Chương 94: Tiệc tối, chiếc bàn ăn kỳ lạ
Bị Simon nắm chặt tay không buông, lại còn nhìn đắm đuối bằng ánh mắt thâm tình, khóe miệng Field giật giật liên hồi. Cố nén xúc động muốn vả chết cụ tên biến thái này, hắn nặn ra nụ cười giả lả: "Nam tước Simon, hẳn là sự an bài của định mệnh đã giúp tôi một lần nữa thoát hiểm khỏi Hành tỉnh Phương Bắc, lại còn vinh hạnh được ngài chào đón nồng nhiệt thế này."
"Mau mời vào!" Simon cũng làm ra vẻ cảm động rớt nước mắt, kéo tuột Field vào trong nhà.
Gặp được Simon, chút căng thẳng cuối cùng trong lòng Field cũng bay biến sạch.
Nghĩ lại cũng đúng, số tiền vàng hắn mang theo giao dịch giỏi lắm cũng chỉ vài ngàn, với một thành phố lớn thì chả bõ bèn gì, khéo còn chưa bằng tiền thuế thu nửa ngày, người ta rảnh rỗi đâu mà đi giết hắn. Có muốn giết thì cũng phải chơi trò ám sát, chứ ai lại quang minh chính đại ra tay. Dù sao thì, chỉ cần rò rỉ chút tin tức "tàn sát quý tộc" ra ngoài, mấy gã quý tộc khác sẽ lập tức mượn cớ xúm vào xâu xé gã đến không còn cái nịt.
Nhưng trong lòng Field thừa biết, cái vẻ mặt cảm động của Simon rõ ràng là giả trân, diễn sâu đến mức sượng trân. Chút tâm tư đen tối của gã, Field chỉ liếc mắt là nhìn thấu.
Đây chính là sự "ăn ý" ngầm giữa các quý tộc với nhau.
"Ta vừa tậu được hai mươi vũ cơ Á nhân, tin chắc là ngài sẽ thích." Simon nháy mắt với Field, trưng ra cái biểu cảm "anh em mình hiểu nhau quá mà", rồi cười ha hả: "Lần trước để ngài chơi không tận hứng là lỗi của ta. Vừa nghe ngóng được chuyện ngài nuôi hầu gái Á nhân, ta lập tức nắm bắt ngay sở thích của ngài rồi."
"Sự chân thành của ngài, quả thực có thể khiến Nữ thần cũng phải rơi lệ." Field cảm thán.
Phải chi ông tặng tôi hai mươi Người Được Chọn chưa ký khế ước thì ngon, chứ Á nhân không thì bõ bèn gì.
"Đúng vậy, ta xưa nay luôn đối đãi chân thành với mọi người mà."
Simon đáp với vẻ mặt hiền lành chất phác, sau đó vỗ tay một cái. Lập tức, hai cô hầu gái chỉ mặc độc bộ nội y đính "đá quý" lả lướt bước tới.
Gọi là nội y đá quý cho sang mồm, chứ thực chất là dùng mấy viên đá quý che đi những điểm nhạy cảm... Ờm, coi như là một chút thú vui tao nhã? Simon lúc nào cũng thích tìm tòi mấy trò tiêu khiển mặn mòi thế này.
"Thế còn những món sơn hào hải vị mà tôi yêu cầu đâu? Phải là loại cao cấp nhất đấy nhé."
"Thưa ngài, đầu bếp vẫn đang chế biến, sẽ xong ngay đây ạ."
Field khách sáo nói: "Nam tước Simon, không cần phải phô trương thế đâu, tấm lòng của ngài tôi xin ghi nhận. Ngài hiểu tôi mà, xưa nay tôi chỉ theo đuổi chiến đấu và vinh quang. Lần này đến đây, chủ yếu là mang cho ngài chút quà mọn, tiện thể bàn chuyện giao thương thôi."
Vừa nghe đến "quà" và "giao thương", mặt Simon liền cười tươi như hoa cúc nở rộ, gã hạ giọng thì thầm: "Là Đậu Vui Vẻ đúng không? Xin ngài nhất định phải nói 'Đúng' nhé! Ôi thần linh ơi, ngài có biết khi nghe Florney báo tin này, ta đã hạnh phúc đến nhường nào không?"
Florney đứng bên cạnh dịu dàng nhếch khóe môi, khẽ nghiêng đầu nở nụ cười mừng rỡ, trông hệt như một cô vợ hiền thục đảm đang.
Xem ra Simon thực sự mắc phải "căn bệnh khó nói", hơn nữa còn bị nó hành hạ từ rất lâu rồi.
Khoan bàn đến vấn đề thể chất, nội cái việc suốt ngày bị cả bầy mỹ nữ vây quanh cũng đủ khiến "ngưỡng kích thích" của gã tăng lên một tầm cao mới rồi.
Lại thêm một Người Được Chọn tuyệt sắc ở ngay bên cạnh, mỡ treo miệng mèo mà không xơ múi được gì, là thằng đàn ông nào thì cũng phải bức bối đến phát điên thôi.
Ngoài chuyện đó ra, Field còn nhìn thấu một điểm bất thường khác. Khả năng kiểm soát Thành phố Maple Leaf của Simon mạnh đến mức biến thái. Đừng thấy gã suốt ngày rúc trong trang viên chìm đắm vào tửu sắc, chuyện hầu gái của Field là Á nhân, hay sự tồn tại của Đậu Vui Vẻ, gã chỉ mất vài giờ đồng hồ là đã nắm rõ trong lòng bàn tay.
Có lẽ, năng lực nội chính của Simon cực kỳ xuất sắc, hoặc giả gã đang nắm trong tay một mạng lưới tình báo khổng lồ.
Tuyệt đối không thể coi thường bất kỳ ai. Field thầm nhủ trong lòng.
Dòng suy nghĩ chỉ xẹt qua trong chớp mắt, Field lấy lại vẻ mặt nghiêm túc: "Tất nhiên rồi, không chỉ có Đậu Vui Vẻ, mà còn có cả Dầu Thần Phương Bắc, cùng với một món quà đặc biệt dành riêng cho ngài. Dù đều cùng một dòng sản phẩm, nhưng phần quà của ngài chắc chắn là hàng VIP, đẳng cấp cao nhất."
Dịch ra tiếng người thì có nghĩa là: Phần dành riêng cho Simon được pha ít nước lã hơn một chút.
"Ngài chính là vị khách tôn quý nhất của Simon ta!" Simon mừng ra mặt, đống thịt mỡ trên má và bụng rung lên bần bật, "Mau cho ta xem quà đi! Ta hết chờ nổi rồi."
"Đừng nôn nóng thế Simon, thức ăn dọn lên rồi kìa, đừng để khách quý phải chê cười. Chúng ta cứ vừa ăn vừa thong thả trò chuyện."
Ba người tuân theo nghi thức quý tộc mà an tọa. Simon chễm chệ ngồi vào ghế chủ tiệc, hào hứng giới thiệu: "Tuy hôm nay không tổ chức vũ hội, nhưng ta dám vỗ ngực đảm bảo, bàn tiệc này hội tụ những món sơn hào hải vị đỉnh cao nhất của cả Hành tỉnh High Castle."
Quả đúng như những gì Simon đã quảng cáo.
Trước khi món chính được dọn lên, người hầu bưng ra một khay điêu khắc.Đó là một nàng tiên cá sống động như thật, đang tựa lưng vào rạn đá ngầm. Tư thế uyển chuyển, linh động, tựa như đang cất tiếng hát du dương.
"Nghệ thuật điêu khắc ẩm thực sao?"
Field từng nghe nói đến loại món ngọt khai vị này. Chúng được chế tác vô cùng tinh xảo từ kẹo hạnh nhân, bánh ngọt và các chế phẩm từ sữa. Thông thường, người ta sẽ điêu khắc chúng thành hình các loài linh thú mang ý nghĩa cát tường, hoặc tái hiện lại một phân cảnh trong thần thoại.
"Đúng vậy, còn có thứ này nữa, ngài dùng một ly cho ấm người nhé."
Florney đón lấy chiếc bình từ tay cô hầu gái, đích thân rót cho Field một ly sữa.
"Lâu lắm rồi mới được thưởng thức sữa bò." Field quả thực đang thèm. Sữa dê ở Lãnh địa Nightfall tuy bổ dưỡng, nhưng mùi ngai ngái quá nồng. Hắn tu liền một ngụm lớn: "Rất thơm, loại sữa này cực kỳ hợp khẩu vị của tôi."
Florney khẽ nhíu đôi mày thanh tú, vẻ mặt đầy nghi hoặc: "Hửm? Sữa bò đâu có vị thế này. Đây là sữa vắt ra từ 'chỗ đó' của tôi mà, có chút mùi ngai ngái của con người, ngài không nhận ra sao?"
"Phụt~"
Field triệt để phá công, phun thẳng ngụm sữa ra ngoài.
"Ha ha ha ha~" Florney che miệng cười ranh mãnh, "Đùa ngài chút thôi, đây là sữa bò thật mà. Nếu không tin, ngài có thể ra thẳng trang trại kiểm chứng ngay bây giờ."
Được lắm, cô em cũng thích chơi hệ "vô tri" cơ đấy? Tôi có quen một cô bạn tên là Rosaria, khéo hai người gặp nhau lại hợp cạ đến mức kết bái tỷ muội luôn ấy chứ.
Field cạn lời, rút khăn tay ra lau miệng, tiện đà hùa theo trò đùa: "Chậc, thế thì đáng tiếc thật."
"Này này, ta vẫn đang ngồi lù lù ở đây đấy nhé!" Simon gõ nhẹ xuống bàn, làm bộ tức giận nhưng mặt mũi vẫn cười hớn hở. Gã quay sang phân phó hầu gái: "Rót cho chúng ta chút rượu vang đi, nhớ lấy loại rượu vang Tinh Dạ đấy."
Florney híp mắt, nũng nịu trách móc: "Ây da, ngài bớt uống rượu lại đi, lần nào cũng mới nhấp môi vài ngụm đã say khướt rồi."
Kịch bản tiếp theo nghe quen quen nha. Field lập tức nảy số trong đầu, tự động não bổ ra tình tiết tiếp theo.
Ông chồng say bí tỉ, vị khách quý cùng cô vợ xinh đẹp sẽ trực tiếp biểu diễn tiết mục "giao phối duy trì nòi giống" ngay trước mặt ông chồng đang say như chết!
Sau đó cô vợ mang thai, rồi con trai của mình sẽ danh chính ngôn thuận, hòa bình kế thừa Lãnh địa Maple Leaf.
Có cái nịt ấy! Simon đâu có ngu đến mức đó.
Tốt nhất là mình không nên uống thì hơn.
Field đang mải suy nghĩ, chợt cảm nhận được dưới gầm bàn có chút động tĩnh. Hình như có thứ gì đó vừa gác lên đùi hắn.
Hửm? Mới đó đã bắt đầu giở trò câu dẫn rồi sao?
Khóe môi Field nhếch lên một nụ cười đầy bỡn cợt.
Cơ mà, tạm thời tha cho cô một ván đấy.
Lặng lẽ cắn một miếng bánh ngọt, Field vừa định ăn miếng thứ hai thì lại bị ai đó đá nhẹ một cái vào chân.
Chậc, thích chơi lớn à? Bổn thiếu gia đây cũng chả ngán đâu nhé. Field đâu phải dạng hiền lành dễ bắt nạt, hắn cũng âm thầm duỗi chân ra.
"Ưm?" Toàn thân Florney khẽ run lên, theo bản năng kẹp chặt hai chân lại. Sau đó, ả dùng ánh mắt ba phần nghi hoặc, bảy phần lả lơi nhìn về phía Field. Trưng ra cái biểu cảm dung túng như thể đã nhìn thấu tâm tư của hắn, ả lại liếc mắt sang nhìn Simon.
Hừ hừ, tuổi tôm mà đòi khiêu khích anh. Field bắt đầu rung đùi. Florney lập tức cúi gằm mặt xuống, khóe môi giật giật như cười như không.
Thế nhưng, điều khiến Field chấn động là, hắn lại vừa bị một cái chân khác đá nhẹ một cái.
Ngay sau đó, lại thêm một cú đá nữa.
"???"
Đệt! Cho dù cô có là Người Được Chọn đi chăng nữa thì cũng làm quái gì có tới bốn cái chân! Cua đồng à!
1 Bình luận