Vol 1

Chung Mạc: Những Giọt Nước Mắt Của Nayuta

Chung Mạc: Những Giọt Nước Mắt Của Nayuta

Vào cuối tháng Ba, đúng dịp hoa anh đào nở rộ khắp thủ đô, tin tức lan ra rằng Yanagi Teiichi, chủ tịch công ty bánh kẹo Yanagiya Ryuuzendou, đã qua đời vì bệnh nặng.

Ông hưởng thọ 81 tuổi.

Dù báo chí có đăng vài dòng cáo phó ngắn, nhưng cái chết ấy không gây xôn xao dư luận.

Đất nước lặng lẽ chấp nhận sự ra đi của ông, như thể đó chỉ là một nhịp thở khẽ trong dòng thời gian.

Hôm ấy, trước khi ghé thăm văn phòng của một người bạn, Klever đã mua một hộp mochi Yanagi làm quà tại trung tâm thương mại.

Người bạn đó là Thinker, quản lý trang tin nổi tiếng MMO Today, đồng thời cũng là một người sống sót từ SAO, từng dẫn dắt nhóm Quân Giải Phóng Aincrad.

Thinker nhìn điện thoại, trầm ngâm rồi thở dài.

“Vậy là Chủ tịch Yanagi cũng mất rồi à… Cậu sẽ đi dự tang lễ chứ?”

Klever, Kurei Kaisei cúi mắt nhìn xuống sàn.

“Tất nhiên. Tôi muốn gửi lời chia buồn tới phu nhân ông ấy. Một duyên phận kỳ lạ đã đưa chúng tôi gặp nhau… tôi không có lý do gì để chối bỏ điều đó.”

Chỉ vài ngày sau khi hoàn thành quest Đội Nhạc U Linh, Yanagi Teiichi rơi vào hôn mê.

Vài ngày tiếp theo, ông lặng lẽ rời khỏi cõi đời.

Thinker gõ nhẹ lên điện thoại rồi cầm một miếng mochi lên ăn.

“Vợ ông ấy gửi cho chúng ta một món quà rất chu đáo. Tôi đã không sai khi kết nối hai người với nhau.”

Quả thật, chính Thinker là người đứng giữa, giới thiệu Yanagi với Klever.

Yanagi cần người hỗ trợ cho quest nên đã nhờ một đối tác kinh doanh có quảng cáo trên MMO Today tư vấn.

Qua đó, ông liên lạc được với Thinker, rồi từ Thinker tìm đến vị “hướng dẫn viên kiêm thám tử”.

Thinker và Klever từng chiến đấu cùng nhau trong Quân Giải Phóng, dù không lâu.

Klever chỉ hỗ trợ Thinker và Yuriel một thời gian ngắn ở cuối game.

Sau khi thoát khỏi SAO, mối quan hệ của họ mới thực sự bền chặt:

Thinker điều hành trang tin, Klever mở công ty an ninh mạng, lợi ích dần giao nhau.

Thỉnh thoảng Thinker giới thiệu việc cho Klever, như vụ của Yanagi, một liên minh thoải mái, đôi bên cùng có lợi.

“Cái quest Đội Nhạc U Linh đó… là do nhóm Trầm Thuỵ Kỵ Sĩ tạo ra à?”

Thinker hỏi.

“Chúng ta từng nói về Tuyệt Kiếm trong ALfheim rồi nhỉ?”

“Ừ. Tôi nghe nói đó là một chiến binh cực kỳ xuất sắc. Nếu anh nhắc đến Tuyệt Kiếm thì… anh ấy cũng ở trong nhóm đó sao?”

Thinker gật đầu.

“Không phải anh, mà là cô. Đúng vậy. Cô ấy từng là thành viên Trần Thuỵ Kỵ Sĩ, thủ lĩnh thứ hai. Tên là Yuuki… bạn của một người bạn. Nhưng cô ấy cũng vừa mới qua đời. Mới chỉ ở độ tuổi thiếu niên.”

Klever khẽ nhắm mắt lại.

Anh chưa từng gặp Yuuki.

Họ hoạt động ở những game khác nhau, Yuuki gắn bó với ALfheim Online, còn Klever là người của Đế Chế Asuka.

“Tôi đoán… cô ấy không biết về quest này,” Thinker nói.

“Có lẽ Kiyofumi chưa từng nói rằng nó đã được duyệt.”

“Tôi hiểu tại sao,” Klever thở dài.

“Có lẽ rất khó để mở lời… hoặc cậu ấy thậm chí không nghĩ đến. Việc một quest được thêm vào game không bao giờ có thời gian chắc chắn. Nếu cậu ấy còn sống và có thể cùng bạn bè chơi qua nó thì khác. Nhưng nếu không… mọi thứ chỉ càng thêm khó xử. Nhất là khi có người sắp ra đi.”

Thực tế, Đội Nhạc U Linh lúc ấy đang tạm ngưng để chỉnh sửa.

Ngày mở lại chưa được định, có thể đến tháng Năm hoặc muộn hơn.

Có lẽ còn nhiều lý do khác khiến Kiyofumi không kể cho bạn bè.

Klever chỉ có thể suy đoán.

Có thể Kiyofumi không muốn khoe khoang thành tựu của mình.

Là một người trong nhóm bạn đều biết mình sẽ chết sớm, việc chỉ riêng mình để lại “dấu ấn” có lẽ khiến cậu đau lòng.

Trong hoàn cảnh đó, ăn mừng thành công có khi lại trở thành tàn nhẫn.

Hoặc đơn giản, so với những ký ức quý giá bên bạn bè, việc quest được duyệt chỉ là chuyện nhỏ nhặt.

Cũng có thể… những người cậu muốn chia sẻ đã ra đi trước khi tin tức được xác nhận.

Vậy tại sao Kiyofumi vẫn để lại dấu vết của Trầm Thuỵ Kỵ Sĩ trong quest?

Là dành cho những người còn sống, hay cho những người chơi tương lai tình cờ ghé qua?

Hay chỉ đơn thuần là mong muốn lưu lại sự tồn tại của họ?

Là một bia tưởng niệm cho những người đã mất?

Dù thế nào, suy đoán thêm cũng chỉ là bất kính.

Có một điều Klever chắc chắn:

Đội Nhạc U Linh không phải được tạo ra để khoe khoang.

Nó được tạo ra vì một khát vọng thuần túy, muốn sáng tạo.

Và việc Kiyofumi thiết kế quest với giả định rằng ông mình sẽ chơi, là vì cậu hiểu rõ cảm giác tội lỗi sâu nặng trong lòng Yanagi.

Ông tin rằng mình bất lực, không thể làm gì cho đứa cháu đang chết dần.

Những niềm tin sai lầm như vậy rất khó xóa bỏ, vì lời phủ nhận thường nghe chỉ như an ủi rỗng tuếch.

Vì thế, Kiyofumi đã chọn cách tốt nhất:

Đưa ra bằng chứng không thể chối cãi, dấu hiệu rõ ràng cho thấy cậu đã sống trọn vẹn và thành công.

Cuộc kêu gọi nộp quest trong Bách Bát Quái Dị, và tác phẩm mà cậu dốc toàn bộ tâm huyết tạo ra, chính là phương tiện hoàn hảo để thực hiện tất cả mong ước ấy.

Cảnh Yanagi gục xuống trong tiếng nức nở khi đọc lời nhắn cuối cùng của Kiyofumi vẫn in hằn trong tâm trí Klever.

Theo lời bác sĩ, nét mặt Yanagi khi qua đời vô cùng thanh thản.

Nếu việc hoàn thành Đội Nhạc U Linh đã giúp linh hồn ông ra đi yên bình, thì đó là điều đáng được trân trọng.

Trong lúc Klever còn đang chìm trong suy nghĩ, Thinker lấy thêm một miếng mochi.

“Không biết cậu đang nghĩ gì… nhưng xem ra thói quen cũ chẳng bao giờ thay đổi. Muốn có người nghe tâm sự không?”

“…Tôi trông giống đang suy nghĩ lắm à?”

Klever đứng dậy.

“Tôi chỉ hơi lơ đãng thôi.”

Anh không thích bị đào bới cảm xúc khi bản thân chẳng hề buồn bã.

“Tôi đã xử lý xong vụ của ông Yanagi rồi. Là một hợp đồng khá béo bở. Nếu có việc tương tự, cứ báo tôi.”

“Để rõ ràng nhé, cậu không muốn chuyện này lên bài chứ?”

Thinker hỏi.

Klever cười.

“Làm ơn đừng. Tôi còn phải giữ uy tín với khách hàng. Với lại, tôi sắp gặp chủ tịch mới của Yanagiya. Ông ấy muốn biết thêm chi tiết. Khi đó tôi sẽ hỏi xem phần nào có thể công khai.”

Chủ tịch hiện tại chính là con trai của Yanagi, cha của Kiyofumi.

Qua điện thoại, ông đã bày tỏ sự hối hận vì không làm tròn vai trò của một người cha, cũng như một người con.

Nhưng với Klever, điều đó gần như là không thể tránh khỏi.

Giữ gìn công ty, đảm bảo cuộc sống cho gia đình và nhân viên vốn đã là gánh nặng lớn.

Ông không thể đặt con trai lên trên tất cả nếu điều đó khiến hàng trăm người lao động lâm vào cảnh khó khăn.

Thời gian hữu hạn.

Con người chỉ có một đời để sống.

Luôn có những giới hạn mà không ai vượt qua được.

Trước khi rời văn phòng, Thinker gọi Klever lại và đưa cho ông một túi giấy.

“Quà từ chuyến đi Canada của tôi. Cầm lấy.”

Nhỏ nhưng nặng.

“Cảm ơn. Siro lá phong à?”

“Ừ. Rưới lên bánh scone mới nướng là hết sảy. Ngoài đời chứ đâu phải trong game.”

Rồi anh cười tinh quái.

“Nếu nhiều quá thì chia cho cô bé làm việc với cậu cũng được. Trông cậu có vẻ quý cô ấy lắm.”

Klever lườm anh.

Anh không phủ nhận điều đó, nhưng lý do thì không thể nói ra.

Trên đường trở về công ty, suy nghĩ của Klever lại trôi dạt.

Nayuta, cô playtester mà anh thuê hỗ trợ quest của Yanagi.

Cảm xúc của anh dành cho cô rất phức tạp.

Không phải tình cảm nam nữ.

Chỉ hôm qua, Torao, người đang phân tích log dữ liệu test quest, đã nói với anh điều kỳ lạ.

“Không phải tôi nên nói chuyện này… nhưng khi kiểm tra lịch đăng nhập và đăng xuất của cô ấy, tôi nhận thấy điều gì đó bất thường. Và hình như chuyện này xảy ra gần như mỗi lần…”

Theo Torao, Nayuta luôn đăng nhập Đế Chế Asuka thông qua một server khác.

Khi thoát game cũng vậy, cô không quay thẳng về thế giới thực.

Nếu chỉ là chơi nhiều game khác nhau thì chuyện này không lạ.

Nhưng khi đó, server trung gian sẽ thuộc game khác, và hệ thống có thể xác định được.

Trường hợp của Nayuta thì khác.

“Tôi nghĩ cô ấy dùng server riêng tại nhà, hoặc server thuê. Không vi phạm quy định… chỉ là hơi đáng ngờ.”

Nói cách khác, trước khi vào game và trước khi quay lại thực tại, cô luôn thêm một bước trung gian.

Klever có linh cảm về lý do.

Họ Kushiinada của Nayuta rất hiếm.

Ngoài cô, anh chỉ biết hai người khác.

Một là Yakumo, hay Daichi Kushiinada, đồng đội cũ trong học viện cảnh sát, gần như chắc chắn là anh trai Nayuta.

Anh đã chết trong SAO khi còn quá trẻ.

Trong tất cả những hối tiếc của Klever, việc không ngăn anh bước vào trận chiến đó là điều đau đớn nhất.

Người còn lại là Kimihito Kushiinada, sĩ quan kỹ thuật trong bộ phận viễn thông của cảnh sát, chú của Nayuta và Daichi.

Sau khi Klever trở về từ SAO, chính Kimihito đã tìm gặp anh để hỏi về cái chết của cháu mình.

Trong ngành cảnh sát, quan hệ huyết thống không hiếm.

Không chỉ vì thói quen tuyển người quen, mà còn vì việc hiểu rõ lý lịch giúp hạn chế rủi ro, từ tư tưởng lệch lạc cho đến gián điệp nước ngoài.

Vì vậy, kiểm tra nhân thân trong lực lượng luôn nghiêm ngặt hơn dân sự rất nhiều.

Từ người chú ấy, Klever biết được những gì đã xảy ra với gia đình Kushiinada sau cái chết của Daichi.

Tin tức lan nhanh trong nội bộ cảnh sát.

Nhiều người cảm thông cho Kimihito.

Lịch đăng nhập kỳ lạ của Nayuta có lẽ cũng liên quan đến chuyện đó.

Còn Klever sống sót từ SAO cũng trở thành đối tượng tò mò.

Sau khi hồi phục, anh rời ngành cảnh sát.

Anh bịa ra đủ lý do để giải thích:

Mất tự tin, muốn xem lại con đường đời, bị ám ảnh bởi cái chết của bạn…

Tất cả đều là dối trá.

Klever không cao thượng như thế.

Lý do thật sự khiến anh bỏ nghề, mở công ty an ninh bé nhỏ, kiêm thêm việc hướng dẫn viên/thám tử… ngớ ngẩn hơn nhiều.

Ít nhất, anh luôn nghĩ vậy.

Đó là lý do anh chỉ nói sự thật với rất ít người.

Việc anh gặp Nayuta, em gái của Daichi đúng vào thời điểm công ty bắt đầu khởi sắc… quá hoàn hảo để chỉ là trùng hợp.

Ánh nắng xuân ấm áp, nhưng lòng anh thì lạnh.

Trong túi, điện thoại bắt đầu rung lên.

Tên người gọi đến hiển thị trên màn hình là Nayuta.

Klever điều chỉnh lại giọng cho thật bình thản, dừng lại bên lề đường rồi nghe máy.

“…A lô?”

“À… thám tử. Xin lỗi vì gọi đột ngột. Tôi là Nayuta. Anh có tiện nói chuyện bây giờ không?”

“Ừ, được… Có phải chuyện của ông Yanagi không?”

Cô không trả lời trực tiếp, nhưng Klever hiểu ngay.

Ngoài chuyện đó ra, chẳng có lý do gì để cô gọi cho anh vào lúc này.

“Nếu cô muốn dự tang lễ, khi có thông tin cụ thể tôi sẽ gửi cho cô. Chắc là tang lễ cấp công ty, người đến đông lắm. Cô trà trộn vào cũng không ai để ý đâu.”

“D–dạ… ơ, sao anh biết?”

Nayuta ngập ngừng hỏi.

“Anh đọc được suy nghĩ người khác à? Quan sát kiểu gì mà giống thần giao cách cảm vậy…”

Klever thở dài một tiếng.

“Ừ, bị cô phát hiện rồi đấy. Để tôi đoán xem cô đang nghĩ gì nhé. ‘Tên này đúng là lập dị’, đúng không?”

Nayuta im lặng vài giây.

Cuối cùng, cô hơi cáu.

“Anh tự hạ thấp mình quá đấy… mà thôi, ai gặp anh cũng nghĩ vậy cả.”

“Thô lỗ thật. Tôi biết mình đoán đúng mà. Thôi, tôi sẽ liên lạc lại sau.”

Anh cúp máy khá nhanh, rồi thở ra thật sâu.

Chắc cô ấy không nhận ra mình vừa bị dao động.

Lúc còn sống, Daichi từng nhiều lần nói với Klever:

“Kaisei này, cậu đọc được suy nghĩ người khác à? Cái này không phải quan sát nữa rồi, giống thần giao cách cảm hơn đấy.”

Nghe lại đúng câu nói ấy từ chính miệng em gái cậu ta… thật sự quá sức chịu đựng.

Dưới bầu trời xuân trong vắt, lòng Klever chợt trĩu xuống.

Anh tăng tốc bước chân, vội vã rời đi.

—-

Tang lễ của Teiichi Yanagi được tổ chức rất long trọng.

Ngoài nhân viên và đối tác của công ty, còn có đối thủ từng quen biết ông, người từ trường dạy làm bánh kẹo do ông sáng lập, thậm chí cả bạn bè trong giới haiku và trà đạo.

Tất cả đều đến tiễn đưa một người đã sống trọn vẹn cả đời.

Klever và Nayuta mặc đồ tang, lặng lẽ xếp hàng thắp hương rồi lui về một góc.

Để tránh cản trở dòng người, Klever tìm một gốc cây trong khuôn viên chùa, đứng dưới bóng râm và nới lỏng cà vạt.

“Trời bắt đầu nóng rồi,” anh nói.

“Chắc cũng đến lúc cất cái bàn sưởi kotatsu đi là vừa.”

“…Nhà anh vẫn dùng kotatsu à?”

Nayuta ngạc nhiên.

“Tôi không nghĩ anh là kiểu người đó.”

Klever khịt mũi.

“Tôi đâu sống theo ngoại hình của mình. Kotatsu tốt chứ. Rẻ, tiết kiệm điện, ngồi cũng được mà ngủ cũng xong. Mùa hè bỏ chăn ra là thành bàn thấp. Một phát minh quá hoàn hảo.”

Nayuta bật cười.

“Xin lỗi… chỉ là thấy anh nói chuyện sinh hoạt gia đình kiểu này buồn cười quá. Tôi cứ tưởng anh sống trong căn hộ đắt tiền, nội thất trắng toát, tay lắc ly rượu vang rồi khinh khỉnh nhìn đời.”

Anh coi đó là lời khen.

Những câu mỉa nhẹ như vậy cho thấy cô đã thoải mái với anh hơn.

“Tôi nghe vậy suốt. Nhưng gu tôi đơn giản lắm. Đồ cũ, Nhật hay Tây gì cũng được. Chẳng phải nhìn văn phòng thám tử của tôi là biết sao?”

“…Ừm. Tôi thích chỗ đó.”

“Phía sau còn có phòng kotatsu trải chiếu tatami nữa. Không gian ảo tiện ở chỗ muốn đổi décor lúc nào cũng được.”

Nayuta mỉm cười rạng rỡ.

Một nụ cười hơi lạc lõng trong tang lễ, nhưng lại khiến Klever thấy an tâm.

“Tôi hiểu,” cô nói, rồi khựng lại.

“À, nhắc đến không gian ảo… hôm trước tôi nhận được mail của phu nhân Yanagi. Bà ấy nhắc đến Quán Trà Bakeneko, nói muốn ghé thử. Khi mọi chuyện lắng xuống, anh có muốn mời bà ấy không?”

Klever hơi lúng túng.

Vì lý do nào đó, góa phụ Yanagi rất quý Nayuta.

Và anh đoán được vì sao cái tên Quán Trà Bakeneko lại xuất hiện trong mail.

Sau khi hoàn thành Đội Nhạc U Linh, nhìn Yanagi khóc nức nở vì lời nhắn cuối của Kiyofumi, họ không nỡ rời đi ngay.

Thế là cả nhóm quay lại quán để ăn mừng nho nhỏ.

Yanagi kinh ngạc trước đủ loại bánh kẹo, đặc biệt là món mamekan.

Phiên bản của quán dùng đậu đặc biệt pha hương vanilla, một món wagashi mang hơi hướng phương Tây.

Có người sẽ chê là “báng bổ”, nhưng Yanagi thì thích thú như trẻ con.

Trước khi đăng xuất, ông cười lớn và nói lần sau muốn dẫn vợ đến thử.

Đó là lần cuối cùng họ gặp ông.

—-

Con người rồi ai cũng sẽ đến lúc kết thúc cuộc đời.

Vài chục năm nữa, Klever, Nayuta, Koyomi… có lẽ cũng đều đã không còn.

Cái chết không chừa một ai.

Có người ra đi sớm như Kiyofumi, có người gặp tai nạn bất ngờ.

Những người có thể nhắm mắt thanh thản như Yanagi… thật sự rất hiếm.

Nayuta lau nước mắt bằng khăn tay, cố nở nụ cười.

“Trước khi rơi vào hôn mê, ông Yanagi đã kể cho vợ về Quán Trà Bakeneko… bà ấy bảo ông nói với vẻ tự hào lắm, khiến bà cũng muốn đi thử. Bà Suzuka không thích game vì không muốn đánh nhau hay đi bộ lung tung, nhưng lại rất mê đồ ngọt. Và bà ấy nhất quyết muốn tôi đi cùng. Với khoản thù lao hậu hĩnh đó, tôi sẵn sàng phục vụ thêm chút nữa. Chỉ có điều…”

Klever nhún vai.

“Bà ấy cứ khăng khăng nghĩ tôi với cô là người yêu. Làm ơn sửa giúp tôi hiểu lầm đó. Không thì công ty cô phá sản vì bị bắt mất.”

Anh nói đùa, nhưng Nayuta trong đồ tang trông trưởng thành hơn tuổi thật, khiến câu đùa không bay xa lắm.

“Anh là người thông minh và tinh tế, tôi tin anh sẽ không phạm sai lầm như vậy. Tôi thật sự… hấp dẫn đến thế sao?”

Giọng cô nửa đùa nửa thật, mang theo chút nguy hiểm.

“Câu hỏi do ác quỷ thiết kế đấy,” Klever thở dài.

“Nói có thì tôi lên danh sách theo dõi, nói không thì thành kẻ coi thường phụ nữ. Nên tôi xin giữ quyền im lặng.”

Nayuta cất khăn tay, thở hắt ra.

“Làm đàn ông phiền thật. Sao anh không nói thẳng là ‘tôi không hứng thú với trẻ con’?”

Cô thật sự coi mình là trẻ con.

Klever nhắm mắt, day sống mũi.

“Thôi, dừng ở đây đi… À, họ đang chuyển quan tài kìa.”

Hai người xếp hàng, chắp tay cầu nguyện khi xe tang rời đi, tiếng chuông chùa vang lên trầm lắng.

Chỉ người thân mới theo đến lò hỏa táng.

Đã đến lúc họ rời đi.

“Vậy… đi ăn trưa không, thám tử?”

“Tôi được. Nhưng nếu cô chưa có kế hoạch gì, tôi muốn nói chuyện với cô một chút.”

Anh giơ chìa khóa xe.

Nayuta không hề do dự.

“Để tôi đoán. Là chuyện anh trai tôi, đúng không?”

Klever khựng lại trong lòng.

“Cô đoán ra từ khi nào?”

“Anh nói anh là người sống sót từ SAO, tôi đã nghĩ có thể anh quen anh trai tôi. Rồi khi anh thấy chữ ký của tôi, mặt anh tái đi. Mấy hôm trước tôi đưa danh thiếp của anh cho chú ở sở cảnh sát. Chú nói… tiếc thật, vì anh từng là một sĩ quan rất có triển vọng.”

Klever chỉ còn biết giơ tay đầu hàng.

“Vậy thì tôi không cần vòng vo nữa. Hôm trước, trong quest Đội Nhạc U Linh, tôi đã gặp Daichi Kushiinada. Dù không phải linh hồn thật… tôi muốn đến viếng mộ cậu ấy. Cô đi cùng tôi chứ?”

Nayuta gật đầu.

Trên xe, họ gần như không nói gì.

Nhưng đó không phải là sự im lặng gượng gạo.

Họ đều hiểu nỗi đau của đối phương.

—-

Trước bia mộ hình chữ nhật, Nayuta khẽ nói:

“Tôi không hay đến đây… từ sau tang lễ.”

“Vậy là tốt. Người trẻ không nên quen với nghĩa trang.”

Klever thắp nhang, chắp tay cầu nguyện.

Anh không tin vào ma quỷ, nhưng vẫn dành sự kính trọng cho người đã khuất.

Nayuta không cầu nguyện.

Cô ngẩng đầu nhìn bầu trời xuân yên bình.

Không thấy hoa anh đào, nhưng cánh hoa rơi vương trên đất.

“…Trước hết, tôi phải xin lỗi,” Klever nói.

“Tôi đã không thể đưa Daichi trở về.”

Nayuta mỉm cười nhạt.

Ánh mắt trống rỗng.

“Anh trai tôi rất bướng. Dù anh có nói gì… anh ấy cũng không nghe đâu.”

“…Chính vì vậy. Nếu có ai cản được cậu ấy, thì chỉ có tôi. Tôi có thể trói cậu ấy lại, tống vào tù, hay làm cho cái tên sĩ quan kia mất chức—”

“Đừng nói nữa,” Nayuta thì thầm.

“Làm ơn… dừng lại đi. Anh trai tôi chết vì tai nạn không tránh khỏi. Đừng nói là có thể cứu được… như vậy còn tàn nhẫn hơn. Khi tôi vừa mới chấp nhận rằng đó là ‘số mệnh’…”

Suy cho cùng, đó là điều không thể tránh.

Klever không phải nhà tiên tri.

Hối hận sau này chẳng thay đổi được gì.

Anh và Nayuta đã chọn hai cách khác nhau để đối diện cái chết của Daichi.

Klever dồn căm hận vào Kayaba Akihiko.

Còn Nayuta… chọn cách tê liệt cảm xúc.

Cô không sợ Bách Bát Quái Dị, vì cảm xúc đã chai sạn.

Nếu dũng cảm là biết sợ mà vẫn bước tiếp, thì cô không dũng cảm, cô chỉ đang buông trôi.

Nhưng đôi khi, sự tê liệt đó lại là thuốc gây mê cho tâm trí.

Và Nayuta… cần nó.

Klever thở dài, quay lại nhìn cô.

“Tôi xin lỗi. Tôi không muốn coi cái chết của Daichi chỉ là ‘định mệnh’. Cô không ở đó, nên cô không thể làm gì khác. Nhưng tôi thì khác. Tôi ở cùng thế giới với cậu ấy. Tôi có lựa chọn. Và đó là điều tôi hối hận.”

Nayuta nhìn thẳng vào anh.

“…Dù anh có bao nhiêu lựa chọn… dù anh hối hận thế nào… thì anh trai tôi vẫn đã chết. Nghĩ bao nhiêu cũng không thể đưa anh ấy quay lại.”

Giọng cô run rẩy.

Cô hiểu bằng lý trí.

Nhưng cảm xúc thì chưa theo kịp.

Sau cái chết của anh trai, mọi thứ đều quá bất công.

Và dù biết mình bất lực, Klever vẫn không thể không lên tiếng…

“…Đúng vậy. Dù bây giờ có làm gì đi nữa thì quá khứ cũng không thể thay đổi. Người đã chết thì không thể sống lại. Không phải tự cao tự đại gì, nhưng cái chết là thứ chờ đợi tất cả mọi người. Ông Yanagi, Kiyofumi, Daichi… và rất nhiều người khác đã chứng minh điều đó rồi. Một ngày nào đó, cả cô lẫn tôi cũng sẽ chết. Nói ra thì u ám thật, nhưng tai nạn có thể ập đến bất cứ lúc nào. Chính vì vậy mà tôi quyết định sống sao cho đến lúc đó không phải hối hận. Đó là lý do tôi rời khỏi ngành cảnh sát và lập công ty riêng.”

Nayuta cảm nhận rất rõ sự sám hối ẩn trong từng lời nói của Klever, khiến toàn thân cô cứng lại.

Anh đứng trước mộ người bạn, tiếp tục nói:

“Công nghệ full-dive VR và mọi thứ xoay quanh nó phát triển nhanh đến mức hệ thống pháp luật không thể theo kịp. Với tình trạng hiện tại, cảnh sát gần như không đủ khả năng điều tra các vụ việc liên quan đến VR, chứ chưa nói đến can thiệp. Khi tôi còn trong ngành cũng vậy. Trong mắt người khác, tôi chỉ như đang chơi game, và trừ vài trường hợp đặc biệt, tôi thậm chí không được phép tiến hành điều tra ngầm trong thế giới ảo.”

Nayuta gật đầu mơ hồ.

Lớn lên trong một gia đình cảnh sát, hẳn Klever cho rằng cô sẽ hiểu phần nào.

“Giờ đây, ngay cả bản thân cảnh sát cũng chưa biết nên đối phó với không gian VR như thế nào. Kể từ khi The Seed phổ biến, đã xuất hiện cờ bạc trái phép, mại dâm không cần thân xác, ma túy điện tử kích thích não tiết endorphin… vô số hình thức tội phạm mới. Chưa kể khủng bố và giáo phái còn có thể dụ dỗ, huấn luyện, thậm chí tẩy não người ta ngay trong VR. Những hoạt động đó vừa kiếm tiền, vừa tuyển người cho các tổ chức khép kín, bài xích xã hội. Nhưng với bộ máy hiện tại, việc điều tra đã vô cùng khó khăn. Công ty của tôi âm thầm thu thập thông tin về những loại tội phạm này rồi chuyển cho cảnh sát với tư cách cộng tác viên dân sự. Tiếc là mấy việc đó không đủ nuôi sống công ty, nên tôi vẫn phải nhận thêm những công việc khác.”

Nayuta cau mày.

“Anh vỡ mộng với cảnh sát… nên mới lập một lực lượng tự phát trong VR sao?”

“Không hẳn. Lực lượng tự phát thì dùng bạo lực. Bên tôi chỉ thu thập thông tin và lời khai để hỗ trợ pháp luật. Tôi không mất niềm tin vào cảnh sát. Sức mạnh tổ chức của họ vẫn rất đáng tin cậy. Chỉ là… đó không phải nơi phù hợp để tôi làm theo cách của mình.”

Klever quay mặt đi.

“Sự thật là… chuyện này từng là trò đùa giữa tôi và Daichi ở Aincrad. Vừa mới được nhận vào ngành thì chúng tôi bị mắc kẹt trong game, coi như nghỉ phép vô thời hạn. Bọn tôi nói nếu bị sa thải thì sẽ lập công ty riêng cùng nhau… Ai ngờ thằng ngốc đó đẩy hết việc cho tôi, còn mình thì ung dung sống ở thế giới bên kia. Lần sau gặp lại, tôi nhất định sẽ mắng nó một trận.”

Nói xong, Klever nhường chỗ trước mộ cho Nayuta.

“Cô cũng nên nói chuyện với anh ấy. Tôi đi dạo một chút. Lát nữa trên đường về, chúng ta sẽ ăn trưa đâu đó.”

Anh khoác chiếc áo gấp lên vai, rời đi mà không ngoảnh lại.

Có lẽ Nayuta đang khóc ở phía sau.

Lúc này, hãy để người bạn đã khuất an ủi cô thì hơn.

Thám tử thả bước giữa rừng bia mộ, không có điểm đến cụ thể.

—-

Khi về đến nhà, căn hộ một phòng của Nayuta trống vắng.

Đó là nơi nhỏ gần trường cấp ba, do chú cô thuê tạm cho đến khi cô tốt nghiệp.

Cô dự định học đại học ở nơi có ký túc xá, nhưng trước hết phải đỗ đã.

Chú nói không sao nếu cần thuê thêm, nhưng Nayuta không muốn làm phiền ông nữa.

Vì Klever đã mời ăn trưa, cô thay đồ, hẹn giờ bơm nước tắm rồi đeo AmuSphere.

Cô nằm lên chiếc giường có vẻ quá lớn so với căn phòng nhỏ, nhắm mắt và hít sâu.

Không lâu sau, những tín hiệu điện đưa ý thức cô trôi vào thế giới ảo.

Lần này, điểm đến không phải Đế Chế Asuka.

Đó là một phòng ngủ quen thuộc, gọn gàng, phối hai màu đen trắng.

Trên giường là một con mèo bông đen khổng lồ, món đồ chơi thời thơ ấu.

Ngoài đời nó đã cũ nát và bị vứt đi, điều mà cô luôn hối tiếc.

Nhưng trong VR, cô đã mang nó trở lại.

Giá sách đầy ắp sách điện tử và tạp chí, giống hệt ngoài đời.

Chiếc máy tính trên bàn dùng để xử lý các công việc trong thế giới ảo, cùng loại với hệ thống Klever dùng ở văn phòng thám tử.

Koyomi có lẽ không biết, nhưng đây gần như là công cụ thiết yếu khi sử dụng The Seed.

Rời khỏi giường, Nayuta bước vào phòng khách.

Cha và anh trai cô đang chơi shogi.

Lần này, anh trai đang thắng, điều xảy ra khoảng 2 trên 10 ván.

“Hôm nay anh nghỉ làm à?”

Nayuta hỏi, đọc câu thoại đã lập trình.

“…Nếu không nghỉ thì em nghĩ anh ngồi chơi shogi với bố ở nhà làm gì?”

Anh đáp, giọng mỉa mai quen thuộc.

Nayuta mỉm cười buồn, lặp lại khuôn mẫu đối thoại.

Mẹ cô nhìn sang từ quầy bếp.

“Con trai à, con không nghĩ nên đi hẹn hò thay vì ru rú ở nhà chơi shogi sao? Bố con chắc đột quỵ nếu Yurina dẫn bạn trai về, nhưng chắc ông ấy sẽ vui lắm nếu thấy con quen được cô gái tốt.”

“Yurina, nói thật nhé… con chưa có ai cả, đúng không?”

“Nếu có thì em ấy đâu rảnh ngồi chơi game chiều thứ bảy thế này. Chiếu tướng rồi, bố.”

“Không…! Con gian lận! Haiz… bố phải đổi xe lấy mã thôi…”

Nayuta lặng lẽ nhìn cảnh tượng diễn ra, như một album ảnh động.

Cô gần như không nhớ quãng thời gian bố mẹ qua đời.

Sau khi anh trai chết trong SAO, tinh thần họ đã kiệt quệ.

Trong lúc chuẩn bị tang lễ, bố cô gây ra một vụ tai nạn nghiêm trọng.

Mẹ ngồi ghế trước, Nayuta ở ghế sau.

Bố mẹ chết tại chỗ.

Nayuta sống sót, nhưng hôn mê 1 tháng.

Khi tỉnh lại, tang lễ đã kết thúc từ lâu.

Lần đầu gặp lại chú sau nhiều năm, ông gầy rộc đi.

Cô không nhớ rõ khoảng thời gian đó.

Có lẽ não bộ đã từ chối tiếp nhận thực tại.

Nayuta hoàn toàn đơn độc, và việc bố mẹ biến mất thậm chí không mang cảm giác thật.

Có người đề nghị cô sống cùng chú, nhưng nhà không đủ phòng.

Hơn nữa, cô không muốn làm phiền các anh chị em họ.

Quan trọng nhất là… cô không chịu nổi việc nhìn thấy một gia đình khác quá gần.

Thay vào đó, Nayuta ngồi trong phòng khách VR, lặng lẽ nhìn gia đình giả của mình.

Họ chỉ có thể tương tác theo những kịch bản định sẵn, nhưng kỳ lạ là hầu hết những cuộc trò chuyện thường ngày đều nằm trong phạm vi đó.

Chào buổi sáng, chúc ngủ ngon, anh về rồi, tắm nước nóng sẵn rồi…

Thậm chí, lời thoại của mẹ còn được liên kết với bộ hẹn giờ nước tắm ngoài đời.

Dù lặp đi lặp lại, cô đã gần như tái tạo hoàn chỉnh cuộc sống trước kia trong VR.

Tất cả chỉ là hình ảnh rỗng tuếch, không phải linh hồn.

Cô hiểu rõ điều đó hơn ai hết.

Nhưng vào những lúc tinh thần chạm đáy, chính nơi này đã giữ cô đứng vững.

Nếu không có những hình ảnh này, có lẽ cô đã tự kết liễu từ lâu.

Đúng hay sai không còn quan trọng.

Đôi khi, con người chỉ cần một nơi để trốn chạy.

Nayuta nhắm mắt, hít sâu.

Có lẽ Klever biết về nơi này.

Khi anh đưa cô đến mộ gia đình, cảm giác như anh đang nói:

Gia đình cô ở đây.

Nhưng anh không ép buộc hay tra hỏi.

Cô không rõ vì sao anh kiềm lại.

Không phải vì thương hại.

Cũng không phải vì nghi ngờ.

Có lẽ anh biết, ngoài Nayuta, còn nhiều người khác đang dùng The Seed theo cách tương tự, và anh không thể phán xét đó là đúng hay sai.

Có thể nó không lành mạnh.

Nhưng có những người cần sự trốn chạy này.

Ai cũng có thứ để dựa vào.

Gia đình, bạn bè, công việc, đất nước.

Thức ăn, không khí, Trái Đất.

Thêm một thế giới ảo vào danh sách đó… có lẽ cũng không quá khác biệt.

Một tin nhắn hiện lên trên máy tính bảng trong phòng khách.

Từ Koyomi.

Lễ tang ổn chứ, Nayu?

Tên thám tử đó không làm gì kỳ quặc với cậu chứ?

Mình đang tăng ca hôm nay, nhưng tối mai rảnh thì ghé Quán Trà Bakeneko nhé!

Nayuta bật cười khẽ.

Sự tươi sáng, vô tư của Koyomi cũng từng là cứu rỗi.

Mình về nhà rồi.

Có chút chuyện với thám tử… mai vào game mình kể.

Lần đầu tiên, cô cảm thấy mình có thể nói với Koyomi về anh trai và bố mẹ.

Gửi xong, cô ngả lưng và nhắm mắt.

Không phải là mình không có vấn đề.

Thế giới ảo đã cứu cô.

Nhưng cô cũng hiểu, mình không thể sống như thế mãi.

Nayuta hít sâu, quay lưng lại với gia đình.

Có lẽ… giờ thì mình ổn rồi…

Nhờ thám tử, cô đã đến viếng mộ gia đình.

“Con đi đâu vậy, Yurina?”

Giọng mẹ AI vang lên.

“…Con ra ngoài một chút,” Nayuta đáp mơ hồ.

Hình ảnh gia đình trở nên nhòe đi.

“Mẹ, bố, anh… con sẽ cố không quay lại đây thường xuyên nữa. Con phải ngừng khiến gia đình thật của mình lo lắng…”

Ngón tay cô trượt về nút LOG OUT.

Ngay trước khi chạm vào, cô khựng lại.

Giọng mẹ mờ ảo đáp:

“Vậy à… đi đường cẩn thận nhé.”

Bố mỉm cười yếu ớt.

“Nếu mệt quá, đừng ngại quay về.”

Daichi bước tới, đặt tay lên tay cô, ấn nhẹ nút bấm.

c7dbad5b-ad87-44e2-93fb-634b4348efcc.jpg

“Bọn anh sẽ luôn ở đây.”

Ngay khoảnh khắc đó, tầm nhìn chìm vào bóng tối.

Kết nối VR bị cắt.

Nayuta mở mắt trên chiếc giường nhỏ.

Ánh hoàng hôn nhuộm trần nhà màu cam rực.

Cô tháo AmuSphere, nằm bất động như cái xác mất hồn.

Những lời cuối của gia đình giả…

Mình… có ghi âm… mấy câu đó không…?

Nếu có, cô chắc chắn sẽ nhớ.

Nhưng cô không nhớ.

Điện thoại rung lên bên gối.

Là Koyomi.

“…Nayuta đây.”

“NAYU! Cậu ổn không?!”

Koyomi hét lên.

“Con hồ ly kia làm gì cậu rồi?!”

“Khoan đã, Koyomi—”

“Mình không biết chuyện gì xảy ra, nhưng nhớ cho kỹ, mình đứng về phía cậu! Nếu cần, mịn bỏ việc chạy tới liền! Hoặc cậu sang đây! Ý mình là… dựa vào mình đi! Nói cho mình biết có chuyện g—ờ… N-Nayu… cậu… đang khóc à…?”

Nayuta lúc này mới nhận ra nước mắt đã rơi.

“C-cái gì thế?! Sao vậy?! Có cần mình xử tên thám tử đó không?! Chém hắn ra làm trăm mảnh?! Trưng đầu lên phố?! Đ-đừng khóc mà! Aaaa, ghét nói chuyện kiểu này quá! Mình xin về sớm đây! Gặp nhau ở Quán Trà Bakeneko sau 30 phút nhé! Xin lỗi sếp, em về trước!”

Chỉ đến lúc này, nghe Koyomi cuống cuồng an ủi qua điện thoại, Nayuta mới nhận ra…

Cuối cùng, cô đang thật sự đối diện với cái chết của gia đình mình.

Cô lấy tay áo lau nước mắt, nghẹn ngào bật khóc, rồi òa lên như một đứa trẻ.

Ở đâu đó rất xa, trong khoảnh khắc ngắn ngủi, cô nghe thấy âm thanh quen thuộc của nhạc lễ hội.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!