QUYỂN 1: TRỌNG SINH

Chương 14: Cầu được ước thấy

Chương 14: Cầu được ước thấy

Đứng từ xa nhìn gương mặt đỏ gay vì tức giận của lão chủ quán, cảm giác trả được thù đúng là rất sảng khoái, nhưng điều đó chẳng thể thay đổi được sự thật là cái bụng của Mạc Ly vẫn chưa được lấp đầy.

Gạch đá căn bản không phải thứ để con người ăn mà! Hơn nữa... chút lượng đó làm sao mà no được chứ.

"Đúng vậy, căn bản là không no chút nào!" Ấu long ngồi ở góc đường, cái đuôi ngoe nguẩy vẻ hờn dỗi, dường như trọng tâm quan tâm của cô không phải là việc mình vừa gặm gạch, mà là vấn đề ăn không đủ no.

"Đã vậy, chỗ tiền này làm sao đủ đóng học phí đây." Cô xoay đi xoay lại mấy đồng xu đồng lẻ trong tay, nhưng dù có xoay thế nào thì chúng cũng chẳng đẻ thêm ra đồng nào, hay biến thành vàng được.

Số tiền trấn lột được cộng lại cũng hoàn toàn không đủ...

Vấn đề ăn uống phải giải quyết, mà chiều nay nếu không nộp được học phí, cậu sẽ bị học viện đuổi thẳng cổ không nể tình. Một cái là lửa cháy ngang mày, một cái là lửa đốt sau đuôi, cái nào cũng là việc khẩn cấp như cháy nhà!

Lúc này Mạc Ly thấy hối hận vô cùng, tại sao trước khi Elsa đi cậu không mở miệng xin bà ấy ít tiền nhỉ?

Trời cao đất dày, ăn uống là lớn nhất. Cậu không phải chưa từng nghĩ đến việc nhờ vả vị Bá tước Norma mà mình đã cứu, nhưng nợ ân tình chỉ có một lần, nếu dùng vào việc này thì cậu làm sao còn mặt mũi nào nhờ người ta sắp xếp suất thi đấu kia nữa?

"Phiền quá, phiền quá, phiền quá. Đói quá, đói quá, đói quá." Mạc Ly duỗi thẳng hai chân, ngồi trên một chiếc thùng gỗ vô chủ, mũi chân xoay qua xoay lại như cần gạt nước.

Giá mà trên đời có việc gì vừa được ăn no lại vừa có tiền mang về thì tốt biết mấy...

"Phụt." Ý nghĩ này vừa lóe lên, Mạc Ly tự mình bật cười, cậu xoa xoa đầu, tự hỏi có phải mình phát sốt rồi không mà lại có cái suy nghĩ ngây thơ nực cười đến thế.

"Hày! Anh cũng đi xem thi đấu à?" "Trùng hợp quá, anh cũng vậy hả? Mà anh đặt cược cho ai thế?" "Tôi hả, tôi cược số 3 nhé. Trời đất, cái gã đó đứng lên cao như một ngọn núi nhỏ ấy, chắc chắn là rất khỏe ăn. Tôi đoán nhé, quán quân cuộc thi 'Đại vương dạ dày' (Đại bối vương) năm nay chắc chắn thuộc về hắn rồi."

Là một sinh vật thuộc Hoàng Kim chủng, ngũ quan của tộc Rồng vượt xa người thường. Ví dụ như, cuộc trò chuyện của hai người cách xa hàng trăm mét kia dễ dàng lọt vào tai Mạc Ly.

Đại vương dạ dày... thi đấu??

Bắt được từ khóa, mắt Mạc Ly sáng lên. Cô nhanh chóng quấn lại mái tóc trắng, đội lại khăn trùm đầu rồi lén lút bám theo hai người kia.

"Cái đó... cho hỏi một chút~ cuộc thi mà hai chú nói tổ chức ở đâu vậy ạ?" Mạc Ly rất lễ phép chào hỏi, hai tay ra sau lưng mỉm cười hì hì.

"Ối mẹ ơi giật cả mình... cái đứa nhỏ này, sao đột nhiên lại chui từ đâu ra thế? Sao, một đứa nhóc tì như cháu cũng muốn đi xem náo nhiệt à?" Người đàn ông giật thót mình, sau khi nhìn rõ chỉ là một đứa trẻ cao chưa đến thắt lưng mình thì bực bội nói.

"Cháu muốn tham gia thi đấu." Mạc Ly lắc đầu, rồi nghiêm túc khẳng định.

"Phụt phụt... Cháu? Thi đấu?" Hai người đàn ông sững người, sau đó cười phá lên. "Nhóc con mau về nhà ăn cơm đi, kẻo lát nữa mẹ cháu lại đánh đòn vào mông đấy."

"Thôi đừng nói nhảm nữa, cuộc thi sắp bắt đầu rồi, chúng ta phải đi thôi." Hai người rõ ràng không coi lời của Mạc Ly ra gì.

"Chậc..." Nhưng điều này không làm khó được Mạc Ly. Hai người kia không thèm quan tâm cũng chẳng sao, cậu cứ bám theo sau là tìm được nơi tổ chức thôi.

Cậu nhẹ chân bước theo sau, may là hai người kia cũng chẳng thèm để ý đến cậu.

Thế nhưng không ngờ chỉ trong một cái rẽ, hai người đó đã biến mất dạng. Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa, ngay khi cậu ngửi thấy mùi thịt và mùi rau vừa mới ra lò, đầu cậu bỗng chốc như mọc ra một cái radar, kích hoạt chế độ tự động dẫn đường.

Thơm quá, thơm quá đi mất... là thịt nướng, không, không chỉ có thịt nướng, trên thịt nướng còn có nước sốt và hạt thì là. Đặt trên lửa nướng đến đỏ rực, khi cắn một miếng, hương vị nước sốt tinh tế hòa quyện cùng nước thịt mọng đầy tan chảy ngay trong miệng...

Không nhịn được nữa rồi.

Vừa lau nước miếng chảy thành dòng, đôi chân của ấu long vừa tăng tốc chạy nhanh hơn vì cơn đói đang bùng nổ. Thịt nướng, xúc xích, trứng ốp la, hì hì hì~~

Nước miếng tràn ra khóe môi, đôi mắt đầy những ngôi sao lấp lánh, cậu thậm chí còn thấy những món ăn đó đang vẫy gọi mình ở phía trước. Lúc này cậu hoàn toàn mất hết lý trí, nếu ai đó đặt một cái lồng trên đống thịt nướng chắc cũng dễ dàng tóm được cậu bằng cái bẫy trẻ con này.

Tìm đường đến trung tâm thị trấn, nơi đó đã dựng lên một cao đài tạm thời, xung quanh chật ních người. Dù là người đến ủng hộ hay xem náo nhiệt đều đang chỉ trỏ vào các thí sinh trên đài, ra vẻ như chẳng ai hiểu về cuộc thi ăn uống này hơn họ. Thực tế đây là một trong những tiết mục giải trí của cư dân thành Fran, trong thời đại thiếu thốn phương tiện giải trí này, xem náo nhiệt chắc chắn là một món ăn tinh thần thượng hạng.

Mạc Ly xông đến hiện trường nhưng chẳng thấy khán giả, cũng chẳng thấy dàn thí sinh đang khoe cơ bắp, cậu chỉ thấy thịt nướng và bánh mì tẩm nước sốt đặt trên lò sắt. Bánh mì mạch tươi mới, súp rau, thịt bò béo ngậy...

Mấy thứ này, cứ tham gia thi là được ăn miễn phí sao?!

"Vậy thì, cuộc thi sẽ bắt đầu sau ba phút nữa, mời các thí sinh vào vị trí." Người dẫn chương trình lập tức đẩy không khí lên cao trào.

"Đợi, đợi một chút, đợi một chút!" Mạc Ly bừng tỉnh sau cơn ngây người, vừa kiễng chân nhảy vừa vẫy tay chạy tới.

"Cháu muốn thi đấu màaaa!" Lúc này, sức sống gần như quay trở lại hoàn toàn, Mạc Ly vì quá phấn khích mà suýt chút nữa làm rung cả cánh rồng, hận không thể bay thẳng lên đài để "đại sát tứ phương".

Tuy nhiên, tiếng hoan hô tại hiện trường quá lớn, đến mức chẳng ai chú ý đến cái nấm lùn đang không ngừng gào thét này.

"Khốn kiếp, đều không thèm quan tâm mình!..." Trong lúc cấp bách, Mạc Ly hạ quyết tâm, lao thẳng vào đám đông, dùng sức mạnh man rãnh gạt phăng những người đang chắn đường xem kịch sang hai bên.

"Ế ế?!" "Ối da!" Nhất thời, đám đông hỗn loạn, người sau ngã đè lên người trước, người trước giẫm vào gót chân người sau, ngã rạp như quân bài domino.

"Chen cái gì mà chen? Tôi đứng không vững nữa rồi!" "Tôi có chen đâu, là người phía sau đẩy mà!" "Liên quan gì tôi? Người đằng sau nữa đẩy tôi đấy chứ!"

Trong đám đông tiếng cãi vã vang lên khắp nơi, nhưng điều họ không biết là, kẻ đầu sỏ đã tận dụng thân hình nhỏ nhắn để dễ dàng luồn lách qua đám đông chật chội, tiến đến hàng ghế đầu tiên.

"Chậc, quản gia, đây là món điểm tâm hôm nay sao?" Ở hàng đầu, dưới bóng râm của một chiếc ô, có một thanh niên mặc hoa phục, dáng người hơi gầy gò đang ngồi nhàn nhã, nhìn là biết xuất thân từ gia đình thương nhân giàu có.

Lúc này, hắn chỉ vào chiếc đĩa sứ trắng chất đầy những quả nhỏ màu nâu, lộ ra vẻ mặt sầu não.

"Thiếu gia, quả Fran là đặc sản của lãnh địa Tử tước chúng ta, công hiệu của nó..."

"Thôi thôi, tôi chỉ biết quả này vừa chát vừa đắng, lại còn đặc biệt rẻ tiền, dùng để nấu rượu vị cũng chẳng ra sao cả, đừng có thổi phồng nữa, tai tôi mọc kén hết rồi." Thanh niên quay mặt đi, đầy vẻ ưu phiền.

Món điểm tâm này sao có thể cho vào miệng được chứ?? Nhưng chẳng còn cách nào, ai bảo để tổ chức cuộc thi này mà hắn đã tiêu sạch tiền tiêu vặt tháng này cơ chứ, đành phải chịu thôi.

"Grum... ực."

"Hử?" Ngay khi vị thiếu gia này định bốc một quả để ăn cho đỡ nhạt miệng, hắn phát hiện ra cái đĩa đã... trống trơn...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!