Tập 03

Chương 43

Chương 43

"(......Một ngày dài thật đấy.)

Tôi thốt ra một suy nghĩ cảm giác có chút quen thuộc rồi gục xuống giường.

Từ tiết học đầu tiên đến trận đấu tập với Seiria, rồi buổi huấn luyện sau giờ học và trận chiến với đám đầu gấu, hôm nay quả là một ngày vất vả.

(Hy vọng ngày mai sẽ yên bình hơn một chút.)

Tôi nghĩ vậy, nhưng nhớ lại nụ cười của giáo quan Neris lúc chia tay, hy vọng đó có vẻ mong manh. Tôi thở dài một tiếng, đắp chăn cho người bạn đồng hành Tita đang chìm vào giấc ngủ sớm.

(Thật là, cái đứa này cũng làm quá cơ.)

Có vẻ cô bé không thích món bánh Lunayaki nướng cho lắm, tôi đã hỏi hay là thôi đừng ăn nữa, nhưng...

'......Nhưng, đây là thứ anh thích mà.'

Sau khi nói với vẻ mặt khó đăm đăm, cô bé bắt đầu nhấm nháp phần còn lại như một con chuột Hamster.

Tuy nhiên, với kích cỡ yêu tinh thì một cái bánh Luna là quá lớn, cô bé đã 'gục ngã' ngay khi vừa ăn xong. Sau thì đang ôm cái bụng tròn xoe, lẩm bẩm trên giường: 'Đồ bánh Lunayaki đáng ghét... đồ đáng ghét...'.

Dù có nhiều điểm đáng lo, nhưng với tinh linh, thức ăn của con người chỉ là món ăn chơi mà thôi.

Ăn nó không cung cấp chất dinh dưỡng đặc biệt nào, nhưng nó cũng không độc hại, và theo thời gian nó sẽ phân hủy thành năng lượng ma thuật thích hợp, vì vậy có lẽ không có gì phải lo lắng.

"Vừa lúc tôi định tắt đèn đi ngủ thì...

—Cộc cộc, cộc cộc.

Tiếng gõ cửa rụt rè vang lên từ phía cửa phòng.

'......Ai thế nhỉ?'

Đáng lẽ tôi chưa có người quen nào ở ký túc xá này cả, hay là anh trai đến gặp vì chuyện xảy ra ngày hôm nay chăng?

'Vâng—!'

Tôi mở cửa mà không mảy may cảnh giác, rồi...

'......Hả?'

Tôi chết lặng trước bóng người hiện ra trước mắt. Đứng ở lối vào là một cậu thiếu niên lạ mặt. À không...

'—Tớ, tớ đến rồi đây.'

Đó là Seiria Redhaut trong trang phục nam giới."

"'K-Kyu, tớ đột nhiên đến gặp thế này, xin lỗi nhé. Nhưng tớ thực sự muốn nói lời cảm ơn.'

'Hả, à... cái gì?'

Cải trang nam để lẻn vào ký túc xá nam... liệu có còn được gọi là 'đột nhiên đến gặp' đơn thuần không nhỉ?

Trong đầu tôi đang rối bời, nhưng sực nhận ra để bị nhìn thấy cảnh này thì gay to, tôi đành mời cô ấy vào phòng.

'À—, trước mắt thì vào trong đi? Nói chuyện ở cửa thế này cũng hơi kỳ.'

Nếu bị người đi tuần nhìn thấy thì coi như xong đời. Tôi chỉ nghĩ vậy nên mới nói thế, nhưng vừa nghe xong, Seiria đỏ bừng mặt và xua tay loạn xạ.

'K-Không được đâu! C-Chuyện đó, vào phòng con trai... chỉ có hai người thì...'

'À, ừ. Vậy sao...?'

Một kẻ phạm tội bắt quả tang đang đơn phương đột nhập ký túc xá nam lại cuống cuồng như thể không thể làm chuyện gì táo bạo được. Đầu óc tôi sắp nổ tung mất thôi.

'T-Tóm lại là! ......Cảm ơn cậu vì đã cứu tớ! Thật sự, thực sự tớ rất vui!'

Nói rồi, cô ấy cúi đầu thật thấp. Một lời cảm ơn thẳng thắn và dứt khoát đúng phong cách của cô ấy.

"—Một cô gái như vậy, có lẽ tùy vào hành động của tôi lúc chiều mà cô ấy đã có thể phải 'rời sân khấu' khỏi học viện này rồi cũng nên.

Nghĩ đến đó, một cảm giác thành tựu trào dâng trong tôi, hơn cả việc chỉ đơn thuần là vượt qua một sự kiện trong game. Chính vì thế, những cảm xúc thật lòng cũng tự nhiên thốt ra khỏi miệng tôi.

'Không có gì đâu. Tôi cũng rất vui vì đã giúp được cậu.'

Nghe tôi nói, sắc mặt Seiria rạng rỡ hẳn lên, cô ấy ngẩng đầu rồi lại cúi đầu một lần nữa, lần này còn sâu hơn lúc nãy.

'V-Với lại, chuyện hồi chiều ban nãy tớ xin lỗi nhé! Tớ đã tự ý suy diễn rồi nói những lời quá đáng...'

'À, chuyện đó...'

Cô ấy xin lỗi một cách vô cùng nghiêm túc, nhưng thú thật với tôi thì nó chỉ dừng ở mức 'À, hình như cũng có chuyện đó nhỉ'.

So sánh thì hơi khập khiễng, nhưng sau khi chứng kiến đám biến thái định dùng thuốc độc để giở trò với con gái, thì hành động của Seiria thậm chí còn thấy đáng yêu nữa là đằng khác.

'Không sao đâu. Tôi có hơi bất ngờ một chút, nhưng không để bụng đâu.'

Nghe tôi nói, Seiria nhìn vào mặt tôi vẻ lo lắng, nhưng khi thấy tôi không hề nói dối, cô ấy thở phào nhẹ nhõm.

Rồi dường như cô ấy mới sực nhận ra mức độ nguy hiểm của việc mình đang ở ký túc xá nam. Cô ấy nhìn dáo dác quanh hành lang, xác nhận không có ai rồi mới quay lại đối diện với tôi.

'Việc của tớ chỉ có thế thôi! Xin lỗi vì đã đến vào đêm hôm thế này.'

'À, ừ.'

Hóa ra cô ấy lẻn vào đây chỉ để nói lời cảm ơn thật. Bảo là táo bạo cũng đúng, mà bảo là hấp tấp cũng chẳng sai.

Nhưng mà, có thể nói đây là một sự kiện rất đúng chất 'Galgame' (game hẹn hò). Cảm giác mãn nguyện vì sự kiện đang tiến triển tốt, cộng thêm chút phấn khích từ sự việc bất thường khiến tôi cũng thấy vui vẻ theo. Tôi thì thầm 'Cẩn thận nhé' khi cô ấy định rời đi, và cả hai cùng cười.

'......À.'

Nhưng đúng lúc đó, Seiria đột nhiên khựng lại như sực nhớ ra điều gì.

'Đ-Đợi đã! Hình như vẫn còn một lời cảm ơn nữa.'

'Cảm ơn?'

Ngoài việc cứu cô ấy khỏi đám đầu gấu, mình còn làm gì nữa không nhỉ? Trong khi tôi đang vắt óc suy nghĩ, Seiria với khuôn mặt đỏ ửng tiến lại gần, ra hiệu cho tôi nhìn về một phía hành lang và hạ thấp giọng.

"'Này, nhỡ có người tới thì rắc rối lắm, cậu nhìn giúp tớ hướng đằng kia một lát được không?"

'Hử? À, ừ.'

Nghe vậy, tôi thật thà nhìn theo hướng cô ấy chỉ.

(......Ơ kìa? Nhưng hướng này làm gì có cầu thang nhỉ)

Tôi định thần lại ngay và quay mặt về phía trước. Ngay khoảnh khắc đó...

'—!?!?!?!?!?'

Một cảm giác mềm mại chạm vào khóe môi khiến đầu óc tôi trống rỗng.

'Hự!?'

Ngay trước mặt tôi là khuôn mặt của Seiria đang kinh ngạc không kém, hoặc thậm chí là hơn cả tôi.

'A, oa, a. K-Không, không phải thế đâu...'

Nhìn cô ấy ôm lấy đôi môi mình, mặt đỏ bừng như sắp bốc hơi, tôi đã hiểu ra vấn đề.

......Cái này, là 'nó' đây mà. Kiểu sự kiện mà nữ chính tận dụng sơ hở của nam chính để hôn vào má, rồi nhìn nam chính đang bối rối và nói 'Đây là lời cảm ơn đấy!' với vẻ mặt đắc thắng rồi bỏ chạy!

"Seiria—người vừa thất bại thảm hại trong cái thử thách 'làm trò tinh nghịch' đó—khiến khuôn mặt vốn đã đỏ lại càng đỏ hơn nữa.

'A, u, a, uaaa...... X-Xin lỗiiiiiiiii!'

Không chịu nổi sự xấu hổ, cô ấy cứ thế vùng chạy mất tích.

(À, ra vậy.)

Nhìn Seiria vừa chạy vừa vấp ngã ở góc hành lang, tôi sực nhớ lại quy luật chuyển sinh.

- Về cơ bản, các sự kiện sẽ diễn ra theo kịch bản của game, nhưng nếu bạn hành động khác với game, lịch sử có thể thay đổi.

(Cái đó, hoàn toàn là thật à.)

Nghĩ bụng như đang trốn tránh thực tại, tôi thầm cầu chúc cho Seiria bình an vô sự rồi lặng lẽ đóng cửa lại.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!