòng trường hợp bạn vẫn chưa đọc phần đó.

Chân thành cảm ơn vì “món quà” tuyệt vời này.

Nhân đây, tôi cũng muốn gửi lời cảm ơn tới Ginta vì những minh họa tuyệt vời đã đi kèm từng chương khi tác phẩm được đăng nhiều kỳ trên Dengeki Bunko.

Các nhân vật nữ thì khỏi phải nói, dễ thương hết mức, nhưng tôi đặc biệt thích cách mà nét “cáo già” vừa quái dị vừa đáng ngờ của thám tử Klever được thể hiện.

Những minh họa ấy khiến các nhân vật trở nên sống động và in sâu trong trí nhớ tôi ngay cả khi đang viết.

Nhắc đến nhân vật đáng nhớ, ban đầu Koyomi chỉ được tôi xếp vào vai phụ trong bản phác thảo cốt truyện.

Thế nhưng ngay khi nhận được bản thiết kế sơ bộ, tôi đã có cảm giác cô ấy lập tức được “thăng cấp” thành nhân vật chính.

Ở chương đầu, tôi thậm chí còn chưa mô tả gì nhiều về Koyomi, gần như giao phó toàn bộ phần tạo hình cho họa sĩ, nên khi thấy minh họa hoàn chỉnh, tôi đã rất vui khi nhận ra “à, đây chính là Koyomi mà mình tưởng tượng”.

Những khoảnh khắc như vậy khiến mọi công sức đều trở nên xứng đáng.

Quay về thế giới thực, hiện nay, thiết bị và phần mềm VR đang tràn ngập thị trường.

Dù chúng ta vẫn chưa có công nghệ full-dive như trong SAO, nhưng tôi không khỏi tò mò VR sẽ tiến xa đến mức nào trong tương lai.

Cá nhân tôi thì rất mong chờ những thứ như:

Ngồi trên ghế sofa mà ngắm bầu trời sao trong nhà thiên văn VR, xem phong cảnh 3D dọc theo các tuyến tàu ngoài đời thực, du hành xuyên không gian, hay thậm chí là trải nghiệm nhảy dù mô phỏng khi đang nằm dài trên sàn nhà.

Dĩ nhiên, ứng dụng chủ đạo của VR vẫn sẽ là game, và tôi đặc biệt háo hức muốn xem nó sẽ “phát huy sức mạnh” ra sao với thể loại kinh dị, thứ chắc chắn sẽ còn đáng sợ hơn nhờ mức độ nhập vai.

Lang thang trong rừng giữa đêm khuya, chợt nhận ra mình đã lạc vào một ngôi đền hoang phế…

Bước qua cổng torii và rồi phát hiện ra—

Bị mắc kẹt trong một bệnh viện đổ nát, cố gắng tìm lối thoát nhưng hành lang cứ lặp đi lặp lại vô tận… cho đến khi một thứ kinh hoàng xuất hiện—

Chỉ nghĩ thôi cũng đủ thấy những trải nghiệm này trong VR sẽ kích thích đến mức nào.

Tôi thậm chí còn tưởng tượng ra mấy trò cliché kiểu “bàn tay thò ra khỏi màn hình chộp lấy tròng mắt người chơi”.

Nghĩ tới thôi là đã toát mồ hôi lạnh rồi.

Khiếp thật.

…À, tiện thể thì tôi nên thú nhận rằng bản thân mình ghét kinh dị.

Nhưng cái “ghét” này có nghĩa là “ghét vì nó tác động quá mạnh lên mình”.

Dù thường xuyên bị thể loại này dọa cho thừa sống thiếu chết, tôi tin chắc rằng nếu thật sự có một sự kiện như Bách Bát Quái Dị, tôi vẫn sẽ lao đầu vào không chút do dự.

Chính khát vọng đó đã tạo nên câu chuyện nhỏ bé này, lấy bối cảnh Đế Chế Asuka.

Hy vọng rằng nó đã mang lại cho bạn đôi chút niềm vui.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!