Volume 2

Chapter 8: Gia đình

Chapter 8: Gia đình

Sau kỳ nghỉ mệt mỏi, vào thứ Hai, Gotou-san đã biến mất khỏi văn phòng.

Ngồi vào bàn làm việc của Gotou-san là một nhân viên quản lý đã tiếp quản dự án mà cô ấy phụ trách. Dù không phải ai cũng tỏ ra bất mãn, nhưng bầu không khí trong văn phòng lại khác hẳn thường ngày. Không khí trông có phần ảm đạm, như thể mọi người đều bất an. Tôi không ngờ rằng chỉ cần thay đổi một người mà bầu không khí nơi làm việc có thể thay đổi nhiều đến vậy, và tôi buộc phải chấp nhận sự thật rằng “Gotou-san đã thật sự rời xa nơi này.”

Nhưng công việc vẫn phải tiếp tục như bình thường. Mặt khác, nhờ không khí thay đổi mà tôi thấy mình có thể tập trung vào công việc hơn.

Khi đang chăm chú làm việc, tôi không nhận ra giờ nghỉ trưa đã tới.

Như thường lệ, tôi cùng Hashimoto đi ăn trưa, và cậu ấy vừa đổ món ăn kèm vào cơm chiên vừa nhăn mặt cười.

“Gotou-san thật sự đi rồi nhỉ?”

“Đúng vậy.”

Hashimoto nói rồi cắn một miếng cơm chiên.

“Sau khi cô ấy đi, không khí chỗ làm thay đổi hẳn luôn ha?”

“Ừ, đúng vậy.”

Trong lúc trò chuyện, tôi cũng húp nước tương trong tô ramen.

“Trong văn phòng cần có phụ nữ xinh đẹp chứ!”

Sau khi nói câu chẳng biết thật hay đùa, Hashimoto liếc sang tôi.

“Thế giờ ông tính sao, Yoshida?”

Cậu ấy hỏi đúng điều khiến tôi khựng lại.

Tôi trả lời như thể không có gì to tát:

“Tôi sẽ đến gặp chị ấy mỗi Chủ Nhật.”

Nghe câu trả lời ấy, Hashimoto trợn mắt.

“Hể…”

“Sao?”

“Tôi tưởng ông sẽ càu nhàu kiểu ‘Tôi còn công việc phải lo’ cơ.”

“… Thì nếu ông nói vậy, tôi đành chịu thôi.”

Tôi gật đầu kèm nụ cười chua chát. Hashimoto càng ngạc nhiên hơn khi thấy vậy, đặt bát xuống.

“…Có gì thay đổi ở ông à, Yoshida?”

Giọng điệu cậu ấy không mang chút ý châm chọc nào.

Thay đổi ư? Nếu hỏi tôi, thật lòng mà nói, chính tôi cũng không rõ. Nhưng so với trước đây, có lẽ tôi đã nhìn nhận một cách bình tĩnh hơn về những gì mình đã làm và những gì mình nên làm từ giờ trở đi.

“Ông đã nổi giận với tôi khi tôi còn sống cùng Sayu đấy. Và nữa, giờ tôi sẽ không dùng công việc làm cái cớ khi có chuyện quan trọng cần làm.”

Nghe tôi nói thế, Hashimoto bật ra một tiếng “hơ~” rồi cười lớn.

“Aaah, thật vui khi tôi đã khai sáng được thằng bạn này.”

Hashimoto gật gù rồi tiếp tục ăn.

Cả hai ăn trong im lặng một lúc, rồi Hashimoto đột nhiên “à” lên.

“Nói mới nhớ, Aoi-san bảo muốn gặp ông. Hôm nay sau giờ làm ông qua nhà tôi ăn được không?”

“…Hả?”

Aoi-san là tên vợ Hashimoto.

Vợ cậu ấy – người chỉ nghe chuyện về tôi – lại muốn gặp tôi?

Tôi bối rối trước tình huống mà Hashimoto vốn rất kiệm lời bỗng nhiên chủ động mời.

“Sao? Ông đi chứ?”

“Ừ thì… cũng được, nhưng mời gấp quá rồi đó.”

“Giờ Gotou-san đi rồi, ông rảnh vào ngày thường đúng không?”

Không hiểu sao hôm nay Hashimoto lại đột ngột rủ tôi.

Tôi nhìn kỹ mặt cậu ấy để xem có ý đồ gì không, nhưng chẳng cảm nhận được gì ngoài lời mời đơn thuần.

Thật ra, tôi cũng tò mò về cuộc sống thường ngày của Hashimoto, và chẳng có lý do gì để từ chối, nên tôi gật đầu một cách do dự.

“Ừ… vậy được.”

“Ok. Tôi sẽ báo cho Aoi-san.”

Hashimoto lập tức lấy điện thoại ra gõ tin nhắn.

Tôi thật sự không thể xua đi dấu “?” trong đầu, nhưng dù có nghĩ nhiều thì cũng chẳng giải quyết được gì.

Tôi dùng đũa vớt một lượng lớn mì ramen đã bắt đầu trương lên rồi hút một hơi.

Mùi xì dầu rẻ tiền và lúa mì lan ra trong miệng, khiến đầu óc tôi thấy nhẹ nhõm.

Ừm… được mời thì cứ thoải mái tận hưởng thôi.

Thật lòng mà nói, tôi đang cố hết sức để không nghĩ đến việc Gotou-san rời đi hôm nay, nên được ai đó rủ giúp tôi thấy biết ơn hơn bao giờ hết.

“Aoi-san nói ok rồi. Cô ấy còn bảo ‘Em sẽ cố gắng hết sức!’ nữa kìa.”

Hashimoto chìa cho tôi xem màn hình tin nhắn với gò má đang thả lỏng hơn bình thường.

Ngay dưới câu “Em sẽ cố gắng hết sức!” là icon chú chó chắp tay đầy dễ thương.

Tung hứng như tuổi teen vậy, tạo cho tôi cảm giác rất yên bình.

“Ông nhắn giúp là tôi sẽ làm phiền cô ấy nhé.”

“Rồi, để tôi nhắn.”

Hashimoto trả lời bằng giọng hồ hởi.

Thấy cậu ấy bộc lộ cảm xúc rõ ràng thế này thật hiếm, khiến tôi cũng bắt đầu mong đến giờ tan làm.

Sau khi tan làm, tôi đi cùng Hashimoto.

Lần đầu tiên sau nhiều năm được cậu ấy chở bằng ô tô, chúng tôi chạy thẳng đến nhà cậu ấy.

Tôi biết chỗ cậu ấy sống vì từng nghe qua, nhưng khi được chở thẳng đến đó, nhìn con đường vốn chẳng bao giờ tôi đi qua làm tôi thấy hơi hồi hộp.

Dù chúng tôi đã là đồng nghiệp và bạn bè lâu năm, nhưng tôi chưa từng tới nhà cậu ấy.

Điều này cũng bình thường thôi, vậy mà không hiểu sao tôi lại có cảm giác lạ lẫm khi nhận ra vẫn còn quá nhiều điều tôi chưa biết về cậu ấy.

“Sắp đến rồi.”

Nghe Hashimoto nói vậy, tôi bật ngạc nhiên.

Nghĩ lại mới thấy, từ lúc lên xe đến giờ chúng tôi chỉ trao đổi vài câu ngắn.

Im lặng dài như thế mà lại không hề khó xử – chắc tình bạn của chúng tôi đủ tốt để làm được điều ấy.

Nhà Hashimoto nằm trong một khu dân cư yên tĩnh, cách quốc lộ khoảng 5 phút chạy xe, rẽ vào một con hẻm nhỏ được tầm 20 phút.

“Đến rồi đấy.”

Hashimoto dừng xe trước một ngôi nhà nhỏ kiểu phương Tây.

“Nhà này…”

“Không phải tôi nói với ông rồi sao? Đây là nhà tôi.”

Cậu ấy nói như thể chẳng có gì to tát, rồi lùi xe vào chỗ đậu trước nhà.

Cậu bạn đã kết hôn và sống trong căn nhà của riêng mình…!

Tôi bước xuống xe, bị đè nặng bởi cảm giác “thua kém toàn tập”.

Cánh cửa trông thật bình yên làm tôi nhận ra đây chính là cuộc sống thường nhật của cậu ấy.

“Vào đi.”

“À, xin lỗi vì làm phiền…”

Hashimoto giữ cửa, ra hiệu cho tôi vào, nên tôi khẽ bước vào trong.

Ngay lúc đó, cánh cửa nối với phòng khách mở ra, và một người phụ nữ tóc dài đen, đeo tạp dề, ló đầu ra.

Dù trang phục không có gì nổi bật, nhưng gương mặt cô ấy đẹp đến mức tôi phải sững người. Cô ấy giống như diễn viên hoặc người mẫu.

“Chào mừng! Tôi chờ anh mãi đó~”

“Cảm ơn vì đã tiếp đón tôi…!”

Tôi đáp với giọng run run và cúi đầu, lưng thẳng hơn hẳn so với vài năm trước.

“Xin lỗi vì tôi không mang gì đến.”

“Không sao đâu! Anh ấy nói hết rồi mà? Thật ra Yoshida-san chính là món quà rồi đấy.”

“…?”

“Thôi, mời vào trước đã.”

Tôi nghiêng đầu vì câu nói khó hiểu, nhưng Hashimoto đã đẩy nhẹ lưng tôi.

Tôi rón rén cởi giày, vừa nói “Xin lỗi vì làm phiền…” vừa bước vào nhà.

Tôi hồi hộp hơn mình tưởng rất nhiều.

“Này Hashimoto…”

Tôi khẽ gọi cậu ấy để tránh bị nghe thấy từ phòng khách.

Cậu ấy quay lại với vẻ mặt vô tư.

“Sao?”

“…Ông chưa từng nói vợ cậu đẹp như vậy!!”

“Hả? Tôi nói rồi mà.”

“Ờ, có nói… nhưng ông chưa bao giờ cho tôi xem ảnh.”

“Đúng vậy. Tự hào là một chuyện, khoe cho người khác xem lại là chuyện khác.”

Hashimoto nói một câu khá ngầu, rồi cười.

“Ông lo lắng vì vợ tôi đẹp à?”

“Tất nhiên là lo rồi…!”

Tôi phản xạ hét nhỏ, khiến Hashimoto phá lên cười và chỉ vào bồn rửa tay trước phòng khách.

“Rồi rồi, rửa tay đi. Không sao đâu, cô ấy tốt với tất cả mọi người – trừ tôi. Với lại, cô ấy dễ gần lắm.”

“À, cái này là xà phòng đúng không?”

“Ừ. Bên cạnh có khăn giấy đấy.”

“Ờ…”

Kỳ lạ thật, chỉ rửa tay trong nhà người khác mà tôi cũng thấy hồi hộp.

Khi tôi đang rửa tay, Hashimoto cũng rửa rồi đi vào phòng khách.

“Hóa ra ông nhanh vậy à.”

“À…”

Hashimoto gọi tôi vào phòng khách, nơi đang tỏa mùi rất thơm.

Tôi cố nén sự lo lắng và bước vào.

“Anh đoán xem người này tỏ tình bao nhiêu lần? Mười lần? Không thể nào đúng không!”

“Uống thôiii~!” – Aoi-san nói rồi đặt lon bia xuống bàn, liên tục chỉ tay về phía Hashimoto.

Khuôn mặt cô ấy hơi đỏ, giọng nói vẫn bình thường, nhưng nghe qua là biết cô ấy đang bắt đầu say.

Trên bàn vẫn còn nhiều món ăn tối chưa đụng tới.

Khi Hashimoto nhận được tin “Em sẽ cố gắng!”, tôi hiểu rằng lượng thức ăn cô ấy chuẩn bị vốn không dành cho ba người.

“Nếu còn dư thì để mai em mang đi làm, nên hai anh cứ ăn thoải mái nhé!” – Aoi-san nói rất thoải mái, khác xa hình ảnh nghiêm túc mà tôi từng tưởng tượng.

Trong mắt tôi, cô ấy vừa đẹp, vừa gọn gàng, lại có vẻ thảnh thơi và hoàn hảo.

Nhưng có lẽ đối với Hashimoto, ấn tượng về cô ấy lại khác.

“Em có hơi phấn khích quá rồi đấy? Anh đâu có tỏ tình nhiều như vậy.”

Hashimoto nhăn mặt cười, nhưng Aoi-san liền hô lớn:

“Không phải như thế! Anh tỏ tình gấp mười lần như thế! Em còn đếm cả những lần anh nói đùa cơ!”

“Cái đó không tính là tỏ tình! Đó chỉ giống như hình phạt thôi!”

“Là em quyết định anh có từng tỏ tình với em hay không!”

“Chẳng phải tình hình bây giờ càng tệ hơn sao?”

Hashimoto trông như thể vừa hắt nước vào tôi, nhưng tôi chỉ có thể cười khổ.

“Ổn mà.”

Khi tôi nói ra suy nghĩ thật của mình, Hashimoto cười “Ahaha”, còn Aoi-san thì làm vẻ mặt khó chịu.

“Ừ thì, bọn tôi quen nhau lâu rồi mà.”

Aoi-san nói như muốn phủi đi mọi thứ, rồi liếc sang Hashimoto.

“Hồi cấp ba, bọn mình học chung lớp đúng không?”

“Ủa, bọn mình đã gặp nhau hồi cấp ba hả?”

Tôi nhớ Hashimoto từng kể: “Hồi cấp ba, tớ tỏ tình trước mặt mọi người, nhưng lúc nào cũng bị từ chối.”

Lúc đó tôi đã rất sốc.

“Gặp chứ. À mà hình như anh tỏ tình với em hồi năm ba đấy.”

Aoi-san trả lời bằng một nụ cười hơi chán chường.

Tôi hỏi điều vừa nảy ra trong đầu:

“Nếu được hỏi… tại sao khi đó cậu lại từ chối?”

Khi tôi hỏi vậy, Hashimoto lẩm bẩm, “À, nghĩ lại thì…” rồi nhìn Aoi-san với ánh mắt thích thú.

“Hồi đó anh rủ em đi chơi suốt mà em cứ từ chối. Lý do là gì nhỉ?”

Hashimoto cũng hỏi như vậy, và Aoi-san nhìn qua lại giữa hai chúng tôi, có chút ngượng. Hình như mặt tôi còn đỏ hơn lúc nãy.

“Tại sao ư? Em nghĩ anh không nghiêm túc…”

“Hả? Nhưng anh đâu nhớ mình nói vậy đâu?”

“Không phải thế! Hồi đấy anh nổi tiếng lắm mà!”

“Liên quan gì chuyện đó?”

Hashimoto không hề phủ nhận mình từng nổi tiếng.

Tôi cũng thấy chuyện đó thú vị nên im lặng nghe.

“Không, nên em đã nghĩ kiểu… liệu đây có phải thử thách không, và nếu anh tỏ tình với Aoi—người xinh nhất lớp—biết đâu cậu ấy sẽ nhận lời!”

“Sao cơ?”

Tôi suýt bật cười. Nhưng đúng là không khó tưởng tượng Hashimoto từng rất được chú ý.

“Vậy à… Anh thì chẳng nghĩ thế bao giờ.”

Hashimoto nói rồi nghiêng đầu.

“Thế nếu hồi đó anh nói mình nghiêm túc thật sự, em sẽ nhận lời chứ?”

“Không đời nào! Em không muốn vậy. Không hề hứng thú luôn.”

“Biết vậy nhưng nghe vẫn đau ghê nhỉ?”

“Anh đâu có bị tổn thương như lời anh nói đâu.”

Aoi-san thở dài, rồi tu một lon bia nữa.

Sau khi chắc rằng nó rỗng, cô đặt nó vào thùng và lấy thêm lon mới.

“Đương nhiên là hồi đó em chẳng hứng thú chuyện yêu đương.”

“Ừ, chắc vậy.”

Hashimoto nhìn Aoi-san đang uống bia.

Nghe hai người nói chuyện, tôi hỏi điều thắc mắc:

“Cuối cùng thì… điều gì khiến hai người thay đổi suy nghĩ vậy?”

Vừa hỏi xong, tôi mới nhận ra câu từ hơi kỳ. Định mở miệng sửa, nhưng Aoi-san nghiêng đầu: “Hả?”

Dù bình thường nói chuyện với tôi bằng kính ngữ, đôi lúc cô ấy dùng kiểu thân mật như vậy—khiến tôi có cảm giác chúng tôi gần gũi hơn, và hơi ngượng.

“Ý tôi là… trước đây trông cậu không quan tâm chuyện yêu đương, cũng không có vẻ thích Hashimoto. Nhưng rồi cuối cùng cậu lại bắt đầu hẹn hò với anh ấy, đúng không?”

Nghe tôi nói, Aoi-san “À!” một tiếng và liếc Hashimoto vài lần.

“Ừm… nói sao nhỉ…”

Cô uống vài ngụm bia.

“…Chắc là… bị hỏng?”

“Hả, gì cơ?”

Dựa trên cuộc trò chuyện trước đó, tôi vốn đã không mong câu trả lời quá ngọt ngào, nhưng vẫn bất ngờ vì nó vượt xa tưởng tượng.

“Ừ thì… anh ấy tỏ tình đến lần thứ chín rồi, nên tôi nghĩ anh ấy thật sự nghiêm túc… chắc thử hẹn hò cũng được, nếu anh ấy nghiêm túc như vậy.”

Nói xong, Aoi-san lấy ngón trỏ chạm nhẹ đầu mũi, rồi nói “Này!” với Hashimoto như đang che giấu sự xấu hổ.

“Ừ. Thú thật thì anh từng nghĩ: Cuối cùng thì em chịu thua à?”

Hashimoto cười gượng.

“Hả?”

Tôi chẳng hiểu gì, để rồi buột miệng nói bừa. Hashimoto cười phá lên khi thấy vậy.

“Chắc Yoshida thấy khó mà đồng cảm được ha.”

“Đúng đó, hồi trước anh ấy nhìn nghiêm túc lắm.”

Aoi đỏ mặt. Trong bối cảnh này, “nghiêm túc” nghe không được tích cực lắm.

Nhìn hai người trò chuyện như vậy, tôi cảm nhận họ thật sự hợp nhau và sống rất hạnh phúc. Nhưng thật khó tin khởi đầu của họ là kiểu “cưa đổ bằng kiên trì đến mức buông xuôi”.

“Tôi từng rất ích kỷ đó.”

Có lẽ thấy vẻ khó hiểu trên mặt tôi, Hashimoto nói chậm rãi.

“Nếu Yoshida ở vị trí tôi, chắc chắn cậu sẽ không tỏ tình lại sau khi đã bị từ chối.”

Đúng là đòn trí mạng.

Tôi hoàn toàn không thể làm được chuyện tấn công dồn dập như Hashimoto.

Tôi sẽ chỉ nghĩ mình làm phiền người ta mà không dám tiến thêm bước nào.

“Nhưng… liệu gây phiền cho người khác có thật sự xấu?”

Khi Hashimoto nói vậy, tôi giật mình, còn Aoi thì bật cười.

Nếu là tôi, tỏ tình đi tỏ tình lại có lẽ sẽ khiến tôi nghĩ: Thật thảm hại, mình không hiểu được cảm xúc của người ta.

“Hồi đó anh sợ lắm nha.”

“Nhưng em đâu có tránh mặt anh.”

“Ờ thì… chỉ là em không muốn hẹn hò với anh chứ không phải ghét.”

Hai người tiếp tục trò chuyện thoải mái.

Có vẻ như sự tấn công dữ dội của Hashimoto chẳng hề làm cô tổn thương.

“Chỉ vì không thể giữ khoảng cách đâu có nghĩa là không có quan hệ gì. Anh muốn được hẹn hò với em, muốn được cưới em… Nhưng mặt khác, anh dẹp hết mọi thứ sang một bên và quyết định cứ là chính mình—nghiêm túc đến cùng.”

“Hả?”

Nghe vậy, tôi nghiêng đầu đầy khó hiểu.

Hành động của Hashimoto đủ táo bạo để khiến người ta nghĩ anh ta chẳng từ bỏ gì cả.

Hashimoto cười và gật đầu:

“Ừ, nói đơn giản là… anh muốn Aoi thật sự yêu anh.”

Nghe Hashimoto nói rõ ràng như vậy, cả Aoi-san và tôi đều nín lặng.

Chưa kịp mở miệng thì Aoi-san đã nói trước:

“Cái gì vậy! Em chưa từng nghe anh nói câu đó bao giờ…”

“Ờ, anh chưa từng nói mà.”

Hashimoto điềm tĩnh, còn Aoi tỏ vẻ bối rối rồi uống bia để giấu đi cảm xúc.

Anh muốn hẹn hò với cô.

Muốn cưới cô.

Nhưng…

Có phải anh nghĩ mục tiêu ban đầu chỉ cần hẹn hò là đủ, còn việc có yêu hay không không quan trọng từ đầu?

“Tôi chỉ có thể nói…”

Tôi cố tìm từ thích hợp, nhưng…

“…Nghe hơi sai sai…”

Nghe vậy, Hashimoto bật cười nhỏ—như thể đã đoán được tôi sẽ nói thế.

“Có thể ai cũng muốn người mình yêu cũng yêu lại bằng cách tương tự… nhưng tôi không nghĩ điều đó là lãng phí.”

Sau câu nói đó, Hashimoto nhìn tôi đầy ẩn ý.

“Ngay cả khi cậu không chắc mình có yêu ai đó hay không… ngay cả khi cậu không thể hứa sẽ ở bên nhau mãi mãi… cậu vẫn có thể hẹn hò, và có thể kết hôn.”

Nghe vậy, cả Aoi-san lẫn tôi đều đồng loạt hít mạnh một hơi.

Một câu nói quá khô khốc.

Lại còn trước mặt vợ mình.

Ngực tôi nghẹn lại muốn nói ra.

“Anh đúng là tệ, nói mấy thứ như thế!”

Aoi-san là người nói hộ lòng tôi. Cô chỉ thẳng tay vào mặt Hashimoto.

Hashimoto có hơi khó chịu, giơ tay như muốn gạt ngón tay cô ra.

“Anh chưa từng nói với em mà.”

“Em biết, nhưng nghe xong đau lòng ghê! Yoshida-san cũng thấy tệ đúng không!”

Cô quay sang nhìn tôi, tôi giật mình:

“À… ừm… tôi cũng đoán được phần nào.”

Tôi gật đầu, Aoi-san trợn mắt nhìn Hashimoto:

“Thấy chưa!”

Hashimoto mỉm cười khó hiểu.

“Nhưng Aoi, em đã bắt đầu hẹn hò với anh dù không biết mình có thích anh thật không mà, đúng không?”

“Đó không phải là…!”

Tôi tưởng cô sẽ nói tiếp, nhưng Aoi chỉ nói ba chữ:

“…Thì là vậy…”

“Không sao mà, anh hiểu.”

“Không! Em cũng có cả đống vấn đề đó! Em không thể nói hết mọi thứ một cách trơn tru như anh muốn đâu!”

“Anh hiểu mà.”

“Không anh không hiểu! Mà cho dù anh có hiểu đi nữa, anh vẫn làm như thể anh chẳng hiểu gì hết!”

“Nếu anh nói kiểu như hiểu rõ mọi thứ, em sẽ nổi nóng đúng không? Anh không muốn bị mắng vô lý đâu!”

“Anh nói anh không muốn bực bội, vậy mà anh lại buông mấy câu như thế trước mặt Yoshida-san? Anh không nghĩ là anh đang làm em đau lòng à?”

“Này! Đừng cãi nhau nữa! Hai người là cặp đôi đẹp mà đúng không!?”

Không chịu nổi bầu không khí nóng lên, tôi chen vào giữa với giọng gần như khóc.

"Ưm, Hashimoto làm vậy là vì tôi vẫn chưa hài lòng với câu trả lời của anh ấy! Đây là lỗi của tôi! Tôi xin lỗi!"

Khi tôi đứng dậy và cúi đầu, Aoi-san sững lại một lúc rồi vội vàng đứng dậy cúi đầu đáp lại tôi.

"Không! Tôi cũng xin lỗi! Dù trông có vẻ vậy, nhưng chúng tôi không nghiêm trọng như Yoshida-san nghĩ đâu."

"À, vâng."

Hashimoto nói “Dù sao thì, tôi cũng xin lỗi.” với nụ cười gượng gạo.

Tôi cảm thấy nhẹ nhõm khi nhìn thấy cả hai người họ. Hashimoto nhếch miệng cười khi tôi từ từ ngồi xuống ghế.

"Có phải anh nghĩ chúng tôi thật sự là bạn thân chỉ vì tôi cứ khoe về Aoi-san không?"

Trong thoáng chốc tôi hơi khó chịu trước vẻ mặt nghiêm túc của Hashimoto, nhưng rồi tôi thở dài và lắc đầu.

"Không, bây giờ thì… có lẽ vậy?"

Ai đó từng nói, càng cãi nhau nhiều thì mối quan hệ càng thân thiết. Dù tôi hoảng loạn khi tình hình trở nên căng thẳng trước mắt mình, nhưng điều duy nhất tôi nghĩ là: Nếu mình không ngăn họ lại, chắc họ chia tay mất!

Nghe tôi nói vậy, Hashimoto và Aoi liếc nhìn nhau rồi đồng thời quay đi, mặt hơi đỏ lên.

"Hả?"

Thấy tôi bật ra một tiếng lớn, Hashimoto liền nói với giọng cao vút.

"Dù sao thì! Điều tôi muốn nói là…"

"Tôi hiểu rồi…"

"Để tôi nói rõ đã!"

Hashimoto lắc đầu thật mạnh, rồi sau khi suy nghĩ một chút, anh ấy nói…

"Hai người quá phiền phức!"

"Đúng thật…"

"Ông không cần phải suy đoán ý định của người khác."

Tôi nghĩ tôi hiểu anh ấy muốn nói gì. Nhưng… dù vậy, tôi không thể dễ dàng gật đầu.

"Nếu… nếu ông biết đó là điều người ta thực sự mong muốn thì sao?"

Tôi hỏi lại, giọng yếu đi, nhưng Hashimoto vẫn gật đầu.

"Vẫn vậy thôi. Ý tôi là… đó chỉ là vì thuận tiện cho họ."

Hashimoto nhìn thẳng vào mắt tôi, như thể không muốn để tôi trốn tránh. Tôi nghĩ đã lâu lắm rồi anh ấy mới nghiêm túc khuyên tôi như vậy—lần cuối cùng có lẽ là lúc tôi đi tìm Sayu khi cô ấy bỏ đi.

"Ông phải đặt cảm xúc của chính mình lên trước. Nếu không, cho dù có bao lâu đi nữa, ông cũng không thể bước tiếp. Không bước tiếp thì chẳng nhận được gì cả. Không bước tiếp… rồi ông sẽ hối hận đấy."

"…Ừ, đúng thật."

Tôi nhận ra cậu ấy đang cố gắng “nói thật lòng” với tôi.

Cậu ấy… đang ủng hộ mối tình chưa từng tiến lên của tôi.

Khi nghe những lời của Hashimoto, tôi cũng nhớ lại lời mà Asami từng nói với tôi nhiều năm trước.

"Anh muốn làm gì, Yoshida-chi?"

Đó là lúc anh trai của Sayu đến đón cô ấy về. Tôi lo rằng mình không nên can thiệp thêm vào vấn đề gia đình Sayu. Nghĩ lại thì, lúc đó tôi đã có câu trả lời rõ ràng rồi. Tôi chưa từng nghĩ rằng việc để Sayu quay lại Hokkaido là ý hay khi mà vấn đề trong gia đình cô ấy chưa được giải quyết. Thay vì để cô ấy ra đi trong nửa vời, tôi nghĩ tốt hơn là để cô ấy ở nhà tôi trước.

Dù vậy, tôi lại cho rằng cảm xúc của mình là “ích kỷ”, rồi cố nhìn mọi thứ một cách khách quan, trưởng thành. Ngay từ đầu, chúng tôi sống chung như vậy, khách quan mà nói thì mối quan hệ đó cũng chẳng thể gọi là “lành mạnh”.

Cuối cùng, cũng nhờ sự giúp đỡ của nhiều người, bắt đầu từ Asami, tôi mới có thể đưa ra quyết định. Điều đó luôn khiến tôi nghĩ rằng có lẽ tôi chưa từng tự mình quyết định mọi thứ.

Và rồi, khi Hashimoto nói rõ ràng với tôi như hôm nay, tôi mới thực sự nhìn lại bản thân mình. Cuối cùng tôi hiểu lý do vì sao mình không thể đưa ra quyết định.

"Cảm xúc của mình à…"

Tôi lẩm bẩm, và Hashimoto nhìn tôi vài giây rồi khẽ mỉm cười nhẹ nhõm.

"Đúng, đó là cảm xúc của ông, Yoshida. Ông chưa bao giờ coi trọng nó cả."

"À, có lẽ vậy."

"Rồi, vậy thôi. Bây giờ đừng nghĩ gì nữa."

Hashimoto gõ ngón tay lên bàn, rồi nhìn tôi và Aoi-san luân phiên.

"…Có thể cảm xúc của người khác cũng thay đổi đấy, biết không?"

Khi nghe Hashimoto nói vậy, Aoi-san rùng mình ôm tay vì lạnh. Thấy vậy, tôi cảm thấy buồn cười và bật cười lớn.

"Ý anh là…"

Aoi-san, người nãy giờ yên lặng nghe tôi và Hashimoto nói chuyện, nhìn tôi đầy nghi hoặc.

"Em chẳng hiểu hai người nói gì hết. Hai người lơ em đi rồi nói chuyện về cuộc sống của Yoshida-san."

Cô ấy phồng má, nhìn tôi và Hashimoto.

"Ờ… à…"

Tôi liếc sang Hashimoto, tránh ánh mắt Aoi-san.

"Ông chưa nói gì với cô ấy à?"

Khi tôi hỏi, Hashimoto thở dài.

"Rõ ràng là chưa rồi! Dù có kết hôn, tôi cũng không kể chuyện tình cảm của bạn mình mà không xin phép."

Nghe Hashimoto nói như thể điều hiển nhiên, tôi cảm thấy xúc động.

"Không ngờ ông cũng trọng nghĩa tình vậy đấy, Hashimoto?"

"C-cái đó…"

Hiếm khi thấy Hashimoto nhìn xuống vì ngại.

Bang! Cả tôi và Hashimoto giật mình khi lon bia rỗng bị ném mạnh xuống bàn—mà không biết từ lúc nào cả đống lon đã uống hết.

"Hai người đừng tự vui một mình như thế! Cho em tham gia với!!"

"À…!"

Aoi-san trông thực sự mệt.

"Chuyện này cũng không thú vị lắm đâu…"

"Không có chuyện tình nào nhàm chán cả! Đợi tí, em đi mở lon mới."

"Aoi-san vẫn uống nữa sao…?"

"Nghe chuyện tình mà có bia thì càng hay chứ!"

"Tôi không có ý đó!"

"Vô ích thôi, Aoi-san đã bảo uống thì sẽ uống. Cô ấy ăn bao nhiêu cũng không béo, uống bao nhiêu cũng không nặng, mà vẫn xinh đẹp—đúng là kỳ diệu."

"Anh dừng lại giùm được không…?"

Sau đó, tôi kể cho Aoi về chuyện tình cảm của mình. Tôi nghĩ việc nói về Sayu một cách chi tiết không hay chút nào, nên tôi chỉ nói thẳng rằng cô ấy là “một cô gái trẻ mà tôi không hẹn hò, nhưng từng sống với tôi một thời gian dài”.

Aoi-san vừa nghe vừa thêm vài bình luận nhẹ nhàng… nhưng càng nghe, cô ấy càng tỏ vẻ bực: “Cô ấy là kiểu phụ nữ phiền phức”, “Chắc không phải mẫu người thực sự biết yêu”, “Tôi biết Yoshida-san không thích kiểu đó.” Aoi lúc giận lúc lo.

Còn Hashimoto, dù đã biết gần hết câu chuyện, nhưng có vẻ cậu ấy thích thú khi nhìn phản ứng của Aoi-san trước từng chi tiết.

Nói sao nhỉ… Được kể lại chuyện tình cảm của mình, chuyện từng khiến tôi lo lắng suốt thời gian dài, trong bầu không khí thoải mái như vậy thật sự rất nhẹ nhõm…

Khi tôi kể cho họ nghe về tình trạng hiện tại và suy nghĩ của mình, cảm giác nặng nề về mối quan hệ với Gotou-san, sự lo lắng vì khoảng cách giữa hai chúng tôi dần dần tan biến.

Khi Aoi-san uống xong lon bia thứ tám, tôi quyết định về. Tôi định bắt tàu, nhưng Hashimoto bảo sẽ đưa tôi về, nên tôi không thể từ chối. Aoi-san kêu, “Em muốn đi!” nhưng Hashimoto hơi cứng rắn bảo, “Uống nốt rồi đi ngủ,” nên cô ấy đành vẫy tay tiễn bọn tôi ở cửa.

Trong xe chỉ còn hai người, không khí trở nên yên tĩnh.

"Cô ấy thật là người vui vẻ nhỉ?"

Tôi nói, và Hashimoto càu nhàu.

"Cô ấy là kiểu người chẳng giấu được cảm xúc. Ngày nào khó chịu là cô ấy cáu cả ngày."

"Tôi khó mà tưởng tượng được."

"Hôm đó ấy, tôi nói gì cô ấy cũng làm ngơ. Rồi nếu cô ấy muốn vào nhà tắm mà tôi còn trong đó, cô ấy sẽ đạp cửa."

"Ờ… nghe cũng dữ dội thật."

"Đúng không? Vậy mà ban đêm, chẳng nói tiếng nào, cô ấy lại ôm tôi trên giường."

"Hả?"

“Đừng lo về vụ cãi nhau hôm nay. Tôi thường… hăng hơn sau mỗi lần cãi nhau.”

“Này, Hashimoto.”

Tôi trừng mắt nhìn anh ta, nhưng anh ta chỉ cười lớn.

"Không phải anh nói tự hào và khoe khoang với người khác là khác nhau sao?”

“Tôi mong chờ ông nói kiểu này đấy, Yoshida.”

“Im đi!”

Trong giây lát, tôi tưởng tượng bản thân mình làm vậy với Gotou-san, và việc nghĩ đến chuyện đó trong lúc say làm mặt tôi đỏ bừng. Tôi liếc Hashimoto, thấy mặt cậu ta cũng hơi đỏ. Có lẽ cậu ta cũng đang cố gắng “khuyến khích” tôi.

Trông thì có vẻ tính toán, nhưng thật ra trong cậu ta có gì đó rất ngây thơ.

Nhưng, thôi thì…

“…Cảm ơn, Hashimoto.”

Tôi không nghĩ ra điều gì khác để nói.

Hashimoto im lặng, không đáp.

Khi bị chiếc xe rung nhẹ, tôi ngẫm lại ngày hôm nay.

Một ngôi nhà gọn gàng, chiếc xe sạch bóng, một người vợ xinh đẹp và chu đáo.

Hashimoto dường như có tất cả.

Nhưng… tôi chắc rằng cậu ta cũng có những thứ mình không có được, và chắc cũng từng có lúc hối hận.

Như cậu ta nói… cậu ta luôn đưa ra lựa chọn theo cảm xúc của mình, và kết quả là có được cuộc sống hiện tại. Điều đó thật tuyệt vời—không phải ai cũng làm được.

"Ônng giỏi thật đấy…"

Tôi lẩm bẩm nhìn ra cửa sổ, và cảm giác Hashimoto liếc sang tôi một chút.

"Từ góc nhìn của tôi…"

Cậu ta ngừng lại, bật xi-nhan, rồi rẽ phải.

"…Từ góc nhìn của tôi, tôi cũng thấy ông là người tuyệt vời. Tôi nghĩ chẳng ai có thể giống ông được."

"Ông cũng không thể sao?"

Tôi hỏi với nụ cười chua chát. Hashimoto bật cười rồi gật đầu.

"Ừ. Dù tôi chẳng muốn giống ônh, nhưng… tôi vẫn thấy ganh tị."

"…Tôi chẳng hiểu ông nói gì cả…"

"Ông tuyệt lắm… Tôi muốn ông làm gì đó hơn là chỉ đi làm rồi về."

Cậu ấy nói bình thản nhưng nghe lại rất chân thành.

Tôi phát ra tiếng lạ rồi liếc sang cậu ấy.

"…Ông không chết vào ngày mai đâu."

"Bu-ha!"

Hashimoto bật cười phì lên và vỗ tay vào vô lăng.

"Ông nghĩ tôi yếu ớt vậy hả?"

"Ông lúc nào cũng thích nói những câu cay nghiệt với tôi mà."

"Ngay cả Yoshida cũng mong tôi nói những câu cay độc. Ông đúng là thích tự hành hạ bản thân nhỉ?"

"…Hả?"

Như thể linh hồn rời khỏi cơ thể tôi, tôi tựa lưng vào ghế và phun hết nỗi lòng.

"Mọi người xung quanh cứ cố hiểu tôi, nên nó hơi khó chịu…"

“Haha, tất nhiên rồi.”

Chúng tôi nói chuyện đùa giỡn đến khi xe dừng trước nhà tôi. Tôi vẫy tay chào Hashimoto: “Hẹn gặp lại!”

Cảm xúc của mình…?

Tôi lặp lại từ đó trong đầu khi thay đồ, đánh răng.

Và lần đầu tiên sau rất lâu, tôi ngủ thiếp đi mà không lo nghĩ gì.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!