Biệt ly sầu nhớ sông hờ hững. Ngoảnh lại về đây đã ba sinh.
Chương 48: Anh đè lên tóc em rồi
0 Bình luận - Độ dài: 1,584 từ - Cập nhật:
"Rè rè... rè rè..." Tiếng rung của chiếc điện thoại PHS đánh thức Ngô Sở Chi.
Là một số lạ, nhìn thời gian đã là 23:33, Ngô Sở Chi trực tiếp cúp máy.
Vừa định nằm xuống ngủ tiếp, lại bị một tiếng kêu nhẹ bên cạnh dọa cho toát mồ hôi lạnh.
"Sở Sở, anh đè lên tóc em rồi..."
Nương theo ánh đèn ngủ, Ngô Sở Chi kinh ngạc nhìn sang bên cạnh, Tần Hoàn đang chớp đôi mắt to tròn trừng cậu.
Vãi chưởng!
Đã xảy ra chuyện gì!
Hôm nay cậu không đi quét phố cùng đám Trác Lãng, mà đi theo cậu út đến quán net của bạn bè thăm hỏi khắp nơi, buổi tối còn uống một trận rượu lớn.
Trên bàn tiệc, cũng không ai ép cậu uống rượu, nhưng bạn bè của cậu út cơ bản đều là quân nhân xuất ngũ, thói quen hình thành trong quân đội, ăn cơm sao có thể không uống rượu, ăn mãi ăn mãi rồi cũng thành ra thi uống rượu.
Một là kính phục những người lính đã trải qua khói lửa chiến tranh này, hai là có lòng kết giao, Ngô Sở Chi không hề e dè, xách chai rượu cũng gia nhập chiến đoàn.
Không giở mấy trò vặt trên bàn rượu của kiếp trước, cũng không cậy mình trẻ tuổi mà chiếm chút tiện nghi, người khác uống bao nhiêu, Ngô Sở Chi uống bấy nhiêu.
Chẳng bao lâu, Ngô Sở Chi đã thực sự hòa nhập vào hội rượu này, lúc đi, mấy người bạn của cậu út đều chỉ vào Ngô Sở Chi đã say đến mức nhũn như con chi chi, nói với cậu út rằng, đứa cháu này bọn họ nhận rồi.
Đừng chơi tâm cơ với quân nhân, đặc biệt là những cựu binh sống sót qua chiến trường sinh tử này, ai mà chẳng là cáo già?
Ngô Sở Chi lấy thành tâm đối đãi, đây mới là cách làm đúng đắn nhất.
Đương nhiên cậu cũng phải trả cái giá thê thảm, hai cân rượu trắng vào bụng, say đến mức bất tỉnh nhân sự.
Sở Thiên Thư rất khó xử, vác về nhà mình thì vợ chắc chắn mắng chết, đó là đứa cháu ngoại quý như con đẻ.
Vác về nhà Ngô Sở Chi, 'chị cả như mẹ' đâu phải nói chơi, chị gái sẽ động thủ đấy.
Người ta khi bị ép vào đường cùng, vẫn sẽ có cách.
Sở Thiên Thư mò lấy chiếc PHS của Ngô Sở Chi, mở danh bạ, tìm thấy ngay số của "Hoàn Hoàn" trong danh sách cuộc gọi.
Chẳng bao lâu, Tần Hoàn liền chạy tới.
Sở Thiên Thư nói rõ tình hình, bảo Tần Hoàn che giấu giúp, ông vác Ngô Sở Chi đến cửa nhà thì rút lui, để Tần Hoàn dìu vào cửa, như vậy Sở Tú Lan không thể trực tiếp tìm ông gây phiền phức.
Trốn được ngày nào hay ngày đó, cậu út chính là bá đạo như vậy.
Nhìn Ngô Sở Chi say đến ngốc nghếch, Tần Hoàn cũng lo lắng lúc này về nhà Ngô Sở Chi sẽ bị bố mẹ Ngô xử lý.
Hôm nay thứ sáu, đúng lúc Tần Viện Triều đi công tác, Trịnh Tuyết Mai cũng đi tỉnh khác phẫu thuật theo lời mời.
Tần Hoàn bèn bảo Sở Thiên Thư vác thẳng Ngô Sở Chi vào nhà cô, ném lên ghế sofa.
Sở Thiên Thư gọi điện cho Sở Tú Lan, nói Ngô Sở Chi hôm nay ở nhà ông, bảo bà đừng lo lắng.
Gọi điện xong, Sở Thiên Thư liền cáo từ, vẻ mặt nhẹ nhõm, chỉ là khoảnh khắc ra khỏi cửa cười rất ám muội.
Nhìn Ngô Sở Chi co ro một cục trên ghế sofa, Tần Hoàn thở dài, trước tiên lấy một cái chăn mỏng đắp cho cậu.
Sau đó cố tỏ ra thoải mái bắt đầu đun nước, học theo dáng vẻ Trịnh Tuyết Mai chăm sóc Tần Viện Triều sau khi say rượu trước đây, chuẩn bị trà giải rượu.
"Tần Hoàn, cháu và Ngô Sở Chi đều lớn cả rồi, quan hệ của hai đứa người làm cậu nhỏ như ta cũng rõ, ta giao nó cho cháu đấy."
"Sở Sở chắc đã nói với cháu rồi nhỉ, sau này hai đứa phải có một đứa con mang họ Sở nhé!"
...
"Nó uống nhiều chắc chắn khó chịu, nôn thì chắc sẽ không nôn đâu, lát nữa cháu lau người cho nó là được."
Lời của Sở Thiên Thư như ma âm rót vào tai, không ngừng vang vọng trong đầu Tần Hoàn.
"U u ~~~~" Tiếng ấm nước sôi cắt ngang dòng suy nghĩ lung tung của Tần Hoàn, cô vội vàng tắt bếp.
Nhanh chóng thái vài lát gừng, cùng với lá trà đã rửa sạch, hoa sắn dây, chỉ cụ tử bỏ vào ấm đun nước, rồi đặt ấm đun nước vào bồn rửa đã xả nước sẵn từ trước.
Một lát sau, ước chừng nước không còn nóng nữa, rót trà giải rượu ra cốc, đi ra phòng khách.
Không biết từ lúc nào, Ngô Sở Chi đã đổi tư thế, đè chăn mỏng dưới thân, nằm sấp trên ghế sofa, áo vén lên quá nửa, quần soóc bò cởi một nửa.
Tần Hoàn nhìn mà đỏ bừng mặt, cốc nước cũng cầm không vững.
Đặt cốc nước lên bàn trà, Tần Hoàn lay lay Ngô Sở Chi, định đánh thức cậu dậy, phát hiện chẳng có tác dụng gì.
Ngô Sở Chi còn chép miệng hai cái, ngủ càng say hơn.
Cái này phải làm sao đây, Tần Hoàn bắt đầu thấy khó xử.
Lúc này cũng không thể gọi người, cho dù gọi Khổng Hạo đến, cũng ngại chết đi được.
Mình rốt cuộc vẫn là con gái nhà lành mà, không cần mặt mũi nữa à.
Vừa nãy đầu óc chắc chắn bị cửa kẹp rồi, cùng lắm thì để Sở Sở về nhà bị mắng một trận là xong mà.
Ai bảo anh uống nhiều như thế!
Tần Hoàn càng nghĩ càng giận, giơ tay định đánh vào mông Ngô Sở Chi.
Ngô Sở Chi trong mơ như cảm nhận được điều gì, vặn vẹo người rồi lật người lại, dọa Tần Hoàn vội vàng dừng tay.
Lật lại thì dễ làm rồi, Tần Hoàn dùng sức đẩy Ngô Sở Chi từ từ dậy, để cậu dựa vào lòng mình.
Học theo dáng vẻ Trịnh Tuyết Mai chăm sóc Tần Viện Triều trước đây, Tần Hoàn cầm cốc nước, dùng vành cốc cạy môi dưới của Ngô Sở Chi ra, sau đó không ngừng nói bên tai cậu "uống chút nước đi", đợi đến khi Ngô Sở Chi chủ động há miệng, thì bắt đầu đổ trà cho cậu.
Có lẽ là do thủ pháp không đúng, có lẽ là đổ quá gấp, Ngô Sở Chi bị sặc, cũng khôi phục chút ý thức.
"Phục vụ, nhà vệ sinh ở đâu?"
Tần Hoàn cười đến mức làm đổ cả nước trong cốc.
"Tôi nói cô phục vụ này làm sao thế, sao lại hắt nước lên người ta?" Ngô Sở Chi mắt say lờ đờ nổi giận.
"Xin lỗi... xin lỗi! Ha ha ha!"
Nhìn Ngô Sở Chi như con khỉ say rượu, Tần Hoàn cười đến không thẳng nổi lưng, Sở Sở say rượu thật buồn cười.
"Cô bé chân tay lóng ngóng... Ơ, sao tôi thấy cô trông giống bạn gái tôi thế?"
Tần Hoàn nghe xong thì vui vẻ, "Anh nhìn kỹ lại xem nào? Em xinh hay bạn gái anh xinh."
"Đương... đương nhiên là bạn gái tôi xinh! Cô chỉ là trông giống... giống thôi!" Ngô Sở Chi líu lưỡi.
Trong lòng Tần Hoàn tràn đầy ngọt ngào, cũng không so đo với cậu, dìu cậu đi về phía nhà vệ sinh, dọc đường đi xiêu xiêu vẹo vẹo.
Trên đường Ngô Sở Chi còn né tránh, cảnh giác hỏi "Cô bé cô làm gì đấy? Tôi có bạn gái rồi."
Tần Hoàn vừa bực vừa buồn cười, "Em dìu anh đi vệ sinh!"
Tửu lượng của Ngô Sở Chi vẫn khá tốt, giằng co một lúc, cơ bản có thể kiểm soát được cơ thể, tự mình giải quyết nỗi buồn, tránh cho Tần Hoàn sự xấu hổ.
Đợi Ngô Sở Chi ra khỏi nhà vệ sinh, Tần Hoàn tranh thủ thời gian bón trà giải rượu cho cậu uống.
"Cô bé cũng khá đấy chứ, tôi sẽ biểu dương cô với ông chủ của các cô." Ngô Sở Chi giơ ngón cái với Tần Hoàn, thái độ phục vụ này không tồi.
Lại chọc cho Tần Hoàn cười khẽ một trận.
Thấy Ngô Sở Chi đã giải quyết nỗi buồn, cũng uống trà giải rượu, Tần Hoàn thầm nghĩ chắc không có vấn đề gì lớn nữa, trực tiếp dìu Ngô Sở Chi lên giường nằm.
Có lẽ là ngửi thấy mùi hương quen thuộc, Ngô Sở Chi rất ngoan ngoãn vừa chạm giường là ngủ say như chết.
Tần Hoàn bất lực cởi giày tất cho Ngô Sở Chi, đưa lên mũi ngửi ngửi, ọe ~~!
Đồ đàn ông thối!
Nghiêng người, ngửi ngửi trên người Ngô Sở Chi, toàn thân mùi rượu.
Sở Sở, kiếp trước em chắc chắn nợ anh không ít nợ!
Tần Hoàn đi lấy nước nóng, bắt đầu lau người cho Ngô Sở Chi.
0 Bình luận