Tập 02

Chương 41: Cống Phẩm

Chương 41: Cống Phẩm

Chương 41: Cống Phẩm

"Ý ngươi là, hàng trăm năm trước, Nhân tộc và Thần tộc đã bắt tay nhau để tiêu diệt Ma tộc của các ngươi?"

"Đúng vậy... Những kẻ sống sót có lẽ chỉ còn là mấy lão quái vật trốn dưới đáy biển sâu. Còn chuyện xảy ra sau đó thì ta cũng không rõ..."

Linh Hi vuốt cằm, chìm vào trầm tư. Nếu quái vật ở thế giới này đều bị số hóa vì đã chết, vậy còn con người và các chủng tộc khác thì sao? Suy đoán này của cô dường như vẫn còn nhiều lỗ hổng.

Linh Hi gãi đầu, liếc nhìn Tiểu Hòa đang cắm cúi đọc truyện tranh, rồi lại nhìn sang Grace đáng thương...

AI thực sự thông minh đến mức này sao?

Không, chỉ riêng trạng thái của cô ta đã là điều không thể tin nổi rồi. Có lẽ <Zero Realm> thực sự sử dụng một loại công nghệ tối tân vượt xa nhận thức con người. Muốn tìm ra sự thật và giải mã những bí ẩn quanh mình, e rằng phải khám phá lục địa <Zero Realm> nhiều hơn nữa.

Hay là đi điều tra Apex Tech? Nhưng trước khi 'đến cửa hỏi thăm', mình phải đảm bảo bản thân đủ mạnh đã. Dù sao thì một công ty có thể tạo ra cả thế giới rộng lớn thế này chắc chắn không phải dạng vừa.

"Vậy thì, câu hỏi đặt ra là..." Linh Hi đột nhiên nhoài người tới trước, mười ngón tay đan vào nhau chống dưới cằm, nở nụ cười đầy ẩn ý với Grace. "Nếu tha mạng cho ngươi, ngươi có thể lấy gì ra để bồi thường cho bọn ta đây?"

Giờ phút này, nếu có ai ở Lam Tinh nhìn thấy biểu cảm của Linh Hi, chắc chắn họ sẽ thốt lên rằng cô đích thị là một tư bản lòng dạ đen tối!

Lột sạch đồ của một cục bông tóc trắng nhỏ bé thế kia, cô không có trái tim sao?!

Ta không có!

Linh Hi xòe tay ngoắc ngoắc, đôi mắt híp lại. Nụ cười tuy dịu dàng nhưng thái độ thì quyết không nhượng bộ!

Cô đã vất vả thế mới qua được phó bản này. Một món vật phẩm đặc biệt làm sao mà đủ! Đối phương đã đầu hàng, đương nhiên cô phải tranh thủ vặt lông cho bằng sạch.

Hehe.

Nhìn gương mặt "khả ái" của Linh Hi, Grace rùng mình, hai chân bất giác khép chặt lại. Một lát sau, cô nàng dâng lên một thanh kiếm.

"Xin hãy nhận lấy thứ này..."

【Hộ Quốc Kiếm Của Kỵ Sĩ Thất Lạc [Ánh Sáng]】

Đây chắc hẳn là vũ khí của Ellison. Những vật phẩm không thể bỏ vào túi đồ trước đó có lẽ đã bị khóa, và giờ Grace mới mở khóa cho chúng.

Người ta thường nói bảo kiếm tặng anh hùng. Món "khai vị" này đúng là điềm lành, nhưng tiếc thay, Linh Hi lại là một Đạo tặc. Thanh trường kiếm này vô dụng với cô. Cô lạnh lùng nhận lấy, trong đầu đã tính toán xem nên bán lại thế nào cho được giá.

Linh Hi lại xòe tay ra, bốn ngón tay co lại.

Grace bĩu môi. Sau ba tia sáng xanh lóe lên, ba khẩu súng kíp chế tác tinh xảo xuất hiện.

"Ồ? Là của ba gã lính ngự lâm kia sao?" Linh Hi cầm một khẩu lên ngắm nghía. "Chẳng lẽ 'đánh thức người chết' cũng là năng lực của ngươi?"

"Mấy cái xác đó... được tạo ra từ những kẻ từng đột nhập vào đây và bỏ mạng từ lâu rồi. Nhưng làm mấy thứ đó tốn năng lượng lắm. Giờ ta chỉ muốn vẽ truyện tranh thôi..." Grace chọc chọc hai ngón tay trỏ vào nhau, giọng nói có chút yếu ớt.

Linh Hi không hỏi thêm nữa. Sự chú ý của cô hoàn toàn bị thu hút bởi thông tin của mấy khẩu súng:

【Súng Kíp Quân Dụng】 Súng hỏa mai đá lửa do một nghệ nhân vô danh chế tác. Tự động nạp 1 viên đạn vào lúc bình minh, sức chứa tối đa 6 viên. (Đạn hiện tại: 1)

Vì khẩu súng này chỉ là vật phẩm, nên việc Linh Hi không có kỹ năng [Tinh Thông Súng Ống] cũng chẳng quan trọng.

Cơ chế sát thương của loại vật phẩm này hoạt động độc lập: không chịu ảnh hưởng bởi trang bị người dùng, không liên quan đến chỉ số nhân vật, và cũng không nhận buff từ kỹ năng.

Sát thương được tính dựa trên ba yếu tố: chỉ số gốc của vật phẩm, khoảng cách đến mục tiêu, và hệ số sát thương của bộ phận bị bắn trúng.

"Nói cách khác, một ngày ta có thể bắn tối đa 18 phát? Không tồi. Một lựa chọn tấn công tầm xa khá ổn." Cô cầm từng khẩu súng lên, càng nhìn càng thấy ưng ý.

Thấy vẻ mặt hài lòng của Linh Hi, Grace khẽ thở phào nhẹ nhõm.

"Còn gì nữa không?" Linh Hi cất súng vào túi đồ rồi lại chìa tay ra.

"Á!" Grace cứ tưởng Linh Hi đã thỏa mãn, không ngờ cô vẫn còn đòi thêm.

Muốn làm hài lòng người phụ nữ này, xem ra phải dốc toàn lực rồi!

Grace vung tay phải lên, ba vòng hào quang với màu sắc khác nhau hiện ra.

"Đây... đây thực sự là kho báu cuối cùng của ta rồi..." Giọng cô nàng run rẩy. Cô dâng lên ba món đồ vật—

【Gương Của Ngày Hôm Qua】 Một tấm gương. Sử dụng nỗi sợ hãi của mục tiêu làm năng lượng để chiếu lại cảnh tượng mà họ không muốn nhìn thấy nhất trong ký ức. Thời gian duy trì tối đa 60 phút. (Thời gian hồi chiêu: 44 giờ)

【Đồng Hồ Bỏ Túi Lãng Quên】 Một chiếc đồng hồ bỏ túi bằng bạc. Khi sử dụng lên mục tiêu đang ngủ, họ sẽ lập tức quên đi sự việc xảy ra trong ba phút trước khi ngủ. (3 lần sử dụng mỗi ngày)

【Sữa Ấm Trước Khi Ngủ】 Một chiếc ly thủy tinh trong suốt. Khi kích hoạt, sữa ấm sẽ xuất hiện. Uống vào có thể giải tỏa lo âu nhẹ, nhưng không thể chữa lành chấn thương tâm lý thực sự. (2 lần sử dụng mỗi ngày)

Grace chăm chú quan sát phản ứng của Linh Hi, hai tay xoắn vào nhau nhưng đang chờ đợi sự phán xét cuối cùng.

"Nhìn hiệu ứng thì... cũng khá hữu dụng đấy." Linh Hi nghiền ngẫm phần mô tả rồi gật đầu.

Nghe vậy, mắt Grace sáng rực lên.

"Nhưng mà!" Giọng Linh Hi đổi tông, khiến trái tim Grace lại chìm xuống đáy vực. "Mấy thứ này đều có vẻ hơi 'chung chung' nhỉ? Ngươi có cái gì... giống như mấy khẩu súng kia không? Và cả trang bị nữa. Trang bị phù hợp với ta ấy."

"Trang... Trang bị phù hợp với cô..." Grace quệt nước mắt, vẻ mặt lộ rõ sự quyết tâm. "Ta hiểu rồi. Quả nhiên, để sống sót thì chỉ còn cách này..."

"Ừm, ừm, mau giao đồ tốt ra đây nào."

Thấy Grace đột ngột đứng dậy, Linh Hi có chút khó hiểu, cho đến khi cô gái kia nhấc chân phải lên, và từ từ... lôi ra một quả cầu thánh quang từ dưới váy, sau đó lại nhấc chân kia lên... Linh Hi thậm chí còn cảm nhận được hơi ấm từ... cái thứ đó.

"Cái quái-! Ngươi đưa cái gì cho ta thế hả!"

"Trong truyện tranh, mấy cảnh 'nữ chính bại trận' luôn diễn ra thế này mà. Chẳng lẽ thế này vẫn chưa đủ làm cô hài lòng sao..."

"Dừng! Dừng ngay cho ta! Ngươi rốt cuộc đã đọc cái thể loại truyện gì vậy hả!" Linh Hi cự tuyệt quả cầu thánh quang trắng toát kia, ánh mắt liếc sang Tiểu Hòa đang ngồi đọc sách.

Cả khuôn mặt Tiểu Hòa đỏ bừng, lan ra tận mang tai. Đôi tay nhỏ bé nắm chặt lấy cuốn truyện, vẻ mặt thì... cực kỳ tập trung.

Chuông cảnh báo trong đầu Linh Hi reo inh ỏi. Cô lao vút ra sau lưng Tiểu Hòa liếc nhìn nội dung—là hai cô gái đang cùng nhau lướt Bilibili?! Và cái tag thể loại là "Biến Thân" (Gender-Bender)?

Vãi chưởng?!!! Ngươi có biết là ngươi đang đầu độc trẻ em không hả!

Nhanh như chớp, Linh Hi giật phắt cuốn truyện khỏi tay Tiểu Hòa.

Nội dung đột nhiên biến mất, Tiểu Hòa lúc này mới ngơ ngác nhận ra Linh Hi đang đứng ngay sau lưng. Mặt cô bé càng đỏ tợn hơn.

"Oa..." Noir khẽ thốt lên một tiếng đầy thích thú. Ngay cả cô nàng vốn tinh quái này dường như cũng là lần đầu tiên được đọc thứ văn hóa phẩm thế này.

"Bốp!"

Bàn tay Linh Hi vỗ mạnh lên vai Grace. Cô nở một nụ cười không hề chạm tới đáy mắt:

"Biết gì không? Ta nghĩ chúng ta cứ giải quyết việc này ở đấu trường đi~"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!