Tập 02

Chương 55: Giông tố sắp ập đến

Chương 55: Giông tố sắp ập đến

Chương 55: Giông tố sắp ập đến

Sau bữa tối, Lâm Minh Minh và Lưu Nhã ai về phòng nấy chuẩn bị tài liệu, hồi hộp chờ đợi buổi đánh giá ngày mai. Lâm Hi ở phòng bên cạnh, lôi chiếc mũ bảo hiểm chơi game <Zero Realm> chuyên dụng từ trong hành lý ra và kiểm tra kỹ lưỡng tình trạng của nó.

Chiếc mũ được đặt trong một hộp bảo vệ chuyên nghiệp có lót nhung, đảm bảo thiết bị vẫn an toàn tuyệt đối dù phải di chuyển đường dài.

Lâm Hi đặt chiếc hộp vào góc phòng, xác nhận pin đã đầy, khóe miệng không tự chủ được mà nhếch lên một nụ cười.

Con trai khi xa nhà, bến đỗ cuối cùng vẫn luôn là game online mà~

Mặc dù giờ đây, Lâm Hi chẳng còn là con trai nữa.

Lúc này mới chưa đến 9 giờ tối, vẫn còn sớm chán. Lâm Hi quyết định hôm nay sẽ dọn sạch Ma Trụ Dối Trá.

Cậu tìm một tư thế thoải mái, nằm xuống, đội mũ game lên đầu và bắt đầu chuyến phiêu lưu kỳ thú trong đêm nay.

【Giao diện Chat】

Linh Hi: Yo, có đó không?

Linh Hi: Yo?

Người bên kia đầu dây là Noir. Trạng thái hiển thị là "Đang online". Nhưng 5 phút trôi qua vẫn chẳng thấy hồi âm.

"Kỳ lạ, rõ ràng báo 'Online' mà. Bận việc gì à?" Linh Hi gãi đầu. Sau một hồi suy tính, cậu quyết định cứ đến Tiệm rèn của Unali gặp mặt trước đã.

...

Tàn tích Lâu Đài Ma Vương, một thành phố khổng lồ nằm ở phía Tây Nam lục địa <Zero Realm>. Do thiếu nước và bầu trời luôn u ám nên thảm thực vật ở đây vô cùng thưa thớt. Những cây cối cố gắng mọc lên được phần lớn đều có hình thù kỳ dị, màu tím sẫm hoặc đen kịt.

Lúc này, Linh Hi đang trốn trong một giỏ hoa gai đen tại Tiệm rèn của Unali.

Cách đây ít phút, cậu đã sửa xong trang bị và đợi dài cổ mới nhận được tin nhắn trả lời muộn màng của Noir: "Úi, lỡ ngủ quên mất. Tới ngay đây!"

Chính vì thế, Linh Hi cảm thấy sau khi bị cho leo cây lâu như vậy, cậu phải đòi chút "lãi". Cậu quyết định dành cho cô đồng đội ham ngủ này một "bất ngờ" để cô nàng tỉnh ngủ hẳn.

Từng này tuổi đầu rồi mà còn ngủ gà ngủ gật!

May mắn là bà chủ tiệm rèn có ấn tượng khá tốt với cậu nên sẵn lòng cho cậu trốn trong tiệm, tạo điều kiện cho Linh Hi thực hiện kế hoạch. Có điều, lý do của Unali hơi... kỳ quặc một chút.

Nguyên văn lời bà ấy là: "Hoa gai đen cần phải được một thiếu nữ xinh đẹp giẫm lên thì tinh hoa mới thực sự bộc lộ."

Linh Hi chẳng hiểu cái nguyên lý này ở đâu ra, nhưng miễn là không gây rắc rối và đạt được mục đích thì đôi bên cùng có lợi.

"Kéttt—"

Cánh cửa chính của tiệm rèn bị đẩy ra, phát ra tiếng rên rỉ kéo dài. Tính toán thời gian thì chắc là Noir rồi.

Linh Hi nín thở, lắng nghe tiếng bước chân không nhanh không chậm đang đến gần, cuối cùng dừng lại ngay cạnh chỗ cậu ẩn nấp.

Cơ hội tốt, chính là lúc này!

"Hù—!!"

Linh Hi định nhảy xổ ra, nhưng lại phát hiện đầu mình đang bị một bàn tay đè chặt xuống.

"Yahaloo, mèo con~" Giọng cười khúc khích của Noir vang lên từ phía trên.

"Ơ... chào." Linh Hi ngượng ngùng đáp, biết ngay "bất ngờ" của mình đã thất bại thảm hại. Cậu hỏi vớt vát: "Sao cô biết tôi ở đây?"

"Cái mái tóc vàng hoe của cô chẳng ăn nhập gì với đám hoa đen sì này cả~" Noir không kiềm được mà xoa đầu mèo của Linh Hi. "Nếu phải so sánh thì giống như ánh thánh quang đột ngột xuất hiện trong mắt đám Undead (Xác sống) vậy. Muốn không chú ý cũng khó."

Cái kiểu so sánh kỳ quặc của Noir...

Linh Hi gạt bàn tay đang làm loạn trên đầu mình ra, cuối cùng cũng chui ra khỏi giỏ hoa. Cậu phủi những vụn hoa dính trên quần áo, giũ cho cánh hoa rơi lại vào giỏ.

"Sao đang chơi game mà lại ngủ gật được thế? Còn chưa đến 8 giờ tối mà," Linh Hi hỏi.

"Pfft, muốn biết không?"

"Không."

"Hừ, không muốn cũng phải biết." Nói rồi, Noir lôi từ dưới váy ra một vật gì đó. "Ta-da—nhìn cái này xem."

"Tôi không nhìn đâu!" Linh Hi vội che mắt lại, sợ lại bị Noir lừa. "Nói trước nhé, tôi nghỉ ngơi đủ rồi, chỉ đợi cô để đi thôi đấy."

"Mèo Con Lấp Lánh, mở mắt ra nào!" Noir cưỡng chế gỡ tay Linh Hi ra.

Linh Hi không thắng nổi sức cô nàng. Cậu chỉ đành chuẩn bị tâm lý và từ từ mở mắt—

Xuất hiện trước mắt cậu là một con búp bê nhồi bông trông y hệt cậu. Từ màu tóc, màu mắt cho đến hình dáng đều giống như đúc. Dù nó đang mặc giáp vải nhưng rõ ràng đó chính là cậu.

【Búp Bê Linh Hi】 Một con búp bê nhỏ cỡ lòng bàn tay trông rất giống 【Linh Hi】.

"Oa, cô làm cái này hả?" Linh Hi mở to mắt ngạc nhiên. "Cấp độ may vá này là bao nhiêu vậy..."

"Hừm hừm, thế nào? Tôi giỏi chứ!"

"Rồi sao? Trang bị kiểu gì đây? Hiệu ứng là gì?" Linh Hi cầm con búp bê giống mình lên lắc lắc, như thể đang kiểm tra xem có nguồn sức mạnh tiềm ẩn nào không.

"Cô đang nghĩ cái gì thế! Trong đầu cô chỉ có mỗi 'hiệu ứng' thôi à. Nó chỉ là một con búp bê bình thường thôi." Noir giật lại con búp bê, rồi lôi ra một con khác trông giống hệt cô ấy. "Đây, cái này cho cô."

【Búp Bê Noir】 Một con búp bê nhỏ cỡ lòng bàn tay trông rất giống 【Noir】.

"Ồ, ra là đồ chỉ để chật túi." Linh Hi thở dài, hứng thú vụt tắt.

Mặt Noir lập tức tối sầm lại, cô định mở miệng mắng—

"Đùa thôi~" Linh Hi cười khúc khích, nhẹ nhàng đón lấy con búp bê Noir và chọc vào má nó. "Là vật kỷ niệm đúng không? Chúng ta đi được nửa chặng đường rồi. Sau khi dọn xong Ma Trụ Dối Trá hôm nay, chỉ còn lại Ma Trụ Phẫn Nộ nữa thôi. Nhanh hơn tôi tưởng nhiều..."

"Dù sao cũng cảm ơn nhé! Vì tay nghề của cô, tôi sẽ trân trọng nó cả đời."

"Hừm, biết điều là tốt."

Noir cất lọ máu đỏ lớn mà cô định ném vào mặt Linh Hi đi.

Nhìn vẻ sắc sảo thường ngày của Linh Hi được thay thế bằng ánh mắt dịu dàng khi vuốt ve con búp bê, Noir vô thức quay mặt đi, vành tai cô hơi ửng đỏ.

Cảm giác như... mình mới là người bị trêu đùa vậy...

Nhưng quà đã tặng thì không đòi lại được. Dù sao thì cô cũng giữ con búp bê Linh Hi rồi. Lát nữa cứ lôi ra nghịch thoải mái là được.

...

Như mọi khi, hai người bổ sung nhu yếu phẩm tại Tiệm rèn của Unali, sau đó nắm tay nhau đi về phía mục tiêu.

Ma Trụ Dối Trá có hình dáng như một tòa tháp trắng tinh khôi. Lúc này, nó đang phân tách thành nhiều tàn ảnh chồng chéo lên nhau. Một vầng hào quang méo mó bao quanh nó, tạo nên một sự ô nhiễm thị giác gây chóng mặt.

"Người thiết kế hiệu ứng tàn ảnh này thật sự không có gu thẩm mỹ chút nào," Linh Hi phàn nàn.

"Đó là do khiếu nghệ thuật của cô cần được cải thiện đấy," Noir vặn lại.

"Không đời nào! Cô thực sự nghĩ đây là thiết kế đẹp sao? Đây là bạo lực thị giác thì có!"

"Ít nhất nó cũng độc đáo mà, phải không? Khó phân biệt thật giả, nhưng là độc nhất vô nhị."

"Được rồi, bớt chiêm ngưỡng đi. Đi thôi." Linh Hi lại kéo tay Noir và bước về phía trước.

Bóng dáng hai người hòa vào tòa tháp, bắt đầu hành trình chinh phục 【Ma Trụ Dối Trá】.

...

Ở một nơi khác, một tổ đội vừa bước vào phó bản đã la toáng lên: "Này! Sao chúng ta lại ở Ma Trụ Phẫn Nộ? Chẳng phải chúng ta chọn Ma Trụ Dối Trá sao?"

Tại một địa điểm khác, một đội khác cũng có chung thắc mắc: "Hả? Tôi nhớ là chọn Ma Trụ Phẫn Nộ mà. Sao lại chuyển tui đến cái chỗ khỉ ho cò gáy nào thế này?"

Trong Tàn tích Lâu Đài Ma Vương, vài đội đang chuẩn bị công phá Ma Trụ phát hiện ra tàn ảnh của Ma Trụ Dối Trá đang mở rộng nhanh chóng, dần dần chồng lấn lên Ma Trụ Phẫn Nộ. Nếu cứ liều mình bước vào, tổ đội của họ sẽ bị dịch chuyển ngẫu nhiên đến một trong hai nơi.

"GM! Ma Trụ của các người bị loạn kênh rồi!"

"Lại lỗi nữa! Bao giờ tôi mới được hoàn tiền game đây hả?"

Tiếng than phiền của game thủ vang lên khắp nơi, nhưng phản hồi từ phía nhà phát hành vẫn chỉ vỏn vẹn: "Đó là cơ chế game."

...

Từ xa, Unali nhìn chằm chằm vào hiện tượng kỳ lạ đó, lẩm bẩm một mình:

"Tiểu... Công chúa..."

Lời tác giả: Hôm nay cũng ba chương luôn! Thế là tớ đã trả xong nợ chương ngoại truyện của tháng trước rồi nhé. Ngày mai có giữ được phong độ này không thì tớ không dám chắc, vì cơ chế của phó bản tiếp theo ngốn não lắm, chắc không viết được nhiều đâu. Dù sao thì, hẹn gặp lại ngày mai nha! (。・ω・。)

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!