Tránh xa chòm sao yandere

Chương 01: Hồi quy

Chương 01: Hồi quy

Gì thế này? Mơ à?

Tôi nhìn quanh một lúc.

Những bức tường không mang phong cách kiến trúc hiện đại và những món đồ trông đắt tiền nằm rải rác khắp căn phòng.

Sao mà quen thuộc thế nhỉ?

“Cái ..…!!” **Khụ khụ**

Gì vậy?! Sao giọng tôi lại thế này?

Giọng tôi vốn hơi cao, nhưng vừa rồi rõ ràng là trầm hơn.

“À… À! Quái gì vậy? Đúng là trầm thật!”

Trong tình huống hiện tại, tôi hoàn toàn sững sờ. Không chỉ khung cảnh xung quanh thay đổi, mà giọng nói của tôi cũng khác.

Một điềm báo chẳng lành đang đến.

Trực giác của một thằng otaku như tôi đang mách bảo.

…Thôi nào. Không phải đâu.

Vô lý. Theo lẽ thường, những chuyện như vậy chỉ xảy ra trong game hay tiểu thuyết thôi, làm sao có thể xảy ra ngoài đời thực được chứ?

Lý trí thì nghĩ vậy, nhưng cơ thể này lại tự động cử động. Tôi tiến lại gần tấm gương gắn trên tường.

– Rầm! Rầm!

“Sao mặt mình lại thế này?!!”

Nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong gương, tôi không khỏi giật mình. Mái tóc nâu đen, đôi mắt hơi xếch nhưng trông khá to, sống mũi cao. Một tỉ lệ mà ngay cả người mẫu cũng phải ghen tị. Có lẽ chỉ nhìn vẻ bề ngoài thôi cũng đủ khiến các cô gái phải mê mẩn.

Thế nhưng, vấn đề không phải ở chỗ đó. Hiện tại, diện mạo của tôi chính là khuôn mặt của tên phản diện phụ ở phần đầu game mà tôi vừa chơi.

Chết tiệt. Đây là mơ. Ừ. Chắc chắn là mơ rồi.

– Cạch!

Tiếng ai đó vội vàng mở cửa. Tôi vô thức chuyển ánh mắt về phía cánh cửa đang mở.

Người phụ nữ mở cửa che kín mặt, chỉ để lộ đôi mắt và mũi như một kẻ khủng bố. Cô ấy tiến lại gần tôi và vội vàng nói:

“Kane-nim. Ngài phải trốn đi. Nếu cứ thế này, ngài sẽ chết mất.”

“Ơ, ơ?”

Chết? Tôi? Tại sao?

Những lời nói đột ngột của người phụ nữ càng khiến tinh thần tôi suy sụp. Nhìn thấy vẻ mặt của tôi, cô ấy nói với giọng nức nở:

“Kane-nim. Kẻ đột nhập đã gần như vượt qua tất cả cạm bẫy trong căn cứ rồi.”

“Mơ, đây là mơ thôi đúng không? Đúng không?”

Phải là vậy. Tôi không thể chấp nhận tình huống hiện tại. Từ việc bị bắt cóc đột ngột đến một nơi kỳ lạ, rồi người phụ nữ trông như khủng bố lại nói rằng tôi sẽ chết nếu cứ thế này, từ đầu đến cuối tôi đều không thể chấp nhận được.

Không, tôi không muốn chấp nhận.

Bởi vì nếu tôi chấp nhận chuyện này, thì hiện tại tôi không còn ở Trái Đất nữa.

“Kane-nim. Đây không phải là mơ.”

“Gì, gì cơ?”

Trong lúc tôi còn đang sững sờ.

Ai đó đã bước vào phòng.

“Hừm… Cuối cùng cũng tìm thấy ngươi rồi.”

“Kane-nim! Tôi sẽ cầm chân hắn! Ngài mau trốn đi!!”

Kim Soo-yong?!

Người đàn ông có mái tóc đen, đôi mắt đen và đường nét thanh tú đúng kiểu người Hàn Quốc kia chính là Kim Soo-yong, nhân vật chính trong game, người cuối cùng đã chết vì [thượng mã phong].

Tính cách của hắn không hẳn là tốt, nhưng cũng không phải là xấu. Tuy nhiên, ánh mắt của hắn lúc này đầy sát khí.

Thôi kệ mơ mộng gì đó đi, phải chạy đã!!

Nghe lời người phụ nữ, tôi mở cửa sau và cuống cuồng bỏ chạy.

– Rầm!

Tiếng đánh nhau vang lên từ căn phòng.

Liệu co gái đó có cầm cự được không?

Theo tôi thì không thể. Thời điểm David von Kane bị Kim Soo-yong đánh bại là ở giai đoạn đầu game.

Gần như là phần tutorial. Ngay cả khi tôi không điều khiển, độ khó hiện tại theo trí nhớ của tôi là đủ để vượt qua ngay cả khi tấn công một cách vô tri.

Vì vậy, việc cô ấy có thể cầm chân hắn là điều không thể.

“Khụ! Khụ! Cơ thể này sao mà yếu đuối thế không biết.”

Chưa chạy được bao xa mà tôi đã kiệt sức.

Tôi dừng lại để lấy hơi.

“Khụ! Khụ!”

“Ngươi đã ngừng giãy giụa chưa?”

– Giật mình!

Một giọng nói đầy sát khí vang lên từ phía sau.

– Rầm! Rầm!

Tiếng bước chân của hắn vang lên. Càng lúc càng lớn. Tôi phải chạy trốn. Nếu cứ ở đây, tôi sẽ chết.

Nhưng khác với lý trí, cơ thể tôi không thể cử động.

Thình thịch thình thịch thình thịch thình thịch.

Tim tôi đập điên cuồng. Không biết là do chạy quá sức hay là do bản năng mách bảo rằng tôi sắp chết.

Tôi quay đầu lại như một con búp bê hỏng.

Kim Soo-yong đứng ngay sau lưng tôi, toàn thân dính máu. Hắn nói bằng giọng lạnh lùng:

“Sao cơ. Thật không ngờ học sinh cùng trường lại hoạt động trong bóng tối.”

Vừa nói dứt lời, hắn không chút do dự đâm thanh kiếm trong tay vào bụng tôi.

– Phập!

“Mong ngươi chết trong đau đớn nhất có thể.”

“Khụ!”

“#$@%”

Do quá đau đớn, tôi không nghe rõ giọng hắn. Bụng tôi nóng ran như bị bỏng hoàn toàn. Cảm giác như tất cả mạch máu trong cơ thể đang vỡ tung.

Đây không phải là mơ.

Nhưng giờ có nhận ra thì cũng đã quá muộn. Với tôi lúc này, dù có cố gắng đến mấy cũng không thể hồi phục vết thương này được.

“Khụ!!”

Trong lòng muốn kêu gào vì đau đớn. Vấn đề là tôi không còn sức để làm điều đó. Có gì đó thật ấm ức.

Ngay từ đầu, tôi đâu phải là người gây ra chuyện này, vậy tại sao người phải chịu đau khổ lại là tôi?

Tôi chỉ bị ép nhập hồn thôi mà. Tại sao tôi lại phải chết một cách vô cớ?

Ít nhất nếu tôi có làm một điều gì đó trong số những việc mà Kane đã gây ra, tôi đã không cảm thấy ấm ức đến mức này.

Vì quá ấm ức, tôi trừng mắt, cắn chặt môi dưới.

Không biết là do tôi cắn hay do vết thương ở bụng, nhưng máu đang chảy ra từ môi tôi.

Mẹ kiếp! Nếu tôi bình tĩnh hơn một chút thì!!

Tôi hối hận vô cùng. Nếu tôi bình tĩnh nhanh hơn, tôi đã có thể sống sót cùng với người phụ nữ đã giúp tôi câu giờ vừa nãy.

…Bây giờ hối hận cũng đã muộn rồi chăng?

Thị giác của tôi dần mờ đi. Đồng thời, một tiếng chuông báo vang lên.

– Tinh!

[#@$%^?]

Mắt tôi mờ đi nên không nhìn rõ. Nhưng trực giác của một thằng otaku như tôi đang mách bảo. Đừng hỏi han con mẹ gì cả, hãy im lặng và nói chấp nhận.

Tôi dồn hết sức lực. Máu chảy ra từ miệng, tôi chậm rãi thều thào:

“Chấp… nhận.”

Kết thúc câu nói đó, tầm nhìn của tôi hoàn toàn chìm vào bóng tối.

           

***

                

Trong khi đó.

Kim Soo-yong chìm vào suy nghĩ sâu xa.

Phải nói gì với hội tưởng và người ủy thác đây…

Tôi đã nhận một nhiệm vụ để kiếm tiền trong kỳ nghỉ ở học viện. Nhiệm vụ ban đầu không phải là phá hủy mà chỉ là điều tra.

Vì vậy, ban đầu tôi chỉ định điều tra về bang hội bóng tối, nhưng hành động của những kẻ này thật sự đáng ngờ. Tôi không biết chính xác chúng đang âm mưu gì, nhưng có một điều chắc chắn là nếu chỉ điều tra thôi thì sẽ có những người vô tội bị hại.

“Haizz… Mà sao mình lại ở đây làm cái chuyện này chứ.”

[Nữ thần nhìn thấu vận mệnh nói rằng hãy cố gắng lên.]

Tôi nghe lời an ủi của chòm sao này tai này qua tai kia. Tôi nhắm mắt lại một lúc, nghĩ về nguyên nhân của việc này.

Lẽ ra bây giờ là lúc tôi đang chăm chỉ học bài ở trường đại học.

Thế nhưng.....

Một năm trước, vào ngày khai giảng đại học, đột nhiên một vết nứt kỳ lạ xuất hiện giữa không trung rồi hút tôi vào.

Ngay lập tức, khung cảnh xung quanh thay đổi thành những tòa nhà mà bạn thường thấy ở Châu Âu.

Ban đầu tôi nghĩ mình đang ở nước ngoài. Vì vậy, tôi cố gắng giao tiếp với những người xung quanh bằng tiếng Anh mà tôi không hề biết.

Tuy nhiên, trái với mong đợi, mọi người không hiểu tiếng Anh. Thậm chí không chỉ có vấn đề về giao tiếp. Trang phục của họ cũng quá kỳ lạ đối với những người hiện đại.

Đúng vậy. Giống hệt như trang phục mà bạn thường thấy trong manga hay anime.

“Hồi đó mình đã rất bế tắc…”

[Nữ thần nhìn thấu vận mệnh gật đầu đồng cảm.]

Ban đầu tôi nghĩ mình sẽ có sức mạnh phi thường như nhân vật chính trong truyện tranh.

Vì vậy, thành thật mà nói, dù sợ hãi nhưng một mặt, tôi cũng hơi phấn khích. Nhưng thế giới này đã hoàn toàn phá tan những suy nghĩ ngây thơ đó. Một thế giới đầy rẫy quái vật ăn thịt người, những kẻ giết người không hề chớp mắt.

Vì vậy, những tưởng tượng như mơ đó hoàn toàn không tồn tại trong thực tế.

Cheat code? Thứ đó không hề tồn tại.

Không, tài năng thì có tồn tại. Nhưng dù có là thiên tài đi chăng nữa, tôi cũng chỉ mới đến thế giới này được một năm. Những thiên tài sinh ra ở thế giới này, dù không cần luyện tập nhiều, cũng đã mạnh mẽ hơn tôi ở cùng độ tuổi.

“Tôi thì không phải vậy.”

Dù tôi có tài năng đến đâu, thì khởi đầu của tôi cũng không khác gì một người bình thường.

Thực tế, nếu không có chòm sao đang dõi theo tôi và người thầy đã huấn luyện tôi như ở địa ngục trong nửa năm, tôi đã trở thành David von Kane vừa mới chết ban nãy rồi.

…Mà, thạt không ngờ Kane lại là người đứng đầu của của một hội ngầm. Hắn ta rõ ràng là một quý tộc cùng học viện với tôi. Dù chưa từng gặp mặt và nói chuyện trực tiếp, nhưng tin đồn nói rằng hắn ta là một đứa con hoang đàng, luôn đi học muộn, chỉ biết uống rượu và khoe khoang đủ thứ.

Có lẽ mình đã giết nhầm người…

Hắn ta không ai khác chính là con trai của Hầu tước ở lục địa Rayston. Dù có là kẻ phá gia chi tử đi chăng nữa, thì quý tộc vẫn là quý tộc.

…Không. Giết hắn là đúng.

Dù sao thì tôi cũng đã xóa bỏ tất cả bằng chứng cho thấy tôi đã làm điều đó.

Và ngay cả khi gia tộc Hầu tước biết tôi đã giết hắn, thì việc công khai giết một người được chọn bởi một trong năm chòm sao trên toàn lục địa là điều gần như không thể.

Ngay lập tức, những tín đồ của Nữ thần nhìn thấu vận mệnh sẽ nổi loạn.

Khi tôi nghĩ vậy.

“Gì vậy?! Sao cơ thể mình đột nhiên lại thế này?”

Cơ thể tôi không nghe lời. Đột nhiên tự động lùi lại.

Kim Soo-yong, ngạc nhiên trước tình huống bất ngờ, hỏi Nữ thần:

“Chuyện này là sao?”

[Nữ thần nhìn thấu vận mệnh nói rằng mình cũng không biết và tỏ ra hoang mang!!]

Tôi quay đầu lại.

Không biết từ lúc nào, Kane đã chết nằm đó. Cơ thể tôi tự động nhặt thanh kiếm lên.

Đâm vào bụng Kane đã bị xuyên thủng, rồi từ từ rút ra.

“?!”

Sau đó, máu đọng lại bắt đầu tụ về bụng hắn.

Bụng bị xuyên thủng trở lại trạng thái ban đầu.

         

***

          

Trong bóng tối mờ mịt, tôi từ từ mở mắt.

“Khụ! Khụ! Một giấc mơ à?”

Tôi nhìn quanh, đề phòng mọi trường hợp.

Thế nhưng, đúng như dự đoán, xung quanh vẫn là những món đồ xa xỉ mà tôi đã thấy trước đó.

Đúng vậy. Đây không phải là mơ. Đây là hiện thực.

Nghĩ vậy, tôi nhìn vào cửa sổ trạng thái trước mắt.

                     

David von Kane.

Tuổi: 20.

Đặc tính: Năng lực cài đặt game, tử vong hồi quy.

Tài năng: Không.

Điểm: 0.

Tử vong hồi quy… Đây là lý do tôi sống lại sao?

Vậy thì mọi chuyện đều hợp lý. Theo cảm giác, vừa nãy tôi còn bị Kim Soo-yong đâm vào bụng, không có lý do gì để tôi còn sống sót.

Năng lực cài đặt game… Cái này là gì vậy?

Khi chơi game, tôi không hề có năng lực này. Hơn nữa, khi xem các video hướng dẫn và check cộng đồng, tôi cũng chưa bao giờ nghe nói đến nó.

Trước tiên, hãy kiểm tra thử.

Tôi đặt ngón tay lên chỗ ghi [Năng lực cài đặt game].

Năng lực cài đặt game: Đây là năng lực cho phép bạn sử dụng nhiều chức năng khác nhau như điều chỉnh âm lượng, chất lượng hiệu ứng, cài đặt màu sắc, xem bản đồ, kho đồ, cửa hàng tiền mặt, v.v.

Hừm… Có vẻ đúng như tên gọi, chỉ là năng lực cài đặt game thôi.

Trước tiên, hãy thử sử dụng năng lực cửa hàng tiền mặt.

Thực tế, nếu tôi có thể sử dụng nó theo ý muốn ngay bây giờ, tôi có thể thoát ra dễ dàng hơn so với kế hoạch ban đầu của mình.

Khi tôi nhấp vào cửa hàng tiền mặt, cửa sổ cửa hàng xuất hiện. Ở đó, có vô số vật phẩm tiền mặt từ game mà tôi đã chơi.

Thế nhưng.

Chậc! Có thì sao chứ, không thể lấy được.

Để mua các vật phẩm bên trong, tôi cần điểm.

Trong thế giới game này, tôi chưa bao giờ nghe nói đến điểm. Tiền tệ ở đây thường là vàng, bạc như trong truyện tranh giả tưởng, chứ không hề có điểm.

Cuối cùng, để có điểm, tôi phải nạp tiền.

Vấn đề là tôi đã trở thành nhân vật, vậy làm sao tôi có thể nạp tiền được chứ?

Ngay lúc tôi đang thất vọng.

– Tinh!

[Nhiệm vụ cố định – Né tránh cái chết!]

[Mô tả: Sống sót khi nguy hiểm đến gần. (Nhiệm vụ này sẽ liên tục xảy ra với bạn.)]

[Phần thưởng: 500 điểm]

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!