QUYỂN 1: TRỌNG SINH

Chương 94: Tự làm tự chịu

Chương 94: Tự làm tự chịu

"Vòng loại của Học viện Lanyin không phải là món đồ chơi để các người tùy ý nhào nặn, và mọi người ngồi đây cũng chẳng ai mù cả. Sự lộng hành hôm nay của các người sẽ bị chỉ trích kịch liệt, dù các người có cố phong tỏa tin tức đến đâu đi nữa." Mạc Ly vừa tung tung con dao găm nhỏ trên tay, vừa cố ý phô diễn cho khán giả thấy vũ khí mình phải dùng rách nát đến mức nào so với Barlow.

"Làm lộ liễu thế này chỉ mang lại nhục nhã cho gia tộc các người mà thôi."

"Nhục nhã? Không hề. Để một đứa con rơi hèn mọn như ngươi đại diện cho quán quân vùng Minster tham gia kỳ thi của Học viện Lanyin mới gọi là nỗi nhục thực sự!" Barlow gầm gừ, vung thanh kiếm liễu, hận không thể lao tới băm vằn Mạc Ly ngay lập tức.

"Hết thuốc chữa." Mạc Ly lắc đầu.

"Mạc Ly, ngươi tưởng mình là ai chứ? Nhìn cho kỹ đi, đây là sân nhà của ta!" Barlow dang rộng hai tay, ánh mắt dần trở nên cuồng loạn. "Đám quý tộc ở đây đều thuộc hạ của gia tộc Minster, đám thương nhân kia cũng chẳng dại gì vì chút lợi nhỏ mà đắc tội chúng ta. Ngươi tưởng mình tìm được chỗ dựa rồi sao? Ha, tin không, hôm nay ta có phanh thây ngươi ngay tại đây cũng chẳng ai dám quản đâu!"

"Đừng nói trước bước không qua, thiếu gia Minster. Bộ không biết phản diện thường chết vì nói nhiều sao? Cẩn thận kẻo lát nữa bị chính những lời này vả vỡ mặt đấy." Mạc Ly cầm ngược dao găm, tư thế sẵn sàng.

Việc bị cấm dùng vũ khí riêng đồng nghĩa với việc nỏ, ám khí, dao giấu tay (cánh tay máy) đều không thể sử dụng. Sức chiến đấu của Mạc Ly bị giảm sút đáng kể.

"Được rồi, im lặng." Lão già mũi diều hâu lạnh lùng liếc Mạc Ly. "Hai bên về vị trí, trận đấu bắt đầu."

Mạc Ly không nói gì, quay người lùi về sau vạch đỏ. Cậu chẳng có chút thiện cảm nào với lão trọng tài này, rõ ràng lão đã bị Tử tước Minster mua chuộc để chèn ép cậu.

Dưới khán đài, các thương nhân xì xào bàn tán nhưng không ai dám nói thẳng. Mạc Ly cảm nhận được một ánh mắt lo lắng, cậu nhìn lên khu VIP, bắt gặp đôi mắt đầy quan ngại của Norma.

Cháu không sao. Sau khi gửi đi tín hiệu trấn an cho Norma, Mạc Ly tập trung vào Barlow.

"Trận chung kết vòng loại Học viện Lanyin khu vực Minster, chính thức... BẮT ĐẦU!"

Lời tuyên bố của trọng tài vừa dứt cũng là lúc Barlow lao lên. Hắn đã đợi quá lâu để xé xác tên bình dân dám cản đường mình.

Bộ pháp không vững, kiếm thuật hỗn loạn, chỉ là một kẻ coi kiếm liễu như dao bổ củi. Mạc Ly nhận định. Barlow có thể vào đến đây hoàn toàn là nhờ ông bố quyền lực dọn đường. Dù né được đòn chém, nhưng hiệu ứng phụ phép trên lưỡi kiếm vẫn làm sượt qua và để lại một vết thương trên cánh tay Mạc Ly.

Phụ phép nguyên tố Phong? Đúng là gia tộc Minster dù sa sút nhưng vẫn còn chút của nả. Dù thanh kiếm này không phải thượng phẩm nhưng tốc độ từ gió là có thật.

"Sao thế hả? Cái vẻ ngông cuồng lúc nãy đâu rồi? Sao không đánh trả đi!" Barlow như con chó dại đuổi theo Mạc Ly. Thấy đối phương chỉ biết né tránh và bị thương, hắn cảm thấy một sự khoái lạc trả thù cực độ. Hắn càng chửi bới thậm tệ hơn, lôi cả tổ tiên và thân phận của Mạc Ly ra sỉ nhục.

"Mạc Ly, loại tạp chủng không cha không mẹ như ngươi cũng đòi đấu với ta sao? Hôm nay ta sẽ cho ngươi nhận rõ thân phận của mình!"

"Thiếu gia Minster, anh thực sự nghĩ khoảng cách giữa hai ta chỉ nằm ở thanh kiếm trong tay anh thôi sao?" Sau một tiếng va chạm kim loại chát chúa, Mạc Ly bình tĩnh nhìn đối phương.

Con dao găm sắt vụn chặn đứng thanh kiếm phụ phép. Kết quả là dao bị mẻ một mảng lớn, nhưng do Barlow là kẻ lười biếng, hậu kình không đủ, khiến thanh kiếm bị kẹt cứng vào khe hở trên dao găm, không rút ra được mà cũng chẳng chém xuống được.

"RẦM!" Chớp thời cơ, Mạc Ly tung một cú đá sấm sét vào ngực Barlow. Hắn đau đớn nhưng vẫn giữ chặt kiếm. Mạc Ly lập tức kéo mạnh con dao về phía mình, đạp đất tung một cú đá xoay vòng trên không trung.

Cú đá này dồn toàn bộ sức bình sinh của Mạc Ly, đá văng Barlow đi xa vài mét. Hắn phun ra một ngụm máu, thanh kiếm liễu cũng văng khỏi tay.

"Barlow!..." Tử tước Minster trên khán đài suýt nữa đứng bật dậy.

"Sao vậy ngài Minster?" Norma lạnh lùng nhìn lão. "Định dùng cái quyền năng 'vô địch thiên hạ' của ngài để can thiệp à? Đừng quên tôi vẫn đang ngồi đây đấy."

"Tên... tên nhóc Mạc Ly đó, nó đánh không có võ đức!" Tử tước Minster tức đến tím tái mặt mày, nghẹn nửa ngày mới thốt ra được một câu vô nghĩa.

"Võ đức? Ngài Tử tước lú lẫn rồi sao? Trên sân đấu dựa vào bản lĩnh, bị thương là do trình độ kém, trách được ai?" Norma thản nhiên nhún vai.

"Hừ, đúng, đúng thế." Tử tước Minster hít sâu một hơi, lấy lại nụ cười gian xảo. "Bị đánh thảm là do kém cỏi, hy vọng ngài hãy nhớ kỹ câu này."

Dù ngoài mặt bình thản, nhưng Norma cảm thấy bất an. Tại sao vũ khí đã mất mà Tử tước lại không hề hoảng sợ?

Dưới sân, Barlow bò dậy, vừa ho ra máu vừa cười điên dại: "Tốt, tốt lắm! Ta vốn nghĩ loại rác rưởi như ngươi không đáng để ta làm vậy, nhưng ta đã khinh địch."

"Mạc Ly, ngươi biết tại sao quý tộc lại là quý tộc không? Vì chúng ta sở hữu sức mạnh mà lũ ô hợp các ngươi không bao giờ chống lại được!"

Dứt lời, Barlow lấy ra một lọ dược phẩm màu cam vàng và nốc cạn. Ngay lập tức, mặt đất dưới chân hắn nứt toác.

"Đó là..." Limdis trên khán đài trợn tròn mắt. Với tư cách là người có huyết mạch, cô cảm nhận được một luồng khí tức bùng nổ từ Barlow.

"Hôm nay cho ngươi nếm thử sự đáng sợ của quý tộc!" Trong tiếng cười lớn, cơ bắp của Barlow phình to như bong bóng, nở ra đến mức phi nhân tính.

"Thức tỉnh huyết mạch?" Norma nắm chặt tay. Lẽ ra huyết mạch nhà Minster đã cạn kiệt, tại sao lọ thuốc kia lại có thể đánh thức [Cơ bắp thép hóa] đã ngủ say?

"Ngài Minster, ngài nói công bằng, vậy dung túng con trai dùng thuốc cấm là công bằng sao?" Norma chất vấn.

"Thuốc cấm nào? Trong luật tôi đề ra có dòng nào 'cấm dùng dược phẩm' không? Không có nhé." Tử tước Minster đắc thắng vặn lại. "Ngài vừa nói rồi mà, bị đánh tàn phế là do thực lực yếu kém, trách ai được?"

Norma không nói gì nữa, chỉ ra hiệu bằng mắt cho Rocco: Nếu khẩn cấp, mặc kệ trận đấu, cứu Mạc Ly ngay.

Trên sân, Barlow lúc này cao thêm hơn một mét, cơ bắp cuồn cuộn như quái vật biến dị, xé nát bộ lễ phục trên người.

"Đây chính là huyết mạch [Cơ bắp thép hóa] đã mất từ lâu của gia tộc ta! Tới đây, tấn công ta thử xem?" Giọng Barlow trở nên ồm ồm như tiếng chuông đồng.

"Một thứ huyết mạch chẳng có chút thẩm mỹ nào cả." Mạc Ly lắc đầu nhìn kẻ biến dị trước mặt.

"Ngươi chỉ còn có thể mạnh miệng ngay lúc này thôi!" Barlow gầm lên, mỗi bước chân làm cả quảng trường rung chuyển. Hắn vung nắm đấm to như cột nhà về phía Mạc Ly. Mạc Ly lộn nhào né tránh, nhưng luồng gió từ cú đấm vẫn hất văng cậu đập mạnh vào tường khán đài.

"Chỉ là một con sâu cái kiến." Barlow cười nham nhở.

Mạc Ly lau vết máu trên khóe miệng, đứng dậy lao lên. Cậu dùng sự linh hoạt để vòng ra sau lưng Barlow, liên tục đâm chém nhưng thanh kiếm chỉ tạo ra những tia lửa trên làn da cứng như thép của hắn.

"Ngươi đang gãi ngứa cho ta đấy à?" Barlow quay người lại, bàn tay khổng lồ đập xuống như búa tạ, nghiền nát mặt đất. Mạc Ly chật vật né tránh như chuột chạy đầu xà.

"RẦM!" Lại một lần nữa Mạc Ly bị hất văng đập đầu vào tường.

"Ư... khụ..." Mạc Ly lảo đảo đứng dậy, tầm nhìn hơi tối lại. Cậu sờ lên trán, đầy máu tươi. Nhưng nhờ cú va đập này, cậu chợt nhớ ra một món đồ bị bỏ quên trong góc áo choàng bấy lâu nay.

"Có trối trối gì thì nói nhanh đi, không còn cơ hội đâu." Barlow bước tới, đầy vẻ thắng lợi.

"Chỉ có một câu thôi... Đi chết đi!" Mạc Ly ném mạnh một lọ thuốc không màu về phía Barlow.

"Cái gì đây?" Barlow khinh thường dùng tay đập nát lọ thuốc. Chất lỏng bốc mùi hắc ám bắn đầy lên người hắn.

"Đồ sâu bọ ngu xuẩn, chết đến nơi còn dám chơi bẩn... Ủa?" Barlow khựng lại. Cơ bắp đang bùng nổ của hắn bỗng nhiên xì hơi như quả bóng bị châm kim, co rút lại với tốc độ chóng mặt.

"Cái... cái gì thế này?! Sức mạnh của ta..." Barlow trợn mắt, cơ thể hắn thu nhỏ lại, da dẻ nhăn nheo bọc lấy xương, biến thành một lão già gầy gò ốm yếu chỉ trong tích tắc.

"Sức mạnh thu hoạch được luôn tương ứng với cái giá phải trả, thiếu gia Barlow." Mạc Ly nhìn thảm cảnh của đối thủ, lạnh lùng nói. "Kích hoạt huyết mạch cưỡng ép, cái giá là gì? Giờ anh biết rồi đấy."

Lọ thuốc Mạc Ly vừa ném chính là Ragnarok - Hoàng hôn của chư thần – thứ thuốc của tà giáo đồ chuyên dùng để triệt tiêu năng lượng huyết mạch và đẩy nhanh quá trình lão hóa của những kẻ dùng thuốc tăng cường.

"Không... không thể nào! Là ngươi, đều tại ngươi!" Barlow phát điên, kéo lê thân hình da bọc xương lao về phía Mạc Ly.

"Tâm lý đầu cơ, tự làm tự chịu thôi. Lớn tướng rồi còn ăn vạ như trẻ con, khó coi chết đi được." Mạc Ly lạnh giọng, ném thanh kiếm liễu đi, xoay người tung một cú đá tống khứ thẳng vào khuôn mặt vặn vẹo của Barlow, đá bay hắn xuống khỏi sân đấu.

"BARLOW!!" Tử tước Minster trên khán đài gào lên, đôi mắt đỏ ngầu vì phẫn nộ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!