Chương 51-100

Chương 92: Đoàn lính đánh thuê BloodHand

Chương 92: Đoàn lính đánh thuê BloodHand

Chương 92: Đoàn lính đánh thuê BloodHand

"Haha, đừng căng thẳng thế. Nếu hắn thực sự có tài cán gì, ta đã chẳng phải đích thân đến đây." Pháp sư áo choàng đỏ cười nhạt. "Với lại, tụi mày bớt diễn cái trò công dân gương mẫu đi. Ám sát quý tộc tụi mày chẳng làm suốt rồi còn gì, ví dụ như vụ ở pháo đài Wolfhowl ấy... he he."

"Tao chỉ test thử mục đích thật của mày thôi. Giá cả mà chốt đơn êm xuôi thì giường của Nữ hoàng, anh em bọn tao cũng dám thay nhau lên lăn lộn."

Bị gã pháp sư áo đỏ lật tẩy gốc gác, BloodHand chẳng những không giận mà còn cười phá lên. Gã cất dao đi, xấn tới khoác vai bá cổ cực kỳ nhiệt tình.

"Tụi mày chỉ cần làm tròn việc là được." Pháp sư áo đỏ hất cái tay đang vắt trên vai mình ra, cười khẩy.

Đám lính đánh thuê làm gì có khái niệm đạo đức hay kỷ luật. Bọn chúng là một trong số ít những kẻ dám ám sát quý tộc, thậm chí là cả gan soán ngôi.

Thời Trung Cổ ở kiếp trước cũng y như vậy, gia tộc Sforza[note90677] từng soán ngôi ở Milan, hay như năm 1066, "Gấu Cáo" Robert[note90678] cũng xuất thân là một tay trùm lính đánh thuê trước khi chiếm trọn vùng Sicily.

"Mục tiêu là Nam tước Field. Cứ đi nghe ngóng thoải mái, thằng ranh đó chỉ là một tên phế vật hèn nhát vô dụng, dưới trướng chẳng có mống lính nào, hoặc có khi là đách có ai luôn. Tụi mày tìm ra nó, sau đó giết nó. Tiền thưởng là năm trăm đồng tiền vàng, toàn bộ tài sản trên người nó tụi mày cứ việc hốt sạch."

"Ồ? Quý tộc mà không có lính tráng á?" BloodHand nghiêng đầu thắc mắc.

"Thế thì làm được cái tích sự chó gì!"

Cả đám lính đánh thuê cười rống lên.

"Tao nôn nóng muốn lột sạch đồ phu nhân Nam tước hay con gái chả thành mấy con cừu non trắng trẻo, rồi ôm ấp vuốt ve lắm rồi đây."

"Thôi bớt ảo tưởng đi, cái loại mò đến lãnh địa Maple Leaf thì làm chó gì có vợ? Bản thân thằng chả chắc cũng đến đây để săn gái thôi."

"Hahaha!"

"Đủ rồi." Gã pháp sư ngắt lời đám lính, bổ sung thêm: "Ta cũng sẽ theo sát hỗ trợ tụi mày từ đầu đến cuối. Ta là Hỏa Pháp Sư bậc hai."

Hỏa Pháp Sư bậc hai ở thời đại này đã có thể coi là một khẩu đại bác di động, sức sát thương cực kỳ khủng khiếp.

"Có pháp sư buff cho thì ngon quá rồi. Nhưng bọn tao cũng đéo phải lũ ngu mà cứ thế cắm đầu vào chỗ chết. Cho bọn tao chút thời gian, bọn tao phải check lại xem thông tin mày đưa có chuẩn không đã." Khóe miệng BloodHand nhếch lên một nụ cười đầy tham lam, "Nếu thực tế mà đéo giống như những gì mày sủa, thì giá cả lại là một câu chuyện khác đấy."

Đoàn lính đánh thuê BloodHand dập tắt đuốc, tan biến vào màn đêm.

Ngay khi Field vừa đặt bước chân đầu tiên vào pháo đài Maple Leaf, ngài đã nghe thấy những tiếng hò reo vang dội.

"Thấy chưa, tao đã bảo là ngài ấy kiểu gì cũng sống sót trở ra mà!" Tên lính gác mở cổng thành vừa cười hô hố vừa ra sức quay tời, gã hét lớn: "Mời ngài mau vào pháo đài, thưa ngài Nam tước tôn kính! Chỗ chúng tôi đang có súp nóng và rượu olive đây, mời ngài vào làm vài ly cho ấm người!"

Trên tường thành, vô số lính gác cũng hò reo ầm ĩ.

Kẻ ăn mừng thì ắt có người khóc hận. Không ít tên lính đang ủ rũ cúi gầm mặt, khóc ròng tiếc thương cho cái ví tiền mỏng dính của mình.

"Ảo ma thật đấy, thế quái nào lại có người chui ra từ nơi đó được tận hai lần cơ chứ. Á đù, hại ông đây thua sạch bách tiền rồi!"

Tên lính vừa thắng cược hớn hở chạy tới mời mọc: "Ngài đúng là idol của chúng tôi! Mời ngài vào làm vài ly, giường chiếu chỗ chúng tôi cũng dọn sẵn cả rồi. Ngài thực sự đã sống sót bước ra từ Phương Bắc tận hai lần, đúng là Nữ thần phù hộ!"

Đệch mợ, mấy khứa này dám lấy mình ra làm kèo cá cược luôn cơ đấy. Field thầm mắng, nhưng cảm giác được chào đón nồng nhiệt thế này quả thực cũng khiến trong lòng ngài thấy ấm áp phần nào.

"Rượu thì xin kiếu, cảm ơn ý tốt của các anh em." Field nhướng mày. Quả nhiên, vừa đặt chân đến lãnh địa Maple Leaf là bầu không khí đã thay đổi hẳn. Đám lính tráng ở đây cực kỳ buông thả và vô kỷ luật, rảnh rỗi là lại cờ bạc với nốc rượu.

Nhưng hiện tại tâm trạng ngài đang rất tốt, nên cũng chẳng buồn chấp nhặt với mấy tên lính quèn này làm gì.

Chuyến đi này diễn ra vô cùng suôn sẻ. Có lẽ do đội hình ít người, chỉ gồm 5 lính bộ binh, 5 kỵ binh, 15 nô lệ và cô hầu gái Kéo. Dưới sự hỗ trợ của Minimap và Người Được Chọn, cả đoàn đã dễ dàng đến được pháo đài biên giới.

Đáng chú ý là, pháo đài biên giới của lãnh địa Maple Leaf không được tính là tài sản tư nhân của lãnh địa, mà là tài sản đồng sở hữu giữa Đế quốc và Nam tước Maple Leaf, trong đó Đế quốc nắm giữ phần lớn cổ phần. Dù sao thì chi phí để bảo trì một pháo đài khổng lồ cùng hệ thống tường thành trải dài tít tắp là một con số trên trời, cho dù Nam tước Simon có giàu nứt đố đổ vách đi chăng nữa cũng chẳng kham nổi.

"Oa, lâu lắm rồi mới được quay lại thế giới của người sống! Chói mắt quá đi mất, tự nhiên muốn đập phá ghê, muốn giết sạch sành sanh tất cả bọn họ quá à!"

Trái ngược với một Ashina đang tranh thủ ngủ bù, Rosaria trốn trong thanh đại kiếm cứ lải nhải ríu rít không ngừng bên tai Field.

"Cô liệu hồn mà trốn cho kỹ, đừng để bị phát hiện đấy." Field thì thầm nhắc nhở.

"Bổn tiểu thư biết rồi, sẽ cẩn thận mà."

"Đại nhân, ngài cẩn thận một chút. Tôi vừa ngửi thấy mùi sát khí thoang thoảng bay tới từ ngọn đồi bên kia." Ashina vén rèm xe, vừa ngáp ngắn ngáp dài vừa chỉ tay về một hướng.

"Sát khí sao? Được rồi, ta biết rồi." Field liếc mắt nhìn về phía ngọn đồi đằng xa. Nơi đó cây cối rậm rạp um tùm, căn bản chẳng nhìn rõ được gì.

Dưới sự tiễn đưa nồng nhiệt của đám lính gác pháo đài, Field dẫn đầu đội ngũ tiếp tục hành trình hướng về thành phố Maple Leaf. Ngay ngày hôm sau, bọn họ đã đặt chân đến nơi.

Thành phố Maple Leaf vẫn mang cái dáng vẻ cũ rích ấy. Bức tường thành cao vỏn vẹn ba mét trông chẳng khác nào một trò tấu hài, bên trên còn được trang trí lụa là gấm vóc và hoa tươi lộng lẫy. Nhưng điểm khác biệt duy nhất là số lượng dân tị nạn lang thang ở đây đã tăng vọt lên gấp mấy chục lần so với trước kia.

Những con người đầu bù tóc rối, khuôn mặt đờ đẫn vô hồn đang co cụm lại với nhau. Nhìn lướt qua cũng phải có ít nhất cả ngàn người, đầu người lúc nhúc đông nghẹt. Tình trạng này khiến một nơi vốn chẳng màng đến chuyện phòng bị như thành phố Maple Leaf cũng buộc phải phái quân đội và quan chức ra ngoài để duy trì trật tự.

"Sao lại lắm dân du mục thế này?" Field cũng phải giật mình kinh ngạc.

"Hi hi." Từ bên cạnh Field bỗng vang lên một tiếng cười lanh lảnh êm tai. "Chắc hẳn ngài vừa mới rớt từ trên mặt trăng xuống đây đúng không?"

Field quay đầu nhìn theo hướng phát ra âm thanh. Đó là một "tỷ tỷ" cực kỳ xinh đẹp. Cô nàng mặc bộ đồ vải lanh thô kệch của dân buôn, trên đầu quấn một chiếc khăn trùm. Dáng vẻ trông như một thiếu phụ đã có chồng, nhưng nét hoạt bát, lanh lợi toát ra từ cô lại chẳng khác nào một thiếu nữ đôi mươi.

"Cũng xấp xỉ cỡ đó." Field nháy mắt đưa tình với người phụ nữ. "Cô nương có sẵn lòng giải ngố cho ta chút được không?"

"Bọn họ là dân tị nạn đấy. Có người chạy nạn từ Đế quốc Violet Gold, cũng có người đến từ hành tỉnh Itaven. Tất nhiên, trà trộn trong đó cũng có cả những gã lang thang bá vơ thật." Người phụ nữ nhún vai, ánh mắt lộ rõ vẻ chán ghét. "Chiến tranh lúc nào chả thế. Lũ khốn nạn đê tiện vì chút lợi ích cỏn con trước mắt mà sẵn sàng chà đạp lên mạng sống của những người dân thường vô tội."

"Cô nói chí phải." Field mỉm cười. "Thế rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra vậy?"

"Đế quốc Violet Gold đã hoàn toàn sụp đổ, đám dị giáo đang tiếp tục hành quân về phía Tây. Vương quốc Walaya, Liên minh Thương mại vùng biển Inner Sea, Quốc gia Giáo hoàng, cùng với Đế quốc Hungrolia - nơi được mệnh danh là Tấm Khiên Thánh Quang, đã liên minh lại thành lập quân đội Thần Phạt. Chắc mẩm phen này sẽ đánh bại được bọn dị giáo thôi."

"Còn hành tỉnh Itaven thì vừa bùng nổ nội chiến. Đám tà giáo không biết bằng cách nào đã nắm được Thần khí bậc năm thất truyền - Con Mắt Dục Vọng. Chỉ trong một đêm, bọn chúng đã tập hợp được một đội quân quy mô lên tới hàng vạn người. Ngài Tổng đốc hiện đã bắt đầu liên minh với các đại quý tộc để chuẩn bị dẹp loạn. Nhưng không cần bàn cãi, hành tỉnh Itaven phen này coi như toang hẳn rồi."

"Cục diện thay đổi chóng mặt thật đấy." Field chẳng những không hoảng sợ mà trong lòng còn thầm mừng rỡ, nhưng ngoài mặt ngài vẫn tỏ vẻ cảm thán xót xa: "Đúng là hưng thịnh thì dân khổ, mà lụi tàn thì dân cũng lầm than."

"Ồ? Không ngờ ngài lại có cái nhìn sâu sắc đến vậy." Người phụ nữ lộ vẻ ngạc nhiên.

Field chỉ cười lười biếng.

Cậu đã đánh hơi thấy mùi tiền và lợi ích ở đây rồi.

Chỉ khi thời cuộc loạn lạc biến động, mới là cơ hội vàng để đục nước béo cò, vơ vét những món hời khổng lồ.

"Hy vọng ngài không phải là loại người đam mê chiến tranh và chém giết." Người phụ nữ nhướng mày, rồi quay lưng rời đi cùng đoàn thương buôn.

Field xua tay: "Tất nhiên là không rồi. Vô cùng cảm ơn thông tin của cô nương nhé!"

Người phụ nữ kia vừa khuất bóng, Field lập tức vung nắm đấm lên không trung, khuôn mặt tràn ngập vẻ phấn khích tột độ.

"Lãnh địa Tử tước ở Itaven nổi loạn sao? Haha, thế thì tuyệt cmn vời!" Field nở một nụ cười ranh mãnh. "Thành phố Fulan nằm ngay sát vách cơ mà."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Sforza: Gia tộc Sforza nổi tiếng ở Ý thời Phục hưng, ban đầu cũng đi lên từ nghề lính đánh thuê (Condottieri) trước khi nắm quyền cai trị công quốc Milan.
Sforza: Gia tộc Sforza nổi tiếng ở Ý thời Phục hưng, ban đầu cũng đi lên từ nghề lính đánh thuê (Condottieri) trước khi nắm quyền cai trị công quốc Milan.
[Lên trên]
Robert Guiscard (Cáo Gấu): Một nhà thám hiểm/lính đánh thuê người Norman nổi tiếng với sự xảo quyệt và tàn nhẫn, người đã chinh phục miền nam nước Ý và Sicily.
Robert Guiscard (Cáo Gấu): Một nhà thám hiểm/lính đánh thuê người Norman nổi tiếng với sự xảo quyệt và tàn nhẫn, người đã chinh phục miền nam nước Ý và Sicily.