Đêm giao thừa đằng đẵng trôi qua.
Bữa Osechi[note85267] đã chuẩn bị xong, nên tối nay không cần nấu nướng, việc dọn dẹp cũng nhẹ nhàng hơn hẳn.
Gió rít bên ngoài nghe dữ dội hơn mọi khi. Các em trai tôi đã ngủ say sưa. Đêm qua thức khuya đón giao thừa nên sáng nay dậy muộn, cả ngày chúng cứ ngái ngủ, mắt nhắm mắt mở.
Tôi vừa định với tay lấy cuốn sách trong ngăn kéo thì cửa trượt xoạt một tiếng kéo ra, mẹ bước vào.
"Chiyoko, con chưa ngủ sao?"
"Dạ, con ngủ ngay đây ạ."
Tôi vội giấu cuốn sách xuống dưới tờ giấy trên bàn, tay với tắt đèn.
"Ngày mai còn phải đi chúc Tết, con nhớ ngủ sớm nhé. Trưa mai có khách, còn phải chuẩn bị cơm nước nữa."
"Vâng ạ, con biết rồi. Cảm ơn mẹ, mẹ ngủ ngon."
"Chúc con ngủ ngon."
Tại sao con gái chúng tôi lại không được làm những điều mình thích chứ?
Gần đây, mỗi khi chuyện trò về chủ đề này với ai đó, nỗi băn khoăn trong tôi lại lớn thêm một chút.
Tôi thích đọc sách, cũng thích Toán và Khoa học. Nhưng việc nhà chiếm hết thời gian, chẳng còn mấy lúc để học. Trường nữ sinh thì quanh đi quẩn lại cũng chỉ dạy may vá, nấu nướng, thật chán ngắt.
Hơn nữa, đâu phải cứ là con gái thì ai cũng giỏi việc nhà.
Nghĩ đến đây, tôi lại nhớ cảnh tượng hôm qua lúc về nhà. Nobuko, cô bạn hàng xóm, đang khóc nức nở vì bị mẹ mắng là "vắt quần áo chưa sạch". Trông cậu ấy tội nghiệp quá nên tôi không kìm được mà chạy sang giúp, nhưng dù ngày hôm qua đã trôi qua, cậu ấy cũng chẳng thể nào thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn giặt giũ cả đời này.
"Giặt giũ phiền phức thật đấy, ngày nào làm cũng không hết."
Tôi lầm bầm một mình trong căn phòng kiểu Nhật tối om. Tiếng nói vừa thốt ra đã tan biến vào màn đêm tịch mịch.
Giá mà có dụng cụ gì đó vắt khô quần áo sau khi giặt, dùng dòng nước để làm sạch một cách dễ dàng thì tốt biết mấy. Không, thế vẫn chưa đủ. Giá mà có cái máy tự động xử lý hết mọi công đoạn giặt giũ thì hay quá.
Không chỉ giặt giũ. Còn biết bao việc vất vả khác. Tắm rửa, đun nước, nấu cơm, việc nào cũng nhọc nhằn. Tôi biết hiện tại là không thể. Mười năm nữa chắc cũng vẫn còn xa vời lắm. Nhưng ít nhất, tôi mong con cháu mình sau này sẽ được sống một cuộc đời thảnh thơi hơn.
Dù sinh ra là phận gái, cũng cần có thời gian tự do làm những điều mình thích chứ.
Thắp lại ngọn đèn vừa tắt, tôi vừa thả hồn tưởng tượng, vừa nắn nót viết tên những loại máy móc mong muốn có trong tương lai lên tờ giấy bên cạnh.
Cuối cùng, tôi viết dòng chữ "Trăm năm sau" lên trên cùng. Con số một trăm năm chẳng có ý nghĩa gì đặc biệt, nhưng nếu viết là năm mươi năm mà chẳng có gì thành hiện thực thì tôi sẽ buồn lắm. Cho dù đến lúc tôi nhắm mắt xuôi tay vẫn chưa có những máy móc như vậy, nhưng tôi tin chắc rằng thế giới tương lai nhất định sẽ có.
Khi tôi giật mình nhận ra thì đêm đã khuya lắm rồi. Trước khi trời sáng, tôi vội tắt đèn chui vào chăn.
Dù quên giấu tờ giấy đi, nhưng vì tôi sẽ dậy sớm nên chắc không sao, tôi không lo bị ai nhìn thấy.
Vừa suy nghĩ miên man, tôi vừa để mặc cơn buồn ngủ kéo đến, mi mắt từ từ khép lại.
Sáng hôm sau, tiếng mẹ mở cửa sổ bếp đánh thức tôi dậy.
Hôm qua tôi ngủ say hơn mọi khi, và có cảm giác mình vừa trải qua một giấc mơ kỳ lạ. Trong mơ, tôi dùng thư để gửi gắm tình cảm "thích" đến một ai đó. Rốt cuộc giấc mơ đó từ đâu mà ra vậy? Đừng nói là tỏ tình, tôi còn chưa có người mình thích nữa là.
Vừa bước vào bếp, mẹ đã bắt đầu chuẩn bị bữa sáng.
"Chào buổi sáng, mẹ."
"A, chào buổi sáng Chiyoko. Không cần giúp mẹ làm bữa sáng đâu, con mau đi rửa mặt đi. Bố dậy là chúng ta ăn cơm ngay, rồi còn sang nhà hàng xóm chúc Tết nữa."
"Vâng ạ."
Vã làn nước lạnh buốt lên mặt cho tỉnh táo, tôi ngồi xuống trước bàn trang điểm của mẹ.
Tôi dùng lược chải tóc, rồi bất chợt kéo ngăn kéo ra, ngắm nghía những món đồ trang điểm lạ lẫm, bên trong còn có mấy thỏi son.
"Oa, dễ thương quá."
Tôi thốt lên trầm trồ, tay cầm lấy thỏi son đỏ tươi nhất. Mẹ từng dặn nếu tôi tô son thì nhất định phải dùng màu chững chạc. Hôm nay tôi có được tô son không nhỉ?
Nghĩ vậy, nhưng cuối cùng tôi lại chọn màu nhạt nhất tô lên môi.
Lần đầu tiên tô son đỏ thắm, nhất định phải để dành cho ngày quan trọng nhất của đời tôi.
Ngày quan trọng nhất là gì, bao giờ mới đến?
Chuyện đó tôi không biết.
Nhưng, nhất định một ngày nào đó sẽ đến.
Tôi vừa nhớ về giấc mơ sáng nay, vừa mỉm cười với chính mình trong gương.
"Chúc mừng năm mới. Năm nay cũng mong được giúp đỡ ạ."
Trong nhà tràn ngập tiếng cười nói rộn ràng. Theo thông lệ hàng năm, cứ chúc Tết xong là hàng xóm láng giềng lại tụ tập. Vài năm trước nhà tôi có thuê người giúp việc, nhưng vì kinh tế gia đình sa sút, bố đành thôi không thuê nữa.
"Chiyoko, cảm ơn cậu hôm qua đã giúp tớ giặt đồ. Từ nay tớ sẽ cố gắng tự làm một mình."
Nobuko mang thức ăn ra mời mọi người, rồi trịnh trọng cảm ơn tôi.
Mấy đứa con trai hay trêu chọc tôi chạy ngang qua bếp nói vọng vào: "Nghe nói Chiyoko khỏe như vâm ấy nhỉ, rõ ràng là con gái mà."
"Xin lỗi cậu. Hôm qua tớ lỡ miệng kể với em trai là được Chiyoko giúp."
Nobuko cúi đầu vẻ hối lỗi, tôi mỉm cười đáp: "Không sao đâu".
"Nhưng đừng cố quá, có khó khăn gì thì cứ bảo tớ."
Tôi bê thức ăn ra phòng khách lớn, các em trai và đám bạn đang chơi trò Fukuwarai[note85268]. Nhìn khuôn mặt với con mắt trái lồi ra của nhân vật trong trò chơi, Nobuko cười ngặt nghẽo. Trong phòng tôi hình như vẫn còn một bộ dán Fukuwarai nữa, ăn xong tôi sẽ lấy ra cho mọi người chơi.
Ở phía bên kia phòng khách, bố và các chú bác đang nâng chén chúc tụng nhau. Dù việc nhà nhiều hơn, nhưng tôi rất thích bầu không khí tươi vui, hòa thuận đặc trưng của ngày Tết này.
"Chị nhà ơi, cá tráp năm nay cũng ngon lắm!"
Khi tôi định quay lại bếp, tiếng ông của Nobuko vang lên từ phía sau.
"Cá tráp năm nay là do Chiyoko nướng đấy ạ."
"Thế à? Chiyoko nấu ăn khéo quá nhỉ."
Dù đó chỉ là lời xã giao, nhưng bản thân tôi cũng thấy mình làm rất tốt, được khen ngợi tôi thực sự rất vui.
Năm nay cũng sẽ là một năm tuyệt vời. Tôi tràn đầy dự cảm như thế, nụ cười tự nhiên nở trên môi.
Ăn xong, tôi vào phòng tìm bộ dán Fukuwarai thì phát hiện tờ giấy viết dòng chữ "Trăm năm sau" hôm qua đã không cánh mà bay.
Dù sáng ra tôi quên bẵng mất chuyện tờ giấy, nhưng cứ nghĩ đến việc có ai đó đọc được những dòng mơ mộng hão huyền ấy là tôi lại xấu hổ đến mức mặt nóng bừng, lục tung cả phòng từ quanh bàn đến dưới chăn nệm. Nhưng vẫn không thấy tăm hơi đâu. Nó đi đằng nào rồi nhỉ? Mấy đứa em tôi lúc vẽ tranh đã cầm đi rồi sao?
Quả nhiên cũng đến lúc phải quay lại rồi, tôi cầm bộ Fukuwarai đi ra phòng khách lớn.
"Này, mấy đứa có lấy tờ giấy trên bàn trong phòng chị không?"
"Bọn em hôm nay chưa vào phòng chị đâu."
"Thế à?"
"Sao thế Chiyoko, trông con vội vàng vậy?"
"A, không có gì đâu ạ. Rốt cuộc chơi Fukuwarai thế nào nhỉ?"
Mẹ bất ngờ xen vào, tôi giơ bộ Fukuwarai trên tay lên, cố tình lảng sang chuyện khác.
Mấy đứa em có vẻ không nói dối, rốt cuộc là chuyện gì thế nhỉ?
"Chị ơi, đừng chỉ đọc sách nữa, đi chơi cùng đi."
"Ra ngoài chơi tuyết đi ạ."
Thường giờ này tôi vẫn chơi cùng hai đứa em, nhưng gần đây tôi toàn cắm cúi đọc sách tra cứu này nọ.
Vài ngày trước, tờ giấy biến mất hôm Tết đã xuất hiện trở lại, hình như là thư hồi âm. Tôi lại viết thư trả lời và đặt lên bàn, chăm chú nhìn không chớp mắt, thế mà lá thư lại biến mất ngay trước mắt tôi như có phép thuật.
Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy?
Dù rất để tâm nhưng vì chuyện quá khó tin nên tôi chẳng thể hé răng với ai.
Tuy vậy, dù tôi có đọc nát bao nhiêu sách cũng không tìm ra câu trả lời.
"Chị ơi."
"Mau đi chơi với các bạn đi. Chị sẽ đi cùng các em về nhà."
Ba chị em tôi đi bộ một lúc thì đến gần nhà Nobuko. Đường đóng băng nên trơn trượt.
"A, là chị em Chiyoko. Mọi người đang ở trong đấy, mau vào đi. Trời lạnh lắm nhỉ."
Mẹ của Nobuko ra đón chúng tôi. Nếu không vào thì thất lễ quá, nên tôi và các em để giày ở huyền quan. Mấy đứa nhỏ hình như đã bắt đầu nô đùa ầm ĩ trong phòng rồi.
"Chào mừng các cháu."
Nobuko lách qua bọn trẻ, vào phòng khách pha trà nóng cho chúng tôi. Tôi ủ hai tay quanh chén trà, hơi ấm lan tỏa giúp đôi tay tê cóng dần lấy lại cảm giác.
"Chiyoko này."
Nobuko ngồi xuống một cách thoải mái.
"Chúng mình sẽ kết hôn với người như thế nào nhỉ? Chiyoko sẽ bị thu hút bởi người đàn ông ra sao?"
Chủ đề tám chuyện với bạn bè dạo gần đây luôn xoay quanh thời trang và mẫu đàn ông lý tưởng.
"Đúng ha."
Đối tượng kết hôn lý tưởng. Dù tôi không ghét chủ đề này, nhưng chưa từng yêu ai nên tôi chưa có câu trả lời rõ ràng.
"Dù không hiểu lắm, nhưng tớ thấy người có kiến thức sâu rộng rất tuyệt."
Vừa nói, Nobuko vừa chắp tay trước ngực đầy mơ mộng.
"Chiyoko cũng đọc nhiều sách, biết nhiều chuyện lắm. Một cặp vợ chồng cái gì cũng biết, thật đáng ngưỡng mộ."
"Tớ đâu có bác học đến thế. Nhưng nếu có thể tôn trọng đối phương từ tận đáy lòng, thì nhất định sẽ hạnh phúc lắm."
"A, trong mắt tớ, đàn ông ai trông cũng có vẻ học thức cả, tớ kính trọng họ lắm."
Nobuko cười khúc khích.
"Thế thì tuyệt thật đấy. Nhắc mới nhớ, tớ bị người ta bảo là 'rõ ràng là con gái mà khỏe như vâm', 'mạnh mẽ quá', tớ chắc chắn sẽ chẳng được đàn ông thích đâu."
Tôi thở dài thườn thượt, uống cạn chỗ trà còn lại, tâm trạng trái ngược hẳn với giọng nói vui vẻ của Nobuko.
"Đúng là với đàn ông thì có thể là vậy. Nhưng tớ thấy Chiyoko rất đáng tin cậy, tớ vẫn rất thích Chiyoko."
Nhìn Nobuko vừa nói vừa rót trà cho tôi, tôi thầm nghĩ mình cũng muốn trở nên như cậu ấy. Dù cậu ấy không giỏi việc nhà, nhưng lại rất dịu dàng, đáng yêu hơn bất cứ thứ gì. Tương lai cậu ấy nhất định sẽ kết hôn với một người đàn ông tuyệt vời.
Cuộc sống bình lặng bỗng chốc đảo lộn vào lúc ánh nắng mùa xuân bắt đầu len lỏi khắp các con phố.
Bố nói có chuyện quan trọng, tôi rất ngạc nhiên.
"Bố không sao chứ ạ?" Lời nói bất ngờ khiến đầu óc tôi trống rỗng.
"Ừ. Con biết nhà ta vốn là dòng dõi võ gia[note85269] chứ? Nhờ nỗ lực của đời trước, chúng ta đã vượt qua thời kỳ Duy Tân, vất vả lắm mới đi đến ngày hôm nay. Nhưng hiện tại, tiền tiết kiệm của nhà ta cũng chẳng còn bao nhiêu."
"Nhưng cũng chưa đến mức khó khăn trong sinh hoạt mà bố?"
Bố lắc đầu.
"Bố không biết sau này sẽ thế nào. Vì tương lai của các em con, sang năm bố muốn con đi lấy chồng."
"Sang năm ạ..."
"Bố xin lỗi."
"Đối phương là người thế nào ạ?"
Tôi hỏi với hy vọng tìm thấy chút tia sáng, nhưng nghe câu trả lời của bố, tôi thấy hối hận vì đã hỏi.
"Chiyoko không cần lo lắng, bố cũng đến hôm đính hôn mới gặp mặt lần đầu. Nhưng, đối phương chắc chắn là người tốt."
Tôi cảm thấy khó thở. Dù có đính hôn với người bố sắp đặt, tôi vẫn cảm thấy chưa đến lúc.
Tại sao chứ? Tôi cũng như các em trai, vẫn còn là trẻ con, mối tình đầu còn chưa chớm nở cơ mà.
Từ lá thư kỳ lạ hồi đầu năm, theo thời gian, những bí ẩn dần được hé mở.
Người bạn qua thư tự xưng là Tokito, hình như đang sống ở Tokyo của một trăm năm sau. Lúc đầu tôi nghĩ chắc chắn là giả. Nhưng khi nhìn thấy mẩu báo cắt từ một trăm năm sau và bức ảnh tương lai của cây anh đào rủ gần nhà tôi gửi kèm trong thư, tôi quyết định tin vào tất cả.
Và quan trọng hơn cả, Tokito-kun đã kể cho tôi nghe về rất nhiều máy móc được phát minh trong tương lai và khung cảnh đường phố. Dù cho tất cả những điều đó có thể là hư cấu, nhưng khi đọc thư, trí tưởng tượng của tôi được chắp cánh bay xa, tôi vô cùng vui sướng.
Vì thế mỗi lần nhận được thư tôi đều đọc ngấu nghiến và viết hồi âm ngay trong ngày.
Nhưng gần đây, sau khi nhận được thư của Tokito-kun, đã mấy ngày rồi tôi chưa viết thư trả lời. Nguyên do bắt đầu từ việc tôi viết "mình thấy xấu hổ vì sức lực được rèn luyện từ việc nhà". Tôi không hề có ý muốn cậu ấy phải nói gì đó đặc biệt, nhưng cậu ấy lại trả lời là "Nếu so về sức lực thì tớ thua chắc rồi".
Nghĩ kỹ lại thì, lý do tôi thấy vui khi trao đổi thư từ với Tokito-kun có lẽ là sự "bình đẳng". Sau khi viết thư nói muốn biết mọi thứ về một trăm năm sau, tôi lấy lá thư cậu ấy gửi ra đọc lại lần nữa.
Chiyoko
Nơi tớ đang sống là Tokyo năm 2023. Vì thế, tờ giấy viết "Trăm năm sau" gửi đến tớ, có lẽ không phải là ngẫu nhiên.
Thế giới hiện tại, tuy tớ không thể viết hết ra được, nhưng tớ sẽ cố gắng.
Trên trang giấy in hằn những vết tẩy xóa do viết đi viết lại nhiều lần, đường phố Tokyo lấp lánh của một trăm năm sau hiện ra. Những tòa nhà cao tầng san sát và các cửa hiệu thời thượng. Chiếc điện thoại thông minh làm được mọi thứ như phép thuật. Dù chắc chắn thực tế còn tuyệt vời hơn tôi tưởng tượng rất nhiều, nhưng khung cảnh tương lai ấy như đang hiện lên sống động qua từng con chữ.
Và trong khung cảnh ấy, cũng có rất nhiều phụ nữ mặc trang phục đẹp đẽ hăng hái làm việc. Mẹ của Tokito-kun ngày nào cũng đi làm, việc nhà có vẻ được chia sẻ cùng bố và Tokito-kun. Dù Tokito-kun viết "ghen tị với thằng bạn thân không phải giúp việc nhà", nhưng tôi thấy gia đình Tokito-kun và thời đại cậu ấy đang sống thật rực rỡ.
Vì thế, tôi nghĩ nếu viết tôi nỗ lực làm việc nhà, cậu ấy sẽ thấy tôi vất vả. Nếu viết tôi bị cười nhạo vì làm việc nhà đến mức tay to lực lưỡng, thì cậu ấy sẽ bảo làm gì có chuyện đó, tôi nghĩ mình nhất định sẽ được Tokito-kun an ủi. Nhưng câu trả lời của Tokito-kun lại khoét sâu vào vết thương "rõ ràng là con gái mà khỏe như vâm" của tôi, sự hụt hẫng khác xa tưởng tượng này khiến tôi rất buồn. Nhưng, tôi nghĩ Tokito-kun chắc chắn không cố ý.
Dù lo lắng nếu bày tỏ cảm xúc thật lòng thì cuộc trao đổi thư từ thú vị này có thể sẽ chấm dứt, nhưng tôi vẫn đánh cược một phen và bắt đầu đặt bút.
'Nếu so về sức lực thì tớ thua chắc rồi', mình bị tổn thương bởi câu nói này đấy. Con trai gần nhà cũng cười nhạo mình "Rõ là con gái mà sức trâu thế", mình buồn lắm. Mình chỉ mong Tokito-kun đừng nói như vậy.
Một thời gian sau, tôi nhận được hồi âm của Tokito-kun. Vì là lá thư tôi đã lấy hết can đảm để viết, nên trong khoảng gian chờ đợi, những ngày tháng vốn dĩ bình lặng bỗng trở nên dài đằng đẵng.
Chẳng lẽ chỉ có cậu ấy thấy nói vậy là không sao? Nếu cậu ấy nói những lời quá đáng thì tôi biết làm sao đây? Mong là cậu ấy đừng viết kiểu "trêu chọc con gái khỏe mạnh là chuyện đương nhiên".
Tôi quyết tâm mở lá thư thật chậm rãi. Và rồi, đập vào mắt tôi là những dòng chữ dịu dàng như mọi khi, trái ngược hoàn toàn với nỗi lo lắng thắt ruột gan của tôi.
Chiyoko
Không phải đâu. Tớ thật sự thấy Chiyoko rất tuyệt vời. Dù chưa gặp mặt mà tớ lại nói 'Nếu so về sức lực thì tớ thua chắc rồi', có lẽ hơi quá lời thật. "Con gái mà..." tớ chưa bao giờ nghĩ như vậy, Chiyoko cũng đừng để tâm đến lời trêu chọc của mấy người hàng xóm. Tớ mong Chiyoko cứ là chính mình... dù tớ không biết mình đang nói gì nữa, tóm lại tớ mong Chiyoko hãy cứ mãi như hiện tại là được.
Gửi từ Tokito
Vì chưa từng có ai nói với tôi những lời như vậy, nên đọc một lần thì não tôi vẫn chưa tiếp thu kịp. Chỉ là, tôi vui lắm. Thế này là được rồi. Tôi cảm thấy ấm áp từ tận đáy lòng.
Muốn viết thư trả lời ngay, tôi rời phòng đi lấy giấy viết thư mới.
Vừa suy nghĩ xem viết gì, viết thế nào để truyền tải niềm vui sướng này, tôi trở lại phòng.
"A..."
Mẹ một tay cầm giẻ lau, tay kia cầm lá thư tôi để trên bàn. Thôi chết, sang năm tôi phải đi lấy chồng rồi.
"Cái đó, không phải đâu, cái đó là..."
"Chiyoko."
Nghĩ là sẽ bị mắng, tôi nhắm nghiền mắt lại.
Thế nhưng, bàn tay mẹ dịu dàng đặt lên đầu tôi.
"Kìa, đến giờ chuẩn bị cơm tối rồi."
"Hả...?"
Mẹ đặt lá thư lại lên bàn, tôi hỏi mẹ khi bà định bước ra khỏi phòng.
"Mẹ không giận ạ?"
Hay là mẹ quá tức giận đến mức kinh ngạc không nói nên lời? Nhưng mẹ quay lại với ánh mắt vô cùng dịu dàng.
"Mẹ tuy không biết người viết thư là ai, nhưng đó là một người rất tuyệt vời nhỉ. Nhưng chuyện sang năm con phải đi lấy chồng là không thể thay đổi được, nên hãy nói lời tạm biệt với người đó trước ngày đó nhé?"
"Được sao ạ...? Còn với bố..."
"Có thể giữ bí mật không ạ?" - Chưa đợi tôi nói hết, mẹ đặt ngón trỏ lên môi, mỉm cười rồi bước ra khỏi phòng.
Còn lại một mình, tôi cầm lá thư lên đọc lại lần nữa.
Nhìn thấy dòng chữ 'Tớ mong Chiyoko cứ là chính mình', tôi cảm thấy lồng ngực thắt lại.
Kìm nén cảm xúc đang trào dâng, tôi bước xuống từ tàu điện thành phố (*4) xuống phố Ginza.
"Cuối cùng cũng tới rồi nhỉ."
Nobuko xuống sau nhìn quanh quất, thốt lên đầy thán phục. Dù cả hai đều từng đến đây với gia đình, nhưng vì đây là lần đầu đi cùng bạn nên có chút hồi hộp.
"Nào, đầu tiên là kem."
Một tay tôi cầm tờ lịch trình chúng tôi cùng nghĩ ra hôm qua, nép sát vào Nobuko để không bị lạc. Xung quanh đông nghịt những chị gái trang điểm xinh đẹp và những anh chàng đội mũ thời thượng.
"Quả nhiên có nhiều người ăn mặc sành điệu thật. Tớ lớn lên cũng muốn uốn tóc xoăn như thế."
Nobuko vừa đưa mắt nhìn theo các chị gái đi lướt qua, vừa dùng ngón tay xoắn tóc mình.
"Đẹp thật nhỉ. Nhưng nghe nói dùng kẹp nóng uốn tóc[note85271] thì tóc như bốc cháy ấy, tớ thấy hơi sợ."
"Chiyoko lo xa quá. Tớ chưa từng nghe chuyện đó bao giờ."
Cứ thế, chúng tôi đến nơi. Tôi cầm chiếc ví mẹ cho mượn, cùng Nobuko xếp hàng chờ đợi.
Trước mặt chúng tôi, một cặp nam nữ có vẻ thân thiết đang đứng cạnh nhau, cô gái nghe chàng trai nói gì đó thi thoảng lại mỉm cười e thẹn. Dù không cố ý để tâm, nhưng tôi thấy ghen tị với hai người họ quá nên lén nhìn trộm.
"Chiyoko."
Nghe tiếng Nobuko gọi, tôi giật mình tỉnh lại.
"Xin lỗi, cậu nói gì cơ?"
Nobuko nói nhỏ.
"Hai người phía trước, đẹp đôi thật đấy."
Mắt cả hai đứa chúng tôi sáng lấp lánh.
"Khi nào chúng mình mới có được mối quan hệ tuyệt vời như thế với ai đó nhỉ?"
Câu buột miệng của tôi khiến Nobuko cười khúc khích.
"Nhất định sẽ có mà. Chúng mình nhất định sẽ tìm được quý ông hợp với những chiếc mũ bảnh bao."
Thật tốt biết bao, tôi vừa cười vừa nghĩ về Tokito-kun chưa từng gặp mặt.
"Muốn trở nên xinh đẹp để gặp Tokito-kun". Hôm đi Ginza cùng Nobuko, vì quá phấn khích nên tôi đã lỡ viết những dòng như thế trong thư. Tôi nghĩ Tokito-kun chắc chắn sẽ thấy phiền phức nên sẽ không hồi âm đâu. Nhưng lá thư trả lời của cậu ấy lại khiến tôi trăn trở suốt mấy ngày.
Chiyoko
Chiyoko trở thành người lớn, chắc chắn sẽ rất xinh đẹp nhỉ. Chúng ta thêm năm năm nữa là thành người lớn rồi.
Dù Chiyoko nói không muốn biết chuyện tương lai, nhưng từ lá thư đầu tiên của tớ, cậu cũng đã biết những thứ sẽ được phát minh sau này rồi nhỉ (cười).
Chiyoko hãy sống thật lâu nhé, thử dùng máy giặt một lần xem. Cậu chắc chắn sẽ cảm động cho xem.
Nếu Chiyoko sống thọ, liệu cậu có gặp được tớ lúc nhỏ không nhỉ?
Chúng ta đều sống ở Tokyo, chuyện này cũng không phải là không thể.
Dù chỉ một lần thôi, tớ khao khát được gặp cậu.
Gửi từ Tokito
Đọc đến câu cuối cùng, tôi vui sướng đến mức nhảy cẫng lên.
Gần đây tôi nhận ra, tôi thích Tokito-kun.
Dù bị lũ trẻ con hàng xóm trêu chọc, tôi vẫn được bảo vệ bởi câu nói "mong Chiyoko cứ là chính mình" của Tokito-kun. Những lời thẳng thắn và ấm áp như thế, từ trước đến giờ chưa ai nói với tôi cả. Khi nhìn thấy cặp đôi sành điệu ở Ginza, tôi tưởng tượng tương lai mình cũng sẽ trở nên như vậy, và người bên cạnh tôi lúc đó sẽ là Tokito-kun. Và quan trọng hơn cả, tôi rất mong chờ thư hồi âm của Tokito-kun, trước khi nhận được thư mới tôi sẽ đọc đi đọc lại những lá thư cũ nhiều lần.
Nhưng, Tokito-kun nói muốn gặp tôi có thể chỉ đơn thuần coi tôi là bạn bè. Tôi nghe Tokito-kun kể, một trăm năm sau chuyện nam nữ gặp gỡ làm bạn bè cũng rất phổ biến. Nên tôi không được nuôi hy vọng hão huyền. Nhưng, ngộ nhỡ Tokito-kun cũng có cùng cảm xúc với tôi... nhưng chúng tôi cách nhau cả một trăm năm, và tôi đã đính hôn rồi.
Tuy nhiên nếu dù thế nào cũng không gặp được, nếu không thể ở bên nhau, thì tôi muốn truyền tải tình cảm ngay bây giờ. Trước khi kết hôn, liệu tôi có được phép tiếp tục trao đổi thư từ với Tokito-kun không? Không, nếu nói ra tình cảm thật, Tokito-kun sẽ không hồi âm nữa đâu.
Trong đầu tôi hiện lên đủ loại suy nghĩ, rối bời vào nhau. Phải làm sao đây? Chuyện với Tokito-kun, đừng nói là mẹ, ngay cả Nobuko tôi cũng không thể bàn bạc được.
Nhưng hôm nay bắt buộc phải viết thư trả lời, nên tôi chỉnh lại tư thế ngồi trước bàn giấy.
Tokito-kun
Cảm ơn thư của cậu.
Quả thật, mình đã biết được rất nhiều chuyện nhỉ. Mình muốn dùng thử máy giặt, còn cả điều hòa nữa, nếu có thứ đó thì vào mùa nóng nực như bây giờ mình có thể ra ngoài được rồi. Mình muốn nói với mọi người rằng tương lai sẽ có những thứ như thế xuất hiện, nhưng chẳng ai tin cả. Cảm giác ấm ức thật.
Mình nhất định sẽ sống thọ cho đến lúc gặp được Tokito-kun. Hứa rồi nhé.
Nếu thêm vào đây dòng chữ "Gửi từ Chiyoko", thì sau này vẫn có thể tiếp tục trao đổi thư từ như mọi khi. Nhưng nếu bỏ lỡ lần hồi âm này, có lẽ sẽ chẳng còn cơ hội nào để nói với cậu ấy nữa.
Hít sâu một hơi, tôi lấy hết can đảm, tay phải cầm lại bút.
Mình từng nghĩ nếu gặp được Tokito-kun thì mới nói cho cậu biết, nhưng có lẽ bây giờ mình có thể viết ở đây rồi.
Mình thích Tokito-kun.
Mình muốn gặp cậu ngay lập tức, ngay lúc này.
Mình muốn cùng Tokito-kun nắm tay, đi dạo trên đường phố Tokyo.
Vì thế, dù là thời đại nào mình cũng sẽ đến.
Xin lỗi vì đột nhiên mình nói như vậy. Tâm trạng mình có chút không ổn. Tokito-kun cứ vứt lá thư này đi là được.
Nếu thấy miễn cưỡng thì không cần hồi âm cũng được. Mình chỉ muốn nói cho cậu biết thôi.
Gửi từ Chiyoko
Dù kết cục thế nào, tôi cũng sẽ không hối hận.
Vào cuối mùa hạ khi cái nóng vẫn còn vương vấn, cuối cùng tôi cũng đã bước ra một bước.
Cuối tháng Tám, tiếng ve sầu ồn ã đã dịu bớt. Tôi làm cơm trưa như thường lệ, trong lòng ấp ủ ý định hỏi mẹ điều mình vẫn luôn muốn hỏi. Tôi đã nhắm đúng ngày bố đi làm. Nhưng vì hôm nay là thứ Bảy, Nobuko và mọi người sang chơi, nên tôi nói nhỏ.
"Mẹ kết hôn với bố thế nào ạ?"
Mẹ cũng thì thầm trả lời.
"Đương nhiên là do cha mẹ hai bên quyết định rồi."
Nhưng mà, mẹ nói tiếp.
"Trước khi cưới mẹ có cơ hội gặp mặt, và mẹ thấy người đó không vấn đề gì. Nên mẹ cũng đã xin bố con, xem có thể để con có cơ hội gặp mặt lựa chọn không."
Ngạc nhiên trước những lời bất ngờ, tay rửa rau của tôi dừng lại.
"Thật sao ạ...?"
"Tại sao mẹ lại làm đến mức đó?"
Mẹ nghe tôi hỏi, suy nghĩ một chút rồi nói: "Đúng nhỉ."
"Chắc là mẹ muốn Chiyoko nắm bắt hạnh phúc trên con đường mà bản thân con thấu hiểu". Trước suy nghĩ chưa từng được nghe của mẹ, tôi lại một lần nữa thắc mắc "Tại sao".
Lúc này, tôi nghe thấy tiếng gầm từ lòng đất chưa từng nghe bao giờ. Khoảnh khắc tiếp theo, cơn chấn động dữ dội ập đến khiến chúng tôi không thể đứng vững. Cực chẳng đã, tôi và mẹ ôm chầm lấy nhau, chui tọt vào trong chăn. Sợ hãi đến mức toàn thân run rẩy.
Mẹ ôm chặt lấy tôi, che chở cho tôi, nhưng cơn rung lắc dữ dội chẳng có dấu hiệu nào thuyên giảm. Nước mắt tôi ầng ậc nơi khóe mi.
"Không sao đâu, không sao đâu. Chiyoko mau đưa mọi người ra công viên lánh nạn đi."
Mẹ dù sắc mặt tái nhợt nhưng vẫn cố gắng làm tôi yên tâm.
"Còn mẹ thì sao?"
Tôi định hỏi tiếp phải làm thế nào, nhưng không thốt nên lời, chỉ có nước mắt cứ tuôn rơi.
"Mẹ thu dọn hành lý rồi sẽ đi ngay. Chiyoko, nhanh lên."
Trên đầu không ngừng có đồ vật rơi xuống. Từ phòng khách vọng lại tiếng khóc thét của các em và tiếng Nobuko dỗ dành.
"...Con biết rồi ạ. Vậy... chúng ta gặp nhau ở công viên nhé."
"Mẹ nhờ cả vào con đấy."
Tôi lau nước mắt, rời khỏi mẹ. Bước đi lảo đảo như người say về phía phòng khách, chân tôi giẫm lên mảnh vỡ cửa kính lạo xạo. Nhưng có lẽ do sợ hãi đã làm tê liệt các giác quan, tôi không thấy đau.
Dưới chiếc bàn lớn ở phòng khách, Nobuko đang vỗ lưng các em tôi. Để xua tan nỗi sợ hãi, để mọi người nghe thấy tiếng, tôi dùng hết sức bình sinh hét lên.
"Mọi người mau chạy thôi. Hành lý mẹ sẽ mang theo. Nhanh lên!"
Sau đó, trong trận động đất được gọi là "Đại thảm họa động đất Kanto", tôi đã mất mẹ.
Chúng tôi vừa chạy vào công viên thì nhà bắt lửa, khoảnh khắc tiếp theo, cùng với tiếng nổ lớn, xung quanh tối sầm lại.
Các em tôi gào khóc gọi "Mẹ ơi", tôi vừa nắm chặt tay chúng vừa liều mạng cầu nguyện bình an, nhưng mẹ đã qua đời.
"Chị ơi. Em muốn quay lại ngày hôm qua."
Trước câu nói của em trai, tôi tự hỏi tại sao Tokito không nói cho tôi biết sẽ xảy ra trận động đất lớn thế này, tôi hận Tokito. Quả nhiên cậu ta không phải người tương lai, có thể là trò đùa của ai đó. Bị trò đùa như thế lừa gạt, thậm chí còn nói thích người ta, tôi đúng là đồ ngốc.
Vài tuần sau động đất. Những ngọn lửa thiêu rụi tất cả đã tắt, mọi thứ cuối cùng cũng trở lại bình yên. Chúng tôi gặp lại bố, và trở về nơi từng là nhà. Cây anh đào rủ kỳ tích không bị cháy trở thành cột mốc đánh dấu. Nhưng ngoài nó ra, mọi thứ khác đều cháy sạch sành sanh. Vì không có gì để cúng cho mẹ, chúng tôi chắp tay cầu nguyện rất lâu.
Khi định quay về, tôi nhìn quanh dấu tích ngôi nhà, phát hiện trên đống đổ nát của vụ hỏa hoạn có một tờ giấy trắng tinh đến mức không tự nhiên nằm ở đó. Tôi nghĩ không thể nào, rụt rè nhặt lên và mở lá thư ra. Trên giấy là những dòng chữ quen thuộc của Tokito-kun.
Chiyoko
Tớ có một thỉnh cầu. Bây giờ cậu hãy đưa những người quan trọng, lập tức đi đến nơi thật xa.
Ngày mai, một trận đại động đất không thể tin nổi sẽ tấn công Tokyo.
Khi nào bình tĩnh lại hãy viết thư cho tớ nhé. Tớ sẽ mãi đợi cậu.
Gửi từ Tokito
Đọc xong thư, nước mắt tôi không kìm được nữa.
Rõ ràng Tokito-kun đã thông báo cho tôi đàng hoàng. Nhắc mới nhớ, chẳng phải Tokito-kun từng nói "Lịch sử thời Đại Chính bắt đầu học từ mùa thu" sao. Cậu ấy chắc chắn đã biết về trận động đất vào lúc nào đó, rồi vội vàng viết lá thư này cho tôi. Tôi vậy mà lại nghi ngờ cậu ấy, thậm chí còn oán hận cậu ấy.
"Chị ơi, đừng khóc nữa."
Các em trai chạy lại. Bố cũng nhìn tôi lo lắng. Từ nay về sau con sẽ giống như mẹ, dù có chuyện gì xảy ra cũng sẽ bảo vệ các em, giúp đỡ bố. Tôi thề trước cây anh đào rủ bị lửa thiêu rụi hết lá. Dù cây có đầy thương tích, một trăm năm sau nhất định nó sẽ nở ra những bông hoa xinh đẹp.
Sau đó, tôi vội vàng viết thư trả lời Tokito. Dù cậu ấy đã báo tin động đất cho tôi, nhưng lời tỏ tình của tôi có thể khiến Tokito khó xử. Mặc dù vậy, ít nhất tôi muốn viết thêm một lá thư cảm ơn cậu ấy.
Nhưng lá thư không biến mất khỏi trước mắt tôi. Do trận đại động đất, có lẽ trục thời gian kết nối hiện tại và một trăm năm sau đã bị bóp méo.
Tokito-kun
Cảm ơn thư của cậu. Mình không sao.
Lúc đó mình đột nhiên nói thích cậu, xin lỗi nhé. Rõ ràng chắc chắn sẽ gây phiền phức cho cậu, nhưng cậu vẫn giúp mình, mình thực sự rất vui.
Tuy nhiên, mình còn muốn biết về chuyện trăm năm sau nữa cơ. Mình nhất định sẽ sống thật lâu, tận mắt chứng kiến thế giới trăm năm sau. Một ngày nào đó, chúng ta nhất định sẽ gặp lại nhau ở đâu đó.
Tokito-kun, xin hãy nhất định phải hạnh phúc.
Gửi từ Chiyoko
Dù biết rõ cậu ấy không nhận được, tôi vẫn không ngừng viết thư hồi âm. Biết đâu lần này sẽ gửi được, dù thế nào tôi cũng không thể vứt bỏ hy vọng ấy.
Nhưng mỗi lần viết thư, thư đều không biến mất, chỉ có nỗi nhớ nhung không nơi gửi gắm của tôi ngày càng lún sâu.
"Nobuko, chúc mừng cậu kết hôn nhé."
Đến mùa xuân năm hai mươi hai tuổi, Nobuko đúng như tuyên bố trước đây, quyết định kết hôn với một người đàn ông ưu tú. Cuối cùng cũng đến ngày hôm sau lễ cưới, tôi - người luôn ở bên cậu ấy từ nhỏ - còn hồi hộp hơn cả nhân vật chính.
"Cậu nói mấy lần rồi đấy. Thế còn Chiyoko thì sao? Không có đối tượng nào tốt à?" Kết quả lại quay về chủ đề kết hôn của tôi. Vì trận động đất, hoàn cảnh gia đình đối phương thay đổi. Nhớ lại thì, lúc đó Nobuko nghe chuyện này đã buồn như thể là chuyện của chính mình. Nhưng tôi lúc đó trong đầu toàn là chuyện của Tokito-kun. Và bây giờ tôi cũng chưa quên được Tokito-kun.
"Đối tượng tốt à..."
Nobuko dường như cảm nhận được tiếng thở dài của tôi.
"Chẳng lẽ Chiyoko, có người trong lòng rồi sao?"
Nobuko nhìn chằm chằm vào tôi. Gần đây tôi đã không biết phải thỏa hiệp với cảm xúc của mình thế nào nữa.
Tôi không biết có nên kể hay không. Nhưng chắc là nói với Nobuko được rồi nhỉ, thế là tôi nắm chặt chiếc khăn dưới gầm bàn.
"Cậu có tin những gì tớ sắp nói không?"
Đương nhiên rồi, tôi kể hết cho Nobuko nghe mọi chuyện từ lúc bắt đầu trao đổi thư từ đến nay. Kể rằng trước khi động đất xảy ra tôi đã bày tỏ tình cảm, Nobuko khóc đầm đìa nước mắt. "Mai là lễ cưới rồi đấy. Khóc nữa là mắt sưng húp lên cho xem", tôi cũng vì cuối cùng đã kể được cho người khác nghe, an lòng đến mức nước mắt không ngừng rơi.
"Vậy thì... Chiyoko định thế nào?"
"Tớ nghĩ đây là định mệnh, tớ sẽ mãi nhớ về Tokito-kun, và sống một mình suốt đời thôi."
Tôi nói thật lòng. Người công nhận tôi như Tokito-kun, sẽ chẳng xuất hiện nữa đâu.
"Thế không được đâu."
Trước lời nói bất ngờ của Nobuko, tôi ngẩng phắt đầu lên.
"Chiyoko, lúc nãy cậu nói 'mong Tokito-kun hạnh phúc' đúng không. Tokito-kun chắc chắn cũng có cùng nguyện vọng đó."
"Nhưng miễn cưỡng kết hôn với ai đó, tớ có hạnh phúc được không..."
Nobuko lắc đầu. Mái tóc được giữ gìn cẩn thận cho ngày mai khẽ đung đưa.
"Không phải miễn cưỡng, mà là kết hôn với người đàn ông Chiyoko công nhận. Dù là do bố quyết định, chỉ cần là người bản thân hoàn toàn công nhận thì nhất định sẽ hạnh phúc. Mẹ cậu cũng nói thế đúng không?" Nobuko cười hạnh phúc nói "Tớ cũng thế mà". Nhìn Nobuko như vậy, trái tim đang căng thẳng của tôi dường như dần thả lỏng.
"Cảm ơn cậu. Nobuko lúc nào cũng ủng hộ tớ."
"Tớ mới phải cảm ơn chứ. Mà nói đi cũng phải nói lại, cái tên Tokito nghe hay thật đấy. Hơn nữa nếu thật sự có thể bay vượt thời gian, thì lãng mạn quá đi mất."
"Vậy, nếu Nobuko sinh con trai, đặt tên là Tokito thì sao?"
"A, hay đấy. Nhưng nếu thế, con trai tớ sẽ trao đổi thư từ với Chiyoko mất."
"Hơn nữa còn có thể tận tay trao thư cho nhau nữa chứ."
Sau này tôi chắc chắn vẫn sẽ tiếp tục sống mỗi ngày với nỗi nhớ về Tokito-kun. Mặc dù vậy, tôi sẽ trải qua nhiều chuyện, gặp gỡ nhiều người, và tôi tin chắc rằng một ngày nào đó tôi sẽ gặp Tokito-kun. Tôi sống với niềm tin đó.
Vài năm trôi qua. Tôi làm công việc bán mỹ phẩm tại cửa hàng bách hóa ở Ginza, ngày nào cũng bận rộn. Vì công việc, tôi đã từ chối vài đám hỏi, nhưng gần đây bố ra sức khuyên tôi kết hôn, nên tôi quyết định gặp mặt đối phương. Mùa đông năm hai mươi tám tuổi, hôm nay là ngày tôi gặp mặt đối tượng xem mắt - anh Kiyoshi.
Trước khi ra ngoài, tôi trang điểm cẩn thận trước bàn phấn. Có lẽ do tính chất công việc, mấy năm nay kỹ thuật trang điểm của tôi tiến bộ rất nhiều. Dù màu son cuối cùng tôi tô có chút phân vân, nhưng không phải màu đỏ thắm, tôi quyết định chọn màu nhạt.
Tuy nhiên, trái ngược với màu son nhã nhặn dịu dàng đó, tôi lại đến nhà anh Kiyoshi với tâm thế của một võ sĩ ra trận.
"Cảm ơn vì hôm nay đã dành thời gian gặp mặt."
"Không không, quả là một cô gái xinh đẹp."
Khi bố và gia đình đối phương cười nói, tôi đang suy nghĩ làm thế nào để xác nhận anh Kiyoshi có hợp với mình không. Nhưng chẳng nghĩ ra được gì. Quả nhiên chỉ dựa vào hoàn cảnh này để phán đoán thì khó thật.
"Con gái tôi nấu ăn rất khéo, việc nhà cũng làm rất tốt. Chỉ là tính hơi mạnh mẽ, có thể sẽ gây phiền phức cho ông bà."
Sức mạnh lớn, ý chí kiên cường, là chuyện xấu đến thế sao? Nghe bố nói tôi có chút giận.
"Vợ tôi cũng có chỗ mạnh mẽ đấy chứ. Không, biết đâu lại hợp với cô Chiyoko."
Lời của bố anh Kiyoshi cũng rất chiếu cố tôi, nhưng nhìn mẹ anh Kiyoshi bên cạnh cũng im lặng buồn bực giống tôi, tôi cảm thấy hơi nản lòng. Nobuko bảo nếu mẹ chồng là người mạnh mẽ thì sẽ vất vả lắm, nhưng có khi bà ấy và mẹ tôi lại hợp nhau thật cũng nên.
Vừa nói chuyện thì trời đã tối. Dù đã nói chuyện với anh Kiyoshi vài lần, nhưng tôi vẫn chưa quyết định được gì mà đã phải về, cả nhà anh Kiyoshi ra tận cửa tiễn chúng tôi. Bố đi trước và bố mẹ bên đó có vẻ trò chuyện rất tâm đầu ý hợp, dường như có thể thấy ranh giới nhiệt độ mất tự nhiên giữa hai chúng tôi.
"Chiyoko, cảm ơn em hôm nay đã đến."
Anh Kiyoshi phá vỡ sự im lặng, cất tiếng chào tôi. Rõ ràng là người lớn tuổi hơn, lại luôn dùng kính ngữ nói chuyện, thật là một quý ông.
"Em mới là người phải cảm ơn ạ."
Trả lời xong, tôi đang định cúi chào thì anh Kiyoshi nói một câu bất ngờ.
"Tôi mong Chiyoko hãy cứ giữ nguyên như vậy."
"Hả?"
Đó là câu nói tôi từng nghe. Lần đầu tiên tôi nhìn thẳng vào mắt anh ấy.
"Khi bác trai nói em mạnh mẽ, trên mặt em luôn lộ vẻ không chấp nhận được. Nhưng bao gồm cả điểm đó, tôi thấy em là một người phụ nữ rất tuyệt vời."
Vì thế, anh Kiyoshi nói tiếp.
"Chỗ mạnh mẽ đó cũng không cần miễn cưỡng thay đổi đâu. Nói những lời này, có thể là tôi lo chuyện bao đồng..."
Lời của anh ấy rơi thẳng vào tim tôi.
Năm mười lăm tuổi, Tokito-kun đã từng nói với tôi "mong cậu hãy cứ là chính mình".
Cây cối hồi sinh. Lấy câu nói đó làm chỗ dựa, tôi đã cố gắng đến tận bây giờ.
"Cảm ơn anh."
Nước mắt làm nhòe tầm nhìn của tôi.
"Xin lỗi, tôi nói nhiều quá rồi", dáng vẻ luống cuống của anh Kiyoshi trông cũng thật thú vị, tôi vừa khóc vừa bật cười.
Cuối năm đó, tôi và anh ấy tổ chức hôn lễ. Đương nhiên, lần này tôi dùng thỏi son mẹ thường dùng tô lên màu đỏ thắm.
"Mẹ muốn Chiyoko nắm bắt hạnh phúc trên con đường mà bản thân con thấu hiểu". Nếu ở bên anh Kiyoshi, nguyện vọng của mẹ khi đó nhất định sẽ thành hiện thực.
Một năm sau, tôi sinh hạ một bé trai.
Kể từ đó tôi đã vượt qua rất nhiều đau thương và khó khăn.
Nằm trong chăn nhìn lên trần nhà, những chuyện từ trước đến giờ cứ luẩn quẩn trong đầu tôi.
Khi kết hôn vừa tròn mười năm, Kiyoshi bị gọi đi lính. Từ chiến trường mãi không có thư hồi âm của anh ấy, khi nỗi bất an biến thành tuyệt vọng thì Tokyo bị không kích[note85272].
Tôi và con trai nhờ sơ tán kịp thời nên đã được cứu, nhưng đống đổ nát của Tokyo nhìn thấy sau đó gợi nhớ đến Đại thảm họa động đất Kanto, lồng ngực tôi càng thêm đau đớn.
Tuy nhiên, song song với đó cũng có rất nhiều niềm vui.
Quan trọng nhất là Kiyoshi đã sống sót trở về. Dù vết thương trên chiến trường rất nghiêm trọng, nhưng không có gì vui sướng hơn việc người mình yêu thương có thể trở về bên mình, đây là đạo lý tôi mới hiểu ra sau khi mẹ qua đời.
Hơn nữa, những máy móc tiện lợi mà Tokito-kun từng kể cho tôi nghe, bây giờ tôi cũng đã được dùng. Tôi nhớ lại sự phấn khích khi cùng hàng xóm xem tivi cổ vũ cho vận động viên Olympic[note85273] và sự cảm động khi lần đầu tiên máy giặt quay.
Viết thư cho Tokito-kun lần nữa nhé. Dù không thể gửi đi, nhưng tôi của hiện tại rất tò mò mình sẽ viết gì cho cậu ấy.
Khoảnh khắc tôi cầm bút viết xuống ba chữ "Tokito-kun", cảm xúc khi đó sống lại rõ mồn một. Đương nhiên hiện tại người tôi yêu nhất là Kiyoshi đã đi trước về cõi thiên thu, nhưng nhịp đập trái tim khi đó là điều không thể nào quên. Lời của Tokito-kun, người nhận ra tôi sớm hơn bất cứ ai, vẫn luôn tỏa sáng trong lòng tôi từ năm mười lăm tuổi.
Khi tôi đang suy nghĩ xem làm gì với lá thư đã viết xong, con trai đến bên gối nhìn tôi.
"Mẹ thấy thế nào ạ? Ồ, có vẻ sức khỏe mẹ tốt nhỉ."
Lúc này, tôi chợt nghĩ ra một việc. Tuy có hơi liều lĩnh, nhưng cách này có thể giúp Tokito-kun nhận được thư.
"Này con, mẹ có việc muốn nhờ con..."
Liệu lần này nỗi nhớ của tôi có truyền tải được không?
0 Bình luận