Tập 03

Chương 2 Cung đường Du mục

Chương 2 Cung đường Du mục

1

Vù vù...

Tiếng động cơ vọng lại từ đằng xa.

Giữa thị trấn tĩnh mịch, nơi thường nhật chỉ vang tiếng chim ca và cây lá xào xạc, âm thanh ấy bỗng trở nên lạc lõng, chói tai đến lạ thường.

Tìm được thật rồi sao? Lại còn lái về tỉnh bơ như không có chuyện gì nữa chứ.

Dù cũng lờ mờ đoán được sự tình, nhưng nhanh như vậy thì quả là ngoài dự kiến. Tôi vốn đang giết thời gian ở sân trước dinh thự, bèn khẽ thở dài, mở cánh cổng sắt rỉ sét từ bên trong.

Đầu tiên, tôi chỉ ló mặt qua khe cửa để quan sát xung quanh.

"Pyui!"

Pera nãy giờ vẫn lạch bạch bước những bước ngắn theo sau tôi, giờ cất tiếng kêu đầy năng lượng. Nếu là cảnh báo thì nó sẽ kêu ầm ĩ hơn nhiều, nên đây hẳn là tín hiệu an toàn. Không mâu thuẫn với báo cáo của sứ ma đáng tin cậy, trong tầm mắt tôi không hề có bóng dáng Xác sống nào. Mặt trời vẫn còn cao, chắc sẽ ổn trong một lúc nữa.

Tiếng động cơ đang tiến thẳng về phía này. Một lát sau, chiếc xe xuất hiện ở phía bên kia con dốc.

Đó là một chiếc wagon màu trắng. E rằng đó chính là chiến lợi phẩm của họ.

Tôi chợt nhớ lại cuộc trò chuyện trong bồn tắm tối qua.

"Trụ sở của Liên minh Ma thuật sư... cụ thể là ở chỗ nào của Tokyo vậy?"

Honoka đã hỏi như thế sau khi nghe đề xuất đi Tokyo của Ui.

"Ở Bắc Chiêu Hoàn (Kitanomaru) của Cung điện Edo cũ, ngay dưới tầng hầm ấy."

"Đó chẳng phải là Công viên Kitanomaru sao!? Cái chỗ có nhà thi đấu Budokan ấy. Tớ chưa sống ở Tokyo bao giờ, nhưng có một lần tớ đã đến xem biểu diễn ở Budokan rồi. Nhưng nếu vậy thì đúng là trung tâm thành phố thật, trước hết phải chuẩn bị phương tiện đi lại đã."

Honoka thốt lên đầy kinh ngạc trước câu trả lời của Ui, rồi im lặng suy nghĩ một lúc trước khi mở lời.

"Ừm... đi xe máy kẹp ba là không thể nào rồi. Ngày mai chúng ta hãy chia nhau ra tìm xem có chiếc ô tô nào dùng được không nhé."

"X-Xe ô tô á... Cậu lái được không vậy?"

Tôi, người vẫn đang chùn bước trước diễn biến đột ngột, ngạc nhiên hỏi lại Honoka vì cô ấy chuyển sang thái độ tích cực quá nhanh.

"Thực ra thì chị Yomi cũng đã dạy tớ lái xe một chút rồi. Chị ấy bảo biết đâu lúc cần kíp lại có ích. Cơ mà, nếu bảo tớ phải tuân thủ luật giao thông thì khó lắm nha. Nhưng chắc là... nếu chỉ để lái thôi thì tớ xoay xở được."

Honoka cười với giọng điệu nhẹ tênh, cam đoan rằng sẽ ổn thôi. Và thế là hôm nay, đợi đến khi mặt trời lên cao, chúng tôi bắt đầu cuộc tìm kiếm.

Tôi nắm rõ địa hình thị trấn nên cùng Honoka chia làm hai ngả, còn Ui thì đi theo Honoka để cân bằng khả năng chiến đấu. Ở Kyoto, Honoka đã nhận được một khẩu súng có gắn nòng giảm thanh từ chị Yomi, nhưng dù không phải lo về tiếng súng thì đạn dược vẫn là thứ quý giá. Vì thế, có Ui đi cùng để xử lý Xác sống bằng ma thuật sẽ hiệu quả hơn.

Tuy nhiên, tôi dắt theo Pera tìm kiếm quanh khu nhà ở cao cấp thì hoàn toàn công cốc. Chúng tôi định tìm những chiếc xe còn cắm nguyên chìa khóa, nhưng mấy chiếc như thế hầu hết đều bị bỏ lại trong tình trạng tai nạn, trông không giống như có thể di chuyển được.

Thế nên tôi cùng Pera quay về dinh thự trước. Có vẻ như Honoka và Ui đã xuất sắc hơn tôi.

"Pyui pyui!"

Pera kêu lên như để chào đón chiếc xe đang đến gần. Chiếc wagon chạy thẳng vào khuôn viên dinh thự qua cánh cổng đã mở, giảm tốc rồi dừng lại trước hiên nhà. Vì tiếng xe có thể thu hút Xác sống kéo đến, tôi cẩn thận đóng chặt cổng từ bên trong. Làm thế này kết giới của dinh thự cũng sẽ khép lại hoàn chỉnh, Xác sống sẽ không thể đánh hơi được sự hiện diện của chúng tôi nữa.

"Này!"

Nghe tiếng gọi, tôi quay lại thì thấy Honoka bước xuống từ ghế lái và vẫy tay. Tôi rảo bước về phía cô ấy, Pera cũng lạch bạch chạy nhanh hơn một chút theo sau.

"Mừng cậu đã về, Honoka. Xe... tìm thấy rồi nhỉ."

"Ừ, cũng khá may mắn. Cửa xe bị mở một nửa nên bên trong hơi bẩn chút, nhưng vẫn trong phạm vi chịu đựng được. Có lẽ việc trời hầu như không mưa suốt một tháng qua là điều may mắn."

Honoka gật đầu và chỉ vào trong xe. Quả thực vô lăng và ghế ngồi đều bám đầy bụi đất, nhưng so với những gì tôi từng thấy thì thế này đã là tốt lắm rồi.

Có điều, tôi chợt nhận ra Ui vẫn còn ngồi ở ghế phụ.

"Ui, chị sao thế?"

Thấy cô ấy có vẻ ủ rũ rã rời, tôi lo lắng hỏi.

"Pyui?" Pera cũng nghiêng đầu thắc mắc.

"...Mệt tim quá. Vì Honoka lái xe nguy hiểm hơn chị tưởng nhiều."

Nghe vậy, Honoka liền chen vào:

"Chịu thôi chứ biết sao. Xe của chị Yomi tay lái nghịch, kích thước xe cũng khác hẳn nên tớ không nắm được cảm giác lái. Nhưng đoạn cuối tớ lái mượt rồi còn gì?"

"Thì đúng là vậy... nhưng nghĩ đến việc đi tới tận Tokyo với tay lái này, chị thấy lo quá. Haiz... giá mà ở Tokyo cũng mở ra Hồi Lang thì tốt biết mấy."

Ui vừa gật đầu vừa thở dài sườn sượt vẻ ưu sầu. Chiếc đồng hồ cổ quyết định điểm đến của gương... trong ghi chép của bố cũng có ghi lại thời khắc được cho là sẽ kết nối tới Tokyo. Nhưng nơi kết nối được lại chỉ có Kyoto mà thôi.

"Vậy thì, thôi không đi nữa?"

Sau một khoảng lặng rất ngắn, Honoka hỏi như để thử lòng.

"Kh-Không, không bỏ cuộc đâu nhé!"

Ui hoảng hốt khẳng định chắc nịch rồi bước xuống khỏi ghế phụ.

"Giờ chúng ta sẽ chuẩn bị để ngày mai xuất phát. Dù vẫn chưa hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra, nhưng trước khi 'cái gì đó' trở nên quá muộn!"

Trong đôi mắt của Ui dù có lo lắng nhưng tuyệt nhiên không có sự do dự. Có lẽ là vì cô ấy có một mục đích kiên định: cứu chị Yomi đang ở lại Kyoto.

"Đúng thế, vậy trước tiên là xăng. Hút từ xe máy sang có vẻ vẫn hơi thiếu, tớ lấy từ máy phát điện dự phòng được không?"

Honoka gật đầu rồi quay sang hỏi tôi.

"Đ-Được thôi, nhưng mà... xuất phát vào ngày mai không phải là hơi vội quá sao? Không chỉ chuẩn bị hành lý mà còn phải tính xem đi đường nào nữa chứ..."

Dù trong lòng tôi cũng muốn thong thả thêm chút nữa, nhưng không chỉ có vậy. Tôi cảm thấy cứ thế này mà đi theo đà hưng phấn thì thật nguy hiểm, nên lấy hết can đảm nêu ý kiến.

"Chuyện đó tớ cũng nghĩ rồi. Định đi vòng từ phía Tây theo lộ trình cũ thì cũng sẽ gặp ngõ cụt ở biển Xác sống thôi. Thế nên tớ định đi về phía Đông một chút, vòng lại hướng Gunma nơi tớ từng sống, rồi từ đó đi thẳng xuống phía Nam để vào Tokyo."

Honoka trả lời bằng giọng điệu không chút do dự. Một Honoka như vậy thật đáng tin cậy, khiến tôi suýt chút nữa đã phó mặc mọi quyết định và những điều quan trọng cho cô ấy. Nhưng chỗ này tôi phải cố gắng thêm một chút nữa. Bởi vì nếu thất bại, chúng tôi sẽ không thể làm lại. Chúng tôi có vũ khí là ma thuật và súng, nhưng nếu bị Xác sống bao vây và rơi vào trận chiến tiêu hao, một khi thể lực và đạn dược cạn kiệt thì coi như chấm hết.

"Nhưng mà... hình như Honoka đã tránh những con đường có nhiều Xác sống để đến thị trấn này đúng không? Nếu vậy, từ Gunma đi xuống phía Nam chẳng phải sẽ rất khó khăn sao...?"

Tôi vừa nhớ lại câu chuyện cô ấy kể sau khi tái ngộ, vừa nói. Nghe vậy, Honoka thoáng lộ vẻ mặt đắng cay.

"Ừ. Đúng là như thế. Nhưng mà này... Yuki đã nghe chị gái tớ nói rồi phải không? Rằng tớ đã bị dẫn dụ để đưa Yuki ra khỏi thị trấn này."

"A..."

Tôi nín thở, ngập ngừng gật đầu.

"Nếu điều đó là thật, tớ nghĩ khả năng cao là lộ trình từ Gunma xuống phía Nam không có quá nhiều Xác sống. Vì Xác sống ở vùng Kanto hầu hết đều đang tập trung ở Atsugi hay Yokosuka rồi."

Hình ảnh những Xác sống di chuyển về phía Yokosuka lướt qua tâm trí tôi. Nhận được thông tin những người sống sót ở Yokosuka đang cố gắng sơ tán ra biển bằng tàu, chúng tôi đã liều mạng dẫn dụ đàn Xác sống để câu giờ cho họ dù chỉ một chút. Tuy nhiên đó chỉ là chuyện nhất thời, nên giờ đây chắc hẳn Xác sống lại đang tập trung ở Yokosuka. Dù cho việc sơ tán đã xong và không còn người ở Yokosuka nữa, thì với đôi chân chậm chạp của Xác sống, chúng cũng không thể phân tán nhanh chóng được.

"Điều Honoka nói cũng có lý. Nhưng như thế nghĩa là... phải tin vào lời của chị ta sao? Tin tưởng... có được không?"

Tôi có thể tưởng tượng được cô ấy đang dằn vặt đến thế nào, nên lo rằng cô ấy đang cố quá sức.

"Tớ đã tin Yuki ngay từ đầu rồi mà. Ở Kyoto tớ có để lộ vài khoảnh khắc thảm hại... nhưng đơn giản là vì tớ thấy hơi khó chấp nhận thôi. Nhưng nếu đã quyết định hành động thì những lời của người mình tin tưởng, tớ phải nuốt trôi nó chứ."

Người mình tin tưởng. Đó là những lời khiến tôi rất hạnh phúc. Có lẽ cô ấy đang cố tỏ ra mạnh mẽ, nhưng dường như Honoka đã chuẩn bị sẵn giác ngộ rồi. Nếu Honoka, người đau khổ nhất, đang cố gắng, thì tôi cũng... phải đi theo thôi. Tôi không thể để bị bỏ lại phía sau. Vì tôi muốn được bước đi bên cạnh Honoka.

"Tôi hiểu rồi. Vậy xác nhận lần cuối nhé."

"Gì cơ?"

Tôi hỏi Honoka đang nghiêng đầu thắc mắc.

"Chuyến đi lần này có thể sẽ không chỉ kết thúc ở việc đi lấy cây trượng đâu. Khi ra khỏi thị trấn này, có khả năng chị Haruka sẽ lại tiếp cận chúng ta. Cậu hiểu điều đó chứ?"

Nếu chị ta đã lợi dụng Honoka để đưa tôi ra khỏi thị trấn này, thì nên nghĩ rằng chừng nào tôi còn ở đây, chị Haruka không thể trực tiếp ra tay với tôi. Việc "Xác sống đầu thú" chưa từng xuất hiện ở thị trấn này dường như là bằng chứng cho điều đó.

Chính vì thế, tôi không thể đoán trước điều gì sẽ xảy ra khi rời thị trấn một lần nữa. Không hiểu sao tôi lại bị chị Haruka nhắm đến... không, bị chị ta căm ghét. Nhớ lại lúc đối mặt với chị Haruka trong giấc mơ giữa ban ngày, sống lưng tôi run lên.

Thú thực, tôi sợ. Gặp lại người đó là điều vô cùng đáng sợ.

"Ừ, tớ biết."

Trong đôi mắt của Honoka khi gật đầu cũng thoáng nét sợ hãi. Chỉ có điều, lý do hẳn là hơi khác so với tôi.

"Thật chứ?" Tôi nhấn mạnh thêm một lần nữa.

"Ừ... tớ biết... tớ biết nhưng mà, nếu gặp lại, tớ cũng chưa biết phải làm thế nào nữa. Nhưng tớ hứa sẽ không làm gì khiến Yuki... và cả Ui phải vạ lây đâu."

Điều Honoka sợ hãi, có lẽ là "sự thật". Nhìn khuôn mặt đượm buồn của cô ấy, tôi cảm nhận được điều đó.

Đúng lúc đó, Ui vỗ cái bốp vào mông Honoka.

"Đau! Này, tự nhiên làm cái gì thế?"

Ui nói với Honoka đang giật mình:

"Sự giác ngộ của Honoka rất đáng khen. Nhưng cái kiểu suy nghĩ 'không muốn làm vạ lây' là không được đâu nhé. Nếu cảm thấy có biến, cứ việc làm vạ lây, cứ dựa dẫm vào bọn này. Chị đây là sư tỷ của mấy đứa đấy."

"............Rõ rồi ạ."

Nhìn Honoka với vẻ mặt phức tạp, tôi cũng lên tiếng.

"Tất nhiên hãy dựa cả vào tôi nữa. Vì tôi là... bạn của Honoka mà."

Đó là một câu thoại tiêu tốn chút năng lượng để nói ra.

"Pyui pyui!"

Pera cũng kêu lên đầy hăng hái dưới chân tôi như muốn nói rằng cả nó cũng ở đây.

"Okie."

Nhìn tôi và Pera luân phiên, cuối cùng Honoka cũng nở một nụ cười tươi tắn.

2

Brừm rừm rừm rừm...

Mùi khói xe hòa lẫn vào bầu không khí buổi sớm lạnh lẽo và trong trẻo. Chiếc wagon màu trắng tiến ra khỏi dinh thự với tốc độ chỉ bằng người đi bộ nhanh.

Tôi đi theo sau chiếc xe ra khỏi khuôn viên, rồi dùng cây trượng trên tay gõ nhẹ vào cổng dinh thự một cái "cốc". Dù đến giờ vẫn chưa hiểu cơ chế, nhưng cánh cổng tự động đóng lại và khóa "cạch" một tiếng từ bên trong.

"Khóa cửa xong xuôi rồi ạ!"

Nghe tôi gọi, Honoka thò đầu ra từ cửa sổ ghế lái.

"Vậy lên xe nhanh đi! Phải xuất phát trước khi Xác sống tập trung lại."

"Vâng!"

Tôi vội vàng vòng sang bên ghế phụ, mở cửa và leo lên xe. Sau khi bế Pera đã đặt sẵn trên ghế phụ lên, tôi ngồi xuống và thắt dây an toàn. Cây trượng khá vướng víu, nhưng tôi kẹp nó giữa hai chân và ôm lấy để phòng khi cần kíp.

Lúc này, Ui đang ngồi lọt thỏm giữa đống hành lý ở ghế sau, giơ cao con gấu trúc bông sứ ma và hét lên:

"Chuẩn bị xong chưa. Honoka, xuất phát tiến lên!"

"Rõ! Cầu cho không bị tai nạn nhé."

Honoka gật đầu rồi đạp ga. Tiếng động cơ gầm lên, chiếc xe lao nhanh xuống con dốc trước dinh thự.

"Yuki, nhờ cậu dẫn đường cho đến khi ra khỏi thị trấn nhé. Tớ muốn tránh những nơi đông Xác sống càng nhiều càng tốt."

"V-Vâng, tôi hiểu rồi."

Tôi vô thức nín thở khi chiếc xe tăng tốc đột ngột, nhưng sau khi hít sâu một hơi, tôi hướng mắt ra phía ngoài kính chắn gió. Khu vực này là đường tôi hay đi bộ. Vì đã từng đi xa để tìm kiếm nhu yếu phẩm sinh hoạt, nên tôi cũng nắm được những nơi nguy hiểm ở mức độ nào đó. Tuy nhiên, bây giờ vẫn là sáng sớm. Xác sống lang thang bên ngoài hẳn là khá nhiều.

Lý do không đợi đến khi mặt trời lên cao hẳn là để đến gần Tokyo hơn chút nào hay chút nấy ngay trong hôm nay. Vì không biết tình trạng đường xá thế nào nên có nhiều thời gian dự phòng vẫn tốt hơn.

"Nếu đi bộ thì sẽ đi đường dọc bờ sông, nhưng vì lòng đường hẹp nên trước hết hãy rẽ trái để ra đường lớn đi ạ. Tôi nghĩ sẽ có Xác sống, nhưng với tốc độ này chắc sẽ vượt qua được thôi."

"Bên trái ha."

Honoka gật đầu rồi rẽ ở góc cua với mức giảm tốc tối thiểu.

"Á—"

Lực ly tâm kéo giật cơ thể tôi, dây an toàn thít chặt vào vai.

"Hyaaa! Q-Quả nhiên là nguy hiểm quá mà!"

Tiếng than vãn của Ui cũng vọng lên từ ghế sau.

"Cái này là cố ý đó. Không biết Xác sống sẽ lao ra từ đâu nên tớ sẽ cố gắng không giảm tốc độ."

Nói rồi Honoka càng tăng tốc hơn nữa. Một kiểu lái xe liều lĩnh chỉ có thể thực hiện khi biết chắc không có xe nào khác đang chạy. Nếu có xe đi ngược chiều thì chắc chắn đã xảy ra tai nạn ngay lập tức rồi.

"Ahaha! Cảm giác cứ như game đua xe ấy nhỉ!"

Vừa điệu nghệ tránh những chiếc xe bị bỏ lại, Honoka vừa nói với giọng phấn khích.

"Này! Chắc chắn là em đang tận hưởng đấy chứ!"

Có vẻ như lời phản đối của Ui không lọt vào tai, Honoka lại bẻ lái gấp, lao xe vào đường lớn. Tầm nhìn mở rộng, những bóng người lang thang phía cuối con đường đập vào mắt.

Nhưng con người còn sống ở thị trấn này, ngoại trừ ba chúng tôi ra thì không còn ai khác. Tức là, đó là những con quái vật đã chết nhưng vẫn cử động.

"Pyui!"

Pera đang ngồi ngoan ngoãn trên đầu gối tôi bỗng mở mắt, phát ra tiếng kêu chói tai cảnh báo khác hẳn mọi khi.

"Xác sống đấy ạ! Phía làn đường bên trái có ba con!"

"Tới rồi sao? Có nên đánh chặn không nhỉ?"

Nghe báo cáo của tôi, Ui từ ghế sau hỏi với lên.

"Không sao đâu. Đi sang phải chắc sẽ tránh được. Nhưng cứ chuẩn bị sẵn sàng đi!"

Honoka nói rồi cho xe chuyển sang làn bên phải. Lẽ ra là đi ngược chiều, nhưng ở cái thế giới này thì luật giao thông đâu còn tồn tại nữa.

"Hiểu rồi. Chị sẽ chuẩn bị để bắn 'đạn' bất cứ lúc nào. Này, Yuki cũng cầm lấy một cái đi."

Trong bàn tay Ui chìa ra từ phía sau là một hòn đá to cỡ quả bóng chày.

"Vâng."

Hòn đá nặng trịch khi tôi đón lấy, đây chính là đạn dược để tôi và Ui chiến đấu với Xác sống. Bằng cách dùng ma thuật gia tốc rồi phóng đi, hòn đá này sẽ trở thành hung khí tiêu diệt chúng. Thứ phát ra tiếng lạch cạch mỗi khi xe rung lắc là thùng các-tông chứa đầy những hòn đá và mảnh gạch vụn vừa tay. Chúng tôi đã thu thập ở bãi sông hôm qua và chất lên xe. Chừng nào số đá này chưa hết, chúng tôi có thể tấn công Xác sống từ trong xe.

"Được rồi, đã vượt qua."

Sau khi lao vút qua đám Xác sống với tốc độ kinh hoàng, Honoka khẽ thở ra.

"Vẫn còn quá sớm để yên tâm đâu ạ. Phía trước có một công viên. Cho đến khi đi qua đó thì không được lơ là đâu."

"Công viên... À, chỗ tớ và Yuki gặp lại nhau hả. Đúng là chỗ đó Xác sống đông nhung nhúc thật."

Khi tôi nhắc nhở, Honoka lẩm bẩm vẻ hoài niệm. Nghe cô ấy nói, tôi cũng cảm thấy như đó là chuyện từ rất lâu rồi. Tôi, người đã nghe tiếng súng và đi thám thính, đã nhìn thấy hình dáng một nữ sinh trung học cố thủ trên cầu trượt chiến đấu với Xác sống.

"Pyui pyui!!"

Pera kêu lên với âm lượng lớn hơn ban nãy.

Công viên đang đến gần và phía trước có thể thấy bóng dáng của hàng loạt Xác sống đang lang thang trên đường. Có lẽ chúng phản ứng với tiếng động cơ đang đến gần nên đã tràn ra đường cái.

"Quả nhiên là đông. Ui, hãy hạ gục những Xác sống trên đường đi để mở đường thôi."

Tôi vừa nói vừa mở cửa sổ xe. Mùi thối rữa lẫn trong gió lùa vào.

"Được, mé trái đường có vẻ mỏng nên đột phá chỗ đó nhé!" Ui cũng mở cửa sổ, nói với Honoka.

"Okie. Tớ sẽ cho xe lao vào hết tốc lực, nhờ hai người nhé!"

Honoka đổi hướng xe, tăng tốc độ lên cao hơn nữa.

"Yuki, lệnh truyền vào đá chỉ cần là 'nhắm vào Xác sống' thôi nhé. Ở tốc độ này thì không cần xoay nó để tăng uy lực đâu."

"Vâng."

Gật đầu trước lời khuyên của Ui, tôi áp hòn đá vào đầu trên của cây trượng đang ôm.

Tập trung, hình dung.

Tôi truyền nhiệt lượng bên trong mình, truyền ma lực thông qua cây trượng vào trong hòn đá. Cảm giác mở rộng ra, tôi nắm bắt hòn đá như một phần cơ thể mình. Mục tiêu là Xác sống trên đường đi của xe... phần đầu của chúng. Khác với mọi khi, tôi găm mệnh lệnh chi tiết vào trước.

Rồi tôi đưa tay cầm hòn đá ra ngoài cửa sổ. Ngoái lại phía sau, Ui cũng đang đưa tay cầm đá ra ngoài giống hệt tôi. Gật đầu với cô ấy, tôi ra lệnh đanh thép:

"Bay đi."

Ngay lập tức hòn đá như sinh vật sống, biến thành đạn đá lao về phía Xác sống phía trước.

Tính cả của Ui là hai viên đạn đá. Số Xác sống chắn đường, chỉ tính riêng trên lộ trình của xe đã có năm, sáu con. Nhưng không thành vấn đề. Viên đá của Ma nữ thực hiện mệnh lệnh một cách trung thành. Đạn đá của tôi điều chỉnh quỹ đạo, bắn xuyên đầu hai con Xác sống liên tiếp. Máu đen đỏ bắn tung tóe. Cơ thể Xác sống cũng bị hất văng đi bởi uy lực của cú va chạm. Tiếp đó, viên đạn của Ui bay đến chậm hơn một chút đã kết liễu những con Xác sống còn lại.

Nhờ đó, một lỗ hổng đã được mở ra trong hàng ngũ Xác sống đang lang thang trên đường.

"Lên nàooooo!!"

Honoka hét lên trong khi siết chặt vô lăng.

Có lẽ do cán qua Xác sống đã ngã, thân xe rung lắc mạnh kèm tiếng "rầm". Nhưng Honoka không hề giảm ga, cứ thế băng qua bầy Xác sống. Ngay lúc lướt qua, một con Xác sống ở gần đó vươn cánh tay thối rữa một nửa về phía này.

"Hự!?"

Tôi hoảng hốt rụt người lại, đóng cửa sổ. Mùi khó chịu vẫn còn vương lại nơi mũi. Con Xác sống đang xa dần dùng hốc mắt tối om đã rơi mất nhãn cầu nhìn tôi đầy oán hận.

"Phù... thế là cũng xong."

Ui cũng đóng cửa sổ, vừa ôm chặt con gấu trúc bông vừa ngồi thụp xuống sâu trong ghế sau.

"Vâng, chắc là không còn chỗ nào Xác sống tập trung dày đặc nữa đâu ạ."

Tạm thời hoàn thành vai trò dẫn đường, tôi cũng thở hắt ra, thả lỏng sự căng thẳng.

"Hai người vất vả rồi. Vẫn còn Xác sống lác đác, nhưng với lòng đường rộng thế này thì chắc tránh được thôi."

Honoka nói vậy rồi khéo léo luồn lách qua những Xác sống đang lang thang trên đường. Cũng có những chiếc xe bị bỏ lại, nhưng không đến mức chặn hết mọi làn đường.

Cộp.

Nhưng đột nhiên, một âm thanh vang lên từ trần xe khiến tim tôi thót lại.

"Hả!? Chẳng lẽ là Xác sống!?"

Ui cười khổ trấn an tôi đang hoảng loạn:

"A, đừng lo. Chị chỉ đặt hòn đá vừa phóng đi lên nóc xe thôi. Để khi nào cần thì có thể phóng đi ngay ấy mà."

"Th-Thì ra là vậy... Đá của tôi thì đã cách xa quá rồi nên ma thuật cũng giải trừ mất rồi."

Tôi gật gù thán phục. Những chỗ thế này có lẽ chính là sự khác biệt về kinh nghiệm.

"Mà đá thì vẫn còn nhiều nên không cần bận tâm đâu. Có điều không biết từ đâu mới tính là 'bên ngoài thị trấn', nhưng vẫn phải cảnh giác. Biết đâu vừa ra khỏi thị trấn thì có chuyện gì xảy ra không chừng."

Ui vừa nói vừa tỏ vẻ quan tâm đến Honoka.

"Vâng, đúng thế thật."

Tôi đang định lơ là thì giật mình quay lại nhìn ra ngoài cửa sổ. Chính tôi là người đã nói rằng khi ra khỏi thị trấn, có thể chị Haruka sẽ giở trò gì đó.

"Ranh giới thị trấn đúng là mơ hồ thật, nhưng ở đây bao quanh là núi mà, cảm giác như vượt qua núi là sang thị trấn khác ấy."

Honoka lẩm bẩm mà không rời mắt khỏi phía trước. Khi xe đến gần núi, các tòa nhà xung quanh thưa dần, ruộng đồng xuất hiện nhiều hơn. Dù là thị trấn mình đang sống nhưng tôi chưa từng đến tận đây bao giờ.

"Honoka, nếu không biết đường thì mượn điện thoại của tôi nhé. Tôi sẽ cố gắng làm hoa tiêu."

Vì tôi đã bắt đầu lơ mơ về vị trí hiện tại nên đề xuất như vậy. Trong chiếc điện thoại đã sạc được nhờ máy phát điện có cài bản đồ ngoại tuyến, nhờ GPS mà biết được vị trí hiện tại.

"Ừ, cảm ơn cậu. Nhưng vẫn ổn. Hôm qua tớ đã ghi nhớ bản đồ vào đầu rồi, phải tiết kiệm pin chứ."

Honoka cảm ơn nhưng từ chối, mắt hướng về tấm biển báo phía trước.

"Phía trước này, thực ra đi thẳng thì nhanh hơn, nhưng lại là đường hầm. Chắc chắn bên trong Xác sống tụ tập đông nhung nhúc, nên bọn mình đành phải đi đường vòng thôi."

Vừa qua khỏi cây cầu bắc qua con sông lớn, Honoka bẻ lái sang trái. Con đường uốn lượn chạy dọc theo thung lũng núi.

"Đúng là đường hầm thì đáng sợ quá, không dám lại gần thật. Con đường đi thẳng đến Tokyo cũng vì là đường hầm nên đành phải bỏ cuộc mà."

Tôi, người không có cơ hội ra khỏi thị trấn nên mù tịt về địa lý, cho đến khi Honoka tra cứu thì tôi còn chẳng biết có con đường như vậy tồn tại. Để ra khỏi thị trấn này mà không dùng đường hầm, chỉ có cách đi về hướng Kanagawa như lần trước hoặc đi theo con đường hiện tại.

"Vì lộ trình bị giới hạn nên có thể lưới đã được giăng sẵn rồi đấy. Hai đứa cẩn thận vào. Tất nhiên, có chuyện gì thì đá của chị cũng sẽ tự động đánh chặn thôi."

Từ ghế sau, Ui nói bằng giọng cứng rắn.

"Rõ. Chà... mong là không bị tấn công bất ngờ."

Nói bằng giọng điệu như cầu nguyện, Honoka cho xe chạy đi. Từ đó chúng tôi không nói chuyện thêm, chia nhau quan sát ngoài cửa sổ để đề phòng bất trắc. Tuy nhiên ngay cả khi xe đã hoàn toàn đi vào khu vực đường núi cũng không có chuyện gì đặc biệt xảy ra, khoảng thời gian căng thẳng cứ thế trôi qua giữa khung cảnh toàn cây với cây chẳng có gì thay đổi.

Cứ thế có lẽ hơn một tiếng đồng hồ, khi thị trấn tiếp theo hiện ra phía bên kia con đường quanh co, tôi mới thả lỏng vai.

"Tạm thời thì cái viễn cảnh kiểu như 'Xác sống đầu thú' tấn công đã không xảy ra nhỉ."

"Ừ ha... may quá."

Honoka gật đầu với vẻ nhẹ nhõm. Có lẽ cô ấy đang an tâm vì chị Haruka đã không xuất hiện như một kẻ thù.

"Không biết là có bị theo dõi không nữa. Nhưng mà chỉ cần nhớ kỹ là sắp tới có thể sẽ có tiếp xúc gì đó."

Ui bảo không được lơ là, nhưng chính cô ấy cũng có vẻ mệt mỏi vì căng thẳng kéo dài.

"Nếu ra được chỗ nào an toàn, chúng ta ăn trưa nhé."

Nghe tôi đề nghị, Ui chồm người lên:

"Đúng rồi! Thế thì hay quá! Sáng nay mọi người đã cố gắng làm mà lị!"

Nhờ Ui hớn hở mà bầu không khí nặng nề trong xe cũng sáng sủa hơn.

"A, tớ cũng thấy đói rồi."

Honoka cũng vừa cười vừa gật đầu. Hôm nay bầu trời vẫn trong xanh, những đám mây thưa thớt trôi lững lờ trên vòm trời cao rộng.

Tôi thầm cầu nguyện trong lòng rằng chuyến đi lần này sẽ kết thúc êm ả như thế này.

3

Đường đèo dẫn sang thị trấn tiếp theo. Chúng tôi dừng xe trên đỉnh con dốc có tầm nhìn thoáng đãng và ăn trưa trong xe. Ở đây thì sẽ không bị đánh úp, và trên bảng táp-lô, Pera đang chiếm chỗ như muốn nói "việc canh gác cứ để tôi lo" nên cũng yên tâm phần nào.

"Ưm! Không hiểu sao cơm nắm cảm giác ngon tuyệt cú mèo luôn. Có vẻ bụng chị đói meo hơn chị tưởng."

Ui rạng rỡ mặt mày, phồng má nhai cơm nắm.

"Em cũng thế. Dù chỉ dùng ma thuật lúc đầu, nhưng quả nhiên cứ phải cảnh giác thôi cũng đủ mệt rồi. Honoka có ổn không?"

Nghe tôi hỏi, Honoka đang uống nước trong bình nhìn tôi cười.

"Tớ thì bình thường. Không biết chuyện gì sẽ xảy ra đúng là căng thẳng thật, nhưng cảm giác còn thoải mái hơn hồi đi xe máy. Dù có bị Xác sống tấn công bất ngờ thì ngồi trong ô tô cũng không đến nỗi 'game over' ngay được."

"Đúng thật... bản thân chiếc xe đã là một cái hầm trú ẩn rồi. Nghĩ vậy mới thấy trước giờ chúng ta đã liều lĩnh quá nhỉ..."

Nhớ lại việc dùng xe máy phơi mình ra để chạy trốn hay chiến đấu với Xác sống, tôi cười khổ.

"Ahaha, cái đó cũng có cái vui của nó mà. Có Yuki đi cùng nên tớ không sợ lắm. Thêm nữa giờ có cả Ui, tớ thấy vững tâm hơn nhiều."

Honoka liếc nhìn Ui ở ghế sau.

"Hưhư, cứ giao cho sư tỷ này! Nhưng mà... ừm, tự nhiên chị hiểu sao nãy giờ lại đói đến thế rồi. Chị không còn là người được bảo vệ nữa, mà là người bảo vệ các sư muội."

Ui gật đầu đắc ý, rồi chợt nghiêm mặt lẩm bẩm đầy thấm thía.

"...Đừng cố quá nhé chị? Em rất tin tưởng vào Ui, nhưng bọn em cũng định sẽ bảo vệ Ui nữa. Đúng vậy, em đã hứa với chị Yomi rồi mà."

Tôi lo lắng lên tiếng.

"Chị biết rồi. Chỉ là chị nghĩ việc Yomi không ở bên cạnh chính là cảm giác này đây... Chị ở đây để cứu Yomi, cứu thế giới, nên chị phải vững vàng lên mới được."

Nói rồi Ui bỏ tọt một phần ba miếng cơm nắm còn lại vào miệng.

"Cứu thế giới cơ à. Ui cũng ngầu phết đấy chứ."

Ngắm nhìn cô ấy, Honoka mỉm cười.

"............Măm măm... ực... Đang chế giễu chị đấy à?"

Nhai và nuốt xong miếng cơm, Ui nheo mắt nhìn Honoka.

"Đâu có đâu có. Tớ thực sự khâm phục đấy. Tớ cũng đang nghĩ mình phải trở nên ngầu như Ui hay Yuki mới được."

Honoka nói với vẻ mặt nghiêm túc rồi lảng tránh ánh mắt vẻ hơi ngại ngùng.

"Tôi á, hiện tại tôi đâu có làm gì ngầu đâu?"

Không hiểu sao mình lại được khen, tôi nghiêng đầu thắc mắc. Cứu thế giới thì chưa thấy đâu, chỉ thấy sợ hãi sự việc tiến triển. Bây giờ chỉ cố gắng lắm mới bắt kịp bước chân của Ui và Honoka, tôi thậm chí còn cảm thấy bản thân thật yếu đuối và khó coi.

"Không có chuyện đó đâu, Yuki ngầu lắm."

"Ở điểm nào?"

"Ừm... Cách sống? Hay nói đúng hơn là hầu như tất cả?"

"Lại nói bừa rồi..."

Nghĩ rằng bị nói lảng, tôi thở dài.

"Tớ nói khá là nghiêm túc đấy chứ."

Honoka làm bộ mặt như gặp rắc rối. Lúc đó Ui cất tiếng:

"Chẳng hiểu gì sất, nhưng muốn trở nên ngầu thì đơn giản thôi mà? Cứ tuyên bố một điều gì đó to tát rồi thực hiện nó là được. Kiểu như trở thành Thủ tướng hay Phi hành gia, cơ mà thế giới bây giờ thì chịu rồi... Hay là Honoka cũng nói thử 'cứu thế giới' xem sao? Nếu làm được thật thì siêu ngầu luôn đấy."

"Ahaha, chắc vậy ha. Nhưng mà............ cần chút dũng khí nên cho tớ xin thêm ít thời gian nhé."

Honoka gật đầu nhưng không hùa theo đề xuất của Ui ngay.

"Nhát cáy."

"Rồi rồi, tớ là kẻ nhát gan đâyyy."

Honoka đáp lại bằng giọng nhẹ nhàng nhưng vẻ mặt thoáng chút u tối. Có lẽ Ui không nhận ra nhưng tôi, người luôn dõi theo Honoka, cảm nhận được sự gợn đục đó.

"A, mà này, tớ vừa nhớ ra một chuyện."

Nói rồi Honoka cưỡng ép đổi chủ đề.

"Chuyện gì vậy?"

Nghĩ rằng nên hùa theo Honoka lúc này, tôi hỏi.

"À thì, tại từ 'phi hành gia' làm tớ nhớ ra chút thôi... Chắc cũng chẳng phải chuyện to tát gì đâu... Này, tớ từng kể chuyện tớ và chị ở Houston rồi đúng không?"

"Vâng."

Là lúc nói về chuyện quỹ đạo của Trạm Vũ trụ Quốc tế trùng khớp với các điểm đại dịch Xác sống bùng phát. Honoka đã lo ngại việc từng ở Houston, nơi có nhiều cơ sở vũ trụ, có liên quan gì đó hay không.

"Hồi đó ấy, chị tớ có quen thân với một người đàn ông. Chỉ là nói thế này hơi kỳ, nhưng chị tớ có vẻ hoàn toàn không nghiêm túc gì cả, kiểu như bị người ta đơn phương tán tỉnh thôi ấy mà... nên tớ cũng chẳng để ý lắm. Nhưng có một lần... tớ tình cờ gặp chị và người đó đi cùng nhau gần nhà..."

Nói đến đó Honoka hơi ngập ngừng.

"Gì thế? Honoka mà cũng vòng vo lạ thường nhỉ?"

Ui giục giã với vẻ "nói nhanh lên xem nào".

"Xin lỗi, đang nói dở tớ lại nghĩ chắc cũng chả liên quan... Nhưng thôi, nói nốt vậy. Tớ có chào hỏi và nói chuyện với người đó một chút. Lúc ấy người đó đã nói thế này: 'Thực ra anh là phi hành gia đấy'."

"Phi hành gia..."

Tôi lặp lại từ đó, Honoka vội vàng xua tay:

"Chờ đã nào! Thực ra đây là câu đùa cửa miệng khá phổ biến của mấy người ở Houston. Nên tớ cũng chẳng tin là thật và quên bẵng đi cho đến tận bây giờ..."

Honoka giải thích thêm nhưng Ui sắc sảo nói:

"Nhưng nếu đó là sự thật, cậu đã nghĩ thế đúng không?"

"Cái đó thì..."

Bị Ui nói trúng tim đen, Honoka lảng tránh ánh mắt.

"Nếu người đó thực sự là phi hành gia, và hơn nữa lại là thành viên phi hành đoàn của tên lửa cuối cùng kết nối với Trạm Vũ trụ Quốc tế, thì sẽ tạo thành một 'mối liên kết' với chị gái của Honoka đấy."

Nghe lời Ui, tôi nín thở.

"Kh-Khoan đã ạ! Sự trùng hợp như thế thì quá là..."

"Nếu là trùng hợp thì không thể nào có chuyện đó đâu. Nhưng nếu là cố tình nhắm vào nhân vật đó để tiếp cận thì không còn là trùng hợp nữa."

"Thì đúng là vậy nhưng chúng ta cũng đâu biết người đó có phải phi hành gia thật hay không đâu?"

"Ừ, chẳng có bằng chứng nào cả. Thế nên mới bảo là chỉ có một sợi chỉ mỏng manh ơi là mỏng manh có thể đã được nối lại thôi."

Ui nhún vai trước lời nhận xét của tôi. Lúc đó, Honoka im lặng nãy giờ mới mở lời:

"Haiz... Chính tớ nói ra nhưng cũng chẳng biết phải nghĩ thế nào nữa. Giả sử sợi chỉ đó có nối lại thật thì tớ cũng không tưởng tượng nổi nó liên quan thế nào đến tình hình hiện tại."

Nghe vậy, Ui liếm hạt cơm dính trên ngón tay, chìm vào suy tư.

"Liên quan thế nào ư... Ừm, cái đó là quan trọng nhất. Nếu có thể nghĩ đến thì... quả nhiên là dính líu đến nghi thức chăng."

Ui lôi ra một tập tài liệu cũ từ đống hành lý ở ghế sau. Đó là tài liệu mật của nhà Kujo mà tôi đã cùng đọc.

"A, chị mang theo ạ."

Ui gật đầu với tôi.

"Ừ, cả file của Yomi nữa. Đọc lại biết đâu lại hiểu ra điều gì đó."

Nói rồi Ui bắt đầu đọc tập tài liệu. Thấy vậy Honoka nhét bình nước vào giá đỡ giữa hai ghế rồi nắm lấy vô lăng.

"Chuẩn bị xuất phát thôi nhỉ."

"Vâng."

Tôi cũng đã ăn xong cơm nắm nên gật đầu. Chiếc xe bắt đầu lăn bánh, xuống con dốc thoai thoải. Ở thị trấn mới đang đến gần, bóng dáng những Xác sống lang thang lác đác, nhung nhúc như bầy kiến.

"Ưm... chỗ này cũng không được à. Hơi căng rồi đây."

Honoka nhìn mặt trời đang ngả về tây qua kính chắn gió, giọng lộ vẻ sốt ruột. Con đường trước mặt bị tắc nghẽn bởi những chiếc xe bỏ hoang, trông không thể nào đi qua được.

"Lại đi đường vòng thôi ạ. Lúc nãy có đường rẽ nhánh ở phía trước một chút đấy."

Honoka gật đầu trước đề xuất của tôi.

"Ừ. Nhưng mà cũng sắp phải tìm chỗ nghỉ rồi. Tớ đã muốn đến gần Tokyo trong hôm nay nếu có thể."

Honoka nói vẻ tiếc nuối. Đến được thị trấn mới, chúng tôi bắt đầu đi xuống phía nam về hướng Tokyo. Đúng như Honoka dự đoán, số lượng Xác sống không quá nhiều, ở mức có thể dùng xe cắt đuôi trước khi bị bao vây. Thứ cản đường là những chiếc xe bị bỏ lại trong tình trạng tắc nghẽn. Vì thế mà mãi không thể tiến lên, chúng tôi buộc phải đi đường vòng nhiều lần.

Bỗng có tiếng gập tài liệu "bộp" từ ghế sau.

"Lương thực và pin điện thoại có hạn, đúng là không muốn tốn thời gian quá. Nhưng mình đã chuẩn bị dư dả rồi, vẫn ổn thôi. Đừng nóng vội, tìm chỗ nào an toàn trước khi trời tối đi."

Nói rồi Ui nhoài người lên từ giữa hai ghế.

"Honoka, cho chị xem bản đồ ngoại tuyến trên điện thoại được không?"

"Được chứ."

Honoka gật đầu đưa điện thoại cho Ui.

"Cảm ơn. Để chị tìm xem gần đây có chỗ nào tốt không."

Cảm ơn xong, Ui bật điện thoại, ngón tay thao tác trên màn hình đầy thành thạo. Tôi cũng muốn chạm thử vào điện thoại thông minh. Vì lý do tiếc pin nên rốt cuộc Honoka không nhờ tôi dẫn đường, tôi vừa thấy hơi ghen tị vừa dõi theo Ui.

"Để xem... trong phố thì ở đâu Xác sống cũng bu đến thôi, nên chỗ nào tách biệt một chút thì tốt hơn. Chỗ nào có tường bao quanh đàng hoàng, xung quanh không có nhà khác thì tuyệt nhất..."

Ui lẩm bẩm trong khi ngón tay lướt trên điện thoại.

"A, ngọn núi nhìn thấy bên phải kia kìa... hình như có một cái lữ quán suối nước nóng duy nhất ở đó. Có vẻ không có nhà dân bên cạnh, hay là mình đến đó xem thử đi?"

Ui đề xuất với giọng hào hứng.

"Cũng được thôi, nhưng chị không chọn vì lý do suối nước nóng đấy chứ?"

Dù đồng ý nhưng Honoka vẫn xác nhận lại bằng giọng trêu chọc.

"Kh-Không phải đâu nhé! Mà... tiện thể được vào suối nước nóng thì cũng vui, nhưng mà..."

Nghe vậy, máu nghịch ngợm trong tôi bỗng trỗi dậy, tôi cố tình thở dài thườn thượt.

"Haiz... Quả nhiên bồn tắm của em vẫn chưa làm chị thỏa mãn nhỉ..."

"Hảả!? Không phải thế mà! Bồn tắm Yuki đun cho chị cũng tuyệt vời lắm chứ bộ! Nhưng suối nước nóng có sức hấp dẫn riêng ấy mà... kiểu như bồn tắm rộng đến mức bơi được ấy..."

Nhìn Ui luống cuống thanh minh, tôi bật cười.

"Fufu, đùa thôi ạ. Em cũng muốn thử tắm suối nước nóng xem sao. Mà... nếu chỗ đó có vẻ an toàn thì hẵng tính."

"Thiệt tình, trò đùa của Yuki khó hiểu quá đi. Chị tưởng em sốc thật đấy."

Ui càu nhàu nhưng vẻ mặt đã giãn ra nhẹ nhõm. Đáng yêu ghê. Nhìn thế tôi thực lòng nghĩ vậy. Nói ra sẽ bị giận nên tôi không nói đâu.

"Vậy trước mắt cứ đi thử xem sao."

Honoka cũng vừa cười vui vẻ vừa bẻ lái. Đi theo chỉ dẫn của Ui, một tấm biển báo lữ quán suối nước nóng xuất hiện ở khúc cua.

"Phía trước này." Ui chỉ tay về phía trước.

"Nào... mong là được thư giãn ở suối nước nóng."

Honoka nói với vẻ mặt nửa phần kỳ vọng, đạp mạnh chân ga bắt đầu leo lên con dốc trải nhựa dựng đứng. Những Xác sống lác đác trong phố đã hoàn toàn biến mất kể từ khi vào đường núi. Đi được một lúc, một lữ quán lớn hơn tưởng tượng hiện ra trước mắt.

Khuôn viên được bao quanh bởi tường trát vữa và mái ngói, nhìn từ bên ngoài cũng thấy bãi đậu xe có vẻ rộng rãi. Tòa nhà ba tầng trông hơi cũ kỹ nhưng đó lại là nét duyên dáng của nó.

"Cổng vào mở toang thế kia à... Cái này chắc chắn bên trong có 'hàng' rồi."

Vừa cho xe chậm rãi tiến vào khuôn viên, Honoka vừa lầm bầm vẻ chán nản.

"Pyui pyui!"

"Pera cũng bảo là có đấy ạ."

Vừa dỗ dành chú chim cánh cụt con trên đầu gối, tôi vừa nói.

"Nhưng chỉ cần đóng cổng lại là chặn được Xác sống từ bên ngoài tràn vào rồi. Trước khi trời tối, quét sạch Xác sống bên trong, biến chỗ này thành căn cứ của chúng ta nào!"

Ui không hề nao núng chỉ tay vào lữ quán suối nước nóng. Từ hồi ở Kyoto đã thế rồi, Xác sống bình thường dường như không phải là đối thủ khiến cô ấy sợ hãi.

"Honoka, tính sao đây?"

Nhưng không thể đưa ra kết luận ngay, tôi hỏi ý kiến Honoka. Honoka quan sát kỹ lữ quán từ trong xe rồi mới mở lời:

"Bãi đậu xe chỉ còn lại hai chiếc... Cổng thì mở toang... Từ tình hình này mà suy đoán, tớ nghĩ những người ở đây đã chạy trốn ra ngoài. Xác sống chắc cũng đuổi theo rồi nên trong lữ quán chắc không còn lại bao nhiêu đâu. Chắc là bọn mình xử lý được thôi, có lẽ vậy."

Honoka nói vậy nhưng giọng điệu có chút không dứt khoát.

"Mặt cậu như đang có điều gì lấn cấn ấy."

Nghe tôi nói, Honoka thoáng vẻ ngạc nhiên.

"Cậu nhận ra hay thật. Nói sao nhỉ, tớ thấy hơi mất tự nhiên. Chỗ này tách biệt khỏi thị trấn, lẽ ra phải trở thành nơi lánh nạn mới đúng chứ? Thế mà không có cảm giác cố thủ, lại còn chạy trốn ra ngoài... có nghĩa là... Xác sống đã xuất hiện bên trong lữ quán từ rất sớm chăng..."

Dừng xe ở góc bãi đậu của lữ quán, Honoka vừa tựa vào vô lăng vừa nói.

"A, nghe cậu nói mới thấy, đúng là trình tự có vẻ sai sai."

Tôi tán đồng rồi nhìn quanh khuôn viên lữ quán một lần nữa. Cây cối mọc um tùm, cỏ dại mọc đầy nhưng tường rào thì không bị phá hoại. Nếu có ai đó cố thủ và bị bầy Xác sống vây hãm, chỗ này hẳn phải hoang tàn hơn nhiều.

"Đúng không? Nói sao nhỉ, cứ như nguồn lây nhiễm Xác sống đột nhiên 'bùm' một cái xuất hiện ấy...? Tuy hơi muộn màng nhưng rốt cuộc Xác sống là cái gì nhỉ? Bị Xác sống giết thì thành Xác sống, cái đó thì biết qua kinh nghiệm rồi, nhưng con đầu tiên được sinh ra thế nào vẫn là bí ẩn."

Lúc đó Ui xen vào cuộc trò chuyện:

"Theo tài liệu của nhà Kujo, người bị hiến tế cho ác ma sẽ mất đi linh hồn và trở thành nguồn lây nhiễm Xác sống, Chân Tổ đấy."

"Chuyện đó tớ có nghe rồi nhưng... trường hợp lần này Xác sống xuất hiện gần như cùng lúc trên toàn thế giới, nên dù Chân Tổ có cố làm tăng số lượng Xác sống cũng đâu thể kịp được. Mà, trừ khi có nhiều Chân Tổ thì lại là chuyện khác."

Nghe phát ngôn của Honoka, vai Ui khẽ run lên.

"Nhiều Chân Tổ...? Chuyện đó, không, nhưng nếu thế thì..."

Ui trầm ngâm suy nghĩ nhưng tôi chợt nhận ra điều bất thường.

"Ui, Honoka, để sau hẵng nghĩ. Có cái đi ra kìa."

Tôi chỉ tay về phía lữ quán. Từ cửa ra vào tối om, một con Xác sống đang bước ra ngoài với dáng đi loạng choạng. Nó mặc thứ trông giống như yukata, nên e rằng là kết cục của một vị khách trọ.

"Hai đứa, xuống xe nghênh chiến nào!"

Ui ra chỉ thị cho chúng tôi với tư cách là sư tỷ, rồi ôm con gấu trúc bông mở cửa xe.

"Vâng!"

Tôi cũng cầm trượng bước xuống từ ghế phụ. Dùng trượng chạm vào hòn đá lăn lóc ở góc sân, tôi nhanh chóng truyền "nhiệt" vào đó.

"Di chuyển."

Hòn đá bay lên, bắt đầu xoay tròn trên đầu theo ý chí của tôi. Honoka cũng xuống xe, lấy ra khẩu súng trường để ở ghế sau. Ui đang ngồi xổm chống một tay xuống đất. Chắc là chị ấy định tạo ra Golem.

"Con đó, để tôi."

Phán đoán rằng mình xử lý là nhanh nhất, tôi giương trượng lên. Tôi nhìn thẳng vào con Xác sống vẫn còn cách xa hơn mười mét. Khuôn mặt đã vỡ nát một nửa nhưng có lẽ là đàn ông. Một ai đó sinh ra ở nơi tôi không biết, sống một cuộc đời tôi không hay. Không oán hận. Cũng hầu như không có thù địch. Đánh bại nó vì nguy hiểm. Đơn giản vì vướng víu.

Ngay từ đầu tôi đã không quá kháng cự việc phá hủy những thứ từng là con người. Đối với tôi, đa số con người từng là kẻ địch. Chỉ là bây giờ số người không phải kẻ địch đã tăng lên một chút. Tái ngộ với Honoka, quen biết với Ui và chị Yomi.

Có lẽ vì thế chăng. Tôi chợt suy nghĩ vẫn vơ một chút. Người này từng là người thế nào nhỉ? Vừa tưởng tượng những điều vô nghĩa, tôi vừa ra lệnh.

"Xuyên thủng."

Cùng với tiếng xé gió, hòn đá được gia tốc bắn vút đi. Đầu con Xác sống vỡ tung đỏ lòm. Cảnh tượng tôi đã thấy bao nhiêu lần. Một thảm kịch gớm ghiếc và thiếu hiện thực.

Tôi ghét con người.

Nhưng không có nghĩa là tôi muốn giết họ. Dù có rất nhiều người tôi muốn họ chết đi cho rảnh nợ, nhưng làm bẩn tay mình vì những kẻ mình ghét cay ghét đắng thì thật không đáng.

"Haiz..."

Cảm giác khó chịu nho nhỏ bám lấy trong lòng. Tôi đã đánh bại không biết bao nhiêu Xác sống, nhưng cũng chẳng phải là đã quen. Tôi vẫn giữ được bình tĩnh nhưng nói sao nhỉ, cái này có lẽ giống như sự cam chịu vậy.

"Vào trong thôi ạ. A, trước đó nên đóng cổng lại đã."

Hạ trượng xuống, tôi đi về phía cổng. Cánh cổng bị bỏ mặc hơn một tháng trời vang lên tiếng kẽo kẹt rồi đóng lại cái "Rầm". Tường của lữ quán không cao lắm nhưng trừ khi Xác sống tập trung chồng chất lên nhau thì chắc không trèo qua được. Nếu chỉ để qua một đêm thì đây là bức tường phòng ngự đủ tốt.

"Chị sẽ cho Golem đi trước. Yuki và Honoka đi theo sau nhé."

Vừa điều khiển con búp bê làm từ sỏi đá ở bãi đậu xe - Golem - tiến về phía cửa ra vào lữ quán, Ui vừa nói với chúng tôi.

"Rõ. Ừm, dùng đạn của chị Yomi ở đây thì hơi phí nhỉ... Tiếng động vang một chút chắc cũng không sao, dùng súng trường vậy."

Honoka định đưa tay xuống bao súng bên hông nhưng rồi nghĩ lại và giương khẩu súng trường lên.

"Đúng rồi. Với lại chắc chỉ cần Golem là cũng xoay xở được rồi."

Nhìn Golem đi trước, tôi gật đầu. Golem di chuyển với những tiếng bước chân nặng nề rầm rập, cơ thể vạm vỡ trông thật đáng tin cậy.

"Pyui pyui!"

Đúng lúc đó Pera nhảy xuống từ ghế phụ xe, vừa kêu vừa lạch bạch chạy đến chỗ tôi.

"Yuki, hình như Pera bảo cậu đừng lơ là đấy."

Tôi cười khổ trước lời của Honoka.

"Vâng. Cẩn thận thôi nào."

Tự nhủ phải hành động thận trọng, tôi đi theo sau Golem và Ui.

Đèn trong nhà đã tắt nên nhìn từ ngoài vào thấy khá tối, nhưng khi vào trong thì cũng không đến mức khó nhìn. Nhờ kiến trúc nhiều cửa sổ nên có thể nhìn thông suốt đến tận cuối hành lang. Có lẽ do cửa ra vào mở toang nên mùi tử khí không nồng nặc lắm. Thay vào đó là một mùi hương đặc trưng khó diễn tả trôi nổi trong không khí.

"Cái này là mùi suối nước nóng à?"

Khi tôi thắc mắc, Honoka gật đầu.

"Ừ, chắc thế. Cảm giác giống mùi lưu huỳnh, nếu vậy thì..."

Rầm rầm rầm!

Giữa cuộc trò chuyện, âm thanh như có thứ gì lăn xuống vang lên từ phía trên.

"Hả!?"

Chúng tôi hốt hoảng nhìn về phía đó. Cầu thang dẫn lên tầng hai, một bóng đen ngọ nguậy ở chiếu nghỉ. Nó lảo đảo đứng dậy, đôi mắt đục ngầu vàng ệch nhìn về phía chúng tôi.

"Tới rồi. Không sao, Golem sẽ xử lý."

Ui vừa dứt lời thì Golem di chuyển đến dưới chân cầu thang. Con Xác sống vừa phát ra tiếng rên rỉ khẽ khàng từ cái miệng trật khớp há hốc, vừa bước xuống cầu thang bằng những bước chân lập bập.

"Làm đi." Ui ra lệnh ngắn gọn.

Golem đón đầu con Xác sống, ngay khoảnh khắc nó lọt vào tầm với, bàn tay to lớn đã túm chặt lấy đầu con Xác sống. Động tác nhanh nhẹn không thể ngờ được từ cơ thể khổng lồ đó. Con Xác sống giãy giụa thảm hại phạch phạch nhưng Golem không hề bận tâm, dồn lực vào cánh tay. Đầu con Xác sống vỡ nát cái "bép", máu tươi phun trào qua kẽ những ngón tay thô kệch của Golem. Mất đầu, con Xác sống đổ gục xuống như con rối đứt dây.

"Thế là con thứ hai."

Đoàng đoàng đoàng!

Ngay khi Ui vừa lẩm bẩm, tiếng súng vang lên ngay bên cạnh. Nhìn sang thì thấy Honoka đang chĩa súng trường về phía hành lang.

"A, xin lỗi. Nhận ra nó cái là tớ bắn luôn."

Thấy tôi và Ui giật mình, Honoka cười gượng. Nhìn theo hướng nòng súng, sâu trong hành lang là một con Xác sống bị bắn bay đầu đang nằm đó. Chắc nó đi ra từ một trong những căn phòng đang mở cửa. Theo bảng chỉ dẫn trong nhà thì đó là phòng tiệc.

"...Không, làm tốt lắm. Loáng cái đã xử lý xong ba con rồi. Còn nữa không nhỉ?"

"Pyui!"

Pera kêu lên như để trả lời thắc mắc của Ui.

"Nghĩa là còn à?" Ui hướng ánh mắt về phía tôi.

"Vâng, có lẽ vậy." Tiếng kêu chói tai nên chắc chắn là cảnh báo.

"Nó báo cho biết có Xác sống, thân thiện hơn Shirokuro nhiều nhỉ. Con kia thì cứ phải đến lúc nguy cấp mới chịu động đậy cơ."

Ui nhìn xuống con gấu trúc bông đang ôm với vẻ bất mãn.

"Cái đó là do chị Yomi làm cho mà nhỉ? Nếu 'Xác sống đầu thú' xuất hiện thì nó lại tự động chiến đấu à?"

Honoka hỏi với vẻ chợt quan tâm.

"Chị ấy bảo đã tắt chức năng đó rồi. Giờ có vẻ nó sẽ chiến đấu giúp chị khi chị gặp nguy hiểm thôi. Mà chị là ma thuật sư ưu tú nên không có chuyện đó đâu."

Ui ưỡn ngực đầy tự tin.

"Đúng thế, Ui rất đáng tin cậy mà. Vậy giờ tính sao đây ạ?"

Tôi vừa cười vừa gật đầu, xin chỉ thị từ sư tỷ.

"Nếu phản ứng ngay với chúng ta chỉ có ba con này thì quả nhiên số lượng không đáng kể đâu. Giờ chỉ việc lùng sục trong nhà, tiêu diệt nốt lũ Xác sống còn lại thôi. Thế là chỗ này thành suối nước nóng bao trọn gói của chúng ta!"

Ui nắm chặt nắm đấm, nói đầy mạnh mẽ.

"Ahaha... vậy thì cố lên nào."

Honoka vừa cười khổ vừa gật đầu.

Sau đó giống như là làm việc hơn là chiến đấu. Trong khi ánh mặt trời chiếu qua cửa sổ dần chuyển sang màu đỏ, chúng tôi thận trọng đi quanh tòa nhà, trong khoảng một tiếng đồng hồ đã phát hiện và tiêu diệt hai con Xác sống lẩn trốn. Chúng tôi cũng kiểm tra kỹ lưỡng bên ngoài tòa nhà để xác nhận an toàn.

"Pera cũng không phản ứng nữa rồi. Có vẻ không còn Xác sống ở gần đây nữa đâu ạ."

Tại cửa ra vào lữ quán, tôi bế Pera giờ đã im lặng lên và xoa đầu nó.

"Phù... Thế là cũng xong trước khi trời tối. Golem thì cứ để ở cổng cho chắc ăn."

Ui thở phào nhẹ nhõm, vỗ vỗ vào lưng Golem. Người khổng lồ bằng đá bước những bước nặng nề về phía cổng.

"Vậy trước tiên phải đảm bảo chỗ ngủ đã. Ui cứ nhấp nha nhấp nhổm thế, nhưng tắm suối nước nóng là để sau nhé."

"B-Biết rồi mà. Tìm phòng nào sạch sẽ có đủ chăn đệm rồi chị sẽ phù phép tính chất ngăn chặn khí tức lên tường. Thế là lúc ngủ cũng yên tâm."

Ui vừa nói vừa tỏ vẻ bối rối.

"Làm kết giới giống căn cứ ở Kyoto nhỉ. Thế thì không cần nhờ Pera hóa lớn rồi."

Hồi đi cùng Honoka, chúng tôi đã qua đêm giữa hai chân của Pera khổng lồ. Bản thân Pera dường như có tính chất của kết giới nên Xác sống không lại gần, nhưng nếu có Ui thì hôm nay ngủ trong lữ quán cũng được.

"Chính là vậy. Mang bữa tối với đồ lót để thay từ trên xe xuống đi."

Gật đầu cái rụp, Ui chỉ tay về phía bãi đậu xe. Trước cửa ra vào vẫn còn xác con Xác sống tôi vừa hạ nằm đó, nhưng nếu lờ nó đi thì không khí cứ như mọi người đang đi du lịch vậy. Dù biết không phải lúc nhưng tôi không sao ngăn được trái tim mình rộn lên niềm hân hoan.

4

"Hà... Được bơi thỏa thích trong bồn tắm rộng thênh thang, lại còn được ngả lưng trên chăn nệm êm ái bồng bềnh thế này... đây có lẽ là khoảnh khắc hạnh phúc nhất dạo gần đây của chị rồi."

Ui nằm lăn ra trên tấm nệm đã trải sẵn, cất tiếng đầy vẻ mãn nguyện.

"Phì cười cái gì chứ, cảm giác cứ như cả nhóm đang đi du lịch ấy nhỉ."

Honoka đang ngồi trên chiếc ghế cạnh cửa sổ cũng bật cười thích thú.

"Đúng thật... Lại còn thay cả yukata nữa chứ. Tớ đã bỏ lỡ tất cả các chuyến du lịch của trường, nên đây là lần đầu tôi được trải nghiệm những thứ như thế này đấy."

Tôi ngồi bệt xuống nệm, vừa chỉnh lại đai lưng yukata vừa gật đầu tán đồng. Pera đang ở chế độ ngủ nằm ngoan ngoãn trên đùi tôi. Trong phòng chỉ có hai bộ chăn nệm nên chúng tôi phải mượn thêm từ phòng khác. Yukata thì được lấy từ góc cho thuê gần quầy lễ tân, may mắn là ai cũng tìm được kích cỡ vừa vặn với mình.

"À... đúng rồi ha. Tớ không nghĩ là trong thế giới hiện tại lại còn có cơ hội tận hưởng như thế này đâu."

Chuyện về chuyến đi thực tế của trường, chúng tôi đã từng nhắc đến ở Kyoto. Có vẻ Honoka vẫn còn nhớ điều đó, cô ấy thì thầm đầy cảm thán. Mặt trời đã lặn từ lâu nhưng hôm nay trời ít mây nên bầu trời đêm khá sáng. Nhờ vậy mà tôi có thể nhìn rõ khuôn mặt của Honoka bên khung cửa sổ.

"Giá mà được ngâm mình trong suối nước nóng mà không cần quấn khăn tắm thì tuyệt biết mấy. Yuki đúng là cứng nhắc quá đi mất. Cậu có biết như thế là vi phạm quy tắc ứng xử khi tắm onsen không hả?"

Honoka bồi thêm một câu với giọng điệu đầy tiếc nuối. Mọi người đã cùng nhau vào suối nước nóng, nhưng vì khỏa thân vẫn rất xấu hổ nên tôi đã đưa ra điều kiện kiên quyết là phải quấn khăn tắm quanh người.

"Trong một thế giới mà pháp luật còn chẳng tồn tại thì cần gì phải bận tâm đến mấy cái quy tắc xã giao đó chứ."

Lúc tắm cũng đã bị càm ràm chuyện này rồi nên tôi dứt khoát đáp trả. Thấy chúng tôi như vậy, Ui liền lên tiếng can ngăn, ra dáng một người chị cả:

"Thôi nào, hai đứa đừng cãi nhau nữa. Hãy vui mừng vì vận may này đi. Việc dùng được bồn tắm lộ thiên đã là siêu may mắn rồi. Lúc thấy bồn tắm trong nhà bị cắt nước nóng, biến thành cái ao tù, chị đã nghĩ là hết hy vọng rồi cơ."

Ui nhún vai đầy vẻ phóng đại.

Quả thực chúng tôi đã rất may mắn. Nước máy thông thường vẫn chảy, nhưng nước nóng dùng cho bồn tắm dường như có cơ chế riêng nên đã ngừng hoạt động do trục trặc nào đó. Tuy nhiên, riêng bồn tắm lộ thiên được dẫn nước trực tiếp từ nguồn suối khoáng thì vẫn liên tục chảy suốt hơn một tháng qua dù bị bỏ hoang, giữ cho nước luôn trong trạng thái rất sạch sẽ.

"May mắn nữa là không có Xác sống nào ở gần khu vực nhà tắm. Xác sống thường tránh ánh sáng mặt trời... nhưng biết đâu chúng cũng không chịu được những nơi ấm áp nhỉ."

Nghe Honoka nói, Ui ngừng lăn lộn trên nệm và trầm ngâm suy nghĩ.

"Ừm, giả thuyết đó cũng khá có lý. Có thể tập tính đó được cài đặt vào để ngăn chặn quá trình thối rữa của cơ thể diễn ra nhanh hơn chăng?"

"Được cài đặt ư... bởi ai chứ?"

Khi tôi hỏi, Ui trả lời bằng giọng nghiêm túc.

"Chân Tổ, nguồn lây nhiễm của Xác sống, hay nói đúng hơn là ác ma đã sinh ra Chân Tổ... chẳng hạn? Nếu coi hiện tượng hóa Xác sống là 'ma thuật của ác ma' nhằm thu thập linh hồn thì mọi chuyện khá logic đấy."

"Ma thuật... của ác ma?"

Bất ngờ trước điều chưa từng nghĩ đến, tôi ngạc nhiên hỏi lại.

"Ừ. Chị nghĩ cơ chế hoạt động cũng không khác mấy so với Golem của chị. Những con người bị cướp mất ý thức, hay linh hồn, cũng giống như đồ vật vậy. Có thể điều khiển tự do bằng ma thuật. Vì vậy thứ điều khiển Xác sống có lẽ là một sức mạnh dạng ma thuật... và sức mạnh đó sẽ lây lan sang những người bị Xác sống giết hại."

Lúc đó, Honoka đứng dậy khỏi ghế và đi về phía chúng tôi.

"Ý chị là thứ lây nhiễm không phải virus mà là ma thuật sao?"

"Đó chỉ là phỏng đoán thôi. Nhưng nếu phỏng đoán này đúng thì cho dù bị Xác sống cắn trực tiếp, miễn là không mất đi ý thức thì có lẽ sẽ không biến thành Xác sống."

Nghe lời Ui, Honoka nhíu mày rồi ngã phịch xuống nệm.

"Nhưng tình huống đó thì coi như chết chắc rồi còn gì. Cũng chẳng thể thử nghiệm được, thôi thì cứ coi như lời an ủi tinh thần vậy."

"Đúng vậy, thế là tốt nhất. Chỉ là... nếu hiện tượng hóa Xác sống thực sự là do ma thuật thì chỉ cần đánh bại con đầu tiên, tức là Chân Tổ, có thể ma thuật đang yểm lên các Xác sống cũng sẽ theo dây chuyền mà được giải trừ."

Tôi nín thở trước "cách cứu thế giới" mà Ui vừa thốt ra.

"Hả? T-Tức là nếu Chân Tổ biến mất thì Xác sống sẽ trở lại thành những cái xác bình thường sao?"

Tôi buột miệng nói nhanh. Bởi vì đây là lần đầu tiên có người chỉ ra cụ thể cần phải làm gì để giải quyết tình trạng này.

"Đó chỉ là khả năng thôi. Đừng có tin sái cổ đấy."

"V-Vâng..."

Bị nhắc nhở, tôi tiu nghỉu rút lui. Những lúc thế này chị ấy quả nhiên là bậc tiền bối dày dặn về ma thuật.

"Chính vì không biết đâu là sự thật nên mới cần đặt nhiều khả năng vào trong đầu. Chúng ta hiện đang đi tìm cây trượng của Yuki để đối đầu với tên ma thuật sư đầu sỏ, nhưng chưa chắc đã cần phải trực tiếp tiêu diệt tên ma thuật sư đó... Chị muốn nói thế thôi."

Ui liếc nhìn về phía Honoka. Lúc đó tôi mới nhận ra điều chị ấy thực sự muốn truyền đạt nhất.

"Vâng... em hiểu rồi. Người thực hiện nghi thức để trở thành ma thuật sư, và người bị hiến tế để trở thành Xác sống đầu tiên - hay Chân Tổ - là hai người khác nhau mà. Kẻ thực sự cần phải xử lý là Chân Tổ..."

Nghe tôi nói, Ui gật đầu.

"Phải. Trong vụ việc một trăm năm trước, gã đàn ông giao kèo với ác ma vẫn còn sống nhưng sự việc đã được giải quyết. Hãy nhớ lấy điều đó."

Ui nói như thể đang khẩn cầu. Có lẽ Ui muốn nhắn nhủ rằng: cho dù nguyên nhân lần này là chị Haruka thì có thể cũng không cần thiết phải làm gì bản thân chị ấy.

"...Đã rõ. Cảm ơn chị."

Điều đó dường như cũng đã truyền tải được đến Honoka. Cô ấy nói lời cảm ơn rồi chui tọt vào trong chăn.

"Vậy ngủ thôi nào. A, hay là chơi ném gối làm kỷ niệm đi?"

Honoka quay sang hỏi tôi.

"Không đâu ạ. Em cũng đâu còn là trẻ con đến mức đó."

"Đ-Đúng thế! Chúng ta là người lớn cả rồi, phải ngủ sớm để chuẩn bị cho ngày mai chứ."

Ui cũng đồng tình với tôi nhưng có vẻ hơi dao động.

"Ủa? Ui muốn chơi hả?"

Khi Honoka trêu chọc, Ui đỏ bừng mặt:

"Đã bảo là không muốn rồi mà! Chúc ngủ ngon!"

Ui cãi lại với vẻ bướng bỉnh rồi ôm lấy con gấu bông gấu trúc chui vào trong chăn.

"Cứ thành thật có phải tốt hơn không nào."

Vừa nhìn nhau cười vui vẻ với Honoka, tôi cũng đặt Pera bên gối rồi nằm xuống nệm. Hôm nay theo nguyện vọng của Ui, nệm của chị ấy nằm ở giữa.

"Chúc ngủ ngon."

Tôi cất lời chào Honoka qua thân hình Ui đang trùm chăn kín mít.

"Ừm, ngủ ngon nhé."

Nghe tiếng trả lời của Honoka, tôi nhắm mắt lại. Chỉ đến lúc đó tôi mới cảm thấy hơi tiếc nuối một chút. Tôi không biết ném gối thì có gì vui, nhưng có lẽ đó cũng sẽ là một trải nghiệm quý giá. Nhưng giờ tôi cũng không thể mở lời đề nghị được nữa, đành nằm chờ cơn buồn ngủ kéo đến.

Tuy nhiên, có lẽ vì tâm trạng đang hưng phấn nên dù nghe thấy tiếng thở đều đều của Ui bên cạnh, tôi vẫn không thể nào ngủ được. Hình như ở Kyoto cũng từng có chuyện như thế này. Lúc đó nắm tay Honoka thì tôi đã bình tĩnh lại, nhưng đêm nay cô ấy không ở trong tầm với của tôi. Cũng tại cơ thể vẫn còn thức nên tôi bắt đầu thấy buồn vệ sinh.

Trong bóng tối, tôi rón rén chui ra khỏi chăn để đi giải quyết nỗi buồn. Nhà vệ sinh nằm ngay cạnh cửa ra vào phòng. Vừa thầm cảm thán sự tuyệt vời của cái bồn cầu xả nước hoạt động bình thường ngay cả khi không có điện, tôi giải quyết xong việc và định quay lại giường thì chợt nảy ra ý định.

Đã mất công thế này rồi, hay là thử đi tắm suối nước nóng thêm lần nữa xem sao? Tôi không nghĩ là sẽ có cơ hội như thế này lần thứ hai.

May mắn là suối nước nóng nằm ngay gần phòng này. Golem của Ui đã được bố trí ở hành lang, còn phía ngoài bồn tắm lộ thiên là vách núi dựng đứng, không lo Xác sống xâm nhập. Không lo nhưng mà đi một mình cũng thấy hơi sợ nên tôi quyết định mang theo Sứ ma đi cùng.

Tôi rón rén quay lại chỗ nệm của mình, ôm lấy Pera đang đặt bên gối lên. Pera ở chế độ ngủ chẳng khác gì một con thú nhồi bông, chạm vào cũng vẫn nằm im ngoan ngoãn.

"Pera, đi cùng tôi nhé."

Tôi vùi mặt vào lớp lông mềm mại thì thầm, tay cầm lấy cây trượng dựng ở tường, xỏ dép lê rồi bước ra khỏi phòng. Không khí ngoài hành lang lạnh hơn trong phòng một chút. Vì Ui đã dùng Golem chuyển xác của những Xác sống đã bị tiêu diệt ra chôn ở vườn nên mùi tử khí trong nhà trọ đã đỡ hơn rất nhiều.

Tiếng dép lê lẹt xẹt vang lên khe khẽ khi tôi đi dọc hành lang, đến cuối đường là tấm rèm báo hiệu lối vào suối nước nóng. Phòng thay đồ tĩnh lặng như tờ, vì không có cửa sổ nên tối đen như mực. Dù mắt đã quen với bóng tối, tôi cũng chỉ lờ mờ nhận ra được đường nét của các đồ vật. Tôi nhanh chóng cởi bỏ yukata, chỉ mang theo Pera và cây trượng bước vào phòng tắm.

Phải cẩn thận dưới chân để không bị ngã. Đúng như Ui nói, bồn tắm trong nhà bị bỏ hoang vì mất nước nóng giờ đã phủ đầy tảo, trông như một cái ao tù. Nhưng khi bước qua cánh cửa bên cạnh để ra ngoài trời, mùi hương đặc trưng của suối khoáng và hơi nóng thoang thoảng theo gió bay đến chỗ tôi. Có lẽ vì vừa đi qua phòng thay đồ tối om, bầu trời đầy sao không một gợn mây trông rực rỡ đến lóa mắt.

"...Thật ra mình cũng đâu có muốn quấn khăn tắm đâu chứ."

Tôi lầm bầm than thở với Honoka lúc nãy, rồi đứng bên mép bồn tắm lộ thiên trong bộ dạng nguyên sơ nhất. Trong bồn tắm được bao quanh bởi đá đen, dòng nước nóng mới đang tuôn trào ồ ạt từ các khe đá. Nước hơi đục màu trắng sữa nên không nhìn thấy đáy. Tôi đặt Pera và cây trượng lên tảng đá cao hơn một chút rồi khẽ nhúng mũi chân vào nước.

Nóng quá. Nhiệt độ này hơi cao hơn mức thích hợp đối với tôi.

Nhưng khi cố chịu đựng ngâm chân một lúc thì cũng dần quen. Ngược lại nửa thân trên bị gió thổi nên thấy hơi lạnh. Khi cảm giác châm chích trên da biến mất, tôi quyết định dìm cả cơ thể xuống nước.

"Hàaaa..."

Được bao bọc trong hơi ấm, tôi buột miệng thở dài khoan khoái. Quả nhiên khác hẳn với nước nóng đun bằng ma thuật. Cảm giác như hơi ấm thấm sâu vào tận bên trong cơ thể. Lúc quấn khăn tắm, vì cơ thể không tiếp xúc trực tiếp với nước nên cảm thấy thiêu thiếu gì đó.

Tắm bồn đúng là phải khỏa thân ngâm mình thong thả mới là tuyệt nhất.

Tôi vươn rộng tay chân, ngước nhìn bầu trời sao rực rỡ. Trong thế giới mà ánh sáng văn minh đã tắt lịm này, không còn thứ gì có thể lấn át ánh sáng của các vì sao. Ngay cả những ngôi sao có ánh sáng yếu ớt cũng đang nhấp nháy như muốn khẳng định sự tồn tại của mình.

Không biết các vệ tinh nhân tạo có nằm trong số đó không nhỉ?

Nhớ lại câu chuyện về Trạm Vũ trụ Quốc tế, tôi đưa mắt tìm kiếm nhưng không thấy thứ gì giống như vậy. Tôi đã từng vài lần nhìn thấy vật thể giống vệ tinh nhân tạo trên bầu trời. Những con tàu sao phản chiếu ánh sáng mặt trời, băng qua bầu trời, có lẽ dù là trời đêm thì nhìn thấy cũng sẽ nhận ra ngay.

Cạch.

"!!?"

Đang mải mê ngắm bầu trời đêm, tôi giật thót mình khi nghe tiếng cửa đóng mở phía sau. Nếu là Xác sống thì Pera phải phản ứng rồi chứ. Vừa nghĩ vậy tôi vừa đứng dậy, đưa tay với lấy cây trượng để bên cạnh, nhưng...

"Honoka...?"

Nhận ra đó là bạn mình, tôi khựng lại. Sở dĩ tôi dùng câu nghi vấn là vì dưới ánh sao, hình dáng lờ mờ của cô ấy trông như không hề có mảnh vải che thân.

"Ahaha, tớ đến rồi đây."

Thấy Honoka cười ngượng nghịu, tôi mới hiểu ra tình hình.

"T-T-Tại sao chứ!?"

Tôi vội lấy tay che ngực, ngồi thụp xuống nước nhanh như lặn.

"Cậu phản ứng thái quá như vậy làm tớ trông như kẻ biến thái ấy. Hơi bị tổn thương đấy nhé."

Honoka nói vẻ như đang gặp rắc rối rồi cứ thế trần trụi tiến lại gần tôi. Gần lối ra vào trong nhà có mái che, nhưng phía bồn tắm lộ thiên thì không. Ánh sao chiếu trực tiếp vào cô ấy, làm nổi bật lên cơ thể trắng ngần cân đối.

"!!?"

Suýt chút nữa thì tôi nhìn đến ngẩn ngơ, nhưng sự xấu hổ mãnh liệt trào lên cùng lúc khiến tôi vội quay lưng lại.

Tiếng nước bì bõm phía sau. Tôi biết Honoka đã bước vào bồn tắm.

"Tớ thấy Yuki ra khỏi phòng. Nghĩ là cậu đi tắm, hóa ra trúng phóc, nên tớ nghĩ đây là cơ hội."

"Cơ hội... cơ hội gì chứ?"

Tôi vẫn không quay đầu lại mà hỏi.

"Cơ hội để tắm cùng Yuki một cách bình thường đó. Dù sao thì mặc đồ bơi hay quấn khăn tắm cũng kỳ cục mà."

"K-Không có kỳ cục! Cái đó gọi là... ừm, là sự ý tứ... đại loại vậy."

Tôi vận hết công suất não bộ để cãi lại.

"Ý tứ hử... Cậu nói thế thì cũng đúng, nhưng mà... ừm, với tớ thì tớ không muốn cậu ý tứ đâu... kiểu thế."

"Thế nghĩa là sao...?"

Tôi liếc mắt nhìn lại phía sau để hỏi, nhưng Honoka đã ở gần hơn tôi tưởng, ngay sát sau lưng tôi, khiến tôi hoảng hốt quay ngoắt lên trước.

"Tớ muốn nhìn thấy những gì Yuki đang che giấu. Tớ muốn biết nhiều hơn về Yuki. Và cũng muốn cậu nhìn rõ tớ như vậy nữa... đại loại là cảm giác đó."

Tay Honoka chạm vào lưng tôi.

"Nói thì nói vậy... nhưng thế này là cưỡng ép đấy."

"Đúng ha, tớ biết mà. Xin lỗi nhé."

Honoka cười khổ tạ lỗi.

"Nhưng mà, Yuki hay xấu hổ lắm, nếu cứ đợi cậu chuẩn bị sẵn sàng tâm lý thì chẳng biết đến bao giờ. Những lúc thế này cứ cưỡng ép một chút, biến nó thành 'sự đã rồi' là tốt nhất đấy."

"Sự đã rồi sao..."

Tôi cạn lời trước lý lẽ của Honoka.

"Thì đấy, bây giờ tớ và Yuki đang tắm chung một cách bình thường rồi này. Đã có lần một rồi thì lần hai sẽ không còn để ý nhiều nữa đâu."

"Thật thế không..."

Bây giờ tôi còn chẳng dám nhìn về phía Honoka nên tôi không nghĩ lần sau mình sẽ bình thản được.

"Thật mà. Tớ muốn cậu nghĩ như thế... không được sao?"

"Không được... có lẽ vậy."

Có tỏ ra mạnh mẽ cũng vô ích nên tôi trả lời thành thật.

"Ưm, gay go nhỉ. Làm sao đây... Yuki quả nhiên là thấy xấu hổ khi nhìn hoặc bị nhìn thấy hả?"

"Vâng."

Tôi gật đầu, cảm giác có lỗi dần dâng lên.

"Vậy thì... hay là thử tiến xa hơn 'nhìn' một chút nhé?"

"Hơn cả nhìn?"

Không hiểu cô ấy đang nói gì, tôi hỏi lại.

"Ừm, kiểu như thế này."

Có tiếng động phía sau lưng. Tiếng nước khẽ xao động. Bàn tay Honoka đang chạm vào lưng tôi trượt dài trên da lên vai, rồi ngay khi tôi tưởng nó rời ra thì hai cánh tay cô ấy vòng qua cổ tôi.

"Hả?"

Sự ngạc nhiên chỉ thoáng qua trong chốc lát, ngay sau đó cảm giác mềm mại và ấm áp ép chặt vào toàn bộ tấm lưng, và Honoka thì thầm ngay sát tai phải tôi:

"Đấy, dính sát vào nhau rồi nhé. Thế này chẳng phải đỡ ngại hơn là bị 'nhìn' sao? Thú thật tớ cũng hơi ngượng."

Tiếng cười và cả hơi thở của cô ấy cù vào tai tôi.

"N, a, a..."

Tôi không thốt nên lời. Đừng nói là xấu hổ, cả suy nghĩ của tôi cũng đang bị nhuộm kín bởi thân nhiệt và xúc cảm từ Honoka.

"Ừm thì, nếu cậu ghét thì tớ buông ra nhé?"

Thấy tôi không trả lời, Honoka hỏi với vẻ hơi bất an.

Ghét? Điều đó...

Lời nói không thoát ra được nhưng tôi khẽ lắc đầu. Xấu hổ đến mức tôi có thể cảm nhận rõ tim mình đang đập thình thịch, nhưng không phải là ghét.

"May quá... vậy cứ để thế này một lúc nhé?"

Tôi gật đầu cái rụp.

"Ừm."

Honoka cười vui vẻ rồi siết nhẹ vòng tay đang ôm cổ tôi thêm một chút.

Nóng quá. Vừa ngâm suối nước nóng vừa ép sát cơ thể vào nhau nên nóng là đương nhiên. Nhưng hơn cả thế, tôi cảm thấy có luồng nhiệt đang trào ra từ sâu bên trong cơ thể. Làn da ướt át dính chặt vào nhau, cứ như thể đã hòa làm một. Ban đầu tôi còn bối rối trước xúc cảm từ Honoka, nhưng dần dần ranh giới giữa hai cơ thể trở nên mơ hồ. Cảm giác dễ chịu bao trùm khiến sự căng thẳng tan biến.

"...Cậu bình tĩnh lại chưa?"

Có lẽ cảm nhận được sự thay đổi của tôi, Honoka hỏi bằng giọng dịu dàng.

"Rồi ạ."

Lần này tôi đã có thể cất tiếng đàng hoàng.

"Không còn thấy xấu hổ nữa chứ?"

Giọng nói thì thầm bên tai của Honoka sao mà ngọt ngào và nhột nhạt thế.

"Cái đó thì... tớ không biết. Có lẽ xấu hổ đến mức không nhận biết được nữa rồi."

"Ahaha, thế cũng được. Tớ cũng y chang vậy... Chuyện của bản thân mình đúng là chẳng hiểu gì cả ha."

Sau đó là một khoảng lặng kéo dài. Dù không có cuộc trò chuyện nào nhưng qua những cử động khẽ khàng và hơi thở của Honoka, tôi có thể cảm nhận được cô ấy đang nghĩ gì. Nóng bỏng, ấm áp, dễ chịu, muốn lâu hơn nữa, muốn mãi mãi... Có lẽ đó chính là cảm xúc của bản thân tôi cũng nên.

Tuy nhiên vì vẫn đang ngâm mình trong suối nước nóng nên giới hạn cũng sớm đến.

"Sắp phải ra rồi... không khéo say nóng mất."

Honoka lẩm bẩm đầy tiếc nuối rồi khẽ buông tôi ra.

"A..."

Cảm giác hụt hẫng như thể một nửa cơ thể vừa bị mất đi đâu đó khiến tôi phản xạ quay đầu lại.

"Yuki?"

Tôi chạm mắt với Honoka ở cự ly cực gần. Đôi mắt cô ấy phản chiếu ánh sao lấp lánh đẹp vô cùng, như thể muốn hút hồn tôi vào đó. Lúc ấy tôi mới nhận ra khuôn mặt chúng tôi đang vô thức tiến lại gần nhau hơn.

"Kh-Không có gì đâu! Mau lên bờ trước khi bị say nóng nào."

Tôi hoảng hốt lùi ra xa rồi đi lấy Pera và cây trượng.

"...Đ-Đúng ha."

Chẳng hiểu sao giọng Honoka cũng hơi run run khi gật đầu đồng ý. Rời khỏi suối nước nóng, chúng tôi quay vào trong nhà, tráng sơ người bằng vòi nước vẫn còn dùng được, uống chút nước rồi quay lại phòng thay đồ tối om.

Vừa mặc yukata, Honoka vừa thốt lên một câu bâng quơ:

"Này, cậu thấy chúng mình... đã thân thiết hơn trước rồi nhỉ?"

"Hả?" Tôi bối rối trước câu hỏi bất ngờ.

"Nói sao nhỉ, đến giờ tớ mới lờ mờ hiểu tại sao mình lại đường đột như vậy... tớ nghĩ đơn giản là tớ muốn thân thiết với Yuki hơn nữa thôi."

Trong phòng thay đồ không cửa sổ, tôi không thấy được biểu cảm của Honoka. Nhưng giọng nói của cô ấy truyền đến tai tôi nghe thật mong manh, run rẩy.

"Tớ thì, chuyện đó... Tớ luôn coi Honoka... từ trước đến giờ, và tất nhiên cả bây giờ nữa, là người bạn v-vô cùng quan trọng mà?"

Cần chút dũng khí để nói ra nhưng tôi đã cố gắng trả lời.

"Cảm ơn cậu. Ừ, tớ hiểu điều đó. Tớ hiểu mà. Chỉ là tớ cứ mãi nghĩ muốn 'hơn nữa'... nếu không thì..."

Đến đó Honoka ngắt lời, cô ấy im lặng thắt đai lưng rồi quay về phía tôi. Tôi cũng thay đồ xong, đứng trong bóng tối chờ đợi vế sau.

"Không, coi như tớ chưa nói gì đi. Nói cái này ra thì quả thật mất hình tượng lắm nên thôi."

"Vậy... sao."

Thật lòng tôi muốn cô ấy nói ra, nhưng ép buộc điều đó có cảm giác sẽ làm tổn thương lòng tự trọng của Honoka nên tôi chỉ gật đầu.

"Thế nên là, cuối cùng, về phòng rồi làm thì ngượng lắm nên làm ở đây luôn..."

Honoka nói xong liền từ từ ghé mặt lại gần. Dù ở gần thế này nhưng trong bóng tối tôi vẫn không thấy rõ biểu cảm của cô ấy. Hơi thở nóng hổi khẽ chạm vào rồi đôi môi mềm mại của cô ấy đặt lên má tôi.

"Ngủ ngon nhé, Yuki."

Hơi ấm của cô ấy vẫn còn lưu lại trên má. Tôi đã luôn chuẩn bị tinh thần xem khi nào thì lần thứ hai sẽ đến, không, có lẽ là tôi đã mong chờ "nụ hôn chúc ngủ ngon" này. Nếu vậy thì tôi cũng phải đáp lễ mới được.

Tôi kiễng chân lên, ghé mặt sát vào Honoka. Tôi chạm môi lên má cô ấy, nhẹ nhàng như chim mổ.

"Chúc ngủ ngon, Honoka."

Tôi cảm thấy mình nói trôi chảy hơn lần trước. Chắc là do đã làm chuyện táo bạo trong bồn tắm lúc nãy. Đang hơi hài lòng vì sự nỗ lực của bản thân thì bất ngờ Honoka ôm chầm lấy tôi từ phía trước.

"Ơ, ơ kìa?"

"Tự nhiên tớ muốn làm thế này quá."

Honoka thì thầm bên tai tôi, giọng pha chút bối rối. Có vẻ như cô ấy làm vậy theo bản năng.

"Cậu đang... làm nũng đấy à?"

"Chắc thế."

"...Dễ thương thật đấy."

Khác với lúc ở trong bồn tắm, Honoka bây giờ giống như một đứa trẻ con vậy, cảm giác yêu thương dâng trào trong tôi.

"Hình như đây là lần đầu tiên Yuki khen tớ dễ thương thì phải."

"Vậy sao?"

"Ừ, toàn khen ngầu hay gì đó thôi."

Đúng là có thể như thế thật.

"Thi thoảng cậu tỏ ra dễ thương cũng được mà."

Tôi nói vậy vì cảm giác từ "ngầu" dường như đang khiến Honoka phải gồng mình.

"Ahaha, gì vậy chứ."

Honoka vừa cười vừa nhẹ nhàng buông tay ra. Nhưng trông cô ấy vẫn có vẻ gì đó cô đơn nên tôi chủ động nắm lấy tay cô ấy và bước đi.

Honoka không nói gì, chỉ nắm chặt lại tay tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!