"Thánh nữ đại nhân, nơi này hình như đúng là có rồng thật, nhưng có vẻ không phải Thiên Bạch Vũ đâu, chúng ta nên tiếp tục lên đường thôi."
"Hơn nữa, lũ rồng hôi hám chỉ biết đến mùi tiền đó có gì đáng để người phải bận tâm chứ?" Cô hầu gái chống nạnh, đầy vẻ thắc mắc.
Tiểu thư nhà mình là Thánh nữ nghìn năm có một của tộc Cáo, độ thuần khiết của huyết mạch là tiền vô cổ nhân hậu vô lai giả. Đừng nói là vua chúa loài người, ngay cả Nữ hoàng của Huyết Vực Đỏ Thẫm gặp cũng phải khách sáo vài phần, việc gì phải đi để ý đến lũ rồng tục tĩu đó? Tộc Cáo vốn có định kiến cực kỳ xấu về tộc Rồng, cứ hễ nhắc đến rồng là cô hầu gái chẳng có lời nào tốt đẹp.
Thánh nữ phớt lờ lời lải nhải của hầu gái, cô ngẩn ngơ nhìn vũng chất lỏng không xác định đang dính trên đầu ngón tay thon dài như búp măng của mình, khẽ lẩm bẩm:
"Thiên Bạch Vũ xuất hiện ở vương quốc loài người..."
"Liệu có phải là cậu không?"
Thánh nữ cúi đầu nhìn chiếc chuông buộc bằng dây thừng màu trắng anh đào ở cổ chân, tâm trí bay xa, dường như đang hồi tưởng về một mảnh ký ức nào đó trong quá khứ.
Sau khi rời khỏi khu rừng, đi theo lộ trình mà Á Long Norai cung cấp, Mạc Ly đã thành công mò đến được biên giới lãnh địa Bá tước Treca, chạy thẳng một mạch tới quan đạo nối liền lãnh địa với Vương quốc Bar.
Thay chiếc áo choàng mới này vào, cậu cảm thấy cả người nhẹ bẫng. Những công cụ như đoản đao, kiếm ống tay, dược tề luyện kim, độc dược, nỏ liên châu... giờ không cần phải mang vác cồng kềnh nữa, chỉ cần nhét hết vào chiếc áo choàng không gian này là xong.
Dù không có xe ngựa, nhưng tốc độ di chuyển lại nhanh hơn đáng kể. Từ đây đến lãnh địa Bá tước Treca cũng chẳng còn mấy bước chân, đi bộ là đủ. Thế nhưng, khi chưa kịp tới được quan đạo, cậu lại phải đối mặt với một vấn đề nghiêm trọng.
"Bữa sáng chưa ăn, mà sắp đến trưa rồi..." Bước chân của ấu long bắt đầu bước thấp bước cao, dường như bước tiếp theo sẽ ngã nhào xuống đất.
Chưa kịp đi tới quan đạo, cậu đã đói đến mức nằm bẹp dí. Cả buổi sáng không có gì vào bụng, trong người chẳng còn chút năng lượng nào, Mạc Ly cảm thấy mình sắp bị đói thành "rồng khô" đến nơi rồi. Lòng bàn chân bủn rủn, ngón chân không bám nổi mặt đất, bước đi loạng choạng, "bạch" một tiếng, cậu ngã sấp mặt xuống đường. Mái tóc trắng dài đến tận đùi xõa ra như một tấm chăn bao phủ lấy cơ thể nhỏ bé.
Thịt nướng, súp bò cà chua, bánh phô mai...
Cơn đói cồn cào khiến cậu quên sạch mọi bản năng, trong đầu chỉ còn chữ "ĂN". Đầu óc trống rỗng, những kế hoạch tỉ mỉ vạch ra trước đó đều bay sạch, cả người cậu giờ chỉ còn hình dáng của một miếng thịt nướng.
"Đói... đói..." Cô bé quàng áo choàng ngồi bệt dưới đất kiểu ngồi bẹt (sit like a duck), xoa xoa cái bụng đang kêu gào thảm thiết, trông cực kỳ đáng thương.
Trong cơn hoa mắt chóng mặt, vì quá đói mà cậu thậm chí bắt đầu gặm cả vỏ cây bên cạnh.
"Oáp! ~ Khợp khợp..."
Trên con đường nhỏ trong rừng xuất hiện một cảnh tượng kinh hãi: một bé gái tóc trắng trông chưa đầy mười tuổi đang bò trên thân cây, mắt đờ đẫn, ra sức nuốt những miếng vỏ cây vừa gặm được vào bụng một cách ngon lành. Chỉ trong chốc lát, hơn mười cái cây trong khu rừng nhỏ này đã bị cậu "hạ thủ", thân cây bị gặm nát bươm, "mổ bụng phanh thây".
Gặm gặm, nhai giòn sần sật, khá hợp để mài răng, nhưng vị vừa khô vừa chát. Ư, vỏ cây khó ăn quá... Ơ? Ở đây hình như còn có 'bánh lớn' này...
"Ực ực." Cô bé một tay cầm vỏ cây, một tay cầm phiến đá lót đường, ngồi dưới đất bên trái một miếng bên phải một miếng. Đôi răng rồng sắc bén dễ dàng nghiền nát phiến đá thành vụn cám. Có lẽ thấy vị cũng được, những phiến đá vốn dùng để lót đường bị cậu cạy lên từng miếng một, dùng làm lương khô dự phòng.
"Răng rắc răng rắc~~" Cậu nhai không ngừng nghỉ. Đi đến đâu, phiến đá kèm theo lớp bùn bên dưới đều bị nhổ tận gốc đến đó, đoạn đường trở nên mấp mô bùn lầy.
Con đường quan đạo cổ xưa được xây dựng từ thời Atin cổ đại đã hứng chịu sự phá hoại không thể đong đếm. Sau này, các quan chức Giáo hoàng quốc đã vắt óc điều tra nguyên nhân nhưng không bao giờ tìm thấy một chút dấu vết nào, sự việc này đã trở thành một bí ẩn chưa có lời giải.
"Ực, ừm..." Nuốt miếng vụn đá cuối cùng, ấu long lộ vẻ thỏa mãn, ngồi choãi chân dưới đất, xoa xoa cái bụng đã hơi tròn lên một chút. Vỏ cây và đá lót đường vị thực sự không ra gì, nhưng ít nhất cũng có thể dùng để giải tỏa cơn thèm và lấp đầy bụng.
"Ưm, no được một nửa rồi... Á á! Cái này... cái này là do mình làm hả??" Đang chép miệng hồi tưởng hương vị, Mạc Ly đứng dậy thì đột nhiên sững sờ, không dám tin vào mắt mình. Phía sau là con đường lát đá bằng phẳng nguyên vẹn, còn trước mặt là một vùng đất bùn trọc lốc, đoạn đường này cứ như bị biến mất hoàn toàn vậy...
"Thôi chết, gây họa rồi..." Mạc Ly ngồi phịch xuống đất, đầu rũ xuống. Phá hoại đường quan đạo của chính quyền, phen này cậu có bán mình đi cũng chẳng đền nổi... Một lần ngoài ý muốn khiến cái "gia đình" vốn đã nghèo khó lại càng thêm túng quẫn.
Ấu long "cụp" một tiếng đứng phắt dậy, cảnh giác nhìn quanh quất, xác định không có ai nhìn thấy liền lập tức chuồn vào khu rừng bên cạnh.
"Không ai thấy hết, không phải mình làm, không phải mình làm..." Mạc Ly bịt mắt lẩm bẩm không ngừng, mưu cầu sự an ủi theo kiểu "bịt tai trộm chuông".
"Lạ thật, sao đường phía trước lại biến mất rồi??" Đúng lúc này, từ phía đầu đường truyền đến tiếng người. Mạc Ly đang trốn trong rừng cứng đờ người lại.
"Ai biết được, chẳng lẽ trong lãnh địa định dỡ cũ xây mới?"
"Không thể nào, nếu định xây mới thì phải thông báo trước cho chúng ta chứ, đằng này một chút tin tức cũng không có."
"Vậy là sao? Sơn tặc làm à?"
"Sơn tặc làm gì có bản lĩnh đó, dám cướp hàng của Bá tước Treca đại nhân, vả lại... mấy tên thủ lĩnh sơn tặc quanh đây ta đều nhẵn mặt, mấy ngày nay ta đã chào hỏi chúng cả rồi." Một đoàn xe dừng lại trước đại đạo, vài kỵ sĩ bước xuống.
Là gia huy của gia tộc Treca...
Đứng từ xa quan sát, Mạc Ly lập tức cảnh giác. Ăn vỏ cây với đá cũng đã hờ hờ bụng, cậu đã khôi phục lại trạng thái tỉnh táo của con người và nhớ ra mình còn chính sự phải làm. Ở góc độ này, cậu có thể nghe rõ cuộc trò chuyện của mấy tên kỵ sĩ.
"Bỏ đi, trời cũng không còn sớm nữa, hạ trại ở phía trước không xa đi... Đừng để bị lộ sơ hở, hiểu không?" Câu nói cuối cùng của tên kỵ sĩ này có chút kỳ lạ, nhưng Mạc Ly không chú ý tới.
Đúng như lời chiếc nhẫn nói, đoàn xe từ Vương quốc Bar đi về phía lãnh địa Bá tước Treca sẽ đi ngang qua đây. Thật tình cờ là Mạc Ly lại đụng độ đúng lúc. Kiếp trước Mạc Ly từng đến lãnh địa Treca, đã thấy gia huy của quý tộc nơi này nên có thể khẳng định đây là đoàn xe dưới danh nghĩa Bá tước Treca.
Tạm thời giải quyết xong vấn đề cơm áo, cậu bắt đầu tính toán xem làm thế nào để "xử lý" đám người này và thuận tay lấy đi hàng hóa của chúng. Tình huống đến bất ngờ, không có thời gian thong thả chuẩn bị, vì vậy cậu quyết định ra tay ngay trong đêm nay.
Nghĩ đoạn, cậu lặn sâu vào trong bụi rậm, lấy ra hai lọ dược tề luyện kim vừa đổi được từ trong nhẫn.
Dược tề Tàng hình, và Nụ hôn Ngọt ngào.
Trong khi cậu đang bận rộn chuẩn bị tặng cho đám kỵ sĩ này một "bất ngờ lớn", cậu không hề chú ý rằng, phía sau đoàn xe của Bá tước Treca còn có một đoàn xe quy mô lớn hơn đang bám theo, không, đúng hơn phải gọi là một đội hộ vệ kỵ sĩ.
Gia huy của đoàn xe đó là một Cây Thập Tự Giá được bảo hộ dưới đôi cánh của một con Thần Hoàng khổng lồ...
0 Bình luận