Chương 51-100

Chương 52: Xưởng gỗ (2)

Chương 52: Xưởng gỗ (2)

Chương 52: Xưởng gỗ (2)

"Thực vật ma pháp này có tác dụng gì thế?" Field rút kinh nghiệm xương máu lần trước, không dám tùy tiện sờ mó nữa mà chỉ vươn cổ ra, vẻ mặt đầy tò mò. "Ashina, cô biết không?"

Ashina vội vàng bỏ thực vật ma pháp vào trong hũ: "Không được ngửi lung tung, cũng không được nhìn bậy bạ, lỡ trúng độc thì làm sao?"

"Cô cẩn thận quá mức rồi đấy." Field ngượng ngùng. Hành động "tà ác" lần trước của hắn đã để lại bóng ma tâm lý không nhỏ cho cô nàng.

"Hiệu quả cụ thể thì tôi không rõ, giá mà có Dược sư ở đây thì tốt rồi, cứ mang về nuôi trước đã."

Nói xong, Ashina đặt cái hũ lên xe đẩy nhỏ.

Các nô lệ thì tự giác tiến lên, xẻ thịt cái xác cá sấu.

"Cứu mạng!"

Từ trong màn sương mù dày đặc, một giọng nữ cuồng loạn vang lên, giống như tiếng gào thét tuyệt vọng của người đang giãy giụa trong biển lửa trước khi chết. Đôi tai sói của Ashina rung rung hai cái, cô quay đầu nhìn về hướng xưởng gỗ, cánh mũi khẽ động: "Tôi cũng nghe thấy có người đang kêu cứu, hơn nữa là từ hướng xưởng gỗ, nhưng lại không có hơi người sống."

"Chắc chắn rồi, đây là Hành tỉnh Phương Bắc mà, khả năng là con người cực kỳ thấp, mọi người cẩn thận một chút." Field không hề bị lay động, ngược lại còn rút trường kiếm ra, vẻ mặt cảnh giác. "Kêu cứu lâu như vậy mà hơi sức vẫn còn sung mãn thế kia, hoặc là tình huống chẳng nguy hiểm gì, hoặc là do quái vật giả giọng."

"Tôi sẽ cẩn thận!"

Ashina siết chặt trường thương, lao nhanh vào trong màn sương xám. Chạy về hướng xưởng gỗ được mười mấy giây, thủy triều xác sống chen chúc nhau liền xuất hiện trong tầm mắt. Chúng tụ tập lại một chỗ, thỉnh thoảng co giật vài cái, cứ thế chen lấn vô định vào bên trong xưởng gỗ.

"Két~"

Bức tường dày nặng của xưởng gỗ phát ra tiếng cong vênh vì quá tải. Lũ xác sống rất nhạy cảm với âm thanh, tiếng kêu cứu trong nhà khiến chúng không ngừng tụ lại.

"Cứu mạng!"

Tiếng kêu cứu quỷ dị kia lại vang lên to hơn, đột ngột truyền ra từ xưởng gỗ.

"Nguồn gốc âm thanh nằm ngay trong nhà, Ngài Field nói đúng, trong đống xác sống kia không thể có người sống được." Ashina điều khiển con sói khổng lồ nhảy lên một chỗ cao, quét mắt nhìn quanh một vòng, khóe miệng nhếch lên, lộ ra vẻ vui mừng. "Còn rất nhiều gỗ, chuyện nhà cửa cho lãnh địa có hy vọng rồi."

Mấy bãi đất trống quanh xưởng gỗ chất đống gỗ cao như núi nhỏ. Phần lớn gỗ đều còn nguyên vẹn, một số thì đã mục nát hoặc mọc đầy nấm và rêu, nhưng so với những cái cây đã biến thành quái vật, gỗ ở đây tuyệt đối là tài nguyên cực kỳ quý giá.

Xưởng gỗ thuộc đại trang viên này không chỉ cung cấp cho trang viên mà còn cung cấp cho thành Starry Night, sản lượng cực cao.

Bởi vì nơi này có sông, chỉ cần ném gỗ đã chặt xuống nước, xuôi dòng là có thể trôi đến thành Starry Night, sau đó vớt lên sử dụng. Làm vậy có thể tiết kiệm lượng lớn nhân lực vật lực, giảm thiểu chi phí vận chuyển.

"Vút~"

Một cái đuôi dài mảnh dẻ đầy gai nhọn bất ngờ phóng ra từ bên sườn Ashina, mang theo mũi nhọn sắc bén, đâm tới bất thình lình. Nếu là người thường, cho dù là Kỵ sĩ Chiến Khí, cũng có thể bị đòn tấn công bất ngờ này giết chết.

Nhưng Ashina luôn duy trì cảnh giác, đôi mày ngài khẽ cau lại, cô chỉ nhẹ nhàng nghiêng đầu, đuôi gai sượt qua tóc bay ra sau. Đòn đánh lén của kẻ địch thất bại, trường thương trong tay Ashina nương theo hướng tấn công mà đâm tới, một thương trúng ngay yết hầu kẻ đánh lén, sau đó xoáy mạnh mũi thương.

Mũi thương xoay tròn bắn ra vài tia máu lớn. Kẻ đánh lén là một con xác sống bậc một, mắt nó trợn tròn, cổ gần như bị xoắn đứt lìa, ngay cả tiếng kêu cũng không kịp phát ra, ầm ầm ngã xuống đất.

Ashina làm như chưa có chuyện gì xảy ra, lẩm bẩm: "Không thể phóng hỏa ở đây được, nếu đốt sạch gỗ thì Ngài Field sẽ tức xỉu mất. Nhưng xác sống ở đây nhiều không đếm xuể, nếu không dùng đòn diện rộng thì ít nhất phải giết cả ngày."

"Có rồi, cứ làm thế này đi." Ashina nghĩ ra một ý hay.

"Gào ~ U ~ U."

Sói Huyết Long ngửa cổ gầm rú.Tạm dịch sương sương là: Tao muốn chấp mười ngàn thằng! ψ(`∇´)ψ

Tiếng gầm này vang lên chẳng khác nào tiếng chuông báo giờ cơm, tất cả xác sống trong xưởng gỗ đều bị kích hoạt, quay đầu nhìn lại với tư thế vặn vẹo quái dị.

"Gào!"

Lũ xác sống ùa tới như thủy triều đen, trên những khuôn mặt người nhấp nhô viết đầy dục vọng chém giết.

"Tông chết bọn chúng! Sói Đen."

Ashina vỗ vỗ đầu Sói Huyết Long. Tứ chi con sói đột nhiên lóe lên ánh sáng xanh lam, thân mình hơi hạ thấp xuống, ngay sau đó kèm theo tiếng xé gió bạo ngược, thế như chẻ tre nghiền ép về phía bầy xác sống, tựa như một đoàn tàu cao tốc vô tình.

"Bùm! Bùm! Bùm!"

Xác sống trên cả một đường thẳng đều bị tông nát thành sương máu đầy trời, phàm là kẻ nào bị cọ hay va phải đều có kết cục thịt nát xương tan.

Không hề ngừng nghỉ, Sói Huyết Long lại tụ lực tông ra ngoài. Ashina múa một đường thương đẹp mắt, làm mặt quỷ với thủy triều xác sống. Bầy xác sống không biết sợ hãi gào thét, bước những bước chân hỗn loạn điên cuồng truy đuổi. Ashina dẫn dụ bầy xác sống thong thả rời đi về một hướng khác.

Dựa vào sự cơ động kinh khủng của Sói Huyết Long, Ashina dẫn bầy xác sống đến bãi đất trống khá xa, quay người lại mời chúng ăn Long Diễm (Lửa Rồng). Sau khi thiêu thành tro cốt, cô lại kiên nhẫn đi dụ dỗ lứa xác sống tiếp theo.

Đợi đến khi đám nô lệ lột xong da và móng vuốt cá sấu, Ashina đã giải quyết xong trận chiến.

"Ngài ơi, xác sống ở xưởng gỗ đã được giải quyết xong, hơn nữa xưởng gỗ được bảo tồn khá nguyên vẹn, ước chừng sẽ có thu hoạch."

Field phấn khích vung nắm đấm: "Làm tốt lắm! Vất vả cho cô rồi."

"Khoan đã, tôi cần Ngài giúp một việc." Thấy Field nhấc chân định đi, hai má Ashina ửng hồng, chỉ chỉ vào đầu mình, phồng má nói: "Chiến đấu lâu quá nên đầu cứ choáng váng, phải được xoa đầu mới khỏi cơ."

Cô nhóc này thuần túy là bị Field "vò đầu" riết thành quen. Mỗi lần tiêu diệt xong kẻ địch, Field đều sẽ xoa đầu để khích lệ, khiến cô hình thành phản xạ có điều kiện luôn rồi.

Field sao mà chịu nổi chiêu này, vội vàng đặt tay lên đầu Ashina xoa xoa.

"Được rồi, hết choáng chưa, hết choáng chưa nào."

Ashina: (◍>ᗜ˂◍)✩ Siêu vui vẻ!

Sau khi dọn dẹp xong chướng ngại vật trên đường, mọi người đi đến xưởng gỗ.

Nhìn quanh một vòng, Field thấy được ba tòa kiến trúc của xưởng gỗ, lần lượt là một xưởng gia công gỗ, một kho chứa gỗ và một dãy nhà ở cho thợ đốn củi.

"Cứu mạng!"

Chưa kịp kiểm kê vật tư, tiếng kêu cứu quỷ dị kia lại truyền ra từ trong nhà.

Mọi người đều giật nảy mình.

Nhìn theo hướng âm thanh, cửa lớn của ngôi nhà đang mở toang, nhìn một cái là thấy hết bên trong. Ngoại trừ đồ đạc đổ nát và một vài tay chân đứt lìa ra thì chẳng có bất cứ thứ gì cử động được. Trong nhà âm u, chỉ có gió lạnh lờ mờ thổi qua.

"Nữ Thần trên cao ơi! Chắc chắn là ác linh đang tác quái rồi!"

Mấy lính vệ binh vừa định tiến lên liền đưa mắt nhìn nhau, đồng loạt dừng bước, do dự giương trường kích lên. Dám liều mạng với xác sống không có nghĩa là họ không biết sợ ma. Đám nô lệ thì trực tiếp sợ đến mức "tè ra quần", nếu không phải có Field ở đây, chắc chắn bọn họ đã chạy tán loạn rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!