"Không—!"
Lâm Hi giật mình tỉnh giấc, để rồi nhận ra đó chỉ là một giấc mơ.
Một giấc mơ bắt nguồn từ việc chơi <Zero Realm>.
"Phù, hóa ra là mơ. Mình cứ tưởng là thật chứ, suýt chút nữa là đầu hàng rồi."
Lâm Hi nhìn ra ngoài cửa sổ. Trời đã bắt đầu hửng sáng. Tính toán thời gian thì cậu đã không đăng nhập vào <Zero Realm> hơn một ngày rồi. Chiếc mũ bảo hiểm chơi game vẫn đang được sạc bên cạnh giường.
"Kỹ năng trong game có thể đi theo mình ra ngoài đời thực. Đừng nói là Tiểu Hòa [note85680] cũng có thể theo mình sang đây luôn nhé?"
"Không đời nào, không đời nào! Để ngăn cái giấc mơ đó trở thành sự thật, mình phải mạnh hơn nữa, nếu không sẽ thực sự bị Tiểu Hòa đè xuống 'ăn sạch' mất."
Một mặt, <Zero Realm> đã cho Lâm Hi thấy vô số khả năng kiếm tiền; mặt khác, một trò chơi có thể kết nối với thực tại là điều quá đỗi kỳ quái. Vì nó mang lại nhiều phản hồi tích cực, cậu dĩ nhiên sẽ tiếp tục chơi.
Hay là mình đến thẳng công ty game để hỏi xem chuyện gì đang xảy ra nhỉ?
Thôi, không ổn đâu. Lỡ ở đó có cả một xe tải toàn những người mạnh hơn mình thì sao? Chẳng phải mình sẽ 'vẹo' luôn à?
Mình phải mạnh hơn nữa. Ít nhất là đủ mạnh để có thể 'làm gỏi' cả cái <Zero Realm> này.
Linh Hi đặt ra một mục tiêu mới trong lòng.
Sau bữa sáng đơn giản, hai chị em ngầm định dành cả ngày hôm nay cho sự nghiệp cao cả là "ở nhà lười biếng". Ánh nắng bên ngoài rất đẹp, nhưng không thể lay chuyển quyết tâm cày phim và chơi game của họ.
Tuy nhiên, thế giới yên bình của hai người không kéo dài lâu. Lâm Minh Minh thấy hơi chán nên đã gọi điện triệu tập cô bạn thân "số hưởng" đến tận cửa.
"Oa! Minh Minh! Cậu thành phú bà từ khi nào thế?"
"Phú bà gì chứ? Tất cả là nhờ em trai mình đấy. Tiểu Hi, để chị giới thiệu với em. Đây là bạn thân của chị, Lưu Nhã. Em có thể gọi là chị Lưu hoặc chị Nhã Nhã."
Nghe lời giới thiệu của Lâm Minh Minh, Lưu Nhã tò mò tiến lại gần vài bước. Vì cô ấy thấp hơn Lâm Hi một chút nên theo bản năng phải ngẩng đầu lên nhìn.
"Hừm..." Cô ấy để tóc dài ngang vai, cài một chiếc kẹp tóc hình chim cánh cụt hoạt hình, để lộ một phần vầng trán rộng và sáng. Cô ấy đang nhìn Lâm Hi đầy đăm chiêu.
Hỏng rồi.
Tim Lâm Hi hẫng một nhịp, cơ mặt căng cứng.
Bị nhận ra rồi sao? Quả nhiên, mình vẫn cần tìm thời gian học cách xóa ký ức trong game. Nếu không xong, chắc phải dùng đến 'ma pháp vật lý' (đánh ngất) quá.
"Là một cậu em trai à! Mình cứ tưởng là con gái chứ! Rất vui được gặp em, chị là Lưu Nhã. Sau này nhờ em chiếu cố nhé."
"Chị... Chào chị Lưu Nhã." Lâm Hi thầm thở phào nhẹ nhõm và nhanh chóng cúi chào đáp lại, tạm thời gác lại những suy nghĩ nguy hiểm kia. Hóa ra chỉ là hiểu lầm về giới tính. Đúng là một phen hú vía.
Và thế là, Lâm Hi để hai người họ ở dưới lầu tán gẫu và xem TV, còn cậu lẻn lên lầu trở về phòng mình.
<Zero Realm>, khởi động!
Ánh sáng lóe lên. Linh Hi mở mắt ra và đã thấy mình trở lại con đường chính quen thuộc của Thành Huy Quang.
Gặm gặm—
"Á! Cái cảm giác này lạ quá... Chuyện gì thế này."
Linh Hi lần theo nguồn gốc của cảm giác và chạm lên đỉnh đầu mình.
Con rồng xanh nhỏ đã được triệu hồi từ không gian thú cưng từ lúc nào không biết và đang đậu trên đầu cô, nhiệt tình gặm nhấm đôi tai mèo của cô.
Linh Hi chịu đựng cảm giác kỳ lạ đó, nép vào sâu trong một con hẻm gần đó và nhanh nhẹn nhấc bổng Tiểu Hòa xuống khỏi đầu.
Đột nhiên, một luồng sáng lóe lên, Tiểu Hòa biến thành hình dạng con người và rơi vào vòng tay của Linh Hi. Làn da trắng ngần tinh khiết như băng tuyết, hàng lông mi màu xanh nhạt rung rinh như cánh bướm, và cơ thể nhỏ nhắn hơn cả Linh Hi đang cuộn tròn an toàn trong vòng tay cô.
Cô bé vẫn còn đang trần trụi. Linh Hi vội vàng khoác tạm chiếc áo choàng tân thủ lên người cô bé.
Linh Hi không chắc có phải là ảo giác hay không, nhưng cô cảm thấy luồng Thánh Quang trong mắt mình có vẻ bớt chói mắt hơn so với lần đầu thấy Tiểu Hòa.
"Ưm... Linh Hi... Chào buổi sáng..." Tiểu Hòa dụi đôi mắt ngái ngủ và chào cô khẽ khàng, giọng vẫn còn mơ màng.
"Tiểu Hòa, sao nhóc lại đột ngột biến thành dạng người thế này? Lại còn biết nói tiếng người nữa chứ?!"
Nhóc con dường như vẫn chưa tỉnh táo hẳn. Cô bé chỉ mơ màng tựa lưng vào Linh Hi, và với một cú quẫy đuôi rồng tự nhiên, cô bé quấn chặt lấy Linh Hi, khiến cô không thể cử động.
"Tiểu Hòa, buông ra, buông ra nào... Chúng ta cần đi mua cho nhóc ít quần áo tử tế."
"Quần áo? Đó là cái gì?"
"Nhóc không thể cứ đi lông nhông mà không mặc gì thế này được!" Linh Hi thở dài thườn thượt. "Ngoan nào, biến lại thành dạng rồng trước đi được không?"
"Aowu~"
Tiểu Hòa cũng không quá nghịch ngợm. Ngay khi lời của Linh Hi dứt, cô bé ngoan ngoãn lắc mình và biến trở lại thành con rồng xanh nhỏ.
Nhưng nhắc đến chuyện mua quần áo, Linh Hi lướt nhanh qua giá cả của các vật phẩm thời trang trong <Zero Realm>...
Đắt vãi chưởng! Mấy bộ đẹp đẹp toàn tốn vài trăm đồng vàng. Cô thực sự không nỡ chi đậm như thế.
"Tiểu Hòa, hay là nhóc cứ giữ nguyên dạng rồng mãi đi?"
"Ao?"
"Ting~ Bạn có một bức thư mới."
Cái quái gì thế nhỉ?
Linh Hi mở thư. Có vẻ như nó đến từ phía chính thức của <Zero Realm>. Bức thư không có nội dung, ngoại trừ một vật phẩm duy nhất—
【Thẻ Thông Hành Miễn Phí Vĩnh Viễn Moonlight Rose】
Cái này nghĩa là gì?
Sao cảm giác này lạ lùng thế nhỉ, cứ như mẹ lo lắng không cho con gái đủ tiền tiêu vặt nên vội vàng gửi thêm một túi đồ ăn vặt vậy!
Linh Hi vỗ trán và lại thở dài, lòng đầy rối bời.
…
Linh Hi dẫn Tiểu Hòa đi qua con phố chính náo nhiệt của Thành Huy Quang và rẽ vào một con phố tương đối yên tĩnh.
Đây là khu giải trí và thương mại nổi tiếng của thành phố. Dọc con phố là các cửa hàng thời trang khác nhau, cung cấp đủ loại trang phục từ những bộ váy dạ hội lộng lẫy cho đến những bộ đồ thường ngày với đường viền xếp nếp.
Đáng tiếc là những vật phẩm thời trang này vô dụng trong việc tăng sức mạnh chiến đấu hay đi phụ bản, lại còn có giá cắt cổ. Do đó, thường có rất ít người chơi đặt chân đến đây. Những vị khách thỉnh thoảng ghé qua hầu hết là người chơi nữ đã tích lũy được chút tài sản trong game và sẵn sàng vung tiền cho vẻ bề ngoài.
Bản thân Linh Hi cũng chẳng rành việc mua quần áo. Cô chỉ đi theo địa chỉ, và sau một hồi loanh quanh, cuối cùng cũng tìm thấy điểm đến.
Đó là một tòa nhà theo phong cách phương Tây. Một tấm biển màu nâu sẫm treo trên hiên nhà màu trắng tinh khôi được chạm khắc tinh xảo, với dòng chữ "Moonlight Rose" viết theo kiểu chữ hoa mỹ thanh lịch.
Qua những ô cửa kính sáng loáng, có thể thấy nhiều bộ váy trang trí cầu kỳ được trưng bày bên trong. Từng lớp ren và ruy băng trông vô cùng tinh tế và đẹp đẽ dưới ánh đèn vàng ấm áp.
Dạng rồng không thể vào tòa nhà, nhưng dạng người thì dường như có thể. Linh Hi quấn chặt Tiểu Hòa lại, sau đó đẩy cửa bước vào.
Tiếng chuông bạc trên cửa vang lên, và một nữ chủ quán mặc bộ váy Lolita tối màu tiến lại chào đón họ.
"Chào mừng quý khách đến với Moonlight Rose. Tôi là nhân viên cửa hàng, Alia." Cô nàng khẽ nhún người chào. "Những quý cô đáng yêu, các bạn muốn chọn một vài bộ váy đang được ưa chuộng hiện nay hay cần dịch vụ may đo theo yêu cầu của cửa hàng?"
Linh Hi nhìn quanh, có chút lúng túng. Những bộ quần áo tràn ngập vẻ nữ tính này khiến cô cảm thấy mất phương hướng. "Tôi muốn chọn vài bộ váy phù hợp để mặc hàng ngày trước đã."
Alia gật đầu hiểu ý và dẫn họ đến một giá treo đồ bên cạnh. "Bên này là những món đồ theo phong cách Lolita nhẹ nhàng, thường nhật. Chúng vẫn giữ được sự tinh tế của các yếu tố Lolita nhưng không quá cầu kỳ. Còn bên này là phong cách học đường; những đường nét đơn giản của nó rất phù hợp để tôn lên sự ngọt ngào của một thiếu nữ."
Cô lấy xuống một bộ váy màu xanh nhạt. Nó có in hình bông tuyết trắng ở gấu váy và cổ tay, cùng một chiếc nơ bằng ruy băng lụa thắt ở sau eo. "Bộ này có tên là 'Ice Snow Princess'. Nó sử dụng vải len cừu sương giá thoáng khí, và phía sau có dây thắt có thể điều chỉnh. Các bạn chắc chắn sẽ trông rất dễ thương khi mặc nó."
Công chúa băng tuyết? Cái tên này hợp với Tiểu Hòa đấy chứ.
"Cô có cỡ nào vừa với nhóc này không?" Linh Hi đặt tay nhẹ lên vai Tiểu Hòa, ra hiệu ai là người cần quần áo.
"Với cô bé này... chắc là sẽ cần may đo riêng rồi." Alia đánh giá vóc dáng của Tiểu Hòa, rồi nở một nụ cười bất lực.
Dù sao thì Tiểu Hòa cũng có cơ thể của một đứa trẻ vị thành niên. Moonlight Rose không có sẵn kích cỡ đó trong danh mục. Hay đúng hơn là cả khu phố mua sắm này không bán trực tiếp đồ trẻ em.
"Mất bao lâu để may xong một bộ? Và nếu thêm một bộ đồ lót cùng chất liệu vải thì sao?"
"Hừm... Nếu may thêm cả đồ lót và tất đồng bộ, sẽ mất khoảng bảy ngày."
"Được rồi." Linh Hi gật đầu, và nhanh chóng đưa ra tấm thẻ vật phẩm vừa nhận được.
Mắt Alia sáng lên một chút khi thấy tấm thẻ. Cô nhanh chóng hiểu ra và dẫn họ vào một phòng thử đồ yên tĩnh và rộng rãi.
Cánh cửa phòng thử đồ khép lại nhẹ nhàng, ngăn cách tiếng nói của Alia. Chỉ đến lúc này Linh Hi mới nhận ra "thử thách" phía trước khó khăn đến mức nào.
Cô nhìn xuống thước dây mềm mà Alia vừa đưa, nhớ lại lời hướng dẫn — "Bước đầu tiên để may quần áo là lấy số đo cơ thể chính xác."
Rõ ràng, Linh Hi không biết số đo ba vòng của Tiểu Hòa. Thêm vào đó, Tiểu Hòa vốn nhút nhát với người lạ và hơi kháng cự Alia khi họ mới vào phòng, nên Linh Hi phải là người đứng ra đo đạc.
"Tiểu Hòa," Linh Hi ngồi xổm xuống, cố gắng giữ tông giọng bình thường nhất có thể, "Chị cần đo cơ thể nhóc để quần áo mới mặc vào được vừa vặn. Có thể sẽ hơi nhột một chút, nên nhóc phải ngoan, đừng có cựa quậy nhé, được không?"
Tiểu Hòa gật đầu như thể hiểu được một nửa, đôi mắt tràn đầy vẻ tò mò.
Linh Hi hít một hơi thật sâu, sau đó mở trình duyệt internet tích hợp trong game và tìm kiếm "cách đo kích thước cơ thể người chính xác".
Một bản hướng dẫn chi tiết có hình minh họa hiện lên trên màn hình ánh sáng. Cô làm theo hướng dẫn, đầu tiên là quấn thước dây quanh vòng ngực của Tiểu Hòa, cẩn thận giữ cho thước nằm ngang...
Cái luồng Thánh Quang này, mắt mình chịu không thấu mất!
Nhưng cũng nhờ luồng Thánh Quang đó mà Linh Hi mới dám đo số đo ba vòng cho một Tiểu Hòa hoàn toàn trần trụi.
"Linh Hi, cái ruy băng này là gì thế?" Tiểu Hòa cúi đầu và dụi cằm vào sợi thước dây trên ngực, khiến tay Linh Hi run lên và suýt nữa thì làm hỏng phép đo.
"Đó là... đó là dụng cụ để đo, đừng động đậy." Linh Hi kiên nhẫn dỗ dành, siết lại thước dây và ghi lại con số trong khi phải chịu đựng ánh sáng chói mắt.
Tiếp theo là vòng eo. Bản hướng dẫn bảo phải tìm phần hẹp nhất của eo. Linh Hi nhẹ nhàng vòng ngón tay quanh eo Tiểu Hòa, cố gắng xác định vị trí. "Là ở đây sao? Hay là ở đây nhỉ?" cô lẩm bẩm một mình.
Tiểu Hòa bắt đầu thấy nhột và cười khúc khích, vặn vẹo cơ thể. Linh Hi nhanh chóng giữ cô bé lại. "Đừng cười vội. Chúng ta sắp xong rồi!"
Sau một hồi chật vật, phép đo vòng eo cuối cùng cũng hoàn thành.
Cuối cùng là vòng mông. Theo hướng dẫn, cô quấn thước dây quanh phần đầy đặn nhất của mông Tiểu Hòa, đồng thời dùng đầu mình để nâng đuôi của Tiểu Hòa lên nhằm lấy số đo chính xác.
"Hự!"
Hửm?
"Sao thế Tiểu Hòa? Nhóc thấy khó chịu chỗ nào à?"
"K-Không ạ."
Linh Hi lại siết thước dây thêm chút nữa, và một tiếng kêu lạ lùng khác lại phát ra từ Tiểu Hòa.
Thú thật, Linh Hi đang đo số đo ba vòng trong khi phải chịu đựng luồng Thánh Quang cường độ cao suốt thời gian qua. Khi nghe thấy tiếng "Ưm!" lần thứ hai, cô đã phải dừng tay lại.
Chắc là vừa nãy vị trí bị sai rồi? Mình thử lại xem.
Linh Hi một lần nữa tìm kiếm vị trí đầy đặn nhất bên trong luồng Thánh Quang. Khi cô ngồi xổm xuống lần nữa, cô nhận thấy luồng Thánh Quang trước mắt dường như đã mờ đi một chút.
Đúng rồi, chính là chỗ này!
Sau khi xác nhận vị trí đã chính xác, Linh Hi nhẹ nhàng siết thước dây đồng thời nhắc nhở Tiểu Hòa thả lỏng.
"Hiya!"
"Được rồi, được rồi, Tiểu Hòa, xong rồi đây."
Linh Hi ghi nhớ kỹ các thông số, rồi thả thước dây ra.
Tiểu Hòa lúc này yên lặng hơn hẳn so với bình thường, các cử động hơi bồn chồn, và một vệt hồng nhạt xuất hiện trên đôi má cô bé. Thấy dáng vẻ thẹn thùng hiếm có của Tiểu Hòa, Linh Hi cảm thấy trào dâng một sự yêu mến. Cô nhẹ nhàng xoa đầu Tiểu Hòa và nói khẽ: "Tiểu Hòa giỏi lắm. Nhóc đã rất ngoan."
Tiểu Hòa ngước khuôn mặt đỏ bừng lên và gật đầu, dường như đã hồi phục phần nào sau cái cảm giác kỳ lạ vừa rồi.
Các số đo ba vòng đã xong, nhưng còn một điều nữa khiến Linh Hi bận tâm.
Còn cái đuôi thì sao?
"Tiểu Hòa, chúng ta sang bước cuối cùng nhé~"
Linh Hi cố gắng quấn thước dây quanh gốc đuôi, nhưng cái đuôi dường như có ý chí riêng của nó, cứ luôn khẽ vẫy ngay khi cô định lấy số đo.
Cuối cùng, Linh Hi đành phải hỏi khẽ: "Tiểu Hòa, nhóc có thể tự giữ đuôi mình để nó không ngọ nguậy được không?"
Tiểu Hòa khép chặt hai chân lại, rồi ngoan ngoãn dùng hai bàn tay nhỏ bé giữ chặt lấy đuôi mình. Toàn thân cô bé căng thẳng và đứng thẳng tắp, không dám cử động dù chỉ một chút.
Chớp thời cơ, Linh Hi nhanh chóng và chính xác hoàn thành phép đo cuối cùng.
"Xong cả rồi!" Linh Hi thở hắt ra một hơi dài, cảm giác như vừa hoàn thành một nhiệm vụ sử thi vậy. Cô viết tất cả dữ liệu đã ghi lại vào một bản ghi chú, đề phòng trường hợp vừa bước ra ngoài là quên sạch sành sanh.
"Tiểu Hòa giỏi lắm!" Linh Hi hào phóng khen ngợi, lại vò đầu cô bé một lần nữa. Tiểu Hòa áp hai tay mình lên tay Linh Hi, nheo mắt lại và phát ra tiếng gừ gừ thỏa mãn.
Trước khi rời khỏi Moonlight Rose, Linh Hi không nhịn được mà liếc nhìn thêm vài lần vào dãy quần áo hoa mắt.
Mình có nên cập nhật luôn cái áo choàng tân thủ của mình không nhỉ? Dù sao cũng miễn phí mà.
Linh Hi nhìn bộ áo choàng bằng len cashmere màu xanh nhạt treo trên tủ bên cạnh, suy nghĩ miên man.
Thôi bỏ đi, bỏ đi. Toàn là đồ hào nhoáng. Đồ thời trang còn chẳng cộng thêm chỉ số, mua làm gì cho phí? Đâu phải là mình không có đồ để mặc đâu.
Nghĩ vậy, Linh Hi sải bước ra khỏi cửa hàng quần áo. Tiểu Hòa biến trở lại thành rồng nhỏ và bay lên vai Linh Hi.
Chẳng bao lâu sau, một âm thanh thông báo hệ thống giòn giã vang lên bên tai Linh Hi.
2 Bình luận