Tháng Một năm 2023.
"Nào, thầy sẽ phát đề thi cho các em."
Kỳ thi đầu năm đến sớm hơn dự kiến khiến bầu không khí trong phòng học như nóng lên hầm hập. Dù học kỳ ba không có thi giữa kỳ, nhưng các bài kiểm tra thường xuyên lại chiếm tỷ trọng điểm số khá lớn. Vì là trường liên cấp hai ba[note85258], chúng tôi không phải chịu áp lực thi chuyển cấp, nhưng có vẻ mọi người vẫn rất để tâm đến thành tích.
"Tokito, lại là 'vụ đó' nhé."
Itsuki nói vọng lên từ phía sau lưng tôi.
"Vụ đó" chính là cuộc đua điểm số: môn Lịch sử của tôi đấu với môn Toán của Itsuki. Chúng tôi thi đua ở những môn sở trường của đối phương, kẻ thua cuộc sẽ phải bao người kia nước ngọt. Nhưng lần này, tôi chẳng có chút tự tin nào.
"Sao mày lại dốt Sử đến thế không biết?"
Sau giờ học, dưới cơn gió bấc lạnh buốt, Itsuki vừa xuýt xoa uống lon súp ngô[note85259] nóng hổi vừa cười trêu chọc.
Gần đây, ngày nào tôi cũng tham gia tập luyện ở câu lạc bộ bóng chày nên đã lâu rồi không về cùng Itsuki. Vào những ngày không có hoạt động câu lạc bộ như hôm nay, chúng tôi thường dừng xe đạp trên con đường về cách nhà không xa để tán gẫu.
"Tao chẳng thể nào hứng thú nổi với lịch sử. Dù có nhớ chuyện quá khứ thì cũng đâu có ích gì cho tương lai."
"Nghĩ thế là không được đâu. Phải biết ơn tổ tiên và chăm chỉ học hành chứ."
"Hả?"
"Mà quan trọng hơn, mày nghe chuyện của Mei chưa? Nếu lúc trước tao quay lại thì..."
Itsuki lại bắt đầu thao thao bất tuyệt về Mei. Tôi đã bỏ bơi lội từ lâu, nhưng cả Itsuki và Mei dù bận rộn vẫn kiên trì theo đuổi. Tuy nhiên, đối với Itsuki, vì chúng tôi và Mei học khác trường nên việc gặp gỡ Mei ở lớp bơi lội có lẽ là động lực lớn nhất để cậu ấy duy trì đến tận bây giờ.
"Tokito cũng yêu đi thôi. Không nhanh lên là hết năm cuối cấp hai đấy."
"Dù trường mình là trường nam sinh, nhưng mày cũng đừng có nói lung tung."
"Thì đúng là thế. Nhưng nếu tao là con gái, Tokito sẽ đứng đầu danh sách ứng cử viên bạn trai của tao đấy. Mọi người đều bảo thế mà."
"Mày đang nói cái quái gì thế hả? Cơ mà nghe cũng vui phết."
"Thật mà. A, đã giờ này rồi sao. Tao phải đi bơi đây. Gặp lại sau nhé."
"Mai gặp."
Tôi và Itsuki dắt xe đạp tách ra hai ngả.
Gần khu chung cư tôi ở có một cây anh đào rủ[note85260] với tuổi đời hơn ba trăm năm. Giết thời gian dưới gốc cây ấy là khoảng lặng hạnh phúc nhất của tôi. Tôi mong chờ những nụ hoa đang e ấp kia sẽ bung nở rực rỡ khi xuân về. Tương truyền rằng cây anh đào ấy có thần tình yêu trú ngụ, nên mỗi khi đến dịp lễ hội trường hay Valentine, gốc cây luôn đông nghịt người.
Chắc rồi cũng có ngày tôi thích một ai đó. Nhưng nghĩ đến việc bốn năm nữa vẫn tiếp tục cuộc sống ở trường nam sinh, có lẽ điều đó là bất khả thi rồi.
Xào xạc, xào xạc...
Gió lạnh quất vào mặt khiến má tôi đỏ bừng vì rét.
Cảm giác như tuyết sắp rơi. Tôi ngước nhìn lên, cành anh đào mang hơi thở mùa xuân đung đưa trong gió như đang mỉm cười với tôi.
"Con về rồi ạ."
"Mừng con về nhà, Tokito. Nghe nói hôm nay con có bài kiểm tra à?"
Mẹ tôi, người có mạng lưới giao tiếp rộng rãi trong hội phụ huynh, lúc nào cũng nắm bắt thông tin nhanh đến chóng mặt.
"A, vâng."
"Làm bài thế nào con?"
"Ưm... nhìn chung là tốt ạ."
Ngoại trừ môn Lịch sử. Tôi thầm nhủ về sự thật bất lợi đó, rồi để tránh bị mẹ hỏi thêm, tôi vội vã chui tọt vào phòng mình. Căn phòng của tôi luôn được sắp xếp gọn gàng, ngăn nắp. Vì thế, tôi nhanh chóng nhận ra trên bàn có một mảnh giấy lạ mà tôi không hề nhớ là mình đã để ở đó.
"Cái gì thế này?"
Tôi mở mảnh giấy được gấp gọn ra xem, trên đó viết tiêu đề "Trăm năm sau", bên dưới là vài dòng nội dung.
"Cái gì thế này?"
Đối diện với thứ vượt quá tầm hiểu biết, tôi buột miệng lặp lại câu hỏi y hệt. Tôi chẳng hiểu chút nào cả. Thỉnh thoảng trên bàn cũng có tranh chân dung em trai Yuto vẽ tặng tôi - dù chẳng giống tôi tẹo nào - nhưng chữ của Yuto không nắn nót đến thế. Hơn nữa, nội dung trên giấy đọc lên nghe rất mơ hồ.
'Đã có cái máy có thể giặt âu phục tùy thích cho mình'
'Âu phục'?
'Máy giặt quần áo'? Ý là máy giặt á?
Vì không hiểu chuyện gì đang xảy ra, tôi rời phòng và đến chỗ mẹ đang chăm chú vào máy tính ở phòng khách. Nhìn qua màn hình, có thể thấy tình hình kinh doanh công ty của bố rất tốt. Giá mà điểm Lịch sử của tôi cũng tăng vọt nhờ mấy cái lỗi sai ngớ ngẩn nào đó của giáo viên chấm bài thì tốt biết mấy.
"Mẹ ơi, mẹ để tờ giấy trong phòng con ạ? Hay là Yuto?"
"Giấy á? Mẹ không biết. Yuto đi bơi vẫn chưa về mà. Giấy gì thế con?"
"À, trên đó viết linh tinh ấy mà. Một trăm năm..."
Tôi đột ngột im bặt. Dù không có căn cứ gì, nhưng linh tính mách bảo tốt nhất không nên nói về tờ giấy đó. Hơn nữa, nếu nói là "viết nhiều dự đoán về một trăm năm sau", mẹ sẽ lo lắng không biết ngày nào tôi cũng đang mơ mộng hão huyền cái gì.
"Con nhớ nhầm, xin lỗi mẹ, không có gì đâu ạ, chắc là giấy ở trường phát thôi."
"Vậy à. Sắp đến giờ cơm rồi, con nhắn Yuto về ăn cơm đi."
"Con biết rồi ạ."
Tôi vừa nói vừa lấy điện thoại nhắn tin cho Yuto.
"Nhắc mới nhớ, ông Suzuki nhà bên cạnh hình như đã xem trận bóng chày của con ở trường hôm trước đấy. Ông ấy bảo con thi đấu năng nổ lắm."
"Ông Suzuki ạ? Gần đây con chẳng gặp ông ấy gì cả."
"Lần sau gặp ông Suzuki thì nhớ chào hỏi nhé."
"Vâng ạ."
Trở về phòng, tôi mở lại mảnh giấy. Dòng đầu tiên viết về máy giặt. Dòng tiếp theo viết 'Mình ước ao có nước tắm có thể đun nóng bất cứ lúc nào'. Cái này thì cũng đã tự động hóa rồi, thậm chí còn có giọng nói lịch sự thông báo "Nước tắm đã đun xong", nhưng trước khi có bồn tắm hiện đại thì nó tự động kiểu gì nhỉ?
Lấy lại tinh thần, tôi đọc một dự đoán khác về trăm năm sau trên giấy, rồi viết tình trạng thực tế vào mặt sau. Cứ thế, tôi đọc một dòng rồi lại viết một dòng, lặp đi lặp lại. Nếu dự đoán trên giấy chưa thành hiện thực, tôi cũng thêm thắt vào trí tưởng tượng của mình.
Không biết đã bao lâu trôi qua.
"Anh hai, ăn cơm thôi."
Yuto đã về từ lúc nào và bước vào phòng, tôi vội vàng đặt tờ giấy xuống và đi ra phòng khách.
Ăn tối xong, tôi quay lại phòng thì mảnh giấy bí ẩn lúc nãy để trên bàn đã biến mất. Kỳ lạ thật. Tìm đâu cũng không thấy. Chẳng có ai vào phòng tôi, cửa sổ cũng đóng kín. Hơn nữa đây là tầng mười sáu của khu chung cư. Cứ thế mà không cánh mà bay sao...? Nó từ đâu đến và đã đi về đâu? Vì quá bận tâm về mảnh giấy kỳ lạ đó nên đêm ấy tôi ngủ chập chờn không ngon giấc.
Kèm theo tiếng keng khô khốc, quả bóng như muốn bay về phía đường biên hạng ba lao về phía tôi. Nhìn quả bóng đi chệch khỏi quỹ đạo dự tính, tôi rướn tay trái hết cỡ về bên phải, cuối cùng cũng dùng găng tóm gọn được nó. Đồng thời tôi lấy lại tư thế, dùng sức ném bóng về phía cầu thủ giữ gôn một. Do bí ẩn về mảnh giấy cộng thêm thiếu ngủ, đầu óc tôi rối bời, quả bóng lẽ ra phải ném thẳng lại bay lệch nhanh về phía bên phải. Chết tiệt, gôn một hỏng rồi. Cú ném bóng mà ngày thường tôi đã quá quen thuộc nay lại sai lầm, mọi người đều ngạc nhiên quay lại nhìn, huấn luyện viên cũng hét lên: "Này, cái gì thế hả? Tập trung vào cho tôi!".
Tôi lí nhí đáp lại lời khiển trách của huấn luyện viên. Ngay sau đó cầu thủ đập bóng tiếp theo đã đứng vào vị trí, tôi hít sâu một hơi để chuẩn bị.
Kết quả buổi tập hôm đó tệ hại vô cùng. Tôi không bắt được những quả lẽ ra phải bắt được, và cũng không ném tốt những quả đã bắt được. Đây là chuyện chưa từng xảy ra nên tôi cảm thấy thất vọng từ tận đáy lòng. Tôi tràn ngập cảm giác tội lỗi với những đồng đội đang dốc hết sức tập luyện.
"Này, Tokito, có chuyện gì à?"
Khi tôi chuẩn bị ra về, Hayasaka - Phó đội trưởng tương lai của câu lạc bộ bóng chày trung học - cất tiếng gọi. Vì trường tôi là trường liên cấp, không có kỳ thi cấp ba nên việc chuyển giao chức vụ đội trưởng và phó đội trưởng diễn ra vào tháng Tư. Nhưng hễ nhìn thấy Hayasaka, tôi lại muốn bản thân trở nên đáng tin cậy hơn. Nếu có thành viên nào gặp vấn đề, cậu ấy chắc chắn sẽ đưa ra lời khuyên, Hayasaka rất giỏi an ủi người khác. Nhưng tôi không được như Hayasaka, nên khi được chọn làm đội trưởng tiếp theo, chính tôi cũng thấy khó hiểu.
"Tớ không sao. Lúc nãy tớ cứ mắc lỗi ngớ ngẩn, xin lỗi nhé."
"Đừng để ý. Nếu có chuyện phiền lòng thì cứ nói với tớ bất cứ lúc nào, đừng ngại."
"Ừ, cảm ơn cậu trước giờ nhé."
"Tự dưng cảm ơn cái gì, nổi cả da gà."
"Tớ thật lòng cảm ơn mà cậu lại bảo nổi da gà là sao?"
"Thôi đừng có nói mấy lời khách sáo. Dọn dẹp xong rồi thì về thôi."
Tôi thấy Hayasaka là người có thể dựa dẫm được, so với tôi thì cậu ấy làm đội trưởng nhiệm kỳ tới vẫn tốt hơn. Không phải tôi thấy làm đội trưởng phiền phức, ngược lại được chọn khiến tôi rất vui, nhưng tôi không tự tin có thể gánh vác trọng trách lớn lao ấy. Những ngày tập luyện cùng các đàn anh cấp ba, họ luôn bao quát mọi việc cho chúng tôi. Nhưng khi chỉ còn lại đội trung học, liệu các bạn đồng trang lứa và đàn em có công nhận tôi không, đặc biệt là một kẻ đầy khiếm khuyết như tôi hiện tại.
Cuối tháng Một, bí ẩn về mảnh giấy càng trở nên huyền bí hơn. Như thường lệ, khi tôi kết thúc hoạt động câu lạc bộ và về nhà, trên bàn học lại xuất hiện mảnh giấy hôm nọ, vẫn là nét chữ nắn nót giống hệt lần trước. Những dòng chữ này miêu tả một cách đầy sáng tạo về tính năng của các loại máy móc mà tôi đã viết tên, nhưng mỗi mục đều có những sai sót nhỏ.
Có lẽ đây không phải là trò đùa bình thường. Nghĩ vậy, tôi quyết định hỏi tên đối phương trước.
Bạn là ai? Tớ tên là Tokito.
Miêu tả của bạn về tính năng máy móc có chút nhầm lẫn. Nếu được thì hãy dùng điện thoại thông minh tra cứu thử xem.
Mà, làm sao bạn lấy được tờ giấy này vậy?
"Vậy thì... tiếp theo mày định thế nào?"
Dưới gốc cây anh đào rủ, chiếc xe đạp đang dựng rung rinh trong gió. Hôm nay, Itsuki ủ rũ từ sáng, Mei vì bận ôn thi nên sẽ nghỉ lớp bơi lội đến cuối năm nay. Vì là trường liên cấp nên chúng tôi chẳng suy nghĩ gì nhiều, nhưng chớp mắt một cái, chúng tôi sắp trở thành thí sinh dự thi rồi.
"Mặc kệ người khác nói gì, tao chưa từng nghĩ đến chuyện này."
"Cũng phải ha."
Itsuki cười trả lời tôi.
"Có gì đáng cười chứ?"
"Không, tại phản ứng của mày khi nói về chuyện yêu đương hờ hững quá."
"Cũng đành chịu thôi, vì tao có hiểu lắm đâu."
Tôi bị lời của Itsuki chọc cười, nhưng việc có thể thích một ai đó mà không cần toan tính gì khiến tôi có chút ghen tị.
"Nhắc mới nhớ, nhìn cái này đi. Cái này là Mei tặng tao đấy."
Trên tay Itsuki là chiếc băng đô đỏ rực viết chữ "Tất thắng".
"Mei tặng mày để thi bơi tuần sau hả?"
Khi tôi còn đang ngạc nhiên vì hai người này tâm đầu ý hợp, Itsuki nhíu mày.
"Ừ. Nhưng không chỉ mình tao, cả đội đều có."
"Gì vậy, đừng làm tao hết hồn chứ. Nhưng thế chẳng phải tốt sao, thi xong mày cũng có thể mang về làm kỷ niệm mà."
"Đương nhiên rồi."
Kể từ bức thư đầu tiên, đã khoảng một tháng trôi qua. Cuối cùng tôi cũng biết tên đối phương là "Chiyoko". Tuy nghe rất dễ thương, nhưng ở thời điểm hiện tại thì đó là một cái tên hiếm gặp, mang đầy cảm giác hoài niệm. Nếu chúng tôi đều sống ở Tokyo, có lẽ tôi có thể gặp cô ấy và hỏi về những bức thư này. Tôi viết ngay rằng nếu có thể, tôi muốn gặp mặt một lần. Nhưng khi tiếp tục đọc lá thư, tôi nhận ra Chiyoko cho rằng những máy móc tôi viết trước đó đều là do tôi tưởng tượng, cô ấy không biết điện thoại thông minh là gì. Cứ thế, những điều kỳ lạ dần chất chồng như núi.
Cô ấy đang giả vờ không biết để trêu chọc tôi, hay là một người sống vượt thời gian hoàn toàn không biết gì thật? Dù đầy nghi hoặc, tôi vẫn quyết định tiếp tục trao đổi thư từ với Chiyoko. Có lẽ đối phương sẽ sớm chán trò đùa này thôi, tôi vẫn bán tín bán nghi về nội dung trong thư.
"Bố có chuyện muốn nói với Tokito và Yuto."
Trong bữa tối, bố đột nhiên đi về phía chúng tôi với vẻ mặt nghiêm trọng.
"Chuyện gì vậy ạ?"
"Thật ra bắt đầu từ năm kia, công ty của bố sẽ mở chi nhánh ở Osaka, và bố có thể được chọn làm lãnh đạo ở đó. Vì là chuyện còn khá xa nên bố không biết có nên nói với các con hay không, nhưng bố muốn Tokito chuẩn bị tâm lý thi vào cấp ba. Khi chọn trường trung học cơ sở cho Yuto thi vào, bố cũng muốn các con cân nhắc cả các trường ở Osaka."
Nghe bố nói xong, tôi nhìn sang Yuto. Kỳ thi cấp ba vốn tưởng không liên quan đến mình bỗng nhiên hiện ra lù lù trước mắt, tôi cảm thấy như sắp bị nỗi bất an đè bẹp.
"Rốt cuộc sẽ thế nào đây?"
Một lúc sau, Yuto sang phòng tôi. Dù chuyện chuyển nhà chưa chắc chắn, nhưng việc chuyển trường thật khiến người ta phiền muộn.
Từ nãy đến giờ, Yuto ngồi trên ghế của tôi, rơi vào trạng thái "suy tư". Phía sau lưng Yuto, tôi để ý thấy trên bàn hình như có cái gì đó đang động đậy.
"Hả?"
Không, nói là 'động đậy' thì không đúng, phải nói là 'xuất hiện' mới phải. Và vật đó là...
"Gì thế? Sao vậy anh?"
Yuto nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu, rồi quay lại nhìn phía sau.
"Không có gì. Này, em phải mau chóng chọn trường đi đấy."
Tôi vội vàng lấy điện thoại ra để thu hút sự chú ý của Yuto, che giấu sự xuất hiện kỳ lạ kia.
Tokito-kun
Mình cũng muốn gặp Tokito-kun. Ban ngày thì lúc nào cũng được, nên chúng ta có thể chốt lịch. Địa điểm gặp mặt là Lăng Vân Các[note85261] thì thế nào? Dù mình từng thấy trên bưu thiếp mỹ thuật, nhưng mình chưa từng đến đó bao giờ, nên mình rất muốn đến đó.
Gửi từ Chiyoko
Lăng Vân Các ở đâu? Có nơi như thế sao?
Yuto sau khi về phòng đã tra cứu địa điểm viết trong thư giúp tôi. Lăng Vân Các là tòa tháp mười hai tầng ở Tokyo, tồn tại từ thời Minh Trị đến thời Đại Chính. Tại sao cô ấy lại chọn một nơi hiện tại không còn tồn tại để gặp mặt chứ?
Chiyoko
Vậy chúng ta gặp nhau vào thứ Bảy cuối cùng của tháng này nhé?
Về địa điểm gặp mặt, Lăng Vân Các mà Chiyoko viết là kiến trúc thời Đại Chính, hiện nay hình như không còn nữa. Nên thay vì Lăng Vân Các, chúng ta gặp nhau ở ga tàu điện ngầm Asakusa nhé?
Gửi từ Tokito
Trước khi kỳ nghỉ xuân đến, kỳ thi cuối năm hai cũng cận kề.
Dù chưa bắt đầu thi môn Lịch sử, nhưng lần này tôi có cảm giác tốt hơn mọi khi. Khi phạm vi bài học đến gần thời Chiến Quốc, nhiệt huyết giảng dạy của thầy giáo tăng lên, và tôi cũng bắt đầu thấy hứng thú đôi chút.
"Này, này, bài thi Toán lần này là địa ngục à?"
Nhìn Itsuki vò nát tờ giấy nháp toán và than vãn từ sớm, tôi tin chắc lần này mình sẽ thắng. Nhưng đồng thời, nếu việc tôi đi Osaka được quyết định, lên cấp ba tôi sẽ không còn được đua điểm số với Itsuki nữa, nghĩ đến đó tôi có chút hụt hẫng.
Hôm đó tôi đến tham gia hoạt động câu lạc bộ sớm hơn thường lệ một chút.
"Tokito."
Bất ngờ bị gọi tên, tim tôi thót lại. Quay đầu nhìn, đội trưởng đương nhiệm đang đứng đó.
"Em chào anh. Anh đến sớm thế ạ."
"Em cũng thế mà. Sao vậy? Gần đây em có vẻ hơi trầm, có chuyện gì à?"
"Gần đây em không tập trung tập luyện được ạ. Lên năm ba, em sẽ làm đội trưởng đội trung học, em cảm thấy mình cần phải tập luyện nghiêm túc hơn."
"Vậy à? Nghiêm túc thật đấy."
Tôi thử hỏi đàn anh.
"Anh ơi, tại sao lại chọn em làm đội trưởng vậy ạ? Rõ ràng có nhiều người thích hợp làm đội trưởng hơn, ví dụ như Hayasaka."
Tôi nói ra những suy nghĩ dồn nén trong lòng bấy lâu, đàn anh quay lại nhìn tôi, vẻ mặt ngạc nhiên.
"Em nói gì thế? Tokito chơi bóng chày rất giỏi mà."
Nhưng, đàn anh nói tiếp.
"Lý do lớn nhất là sức hút tự nhiên của em."
"A..."
"Mọi người đều nghĩ vậy. Đúng là Tokito không hoàn hảo, nhưng em có thể lôi cuốn những người xung quanh. Hơn nữa, đã có Hayasaka đáng tin cậy hỗ trợ em. Còn đội hình nào mạnh hơn thế nữa chứ?"
Sức hút tự nhiên. Là vậy sao...
"Có thể em không để ý, nhưng tất cả mọi người trong câu lạc bộ bóng chày đều rất quý mến em. Vì muốn nỗ lực mà trở nên trầm lắng, chuyện đó đừng bận tâm."
Những lời ngoài dự đoán từ đàn anh khiến tôi nhiệt huyết sôi trào, tầm nhìn nhòe đi.
Tokito-kun
Cậu nói "kiến trúc thời Đại Chính", nhưng mà... bây giờ chẳng phải đang là thời Đại Chính[note85262] sao? Ngày 22 tháng 3 năm Đại Chính thứ 12. Hơn nữa mình chưa từng nghe nói về ga Asakusa. Chuyện này rốt cuộc là sao? Dù trong thư chúng ta cùng trang lứa, nhưng chẳng lẽ Tokito-kun không phải là người ở thời đại của mình sao? Nhắc mới nhớ, bức thư này được gửi đến bằng cách nào vậy?
Gửi từ Chiyoko
Khó tin thật. Chuyện này quá kỳ lạ. Có lẽ tôi là một thằng ngốc khi cố gắng tin vào tất cả những điều này. Nhưng, tôi đã tra cứu, năm Đại Chính thứ 12 chính xác là một trăm năm trước. Tiêu đề lá thư đầu tiên "Trăm năm sau", đích đến chính là thế giới hiện tại này sao?
Dù nhất thời khó mà tin được, nhưng có lẽ lá thư này đã vượt qua thời gian một trăm năm để đến với tôi chăng? Tôi viết điều này vào thư, và để chứng minh tôi sống ở năm 2023, tôi đã bỏ một mẩu báo cắt từ tờ báo hôm nay vào phong bì. Dù đây là lần đầu tiên tôi gửi thư bằng phong bì, nhưng tôi vẫn hy vọng lá thư này sẽ đến được tay Chiyoko như mọi khi.
"Cuối cùng chúng ta cũng là đàn anh lớp lớn rồi nhỉ. Vì học liên cấp lên thẳng cấp ba nên chẳng có cảm giác 'lớn' chút nào."
"Nói sao nhỉ, một năm này và ba năm cấp ba, đợi chúng ta hoàn hồn lại thì chắc cũng kết thúc vèo một cái rồi."
"Đáng sợ thật, tao muốn làm trẻ con cả đời."
Sau khi lễ lên lớp bắt đầu, nhìn Itsuki và các bạn cùng lớp cười đùa vui vẻ vì những chuyện vặt vãnh, tôi vừa cười theo nhưng trong lòng lại thấy đắng chát. Tôi vẫn chưa nói với ai về chuyện mình có thể chuyển nhà. Nếu việc chuyển nhà được ấn định, tôi buộc phải nói với Itsuki và mọi người, nhưng tôi biết nói gì với các thành viên câu lạc bộ đây? Tôi vẫn chưa tự tin đảm nhận chức đội trưởng bóng chày, nhưng trước đó còn phải tham gia kỳ thi chuyển trường, nên đành phải bỏ hoạt động câu lạc bộ. Lần đầu tiên tôi oán hận quy định câu lạc bộ của trường, vì là trường liên cấp, không có kỳ thi, nên cũng không thể giải nghệ sớm.
Hôm qua tôi nhận được thư của Chiyoko từ thời Đại Chính, thật thú vị. Biết được đó là thư đến từ một trăm năm trước, đương nhiên tôi rất kinh ngạc.
Tokito-kun
Vậy ra, Tokito-kun là người tương lai sao? Cậu sống ở Tokyo của một trăm năm sau à? Mình đã xem mẩu báo cắt, dù rất muốn tin nhưng nhất thời không thể tiếp nhận nổi. Nhưng, tất cả những điều này chắc chắn là sự thật nhỉ.
Tokyo của một trăm năm sau sẽ trở nên thế nào? Mình muốn biết tất cả về thời đại mà Tokito-kun đang sống.
Gửi từ Chiyoko
Trong đầu tôi đầy rẫy những dấu hỏi, sự tò mò bùng nổ.
Nhớ đến thư của Chiyoko, tôi tự nhiên mỉm cười. Dù không biết phải bắt đầu từ đâu để truyền tải những điều về thời đại này, nhưng tôi vẫn cố gắng viết rất nhiều thứ. Tokyo hiện tại, những tòa nhà cao tầng mọc lên san sát, cây xanh rất ít, nhưng gần nhà tôi có một cây anh đào rủ cổ thụ khổng lồ, trên phố có nhiều cửa hàng thời trang, nhưng các cô gái lại không đủ dũng khí để bước vào. Về máy móc, tôi giải thích chi tiết hơn về tính năng của những thiết bị đã viết trong bức thư đầu tiên. Trong đó bao gồm cả điện thoại thông minh, thứ được sử dụng nhiều nhất ở thời đại này.
Nghĩ đến máy móc, tôi nhớ lại bức thư đầu tiên nhận được từ Chiyoko, tôi viết rằng tôi cũng sẽ giúp giặt giũ, nhưng chuyện đó khó quá. Trước kia việc nhà đều do phụ nữ đảm nhận, nhưng giờ đã có sự thay đổi lớn.
Để truyền tải tốt hơn đến Chiyoko, tôi viết đi viết lại nhiều lần, kết quả là khi tôi viết xong thư, ngày tháng ghi trên thư đã chuyển sang ngày mới.
Tuần lễ Vàng chỉ dành cho hoạt động câu lạc bộ của tôi đã kết thúc. Tôi về nhà, vừa bước vào phòng khách thì thấy mẹ đang tra cứu gì đó trên máy tính.
"Con về rồi à. Bố hình như đã quyết định đi Osaka rồi."
Tôi nghĩ quả nhiên là vậy. Dù ghét, nhưng có lẽ trong thâm tâm tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lý. Mẹ dường như đang xem sơ đồ phòng của nhà mới trên máy tính.
"Mẹ không ghét chuyển nhà sao ạ?"
"Không ghét, công việc của mẹ về cơ bản là kết bạn, mẹ cũng không ghét việc xây dựng những mối quan hệ mới. Cả con và Yuto đều có tính cách dễ được mọi người yêu mến, nên mẹ cũng không lo lắng. Kỳ thi của con nhất định sẽ suôn sẻ thôi."
"Sự tự tin đó của mẹ từ đâu ra vậy ạ?"
Tôi ước bà có thể chia cho tôi một chút sự tự tin dư thừa đó.
Tóm lại, phải nói với mọi người chuyện tôi sẽ chuyển sang trường cấp ba khác thế nào đây. Dù không thể theo hoạt động câu lạc bộ đến cùng, nhưng tôi muốn cùng mọi người cố gắng đến mùa hè, liệu tôi có quá tham lam không?
Tokito-kun
Gần nhà mình cũng có một cây anh đào rủ vừa to vừa già. Rất đẹp, nếu nhà mình cũng có máy ảnh giống tiệm ảnh gần đây, mình muốn chụp một tấm gửi cùng thư cho cậu.
Cuộc sống của Tokito-kun có vẻ thoải mái nhỉ. Điều hòa là cái gì thế? Có phải là cái máy có rất nhiều cái quạt, tự động quạt gió không?
Điện thoại thông minh, dù mình không tưởng tượng ra được, nhưng việc gửi tin nhắn chắc cũng giống như bức thư này nhỉ. Điện thoại thì mình cũng biết đấy. Dù ở nơi rất xa cũng có thể nói chuyện được. Nhưng mỗi người đều có một cái, có vẻ tiện lợi thật.
Hơn nữa, ở thời đại của Tokito-kun, có rất nhiều phụ nữ ra ngoài làm việc! Dù mình cũng thích làm việc nhà, nhưng mình cũng muốn có ngày được làm việc bên ngoài. Nhưng liệu có thể chu toàn cả hai không nhỉ? Ở thời đại của mình, giặt giũ đều phải giặt tay, tắm cũng phải bổ củi, nhóm lửa đun nước. Ngày nào cũng rất vất vả. Mình cảm giác nhờ làm việc nhà mà tay chân rắn rỏi hơn, sức vóc cũng có phần... khỏe quá, nói ra thật xấu hổ.
Gửi từ Chiyoko
Vài ngày sau khi quyết định chuyển nhà. Hôm nay sau khi tập xong, tôi quyết định báo cáo với các thành viên câu lạc bộ chuyện tôi sẽ rời đội. Dù không thể tham gia giải đấu mùa thu, nhưng tôi cũng muốn cố gắng kiên trì đến hết kỳ nghỉ hè. Nếu tôi nói những lời tùy hứng như vậy, có thể sẽ bị mọi người ghét, cũng có thể bị cho là vô trách nhiệm. Nghĩ đến đó, tôi không nói ra lý do thực sự, mà trực tiếp thú nhận chuyện rời đội. Mọi người đều rất ngạc nhiên, nhưng vẫn chấp nhận sự thật đó. Hayasaka vừa khóc vừa động viên tôi.
"Tokito, tớ sẽ luôn ủng hộ cậu. Cậu phải cố gắng lên đấy."
Không, tớ sẽ ở lại đến mùa hè mà. Cảm động trước tấm lòng của cậu ấy, tôi cũng khóc theo.
"Cảm ơn cậu. Tớ sẽ cố gắng."
"Để làm kỷ niệm cổ vũ cho Tokito, hôm nay toàn thể năm ba chúng ta đi ăn mì ramen nhé? Mọi người có thời gian không?"
"Cậu chỉ muốn ăn mì thôi chứ gì. Nhưng xin lỗi, tớ phải nói chuyện với huấn luyện viên về việc sau này, để mai được không?"
"Biết rồi, tớ sẽ mong chờ đấy."
"Vậy gặp lại sau."
Nói chuyện với huấn luyện viên xong, tôi ra bãi đỗ xe, thấy Itsuki đang ở đó.
"Muộn thế này mày làm gì ở đây? Đi bơi à?"
"Hôm nay nghỉ. Tao tán gẫu với bọn Nagano trong lớp một lúc. Về thôi."
Trên đường về, tôi và Itsuki đạp xe song song. Dù tôi chưa nói với Itsuki chuyện chuyển nhà, nhưng khả năng cao là ngày mai các thành viên đội bóng chày sẽ nói cho cậu ấy biết, nên tôi muốn tối nay tự mình nói ra. Bây giờ là cơ hội tốt, nhưng tôi rất khó mở lời.
Itsuki là người bạn thân tôi quen từ năm nhất, là người tôi có thể bàn bạc mọi chuyện, nhưng lần này tình huống lại khác. Hay nói đúng hơn, chính vì thân thiết nên tôi mới khó mở lời. Nên nói vào lúc nào đây? Tôi nên dùng vẻ mặt nào để nói đây? Càng nghĩ tôi càng không biết đâu là đáp án chính xác.
"Hôm qua em gái tao xem ảnh mày, nó bảo 'Mấy cái nốt ruồi trên mặt anh Tokito trông giống Tam giác mùa hè[note85263] ghê', làm tao cười chết đi được."
"Nói thế thì cũng giống thật."
"Đúng hơ."
Tôi và Itsuki vẫn nói những chuyện vặt vãnh như mọi khi, nhưng đầu óc tôi cứ quay cuồng.
Cứ thế chúng tôi đến địa điểm phải chia tay, tôi nhìn thấy cây anh đào rủ đó. Chính là lúc này. Tôi bóp phanh xe.
"Itsuki. Thật ra năm sau tao sẽ đi Osaka, và..."
"Tao biết rồi, mày định thi cấp ba ở đó chứ gì?"
"A, mày biết rồi à?"
"Hôm qua tao nghe mẹ tao kể. Nên tao đợi xem khi nào Tokito mới chịu nói cho tao biết."
"Ra là vậy... Tao nói muộn quá, xin lỗi nhé. Tao cứ suy nghĩ mãi xem nên mở lời lúc nào."
"Tao đoán được mà, tóm lại thi cử cố lên nhé. Đi Osaka rồi thì bọn mình vẫn phải giữ liên lạc đấy."
"Ừ, vậy mai gặp."
Đột nhiên tôi cảm thấy nước mắt sắp trào ra, vội vàng chào tạm biệt. Cuối cùng tôi cũng hiểu lý do Itsuki, người đã ở cùng đám Nagano đến tận lúc tan học, lại đứng một mình ở bãi đỗ xe. Đợi đến khi mọi người đều muốn về, Itsuki kiếm một lý do thích hợp để ở lại, chính là để đợi tôi. Vì trước mặt nhiều người, có thể tôi sẽ khó mở lời chuyện chuyển nhà. Dù là các thành viên đội bóng chày hay Itsuki, mọi người đều quan tâm đến tôi rất nhiều.
Chiyoko
Đã sang tháng Năm rồi mà hoa anh đào vẫn chưa nở, tớ đã chụp ảnh cây anh đào rủ gần nhà và bỏ vào phong bì. Hóa ra thời đại của Chiyoko cũng có máy ảnh nhỉ.
Điều hòa là thiết bị đẩy hơi nóng trong phòng ra ngoài vào những ngày oi bức. Ý tưởng cái quạt của Chiyoko thú vị thật đấy.
Sức lực của Chiyoko lớn lắm sao? Được rèn luyện qua công việc nhà, thật lợi hại. Nếu so về sức lực thì tớ thua chắc rồi. Tớ vừa hay do dự, sức cũng chẳng lớn lắm. Tự tớ cũng không nhịn được cười đây.
Gửi từ Tokito
Thư gửi đi thì đúng hai mươi ngày sau sẽ có hồi âm. Nếu Chiyoko viết thư trả lời ngay ngày nhận được, thì e rằng thời gian vận chuyển một chiều mất khoảng 10 ngày. Nhưng lần này hồi âm của Chiyoko đến muộn hơn bình thường một chút.
Tokito-kun
Mình đã giật mình đấy. Bức ảnh cây anh đào rủ cậu gửi rất giống cây anh đào gần nhà mình. Dù thời đại khác nhau, nhưng có thể nhà chúng ta ở rất gần nhau nhỉ. Điều hòa có thể đẩy hơi nóng trong phòng ra ngoài, thật lợi hại. Cứ như thế giới trong mơ vậy. À phải rồi, câu 'Nếu so về sức lực thì tớ thua chắc rồi', mình thấy chạnh lòng lắm. Con trai gần nhà cũng cười nhạo mình "Con gái mà khỏe như vâm", mình buồn lắm. Mình chỉ mong Tokito-kun đừng nói như vậy.
Gửi từ Chiyoko
Đọc thư xong tôi cảm thấy bối rối. Tôi không hiểu lý do cô ấy buồn. Không, tuy tôi có thể hiểu, nhưng tôi thật lòng ngưỡng mộ sự mạnh mẽ của Chiyoko, tôi chỉ muốn khen ngợi cô ấy thôi mà. Tôi ôm đầu. Giờ phải làm sao đây, trả lời thế nào cho tốt đây. Nếu là bình thường, dù là hiểu lầm thì chỉ cần nói "xin lỗi" là sóng gió sẽ qua. Nhưng tôi muốn nói thật lòng với Chiyoko. Nếu nảy sinh hiểu lầm, thì gỡ bỏ là được.
Chiyoko
Không phải đâu. Tớ thật sự thấy Chiyoko rất tuyệt vời. Dù chưa gặp mặt mà tớ lại nói 'Nếu so về sức lực thì tớ thua chắc rồi', có lẽ hơi quá lời thật. "Con gái mà..." tớ chưa bao giờ nghĩ như vậy, Chiyoko cũng đừng để tâm đến lời trêu chọc của mấy người hàng xóm. Tớ mong Chiyoko hãy cứ là chính mình... dù tớ không biết mình đang nói gì nữa, tóm lại tớ mong Chiyoko hãy cứ mãi như hiện tại là được.
Gửi từ Tokito
Đọc lại nửa sau bức thư, tôi xấu hổ đến đỏ bừng mặt, ngay cả bản thân cũng không biết mình muốn diễn đạt điều gì. Mặc dù vậy, tôi vẫn muốn gửi đi bức thư như thế, vì đối phương là người mà cả đời tôi cũng không gặp được. Chỉ vì thế thôi.
Sau đó, đúng 20 ngày, tôi nhận được hồi âm của Chiyoko. Tôi rất vui vì thư trả lời đến nhanh như vậy, đọc thư và biết hiểu lầm đã được hóa giải, tôi thở phào nhẹ nhõm.
Tokito-kun
Là vậy sao? Chưa từng có ai nói với mình những lời như thế, thú thật mình rất bối rối. Nhưng mình rất vui. Cảm giác như tất cả những gì mình làm từ trước đến giờ đều được công nhận. Tokito-kun, dù trước đây cậu nói mình hay do dự, nhưng thực ra không phải vậy đâu. Vì mình, cậu đã giải thích mọi chuyện dứt khoát như thế cơ mà. Cảm ơn cậu.
Gửi từ Chiyoko
"Anh hai! Em muốn rủ người mình thích đi chơi, phải nói thế nào mới được?"
Học xong, tôi đang định viết thư trả lời Chiyoko thì Yuto vào phòng.
"Rốt cuộc là sao... Mà, người em thích là con gái trong lớp em à?"
"Vâng, là Mei ở lớp bơi. Anh hai cũng biết đúng không?"
Tôi hoài nghi về cái tên nghe quen tai đó. Này này, Mei bằng tuổi tôi mà. Hơn nữa, cả Itsuki và Yuto đều thích cùng một cô gái sao...
"Anh hai?"
"À, ra là vậy. Vì anh chưa từng yêu đương nên tạm thời chưa nghĩ ra. Để anh nghĩ thêm chút nhé."
"Thật ạ? Cảm ơn anh."
Dù ngoài miệng nói sẽ suy nghĩ, nhưng hoàn toàn vô dụng. Yuto cũng chẳng mong đợi gì câu trả lời của tôi. Thế nhưng, tôi dự cảm chuyện này sẽ trở nên rắc rối đây.
"Tokito, mày thấy nghỉ hè tao rủ Mei đi chơi được không? Đều là học sinh sắp thi chuyển cấp, tao muốn nghe ý kiến của mày."
Đã đến giờ vào lớp mà giáo viên vẫn chưa tới, không khí trong phòng học đầy vẻ phấn khích. Nhưng giữa bầu không khí sôi động đó, Itsuki cứ hỏi ý kiến tôi mãi khiến tôi ôm đầu bất lực.
Tôi chỉ có thể đoán trúng những dự cảm chẳng lành thế này thôi, liệu đây có được tính là một loại tài năng không nhỉ? Em trai và bạn thân cùng thích một cô gái, tôi cảm thấy khó xử vô cùng.
"Ờ, thì, mày muốn đi chơi đến thế à... việc học cũng quan trọng mà."
Trước câu trả lời lấp lửng của tôi, lần này đến lượt Itsuki ôm đầu.
"Mày nói cái gì thế? Vậy tao phải làm sao?"
Đó là câu thoại của tao chứ? Tôi thầm than trong lòng, có lẽ cảm thấy mình không trụ nổi nữa, với tư cách trực nhật, tôi rời khỏi lớp đi gọi giáo viên.
Chiyoko
Rất vui vì cậu đã phủ nhận giúp tớ, nhưng tớ thật sự rất hay do dự. Hiện tại em trai và bạn thân tớ cùng thích một người, tớ vẫn chưa quyết định được nên ủng hộ ai nên đành giữ thái độ mập mờ với cả hai. Từ bé tớ đã luôn như vậy rồi. Vì không thể đưa ra quyết định cho những việc quan trọng, nên tớ lúc nào cũng phiền não vì điều đó.
Nhắc mới nhớ, lúc Chiyoko nhận được thư này chắc đã là tháng Bảy rồi nhỉ? Chiyoko có biết Tam giác mùa hè không? Đó là dấu hiệu để tìm các chòm sao mùa hè, người quen bảo tớ vị trí nốt ruồi trên mặt tớ rất giống Tam giác mùa hè. Dù đây chẳng phải chuyện quan trọng gì, nhưng tớ đột nhiên nghĩ đến nên muốn viết cho cậu.
Gửi từ Tokito
Kỳ thi cuối kỳ một cuối cùng cũng kết thúc. Dù mọi người đều mãn nguyện với cảm giác giải thoát sau khi thi xong, nhưng tôi vẫn tiếp tục tham gia hoạt động câu lạc bộ và lớp học thêm. Cuối cùng cũng đến mùa hè quyết định. Dù ngày nào cũng bận rộn, nhưng tôi cũng không ghét cuộc sống thế này.
Hơn nữa hôm nay là ngày thứ hai mươi kể từ khi gửi thư đi. Sắp đến lúc nhận được hồi âm của Chiyoko rồi.
"Tokito, con về rồi à. Ái chà, có chuyện gì vui sao? Con có bạn gái rồi à?"
Bị mẹ nói vậy, tôi mới lần đầu nhận ra khóe miệng mình đang mỉm cười. Mà sao tôi lại mong chờ thư của Chiyoko đến thế nhỉ.
"Không có đâu ạ. Làm gì có chuyện đó."
Tôi vừa nói vừa đi vào phòng mình... tìm thấy rồi. Quả nhiên đã đến. Tôi vừa trân trọng khoảnh khắc mở phong bì, vừa vội vàng trải lá thư ra.
Tokito-kun
Mình nghĩ đó không phải là do dự thiếu quyết đoán đâu. Sự lưỡng lự của cậu chắc chắn là bằng chứng cho thấy cậu trân trọng em trai và bạn thân từ tận đáy lòng. Dù chúng ta chưa gặp mặt, lời mình nói có lẽ không có sức thuyết phục, nhưng mình nghĩ mọi người xung quanh đều rất quý mến Tokito. Nên xin đừng lo lắng, không sao đâu.
Mình không biết Tam giác mùa hè, nhưng việc nốt ruồi trên mặt cậu giống các vì sao làm mình thấy thú vị lắm.
Nói đến mùa hè, gần đây đang là lúc giao mùa, trẻ con bắt đầu ốm nhiều hơn. Tokito-kun cũng chú ý đừng để bị cảm nhé.
Tái bút
Tên của Tokito-kun đọc thế nào nhỉ? Mình xin lỗi vì đến giờ mới hỏi, cậu có thể cho mình biết không.
Gửi từ Chiyoko
Cách đọc tên tôi, đúng là tôi chưa nói với Chiyoko, nhưng bây giờ cô ấy mới hỏi thì quá đáng thật đấy! Có phải cô ấy cứ lỡ mất cơ hội để hỏi không nhỉ. Cứ cảm thấy Chiyoko dễ thương sao ấy.
Nhắc mới nhớ, trước đây Chiyoko nói lời của tôi dường như khiến cô ấy được công nhận, giờ đối với tôi cũng vậy. Cô ấy bảo sự do dự của tôi chẳng có gì xấu cả, tôi rất vui. Vậy thì tôi cứ như trước đây, cùng lúc ủng hộ tình yêu của cả Itsuki và Yuto là được rồi.
Tôi không muốn trò chuyện với Chiyoko qua thư nữa, mà muốn gặp cô ấy bằng xương bằng thịt một lần.
"Con có bạn gái rồi à?" Lời của mẹ lúc nãy lại văng vẳng bên tai.
Nếu Chiyoko là bạn gái của tôi thì…
Chiyoko
Lời của Chiyoko làm tớ tràn đầy năng lượng. Tớ cảm giác như có thể nói lời tạm biệt với nỗi phiền muộn bao năm nay rồi.
Cảm ơn cậu đã lo lắng cho sức khỏe của tớ. Chiyoko cũng khỏe chứ? Hôm nay, kỳ thi cuối kỳ cuối cùng cũng kết thúc. Giờ tớ chỉ còn đợi nghỉ hè thôi.
Chắc Chiyoko sẽ hỏi thi cuối kỳ là gì nhỉ?
Kỳ nghỉ hè ở thời đại của cậu thế nào? Chắc là thú vị lắm nhỉ.
Thi cuối kỳ là để kiểm tra xem bọn tớ nhớ được bao nhiêu những gì đã học ở trường. Phạm vi lần này là đến thời Edo, từ mùa thu, chắc tớ sẽ học kiến thức lịch sử về thời đại mà Chiyoko đang sống.
Nghỉ hè chỉ có khoảng một tháng, bài tập rất nhiều, hoạt động câu lạc bộ cũng bận rộn. Nhưng được ở bên bạn bè, tớ rất vui.
Mà này, cậu không biết cách đọc tên tớ, bây giờ mới hỏi thì quá đáng lắm đấy nhé (cười).
"Tokito", đọc như thế này nhé. Dù cái tên này hiếm gặp, nhưng tớ rất thích.
Vì tớ là học sinh sắp thi chuyển cấp, để vào được trường cấp ba mong muốn thì phải nỗ lực học tập, nhưng việc trao đổi thư từ với Chiyoko giúp tớ thư giãn tâm trạng, thật sự đã giúp tớ rất nhiều. Cảm ơn cậu.
Gửi từ Tokito
"Cái thằng này, môn Toán cuối cùng cũng thức tỉnh rồi sao?"
Dưới gốc cây, cái nóng mùa hè bị gió thổi tan, cùng với tiếng bật nắp lon nước thanh thót, Itsuki mở lon nước.
Môn Sử của tôi và môn Toán của Itsuki lúc nào cũng loanh quanh ở mức điểm sàn, nhưng nhìn bài thi cuối kỳ hôm nay, điểm Toán của Itsuki tốt đến bất ngờ. Dù điểm Sử của tôi có cải thiện, nhưng vẫn chỉ bay là đà ở tầm thấp. Tuy cũng có những môn thành tích đi lên nhờ ôn thi, nhưng môn Lịch sử thì dù học thế nào tôi cũng chẳng nhớ nổi gì, nên tôi bỏ cuộc rồi. Tôi không muốn học trước, và cũng rất lo lắng về kỳ thi.
"Thức tỉnh gì chứ, đây là kết quả của sự nỗ lực đến hộc máu đấy. Tao muốn nâng cao sĩ khí cho mày mà."
Dù Itsuki không hoàn toàn nói dối, nhưng nhìn cái điệu bộ lươn lẹo của cậu ta, có vẻ còn lý do khác nữa. Ví dụ như, đạt điểm trên bao nhiêu đó thì sẽ tỏ tình với Mei. Chắc chắn là thế rồi. Mà, dù sao thì cũng rất cừ.
"Thế thì đúng là phải cảm ơn mày rồi. Lần sau tao sẽ không thua đâu."
"Cứ nhào vô. Đúng rồi Tokito, mày học cùng lớp học thêm với Mei đúng không? Mày hỏi thử xem cậu ấy có bạn trai chưa đi."
Đây là thỉnh cầu cả đời của Itsuki, cậu ta chắp hai tay lại, vẻ mặt nghiêm túc.
"Tao biết rồi. Nếu gặp thì tao sẽ hỏi."
"Thật hả, cảm ơn nhé!" Giọng Itsuki vang vọng giữa bầu trời xanh thẳm.
Từ học kỳ hai, tôi phải cố gắng môn Lịch sử thôi. Tôi cũng muốn nói chuyện nhiều hơn với Chiyoko.
Tôi đạp xe, mồ hôi vã ra như tắm. Nghe nói mấy năm nay năm nào cũng nắng nóng kỷ lục, không biết mùa hè trăm năm trước thì thế nào nhỉ.
Tokito-kun
Rất vui khi nhận được thư cậu. Mỗi ngày mình đều sống rất tốt.
Xin lỗi xin lỗi, tại mình không tìm được cơ hội để hỏi cách đọc tên cậu. Tokito, đọc là vậy sao, cái tên nghe hay lắm.
Dù là thi cuối kỳ hay nghỉ hè, cậu đều biết những điều mình tò mò, mình vui lắm.
Nghỉ hè cũng phải chăm chỉ học hành nhé. Mình rất mong thư của Tokito-kun, mình ngày nào cũng cố gắng làm việc nhà và chăm sóc các em trai. Mình cũng muốn biết những điều về thời đại của mình mà Tokito-kun sẽ học từ mùa thu. Nhưng nếu biết rồi, liệu cuộc đời sau này có mất đi niềm vui không nhỉ. Mình sẽ thử tưởng tượng trong đầu về thời đại của Tokito-kun sau này.
Hôm nay ấy à, mình đã diện đồ thật đẹp, cùng bạn bè đi dạo phố Ginza[note85264]. Mình thấy một chị gái xinh đẹp tô son đỏ rực rỡ trên phố, mình quyết định vài năm nữa cũng sẽ ăn diện như thế. Không hiểu sao, mình muốn trở nên xinh đẹp, rồi gặp gỡ Tokito-kun.
Gửi từ Chiyoko
Phố buôn bán Ginza. Son môi đỏ rực.
Dù cách biệt cả trăm năm, nhưng thời thanh xuân lấp lánh từ xưa đến nay vẫn chẳng hề thay đổi.
Tôi bắt đầu tưởng tượng, nhưng khi nghĩ đến cảnh Chiyoko bị một gã đàn ông lạ mặt bắt chuyện, tôi chợt bừng tỉnh.
Tôi nhận ra,
Tôi thích Chiyoko.
"Này này, Tokito, không sao chứ? Mắt em đờ đẫn cả rồi kìa."
Nghe thầy giáo nói, mọi người đều cười ồ lên. Vì tôi vào lớp học thêm muộn, nên lúc đầu tôi lo lắng không biết có hòa nhập được với lớp không, nhưng thầy và các bạn đều rất nhiệt tình với tôi.
"Em xin lỗi, em lơ đễnh một chút ạ."
"Gì chứ, hiếm hoi lắm mới học giờ của tôi, phải tập trung nghe chứ. Mà giờ tôi giảng đến trang sáu mươi tám rồi. Sao sách của em vẫn ở trang năm mươi chín thế?"
"Không thể nào?"
"Phạt em lên bảng giải bài kia."
"Em biết rồi ạ."
Dù hoàn toàn không nghe giảng, nhưng bài này hôm qua tôi đã xem trước, nên an toàn qua ải. Tôi cầm phấn, viết các công thức lên bảng.
"A, em làm được bài này à?"
Nhìn thầy giáo có chút sượng sùng, cả lớp lại cười phá lên lần nữa.
Tôi cười nói xin lỗi, nhưng trong đầu đã tràn ngập hình bóng Chiyoko. Từ nãy đến giờ, tôi cứ suy nghĩ mãi xem lần này sẽ viết gì trong thư.
Tan học, tôi bước ra khỏi lớp và chạm mặt Mei vừa từ phòng tự học bên cạnh đi ra.
Nếu là bình thường, tôi chỉ cần vẫy tay chào Mei là được, nhưng vì chuyện của Itsuki và Yuto, lần này tôi mở lời hỏi.
"À này, tớ muốn hỏi cậu một chuyện hơi đặc biệt chút."
"Sao vậy?"
"Mei này, cậu có bạn trai chưa?"
Mei nằm mơ cũng không ngờ tôi sẽ hỏi câu như vậy, cô ấy thoáng lộ vẻ bối rối trong khoảnh khắc.
"Hả, sao cơ? Vẫn chưa..."
"A, xin lỗi. Tớ chỉ hỏi chút thôi, đừng để bụng nhé."
"Hả, ừm. Gặp lại sau nhé."
Tôi vừa vẫy tay chào Mei, vừa thở phào nhẹ nhõm. Vì đã hoàn thành nhiệm vụ, biết được Itsuki và Yuto vẫn còn cơ hội, tôi thấy yên tâm hẳn.
"...Mei hình như chưa có bạn trai đâu."
"Thật sao."
Tôi không định chủ động nói với Yuto chuyện này. Nhưng Yuto cứ cảm thấy tôi biết gì đó, bị em ấy hỏi dồn, tôi đành nói ra. Trực giác của nó còn lợi hại hơn tôi tưởng.
Dù vậy, tôi cũng không biết có nên nói ra hay không, nên tôi có chút bất an. Khi nghe tiếng em trai lẩm bẩm, tôi thậm chí bắt đầu nghi ngờ đôi tai của mình.
"Hả? Em quyết định tỏ tình rồi á?"
"Đương nhiên rồi. Không nói thì hối hận chết mất."
"Thì cũng đúng..."
Đây là khí thế của tuổi trẻ bồng bột, hay là do tôi quá thiếu dũng khí nhỉ, cứ cảm thấy tương lai của tôi thật mịt mờ.
"So với chuyện đó, anh hai cũng cố lên nhé."
"Cái gì?"
"Anh hai có người mình thích rồi đúng không? Là cô gái ở lớp học thêm à?"
Bị Yuto hỏi một cách hiển nhiên như vậy, tôi giật mình thon thót. Trực giác của Yuto bén thật đấy.
Tôi định nhân cơ hội này thảo luận với Yuto về kinh nghiệm yêu đương, nhưng lại thôi. Không chỉ vì chuyện trao đổi thư từ này khó tin. Nói sao nhỉ, tôi muốn trân trọng lá thư đó và thứ tình cảm này. Dù nói muốn trân trọng nghe có vẻ hay ho, nhưng tôi không muốn để người khác biết chuyện về Chiyoko.
"Anh hai cũng nỗ lực lên nhé", Yuto vỗ lưng tôi một cái, nhưng tôi hoàn toàn không biết phải làm sao cho tốt. Tôi thực sự muốn truyền tải tâm ý của mình. Nhưng…
Chiyoko
Chiyoko trở thành người lớn, chắc chắn sẽ rất xinh đẹp nhỉ. Chúng ta thêm năm năm nữa là thành người lớn rồi.
Dù Chiyoko nói không muốn biết chuyện tương lai, nhưng từ lá thư đầu tiên của tớ, cậu cũng đã biết những thứ sẽ được phát minh sau này rồi nhỉ (cười).
Chiyoko hãy sống thật lâu nhé, thử dùng máy giặt một lần xem. Cậu chắc chắn sẽ cảm động cho xem.
Nếu Chiyoko sống thọ, liệu cậu có gặp được tớ lúc nhỏ không nhỉ?
Chúng ta đều sống ở Tokyo, chuyện này cũng không phải là không thể.
Dù chỉ một lần thôi, tớ khao khát được gặp cậu.
Mình cũng muốn gặp em, dù chỉ một lần thôi. (Lời bài hát)
Tôi dừng bút khi chưa viết câu cuối cùng đó. Tôi không đủ dũng khí để viết đến đấy.
Dù vì sống khác thời đại mà không thể gặp nhau, tôi vẫn bị thu hút bởi sự kiên cường ẩn sâu trong trái tim dịu dàng của Chiyoko. Với Chiyoko đó có thể là sự tự ti, nhưng tôi lại thấy đó là ưu điểm.
Tuy nhiên, với cô ấy - người chỉ đơn thuần thấy việc trao đổi thư từ vượt thời gian thú vị mà viết thư cho tôi - nếu đột nhiên nói ra chuyện này... có lẽ hãy trao đổi thêm vài lá thư nữa, rồi hẵng truyền tải tâm ý vậy.
Cứ thế tìm cho mình một cái cớ, tôi đặt bút xuống.
Nhớ lại thì, lúc đầu khi tưởng lá thư là trò đùa, tôi một lòng muốn biết bí mật của bức thư nên đã đề nghị với Chiyoko "muốn gặp cậu". Khi đó tôi hoàn toàn không căng thẳng, chuyện có hồi âm hay không cũng thấy sao cũng được.
Nhưng lần này, tôi mất khá nhiều thời gian, chỉ để viết một câu "tớ muốn gặp cậu".
Thích một người là như vậy sao. Ngày nào cũng muốn trò chuyện, chỉ nhìn nội dung thư thôi thật khiến người ta sốt ruột.
Nếu không phải viết thư, mà đưa điện thoại cho cô ấy thì tốt biết mấy. Như thế thì ngày nào cũng có thể trò chuyện, cũng nghe được giọng nói của nhau, còn có thể nhìn nhau cười qua gọi video nữa chứ.
Nếu có thể quyết định "lượng nỗ lực" được sử dụng trong đời, tôi cảm thấy mùa hè này tôi đã tiêu hao hết sức lực cả đời mình. Hoạt động câu lạc bộ và học tập, tôi đều đã dốc toàn lực.
Và rồi cuối cùng cũng đến ngày cuối cùng của kỳ nghỉ hè, hôm nay là ngày tôi rời câu lạc bộ bóng chày.
"Được chơi bóng chày cùng mọi người tớ thật sự rất vui. Nhưng đã được chọn làm đội trưởng mà tớ lại không thể kiên trì đến cùng, thật sự xin lỗi. Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ tớ. Sau này tớ cũng sẽ luôn cổ vũ cho mọi người."
Đàn anh cấp ba, đàn em cấp hai, và cả những người bạn đồng trang lứa. Tôi nhìn mọi người và nói. Nói xong, tiếng vỗ tay nhiệt liệt cùng những tiếng "Cảm ơn", "Cố lên nhé" vang lên. Mùa hè sắp kết thúc, dù tôi rời đội vì sự ích kỷ của bản thân, nhưng mọi người vẫn cổ vũ cho kỳ thi của tôi, thật sự rất cảm ơn mọi người.
"Tokito, sau này nhất định phải về chơi đấy."
Tôi nhận được một lá thư từ Hayasaka, khoảnh khắc nhìn thấy dòng chữ "Giá mà Tokito làm đội trưởng thì tốt", nước mắt tôi trào ra. Cuối cùng tôi cũng được giải thoát khỏi nỗi day dứt khi quyết định không làm đội trưởng.
"Mừng con về nhà, Tokito. Buổi sinh hoạt câu lạc bộ cuối cùng vui chứ con?"
"Vâng ạ. Mẹ xem này, đây là thư mọi người viết cho con."
"Ái chà, tốt quá rồi. Đúng rồi, Tokito làm xong bài tập hè chưa?"
"Cuối cùng cũng xong rồi ạ. Yuto lại trốn việc rồi đúng không?"
"Đúng thế, hôm nay về cái là nó ru rú trong phòng mãi, khổ ghê cơ."
Tôi mở cửa phòng, phong bì thư từ trên bàn rơi "soạt" xuống đất.
Không hiểu sao, Chiyoko luôn dán phong bì rất kỹ, tôi đã luôn, luôn đợi thư của cô ấy.
Sau khi tôi viết "tớ muốn gặp cậu", đã qua hai mươi ngày mà chưa có hồi âm, tôi đã rất sốt ruột và thấy hơi lạ. Dù đến tận bây giờ mới nhận được, nhưng tôi cũng thở phào nhẹ nhõm.
Rõ ràng chưa tỏ tình, chỉ viết là muốn gặp cô ấy, nhưng vì căng thẳng, bàn tay mở phong bì của tôi cứ run lên bần bật.
Tokito-kun
Cảm ơn thư của cậu.
Quả thật, mình đã biết được rất nhiều chuyện nhỉ. Mình muốn dùng thử máy giặt, còn cả điều hòa nữa, nếu có thứ đó thì vào mùa nóng nực như bây giờ mình cũng có thể ra ngoài được rồi. Mình muốn nói với mọi người rằng tương lai sẽ có những thứ như thế xuất hiện, nhưng chẳng ai tin cả. Cảm giác ấm ức thật.
Mình nhất định sẽ sống thọ cho đến lúc gặp được Tokito-kun. Hứa rồi nhé.
Mình từng nghĩ nếu gặp được Tokito-kun thì mới nói cho cậu biết, nhưng có lẽ bây giờ mình có thể viết ở đây rồi.
Mình thích Tokito-kun.
Mình muốn gặp cậu ngay lập tức, ngay lúc này.
Mình muốn cùng Tokito-kun nắm tay, đi dạo trên đường phố Tokyo.
Vì thế, dù là thời đại nào mình cũng sẽ đến.
Xin lỗi vì đột nhiên mình nói như vậy. Tâm trạng mình có chút không ổn. Tokito-kun cứ vứt lá thư này đi là được.
Cũng đừng miễn cưỡng viết thư trả lời. Mình chỉ muốn nói cho cậu biết thôi.
Gửi từ Chiyoko
Cả người tôi nóng bừng lên.
Chiyoko thích tôi...?
Chúng tôi cùng nắm tay, ở Tokyo...?
Vì kinh ngạc và vui sướng, tôi không kìm được mà hét lên trong nhà, dù bị mẹ và Yuto mắng, nhưng tôi chẳng hề bận tâm.
Tôi cũng muốn nắm tay Chiyoko, muốn cùng đi dạo. Tôi muốn cùng cô ấy đi đến thật nhiều nơi.
Nhưng trước đó, lần này tôi phải truyền tải tâm ý của mình thật tử tế.
Lúc này, giọt nước rơi bộp vào cửa sổ. Hạt mưa dần dày hạt, tiếng mưa bắt đầu lớn hơn, dù dự báo thời tiết nói tuần này trời nắng suốt, nhưng như muốn chế giễu dự báo thời tiết, trong chớp mắt trời đã đổ mưa tầm tã. Tôi ngẩn ngơ nghĩ thật may vì buổi sinh hoạt cuối cùng không bị mưa, rồi bị mẹ gọi ra ban công giúp cất quần áo.
"Dự báo thời tiết sai lệch thế này hiếm thật đấy. Cũng phải, những gì chúng ta biết về tự nhiên vẫn còn quá ít ỏi mà."
Câu nói vô tình của mẹ in sâu vào tâm trí tôi.
Sau bữa tối hôm đó, tôi thẫn thờ xem chương trình tin tức bố hay xem. Đã đến lúc về phòng chuẩn bị cho bài học ngày mai rồi, không, trước đó tôi phải viết thư trả lời đã. Nghĩ vậy tôi đứng dậy, nhưng khi nghe lời của phát thanh viên, đầu óc tôi trở nên trống rỗng.
"Kể từ ngày xảy ra Đại thảm họa động đất Kanto[note85265], ngày mai sẽ tròn một trăm năm."
Đại thảm họa động đất Kanto. Ngay cả kẻ dốt sử như tôi cũng biết, đó là thảm họa chưa từng có trong lịch sử.
Tôi vội vã lấy điện thoại ra, tìm kiếm về Đại thảm họa động đất Kanto.
Xảy ra vào ngày 1 tháng 9 năm 1923. Số người chết khoảng 105.000 người, trong đó Tokyo là 70.000 người. Con số khổng lồ khiến người ta ngạt thở.
...Không sao đâu, Chiyoko vẫn chưa bị cuốn vào đó. Tôi càng nghĩ vậy, nước mắt càng không ngừng tuôn rơi. Tại sao tôi không học lịch sử nghiêm túc hơn chứ. Đừng nói mấy lời yếu đuối như bắt đầu học nghiêm túc từ học kỳ hai, ít nhất cũng phải học trước về thời Đại Chính chứ.
Dù là bây giờ, tôi cũng phải viết một bức thư. Phải bảo Chiyoko hãy chạy trốn đến nơi thật xa. Nghĩ đến việc đó, tôi đã quên béng chuyện tỏ tình. Tôi liều mạng viết. Cầu mong kỳ tích xảy ra, dù chỉ nhanh hơn một phút một giây, tôi mong lá thư này sẽ đến được bên cô ấy sớm nhất có thể. Chắc chưa cần đến mười ngày để thư tới nơi đâu nhỉ. Thần linh ơi con xin người, con nguyện làm bất cứ điều gì.
Chiyoko
Tớ có một thỉnh cầu. Bây giờ cậu hãy đưa những người quan trọng, lập tức đi đến nơi thật xa.
Ngày mai, một trận đại động đất không thể tin nổi sẽ tấn công Tokyo.
Khi nào bình tĩnh lại hãy viết thư cho tớ nhé. Tớ sẽ mãi đợi cậu.
Gửi từ Tokito
Tôi viết lá thư với tâm trạng cầu nguyện, rồi đặt vào chỗ cũ. Xin cậu nhất định phải bình an vô sự.
Bước vào học kỳ hai, cái nóng oi bức vẫn còn tiếp diễn. Từ đó về sau, tôi gạt việc ôn thi sang một bên, tra cứu rất nhiều về thời Đại Chính, đặc biệt là tình hình Đại thảm họa động đất Kanto. Tôi không biết mình đã lướt lại cùng một trang web bao nhiêu lần, tra cứu tài liệu lặp đi lặp lại.
Nhờ đó, trước khi trường dạy về thời Đại Chính, tôi đã nắm rất rõ lịch sử thời kỳ này. Khác với trước kia không hứng thú, trước kia tôi thấy giờ Lịch sử chán ngắt, và quan trọng nhất là tôi không muốn nghe chuyện về thời Đại Chính.
"Những quốc gia này thành lập nên Hội Quốc Liên[note85266] --"
Tôi biết rồi.
"Lúc này Hiệp ước Chín nước được ký kết, đây là --"
Tôi cũng biết rồi.
"Này, Tokito, em có đang nghe không đấy?"
"Dạ?"
Đột nhiên bị gọi tên, ngẩng đầu lên, thầy giáo đã đứng trước mặt tôi từ lúc nào.
"Vậy thì, Tokito, em đọc tiếp nội dung trong sách giáo khoa đi."
"...Vâng."
Mở trang được chỉ định, dòng chữ "Đại thảm họa động đất Kanto" in đậm đập vào mắt tôi đầu tiên, tôi nín thở. Không được, tôi không thể đọc thành lời.
Vì vốn đã bị giáo viên Lịch sử để ý, nên trước giờ tôi đã phải đọc sách giáo khoa nhiều lần. Mặc dù vậy, mọi người đều lo lắng nhìn tôi.
"Thưa thầy, để em đọc thay bạn Tokito ạ."
Lời của Itsuki cùng giọng nói lo lắng của thầy giáo, tôi đều nghe thấy cả, nhưng đầu óc tôi như bị phủ một lớp sương mù dày đặc, chẳng nhớ được gì nữa. Tôi dùng đôi tay lạnh toát lật sách giáo khoa, ở đó, hình ảnh một cô gái thời Đại Chính đang đi trên phố với nụ cười phấn khởi. Họ mặc những bộ trang phục thời thượng giống như các cô gái hiện đại, trong mắt tràn đầy hy vọng. Đúng lúc này, hình ảnh Lăng Vân Các sụp đổ mà tôi tra trên mạng hôm qua hiện lên trong đầu. Tòa kiến trúc mà Chiyoko nói muốn đến, nghe nói cũng bị sập do động đất, gây ra thương vong lớn.
"Tokito, mày sao thế?"
Mỗi lần bị hỏi như vậy, tôi đều có cảm giác bất lực. Tao ổn, không sao cả.
Chỉ là... tao đã không thể bảo vệ được cô ấy.
Hơi thở phả ra nhuộm màu trắng xóa rồi tan biến. Mùa đông đã thực sự đến rồi.
Dù chờ đợi thế nào, cũng không có hồi âm của Chiyoko.
Mối tình của Itsuki và Yuto hạ màn nhẹ nhàng đến bất ngờ. Trước Giáng sinh, hai người họ tỏ tình gần như cùng lúc, và dường như đều bị Mei từ chối với lý do "Tớ có người mình thích rồi".
"Nỗ lực của chúng ta bấy lâu nay là gì hả Itsuki?"
"Thôi, đừng ủ rũ thế. Cả tao và Yuto sau này sẽ gặp người tốt hơn mà."
Sau khi thất tình, hai người họ có vẻ tâm đầu ý hợp, dù vừa bị đá nhưng trông họ cũng rất vui vẻ.
"Anh hai cũng mau tìm người tiếp theo đi. Anh thất tình rồi đúng không?" Lời nói của Yuto, người chẳng biết gì cả, đâm sâu vào tim tôi.
Sau khi giờ học thêm kết thúc, tôi vừa quàng khăn len vừa đi đến quầy lễ tân, bắt gặp ánh mắt của Mei đang cười nói với thầy chủ nhiệm. Vì chuyện thăm dò lần trước cộng thêm bình thường cũng ít nói chuyện, nên tôi vẫy tay chào như mọi khi.
"Tokito-kun, đợi chút!"
Bất ngờ bị gọi lại, nhìn về hướng phát ra tiếng nói, Mei đã chạy đến bên cạnh tôi.
"Xin lỗi, bây giờ cậu có thời gian không?"
Nhìn cô ấy, tôi gật đầu. Vừa thảo luận về tiến độ học tập vừa lên cầu thang, rồi tôi mua nước trước máy bán hàng tự động. May mà trong phòng nghỉ không có ai.
"Nhắc mới nhớ Mei này, tuy là chuyện lâu rồi, nhưng xin lỗi về lần thăm dò đó nhé. Mong là sau này cậu vẫn đối xử tốt với Itsuki và Yuto."
"Đương nhiên rồi. Cả hai đều là bạn bè mình yêu quý nhất mà. Trước đó mình bảo chưa có bạn trai, cách nói mập mờ như thế, mình thấy có lỗi lắm."
"Vậy thì tốt rồi. Cậu có người mình thích, đó là chuyện tốt mà."
Lời của tôi khiến Mei khẽ hít sâu một hơi, cô ấy mở miệng như đã hạ quyết tâm. Bàn tay nhỏ bé cầm lon ca cao hơi run rẩy.
"Tokito-kun, dù là vậy, nhưng..."
Nhìn cô ấy vừa rơi nước mắt vừa kể từng chút một về người mình thích, tôi lại một lần nữa thấm thía sự khó khăn của tình yêu. Mei, Itsuki, Yuto, tại sao không thể hạnh phúc được chứ. Dù rất khó để thực hiện nguyện vọng của tất cả mọi người, nhưng tôi vẫn sẽ suy nghĩ xem nên làm thế nào.
Đến giờ đóng cửa, bác bảo vệ đi tuần nói với chúng tôi: "Dù học hành vất vả, nhưng hãy cố gắng nhé". Tôi dốc lon trà sữa đã nguội lạnh vào miệng, xuống tầng một, Mei nói "Mình quên đồ rồi, cậu về trước đi", thế là tôi chào thầy chủ nhiệm rồi ra ngoài một mình. Gió lạnh làm tuyến lệ tôi lỏng lẻo, tôi cuộn chặt chiếc khăn len trong tay.
Ở quầy lễ tân tầng một, thầy chủ nhiệm đang nói chuyện rất rôm rả với một cô gái có vẻ là cựu học sinh. Vì không nhìn kỹ nên tôi không để ý, nhưng chắc hẳn là vẻ mặt rất vui vẻ nhỉ. Tôi của hiện tại cảm thấy thầy ấy so với hoàn cảnh của chúng tôi, quả thật như ở một thế giới khác.
Năm mới bắt đầu, cuối cùng cũng đến giai đoạn nước rút cho kỳ thi chuyển cấp. Kể từ ngày tôi và Chiyoko bắt đầu trao đổi thư từ, sắp tròn một năm rồi.
Chiyoko
Cậu không sao chứ? Không bị thương chứ?
Lúc đó cậu nói thích tớ, tớ thật sự rất vui.
Tớ cũng thích Chiyoko. Xin lỗi vì tớ không thể nói sớm hơn.
Một ngày nào đó, chúng ta nhất định sẽ gặp lại nhau ở đâu đó nhé.
Chiyoko, xin hãy nhất định phải hạnh phúc.
Gửi từ Tokito
Dù viết bao nhiêu lá thư như thế, nhưng chẳng có dấu hiệu nào cho thấy chúng sẽ đến được chỗ cô ấy. Vì viết xong thư, thư cũng không biến mất như trước kia nữa, nên thư ngày càng chất chồng.
Rõ ràng tôi còn rất nhiều điều muốn truyền tải và những câu trả lời muốn nhận được.
Giá mà tôi trân trọng hơn những ngày tháng được trao đổi thư từ với Chiyoko thì tốt biết mấy.
"Tokito, cấm mày quên bọn tao đấy."
Tháng Tư. Một ngày trước học kỳ mới, cuối cùng cũng đến ngày xuất phát rời khỏi Tokyo.
Dù nói là sáng sẽ đi sớm, nhưng Itsuki và Hayasaka vẫn đến trước chung cư tiễn tôi.
"Làm sao mà quên được chứ."
Tôi luyến tiếc bước lên xe.
"Cảm ơn mọi người. Lần sau lại liên lạc nhé."
"Hu hu, ngày nào cũng liên lạc được mà."
Dù đi đến đâu, dù cách xa thế nào, tôi cũng có thể ở bên Itsuki và mọi người thông qua điện thoại.
Trải qua nỗ lực học tập, tháng trước tôi đã thuận lợi đỗ vào trường cấp ba nguyện vọng một.
Trường cấp ba chuyên lý ở Osaka. Sở dĩ tôi chọn nơi đó, là vì tương lai tôi muốn trở thành nhà phát triển máy móc có thể làm phong phú thêm cuộc sống của mọi người.
Mục tiêu này tôi cũng muốn truyền đạt cho Chiyoko.
Cô ấy nhất định sẽ nói những lời như "Giỏi quá đi, chế tạo máy móc thế nào? Cấu tạo ra sao? Chức năng thì thế nào?", tràn đầy hứng thú cho mà xem.
Xe ô tô lăn bánh. Từ cửa sổ xe có thể nhìn thấy cây anh đào rủ.
Vì cơn mưa tuần trước, hoa anh đào đã rụng hết, nhưng như muốn ôm trọn tất cả vào lòng, những cành anh đào đung đưa dịu dàng vẫn luôn lấp lánh tỏa sáng.
0 Bình luận