Thắp Lại Ngọn Lửa Năm 200...
Vạn Cổ Thanh Thiên Nhất Chu Liễu- Biệt ly sầu nhớ sông hờ hững. Ngoảnh lại về đây đã ba sinh.
- Chương 1: Năm ấy, là năm 2001
- Chương 2: Kiếp trước kiếp này, những điều dang dở
- Chương 3: Đời người nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ
- Chương 4: Ba mươi ba bậc thềm, lệ rơi trên hoa mã đề
- Chương 5: Đời này, bạn đã từng vì ai mà liều mạng chưa?
- Chương 6: Bố chỉ có thể làm cho các con được đến thế thôi
- Chương 7: Hắn đã dắt đi thanh xuân của chúng ta
- Chương 8: Ba chàng lính ngự lâm thế hệ trước
- Chương 9: Yêu em là đóa hoa dần nở trên vết sẹo
- Chương 10: Cô ấy là cao thủ!
- Chương 11: Con rể ở rể và chiếc áo bông bị lọt gió
- Chương 12: Bình thường không có gì lạ Lưu Kiến Quân
- Chương 13: Chăm chỉ nỗ lực Ngô Sở Chi
- Chương 14: Tiết học cuối cùng
- Chương 15: Tình chẳng thể tự chủ
- Chương 16: Ước định
- Chương 17: Ông cậu lắm tiền nhiều của
- Chương 18: Tờ Nhân Dân Tệ di động
- Chương 19: Lần đầu tiên mua máy tính
- Chương 20: Lần đầu tiên của Hoàn Hoàn luôn cần được kỷ niệm
- Chương 21: Hoàn Hoàn học hỏng rồi
- Chương 22: Khổng Hạo xung trận
- Chương 23: Triết lý quản lý của Tiểu Ngô tổng
- Chương 24: Hiện trạng quán net đầu thế kỷ
- Chương 25: Mở cái công ty chơi chơi?
- Chương 26: Thiết kế cao tầng của Ngô Sở Chi
- Chương 27: Nói về một cách khác để giải quyết Tu La Tràng
- Chương 28: Khổng Hạo suy diễn ngày càng đi xa
- Chương 29: Nhưng cậu ấy không cần bán trứng trà!
- Chương 30: Ngô Sở Chi khẩu vị lớn
- Chương 31: Mảnh ghép cuối cùng của mô hình kinh doanh
- Chương 32: Trác Vệ Quốc dạy con
- Chương 33: Phá gia chi tử Ngô Sở Chi
- Chương 34: Ngài đây không phải là lừa đảo sao?
- Chương 35: Cảm ơn cái tên Trương Tam thích tìm đường chết kia!
- Chương 36: Ngô Sở Chi kiếm tiền nhanh
- Chương 37: Cây kem ốc quế của McDonald
- Chương 38: Tối nay cứ để Ngô công tử trả tiền!
- Chương 39: Em rất hiểu chuyện đúng không?
- Chương 40: Học tỷ thật bạo
- Chương 41: Cháu muốn đến thì nhất định sẽ đến!
- Chương 42: Nóng lên
- Chương 43: Quét phố
- Chương 44: Nữ hoàng chốt đơn Hách Tuyết Nhi
- Chương 45: Là cậu ta! Là cô ấy!
- Chương 46: Câu chuyện của anh và cô ấy
- Chương 47: Tần Hoàn có phong thái vợ cả
- Chương 48: Anh đè lên tóc em rồi
- Chương 49: Thời gian chậm rãi
- Chương 50: Cậu út, cậu coi cháu là loại người gì vậy
- Chương 51: Tình yêu sét đánh của Khổng Hạo
- Chương 52: Dũng cảm, tinh tế, mặt dày
- Chương 53: Ngô Sở Chi quang minh chính đại
- Chương 54: Tôi nhìn thêm vài lần nữa được không?
- Chương 55: Nụ hôn đầu của tôi là để dành cho Hoàn Hoàn
- Chương 56: Giao tôi cho người khác, cậu nỡ lòng sao?
- Chương 57: Trác Vệ Quốc ra tay
- Chương 58: Tên công ty kỳ quặc
- Chương 59: Tìm một lý do để bản thân quỳ xuống
- Chương 60: Đây không phải là vấn đề tiền bạc
- Chương 61: Tiền bạc không bao giờ ngủ
- Chương 62: Bầu bạn ở công viên giải trí
- Chương 63: Em cảm thấy anh muốn giở trò xấu với em!
- Chương 64: Chút tốt đẹp trên vòng đu quay
- Chương 65: Hệ thống ra đời
- Chương 66: Thời đại tin nhắn
- Chương 67: Chiếc áo bông nhỏ này báo cha thật sự
- Chương 68: Làm người phụ nữ của anh thì đừng đi làm thêm nữa
- Chương 69: Em là người phụ nữ của anh!
- Chương 70: Rời xa anh, không đáng tiếc sao?
- Chương 71: Xin lỗi, không sao đâu
- Chương 72: Máy của các cậu có vấn đề phải không!
- Chương 73: Chức năng chọn bài hát trực tuyến gây chuyện
- Chương 74: Nụ hồng e ấp lặng lẽ nở
- Chương 75: Căng thẳng
- Chương 76: Thằng nhóc thi bá cháy thật
- Chương 77: Nữ phóng viên tập sự tràn đầy cảm giác thành tựu
- Chương 78: Hoàn Hoàn số sướng thật!
- Chương 79: Tiểu tiên nữ? Tiểu yêu nữ!
- Chương 80
- Chương 81: Ba cái tát
- Chương 82: Con cũng phải nghĩ cho con cái chứ
- Chương 83: Anh coi tôi là heo à?
- Chương 84: Thăm mộ
- Chương 85: Lưu bút
- Chương 86: Vậy thì cuốn sách dạy nấu ăn này thuộc về tôi
- Chương 87: Cứ học thuộc là xong
- Chương 88: Sách có ngàn đấu thóc
- Chương 89: Cơ hội đến từ cuộc trò chuyện phiếm
- Chương 90: Con bò sữa tiền mặt không thể bỏ lỡ
- Chương 91
- Chương 92: Trên đời chỉ có một Ngô Sở Chi
- Chương 93: Tu la tràng sắp bùng nổ?
- Chương 94: Chuyến thăm của Intel
- Chương 95: Chắc chắn là đối thủ làm!
- Chương 96: Dương Hủ chịu thua
- Chương 97: Sẽ có một ngày!
- Chương 98: Tiểu tử, đi cho vững!
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101: Chàng trai trẻ, sau này thường xuyên đến nhé!
- Chương 102: Anh biến thái như vậy, Hoàn Hoàn có biết không?
- Chương 103: Đại diện Cụ Hà Phạm, đúng là người tốt a Simida!
- Chương 104: Sở Sở, cậu bị ngốc rồi à?
- Chương 105: Thử nghiệm card đồ họa
- Chương 106: Chói mắt quá!
- Chương 107: Kỹ thuật chỉnh hình của Đức vô song thiên hạ
- Chương 108: Tình cảm gia quốc
- Chương 109: Mẹ vợ nổi giận
- Chương 110: Mẹ vợ ép cung
- Chương 111: Thẳng thắn
- Chương 112: Chuyển giao quyền quản lý
- Chương 113: Kẻ thù chung của đàn ông
- Chương 114: Hai đứa trẻ này thật biết chơi
- Chương 115: Tối nay anh mời em ăn lẩu cay
- Chương 116: Tôi có vào không đúng lúc không?
- Chương 117: Bố vợ cũ đến nhà
- Hoa đang độ bẻ, hãy bẻ đi. Đừng chờ hoa rụng, bẻ cành trơ.
- Quyết đáp ơn vua đài vàng quý. Vung gươm Ngọc Long chết vì người.
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Biệt ly sầu nhớ sông hờ hững. Ngoảnh lại về đây đã ba sinh.
Chương 71: Xin lỗi, không sao đâu
1 Bình luận - Độ dài: 807 từ - Cập nhật:
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
Chương 71: Xin lỗi, không sao đâu
Ngô Sở Chi cảm giác mình sắp nổ tung rồi.
Cậu chuẩn bị ra đầu thú với tòa án nước lạnh.
Tiểu yêu nữ biết, tiểu nam nhân của mình đang thương xót cô.
"Tiểu nam nhân, khó chịu không?"
Đầu tiểu yêu nữ dựa vào cánh tay Ngô Sở Chi, tay phải vô thức vẽ vòng tròn trên ngực cậu.
"Đừng trêu nữa! Trêu nữa anh không nhịn được đâu!"
Giọng Ngô Sở Chi khàn khàn, cậu giãy giụa ngồi dậy, chộp lấy chai nước khoáng bên giường uống ừng ực một trận.
Vô cùng tham luyến nhìn cảnh đẹp trên giường một cái, Ngô Sở Chi khó khăn quay đầu đi.
Cậu bước nhanh vào nhà vệ sinh, mở vòi hoa sen trong phòng tắm.
Tiểu yêu nữ thở dài một hơi, chu cái miệng nhỏ lên, đúng là tiểu oan gia!
...
Ngô Sở Chi đột nhiên nhớ mùi thuốc lá.
"Tiểu nam nhân, hạnh phúc không?"
"Ừm! Rất hạnh phúc!"
Hai người đều cười lên, cười rất ngốc nghếch.
"Tiểu nam nhân, sau này không được không cần chị!"
Ngô Sở Chi không trả lời, mà dùng hành động thực tế chứng minh sự tham luyến của mình đối với cô.
"Đồ xấu xa!"
...
Ăn qua loa một chút đồ ăn vặt ven đường, Ngô Sở Chi đưa tiểu yêu nữ về ký túc xá.
Nhìn Diệp Tiểu Mễ lúc lên lầu chân còn đang run rẩy, Ngô Sở Chi hét lớn với cô, "Diệp Tiểu Mễ! Anh yêu em!"
Diệp Tiểu Mễ dừng bước chân lên lầu, quay người lại, lao đầu về phía tiểu nam nhân của cô.
Tiểu yêu nữ nhảy lên người cậu, hai tay móc lấy cổ cậu, kẹp hai chân vào eo cậu, Ngô Sở Chi vội vàng đỡ lấy cô.
Tiểu yêu nữ quá biết trêu người rồi!
Diệp Tiểu Mễ cười tít mắt nhìn khuôn mặt bực mình của Ngô Sở Chi, hét lớn bên tai cậu "Thần thiếp biết rồi!"
...
Ấn vai Ngô Sở Chi, Diệp Tiểu Mễ dùng sức trượt hai chân, nhảy xuống.
Khoảnh khắc tiếp đất, chân mềm nhũn, lại ngã vào lòng Ngô Sở Chi.
"Không có việc gì mọc cao thế làm gì!" Diệp Tiểu Mễ oán trách, cô chỉ có 1m66, kém Ngô Sở Chi 21 cm.
Hơn nữa Ngô Sở Chi mấy năm sau đa phần còn có thể cao thêm vài cm, đến lúc đó cái dáng một mét chín mấy, đi bên cạnh cậu thật không cân xứng a.
Chẳng lẽ, đến lúc đó hôn môi, còn phải được bế lên mới được?
Diệp Tiểu Mễ dùng đầu cọ cọ ngực Ngô Sở Chi, nói nỗi lo lắng này cho cậu biết.
Ngô Sở Chi đột nhiên cười xấu xa, "Không chỉ có thể bế hôn đâu!"
Diệp Tiểu Mễ tuy không nghe hiểu ý nghĩa câu nói này, nhưng nụ cười bỉ ổi trên mặt tiểu nam nhân lại nói cho cô biết, đây không phải chuyện đứng đắn!
Thẹn quá hóa giận, Diệp Tiểu Mễ giơ tay đánh.
Thằng em thối! Chị mới không chiều cưng!
Ngô Sở Chi cũng không đánh trả, dù sao mình da dày thịt béo, tiểu yêu nữ lại không ra tay độc ác, chơi đi~
...
Hoãn một lúc lâu, Diệp Tiểu Mễ mới có sức lực, "Đồ xấu xa! Sau này không được sự cho phép của chị, không được chạm vào chị!"
"Ừm ừm... chiều nay có ai đó cứ nắm chặt tay anh không cho anh đi, đàn chị, chị biết cô ấy là ai không?"
Lời của Ngô Sở Chi như châm ngòi thùng thuốc súng, Diệp Tiểu Mễ xấu hổ đến phát điên, nhắm vào chỗ thịt mềm bên eo cậu điên cuồng tấn công một đợt.
"Đau! Đau!" Lần này tiểu yêu nữ giận thật rồi, ra tay độc ác rồi!
Diệp Tiểu Mễ nghe thấy Ngô Sở Chi kêu đau, vội vàng dừng lại, vén áo cậu lên.
Nương theo ánh đèn trước tòa nhà nhìn kỹ, may mà chỉ đỏ một mảng, cậu về chắc không sao.
Trong lòng Diệp Tiểu Mễ oán trách sự không có tiền đồ của mình, còn phải lo lắng thay cậu về có dễ ăn nói hay không.
Trong lòng tức tối, lại không dám ra tay, nước mắt lại chảy xuống.
"Thằng em thối! Chị hết thuốc chữa rồi!" Diệp Tiểu Mễ vùi đầu vào trước ngực Ngô Sở Chi, khóc nức nở.
Ngô Sở Chi không nói gì,
Hồi lâu, thấy Diệp Tiểu Mễ bình tĩnh lại, Ngô Sở Chi nâng đầu cô lên, hôn một cái, sau đó ôm chặt cô vào lòng.
"Xin lỗi... chịu ấm ức rồi..."
"Không sao... không ấm ức..."
Trong lòng cậu, Diệp Tiểu Mễ nhìn bầu trời đầy sao kia, lẩm bẩm.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
1 Bình luận