Biệt ly sầu nhớ sông hờ hững. Ngoảnh lại về đây đã ba sinh.
Chương 44: Nữ hoàng chốt đơn Hách Tuyết Nhi
0 Bình luận - Độ dài: 1,776 từ - Cập nhật:
“Cậu nhóc này, mỗi cái thẻ thật sự chỉ bán 62 tệ thôi sao?” Ông chủ sau khi quay lại vẫn giữ vẻ mặt không thể tin nổi.
Lúc đầu ông nửa tin nửa ngờ thẻ này là đồ giả, phải chạy ra tận sảnh giao dịch xác minh thật giả xong, lại càng không tin nổi nó lại rẻ đến thế. Ông cảm thấy, cho dù mình có bán theo đúng giá niêm yết tại sảnh là 92 tệ một cái, thì ở cái chốn này hàng về bao nhiêu cũng hết sạch trong nháy mắt.
Cái sạp của ông nằm ngay cổng bến xe khách, lượng người qua lại mỗi ngày đông như kiến cỏ. Bến xe này là bến xe ô tô đường dài, bán thẻ điện thoại ở đây đúng là “gãi đúng chỗ ngứa”, tự thân vị trí này đã mang lại một lượng khách khổng lồ.
Bán một cái lời tận 30 tệ, tính ra bằng bán bao nhiêu cuốn tạp chí cho xuể? Nếu bán vèo cái được 100 cái, là bỏ túi ngay 3000 tệ tiền lãi chứ chẳng chơi!
Nhìn thần sắc của ông chủ, Ngô Sở Chi cũng chẳng buồn làm bộ làm tịch: “Thật sự chỉ bán 62 tệ thôi chú ơi. Bọn cháu là sinh viên đi làm thêm, đang phải chạy cho đủ chỉ tiêu doanh số, nếu không cháu chắc chắn đã hét giá cao hơn với chú rồi. Mức lợi nhuận của loại thẻ này đúng là quá hời.”
“Cậu có bao nhiêu?” Ông chủ vỗ vỗ xấp thẻ trong tay.
“Chú muốn lấy bao nhiêu?” Ngô Sở Chi chẳng hề lộ vẻ nao núng. Nhìn điệu bộ đó, hắn thừa biết ông chủ đang muốn dùng số lượng lớn để ép giá xuống thấp hơn nữa.
“Cậu có bao nhiêu, tôi ôm hết bấy nhiêu!” Ông chủ tuyên bố rất hùng hồn.
Ngô Sở Chi cười thầm trong bụng, “Ông già này chắc định ăn cả bít tất sao, coi chừng vỡ bụng đấy.”
Dù vậy, hắn cũng không định hố ông ta nên thật thà nói: “Mỗi người bọn cháu chỉ tiêu tháng này là hai dây hàng, cả nhóm ở đây 7 người là 14 dây. Tổng cộng 1400 cái, ông chủ à, chú chắc là mình nuốt trôi hết chỗ này chứ?”
“1400 cái thì hơi nhiều quá nhỉ…” Ông chủ bắt đầu chần chừ. Ông không lo chuyện ế ẩm, vì bến xe mỗi ngày có hàng vạn lượt người, dân làm thuê ngược xuôi nam bắc nhìn thấy loại thẻ này ai mà chả ham? Cứ cho là một ngày bán rè rè 30 cái thì chưa đầy hai tháng là sạch bách. Ngặt nỗi tiền vốn bỏ ra lớn quá, gần 10 vạn tệ chứ ít gì, dù biết là nếu trôi chảy sẽ kiếm lời được khoảng 4 vạn tệ.
Ông chủ cau mày nhẩm tính xem có nên liều một phen ôm sạch không.
Thấy vậy, Ngô Sở Chi giả vờ quay sang bàn bạc với đám bạn một lát rồi quay lại bảo: “Thế này đi chú, nếu chú lấy hết, bọn cháu để lại cho chú giá 60 tệ tròn thôi, để chú có thêm đồng ra đồng vào, mà đám học sinh bọn cháu cũng sớm hoàn thành nhiệm vụ để còn về nghỉ.”
Ông chủ nghe thế, nhẩm thấy lại có thêm gần ba ngàn tiền lãi rớt vào túi, liền gật đầu cái rụp: “Được! Thanh toán thế nào?”
“Nếu chú đã quyết thì chú ra ngân hàng chuyển vào số tài khoản này, tiền trao cháo múc, bên này cháu nhận được tiền là giao hàng tận tay chú luôn.” Ngô Sở Chi đưa tấm thẻ giấy nhỏ có ghi thông tin nhận tiền và điện thoại liên hệ của công ty cậu út.
Ông chủ liếc nhìn nhóm Ngô Sở Chi vài lượt: “Trông các cậu thế này chắc chẳng mang theo nhiều hàng đâu nhỉ? Định chơi trò tay không bắt giặc à?”
“Chú ơi, chú cứ lo xa. Bọn cháu làm ăn chính quy, chú cứ gọi một cuộc điện thoại là có người chuyên trách mang hàng đến bàn giao tận nơi cho chú ngay.”
“Được, vậy bây giờ tôi gọi luôn.”
Người nhấc máy là cô kế toán bên công ty cậu út, người đưa hàng cũng là nhân viên bên đó. Cậu út Sở Thiên Thư đã đặc biệt cắt cử nhân sự đến để đảm bảo hậu cần cho nhóm của Ngô Sở Chi.
Sau khi đôi bên chốt xong giờ giấc giao hàng, Ngô Sở Chi lấy tấm bảng quảng cáo đã làm sẵn đưa cho ông chủ: “Cái này bọn cháu biếu chú, chú cứ treo ngay cửa cho thuận tiện mời chào khách.”
Ông chủ nhận lấy, cười nói bọn họ thật có lòng. Tấm bảng không lớn, chỉ cỡ tờ giấy A4, trên nền hoạt hình bắt mắt ghi rõ cước phí và giá bán của thẻ điện thoại, tất nhiên cột giá cả được để trống để ông chủ tự điền.
Ông chủ ngẫm nghĩ một hồi rồi điền mức chiết khấu 92%, còn cẩn thận xin thêm Ngô Sở Chi một tấm để dự phòng. Đợi ông chủ treo xong, Ngô Sở Chi dẫn cả nhóm đi tìm “mối” tiếp theo.
Mở hàng thuận lợi! Suốt quãng đường ai nấy đều hớn hở, tự tin hẳn lên.
Cả đám đạp xe đi thêm quãng nữa, thấy một sạp báo đầu phố, vẫn là Ngô Sở Chi tiên phong xông trận. Nhưng lần này không suôn sẻ như trước, hắn bị từ chối thẳng thừng ba lần liên tiếp. Ngô Sở Chi lẳng lặng quay ra, mặt không đổi sắc, lại dẫn cả nhóm sang phố bên cạnh.
May mắn thay, một bác gái trung niên thấy đám sinh viên đi làm thêm trông cũng tội tội nên cho họ cơ hội chào mời, thế là bán thêm được hai dây nữa. Thấy mình đã hạ gục được hai điểm lẻ, Ngô Sở Chi bắt đầu để các bạn tự mình độc lập ra trận.
Bắt chuyện —— bị từ chối —— lại bắt chuyện...
Có lẽ nhờ “vố” làm ăn lớn ở cổng bến xe lúc trước đã phát huy tác dụng, mọi người đều dẹp bỏ sĩ diện sang một bên. Qua cái đoạn ngượng nghịu lúc đầu, mồm mép ai nấy bắt đầu trơn tru dần.
Vạn sự khởi đầu nan mà thôi. Dựa theo những gì Ngô Sở Chi đã đích thân làm mẫu, mọi người tự tìm chỗ thực hành, chỗ này không được thì đổi chỗ khác, dần dần mỗi người lại tự phát huy ra những ngón nghề riêng của mình.
Hách Tuyết Nhi vốn tính sảng khoái, lúc chào hàng còn hào phóng tặng kèm cả tấm áp phích tuyên truyền do cô tự vẽ, tính ra tiền in ấn chỉ tốn có một tệ một tấm.
Một ngày trôi qua, tình hình bán hàng của mỗi người mỗi khác. Trác Lãng đuối nhất cũng bán được 8 dây, còn Hách Tuyết Nhi nhờ lợi thế con gái lại khéo mồm nên bán được hẳn 17 dây, chễm chệ ngôi đầu quán quân bán hàng.
Trước khi hành động, Ngô Sở Chi đã quy định mỗi dây bọn họ được trích phần trăm 200 tệ. Tại cửa hàng của cậu út, tiền tươi thóc thật được thanh toán sòng phẳng cho mọi người. Nhìn thấy mình bận rộn một ngày kiếm được 3400 tệ, bằng cả tháng lương của bố, Hách Tuyết Nhi cứ thế vừa đếm tiền vừa cười tít cả mắt.
Vốn đã quen với vẻ sảng khoái của “đại tỷ” Hách Tuyết Nhi ở trường, giờ nhìn thấy nụ cười kiều diễm như thiếu nữ của cô, cả đám trợn mắt há hốc mồm.
“Tuyết gia, à phi! Tuyết Nhi này, cậu cười lên trông xinh thật đấy, sau này chịu khó cười nhiều vào.” Nghiêm Hằng chợt nhận ra Hách Tuyết Nhi thực sự rất đẹp, sao trước kia mình không phát hiện ra nhỉ.
“Hứ~~~ cậu nói làm tôi nổi cả da gà đây này, đứng đắn chút đi!” Đang mải mê đếm tiền mà bị làm phiền, Hách Tuyết Nhi lườm một cái sắc lẹm.
Tối nay Ngô Sở Chi đứng ra mời khách khao cả hội một bữa, dù gì hắn cũng là người kiếm được nhiều nhất. Cả đám cười nói vui vẻ đạp xe về hướng McDonald's cổng trường Thục Đại. Đang đi, Hách Tuyết Nhi lại đột ngột phanh gấp, Tần Húc phía sau suýt chút nữa thì đâm sầm vào đuôi xe cô.
Hách Tuyết Nhi đang nhìn chằm chằm vào thùng rác ven đường mà ngẩn người. Trong cái thùng rác sắp đầy ắp ấy chính là tấm áp phích vẽ tay của cô, nụ cười của nhân vật tí hon trên đó đã bị vò nát đến biến dạng. Tấm áp phích này không phải loại photo rẻ tiền, mà là một trong bảy tấm in màu hồi sáng.
Tuy không phải sinh viên mỹ thuật, nhưng Hách Tuyết Nhi cực kỳ yêu hội họa và có thiên phú, chỉ là gia cảnh không cho phép cô theo đuổi con đường ấy. Về tương lai của mình, cô thậm chí đã chuẩn bị tâm lý dùng tiền lương sau này để nuôi dưỡng ước mơ.
Nhìn thấy tác phẩm của mình bị chà đạp như vậy, mắt Hách Tuyết Nhi đỏ hoe, cô cứ đứng ngây ra như phỗng, ngay cả khi Nghiêm Hằng dắt xe kéo đi cô cũng chẳng buồn phản kháng. Cả quãng đường sau đó ai nấy đều im lặng, chẳng biết phải an ủi cô thế nào.
Ngô Sở Chi cũng chẳng quản, có những chuyện phải tự mình trải qua thì mới trưởng thành được. Cuối cùng, chính Hách Tuyết Nhi là người tự nghĩ thông suốt. So với cô sinh viên phải đứng phát tờ rơi dưới cơn mưa sáng nay, thì tác phẩm của cô đã may mắn hơn quá nhiều rồi.
Ngô Sở Chi nói đúng, kiếm tiền chưa bao giờ là dễ dàng! Đừng có mà già mồm kiểu cách nữa! Hách Tuyết Nhi tự cổ vũ bản thân.
“Nghiêm Hằng! Mày ăn gan báo rồi à! Bỏ cái tay của mày ra khỏi xe bà mau!” Hách Tuyết Nhi sau khi tỉnh ngộ thấy Nghiêm Hằng đang dắt xe mình đi, lập tức xù lông ngay.
Ta đây là Tuyết gia! Đối với đàn ông, không bao giờ thần phục!
0 Bình luận